Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos

Đôi khi, cuộc đời cần lắm những lần đứng lại và nhìn về phía sau. Để biết đoạn đường mình đi đã xa bao nhiêu so với vạch xuất phát.

Ai đó nói quá khứ là để quên đi, nhưng tôi nghĩ chúng ta cần phải chọn lọc để tự mình giữ lại ký ức. Có những thứ quên được, nhưng có thứ bắt buộc phải nhớ, thậm chí là khắc thật sâu.

Chỉ là biết cách để lúc hồi tưởng đừng khiến mình lần nữa tổn thương. Chỉ là đối diện với ngày xưa nhưng tâm mình bình thản. Chỉ là hiểu rõ, chúng ta đang sống cho hiện tại, hôm qua là những thứ đã qua.

Đôi khi, cuộc đời cần lắm những lần đứng lại và nhìn về phía sau. Để biết đoạn đường mình đi đã xa bao nhiêu so với vạch xuất phát. Để biết mình còn cần nhiều cố gắng, vì đường đời còn dài nữa những cái đích phải vươn lên.

Đôi khi, những cái xoay lưng dạy ta cách trân trọng thời gian. Vẫn biết đó là dòng chảy một chiều chỉ trôi đi đằng đẵng, nhưng có những lúc ta vẫn cố tình phung phí. Để rồi giật mình ngoảnh lại, mới thấy tiếc nuối là động từ đầy lắm những xót xa.

Đôi khi, chúng ta chững lại để biết mình đã đánh mất những ai. Vì cuộc đời bao la, lòng người lại là thứ khó gìn giữ nhất. Rồi còn để biết ai nỡ bỏ mình mà đi mất. Những đến và đi thật dễ khiến con người ta biết cách quặn thắt trái tim và bóp nghẹt chính mình.

Vít thời gian đang xuôi để soi lại cả một cuộc hành trình. Để biết mình của hôm nay vì đâu mà đổi khác. Suốt ngày rộng tháng dài, kỳ thực, chúng ta đang làm một cuộc đổi chác. Mà cái giá phải trả đắt đến bao nhiêu!

Chẳng ai lớn lên mà không tự mình phải đánh đổi những thiết tha, để nhận về những tủi thân, những oán hờn, trách giận. Chối bỏ chính mình, để rồi bàng hoàng ngã ngửa, đôi lúc, sống là lựa chọn những thứ đau đớn nhất về mình.

Sẽ khó nói lắm, về những được – mất, vội vã hay chùng chình. Bởi sau rất nhiều ngày rộng tháng dài, cái chúng ta cần có khi chỉ là ánh mắt của một con người vĩnh viễn không thể nào kề cạnh. Có những thứ không phải mình mong thì người kia cũng muốn, có những người không phải muốn giữ là cuộc sống sẽ mỉm cười ngừng để họ ra đi.

Sau một quãng đời ngắn, dài lặn ngụp trong những sân si, mỗi người, hẳn đều ky cóp cho riêng mình những điều không thể đánh mất. Nghỉ chân lại, để biết mình đã có những ngày đáng sống. Từ đó về sau, sẽ gắng không để nuối tiếc nuốt chửng mất thêm nữa quá nửa cuộc đời.
-
Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá
nhưng cuộc đời... luôn có nhiều ngã rẽ!


Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?

Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
đơn giản là ghét-thương...

Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
không cần sống với chua cay…

Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
nêm vào những bình yên…

Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
để người định nghĩa lại hạnh phúc
để so đo thiệt hơn những mất mát
để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
biết cách làm tổn thương…

Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
cửa sổ, lối đi…phải khép lại
những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
và người bước đi…

Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…

Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?
Chừng đó thôi để em hiểu Anh yêu em chừng nào, yêu em ra sao rồi đó. Thời gian không lâu khi mình gặp nhau nhưng tình cảm đã trôi nhanh đến nỗi Anh không thể tin nỗi và không biết làm sao để kìm nén cảm xúc đó được. 


Em hay nói rằng em không xứng đáng để cho một người con trai như Anh phải yêu em, em nói em sợ làm họ thiệt thòi và em sợ em là người mang lỗi. Nhưng em nghĩ lại xem có đúng hay không? Còn Anh thì nghĩ cái tội là tội của những ai không biết quan tâm chìu chuộng và yêu thương em cho đúng mực đó em à. Anh biết rằng em là người đau khổ như thế nào, cho nên Anh muốn gắn bó với em trên Quảng đường còn lại để yêu thương và bù đắp cho em những mất mát mà em đã ghánh chịu. Em có tin những gì Anh nói không em, mà dù em tin hay ko thì Anh vẫn mong rằng em hãy sống vui vẽ và coi như đây là phần thưởng mà em đáng được nhận em nhé. Hãy tự ban thưởng cho bản thân mình mà đừng ngần ngại gì cả em nhé. Anh biết đôi lúc những gì Anh nói có thể hơi đểu giả nhưng Anh không nói dối làm gì. Cuộc sống mà chúng ta đang đi nó muôn màu muôn vẽ và anh hiểu nó sẽ khó khăn cản trở như thế nào nhưng Anh tin nếu mình thật lòng thì không gì có thể ngăn cản nỗi. Mình sẽ vượt qua được nếu chúng ta đồng lòng phải không em. Trên đường đời mà Anh đi Anh vẫn biết bản thân Anh còn nghèo khổ, nhưng nó chẳng Liên quan gì đến tình yêu phải không em. Anh chỉ muốn có em sau này dù cơm canh mắm muối đơn sơ giãn dị nhưng tình nghĩa vẫn luôn vẹn toàn trọn tình trọn ý em ạ. Anh yêu em và mong muốn chỉ là em. Đừng bâu tâm suy nghĩ nhiều em nhé
-
Cuộc sống như là một thử thách khiến ai đang sống và tồn tại trên cõi đời này một nỗi hoang mang đau khổ nhất. 
Cuộc chia ly tưởng chừng chỉ là một cách giải thoát nhưng có biết đâu ngờ trong nó còn Vương vấn bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu nỗi đau trằn trọc suốt những canh dài không ngủ. Có thể gọi cuộc sống này đối với em là không hoàn hảo, không tươi đẹp và Thơ mọng như những câu chuyện đời mà Anh đã thường nghe. Anh thấy ở đâu đó hiện diện cuộc sống của em, em à! Anh biết rằng nỗi đau mà em gánh chịu là đau lắm Anh biết em khổ tâm lắm..... Nhưng em à tuy là đau và khổ chừng nào thì cũng chẳng có cách nào để hoán đỗi được thời gian đâu em. Chuyện gì đến thì nó đã đến, chuyện gì qua thì cũng đã qua cho dù những sự việc và thành quả của nó không được tốt nhưng nó sẽ là những bước đệm để ta bước qua đoạn dường phía trước em à. Hãy cố gắng sống  với đời, với những ước mơ và những hy vọng mà em dự định. Anh xin lỗi lỗi đã không làm gì được để cho em có một cuộc sống đầm ấm và hạnh phúc. Là một người Anh trai lớn trong gia đình nhưng sao Anh hèn quá em nhỉ. Anh cũng chẳng biết sao nữa em gái ạ. Nhìn em sống mà như sống để trả nợ cuộc đời Anh cũng thấy đau lòng lắm. Nhưng Anh mong rằng em sẽ cố gắng sống và vươn lên số phận hiện tại mà mình đã và đang đi qua em nhé. Hãy yên lòng và đừng bận tâm suy nghỉ nhiều em nhé, con em nó sẽ hiểu và thông cảm cho em khi nó trưởng thành em ạ. Anh tin nó sẽ là đứa con ngoan ngoãn và lễ phép. Anh tin nó sẽ là người con có hiếu với em cho nên em đừng bận tâm nhiều em nhé.

