Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos

Lang thang trên phố dài, lắng nghe tiếng mưa cuối đông rơi. Tâm hồn buông thỏng một chút, cảm giác lạnh cũng vơi đi dần theo năm tháng. Mi mắt chợt ươn ướt, không biết những giọt mưa đã vô tình làm đẫm đôi mắt từ khi nào…

Không lâu lắm để quên một người, cảm giác mất mát xâm chiếm con tim lâu rồi. Em chợt nghĩ nó dai dẳng như một bản trường ca của gió mà em và anh chẳng ai chạm được. Cũng lâu rồi em chẳng cùng anh đi trên con phố mưa tuôn, nghe những xôn xao của một chiều đông nữa. Tiếng mưa cứ rã rích mà lòng em giờ đây cũng lạnh lùng lạ, mưa có bao giờ chạm được lòng em…
Mùa đông trước, em cùng anh đi trên con đường nhỏ, xung quanh nhịp người cứ lớt thớt dần, lúc ấy em thấy ấm áp biết bao. Em ngồi phía sau, áp mặt vào lưng anh nghe con tim mình nhộn nhạo.
Đã bao giờ khỏng cách tim mình gần nhau đến thế, gần đến mức em muốn khóc….
Giọt mưa và giọt nước mắt của em hòa vào nhau, nóng bỏng trên lưng anh. Em nhớ anh đã dỗ em cả buổi, càng nhìn anh em càng không ngăn được nước mắt, giọt nước mắt của hạnh phúc. Chẳng hiểu sao anh không hề hỏi lí do em khóc, chỉ cười nhẹ dỗ dành em như một đứa trẻ. Khi nín khóc em chợt xấu hổ và ngượng ngùng vô cùng, anh lại cười, ánh mắt ấm áp.
Mùa đông để lại cho em nhiều ấn tượng quá, cứ vây quanh tâm hồn mỗi khi em rãnh rỗi, cứ xen vào giữa sự nhảy cảm trong con tim em. Em nhìn màn mưa, một làn trắng xóa như chính khoảnh khắc khi em xoay bước đi không hề nhìn về phía anh…Em không vô tâm nhưng em chỉ muốn bảo vệ con tim mình thôi, em sợ cảm giác đau và sợ những lúc nhìn ánh mắt anh rơi trên những mịt mùng xa lạ. Ánh mắt của anh, cứ dõi theo bóng em đi, nhưng anh không gọi em lại, dưới cơn mưa em thấy mình cô độc quá.
Những ngày xa anh, em không biết mình đã mất bao lâu để hồi tỉnh, mất bao lâu để tìm cách quên anh nhưng với em đó là khoảng thời gian mệt mõi nhất. Em nhìn trong gương, bóng dáng một cô gái hồn nhiên, tràn đầy sức sống biến mất. Em hoảng hốt nhận ra từ bao giờ mình trở nên xa lạ đến thế, đôi mắt thâm đen, ánh nhìn buồn bã như án mây chiều. Cũng có lẽ khi đó em đã sực tỉnh khỏi những mê cung hằng hà, kìm chân em trong bóng tối bấy lâu nay. Từ đó em học cách quên anh…
Mỗi sáng em bật tung người từ trong chăn, chạy một vòng quanh nhà, phơi dưới ánh nắng sớm. Trời bàn bạc đầu xuân, chen những cảm giác mới mẻ vào lòng. Em nhận ra cuộc sống không tồi tệ như mình nghĩ, hạnh phúc không phải là điểm dừng nữa. Hằng ngày ngoài việc học tập, có thời gian rỗi thay vì ngồi buồn bã em sẽ xem tivi, đọc báo, tập thói quen châm chút bản thân. Vài tháng trôi qua em thấy mình tròn lên nhiều, không còn là cô gái chỉ da với xương như trước. Em trở về với bản thân một cách chậm rãi nhưng vui vẻ. Hình ảnh của anh cứ ngỡ mờ dần theo năm tháng….
Nhưng cứ trở lại mùa đông, em lại thấy tim rạo rực, kỹ niệm ùa về tràn ngập con tim. Dưới mùa đông đáy mắt em cứ mông lung, sâu thẳm lòng mình lại thấy cô đơn.
Em đi trên phố, không có chiếc ô, mưa rơi trên tóc, trên áo nhòe cả làn mi vốn đã ướt. Giọt nước mắt lại nóng bỏng, nhưng không có ai dỗ dành nó, không có ai khẽ lau đi vệt ướt ấy nữa…
CPDM
Có những nỗi nhớ cứ miên man như một bản violon kéo dài và nhẹ nhàng đến lạ. Dư âm lắng qua những bông hoa bé nhỏ trong vườn, đan vào những sợi nắng mỏng manh, vắt ngang qua khung cửa sổ tràn ngập mùi hoa quế. Nỗi nhớ là một chút gì đó nồng nàn, chút gì đó xôn xao và chút gì đó bay bỗng…

Em ngốc lắm anh biết không? Những thứ tưởng chừng vô cùng đơn giản thế mà cứ mỗi lần nhìn em lại hay tưởng tượng đến anh, lòng lại vô cớ dâng lên nỗi buồn rất nhẹ. Em nhạy cảm quá và cũng mơ mộng quá, trong cái vắng lại của một chiều nắng nhạt em sẽ ngồi trước cánh đồng, mắt thì nhìn ánh mặt trời lui xuống, đầu óc lại suy nghĩ về anh.
Em nghĩ không biết anh rồi có nghĩ đến em không, hay chỉ có em mờ mịt hướng về một chân trời vô vọng. Nhiều lúc muốn nói với anh, nhưng nghĩ lại em sợ anh phiền…nên thôi. Em sợ những lúc một mình em ngồi lặng lẽ, giết chết thời gian bằng những trò vu vơ trên màn hình vô nghĩa. Lại có lúc em thấy trống rỗng khi giận anh, thật lòng em chẳng muốn giận anh đâu, nhưng em là con gái mà…em được quyền giận phải không? Lại những lúc anh vô tình không nói chuyện với em là lúc cảm giác trong em hỗn độn, em tự hỏi có phải anh đang nói chuyện với một ai khác không? Có phải anh không còn quan tâm em nữa không? Em gõ câu hỏi, lại bỏ ngang chẳng dám hỏi nữa… Thế là cứ mình em với cảm xúc riêng mình, giận dỗi một mình, lặng lẽ ngừng nói chuyện chờ cho đến lúc anh lại nhắn một tin mới.
Thật ra em biết tình yêu rất mong manh, ranh giới hạnh phúc và tan vỡ chẳng cách nhau bao nhiêu. Càng hiểu em càng trân trọng tình yêu của mình, em không muốn vì một cái hờn dỗi vô cớ của mình làm tình yêu vụn vỡ. Em sợ sự vụn về của mình làm anh không vui, nhưng có lúc em lại tỏ ra bất cần và bốc đồng vì em muốn anh quan tâm em hơn, vì lúc ấy em mới cảm nhận được vị trí của mình trong tim anh có quan trọng hay không.
Có lúc em làm anh buồn thật, em cũng buồn nhưng em lại chẳng biết làm sao cả. Em vụn về và ngốc nghếch làm sao, em ghét bản thân mình cũng thấy mình vô tâm quá. Những lúc không có anh, em thấy cô đơn và lạc lõng, giữa thế giới bao la ấy, em chẳng biết phải nói chuyện cùng ai, làm gì, và như thế nào nữa.
Trước kia em đã từng trải qua một cuộc tình, một tình yêu hời hợt và có thể vỡ ra mọi lúc. Em đã cố quên nó và không hẳn là quên được. Em đã nói với anh như thế, nhưng anh không bắt em quên ngay, điều đó làm em thấy ấm áp.
Giờ đây em thấy hạnh phúc vì có anh, thấy ngọt ngào những giây phút được cùng nhau trò chuyện. Và cũng thấy thật cay mắt khi phải giận anh…Em chợt nhận ra giọt nước mắt không chỉ là của đau thương mà cũng có những giọt nước mắt đi ngược lại…giọt nước mắt của nỗi nhớ anh…
CPDM 
Cơn gió khẽ lướt qua khung cửa, hơi lạnh len lách vào từng tế bào làm người ta có cảm giác cô đơn. Đêm noel đẹp, đèn sáng khắp phố, đèn của xe cộ, đèn của những cặp trai gái bên nhau. Hình như ánh trăng cũng thêm vào đó thứ ấm áp riêng mình. Như mọi cái noel trước, em chỉ ngắm nhìn và thầm ao ước một gì đó trong tâm khảm, dù chỉ ít thôi cũng thấy lòng nôn nao một niềm vui, thứ niềm vui mà giờ đây em gọi là…ngốc nghếch.
Noel năm trước em thức gần đến sáng, em chỉ hy vọng, mong chờ duy nhất là anh sẽ nhắn tin chúc em một giáng sinh an lành. Em nghĩ như thế là đủ, em chẳng cần gì hơn ở anh cả. Nhưng em thức đến lạnh cả người, đợi để rồi cảm giác cô đơn phủ kín tâm hồn. Em chợt nhận ra, ngày mới đã sang từ bao giờ. Em không khóc, mà trái tim như bị tổn thương rất nhiều, em gạt bản thân anh bận. Hôm sau, anh nói, đúng là anh bận thật.
Rồi những lần sau nữa, em chẳng thể gạt nỗi bản thân mình nữa. Anh và tình yêu của anh đã không còn bóng hình của em. Như một giấc mơ, em hối tiếc và thầm hy vọng phải chi mình đừng quen nhau. Tình yêu như mãnh pha lê vỡ, em buông tay, không thể chấp vá khi mãnh tâm hồn của anh đã hướng về một nơi khác. Nhưng rồi em không can đảm nói tiếng chia tay, tình yêu như một điệp khúc mà tác giả ngủ gật đánh sai cung, càng ngủ càng sai. Chuyện gì đến cũng đến, ngày chia tay anh, em đã khóc. Nhưng nó không còn là giọt nước mắt đau thương, mà nó là vị mặn của sự thanh thản và bình yên. Dù những ngày sau đó em vẫn chưa thích nghi được rằng mình đã hoàn toàn mất nhau.


