Slider
Total Pageviews
Labels
- Album Ảnh
- Âm nhạc
- Bạn Cần
- Bạn Gái
- Bạn Trẻ
- Blog Radio
- Cẩm nang tình yêu
- Châu Tinh Trì
- Chia Sẽ
- Chuyện Yêu
- Cuộc sống
- Đang yêu
- Giải Trí
- Giới Tính
- Hài kịch
- Làm Đẹp
- Làm Mẹ
- Lời hay ý đẹp
- Nhật ký
- Nội trợ
- Sức Khỏe
- Tâm Sự
- Thần Tượng
- Thơ Tình
- Thơ Tình học trò
- Thơ Tình Yêu
- Thơ Vui
- Thời Trang
- Thư chia tay
- Thư gửi người thân
- Thư tình
- Thư tình cho anh.
- Thư tình cho em
- Thư Tỏ Tình
- Tin Giáo Dục
- Tin Làng Sao
- Tin Thế Giới
- Tin Thể Thao
- Tin Tức
- Tin Xã Hội
- Truyện cười
- Truyện Dài Tình Cảm
- Truyện Hay
- Truyện ngắn
- Tuổi học trò
- Video
On Twitter
Biểu mẫu liên hệ
On Facebook
Advertisement
Được tạo bởi Blogger.
Ad
Translate
Giới thiệu về tôi
Travel
Performance
‹
›
Cute
My Place
Slider
Racing
Videos
Hãy cho em được gọi tiếng chị như thế chị nhé. Em biết, chị có thể sẽ không đọc những lời em viết, chị có thể sẽ không nghe những lời em nói nhưng em vẫn muốn gửi đến chị những gì chân thành nhất trong em.Có lẽ là em đang ghen với chị. Em ghen vì chị có anh ấy, chị có những tháng ngày hạnh phúc bên anh ấy, còn em, em chỉ là người đứng phía sau nhìn về nơi hạnh phúc của chị và anh. Chị đừng trách em khi em trót yêu anh bởi giờ đây, chị đã hạnh phúc hơn em rồi. Em cũng giống như chị, cũng yêu anh ấy chỉ khác một điều rằng, em là kẻ thứ ba.
Lúc biết yêu anh cũng là lúc em biết rằng, anh đã thuộc về chị. Em cay đắng ngậm ngùi lặng lẽ dõi theo từng bước chân anh. Em muốn khóc nhưng lòng không cho khóc bởi em sợ những giọt nước mắt kia sẽ làm anh cảm thấy tội lỗi khi là anh trai của em. Em sợ anh ấy sẽ ban cho em một sự thương hại chứ không phải là tình cảm nào đó xuất phát từ con tim.
Em biết mình thật không tốt khi đã dành tình cảm cho anh ấy mà không nghĩ đến chị. Nhưng chị ơi, chị là người hạnh phúc nhất trần gian này vì anh ấy chỉ yêu mình chị. Anh ấy mãi chỉ coi em như một người em gái bởi em hiểu hơn ai hết ánh mắt yêu thương và trái tim anh ấy thổn thức thế nào khi nhắc tên chị. Anh ấy kể cho em nghe về chị, nhiều lắm. Anh nói, anh yêu chị hơn bất cứ thứ gì trên đời và sẽ không ai có thể chia rẽ tình yêu ấy. Mỗi lần nhìn anh ấy vui là mắt em đẫm lệ chị à.
Chị đừng giận hờn khi có lần em nhắn tin cho anh ấy bởi lúc ấy nỗi nhớ trong em cồn cào. Anh ấy là người tốt, anh ấy cũng không thể không đọc tin nhắn của em nhưng dù có đọc trăm ngàn lần hoặc nhiều hơn thế nữa, anh ấy cũng không thổ lộ điều gì.
Trong chuyện này em là kẻ có lỗi bởi đã dành trái tim cho một người không thuộc về mình và gây cho chị nhiều nghi ngờ không nên có. Chị cũng ghen đúng không chị? Em hiểu, tất cả chỉ vì chị yêu anh ấy mà thôi.
