Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos


Anh dù biết chuyện tình mình lầm lỡ.
Từ buổi đầu ta dối gạt tình em.
Nhưng em ơi, tình yêu đến kia rồi.
Sao ép được trái tim tình đã mở.
Tình yêu đó biết không thành trái nợ.
Không đơm hoa, khó có buổi cau trầu.
Nhưng trời hỡi, con làm sao… giết được?
Trái tim mình đã trót khắc tên em.
“Tình ta đến gieo sầu bao ngang trái
Đã muộn màng duyên nợ có tròn đâu?
Xuân đã tan, tiếng ve sắp não nề,.”
Tình nay vỡ theo từng con nước lũ.
Ta mang đến đời em bao cay đắng.
Bao âu lo nước mắt chảy thành dòng.
Giờ đã cạn nhưng vẫn cay nhoè ướt.
Chuyện tình mình nước mắt hoá thương đau.
Nay tan vỡ anh về bên tình cũ.
Hợp lẽ đời nhưng tình mãi lẻ loi.
Đời không em như đêm tối mịt mờ.
Ôm nỗi nhớ suốt đời ta hiu hoạnh.
Em về đó bỏ ta trong cơn đắm…!
Mãi mãi là tiếng nức nở trong đêm.
Em hỡi em ta mong ước vô cùng.
Em quên hết để vui niềm tin mới!
Anh cố sống cho kiếp này nhanh hết.
Lòng nguyện cầu cho em mãi bình yên.
Còn riêng anh năm tháng khổ đau dài…
Ôm kỷ niệm bóng hình em khắc khoải.
Một lời cuối chỉ xin em tha thứ.
Vì tại ta em khổ đã nhiều rồi.
Biết bao giờ tiếng cười em trong trẻo.
Ta nguyện là mọi thứ nếu em vui.

-------------------------------


Nếu em vui khi tình ly biệt.
Thà rằng ngày ấy đừng quen nhau.
Đừng mơ mộng quá hồn nhiên quá.
Đừng hẹn gặp nhau để nhớ nhiều.
Nếu em vui khi tình ly biệt.
Thà rằng ngày ấy đừng gặp nhau.
Đừng nhìn âu yếm lưu luyến quá.
Đừng khẽ nói lên tiếng yêu đầu.
Nếu em vui khi tình ly biệt.
Thà rằng ngày ấy đừng yêu nhau.
Đừng trao ánh mắt trao lời nói.
Đừng khẽ trao nhau nụ hôn đầu.
Nếu em vui khi tình ly biệt.
Thà rằng ngày ấy cứ lặng im.
Nhìn nhau bối rối trong giây lát.
Rồi không vương vấn đến tận giờ.
Nếu em vui khi tình ly biệt.
Thà rằng ngày ấy cứ dửng dưng.
Gặp nhau cùng đường không ai biết.
Chỉ lướt ngang qua có một lần.
Ai biết bây giờ tình ly biệt.
Lặng buồn ánh mắt mỗi hoàng hôn.
Xa nhau cách biệt đường hai ngả.
Phía cuối con đường khuất bóng ai?

----------------------------------------------


Tình mình thôi nhé em đi.
Vì duyên không nợ chẳng mơ mọng nhiều.
Yêu thương êm ấm bao chiều.
Liêu siêu bến đổ cuộc tình đau thương.
Thương sầu bạc phận mù u.
Dù lòng anh vẫn còn thương em hoài.
Nguôi ngoai chỉ để quên sầu.
Tình đầu đã lở nhịp cầu 2 thôn.

--------------------------------------------


Lối mòn ai bước chiều mưa.
Cầu dừa trơn nhịp tím xưa héo mòn.
Còn ai em đứng em chờ.
Thuyền trưa đã chở người xưa đi rồi.

Thôi em đừng để tim sầu.
Cho câu ước hẹn đẹp lòng người ta.
Ai mà chẳng lở thuơng đau.
Trầu cau đã vẹn, mất nhau cũng đành.

----------------------------------------


Cũng đành duyên phận vở đôi.
Lời thề như thể nước trôi qua cầu.
Tình đầu đã lở còn đâu.
Men sầu đưa tiển bước em theo chồng.

------------------------------------------


Hết thật rồi, thôi tình ta hai ngả.
Em giờ là nhung gấm của giàu sang.
Chẳng còn chi, chút tình xưa giang dở.
Lở làng rồi trong khói thuốc bâng khuâng.