Thế là anh đi đường anh, em bước tiếp đường em. Mỗi bước em đi, bóng hình anh cũng dần phai nhạt. Không còn nữa những lúc em trầm ngâm một mình nhìn cảnh nhớ người. Không còn những tiếng hát buồn khi đâu đó em bắt gặp hình bóng anh. Cũng không còn nữa số điện thoại anh trong trí nhớ. Thế gọi là quên chăng? Em cũng không biết, nhưng em tin đó là sự khởi đầu mới cho một bài ca mới.
Hôm nay cũng là một noel, với em nó bình thường thôi. Em quen dần rồi với sự cô đơn, quen rồi cảm giác một mình trong đêm vắng gõ từng dòng linh tinh trên facebook, tám với những người bạn ảo, và sẵn sàng đi ngủ nếu thấy mệt mõi. Niềm vui tự mình tìm thấy mới chính là hạnh phúc đích thực.
Giáng sinh này em không thức thâu đêm, không nghe những bản nhạc buồn nữa. Em chấp vá mãnh tâm hồn mình với một tâm hồn khác. Có lẽ em còn chưa kết xong sợi dây ấy, bởi vì người ấy không hiểu em, nhưng em cảm nhận được sự quan tâm từ người đó. Em không hiểu sao mình trở nên trẻ con đến lạ, mỗi chuyện người đó làm em đều có thể giận được. Mà cái giận đó nhẹ thôi, đủ để em thấy mình rung động, đủ để từng đêm em chỉ nhớ về người đó. Em biết mình sợ hãy, vẫn còn đó những trăn trở vì tình yêu tan vỡ, nhưng em trân trọng hơn, biết suy nghĩ hơn.
Em nghĩ giờ này chắc anh cũng đang vui bên một nữa của mình. Cầu mong gió mang đến cho anh lời chúc giáng sinh của em. Em không còn giận anh nữa, không trách anh, vì giờ đây em đã hiểu thế nào gọi là yêu một người và được một người yêu. Quá khứ thôi cứ để nó ngủ yên, ngủ với bóng thời gian của chính nó. Bây giờ em chỉ biết noel này không còn vô vị..vì có người chờ em....

                                                        Mưa sao băng
-
Anh có biết không, không biết là do anh vô tâm nên đánh mất em, em hơi trẻ con nên đánh mất anh hay là chúng ta vô tình đánh mất nhau, chúng ta vốn không thuộc về nhau nhưng mà…Sẽ không có ai .. như em..đi qua anh một lần nữa…
TO: NEO,
Anh hay kết thúc những cuộc nói chuyện bằng câu “cô bé của anh”…uhm, em là một “cô bé” với đầy đủ những ý nghĩa của từ đó. Về vóc dáng em thuộc loại con gái mi nhon, e thua anh cả một cái đầu, chỉ một bên vai của anh thôi cũng là đủ vững chãi và ấm áp để em tựa vào. Về suy nghĩ em còn đôi chút bồng bột, em có nhiều mơ mộng và đôi khi còn có cái kiểu giận lẫy của trẻ con nữa, như cái cách a vẫn âu yếm gọi “em là em còn con nít lắm!!!”

Mình gặp nhau, quen nhau thật chóng vánh và chia tay nhau cũng thật đột ngột.. chỉ là những ngày ít ỏi, những khoản thời gian ngắn ngủi, những đôi ba lần cafe, đôi ba vở kịch xem cùng nhau, đôi ba con phố của Sài Gòn đổ nắng và đổ mưa bất chợt.. 
Nhiều người hỏi em sao lại quyết định quen anh nhanh đến vậy, em không biết trả lời ra sao, không biết diễn tả cái cảm giác bé nhỏ của em trước anh như thế nào nữa. Em không phải kiểu con gái dễ dàng vung vãi tình cảm, em đến với anh với anh không phải vì anh đặc biệt quá, nổi trội quá mà ngược lại, em yêu những cái bình thường, những cái “vừa phải” của anh: mạnh mẽ vừa phải, ngọt ngào vừa phải, vui tính vừa phải, sâu sắc vừa phải..và đẹp trai vừa đủ…
Chuyện tình của mình ngọt ngào như những cuốn tiểu thuyết tình cảm mà em đã đọc, và em…cũng như những cô nhân vật chính đã nuôi dưỡng một tình yêu lớn nhưng rồi… em đang phải tự đi thu gom mảnh vỡ của những hy vọng mà em đã dệt nên..
Bây giờ thì đã xa nhau thật rồi, xa cả nửa vòng trái đất và cũng nửa vòng ấy trái tim
Nhưng mỗi sớm thức dậy, mỗi tối đi ngủ, mỗi lần nhìn màn hình laptop, mỗi khi nghe một bài hát tình yêu buồn, mỗi lần xem một bộ phim tình cảm, mỗi lúc nghe ai đó nhắc đến hai từ “yêu xa” đều không thể không nhớ về anh, không thể không cảm thấy có cái gì đó nhói nhói ở rất sâu. Dù đã dặn lòng, anh đã là của ngày quá khứ, là của một ngày xa rất xa rồi…
Cho em một lần được chủ quan nhận xét chính mình, cho em một lần nữa được thổ lộ những tình cảm mà em đã dành cho anh và cho em một lần cuối được nhớ về anh với đầy đủ những cảm xúc mà không phải giấu giếm, không phải cố kìm nén, anh nhé…
Con đường của anh đã cắt con đường của em ở một đoạn…rất ngắn. Qua cái đoạn giao nhau ấy, hai đứa mình lại mỗi đứa đi về một hướng khác nhau, nhưng có bao giờ, anh ngoảnh lại, và nghĩ về em chưa..
Một người con gái không có dáng chuẩn nhưng biết là mình không xấu và thậm chí còn xinh
Một người con gái không phải kì nào cũng giành được học bổng nhưng vẫn đang miệt mài học và có một tương lai đầy hy vọng ở phía trước.