Em biết mình không có quyền gì để đứng ở đây nữa, cũng không có quyền gì để chen ngang vào câu chuyện thế nên em sẽ ra đi. Em sẽ vĩnh viễn rời xa anh ấy để trả anh ấy về với chị, người mà cả đời này anh ấy lựa chọn. Em sẽ đi tìm hạnh phúc mới của riêng mình.
Xin lỗi chị. Em xin lỗi vì đã cố tình chen ngang vào tình yêu của chị. Xin trả lại anh với tất cả những chân thành. Xin để anh về với chị dù trong em anh chỉ là kí ức và những giấc mơ.
Tâm Sự - Thư gửi người thân - Thư tình
Bức thư em muốn gửi đến thầy
Thầy , người đã cho em kiến thức , người đã giúp em vượt qua những nỗi khó khăn trên đường đời , thầy đã dạy cho em được gần 1 tháng …
Nhưng những kỉ niệm về thầy vẫn còn in đậm trong lòng em ,1 người thầy gầy gò , tuy thế nhưng trong tấm lòng đó là cả một tình thương dành cho học trò vô bờ bến , nhưng tuần sau thôi chỉ tuần sau thôi thầy sẽ không còn đúng lớp này nữa , chúng em sẽ không bao giờ nghe giông thầy giảng bài , không bao giờ nhận được những cái vỗ vai , những câu nói triều mến , những lời động viên học sinh mình . Chỉ tuần sau thôi , sẽ có một cô giáo mới , 1 cô giáo đã nghe qua là một người khó tính , khác với thầy em là một người dễ chịu , nhưng không phải vì thế mà chúng em lấn át , thầy em rất khác biệt với những giáo viên lớp 10 khác mà khi em bước vào lớp 10 đã nghe ” Là vô lớp 10 mà mày không đi học thêm là sẽ bị thầy cô đì ” từ đó em đã có những suy nghĩ không tốt về các thầy cô lớp 10 , nhưng không phải vì thế mà mình định tội toàn bộ giáo viên lớp 10 như thế , chúng ta không thể vơ đũa cả nắm được .
Mỗi khi kêu các bạn lên làm bài , nếu bạn ấy làm đúng và làm tốt thì thầy đều nói là bạn này học giỏi quá, bạn này học giỏi quá , giọng thầy rất lớn vang vội cả lớp làm bạn lên làm cũng tự hào và có suy nghĩ là mình sẽ cố gắng học tốt hơn để được thầy khen nhiều hơn , em biết thầy nói như vậy là đang cố gắng động viên bạn đó cố gắng làm sao cho bạn đó có suy nghĩ là mình phải cố gắng là một người luôn được thầy khen , hôm nay ngày chia tay thầy em chỉ biết khóc , khóc vì nhớ thầy , khóc vì không được nghe thầy giảng , khóc vì không còn được thầy khen , không được thầy em chỉ dẫn …. Hôm nay là một ngày buồn mà chắc có lẽ là thầy là người buồn nhất , lúc thầy đưa 1 bài thơ để cho chúng em đọc để chia tay thầy thì lúc đó những kẻ vô tâm kia không chú ý đến thầy nói gì , không chú ý thầy nói gì trước lúc chia tay , em cũng đã định lên đọc rồi , nhưng ôi thôi tiếng chuông nghiệt ngã kia đã rung lên báo hết tiết thầy vội vàng cất vào cặp và rút dây cắm máy casset ra và bước ra lớp nhưng vẫn không quên ngoáy đầu lại chào chúng em , nhưng lũ vô tâm kia đã làm thầy quá thất vọng , thầy quay lưng ra đi mà trong lòng em chỉ muốn òa khóc lên , em muốn chạy lại để giữ thầy lại , nhưng em không có can đảm đó ,không có can đảm để giữ thầy lại ….