Còn Suri của cậu, sau này con khôn lớn hãy hiểu cho mẹ của con Suri nhé. Mẹ con đã rất khổ cực để mong muốn cho con những điều tốt đẹp nhất, và cũng đã tốn rất nhiều nước mắt khi nghĩ về con đó Suri à!
Những ngày tháng Hai rộn ràng mê say trong đổi thay của đất trời, sự giao hòa của thiên nhiên, giao hòa của lòng người.

Giữa những tất bật hả hê, giữa những ngày đất trời như vần vũ, chợt nhíu mày nhận ra sự chuyển giao lặng lẽ. Những ngày Tết đang về, những ngày vui sum họp của gia đình đoàn tụ, những ngày khép lại một năm vừa qua, những ngày rộn ràng đón một năm mới đến,… Đó, là những ngày tháng Hai, với niềm vui Xuân mới!

Sáng dậy co mình trong cái nắng hiền hòa nhàn nhạt, rục rịch đi học đi làm những ngày cuối năm, cố gắng hoàn thành mục tiêu của một năm vừa đề ra để có thể hứng khởi khoe bè bạn, khoe gia đình những thành tựu đạt được trong một năm mệt mài hăng say lao động.

Những ngày giáp Tết lất phất mưa phùn, đâu đó không khí mua sắm nhộn nhịp, những thức quà tthân quen như mang hương Xuân đến chạm ngõ mọi nhà. Niềm hân hoan tràn trề trên nụ cười em nhỏ, hứng khởi đong đầy trong mắt hiền của mẹ, trong những nụ tầm xuân, những chậu hoa đào, những thứ quả mọng… Rồi những bàn tay tìm lấy nhau siết chặt, như nụ hôn chạm khẽ buổi yêu đầu, e ấp mà say mê.

Mùa Xuân cũng không quên gợi nhớ đến một mùa yêu thương mới, vui vầy hạnh phúc lứa đôi.

Tháng Hai đón Tết cổ truyền, mỗi chúng ta nghe đâu đó trong tiềm thức gõ leng keng về những ngày Xuân thơ bé, những niềm vui trọn vẹn hân hoan, cùng những câu chúc phước lành, cầu một năm mới an khang thịnh vượng.

Những ngày tháng Hai rộn ràng mê say trong đổi thay của đất trời, sự giao hòa của thiên nhiên, giao hòa của lòng người. Con người ta mau vắt kiệt nỗi buồn, cất quá khứ không vui và mọi điều xui xẻo vào một cái rương cũ, khóa chặt lại, ném chìa khóa ra xa tít tắp.

Những ngày tháng Hai nói rằng Xuân đang tràn về mê say, Xuân nhuộm hồng những đôi gò má lúc thẹn thùng, khiến những đôi tim son trẻ đập nhanh và mạnh hơn, hăng say với đời, hăng say với những nhịp yêu thương cháy bỏng.

Những ngày tháng Hai đong đầy tin yêu và thấu hiểu, những bữa cơm tân niên chào mừng năm mới, những phút giây gia đình đoạn tụ thiêng liêng, cùng bên nhau lắng nghe tiếng pháo đêm giao thừa, cùng nâng ly chúc tụng…

Những ngày tháng Hai phả hơi thở của hương Xuân mát lành dịu ngọt, nhủ lòng thêm yêu đời, yêu người, giữa đất trời đang hối hả trôi qua.

Và những ngày tháng Hai, chúng ta cùng vui niềm vui Xuân mới!
Con nhớ… Nhớ cái cảm giác hạnh phúc khi bưng bát cơm gạo mới thơm lành có góp sức mình. Một hạt cơm rơi ra ngoài mâm con cũng cố nhặt lên, thổi thổi cho bay bụi bẩn rồi bỏ vào miệng ăn ngon lành. Con nhớ… Sau mỗi mùa gieo, ba chỉ đi khom khom vì lưng đau nhức. Bàn chân của má có lúc phồng rộp, móng vàng khè, kẽ chân sưng tấy lên vì nhiễm phèn.
 Hôm nay, một người bạn rủ con ra ngoại thành hoàn thiện bộ ảnh “đồng quê”. Đứng giữa mênh mang nắng gió, con bất giác nghĩ đến một miền thương nhớ: quê nhà. Những ngày này, ba má và biết bao người dân nơi xa kia đang gò lưng gieo hạt để đợi ngày lúa nảy mầm, đơm bông.

Vụ đông xuân, cả làng xuống đồng giữa trời rét cắt da cắt thịt. Ba má phải thức dậy từ lúc trời còn tối mịt, lục đục sửa soạn cho một ngày gieo mạ. Con mắt nhắm mắt mở ngồi thu lu trong góc, phần vì lạnh, phần vì ngái ngủ. Má dặn con ở nhà ngoan, nhớ mở chuồng gà, khuấy cám cho lợn, cắt cỏ cho bò và… dỗ bé Tí ăn cơm. Con lớ mớ chưa kịp “dạ” thì ba má đã vội vã ra khỏi nhà. Đâu đó còn vọng lại tiếng cọc cạch của chiếc xe đạp cũ kĩ. Âm thanh xa dần, trời vẫn đen thui như hũ nút.
Vụ hè thu, trời nắng như đổ lửa. Con theo ba má xuống đồng để làm chân sai vặt. Được ngồi dưới một bóng cây cổ thụ, con háo hức đợi má lấy nón vẫy vẫy ra hiệu mang nước tới, háo hức đợi ba ngoắt tay làm dấu đem thêm cho ba một bó mạ. Ngồi mát quen rồi, hễ bước chân xuống ruộng là người con đột nhiên co rúm lại, nước như có nham thạch chảy xuống. Ở ruộng bên, bác Phú chợt đọc to: “Những trưa tháng sáu/ Nước như ai nấu/ Chết cả cá cờ/ Cua ngoi lên bờ/ Mẹ em xuống cấy”. Rồi bác hỏi: “Có phải vậy không bé Hoài? Tụi bây muốn thoát khỏi cảnh bán mặt cho đất, bán lưng cho trời thì chỉ có cách là học cho giỏi, nghe chưa!”. Ba má cười, liếc nhìn con rồi gật đầu.
Lớn lên, con đã có thể giúp đỡ ba má làm đất, nhổ mạ và buộc lại thành từng bó nhỏ. Tưởng là dễ, nhưng mấy vụ lúa đầu con vụng về làm gãy biết bao thân mạ, có khi nhổ lên rồi mà rễ vẫn cắm sâu trong đất. Con vội nhét cây mạ bị đứt rễ xuống bùn nhão. Tối về, ba nói khẽ cho riêng con nghe: “Nhổ mạ khó lắm đấy, con cứ làm từ từ theo sức của mình, đừng lãng phí, dù là một thân mạ nhỏ, con gái nhé”.