Một người con gái không phải lúc nào cũng lung linh nhưng biết ăn mặc sao cho đơn giản nhưng không bị nhạt nhòa, biết trang điểm nhấn nhá vừa phải và đúng lúc để luôn đẹp trong mắt người khác
Một người con gái không có thời gian và điều kiện để đăng kí những lớp nữ công gia chánh nhưng biết nấu những món ăn ngon, biết cắm một lọ hoa sao cho đẹp, biết cái gì nên được sắp đặt ở chỗ nào
Một người con gái không có kĩ năng đan điêu luyện nhưng có kiên nhẫn ngồi mày mò đọc những hướng dẫn từ internet để đan cho anh một chiếc khăn quàng cổ, đan xong không vừa ý lại gỡ ra đan lại, rồi lại gỡ ra..đan lại..
Một người con gái không phải quá lãng mạn và bay bổng nhưng đã dành thời gian mỗi tối để viết cho anh những dòng nhật ký, người con gái đã kể câu chuyện hẹn hò của hai người thành một cuốn tiểu thuyết ngọt ngào
Một người con gái khi bị bạn bè tra hỏi về anh lại đỏ mặt lên, cười tủm tỉm, vẫn rất tự hào về “chàng trai cao lớn của mình”
Một người con gái duy trì được mối quan hệ tốt với bạn bè của anh, là một người đáng tin và đủ sâu sắc trong mắt người khác
Một người con gái không phải là hot girl nhưng cũng có một khu vườn những “cây si”, tuy nhiên, trong mắt cô ấy lại chỉ thấy duy nhất có một người
Một người con gái mỗi lần mở mắt ra lại tự động cộng thêm 1 giờ 1 phút, băn khoăn tự hỏi, không biết bên ấy anh đang làm gì..
Một người con gái mỗi khi online chỉ để available với một người, người con gái thích qua Fb anh từ cái link relationship trên Fb mình
Một người con gái yêu thích việc ngắm nhìn anh qua cái webcam mờ mờ, nằm lặng im nghe tiếng anh thở đều đều, và trông chờ mỗi sáng thứ bảy để lại được tâm sự với anh, được nói là em nhớ anh biết bao …
Một người con gái quen anh không lâu nhưng lại dành cho anh rất nhiều tình cảm, chấp nhận chờ đợi anh, dù sao cái thời gian chờ đợi ấy gấp hơn 90 lần thời gian đã được bên nhau và biết rằng có gặp lại anh, lại đôi ba lần cafe, đôi ba vở kịch, đôi ba cái con phố Sài Gòn nắng mưa bất chợt ấy anh cũng sẽ lại phải đi tiếp, lại thêm những tháng ngày chờ đợi..
Người con gái dù có than thở rằng “eo ôi, anh vô tâm quá”, có lúc lại giận dữ đến độ “em buông tay trước đây” nhưng vẫn hy vọng anh sẽ níu tay lại vì có lần đã dặn dò anh rất kĩ: “lỡ khi nào em có xích ra xa anh, hãy nhớ kéo em lại gần anh, nghe chưa..” nhưng mà hình như.. anh không nhớ…

Anh có biết không, không biết là do anh vô tâm nên đánh mất em, em hơi trẻ con nên đánh mất anh hay là chúng ta vô tình đánh mất nhau, chúng ta vốn không thuộc về nhau nhưng mà…Sẽ không có ai .. như em..đi qua anh một lần nữa…
P/S: Không phải tại anh, cũng chẳng phải tại em… chắc đơn giản chỉ vì tình yêu của chúng ta chưa đủ lớn để có thể bên nhau mãi mãi. Đến với nhau một cách nhẹ nhàng nên chúng ta cũng ra đi nhẹ nhành như vậy. Tất cả đã trở thành những kỷ niệm đẹp. Tạm biệt anh, chàng trai cao lớn của em!
-


Người ta nói em chẳng quên được anh, em không chối được bởi trong em anh từng là duy nhất. Khi yêu anh, em trao trọn trái tim mình, không nghi ngờ, không toan tính. Tình yêu như phép màu làm sống trong em những cảm giác lạ lùng và nôn nao. Nhớ anh, từng ngày, từng giờ và từng giây.

Nhớ đến những cảm giác khi bên nhau, giận dỗi và cả ngọt ngào. Thế nhưng yêu không phải là một khái niệm hay một cảm giác đơn thuần khi trong tình yêu mình lạc mất nhau. Ở hai đầu nỗi nhớ, em và anh như những con thiêu thân, xô mình vào những thú vui riêng, để rồi trong chúng ta bất cứ một phương diện nào cũng không hề có điểm chung. Anh rời đi, như một cơn mưa ngang qua con phố, sau cơn mưa con phố tằm tả và ước lạnh. Em không biết mình đã mất bao nhiêu thời gian cố gắng không nghĩ về anh, không mong chờ và hy vọng anh quay trở lại. Em không thể tin anh, hay cho anh hơn nữa những lần làm tổn thương em. Em ích kỹ lắm, em sợ đau, sợ mình như cánh hoa mỏng một khi rơi sẽ tàn úa. Em cũng như bao cô gái khác trên đời, muốn yêu, được yêu và khao khát một tình yêu đẹp. Ước muốn đó có phải quá to lớn ư? Em không trách anh, không thể trách những tổn thương ấy được, em cũng chẳng biết trách ai trong cuộc tình không bờ bến này. Khi xa anh, em suy nghĩ rất nhiều, em chợt nhận ra giữa tình yêu và tình bạn phải chăng rất dễ ngộ nhận. Em yêu anh, bởi anh quan tâm em, lo lắng em làm em thấy cảm động. Có lẽ em cũng không biết rằng với anh đó làm cảm giác gì.





Thế rồi mình hai ngã rẽ khác nhau, em không còn là cô bé hay cằn nhằn anh nữa. Em cũng không còn phải nghe tiếng anh trách sau mỗi đêm em ngũ trễ, không có tiếng mắng em không biết suy nghĩ,…tất cả chìm vào dĩ vãng cùng anh. Trong em giờ đây, mỗi lần nhớ đến anh tim vẫn nhói lên kỳ lạ, em không hiểu mình nữa. Không hiểu được rằng mình đã đánh mất thứ quan trọng nhất hay buông tay một cách khôn ngoan nhất. Em có thể tự do thức hẳn đến sáng, có thể tự do nói chuyện với bất cứ người nào mình thích, có thể chẳng cần phải cố gắng học tập vì anh nữa. Nhưng những thứ ấy chẳng bù đắp được vết thương lòng em, nó càng làm em thêm mệt mõi.

Cứ ngỡ rồi em chẳng yêu ai nữa, cứ ngỡ rằng em hết rồi cảm giác biết yêu thương. Nhưng người đó lại xuất hiện, trong muôn triệu con người trên trái đất, em và người đó vô tình quen nhau. Tình yêu ấy rất nhẹ nhàng, nhẹ đến mức không có cán cân nào của cuộc sống đo được. Tim em bắt đầu biết nhớ, biết mong chờ và cảm giác yêu thương lại ùa về. Nhưng trong em vẫn ngại ngùng và có phần lạnh nhạt. Em sợ bị đau lần nữa, sợ những đêm thâu chỉ một mình lặng lẽ chờ đợi, sợ tình yêu của mình lại biến thành vô vọng. Người đó trong em chiếm lấy trái tim em, mặc dù em chẳng bao giờ nói với người đó. Tại sao ư? Em cũng không biết nữa, có lẽ người ấy hiểu em nên em bảo tình yêu đó thầm lặng.

Nếu một ngày mình gặp lại nhau, anh bên cạnh người con gái khác, em một mình hay với ai nữa vẫn hi vọng mình không cảm thấy ái náy. Tình yêu là một bài ca, mà không phải lúc nào cũng trọn vẹn. Hạnh phúc không thừa thãi để ai cũng nhặt được. Có lẽ có sự trãi qua em mới hiểu được giá trị của tình yêu, không phải chỉ nhận mà là cho. Cám ơn anh người đi trước cho cuộc sống em hôm nay!