Kết thúc buổi học mà em bước ra về nhưng vẫn không quên ánh mắt thầy ngoáy lại nhìn chúng em lúc quay lưng ra đi ánh mắt như muốn trách móc , nhưng em biết trong đó vẫn còn 1 chút tình thương dành cho chúng em phải không thầy ơi !!!
Đây là bức thư mà em chỉ muốn gởi đến thầy , mong sao một ngày nào đó thầy sẽ đọc những dòng tự bạch này của em …..
Thầy , người đã cho em kiến thức , người đã giúp em vượt qua những nỗi khó khăn trên đường đời , thầy đã dạy cho em được gần 1 tháng …
Nhưng những kỉ niệm về thầy vẫn còn in đậm trong lòng em ,1 người thầy gầy gò , tuy thế nhưng trong tấm lòng đó là cả một tình thương dành cho học trò vô bờ bến , nhưng tuần sau thôi chỉ tuần sau thôi thầy sẽ không còn đúng lớp này nữa , chúng em sẽ không bao giờ nghe giông thầy giảng bài , không bao giờ nhận được những cái vỗ vai , những câu nói triều mến , những lời động viên học sinh mình . Chỉ tuần sau thôi , sẽ có một cô giáo mới , 1 cô giáo đã nghe qua là một người khó tính , khác với thầy em là một người dễ chịu , nhưng không phải vì thế mà chúng em lấn át , thầy em rất khác biệt với những giáo viên lớp 10 khác mà khi em bước vào lớp 10 đã nghe ” Là vô lớp 10 mà mày không đi học thêm là sẽ bị thầy cô đì ” từ đó em đã có những suy nghĩ không tốt về các thầy cô lớp 10 , nhưng không phải vì thế mà mình định tội toàn bộ giáo viên lớp 10 như thế , chúng ta không thể vơ đũa cả nắm được .
Mỗi khi kêu các bạn lên làm bài , nếu bạn ấy làm đúng và làm tốt thì thầy đều nói là bạn này học giỏi quá, bạn này học giỏi quá , giọng thầy rất lớn vang vội cả lớp làm bạn lên làm cũng tự hào và có suy nghĩ là mình sẽ cố gắng học tốt hơn để được thầy khen nhiều hơn , em biết thầy nói như vậy là đang cố gắng động viên bạn đó cố gắng làm sao cho bạn đó có suy nghĩ là mình phải cố gắng là một người luôn được thầy khen , hôm nay ngày chia tay thầy em chỉ biết khóc , khóc vì nhớ thầy , khóc vì không được nghe thầy giảng , khóc vì không còn được thầy khen , không được thầy em chỉ dẫn …. Hôm nay là một ngày buồn mà chắc có lẽ là thầy là người buồn nhất , lúc thầy đưa 1 bài thơ để cho chúng em đọc để chia tay thầy thì lúc đó những kẻ vô tâm kia không chú ý đến thầy nói gì , không chú ý thầy nói gì trước lúc chia tay , em cũng đã định lên đọc rồi , nhưng ôi thôi tiếng chuông nghiệt ngã kia đã rung lên báo hết tiết thầy vội vàng cất vào cặp và rút dây cắm máy casset ra và bước ra lớp nhưng vẫn không quên ngoáy đầu lại chào chúng em , nhưng lũ vô tâm kia đã làm thầy quá thất vọng , thầy quay lưng ra đi mà trong lòng em chỉ muốn òa khóc lên , em muốn chạy lại để giữ thầy lại , nhưng em không có can đảm đó ,không có can đảm để giữ thầy lại ….
Kết thúc buổi học mà em bước ra về nhưng vẫn không quên ánh mắt thầy ngoáy lại nhìn chúng em lúc quay lưng ra đi ánh mắt như muốn trách móc , nhưng em biết trong đó vẫn còn 1 chút tình thương dành cho chúng em phải không thầy ơi !!!
Đây là bức thư mà em chỉ muốn gởi đến thầy , mong sao một ngày nào đó thầy sẽ đọc những dòng tự bạch này của em …..