Những mùa gieo cứ tuần hoàn từ tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác. Con đã biết nhổ mạ rành rọt, cấy lúa thẳng tắp. Dù là ngày buốt giá hay ngày đỏ lửa, chân con bước xuống đồng đã vững hơn, da con nhuộm một màu nâu rám nắng, tóc con cũng hoe hoe theo ánh mặt trời tháng sáu. Má chọc: “Coi bộ con gái mình thành nông dân thứ thiệt rồi. Mai mốt đen thui, đi buổi tối, trai làng muốn ‘cưa’ cũng không nhìn thấy”. Con chợt chạnh lòng. Hình như ba nháy mắt bảo má đừng đùa nữa.
Con nhớ… Nhớ cái cảm giác hạnh phúc khi bưng bát cơm gạo mới thơm lành có góp sức mình. Một hạt cơm rơi ra ngoài mâm con cũng cố nhặt lên, thổi thổi cho bay bụi bẩn rồi bỏ vào miệng ăn ngon lành. Con nhớ… Sau mỗi mùa gieo, ba chỉ đi khom khom vì lưng đau nhức. Bàn chân của má có lúc phồng rộp, móng vàng khè, kẽ chân sưng tấy lên vì nhiễm phèn.
Con còn nhớ cả vụ mùa khi con học năm ba đại học, mặc dù máy cày đã xào xáo mảnh ruộng nhà mình nhưng ba nói cần phải bừa lại cho tơi đất. Loay hoay mãi vẫn không mượn được con trâu hay con bò nào, gia đình mình lên một phương án thú vị: chặt một thân chuối to dài, buộc dây vào hai đầu và dùng sức người kéo. Con và bé Tí xung phong “kéo cày”. Mấy lượt đi đầu thấy nhẹ nhàng nhưng càng “kéo cày” càng thấy nặng như chì. Mấy bác hàng xóm nhìn hai chị em mà cười ha hả: “Sinh viên đến mùa thi có cày như thế không?”. Con cũng cười nhưng mặt méo xẹo vì mệt.
Ruộng nhà mình giờ đã ít hơn, cũng chẳng ai dại mà đi kéo cày thay trâu nữa. Thấy kinh tế vững lên, mọi người xúi ba má bán ruộng cho nhàn thân. Ba cười: “Còn làm ruộng là còn biết ơn hạt giống, còn quý từng hạt cơm vương vãi trên mâm”. Còn con, mỗi lần nhớ những giọt mồ hôi chan cùng bùn đen, con lại tự nhủ lòng phải vươn lên để đổi lấy nụ cười trong mắt ba má.
-
Hãy cho em được gọi tiếng chị như thế chị nhé. Em biết, chị có thể sẽ không đọc những lời em viết, chị có thể sẽ không nghe những lời em nói nhưng em vẫn muốn gửi đến chị những gì chân thành nhất trong em.

Có lẽ là em đang ghen với chị. Em ghen vì chị có anh ấy, chị có những tháng ngày hạnh phúc bên anh ấy, còn em, em chỉ là người đứng phía sau nhìn về nơi hạnh phúc của chị và anh. Chị đừng trách em khi em trót yêu anh bởi giờ đây, chị đã hạnh phúc hơn em rồi. Em cũng giống như chị, cũng yêu anh ấy chỉ khác một điều rằng, em là kẻ thứ ba.

Lúc biết yêu anh cũng là lúc em biết rằng, anh đã thuộc về chị. Em cay đắng ngậm ngùi lặng lẽ dõi theo từng bước chân anh. Em muốn khóc nhưng lòng không cho khóc bởi em sợ những giọt nước mắt kia sẽ làm anh cảm thấy tội lỗi khi là anh trai của em. Em sợ anh ấy sẽ ban cho em một sự thương hại chứ không phải là tình cảm nào đó xuất phát từ con tim.

Em biết mình thật không tốt khi đã dành tình cảm cho anh ấy mà không nghĩ đến chị. Nhưng chị ơi, chị là người hạnh phúc nhất trần gian này vì anh ấy chỉ yêu mình chị. Anh ấy mãi chỉ coi em như một người em gái bởi em hiểu hơn ai hết ánh mắt yêu thương và trái tim anh ấy thổn thức thế nào khi nhắc tên chị. Anh ấy kể cho em nghe về chị, nhiều lắm. Anh nói, anh yêu chị hơn bất cứ thứ gì trên đời và sẽ không ai có thể chia rẽ tình yêu ấy. Mỗi lần nhìn anh ấy vui là mắt em đẫm lệ chị à.

Chị đừng giận hờn khi có lần em nhắn tin cho anh ấy bởi lúc ấy nỗi nhớ trong em cồn cào. Anh ấy là người tốt, anh ấy cũng không thể không đọc tin nhắn của em nhưng dù có đọc trăm ngàn lần hoặc nhiều hơn thế nữa, anh ấy cũng không thổ lộ điều gì.

Trong chuyện này em là kẻ có lỗi bởi đã dành trái tim cho một người không thuộc về mình và gây cho chị nhiều nghi ngờ không nên có. Chị cũng ghen đúng không chị? Em hiểu, tất cả chỉ vì chị yêu anh ấy mà thôi.

Em biết mình không có quyền gì để đứng ở đây nữa, cũng không có quyền gì để chen ngang vào câu chuyện thế nên em sẽ ra đi. Em sẽ vĩnh viễn rời xa anh ấy để trả anh ấy về với chị, người mà cả đời này anh ấy lựa chọn. Em sẽ đi tìm hạnh phúc mới của riêng mình.

Xin lỗi chị. Em xin lỗi vì đã cố tình chen ngang vào tình yêu của chị. Xin trả lại anh với tất cả những chân thành. Xin để anh về với chị dù trong em anh chỉ là kí ức và những giấc mơ.
- -
Có những thứ ngỡ như khó từ bỏ nhưng ngẫm đi nghĩ lại thì cũng chỉ do chính bản thân mình, bất kỳ cái gì có thể bắt đầu được thì theo quy luật cũng có thể kết thúc, chỉ quan trọng là chúng ta kéo dài nó được đến bao giờ mà thôi...
Cuối cùng thì Oanh cũng đặt một dấu chấm hết cho cuộc tình của mình. Một cuộc tình giống như một giấc mơ và bây giờ cô giống như vừa trải qua cơn mộng mị, đầu óc trống rỗng mệt mỏi, còn khắp thân thể rã rời không trọng lượng. Oanh vừa nhận được tin Long cưới vợ…

Hai năm cho một cuộc tình, những hẹn hò, yêu đương từ nay phải khép lại thôi nhé, Oanh còn đâu niềm tin, hạnh phúc của ngày hôm qua… là vì Long tàn nhẫn hay là Oanh ngốc dại…

“Mạnh mẽ lên em, hãy tin tưởng, hãy dựa vào anh. Anh sẽ cố gắng cùng em đi đến hết con đường"… 3 tháng trước Oanh hạnh phúc vì câu nói này bao nhiều thì bây giờ cô chua xót bấy nhiêu. Đã có lúc Oanh nghĩ đến việc mình sẽ làm vợ, làm dâu rồi làm mẹ trong nay mai. Oanh đã hạnh phúc với việc ngồi viết ra 1 kịch bản cho album hình cưới, đã ngất ngây với ý nghĩ mình được khoác áo cô dâu và nắm chặt tay người đàn ông cô yêu thương. Oanh cứ ngỡ mình có một tình yêu đẹp như trong truyện cổ tích, Oanh và Long đã vượt qua bao sóng gió để có được ngày hôm nay. Vậy tại sao Long không thể cùng Oanh viết một cái kết có hậu mà anh phải bắt Oanh viết một mình với cái kết dang dở. Hay tất cả chỉ là một trò chơi của Long, tất cả đều được sắp đặt sẵn sàng… Chỉ một câu nói “Chúng ta không hợp nhau, anh không thể tiếp tục” rồi Long biến mất khỏi cuộc đời cô. Mới chưa đầy hai tháng anh đã xuất hiện và chuẩn bị đón cô dâu mới về nhà. Lẽ nào trái tim Oanh từ nay lại lạc lối… từ nay cô lại một mình gặm nhấm nỗi đau rồi tự liếm láp vết thương lòng .