Nguồn:  Mưa sao băng - Sáng Lập Viên Cộng Đồng Thư Tình Việt


-
(VTT) - Đêm trắng em không ngủ để viết cho anh tình yêu của em , biết bao lần em định viết nhưng rồi em lại xóa, vì sao em lại làm thế em cũng không biết nữa, nhưng mỗi khi nghĩ đến anh là nước mắt em lại rơi, nó nhòe theo bàn phím nên em không thể nào viết nổi cho anh .
Anh yêu , Cho phép em được gọi anh như vậy vì có lẽ anh đã nghĩ em hết yêu anh rồi, nên gọi như vậy anh lại giận em là kẻ "lọc lừa" nhưng nỗi đau trong em còn dài mãi ,thì làm sao em có thể quên được anh 
Anh còn nhớ ngày em mổ họng không anh? em đã không thể nói được, em khóc và suy sụp rất nhiều , người đồng hành bên em luôn là anh ,rồi anh lại bỏ em mà đi...........em khóc nhiều hơn cười, quãng thời gian đó em đã suy sụp rất nhiều, em thương cho tình cảnh của hai chúng ta và đau đớn vì mất đi 1 chỗ dựa, em đã tìm đến người khác để bầu bạn và em đã làm anh thất vọng quá nhiều, nhưng đó không phải là giải pháp để em quyết định rời xa anh mãi mãi
khi em đi kiểm tra lại họng bs nói phải mất 3 năm sau mới có thể mổ lại và mới khẳng định được em có thể ổn hay không? em biết bệnh em rồi nhưng 3 năm sau nếu em không thể trờ lại nguyên vẹn là em thì làm sao em dám đi cùng anh hết đoạn đường đời mà anh và em đã từng hy vọng và dựng lên 1 màu hồng của hạnh phúc lứa đôi
em đã mượn tay người khác để xa anh, em cứ tưởng mình sẽ thanh thản lắm nhưng anh biết không? càng xa anh em càng đau đớn ,dường như em không còn nước mắt để khóc nữa, em đã âm thầm dõi theo bước chân anh và tìm về kỉ niệm của hai đứa, em muốn nói "em yêu anh " nhưng rồi em lại không thể nói lên được , anh còn tương lai, còn gđ anh,
Rất may anh đã thông báo với em anh đã có bạn gái . em cười mà nước mắt lại rơi, sao em ích kỷ vậy nhỉ?? em vui vì anh quên được em , nhưng em lại khóc vì em đã mất anh...lòng em vẫn nhủ thầm hãy hạnh phúc anh nhé, dù ở thiên đàng hay địa ngục em vẫn mãi mãi nhớ về anh và yêu anh vô cùng
chỉ còn 1 thời gian ngắn nữa em đến định kỳ mổ lại, ( có lẽ chưa bao giờ em nói với anh và anh chưa bao giờ biết ) em sợ phải nói và sợ anh phải khóc , anh vẫn biết em bị sốc thuốc mê mà , em sợ rồi lần này nữa em bị sốc thuốc em sẽ ra đi nhanh hoặc mãi mãi hôn mê sâu như lời bs tuyên lương trước...........
Theo: Mai Mai Nguyen (Facebook)
- -
(Vuonyeuvn.com) - Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé!
Này anh, em thích mưa lắm đấy. Em thích mỗi khi mưa được lang thang ngoài đường, em hứng chí giang tay ra đón mưa, để mưa táp vào mặt ướt đẫm, thấy man mát và dễ chịu. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh đi cũng em mỗi lần mưa như thế. Em sẽ ngồi sau nhí nhố nói cười về triết lý mưa, trong khi anh thì nhăn nhó vì mưa to quá. Mình sẽ dừng xe ở đâu đó để trú mưa anh nhé, chờ ngớt mưa lại đi tiếp, nhìn hoàng hôn đang bừng lên cuối chân trời, sau cơn mưa trời lại sáng anh nhỉ?! Em ước được cùng anh đi tiếp con đường mưa…
Này anh, em thích gió lắm đấy. Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết “anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy”…
Này anh, em thích kem lắm đấy. Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm. Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh cũng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn cố cười rồi đẩy que kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no rồi…
Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí trong cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế mà vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng “trông giống gấu thì anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu nhiều hơn chứ”. Ừ, cứ ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lười biếng nằm ngủ ở nhà thôi. Em sẽ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào.
Này anh, em thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé! Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi.
-
(Vuonyeuvn.com) - Rốt cuộc thì mình cũng nói được lời chia tay rồi, nhưng sao tâm trạng tệ đến vậy chứ, em nghĩ thời gian rồi em sẽ quên anh. Hôm nay em đủ can đảm để nói chia tay nhưng ngày mai em không biết phải đối diện với anh như thế nào. 

Em điên mất, em không biết mình làm sao cho đúng nữa.Em hi vọng anh sẽ hạnh phúc hơn em, ông trời đã cho mình gặp và yêu nhau như thế, em mong khi chia tay mình vẫn có thể giữ lại những kỹ niệm đẹp. Không phải chia tay anh vì vô tình mà em cảm thấy mình không hợp nhau nên kiếm đủ chuyện để anh nói chia tay. vậy mà anh luôn tha thứ, sẵn sàng mỉm cười nói yêu em. Anh cao thượng hơn những gì em nghĩ, cho đến hôm nay có lẽ em đã làm ngoài sức chịu đựng của anh. Xin lỗi anh nhé, nhưng mà bây giờ chia tay anh rồi em mới thấy mình ngốc và đáng đời lắm. Nhiều lúc trong cuộc sống mình không làm chủ được tâm trạng của mình, em không đáng để được anh yêu nhiều vậy. Có lẽ ngày mai anh sẽ tìm được người yêu anh hơn, quý trọng anh hơn, quan tâm anh hơn, biết lo lắng những lúc anh bệnh, anh bùn. 
Rồi đây trong cuộc sống của em không còn tên anh nữa, mọi thứ với em sẽ trở lại ban đầu mang theo một chút đắng trong lòng, một chút cay trên mi mắt, một chút hối hận trong tâm hồn. Bởi người ta hỏi yêu làm gì để bị thương nhiều đến vậy, dù có bị thương, bị đau nhiều lắm nhưng trái tim vẫn kiên cường như thế, tình yêu là bất tử. 
Ngày mai em sẽ quen một người con trai khác, thật đó, đơn giản để tìm quên anh qua những cảm xúc mới. Em không phải cô gái bi lụy thất bại thì sẽ dừng lại, em muốn chủ động hơn... nhưng điều đó không còn với anh nữa. Tình yêu của anh em không biết lấy gì bù đấp, hôm nay nói chia tay anh, em biết em đã làm trái tim anh tổn thương nhiều lắm, ngay cả em cũng thấy mình độc ác nữa. Nỗi đau nào cũng qua thôi anh, em không đáng để anh vì em mà như thế, em còn nhớ anh từng nói " em là tất cả trong anh, mất em anh sẽ mất tất cả", lúc đó em rất vui và cảm động, còn bây giờ thì em lại thấy sợ hãy. Một tình yêu đã qua đi trong chúng ta, em sẽ mãi ghi nhớ nó như một bản nhạc đẹp do mình tạo nên, nhưng em cũng không quên có một chàng trai đã làm trái tim em biết buồn, biết khóc, biết nhớ, biết mong, biết hi vọng, và biết hối hận. Xin lỗi anh, tình yêu qua của em!
Cánh phù dung mỏng
24/4/2013
kỹ niệm chia tay bạn trai
- -
(Vuonyeuvn.com) - Hôm nay tình cờ mở danh sách nhạc, em lại nghe bài hát "gọi đò". Bài hát nghe buồn quá anh à. Nhưng tự nhiên bao nỗi nghẹn ngào lại quay trở lại mặc dù em đã quyết rời xa anh, xa mãi.