Thư gửi người thân - Thư tình
Ngày Chủ Nhật thứ nhì của tháng 5, con mở lịch xem ngày. Ngày của mẹ, ừ thì đúng là ngày của mẹ, cả thế giới chúc mừng những người mẹ, con cũng muốn chúc mừng sinh nhật mẹ.
Ngày bé, con vẫn thường đua theo nhiều người để thắc mắc câu hỏi: “Tại sao ngày của phụ nữ thì nhiều mà lại không có ngày của đàn ông?”, nào là ngày 8 tháng 3, ngày 20 tháng 10, kể cả ngày 20 tháng 11 cũng ưu tiên cho cô giáo nhiều hơn thầy giáo. Bằng chứng là sau ngày ấy, con chỉ thấy các cô giáo khoe nhau những tà áo dài mới do học sinh tặng chứ không nhìn thấy các thầy ngồi lại với nhau để nói chuyện về những món quà ngày nhà giáo Việt Nam.
Con thắc mắc như vậy không phải vì con yêu bố hơn mẹ, cũng không phải vì nhà mình nhiều nam giới hơn, mà vì… nhiều người thắc mắc nên con cũng muốn biết câu trả lời thôi mẹ ạ.
Ngày chủ Nhật thứ nhì của tháng 5, hơn hai mươi năm con là con trai của mẹ, con mới biết đó là ngày của mẹ. Con có sai không mẹ? Không đâu mẹ nhỉ? Vì dù có biết ngày này, con cũng đâu thể làm gì cho mẹ. Tặng hoa ư? Con sẽ bị mẹ trách vì sao phải tốn tiền. Tặng vải áo dài để mẹ giống các cô giáo khác, mặc chiếc áo dài mới do chính tay con trai mẹ chọn vải ư? Mẹ sẽ lại nói tốn tiền công may, nói mẹ còn hai bộ áo dài mặc hoài không hết, sẽ nói con phung phí tiền mà thôi. Hay là đưa mẹ đi ăn uống, tổ chức tiệc tùng như con thường làm với lũ bạn? Cũng không được đâu mẹ nhỉ? Mẹ sẽ lại nói ăn ở ngoài không an toàn, ở nhà thích món gì mẹ nấu cho ăn.
Nhưng những món mẹ nấu cũng chỉ dừng ở mức canh gà và sườn xào chua ngọt, mẹ biết bốn bố con thích ăn hai món ấy nhất, nhưng ăn hoài, nhất là ăn vào ngày đặc biệt cũng chán lắm mẹ à. Đi du lịch mẹ nhỉ? Làm sao đi được đây? Cả vườn cà phê chưa ai chăm lo; vườn ngô mới tỉa đã lên nên phải vun đất, làm cỏ; ai sẽ cho đàn gà và mấy con ngan ăn? Còn phải lên trường nữa, mùa thi rồi mà… Loay hoay với mớ suy nghĩ, cuối cùng con cũng không làm gì được cho mẹ.
Khi viết đến dòng này, nước mắt con cũng chực thành dòng rồi mẹ à. Bởi vì những điều con nói ở trên, giờ chỉ là tưởng tượng. Con quên mất là con đang đi học xa nhà, con quên mất là mình chỉ là một đứa sinh viên còn ăn bám gia đình, con quên mất… căn nhà giờ đây chỉ còn bốn bố con, mẹ à.
Con nhớ, những bài văn của mình hồi tiểu học, cấp hai, khi viết về người con yêu thương, con chọn mẹ. Vì như thế con sẽ viết hay hơn, sẽ được điểm cao hơn và dĩ nhiên, những bài văn điểm cao ấy luôn được con giấu nhẹm đi vì sợ bố nhìn thấy. Nhưng giờ thì con biết, viết về người đã không còn thật khó mẹ à, dù trong trái tim con vẫn còn người ấy, nhưng trí óc con lại mang một hình bóng mờ nhạt lắm. Con không phải là đứa con ngoan phải không mẹ?