Oanh không trách anh, không oán giận ai cả. Anh đã từng nói Oanh giờ đây đã thay đổi hơn nhiều so với ngày xưa. Anh nói đúng, cô đã biết cách bình tĩnh đối mặt với những điều bất ngờ, mà trước kia tưởng chừng như không thể. Chẳng ai biết được trong đầu Oanh đang suy nghĩ gì, chỉ có cô là cảm nhận được hơn bao giờ hết những vết thương đang làm tan nát trái tim mình. “Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!” – Đó là tin nhắn cuối cùng Oanh gửi cho Long, nhưng anh sẽ không hiểu được rằng nó cũng đồng nghĩa với việc Oanh sẽ mãi mãi không quên được anh. Vết thương đã quá sâu, đến mức gần như Oanh không đau đớn nữa. Oanh không cao thượng, không chúc anh hạnh phúc như bao người khác được, vì nỗi đau trong lòng cô đã quá lớn! Oanh chỉ mong rằng trên đường đời, nếu như đã không duyên phận, thì đừng bao giờ để ta gặp lại nhau thêm một lần nào nữa…

Cuộc đời còn dài, con đường phía trước Oanh phải đi còn xa lắm, cô cần cố gắng nhiều hơn nữa để quay về chính bản thân mình. Rồi Long cũng thuộc về ngày hôm qua, anh sẽ được xếp vào góc kỷ niệm được gọi là quá khứ trong cô. Những hạnh phúc, ngọt ngào, thương yêu tưởng chừng như bất tận ấy rồi thời gian sẽ đem đi thôi, và rồi còn sót lại là một phần ký ức không trọn vẹn.


Oanh không nhớ ai đó từng nói với cô rằng: Tình yêu không bao giờ có kết thúc. Nếu ta từ bỏ dù cho nó dễ dàng hay khó khăn thì chắc chắn điều ấy không phải tình yêu. Tình yêu là một điều rất kỳ lạ trong đời, tình yêu không giống vật chất, ai cũng muốn nhưng không phải ai cũng có thể đạt được. Tình yêu có thể đến với tất cả mọi người, nó không chỉ đơn giản là cho và nhận mà tình yêu đến từ 2 phía, 2 trí óc, 2 lý trí và 2 trái tim. Có lẽ tình yêu của Oanh chỉ đến từ một phía, nên nếu cô không phải từ bỏ, nó cũng tự kết thúc.

Tuy không có trò sổ số nào mà giải thưởng là tình yêu, cũng không có ngân hàng nào mà ta có thể vay mượn được tình yêu, nhưng lại có những công việc lương được tính bằng tình yêu. Nếu người ta đối xử đúng cách thì tình yêu sẽ phát triển và nhân lên, còn nếu người ta tính toán khi yêu thì tình yêu của họ sẽ bị phá sản. Ai đó cũng nói: Tình yêu giống như tiền bạc, dễ đến và dễ đi nhưng người ta đã lầm. Sự thật là tiền bạc khó đến và dễ đi, tình yêu cũng thế thôi. Tình yêu và tiền bạc đều khó đến và dễ đi nếu người ta không biết trân trọng nó.

Đừng bao giờ có ý nghĩ làm đau đớn người mình yêu để thử thách xem tình yêu của người ấy dành cho bạn có phải là vô tận không. Có thể họ cũng yêu bạn nhưng họ phải thu mình lại để bảo vệ bản thân trước đã, vì rằng khi bạn muốn yêu một ai đó thì phải yêu bản thân mình trước nhất.

Có lẽ đến một lúc Oanh lại sẽ yêu. Yêu hết mình bằng cả trí óc và trái tim...
-
Tháng 12 - tháng cuối cùng của một năm - cũng là tháng mang lại nhiều cảm xúc nhất cho con người…. Cảm giác hối hả, cập rập của một năm sắp qua xen lẫn cùng cái rạo rực, vui sướng khi sắp chào đón một năm mới làm cho ai nấy đều cảm thấy lòng mình lâng lâng khó tả. Họ cảm thấy mình cần được yêu thương, cần được chia sẻ và cần được cống hiến nhiều hơn nữa cho cuộc sống này…
Em ra đời vào ngày gió se lạnh của tháng 12 – tháng cuối cùng của một năm. Ba mẹ bảo em rằng vì sinh vào cuối năm nên sẽ thiệt thòi hơn các bạn cùng trang lứa, rồi em sẽ khóc tiếng khóc đầu tiên khi họ đã biết đi... Nhưng em chẳng bận tâm, có hạnh phúc nào bằng khi em đã được sinh vào một tháng tuyệt vời như thế. Em giống như tháng 12 vậy, chẳng bao giờ lấy làm buồn vì là tháng sau cùng cả, ngược lại còn lấy làm hãnh diện về điều đó bởi: Tháng 12 là tháng của những lễ hội, của niềm vui và cả những háo hức đón chờ…

Tháng 12 – tháng của sum vầy và gắn kết. Chẳng phải những người đi xa hay trở về quê nhà, trở về với những người họ yêu thương vào tháng 12 đó sao. Nếu không có tháng 12 thì có lẽ đường về hãy còn xa lắm trong ánh mắt ngóng đợi của bao người con xa xứ! Không có tháng 12 thì tháng 1, tháng 2, tháng 3 và cả những tháng sau nữa sẽ cũng chẳng có thể đến được.

Tháng 12 – tháng của những hò hẹn và yêu đương, trong tiết trời lành lạnh của đêm Giáng sinh năm nào, anh và em bước vào giáo đường, tiếng thánh ca mang mác cả không gian. Anh khẽ đặt tay mình lên tay em, những ngón tay run run vì lạnh, em khẽ siết lấy và quay mặt đi thật nhanh. Có lẽ, tháng 12 đã gieo vào lòng mỗi con người ngoài kia, có cả anh và em một cảm xúc khao khát yêu đương đến cháy bỏng. Tháng 12 đã đem chúng ta đến gần nhau hơn và đã cầm tay anh đặt lên tay em trong buổi đầu yêu đương đầy bỡ ngỡ ấy. Không biết, tháng 12 đã se duyên cho bao nhiêu lứa đôi yêu nhau rồi anh nhỉ?

Tháng 12 – Đoản khúc thời gian, khi bước đến tháng cuối cùng của một năm người ta thường có thói quen nhìn lại và đánh giá về những điều đã trải qua, đã nhận được trong suốt 11 tháng trước. Có người sẽ thở phào một cái rõ to vì cuối cùng cũng đi được hết 11 tháng vất vả. Có người lại ngoái nhìn về với ánh mắt đầy mãn nguyện vì cuối cùng họ đã làm được một điều gì đó thật đáng tự hào. Dù vui mừng hay tiếc nuối thì tháng 12 cũng là tháng để họ được trở lại là chính mình, được cho phép mình thả lỏng, được tận hưởng để chờ đón một năm mới sắp đến với bao kế hoạch, dự định và cả những thách thức đang đợi chờ ở phía trước.

Sinh nhật em vào ngày cuối cùng của tháng cuối cùng của một năm – 31 tháng 12. Có bất ngờ không anh khi em là cô gái cuối cùng được sinh ra? Còn em thì cảm thấy điều đó thật thú vị, vào ngày sinh nhật, các bạn bè của em sẽ trêu em là em út, rằng em sinh ra muộn nhất rằng nên phải gọi tất cả là anh là chị. Em đã giả vờ phụng phịu vì điều đó và nhất quyết không chịu mình là “em út” trong mắt bạn bè. Rồi có lần, em đã giả vờ quên mất ngày sinh nhật của mình nhưng cuối cùng bạn bè đã cho em một bữa tiệc thật đáng nhớ, tất cả mọi người đều không thể quên một ngày sinh đặc biệt như vậy. Em vui sướng vì mình là người đón nhận niềm vui tuổi mới sau cùng. Khép lại một năm bằng một bữa tiệc sinh nhật, quả thật rất hạnh phúc!