Đó là bài nhạc chờ anh mới cài trong thời gian gần đây. Đối với người khác không biết thế nào nhưng mà đối với em, em cài nhạc chờ theo tâm trạng. Thật sự anh quyết định không cần em nữa mà....
Mọi người hỏi em, khuyên em,...và em hiểu mình phải thế nào...nhưng trong khoảnh khắc nào đó, em đã không thể kiềm nén được những giận hờn, những nỗi lòng của mình. Lời hứa, sự quan tâm, ...như mới ngày hôm qua,...Vậy mà anh đã rời em một cách vội vã như thế...
Em chưa kịp những ngỡ ngàng, chưa kịp nghĩ gì cả...Em chỉ kịp hỏi anh rằng : " sao anh như thế". Không câu trả lời, không sự đáp trả, chỉ là sự hờ hững đáng sợ.
Hôm qua anh đã nói" anh xin lỗi". Lúc ấy em khóc nhiều. Vì câu xin lỗi ấy không cần nói. Nó thay cho câu " anh không cần em". Em đã thoải mái, và rời xa anh.
Hôm nay, em lại bị cảm xúc quật ngã. Em lại buồn, lại đơn độc, lại khóc,...Em có thể là một người vui vẻ trước mặt mọi người nhưng em không thể tỏ ra vui vẻ với chính bản thân em...
Em không cố chấp, mà bởi vì em không biết mình có nên tin không? Một người chân thành là thế, một người yêu em như thế, một người chính chắn như thế, ...vậy mà lại để em một mình....
Em viết nhật kí, thật sự là một sai lầm...vì anh sẽ biết về em...
Em sẽ không cho anh biết về em, em sẽ không nói chuyện với anh nữa,...có thể em cố chấp,...nhưng như thế sẽ tốt cho em và cả anh. Và coi như đó là một sự trừng phạt. Để nỗi nhớ của em cồn cào, đau đớn,...rồi sẽ tắt. Và anh sẽ nhận lấy sự lạnh lùng của em, để rồi anh quên em. ...
Tình yêu của mình có thể phai nhạt sao? Nghĩ lại mà đau lòng.... 
-
(Vuonyeuvn.com) - Tình yêu và hạnh phúc của chúng mình đâu có dễ dàng có được. Vì thế chồng đường bỏ tay vợ ra nhé!
Chồng ơi! Bây giờ sắp 5h sáng rồi, có lẽ chồng đang ngủ rất ngon hay vẫn còn suy nghĩ vì một người không tròn trách nhiệm như vợ?  Chồng ơi! Hãy cho vợ lại được gọi chồng như thế và mãi như thế đến hơi thở cuối cùng nhé chồng!

Sau một đêm dài với những cảm xúc lẫn lộn, những câu nói, những khóc lóc giận hờn, những ý nghĩ muốn rời xa nhau, những lời nói đau đến xé lòng… cả những yêu thương, chăm sóc, hy vọng, những khi hai tâm hồn, hai trái tim làm một khiến em đã phải trằn trọc suy nghĩ rất nhiều. Người ta vẫn thường nói, những niềm vui là những giây phút thường ngắn ngủi và người ta mau quên đi còn những nỗi buồn và sự khổ đau lại theo người ta mãi. Phải chăng do chính bản thân mỗi người luôn tự trói nỗi đau lại, không chịu tha thứ, không chịu quên đi? Cứ giữ mãi nỗi đau thì niềm hạnh phúc làm sao tồn tại được, phải không chồng? Vợ biết tình yêu của chúng mình có những tổn thương rất lớn nhưng vợ tin những thương yêu đủ lớn để lấp đầy khoảng trống đó.
Chồng còn nhớ không những giây phút mình cùng một hơi thở, những yêu thương cứ muốn cuốn lấy nhau không rời, giây phút ấy sao lại không ghi nhớ chứ? Cả hai chúng mình hãy cùng lấy những yêu thương nhỏ nhoi gộp lại cho tình yêu lớn của chúng mình sống mãi chồng yêu nhé!
Vợ biết vợ là một người con gái bướng bỉnh và ngang ngạnh. Vì tính ngang bướng và cố chấp, vợ đã làm tổn thương chồng rất nhiều và cũng chính là tự đâm vào trái tim mình những đau đớn còn hơn thế. Vợ xin lỗi! Gửi tới chồng lời xin lỗi bằng tất cả trái tim của vợ! Vợ nhất định sẽ không rời xa chồng đâu, dù thế nào vợ cũng không thể rời xa chồng được.
Không còn hơi thở nữa thì vợ làm sao để tiếp tục sống? Vợ cần chồng để tồn tại trong từng nhịp đập, từng hơi thở của mình. Vợ hiểu cái tôi của một người đàn ông rất lớn, vì tình yêu, vì vợ, chồng đã bỏ qua nó rất nhiều, vợ hiểu và cảm nhận được những gì chồng đã làm vì vợ nhưng cái gì cũng không thể đi quá giới hạn của nó. Vì những tổn thương quá nhiều nên giờ đây chồng đã sẵn sàng buông tay, sẵn sàng từ bỏ tất cả những gì mình đã có. Tình yêu và hạnh phúc của chúng mình đâu phải dễ dàng có được, chồng đừng bao giờ từ bỏ, hãy luôn nắm chặt tay vợ, đừng rẽ sang con đường khác, đừng mang đi hơi thở và cuộc sống của vợ, chồng hứa nha! Hãy một lần nữa hứa với vợ chồng ha!
Vợ biết vợ sai rồi, sai rất nhiều rồi! Vợ hư thì chồng hãy đánh vợ, mắng vợ chứ không được rời xa vợ. Vợ sẽ không bao giờ đẩy chồng ra xa vợ nữa, không nói những lời đau lòng nữa, không hư nữa. Chồng cứ chuẩn bị roi đi vợ sẽ ngoan ngoãn chịu đòn không cãi chồng nữa, không cố chấp hiếu thắng nữa. Chồng yêu hãy cười lên nha, những nỗi buồn hãy để vợ khóc nhè là đủ rồi. Vì chúng mình cãi nhau toàn những chuyện không  đầu  cuối, tất cả là tại vợ hư không nghe lời chồng, tại vợ quá trẻ con,… vì thế vợ cần chồng bảo vệ, chăm sóc và quan tâm. Vợ chưa tốt vì không biết chia sẻ những gánh nặng, mệt mỏi, vất vả trong cuộc sống với chồng nhưng chồng cho vợ một cơ hội nhé! Vợ sẽ sữa chữa bù đắp những sai lầm, thiếu sót của mình. Chồng rất thương vợ mà sẽ không giận vợ lâu đâu, chồng cười lên nhé! Và lại ôm vợ vào lòng như ngày nào nha.
Chồng yêu của vợ à! Vợ yêu chồng, vợ cần chồng, cần hơi ấm của chồng, cần chồng từng phút từng giây, cần chồng để nghĩ đến cho mỗi giấc ngủ và nhớ đến khi tỉnh giấc. Chồng có biết tại sao vợ lại thích chồng để chữ ký ở mỗi tin nhắn là tên hai đứa mình không? Vợ thích cảm giác bình yên khi nhìn thấy dòng chữ  Đức Chính – Thương Huyền sau mỗi tin nhắn vợ đọc từ chồng.Vì vợ luôn hi vọng tên hai chúng mình luôn đi cùng nhau gắn với nhau suốt cuộc đời này.
Vợ quá hư khi mỗi lần cãi nhau lại đòi rời xa chồng, vợ đáng bị trừng phạt vì vi phạm lời thề của mình. Không hiểu do yêu chồng quá nhiều hay do vợ quá ích kỷ nên không muốn chia sẻ chồng cho ai hết, vợ biết nhiều lúc cũng làm chồng mệt mỏi vì điều đó. Vợ cũng sẽ sửa, sẽ yêu chồng để chồng được là chồng, để chồng là người đàn ông từ lần đầu vợ biết. Chúng mình cùng cố gắng vì tổ ấm của ngày mai chồng nha.
Chồng không được hư đâu, không làm vợ tủi thân và buồn nữa, cũng không được nghi ngờ tình yêu vợ dành cho chồng, như chồng nói mình hãy ở bên nhau và từ từ cảm nhận tình yêu mình dành cho nhau cho đến 70 tuổi chồng nha, hay 80 tuổi, 100 tuổi chồng nhỉ?
Vợ không biết làm cách nào để bù đắp ngay những tổn thương nhưng chồng hãy để vợ sưởi ấm trái tim chồng mỗi giây mỗi phút nhé! Hôm nay vì không biết làm thế nào để chồng vui hơn nên vợ viết những dòng này mong chồng đọc được sẽ trở về là chồng yêu của vợ và không bao giờ bỏ vợ vơ vơ trên cuộc đời này nữa.
Em yêu anh! Vợ yêu chồng! Sẽ luôn yêu chồng trong từng hơi thở!
-
(Vuonyeuvn.com) - Tháng Tư ơi! Trôi chậm lại chút thôi. Để em nếm hết vị đắng chát của mận đầu mùa, cái dễ vỡ của hạt mưa đầu hạ, cái lắng đọng trong tim một người biết yêu lần đầu!