Những giọt nước mắt rơi xuống khung hình của người con yêu thương, của người con luôn kính trọng. Con nhớ ra rồi, con nhìn rõ rồi, con thấy mẹ rồi… mẹ à.
Ngày chủ Nhật thứ nhì của tháng 5, con mở lịch xem ngày.
Ngày của mẹ, ừ thì đúng là ngày của mẹ, cả thế giới chúc mừng những người mẹ, con cũng muốn chúc mừng sinh nhật mẹ. Sẽ có bố, hai anh trai và chị dâu cả thay con đặt hoa, làm món ăn ngon cho mẹ, thay con. Con sẽ nói anh hai mua bánh sinh nhật có nến, rồi nhờ anh ba thổi nến giúp mẹ nữa nhé, còn mẹ hãy cứ ngồi nghỉ ngơi thôi, không cần nấu nướng hay làm gì đâu mẹ à, vì đó là ngày của mẹ mà, mẹ nhỉ?
Ai còn mẹ xin đường làm mẹ khóc,
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.
Ngày bé, con vẫn thường đua theo nhiều người để thắc mắc câu hỏi: “Tại sao ngày của phụ nữ thì nhiều mà lại không có ngày của đàn ông?”, nào là ngày 8 tháng 3, ngày 20 tháng 10, kể cả ngày 20 tháng 11 cũng ưu tiên cho cô giáo nhiều hơn thầy giáo. Bằng chứng là sau ngày ấy, con chỉ thấy các cô giáo khoe nhau những tà áo dài mới do học sinh tặng chứ không nhìn thấy các thầy ngồi lại với nhau để nói chuyện về những món quà ngày nhà giáo Việt Nam.
Con thắc mắc như vậy không phải vì con yêu bố hơn mẹ, cũng không phải vì nhà mình nhiều nam giới hơn, mà vì… nhiều người thắc mắc nên con cũng muốn biết câu trả lời thôi mẹ ạ.
Ngày chủ Nhật thứ nhì của tháng 5, hơn hai mươi năm con là con trai của mẹ, con mới biết đó là ngày của mẹ. Con có sai không mẹ? Không đâu mẹ nhỉ? Vì dù có biết ngày này, con cũng đâu thể làm gì cho mẹ. Tặng hoa ư? Con sẽ bị mẹ trách vì sao phải tốn tiền. Tặng vải áo dài để mẹ giống các cô giáo khác, mặc chiếc áo dài mới do chính tay con trai mẹ chọn vải ư? Mẹ sẽ lại nói tốn tiền công may, nói mẹ còn hai bộ áo dài mặc hoài không hết, sẽ nói con phung phí tiền mà thôi. Hay là đưa mẹ đi ăn uống, tổ chức tiệc tùng như con thường làm với lũ bạn? Cũng không được đâu mẹ nhỉ? Mẹ sẽ lại nói ăn ở ngoài không an toàn, ở nhà thích món gì mẹ nấu cho ăn.
Nhưng những món mẹ nấu cũng chỉ dừng ở mức canh gà và sườn xào chua ngọt, mẹ biết bốn bố con thích ăn hai món ấy nhất, nhưng ăn hoài, nhất là ăn vào ngày đặc biệt cũng chán lắm mẹ à. Đi du lịch mẹ nhỉ? Làm sao đi được đây? Cả vườn cà phê chưa ai chăm lo; vườn ngô mới tỉa đã lên nên phải vun đất, làm cỏ; ai sẽ cho đàn gà và mấy con ngan ăn? Còn phải lên trường nữa, mùa thi rồi mà… Loay hoay với mớ suy nghĩ, cuối cùng con cũng không làm gì được cho mẹ.
Khi viết đến dòng này, nước mắt con cũng chực thành dòng rồi mẹ à. Bởi vì những điều con nói ở trên, giờ chỉ là tưởng tượng. Con quên mất là con đang đi học xa nhà, con quên mất là mình chỉ là một đứa sinh viên còn ăn bám gia đình, con quên mất… căn nhà giờ đây chỉ còn bốn bố con, mẹ à.