Nhớ gì không? Hởi người yêu mơ mộng.
Tận đáy lòng anh vẫn mãi khắc ghi.
Cố đi tìm trên đôi chân nghiệt ngã.
Ta âm thầm, đếm nhặt lá vàng rơi

--------------------------------------------


Ai hững hờ cho tình tôi tan vở.
Lở yêu rồi muôn thuở mải không quên.
Tình không tên bập bềnh bao sống gió.
Có ai ngờ mình bỏ lại sau lưng.

------------------------------------------------------


Thơ bây giờ chỉ là vần giang giở.
Cuộc tình buồn đã lở bước ra đi.
Chỉ vì anh trong tay nhiều duyên nợ.
Em sợ nghèo đã bỏ lại cho anh.
Những yêu thương say nồng trong kỷ niệm.
Thôi anh về góp nhặt để ru anh.

--------------------------------------------------


Sẽ không còn ngày nào ta chung bước.
Bởi con đường mình đã rẽ chia hai.
Những ngày dài chỉ còn anh góp nhặt.
Mãnh tình xưa đem ghép nỗi mong chờ.

----------------------------------------------------


Nếu biết trước một mai tình dang dở.
Sao nở làm duyên phận lở thương đau.
Nói yêu nhau một lời sao muôn nghĩa.
Chia tay rồi gói trọn con tim.

------------------------------------------------


Có phải không? Tình mình đã hết.
Nhớ thương về tay gác sầu tư.
Em nơi đâu người yêu bé nhỏ?
Anh vẫn chờ hởi người yêu ơi.

-----------------------------------------------


Anh nói nhiều nhưng em nào muốn hiểu.
Kiểu yêu thương khi kẻ trốn người tìm.
Dù con tim em thật lòng muốn ngỏ.
Nếu đo lường anh vẫn 1 chử không.

---------------------------------------------


Em hởi em tình anh đã lở.
Trót yêu thương mơ mọng đêm dài.
Chỉ vì ai hình hài nhỏ bé.
Khẻ âm thầm lặng lẻ bên anh.

----------------------------------------------


Nếu tình yêu em trao là nỗi nhớ.
Xin đừng làm dang giở mảnh tình si.
Để có khi ta vì tình di kỷ.
Xin quay về tri kỷ để ung dung.

Nếu vì yêu em xa biệt muôn trùng.
Xin đừng làm con tim ta nhức nhói.
Hãy gọi là duyên phận mõi chân trời.
Xin yêu thôi và đừng lở câu thề.

----------------------------------------------


Trách hờn chi chút tình thơ dại.
Mai ta về nối lại yêu thương.
Để nhớ thương bao ngày vương vấn.
Ta ân cần góp lở nên duyên.

--------------------------------------------



Trót lở yêu em buổi ban đầu.
Ta về thấp thỏm suốt canh thâu.
Gối đầu tay trán lòng thơ thẩn.
Nhung nhớ em nhiều mải không nguôi
-----------------------------------------------

Em về thu vắng lối thương xưa.
Cơn mưa chiều đổ vắng ai chờ.
Nối những mọng mơ tình tan vở.
Ta lỡ làng rồi hởi em ơi.
------------------------------------------

Bước chân ta qua cuộc tình đã lở.
Vương vấn chử ngờ nay lở thương yêu.
Căn gác tiêu điều nằm ôm gối nhỏ.
Có nổi đau nào tan nát tim tôi.
---------------------------------------------

Lẳng lặng mà nghe, sương rớt bên thềm.
Mưa rơi bên ngỏ, gió gào trong tim.
Có ai đếm bước đi tìm.
Còn ai nức nở khóc than duyên tình.
--------------------------------------------

Một thời tay nắm tay nhau.
Cầu bao nhiêu nhịp, cầu cao kệ cầu.
Kệ cầu cầu ván anh đi.
Còn em theo lối cầu si đá vàng
-----------------------------------------------

Ngày em đi hồn anh lạc lối.
Đêm bơ vơ trăn trở mong chờ.
Nhớ vòng tay nhẹ nhàng âu yếm.
Bờ môi gầy êm ái nỗi niềm.
-------------------------------------------

Xưa không duyên nợ duyên tình.
Em về bên đó để mình anh đau.
Còn nhau còn ước còn thề.
Con đê đã vở nước về cuốn trôi
Đôi khi, cuộc đời cần lắm những lần đứng lại và nhìn về phía sau. Để biết đoạn đường mình đi đã xa bao nhiêu so với vạch xuất phát.