Nhiều lúc em vẫn tự hỏi mình, chẳng biết định mệnh nào đưa chúng ta đến đặt cạnh nhau một đoạn đường rồi lại đẩy em và anh xa nhau mãi?
Tình cờ gặp anh, quen anh, rồi thầm thươngmột người con trai có giọng hiền hiền, ấm áp ấy từ khi nào chẳng rõ! Được đi cạnh anh trong cuộc đời, em luôn cảm ơn may mắn nào đó đã mỉm cười với em, thật tuyệt khi yêu một người và được ở cạnh người ấy, với em, đơn giản vậy thôi!
Anh nắm tay em đi qua những ngày mùa xuân ngập tràn nắng ấm, ngày ấy, em yêu anh, yêu tất cả những gì xung quanh, yêu trời Sài Gòn lộng gió, yêu những con đường đêm thêng thang tấp nập, em nghe cả tiếng gió về reo vui trên từng cành cây kẽ lá, hạnh phúc ngắm nhìn bầy chim non ríu rít ngoài cửa sổ mỗi sớm mai thức dậy…
Có anh, cuộc sống của em trở nên vui tươi, rực rỡ những gam màu hạnh phúc, thổi bay những muộn phiền, lo lắng thường nhật. Có anh, em vững tin hơn vào con đường phía trước vì có bàn tay ai đó dẫn đường, có bờ vai ai đó cho em lặng lẽ dựa vào mỗi khi cảm thấy mệt nhoài.
Yêu anh, em luôn tự bảo mình cố gắng nhiều lắm, để hiểu anh, để tin vào tình cảm của anh. Nhưng khoảng cách giữa chúng mình, dù chẳng ai muốn, cứ lớn dần lớn dần đến nỗi điều em chưa bao giờ nghĩ tới rồi cũng ập đến khiến em ngã quỵ… Mình lạc mất nhau rồi, trời Sài Gòn vẫn xanh cao lồng lộng, gió vẫn vô tình đùa nghịch trên mái tóc em, chẳng thể thay anh làm khô những giọt nước mắt cứ chực òa.
Ngày xa anh, em ngỡ ngàng, chênh vênh và trơ trọi giữa cuộc đời, giữa đám đông nhộn nhịp, em vẫn luôn thấy mình lạc lõng. Em vô vọng tìm hàng ngàn lý do để bao biện, để tự vỗ về, ôm ấp những hạnh phúc ảo tưởng, những đợi chờ miên man, nhạt nhòa… Em không còn khóc trong những cơn mơ, em chỉ nức nở nhói đau mỗi khi tỉnh giấc…
Rồi thời gian trôi, em dần quen với cuộc sống bình lặng, đủ bận rộn và không có anh. Mơ hồ em dần nhận ra, tại sao em lạc mất anh dễ dàng như thế? Có lẽ chúng ta đã bên nhau trong vội vàng, gượng gạo phải không anh? Có lẽ nếu như ngày ấy, mình đừng vội thương nhau, nếu biết rằng chỉ cần đi cạnh nhau trong yên lặng cũng là hạnh phúc đủ rồi!
Đôi lúc em thầm nghĩ, lại cúi đầu gạt nước mắt, hai chữ “giá như” sao nặng quá, giá ngày ấy cứ để hai bàn tay chơ vơ đặt cạnh nhau đừng cố tìm một bàn tay khác, cứ để những giận hờn len lỏi, những đợi chờ dài thêm, để những dòng tin nhắn gửi trao bao điều chưa vội nói ra, cứ để yêu thương lớn lên từng ngày từng chút một…
Có lẽ giờ này, mất nhau, anh sẽ chẳng vội lạnh lùng bước nhanh về phía ấy, vì nơi đây, với anh- em chẳng thể gọi là kỷ niệm? Rồi sau này nhìn lại, có bao giờ anh nghĩ về em, như một người đã đi qua và in dấu trong cuộc đời anh hay chỉ là cuộc gặp gỡ tình cờ lúc anh cần lắm một vòng tay?
Khoảng cách giữa anh và em vì sao lại không thể lấp đầy? Chẳng phải vì khác biệt giữa chúng ta là nhiều, em trẻ con còn anh lại quá trưởng thành, em bên anh cứ ríu rít nói cười trong khi anh chỉ im lặng chẳng muốn sẻ chia, hay có lẽ thế giới của anh quá rộng lớn đến mức em chẳng thể đi hết một góc nhỏ thôi mà người ta vẫn gọi là trái tim?
Em ước một lần được đến nơi anh ở, ngắm góc làm việc, kệ sách hay khoảng không bầu trời anh vẫn thường thấy khi nhìn ra khung cửa sổ… Em chưa một lần, tự tay chọn cho anh một chiếc áo sơ mi đúng nghĩa…
Còn nhiều lắm, những việc em muốn làm cùng anh, đơn giản cùng nhau chạy trốn cơn mưa Sài Gòn bất chợt, bên anh trong ngày sinh nhật tuổi 22, muốn một tấm hình chụp 2 đứa trong lễ Tốt nghiệp Đại Học của em, mơ sau này mỗi chiều tan sở, lại sánh bước bên anh chầm chậm giữa khu nhà thờ Đức Bà nhộn nhịp mà yên ả... Có lẽ em sẽ đem gói lại những dự định ấy gửi lại những ngày có anh, còn bây giờ, anh sắp rời xa nơi này nhận công tác mới trên vùng cao nguyên đầy gió hay anh sắp trả lại em - Một Sài Gòn - không anh!
Tháng Tư, nắng vàng ươm ấm áp giữa trời Sài Gòn xanh cao lộng gió, thành phố vẫn nhộn nhịp hối hả như chưa từng đi qua cơn giông bão của riêng em.
Tháng Tư, Đà Lạt nơi anh đến - có lạnh và buồn nhiều không? Thành phố bốn mùa phủ sương mờ ảo, nơi cô gái có ánh mắt sâu huyền khiến trái tim người quyến luyến, chẳng muốn rời xa… Nơi ánh nắng Sài Gòn trở nên thật khó chịu, oi bức, nơi người con gái Sài Gòn chẳng đủ thướt tha dịu dàng, tinh tế để khẽ chạm vào góc riêng của ai đó, liệu anh có còn nhớ không?
Rồi những chiều cao nguyên lộng gió, một mình anh rong ruổi khám phá miền đất nên thơ ấy, có khi nào anh chợt nhớ đến một vòng tay? Giữa những lặng yên của núi đồi, cây cỏ, giữa không gian lắng đọng nơi quán cà phê vẫn dập dìu khúc nhạc kỷ niệm từ chiếc máy phát nhạc đã úa màu thời gian, có khi nào anh thèm nghe lại tiếng nói cười với những câu chuyện ngốc xít không đầu không đuôi của ai đó từ trong miền ký ức?
Tháng Tư! Miên man, chậm rãi, lơ đãng trôi về... Nơi đây có người vẫn đợi, vẫn chờ dù biết chắc không bao giờ ai đó quay về nữa!
- - - -
(Vuonyeuvn.com) - Anh ơi, em cần 1 chỗ dựa..đủ an toàn và vững chắc, để khi em có mệt mỏi mà tựa vào thì cũng cảm thấy yên tâm...