Con nhớ, những bài văn của mình hồi tiểu học, cấp hai, khi viết về người con yêu thương, con chọn mẹ. Vì như thế con sẽ viết hay hơn, sẽ được điểm cao hơn và dĩ nhiên, những bài văn điểm cao ấy luôn được con giấu nhẹm đi vì sợ bố nhìn thấy. Nhưng giờ thì con biết, viết về người đã không còn thật khó mẹ à, dù trong trái tim con vẫn còn người ấy, nhưng trí óc con lại mang một hình bóng mờ nhạt lắm. Con không phải là đứa con ngoan phải không mẹ?
Những giọt nước mắt rơi xuống khung hình của người con yêu thương, của người con luôn kính trọng. Con nhớ ra rồi, con nhìn rõ rồi, con thấy mẹ rồi… mẹ à.
Ngày chủ Nhật thứ nhì của tháng 5, con mở lịch xem ngày.
Ngày của mẹ, ừ thì đúng là ngày của mẹ, cả thế giới chúc mừng những người mẹ, con cũng muốn chúc mừng sinh nhật mẹ. Sẽ có bố, hai anh trai và chị dâu cả thay con đặt hoa, làm món ăn ngon cho mẹ, thay con. Con sẽ nói anh hai mua bánh sinh nhật có nến, rồi nhờ anh ba thổi nến giúp mẹ nữa nhé, còn mẹ hãy cứ ngồi nghỉ ngơi thôi, không cần nấu nướng hay làm gì đâu mẹ à, vì đó là ngày của mẹ mà, mẹ nhỉ?
Ai còn mẹ xin đường làm mẹ khóc,
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.
Tâm Sự - Thư gửi người thân
(Vuonyeuvn.com) - Cha Mẹ....ạ.!
con đã cố gắng rất nhiều rồi .. Con đã gắng để học.. học để con đi thi học sinh giòi để cố gắng đat giải cho ba mẹ vui lòng... nhưng có lẽ trong sự cố gắng đó con đã không làm hết sức lực mình vốn có nhưng đó là tất cả nhuững gì con có thể làm trong trại thái này của con... Nhưng hôm nay con đã không làm được điều đó rồi.. con đã làm cho ba mẹ thất vọng về con thêm 1 lần nữa.. Con xl bố mẹ nhiều!
Dù biết rằng con đã cố dâú bố mẹ là con đi thi để đến khi con không làm được điều đó thì bố mẹ cũng không biết và cũng không cần phải buồn lòng về con..
Con không biết sao hôm nay con lại có tâm trạng như thế này nữa. Con đúng là đứa con bất hiếu phải không bố mẹ..
hôm nay đối với con là 1 ngày thực sự rất mệt mõi và chán chường.. dường như con muốn buông xuôi tất cả... con muốn vứt lại tất cả để rồi đi một mình..
Con muốn đi khỏi chốn này.. con muốn con tự bước đi chính bản thân mình... con muốn đến 1 nơi thật xa .. xa thật xa để rồi ở đó không có ai biết con sống thế nào.. biết con sống ra sao .. bố mẹ chẳng phải lo lắng cho con thêm 1 lần nào nữa dù cho con đang nói dối mẹ thì mẹ cũng không biết con đang lừa dối và cũng chẳng phải chịu 1 trận đòn nào từ bố mẹ..
Mẹ biết không đây là lần đầu tiên con đi thi học sinh giỏi đó.. Sao con đi thi mà chẳng biết sợ gì hết thế mẹ nhỉ? Cho đến khi con biết mình đã làm sai rất nhiều nhưng con vẫn cứ cười tươi và chẳng buồn phiên 1 chút nào thế hả mẹ.. Không những thế con lại là ngừoi nói chuyện to và nhiều nhất nữa chứ..
Con đi thi và tình cờ gặp được 1 đứa lớp 10 cùng thi phòng con đó. Con không ngờ mình lại có thế làm quen với một người lạ thế chứ.. ngộ quá mẹ nhỉ?