Ai đó nói quá khứ là để quên đi, nhưng tôi nghĩ chúng ta cần phải chọn lọc để tự mình giữ lại ký ức. Có những thứ quên được, nhưng có thứ bắt buộc phải nhớ, thậm chí là khắc thật sâu.

Chỉ là biết cách để lúc hồi tưởng đừng khiến mình lần nữa tổn thương. Chỉ là đối diện với ngày xưa nhưng tâm mình bình thản. Chỉ là hiểu rõ, chúng ta đang sống cho hiện tại, hôm qua là những thứ đã qua.

Đôi khi, cuộc đời cần lắm những lần đứng lại và nhìn về phía sau. Để biết đoạn đường mình đi đã xa bao nhiêu so với vạch xuất phát. Để biết mình còn cần nhiều cố gắng, vì đường đời còn dài nữa những cái đích phải vươn lên.

Đôi khi, những cái xoay lưng dạy ta cách trân trọng thời gian. Vẫn biết đó là dòng chảy một chiều chỉ trôi đi đằng đẵng, nhưng có những lúc ta vẫn cố tình phung phí. Để rồi giật mình ngoảnh lại, mới thấy tiếc nuối là động từ đầy lắm những xót xa.

Đôi khi, chúng ta chững lại để biết mình đã đánh mất những ai. Vì cuộc đời bao la, lòng người lại là thứ khó gìn giữ nhất. Rồi còn để biết ai nỡ bỏ mình mà đi mất. Những đến và đi thật dễ khiến con người ta biết cách quặn thắt trái tim và bóp nghẹt chính mình.

Vít thời gian đang xuôi để soi lại cả một cuộc hành trình. Để biết mình của hôm nay vì đâu mà đổi khác. Suốt ngày rộng tháng dài, kỳ thực, chúng ta đang làm một cuộc đổi chác. Mà cái giá phải trả đắt đến bao nhiêu!

Chẳng ai lớn lên mà không tự mình phải đánh đổi những thiết tha, để nhận về những tủi thân, những oán hờn, trách giận. Chối bỏ chính mình, để rồi bàng hoàng ngã ngửa, đôi lúc, sống là lựa chọn những thứ đau đớn nhất về mình.

Sẽ khó nói lắm, về những được – mất, vội vã hay chùng chình. Bởi sau rất nhiều ngày rộng tháng dài, cái chúng ta cần có khi chỉ là ánh mắt của một con người vĩnh viễn không thể nào kề cạnh. Có những thứ không phải mình mong thì người kia cũng muốn, có những người không phải muốn giữ là cuộc sống sẽ mỉm cười ngừng để họ ra đi.

Sau một quãng đời ngắn, dài lặn ngụp trong những sân si, mỗi người, hẳn đều ky cóp cho riêng mình những điều không thể đánh mất. Nghỉ chân lại, để biết mình đã có những ngày đáng sống. Từ đó về sau, sẽ gắng không để nuối tiếc nuốt chửng mất thêm nữa quá nửa cuộc đời.
-
Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá
nhưng cuộc đời... luôn có nhiều ngã rẽ!


Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?

Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
đơn giản là ghét-thương...

Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
không cần sống với chua cay…

Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
nêm vào những bình yên…

Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
để người định nghĩa lại hạnh phúc
để so đo thiệt hơn những mất mát
để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
biết cách làm tổn thương…

Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
cửa sổ, lối đi…phải khép lại
những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
và người bước đi…

Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…

Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?
Cơn gió khẽ lướt qua khung cửa, hơi lạnh len lách vào từng tế bào làm người ta có cảm giác cô đơn. Đêm noel đẹp, đèn sáng khắp phố, đèn của xe cộ, đèn của những cặp trai gái bên nhau. Hình như ánh trăng cũng thêm vào đó thứ ấm áp riêng mình. Như mọi cái noel trước, em chỉ ngắm nhìn và thầm ao ước một gì đó trong tâm khảm, dù chỉ ít thôi cũng thấy lòng nôn nao một niềm vui, thứ niềm vui mà giờ đây em gọi là…ngốc nghếch.
Noel năm trước em thức gần đến sáng, em chỉ hy vọng, mong chờ duy nhất là anh sẽ nhắn tin chúc em một giáng sinh an lành. Em nghĩ như thế là đủ, em chẳng cần gì hơn ở anh cả. Nhưng em thức đến lạnh cả người, đợi để rồi cảm giác cô đơn phủ kín tâm hồn. Em chợt nhận ra, ngày mới đã sang từ bao giờ. Em không khóc, mà trái tim như bị tổn thương rất nhiều, em gạt bản thân anh bận. Hôm sau, anh nói, đúng là anh bận thật.
Rồi những lần sau nữa, em chẳng thể gạt nỗi bản thân mình nữa. Anh và tình yêu của anh đã không còn bóng hình của em. Như một giấc mơ, em hối tiếc và thầm hy vọng phải chi mình đừng quen nhau. Tình yêu như mãnh pha lê vỡ, em buông tay, không thể chấp vá khi mãnh tâm hồn của anh đã hướng về một nơi khác. Nhưng rồi em không can đảm nói tiếng chia tay, tình yêu như một điệp khúc mà tác giả ngủ gật đánh sai cung, càng ngủ càng sai. Chuyện gì đến cũng đến, ngày chia tay anh, em đã khóc. Nhưng nó không còn là giọt nước mắt đau thương, mà nó là vị mặn của sự thanh thản và bình yên. Dù những ngày sau đó em vẫn chưa thích nghi được rằng mình đã hoàn toàn mất nhau.