Để khi những buổi như mưa chiều nay, lạnh buốt toàn thân cả lên..ước chi có 1 cái ôm thật chặt để lòng em lại ấm, không còn sợ mưa gió bão bùng ngoài kia
Để dẫu khi em có bực người này 1 chút, có khó chịu với người kia 1 tí, hay là có anh nào vừa ăn hiếp em thì em sẽ được dịp ôm cái fone mà kể với anh..là cho em biết thì ra cũng còn 1 người chịu nghe em nói
Là vì đôi khi em thấy không còn tin tưởng vào mình nữa, em thiếu đi cái cảm giác tự tin là việc gì em cũng có thể làm được, thì em lại có người để động viên, để khuyến khích em..đừng bỏ cuộc
Chẳng qua là em cũng muốn nhõng nhẽo lắm mà không thể làm được với ai cả ngoài anh thôi..anh biết mà, chẳng thể vào công ty với khuôn mặt kiểu baby được..bị cười chết thôi
Thật ra, thì anh hãy hiểu em hiện giờ đang thèm khát cái gọi là yêu thương mà từ lâu em quên bẵng nó đi..hay có thể em cố tình giấu nó vào 1 góc nhỏ của trái tim..để thực hiện những việc quan trọng hơn
Là do..em sợ lắm mỗi chiều thứ 7, chủ nhật..bước ra đường là thấy đôi này đôi kia..còn em cứ lẻ loi 1 mình, 1 chỗ..là do em cảm thấy khó chịu với ánh nhìn của người khác kiểu như " sao em ấy lại 1 mình vào cuối tuần nhỉ, chắc là thất tình đây"
Hay chăng là sau sóng gió, bão bùng thì người ta lại mong tìm đến bình yên, cái bình yên thật sự của 2 người..làm ấm đầy lên những hạnh phúc nhỏ nhoi, làm cho mình lại biết được cảm giác nhịp đập loạn xạ mỗi khi nhìn thấy ai đó, là khi em nhìn vào ánh mắt người mà em chất đầy cả yêu thương
Em đang chờ...đang tìm kiếm ai đó cho em cái tình yêu thật sự, cái cảm giác muốn gắn bó, muốn yêu thương..cho em biết được cảm giác mình sẽ vì 1 ai đó hết lòng lần nữa..và còn nữa những lần giận hờn vô cớ, cãi nhau gầm trời rồi lại đi năn nỉ nhau như những đứa trẻ con...
Ôi thôi em không nói nữa vì càng nói em càng mong ngóng nhiều hơn..gửi anh phương xa anh nhé
Theo: amina_dung - diendan.vuonyeuvn.com 
- - -
(Vuonyeuvn.com) - Ngày hôm qua còn cười đùa bên nhau, dành cho nhau những quan tâm, yêu thương ngọt ngào. Ngày hôm nay nụ cười biến thành những giọt nước mắt, xót xa, mằn mòi khi cuộc tình tan vỡ.
Ai đã từng nói sẽ yêu thương em suốt cuộc đời này? ai đã thề nguyện nắm bàn tay em đi tới cuối con đường? Bây giờ chỉ là một làn khói hư vô mà thôi. Đã bao nhiêu đêm em dành nỗi nhớ cho anh cũng là bấy nhiêu đêm nước mắt em rơi trong tuyệt vọng, đớn đau. Tình yêu mình cùng nhau bồi đắp sắp tới ngày kết trái mà anh lại ra đi… Anh đâu còn nhớ. Chúng mình đã có những ngày tháng hạnh phúc nhất, đã cùng kề vai sát cánh vượt qua biết bao khó khăn, thử thách tưởng chừng không thể chia lìa.

Mùa đông này cái lạnh sẽ giá buốt hơn khi không có anh
Vậy nhưng tất cả không tránh khỏi sự sắp xếp của số phận. Anh nói rằng ”tình yêu trong anh đã không còn. Anh xin lỗi khi những lời anh nói anh không thực hiện được, những lời anh hứa anh không làm được.” Em đã để anh ra đi khi lí do muôn đời vẫn là thế.
Một mình em đang phải đối mặt với sự mất mát, đối mặt với những đau đớn, tổn thương. Có bao giờ anh ngoảnh lại nhìn xem em đã sống ra sao? đã gục ngã và đứng dậy thế nào sau tất cả những gì anh để lại?
Em đã đặt bao niềm tin, hi vọng vào cuộc tình của chúng mình, đã từng chắc chắn anh là mối tình cuối cùng của cuộc đời em. Đã nghĩ về một mái nhà có anh, có em và tiếng cười trẻ thơ. Có lẽ chính vì sự kì vọng quá lớn ấy mà bây giờ nỗi đau em phải chịu cũng lớn hơn gấp nhiều lần. Em đã cố gắng mạnh mẽ, học cách đối diện với anh. Mỉm cười khi thấy anh vui vẻ, hạnh phúc mà trong lòng như có ai xát muối. Trái tim đau đớn nhìn về những ngày tháng đã qua để tìm cho mình chút sức lực đứng lên. Cuộc đời đã lấy mất của em quá nhiều thứ.
Em vẫn phải sống, vẫn phải học cách chấp nhận tất cả mong sự bình yên tìm tới tâm hồn mình. Mùa đông này cái lạnh sẽ giá buốt hơn khi không có anh. Em sẽ gồng mình lên đón nhận cái giá lạnh ấy như một sự thử thách chính mình vì em nhớ anh đã từng nói ”Cuộc đời là những chuyến đi không có điểm dừng. Cứ đi tới khi mệt mỏi, khi đôi chân không bước nổi thì hãy dừng lại nghỉ chân để lấy sức cho chặng đường dài tiếp theo”.
Theo: hanhphucgiadinh
- -
(Vuonyeuvn.com)Đó là tất cả những gì hiện hữu trong tâm thức em. Ngày mai thôi, khi có quyết định chính thức, em sẽ tạm biệt mảnh đất Hà Thành này và lập nghiệp ở miền đất khác. Nơi đó chỉ có công việc, môi trường và những mối quan hệ mới. Một Hà Nội đẹp lãng mạn, một tình yêu đầu tiên sâu nặng chỉ còn lại trong miền kí ức.



Hà Nội đã đi bên em suốt 4 năm, đó là quãng thời gian đẹp đẽ của thời sinh viên. Trong đôi mắt ngây thơ của một cô bé mới lớn chỉ quen với cảnh đồng ruộng và cuộc sống bình yên chốn làng quê thì gặp Hà Nội đó là một sự thay đổi lớn lao, đến mức khó chấp nhận và phải mất một thời gian khá dài để làm quen. Những khó khăn chốn thành thị, một cuộc sống chỉ với những nỗi lo lắng về cơm áo gạo tiền đã làm cho nó cảm thấy mệt nhoài và chán ghét. Em thường trêu đùa với bạn bè: Hà Nội này tất cả mọi thứ đều đắt đỏ, chỉ tình người là rẻ mạt. Đó là suy nghĩ của một cô bé miền quê sống ở thành thị khi tròn 19 tuổi.

Người ta thường nói: Tình yêu được xuất phát từ thói quen. Có lẽ nó cũng đúng trong suy nghĩ của một số người. Không biết tự bao giờ, em cảm thấy nhớ Hà Nội đến lạ thường, nhớ cảm giác của những chiều thứ 7 đạp xe đi quanh hồ tây cùng nhỏ bạn thân và dừng chân ở con đường đại ngàn hoa sen mang tên: Hàn Quốc- Nhật Bản. Nó nhớ con đường mà cứ cách một đôi lại có một đôi khác “chiếm chỗ”. Và cứ đôi nối tiếp đôi trên con đường mang tên “Tình Yêu”. Con đường ngập tràn mùi thơm thanh khiết và màu trắng tinh khôi của hoa sưa trong tiết trời chuyển mùa ở tháng 3. Một loài hoa mà từ khi đặt chân tới Hà Nội nó mới biết có một loài hoa tên là “hoa sưa”.

Cảm ơn anh, vì có lẽ bây giờ anh đã có một bến đỗ bình yên và quên em thật sự
Em nhớ phố Ngũ Xã nằm trong ngóc nghách ven hồ Trúc Bạch nhưng em luôn tìm đến nó vào những dịp liên hoan với món đặc trưng là “phở cuốn” mà em rất thích. Đơn giản vì lần đầu tiên đi ăn, anh cũng dẫn em đến đó. Em nhớ có lần đi chơi, con bạch tuộc ở công viên mặt trời đã làm em khóc mãi không thôi, mặc cho anh hết sức dỗ dành. Em cảm thấy mình bé lại sau cái nhìn ấm áp. Hà Nội trong em là nỗi nhớ suốt con đường từ Thụy Khuê đến Thái Hà. Nơi đã có hai trái tim luôn hướng về nhau. Và em nhớ, trên con phố mang tên Tô Hiệu chiếc nhẫn xinh xinh đã được đeo vào tay em cùng lời hứa: Anh muốn đi cùng em đến hết cuộc đời.