Tháng 12 đã đến rồi, thãy chuẩn bị chào đón tháng cuối cùng này với tất cả những niềm vui, hi vọng và chờ đón những điều bất ngờ sẽ đến nhé, bởi những niềm vui thì thường hay đến sau cùng mà.
-

17 tuổi, lưu những tin nhắn rất đặc biệt vào một thư mục riêng rồi xem như kho báu. Xóa những tin nhắn bình - thường khác để dành lưu lượng mà lưu. Tối nào cũng đọc lại vài lần rồi mới yên tâm đi ngủ.

20 tuổi, tin nhắn của cả gần năm trước còn đó nhưng cũng không còn muốn cuộn lên mà đọc lại. Những thứ đặc biệt cũng nằm lẫn lộn giữa những thứ bình thường. Có khi cũng chẳng buồn nghĩ xem cái gì đặc biệt…

17 tuổi, bất lực và mệt mỏi lắm mới đọc lại từng tin nhắn đã lưu rồi vừa khóc vừa xóa đi.

20 tuổi, nhắm mắt và thản nhiên xóa luôn cả tệp tin. Không tiếc, không buồn, không khóc.

17 tuổi, những tin nhắn lê thê giữa đêm luôn là một - cái - gì - đó phải nâng, phải giữ. Bất kể dù những điều đó có dành cho mình hay không.

20 tuổi, facebook hầu như đã làm thay mọi thứ. Dạo một vòng facebook là biết luôn những điều cần biết. Những chia sẻ công khai, những tâm sự dễ dãi thể hiện… Ít lắm những sms lê thê.

17 tuổi, đi học về lúc nào cũng háo hức kiểm tra điện thoại, có thể có tin nhắn mà cũng có thể không. Buổi đêm có người nhắn tin là cả ngày sẽ vui như hội. Kiếm đủ cớ để nhắn tin cho bất cứ người nào có thể, chỉ để vui thôi.

20 tuổi, chẳng còn thèm khát những sms dửng dưng, nếu cần thì gọi điện. Danh bạ kéo qua kéo lại cũng dừng ở một vài cái tên. Cũng quan tâm, cũng bần thần, cũng lo lắng. Nhưng nhắn tin thì biết nói gì, có phiền hay không, có là đứa phá đám bỗng nhiên nhảy xổ vào cuộc đời họ (thêm lần nữa) không? Thoát ra rồi lại facebook.

17 tuổi, có sms nghĩa là mình còn được quan tâm. Không sms sẽ có cảm giác mình bị bỏ quên…

20 tuổi, dù cả tuần không ai nhắn tin hỏi thăm thì cũng không còn thời gian và tâm trí mà quan tâm, mà buồn nữa. Đã có quá nhiều thứ để nghĩ đến hơn.

17 tuổi, sms đủ đầy những điều muốn nói…

20 tuổi, giấu kín cho mình, và những tin nhắn chỉ gửi cho bản thân.

17 tuổi, có những điều đã như là lẽ sống, góp nhặt vui buồn từ những thứ nhỏ nhoi. Cái gì cũng dễ thành đặc biệt. Cũng vì thế mà trân trọng và nâng niu mọi thứ hơn.

20 tuổi, nhận ra cuộc đời không hào phóng với bất kì ai. Những thứ nhỏ nhoi nằm lại đó, chẳng đủ quan tâm để rồi mọi thứ cứ nhàn nhạt trôi đi. Cái gì thì cũng như nhau, chẳng ai đặc biệt hơn ai nữa rồi.
-
Hoa đầu mùa bao giờ cũng đẹp
Nắng đầu mùa bao giờ cũng say
Mối tình đầu bao giờ cũng vậy
Rất đậm đà mà rất đắng cay..

Và mối tình đầu của tôi cũng như vậy rất đậm đà mà rất đắng cay...
Quen em từ những ngày đầu của THPT và kết thúc vào những ngày cuối của năm nhất đại học.Bao nhiêu đó có lẽ không nhiều lăm nhưng vs tôi bao nhiêu đó là đủ để hiểu thế nào là những rung đọng đầu đời, mối tình thời học sinh ngốc nghếch và hơn hết là mối tình đầu...

Chia tay em cũng đã lâu nhưng những kí ức vê` em cứ như những con sóng vỗ vào bờ khi mà thoáng nghe tên em hay chỉ là thoáng nhìn thấy những bóng người giống em.. Bạn be` cứ bảo nhớ để làm chi, nghĩ để làm gi`. Bây h em dâu còn bên tôi như ngày xưa nữa, cứ sống mãi trong cái qua´ khứ ấy thi` sao mà típ tục bước đi được... nhưng cái "em" ở trong tôi
nó quá lớn lao.Em đã ở bên tôi trong những khoảnh khắc mà tôi yếu đuối nhất, những khoảnh khắc mà con người dễ sa ngã nhất... em không khuyên tôi nên làm gi` không làm tôi cười...khi đó đìu duy nhất em làm là khóc cùng tôi... những giọt nước mắt của em cứ lần lượt lăn dài ,làm tim tôi càng thêm đau xót..."em a`... chỉ mình anh khóc là được rồi sao em cũng khóc" - "vi` thương anh đó ngốc a`... nhìn người em thương phải khóc trong khi em không làm dc gi` nên em khóc...không phải vi` em yếu đuối, e thuơng hại anh ma` em muốn hòa chung vào nỗi đau của anh để anh thấy cho dù bất cứ ở nơi đâu bất cư´ như thê´ nào em vẫn luôn ở bên cạnh anh.. anh co´ làm gi` co´ đi đâu em không cần bít nhưng một khi mệt mỏi..mún dừng lại luôn nhớ rằng co´ em..chiếc ghế dựa luôn sẵn sàng để anh co´ thể ngừng lại va` nghĩ ngơi...

Ừ đúng là ghê´ dựa..khi anh cần em luôn la` người ử bên anh...du` cho ba mẹ co ngăn cấm em vẫn cô´ găng biện lý do để đến cùng anh. Du` nắng hay mưa..em vẫn la` người đầu tiên nhìn thấy được nụ cười của giọt nước mắt của anh... anh cảm ơn...cảm ơn em rất nhi`u..em co´ bít lúc đo´ em la` người thân duy nhất ma` anh có thể chia sẽ khi ma` cuộc sông đã cướp đi của anh qua´ nhiiều thứ...đã từng nghĩ rằng sẽ không có ai thương anh hơn em..hiểu anh hơn em vậy mà chính anh đã kết
thúc tất cả...kết thúc 1 cách như con nít khi mà không còn thích món đồ chơi nữa... bất chấp những gi` ma` hai đứa đã trải qua... 

Em bít anh rất thích em bất ngờ ôm anh từ phía sau ma` đúng không??? vậy sao lại la` 1 cái ôm thật chặt thấm đẫm nước mắt và vội vã quay lưng ra đi... sao lân đó em giả vờ không hiểu anh nói gi`,giả vờ cứng đầu như những lần anh bảo em di ngủ sớm ấy...để mà lần này em ngoan ngoãn ngồi nghe va` khẽ ghật đầu đòng ý..." chúng mình chia tay"...ma` cũng đúng thôi...anh đã làm em đau khổ qua´ nhìu...tức nước vỡ bờ...

chia tay
2 người 2 thê´ giới
anh quen người mới
em tới với người sau
mình lướt qua nhau
nhu chưa từng quen biết
nhưng....
anh sẽ chẳng bao h tìm dc 1 người yêu anh nhìu hơn em
va` em cũng thê´
sẽ chẳng bao h tìm dc 1 người luôn làm em khóc ngoài anh ra
   
ngày tháng vẫn cứ trôi..nỗi nhớ về em lại càng nhìu...
kho´ ma` co phép lạ tái hợp được 2 chúng mình nhưng sao vẫn cứ mơ vê` ngày đó ngày ma` 2 đứa lại cùng bước chung trên một con đường... mang tên là tình yêu...