Thế là anh đi đường anh, em bước tiếp đường em. Mỗi bước em đi, bóng hình anh cũng dần phai nhạt. Không còn nữa những lúc em trầm ngâm một mình nhìn cảnh nhớ người. Không còn những tiếng hát buồn khi đâu đó em bắt gặp hình bóng anh. Cũng không còn nữa số điện thoại anh trong trí nhớ. Thế gọi là quên chăng? Em cũng không biết, nhưng em tin đó là sự khởi đầu mới cho một bài ca mới.
Hôm nay cũng là một noel, với em nó bình thường thôi. Em quen dần rồi với sự cô đơn, quen rồi cảm giác một mình trong đêm vắng gõ từng dòng linh tinh trên facebook, tám với những người bạn ảo, và sẵn sàng đi ngủ nếu thấy mệt mõi. Niềm vui tự mình tìm thấy mới chính là hạnh phúc đích thực.
Giáng sinh này em không thức thâu đêm, không nghe những bản nhạc buồn nữa. Em chấp vá mãnh tâm hồn mình với một tâm hồn khác. Có lẽ em còn chưa kết xong sợi dây ấy, bởi vì người ấy không hiểu em, nhưng em cảm nhận được sự quan tâm từ người đó. Em không hiểu sao mình trở nên trẻ con đến lạ, mỗi chuyện người đó làm em đều có thể giận được. Mà cái giận đó nhẹ thôi, đủ để em thấy mình rung động, đủ để từng đêm em chỉ nhớ về người đó. Em biết mình sợ hãy, vẫn còn đó những trăn trở vì tình yêu tan vỡ, nhưng em trân trọng hơn, biết suy nghĩ hơn.
Em nghĩ giờ này chắc anh cũng đang vui bên một nữa của mình. Cầu mong gió mang đến cho anh lời chúc giáng sinh của em. Em không còn giận anh nữa, không trách anh, vì giờ đây em đã hiểu thế nào gọi là yêu một người và được một người yêu. Quá khứ thôi cứ để nó ngủ yên, ngủ với bóng thời gian của chính nó. Bây giờ em chỉ biết noel này không còn vô vị..vì có người chờ em....

                                                        Mưa sao băng
-
Chừng đó thôi để em hiểu Anh yêu em chừng nào, yêu em ra sao rồi đó. Thời gian không lâu khi mình gặp nhau nhưng tình cảm đã trôi nhanh đến nỗi Anh không thể tin nỗi và không biết làm sao để kìm nén cảm xúc đó được. 