Mình yêu nhau vào những ngày cuối thu anh nhỉ? Tình yêu của mình đã đi qua được những mùa hoa sữa ngọt ngào và lãng mạn. Nhưng hạnh phúc thì ngắn ngủi và thay vào đó là nỗi nhớ trải dài. Em không đủ niềm tin, không đủ lòng kiên trì để bước đi cùng anh đi qua những mùa thu nồng nàn của Hà Nội. Cái tôi của em, một cô bé tỉnh lẻ đã không vượt qua được những suy nghĩ của những người thân anh. Mặc dù anh đã luôn bên em. Cảm ơn anh, tình yêu đầu tiên. Cảm ơn anh vì đã yêu em mà không tính toán, vụ lợi. Cảm ơn anh vì đã yêu em mặc dù em tìm mọi cách để đẩy anh ra xa em. Cảm ơn anh vì trong thành phố gần 8 triệu người này, anh không tìm ra em nữa. Vì em đã trốn chặt trong trái tim anh. Cảm ơn anh, vì có lẽ bây giờ anh đã có một bến đỗ bình yên và quên em thật sự. Nhưng như vậy nó làm em thanh thản hơn. Cảm ơn anh- Hà Nội của riêng em.


Khi em viết cho anh những dòng tâm sự này cũng là lúc Hà Nội đang chuyển mùa. Cuối thu rồi nhưng hoa sữa vẫn còn nồng nàn lắm anh ạ. Thu xa anh, em thường đi lại trên những con đường nhiều hoa sữa. Vẫn là những con đường đó, nhưng cảm xúc lại khác so với ngày yêu anh. Nhẹ nhàng và mỉm cười vì một chuyện tình buồn nhưng lại là tình yêu đẹp trong miền kí ức của mỗi người. Thi thoảng trong dòng suy nghĩ em lại tự hỏi: anh bây giờ thế nào, có còn nhớ em không? Anh có còn thường đi ven Hồ Tây để tim em như những ngày mình giận nhau? Em thật ngớ ngẩn phải không anh? Ngớ ngẩn đến mức sắp bước vào tuổi SOS mà em vẫn lặng thinh trước những tình cảm khác.


Em đến với Hà Nội trước khi quen anh, nhưng tình yêu em dành cho anh nhiều như em dành cho Hà Nội vậy. Dù sau này khi xa nó, em vẫn dành cho Hà Nội một tình cảm đặc biệt, bởi nơi đó có một góc nhỏ của Hà Nội trong em. Anh hãy bình yên nhé, vì bé vẫn sống tốt. Nếu là duyên phận, có một lúc nào đó mình sẽ gặp lại nhau như những người bạn tốt.
-
(Vuonyeuvn.com)Em đang tự hỏi Hà Nội có gì mà làm e yêu đến vậy, nhớ đến thế mỗi khi xa cách??? Có người cho rằng vì Hà Nội bí ẩn, lẳng lơ nhưng thướt tha. Đúng! Hà Nội hút hồn em bởi dáng thu điệu đà, lôi cuốn em vào con đường Hoàng Diệu mộng ảo, mê muội cùng em nơi Thanh Niên nồng cháy yêu đương. Hay chỉ là nồng nàn hoa sữa thu nơi góc khuất Nguyễn Du làm em không dám cất bước.
Nhưng em lại tin vì một người xa lạ bỗng trở nên thân quen, một người đơn giản lại lạ
 kỳ trong con tim nhỏ bé này, một người có trái tim bị em làm loạn nhịp, người mà mỗi lần rảnh rỗi sẽ nhẹ nhàng đến bên em, đưa em qua từng con phố mộng mơ. Chính anh – chiến sĩ cảnh sát nhỏ bé nhưng tràn đầy nhựa sống - khiến em phải yêu Hà Nội theo những cách đa dạng như vậy.
Vì yêu anh mà em có thêm những thói quen yêu thương mới. Quỹ thời gian ít ỏi của anh không cho phép e được yêu thương trọn vẹn, mà bắt e phải tự đến với hạnh phúc của mình.
Và chiếc xe bus 13 đã mang e đến với a. Nhưng cũng chính nó lại khóc cùng em mỗi chiều anh lỡ hẹn.

May mắn thay! Cuộc đời cho ta cùng bước về ánh mặt trời, để cho đôi trái tim này cùng nhảy điệu valse tình yêu, để cho đôi tim này ấm áp mỗi nghĩ về nhau. Nhớ không? Anh từng nói “Cuộc sống này vốn đã thật đẹp nhưng em đến làm cho nó đẹp và sắc màu hơn. Đặc biệt là không ai chạm được đến trái tim anh như em”... Vì thế, hãy luôn yên bình nhé tình yêu này!!!
Em muốn được là gió đến bên anh những ngày mưa, những lúc yếu lòng ! Anh- Người bạn tri kỷ - luôn là một món quà vô giá mà ông trời dành cho em...

Thời gian trôi qua còn lòng người thì sao? Có nguyên vẹn như ngày đầu anh nói “đặt vào tay con tim em cùng cuộc đời, để anh đưa cho con thuyền mình đến bến bờ yêu thương”? Câu hỏi này đến tận bây giờ vẫn luôn làm em đau đáu.
Làm sao để em bước qua đoản khúc tháng 10 - định mệnh cho chúng ta gặp nhau nhưng có đi hết cái định mệnh này không thì ta lại hoang mang chẳng dám nói.
Làm sao để em an lòng mà bước đi dưới con đường mưa tháng 11– mưa khắc khoải trong kỷ niệm? Ngày anh tặng em món qùa đầu đời mang đầy hương hoa Hà Nội...và câu chuyện tình yêu nửa nắng nửa mưa bắt đầu trong hơi ấm mùa đông?
Thu sẽ qua, đông lại đến và những cái rét xé lòng sẽ đưa ta đến những cung bậc cảm xúc nào? Có những thứ tình cảm, dù không thể cắt nghĩa nhưng không nhất thiết là tình yêu – sẽ dìu ta qua những nghiêng ngả cuộc đời.

Gặp anh, em vui, cơn sóng lòng bỗng trỗi dậy. Để rồi tim này lại đau dữ dội, đến mức em phải ôm chặt lồng ngực mình vì sợ sẽ gục ngã...
Anh nhẹ nhàng từ chối nỗi nhớ của em. Vậy thì em sẽ tự gặm nhấm một mình. Giá như trong chúng ta có người yêu ít hơn. Có lẽ như thế mình đã không lạc mất nhau... Và giá như lý trí em có thể bắt mình ngừng nhớ anh… Và nó mãi là “giá như”...
Cười thật tươi anh nhé! Như em bây giờ đang cười, đang hạnh phúc... Đừng khóc, chàng trai hư của em! Nếu biết em sẽ không nỡ dời xa. Hãy để giọt nước mắt cho những ngày hạnh phúc và cuộc hội ngộ bất ngờ…
Khóc hay cười đều cần cho một bản nhạc đa sắc màu. Không ít người đến với nó để quên đi kỷ niệm, còn em dùng nó để hoài nhớ, một chút lả lơi cho tâm hồn đầy trắc ẩn tìm về khoảng trời bình yên.
Nếu sau này, trên đường đời, chúng ta còn chạm mặt nhau, hãy nhìn em thật sâu, cười thật hạnh phúc cùng cái ôm đủ chặt, đừng như hai dòng chảy vô tình lướt qua, anh nhé!
Trên những điểm dừng chân mới của cuộc đời. Phải biết nhớ về kỉ niệm nhưng đừng ôm ấp nó khiến hiện thực phải nhỏ lệ. Hãy học cách nắm giữ hiện tại, trân trọng quá khứ...
Thử khám phá cho mình một chất hóa học mới, biết đâu lại là gia vị tuyệt vời cho cuộc hành trình đi tìm chính mình!!!
Luôn nhớ trong em, anh – người chiến sĩ cảnh sát - là người em yêu, mối tình đầu đầy thi vị mà nồng nàn khó quên “Ly rượu đầu làm người ta nhớ. Ly rượu cuối làm người ta say”.
-Phương Lê Minh-
[Lưu Ly]

Theo: Tôi Yêu Công An Nhân Dân Việt Nam - Facebook
-