R.I.P my first love....
Bởi: admin@totinhonline.net

-
… Lạnh về rồi, nhắc người thương mặc ấm!
(CHT-Blog) Bất chợt chạm ngõ cái lạnh của mùa, ta ngẩn ngơ đưa tay đón gió vào lòng, hanh hao thương nhớ, chùng chình nhớ thương.

Gửi những người đã, đang và sẽ trở thành người thương trong cuộc hành trình vạn dặm. Gửi những ai đi cùng ta, bên cạnh ta, song song với ta hoặc giao ta trên một đoạn đường ngắn ngủi. Gửi cả những dại khờ, những phút bốc đồng nông nổi, cùng những yêu thương đậm sâu ta chôn giấu trong tim…

Mùa về rồi, gió lạnh thổi xác xơ lòng, người đi ra đường đừng quên mặc ấm!

Những câu nhắc dù là thừa thãi, dù là nhỏ nhoi và chìm nghỉm trong muôn vàn câu nhắc của muôn vạn người khác đang lướt qua nhau, nhưng vẫn muốn nhắn nhủ tới người, những người thương chiếm cứ một khoảng trống trong tim ta, mặc thêm áo ấm khi Đông về, người nhé!

Trong chuỗi va đập của nhịp sống hối hả hằng ngày, sự lướt qua nhau của hai kẻ lạ mặt cũ lòng là một biến cố ngẫu nhiên, là sự sắp đặt vô tình của số phận. Nhưng cũng nhờ những biến cố ngẫu nhiên ấy, ta quen một người dưng, thương một người dưng, có thể sau này trở nên say đắm trong biển tình, cũng có thể hững hờ xa cách đến đắng lòng. Chỉ biết rằng chúng ta từng có duyên hạnh ngộ, dẫu vô duyên về sau nhưng cũng là một thời ta nuôi thương nhớ qua những chuỗi tháng ngày dài ngắn khác. 

Ta chợt nghe hanh hao mùa cũ gợi miền kỷ niệm buồn thương tang tóc, nhớ những ngày mùa về so vai bên nhau, tay lồng tay nhau trên phố. Ta nghe trên phố hát khúc tình rong ruổi rêu phong, nghe những nhịp tim thời xuân trẻ ấm nồng nhiệt huyết. Ta còn nhớ những đoạn mênh mang hạnh phúc, những nụ cười ngắn ngủi chạy dài trên những nỗi đau thương…

Mùa khe khẽ hát, ta khe khẽ say, say trong một thời nhung nhớ cũ. Biển người quá đông và tim ta chật chội, chợt ùa về cảm giác trống rỗng, tay tìm tay nắm lấy cố với níu chút kỷ niệm từ những ngày tháng yêu thương xưa. Nhưng ta biết rằng, phải tự nhủ mình buông tha quá khứ, thả trôi kỷ niệm về một khoảng trời riêng vốn hiện tại không thuộc về. Ta trao yêu thương chân thành cũng chỉ mong người cũ an yên với say sưa tình mới.

Những ngày gió mưa hun hút, những ngày tê tái tim mềm, ta chông chênh trong một miền không thể bình yên. Không phải miền lạnh lẽo, mà là miền cô đơn. Có quá nhiều cách để sưởi ấm trong những ngày lạnh, đơn thuần là khoác thêm áo, quàng thêm khăn, hoặc co mình trong chăn ấm và nhâm nhi một tách trà nóng tỏa khói thơm lừng,… Ta cũng rụt rè ngượng nghịu, gửi đến những người đã qua, đang tồn tại và sẽ đến, những miền ấm áp từa tựa yêu thương, lại ấm nồng những quan tâm thành thật. Nụ cười đó, ta vẽ trên môi, như lời nhắc đó, ta dành trọn cho người!

… Lạnh về rồi, nhắc người thương mặc ấm!

Nguồn: Trasua
- -
(VTT) - Đêm trắng em không ngủ để viết cho anh tình yêu của em , biết bao lần em định viết nhưng rồi em lại xóa, vì sao em lại làm thế em cũng không biết nữa, nhưng mỗi khi nghĩ đến anh là nước mắt em lại rơi, nó nhòe theo bàn phím nên em không thể nào viết nổi cho anh .
Anh yêu , Cho phép em được gọi anh như vậy vì có lẽ anh đã nghĩ em hết yêu anh rồi, nên gọi như vậy anh lại giận em là kẻ "lọc lừa" nhưng nỗi đau trong em còn dài mãi ,thì làm sao em có thể quên được anh 
Anh còn nhớ ngày em mổ họng không anh? em đã không thể nói được, em khóc và suy sụp rất nhiều , người đồng hành bên em luôn là anh ,rồi anh lại bỏ em mà đi...........em khóc nhiều hơn cười, quãng thời gian đó em đã suy sụp rất nhiều, em thương cho tình cảnh của hai chúng ta và đau đớn vì mất đi 1 chỗ dựa, em đã tìm đến người khác để bầu bạn và em đã làm anh thất vọng quá nhiều, nhưng đó không phải là giải pháp để em quyết định rời xa anh mãi mãi
khi em đi kiểm tra lại họng bs nói phải mất 3 năm sau mới có thể mổ lại và mới khẳng định được em có thể ổn hay không? em biết bệnh em rồi nhưng 3 năm sau nếu em không thể trờ lại nguyên vẹn là em thì làm sao em dám đi cùng anh hết đoạn đường đời mà anh và em đã từng hy vọng và dựng lên 1 màu hồng của hạnh phúc lứa đôi
em đã mượn tay người khác để xa anh, em cứ tưởng mình sẽ thanh thản lắm nhưng anh biết không? càng xa anh em càng đau đớn ,dường như em không còn nước mắt để khóc nữa, em đã âm thầm dõi theo bước chân anh và tìm về kỉ niệm của hai đứa, em muốn nói "em yêu anh " nhưng rồi em lại không thể nói lên được , anh còn tương lai, còn gđ anh,
Rất may anh đã thông báo với em anh đã có bạn gái . em cười mà nước mắt lại rơi, sao em ích kỷ vậy nhỉ?? em vui vì anh quên được em , nhưng em lại khóc vì em đã mất anh...lòng em vẫn nhủ thầm hãy hạnh phúc anh nhé, dù ở thiên đàng hay địa ngục em vẫn mãi mãi nhớ về anh và yêu anh vô cùng
chỉ còn 1 thời gian ngắn nữa em đến định kỳ mổ lại, ( có lẽ chưa bao giờ em nói với anh và anh chưa bao giờ biết ) em sợ phải nói và sợ anh phải khóc , anh vẫn biết em bị sốc thuốc mê mà , em sợ rồi lần này nữa em bị sốc thuốc em sẽ ra đi nhanh hoặc mãi mãi hôn mê sâu như lời bs tuyên lương trước...........
Theo: Mai Mai Nguyen (Facebook)
- -
Chưa hiểu nỗi buồn, làm sao vui… Chưa trải qua bơ vơ lạc lõng, làm sao thấu nỗi cô đơn và sự sum vầy ngọt bùi…