Em hay nói rằng em không xứng đáng để cho một người con trai như Anh phải yêu em, em nói em sợ làm họ thiệt thòi và em sợ em là người mang lỗi. Nhưng em nghĩ lại xem có đúng hay không? Còn Anh thì nghĩ cái tội là tội của những ai không biết quan tâm chìu chuộng và yêu thương em cho đúng mực đó em à. Anh biết rằng em là người đau khổ như thế nào, cho nên Anh muốn gắn bó với em trên Quảng đường còn lại để yêu thương và bù đắp cho em những mất mát mà em đã ghánh chịu. Em có tin những gì Anh nói không em, mà dù em tin hay ko thì Anh vẫn mong rằng em hãy sống vui vẽ và coi như đây là phần thưởng mà em đáng được nhận em nhé. Hãy tự ban thưởng cho bản thân mình mà đừng ngần ngại gì cả em nhé. Anh biết đôi lúc những gì Anh nói có thể hơi đểu giả nhưng Anh không nói dối làm gì. Cuộc sống mà chúng ta đang đi nó muôn màu muôn vẽ và anh hiểu nó sẽ khó khăn cản trở như thế nào nhưng Anh tin nếu mình thật lòng thì không gì có thể ngăn cản nỗi. Mình sẽ vượt qua được nếu chúng ta đồng lòng phải không em. Trên đường đời mà Anh đi Anh vẫn biết bản thân Anh còn nghèo khổ, nhưng nó chẳng Liên quan gì đến tình yêu phải không em. Anh chỉ muốn có em sau này dù cơm canh mắm muối đơn sơ giãn dị nhưng tình nghĩa vẫn luôn vẹn toàn trọn tình trọn ý em ạ. Anh yêu em và mong muốn chỉ là em. Đừng bâu tâm suy nghĩ nhiều em nhé
-
Mình xa nhau rồi đó em à, xa nhau nên cảm thấy con Tim này đau nhói lắm em ơi.


Phút giây ngày nào vẫn còn đây, vẫn đong đầy và chan chứa những kỷ niệm, những êm đềm mà ta đã có. Anh yêu em và giờ đây vẫn vậy, vẫn ngóng trong và đợi chờ, vẫn ngu ngơ qua từng suy nghĩ từng hành động, từng cử chỉ em ạ. Anh yêu em và nhiều hơn thế nữa, yêu ánh mắt em long lanh giọt nước yêu bờ môi đỏ hòng tươi thắm, yêu nụ cười Thơ ngây và trong sáng, yêu bóng dáng duyên quê tuổi trăng tròn....., yêu em lắm và thương em nhiều lắm 

Em biết không những ngày này này xa em Anh buồn lắm, nhớ em lắm. Nhưng Anh biết làm sao cho vơi nỗi nhớ bây giờ. Biết là không thể nhưng trong Anh luôn ghi nhớ đến em m à. Nó không thể nào làm cho Anh nguôi được dù là trong giấc ngủ. Ôi sao tình yêu nó làm cho con Tim này loạn nhịp, ta sự sự chỉ biết yêu em thôi mà. 
Cuộc sống như là một thử thách khiến ai đang sống và tồn tại trên cõi đời này một nỗi hoang mang đau khổ nhất. 
Cuộc chia ly tưởng chừng chỉ là một cách giải thoát nhưng có biết đâu ngờ trong nó còn Vương vấn bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu nỗi đau trằn trọc suốt những canh dài không ngủ. Có thể gọi cuộc sống này đối với em là không hoàn hảo, không tươi đẹp và Thơ mọng như những câu chuyện đời mà Anh đã thường nghe. Anh thấy ở đâu đó hiện diện cuộc sống của em, em à! Anh biết rằng nỗi đau mà em gánh chịu là đau lắm Anh biết em khổ tâm lắm..... Nhưng em à tuy là đau và khổ chừng nào thì cũng chẳng có cách nào để hoán đỗi được thời gian đâu em. Chuyện gì đến thì nó đã đến, chuyện gì qua thì cũng đã qua cho dù những sự việc và thành quả của nó không được tốt nhưng nó sẽ là những bước đệm để ta bước qua đoạn dường phía trước em à. Hãy cố gắng sống  với đời, với những ước mơ và những hy vọng mà em dự định. Anh xin lỗi lỗi đã không làm gì được để cho em có một cuộc sống đầm ấm và hạnh phúc. Là một người Anh trai lớn trong gia đình nhưng sao Anh hèn quá em nhỉ. Anh cũng chẳng biết sao nữa em gái ạ. Nhìn em sống mà như sống để trả nợ cuộc đời Anh cũng thấy đau lòng lắm. Nhưng Anh mong rằng em sẽ cố gắng sống và vươn lên số phận hiện tại mà mình đã và đang đi qua em nhé. Hãy yên lòng và đừng bận tâm suy nghỉ nhiều em nhé, con em nó sẽ hiểu và thông cảm cho em khi nó trưởng thành em ạ. Anh tin nó sẽ là đứa con ngoan ngoãn và lễ phép. Anh tin nó sẽ là người con có hiếu với em cho nên em đừng bận tâm nhiều em nhé.

Còn Suri của cậu, sau này con khôn lớn hãy hiểu cho mẹ của con Suri nhé. Mẹ con đã rất khổ cực để mong muốn cho con những điều tốt đẹp nhất, và cũng đã tốn rất nhiều nước mắt khi nghĩ về con đó Suri à!