Ngày còn bé, tình yêu thường đến bên ta rất dễ dàng. Ta có thể thấy ái mộ trước một cậu bé biết chơi bóng rổ, ta có thể hằng đêm mơtưởng mái tóc thơm mùi hoa nhài của cô bé nhà hàng xóm. Ta thích, ta yêu, rồi ta tự huyễn, tự thất vọng trong cái mớ tình cảm hỗn độn trong mình. Ta thấy mọi thứ thật đơn giản, vì ta không hề muốn cảnh giác với tình yêu và trái tim tacũng vì thế mà luôn tồn tại nhiều chỗ trống để lấp đầy… Thế nhưng, khi lớn lên, theo thời gian, cuộc sống khẽ khàng trở mình khiến ta bắt đầu e ngại.Ta ngại yêu, ngại mơ, ngại sống, chỉ thích tính toán, chỉ thích quẩn quanh, chỉ thích mọi thứ trở nên dễ dàng y như những ngày còn thơ ấu, dù biết rằng điều đó là không thể. Ta khóc nhiều hơn, cười nhiều hơn. Rồi khi tình yêu đến bên ta, thì con tim ta đã bị lấp đầy bởi nỗi đau mất rồi… Bạn ạ! Tôi thích cái sự ngờ nghệch, ngốc ngếch, ngông nghênh của tuổi trẻ. Vì ta chỉ được sống có một lần, không có nhiều “mạng” thay thế như trò chơi Mario mà hồi còn bé xíu hay nghịch, nên còn ngại ngần gì. Cho vànhận, được và mất, yêu và đau, tất cả chỉ như những “gia vị” của trò chơi mang tên “Cuộc Đời” mà thôi. Chưa hiểu nỗi buồn, làm sao vui… Chưa trải qua bơ vơ lạc lõng, làm sao thấu nỗi cô đơn và sự sum vầy ngọt bùi… Cuộc sống sẽ trở nên thật nhạt nhẽo nếu không có tình yêu. Dù cho ta chưa may mắn được thần tình yêu để mắt đến, thì sớm muộn gì chuyện đó cũng sẽ xảy ra. Có những tình yêu bền vững kéo dài, nhưng cũng có những tình yêu chỉ khẽ thoáng quá, như một sự chân thành ngắn hạn, dễ đến rồi lại dễ đi. “Trong đời, chỉ có một điều tệ hại hơn thất bại, đó là không dám thực hiện”, Franklin Roosevelt, vị tổng thống thứ 32 của Mỹ đã từng nói như thế. Thành công trong công việc và tình yêu, vốn là điều mà bất kì ai cũngđều theo đuổi. Vì vậy, hãy xem tình yêu như một đích đến thành công mà bạn cần phải đạt được trong đời. Không ai có thể sống mà không có tình yêu, và cho dù có sống được, thì tất cả cũng chỉ giống như hạt giống bị gieo nơi đất trồng xói mòn. Hãy nóiyêu, đừng ngập ngừng, đừng sợ hãi, đừng sợ trái tim mình bị tổn thương bởi những suy nghĩ ngăn chặn, vì có những điều, một khi giấu kín thì sẽ không còn lối nào thoát ra… Tình thân giữa gia đình, tình “bằng hữu” giữa bạn bè, tình cảm đầy thi vị giữa nam và nữ… Suy cho cùng, cũng là mang tên tình yêu. Vì ta chỉ được sống một lần, nên hãy yêu một đời, bạn tôi nhé!
-
30/4/2012- Kỷ niệm 1 năm ra tù nhìn lại mình sau 1 năm về xã hội, vẫn như xưa
mình tự hào rằng vói những những gì đã trải qua mình khôn hơn nhưng không thể phủ định những cái ngu trong quá khứ
khôn hơn nhưng không thể gọi là nhiều, một vài điều mình muốn nói về người tù
-ranh giới giữa người phạm tội và người tự do chỉ có thể nói thành 2 từ: may rủi
-người tù bị giam cầm-và mình biết rằng tư tưởng không gì có thể giam cầm
-khi rơi vào tận cùng của xã hội, bạn mới quý trọng 1 ngày làm người tự do như thế nào, mình chắc rằng bạn sẽ không ngủ trong 24 giờ
-bạn sẽ khó mà tìm tri kỷ ở đây, và nếu có hãy tìm người ấy khi tự do
-bạn sẽ thấy những người đang giáo dục, cải tạo bạn -về tư cách có thể không bằng bạn
-bạn đừng bao giờ nghĩ 100% tù là tội, có thể họ lương thiện hơn những người đang tự do ngoài xã hội
-mình may mắn khi đượ biết những anh hùng không có tên trọng lịch sử mà nhà của họ là nhà tù
-khi mình 6 tuổi anh ấy đã biết ở tù, đến khi mình 22 tuổi, mình gặp anh ấy trong tù
-anh ấy được tha tù, vài tháng sau mình xem tin tức thấy khuôn mặt thân yêu của anh ấy với còn số 8 ( trong đó có ti vi thứ duy nhất bạn có thể giải trí, ngoại trừ Fap)
-anh ấy đi tù-vợ sinh con, anh ấy hối tiếc 1 điều là không được bên cạnh đứa con trong khoảng thời gian đẹp nhất của đứa trẻ
-mình không nhớ rõ những gì đã xảy ra vào năm 97, nhưng anh ấy mặc áo tù mang số hiệu 097...
-nữ tù sẽ xé xác bạn ra nếu bạn" vô tình" lạc vào khu nữ, và ngược lại
-1 đám gồm những anh hùng, kẻ giết người, cướp, trộm, ma túy ngồi cãi nhau về chuyện gì đó nhỏ hơn cọng cỏ mà lẽ ra nếu là bạn bạn sẽ kết thúc bằng google
-1 cây kim tối thiểu đáng giá 10 bao thuốc bassto
-1 ai đó nói với mình:" tuổi trẻ nông nổi, nên đi 1 khóa như là sự trải nghiệm và coi điều đó nhẹ như mây"
-đại ca cũng là yếu tố để yên ấm trong tù, nhưng quan trọng và cần thiết hơn, bạn hay gia đình bạn là đại gia
-và chân lý luôn là lời nói của kẻ có quyền, có tiền
đó là xã hội thu nhỏ luôn có nhiều phức tạp, đố kỵ, ganh ghét luôn tồn tại trong bạn,vậy nên bạn chỉ có thể già hơn, nhẫn tâm hơn khi tự do=>kết quả của cải tạo
-nhưng bạn cũng có thể vui vẻ hơn vì những thứ nhỏ nhoi mà người đời bỏ quên
-nhưng có những lúc bạn muốn vào lại, sống vài ngày, mình không thể nói lý do vì sao, nhưng bạn cũng có thể bình yên theo đúng nghĩa, ít nhất là 1 góc độ nào đó 
-và chắc chắn rằng có người xem như đó là nơi dừng chân cho cuộc hành trình...
=================

"mỏi đôi chân
tạm dừng nghỉ trên đất An Điềm
đêm nằm nghe tiếng lòng nức nở
hỏi cuộc đời còn bao nhiêu trắc trở
tháng ngày dài trắc trở bao nhiêu
An Điềm đâu chỉ nắng chói chang
khắp bồn bề núi cao ngút ngàn
từng đám mây giữa muôn trùng xanh thẳm
hút tầm nhìn, mỏi cánh chim bay
An Điềm bao nhiêu kẻ tới đây
và hỏi ai đã hóa đất nơi này
thoát linh hồn khỏi vòng quay lao lý
hay trở về khi thân xác hoang tàn
mỏi đôi chân-có hao mòn ý chí?
và thân trai còn vấp ngã bao lần?
có ngoảnh lại, có oán trách thế nhân?"
===
nhà tù cúp điện nhá nhem tối
hoàng hôn khuất núi ngóng trăng khuya
mù mù che phủ trăng hơn dỗi
bốn bề mực đổ-thoáng nghe mưa
===
anh đừng ghé chơi tôi ngại tiếp
cơm tù chỉ có mắm với rau
đạm bạc thôi tôi nào có tiếc
ngặt nỗi mời anh, tôi hết phần"
-
Có lẽ, món quà tuyệt vời nhất của cuộc sống này mỗi khi mệt mỏi chính là đi tìm những đoạn hồi ức của tuổi thơ.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những lần đuổi theo chiếc xe đạp rao kẹo kéo đến hụt cả hơi, chầm chậm ăn từng chút một để cố kéo dài ra hương vị của nó. Là những món đồ chơi túm năm tụm ba hái lá cây xào nấu, là những gói ô mai dây dài ngoằng giấu kỹ vụng trộm vì sợ bị mắng, là những ngày tháng tích cóp tiền ăn sáng chỉ để mua một cuốn truyện tranh, là đôi ba lần đùa nghịch chạy nhảy mà ngã đến gãy chân.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những tháng ngày ngập tràn nắng vàng, là tiếng hát đồng dao cất lên trong những buổi sinh hoạt hè, là những lần đầu tiên biết nói dối để đi chơi, là quá trình tự lớn lên giữa đất trời dài rộng, và mang theo trong mình những ao ước bước vào cuộc đời.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những lần đón hướng gió để giơ cao chong chóng, là những lần chơi đuổi bắt trốn tìm để rồi bị lạc giữa phố phường tấp nập không tìm thấy đường về, là những lần tập xe đạp loạng choạng ngã chảy máu cùng với tiếng khóc nấc đáng thương.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những tháng ngày vui vẻ biết bao nhiêu, khi vật chất cái gì cũng thiếu thốn, khi ngay cả chiếc kẹo cũng có thể cùng bạn bè cắn đôi chia nửa, khi chỉ cần có vài trăm đồng ăn vặt cũng sướng âm ỉ như có cả thế giới, khi quà tặng tết thiếu nhi cũng chỉ là đôi ba cái kẹo và một cuốn vớ tập viết nhưng vẫn cứ háo hức, mong chờ.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là quãng thời gian đã từng vô lo vô nghĩ, có thể sống an nhiên giữa vòng bao bọc của mọi người, chứ chẳng phải mệt mỏi và gánh gồng nhiều thứ trách nhiệm khi tự đứng trên đôi chân của mình như bây giờ.

Và tuổi thơ của ai cũng vậy, đều có những tháng ngày không vết nứt, mà quá trình lớn lên có tiếng khóc râm ran, có tiếng cười rả rích, có cả những buồn tủi của thời trẻ dại, có những vết thương ngoài da hòa lẫn với máu và nước mắt. Nhưng, hồi tưởng lại tất cả, vẫn thấy vui cứ là vui.

Những người càng lớn tuồi thì càng có xu hướng muốn nhớ lại những chuyện đã qua, đặc biệt là những hồi ức trong quá khứ. Bởi vì mỗi lần nhớ lại như thế, chúng ta sẽ có thêm động lực để vượt qua tất cả những khó khăn của hiện tại, để nhận ra rằng, tất cả mọi chuyện đều sẽ qua, để rồi lại tiếp tục trở thành một trang nhật ký trong thì quá khứ.

Những người càng lớn tuổi thì càng có xu hướng muốn gợi lại ký ức từ những năm tháng tuổi thơ. Bởi vì mỗi khi mệt mỏi hay tuyệt vọng, vấp váp hay chán nản, thì những đoạn ký ức thời thơ ấu chẳng khác nào như liều thuốc an thần tuyệt diệu, giúp cho họ cảm thấy như được tìm về với bến đỗ bình yên.

Thời gian vẫn cứ trôi đi mãi và dần dần mang theo toàn bộ tuổi trẻ của ta đi hết, cả những ký ức tuổi thơ cũng sẽ trở thành một khoảng lặng và bị mài giũa bởi vạn sự trên đời.

Tuổi thơ của bạn là gì? Đã từng là quãng thời gian lớn lên như thế nào? Bạn còn nhớ chứ?
-
Hè đổ lửa rồi, tháng Năm cũng đã lững lờ ngoài cửa như cô bé đỏng đảnh mới yêu. Sáng nay thấy phượng đỏ rực trong những bức ảnh trên Facebook người bạn mới đăng, nghĩ mà thấy bồi hồi…

Tháng Năm!

Cô bé ẩm ương

Nhớ cậu học trò trèo tường… đi mất

Nghiên mực chông chênh

Bút lăn dài

thẫn thờ

khô khốc!

Bài thơ còn hoài dang dở

đỏng đảnh

... chờ người viết tiếp.

Ai cũng có trong mình một tháng Năm kỷ niệm, tháng Năm chia tay. Tôi nhớ vô cùng từng đợt xà cừ đổ xuống sân trường mà nghe thời gian rất gần, rất gấp. Nhớ trò nhảy dây, lò cò, đuổi bắt, nhớ lúc nghịch ngợm trèo tường chui vào lớp buổi đi học trễ giờ…

Tháng Năm của Mười Hai thần tiên, lúc này đầu óc bạn và tôi đang bị lấp đầy bởi dãy công thức “Quang, Cơ, Lượng, Giác” dày đặc và chằng chịt hay sáng ngày sốt vó khi chưa đọc cho vanh vách “Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập…”. Có bao lâu nữa đâu mà, cái buổi học cuối…

Phút chia tay thiêng liêng, bản nhạc nào cất lên mà du dương, réo rắt, như những giấc mơ tươi đẹp chắp cánh. Mắt nhòe, lệ rơi, bàn tay bạn nắm bàn tay tôi, bỏ hết đi những giận hờn bé bỏng. Phía trước là cả cuộc đua dài, chỉ biết nguyện cầu thành công cho bạn và tôi. Một chút ngập ngừng thương ai khó nói. Một chút ngổn ngang… “Chút nữa xa rồi!”.

Thời gian cứ mải miết trôi, thảng thốt khi nghĩ về một tháng Năm ngông nghênh và khờ khạo, chênh vênh giữa cái ranh giới “trẻ con và người lớn”. Giật mình hệt như có một bàn tay vô hình nào đó, bất ngờ xô ta vào một dòng cuộc sống khác, mưu toan, tính toán hơn; phải biết “note” từ cuộc sống nhiều hơn là những dòng ghi nhớ cô giáo in đậm trong sách vở.

Tuổi học trò qua đi, ta thấm thía rằng đó chính xác là quãng thời gian đẹp đẽ, trong sáng nhất, khi những gì ban và tôi dành cho nhau là trinh nguyên nhất, không mảy may vụ lợi. Sẽ chỉ có duy nhất một lần trong đời, cái thời bao cấp bố cho bạn mượn chiếc áo trắng mới, bạn bè mẹ nhường nhau miếng đậu, lạng thịt, cái thời bạn ngược cả đoạn đường nắng chói chang chở tôi đi học trên chiếc xe đạp phượng hoàng… Một lần thôi!

Thi thoảng ngồi ngẫm lại, tôi vẫn thấy tiếc một vài người bạn của cái tháng Năm ngày xưa... Có những mối quan hệ tưởng như “thiên trường địa cửu”, hóa ra cũng dễ dàng trôi tuột đâu mất. Bạn đó, tôi đây, gần mà ngỡ như xa lắc, rộng hoác!

Cả hai đều vin vào sự trưởng thành, khi mà những “cơm, áo, gạo, tiền” cứ như một đám mạng nhện rối rắm cuốn chúng ta vào, dẫn theo nhiều phía! Ừ, biết là mỗi người có một trí hướng riêng, một mối quan tâm khác nhau, biết là chẳng thể giữ mãi nhịp đập đồng điệu xưa cho những trái tim vốn dĩ thiếu kiên định lại còn non nớt, nhưng sao vẫn nặng một tiếng thở dài…

Tháng Năm mùa chia tay!…
- -


-