Chiều nay con đã bỏ học và chuồn đi chơi với những đứa bạn thân của con.. Đứa nào cũng có cặp có lứa tình tứ với nhau nhưng chỉ có con với 1 đứa nữa la cô đơn..Nhìn những đưa ấy mà con thèm được như nó. ước gì con cũng có một mối tình đẹp như thế .. 1 ngừoi tình chung thủy chứ không phaỉ gặp được 1 ''võ ốc có gai'' như con đã yêu.... Nhìn chúng nó mà con lại nhớ lại những kỉ niệm về lần đầu con biết yêu về ngừoi tình cùng những kỉ niệm ấy.... Con đã quá ngốc ngếch rồi mẹ nhỉ?
Những kí ức về ngừoi ấy như những nhát đao khía vào trái tim mỏng manh nhỏ bé của con khi nó vẫn chưa lềnh về vết thương của quá khứ.. Con phải học cách quên đi quá khứ thôi mẹ nhỉ? Con phải chấp nhận gượng cừoi kkhi ngừoi ta đang hạnh phúc trước mắt con dù biết con chẳng thể nào chịu nỗi cơn đau ấy....
Mẹ biết không? Hôm trước con lên face và đã cố tìm face của ngừoi ấy nhưng không ngờ điều ấy lại khiến con đau thêm nhiều nữa.. Con vẫn không thể bỏ cái thòi vào face của người đó và không cản được nỗi nhớ ấy trong con...
Cơn mưa chiều đã khiến con ướt nhèm như chuột lột... Sau bao lâu rồi con đã k dầm mưa thế này nhỉ?.. Con đã dầm mưa trong 10km đạp xe.. Ngừoi con ướt và lạnh cóng , trên đầu không có một cái mũ để mà đội nhưng con cũng đã biết che sẽ nhường áo ấm cho ngừoi khác .... con đã làm được việc tốt rồi mẹ nhỉ?..
Tối nay xung quanh con thật cô đơn.. khi con lên diễn đàn con mỡi biết rằng bên con k hề có ai quan tâm đến con cả... cái khoảng trống của con quá lớn chỉ mình con trong nỗi cô đơn u ám ấy.. Con phải nén chặt cảm xúc của mình để rồi lại bật khóc và ngồi viết những dòng nhật kí lên đây... con k biết đến khi àno con mới hết những cảm giác cô đơn và lạc lõn này. có lẽ nó quá khó đối với con ròip. ai cũng hoàn hảo ai cũng táo sự ấn tượng và bắt chuyện tronglucs đó em lại kì nến và lặng thin bởi vì con chẳng có tài nói năng như thế...
Cảm xúc con nẽn kìm lại.. nước mắt con rồi. con muốn khóc .. Khóc thật ta.. chỉ 1 lần thôi.. có lẽ hôm nay là ngày con có quá nhiều cảm xúc..... Có lẽ con sẻ chỉ có 1 mình trong cái bóng tối mà con đã lựa chọn. mẹ có biết hôm nay ông nội đã nạt con.. Những lời mắng của ông nội làm con đau lắm.. Ngẹn đắng cả cổ và chẳng thế nuốt trôi 1 hột cơm nào....
Con buồn và mệt mõi lắm mẹ ạ.. Con xl mẹ nhiều..
con đã cố gắng rất nhiều rồi .. Con đã gắng để học.. học để con đi thi học sinh giòi để cố gắng đat giải cho ba mẹ vui lòng... nhưng có lẽ trong sự cố gắng đó con đã không làm hết sức lực mình vốn có nhưng đó là tất cả nhuững gì con có thể làm trong trại thái này của con... Nhưng hôm nay con đã không làm được điều đó rồi.. con đã làm cho ba mẹ thất vọng về con thêm 1 lần nữa.. Con xl bố mẹ nhiều!
Dù biết rằng con đã cố dâú bố mẹ là con đi thi để đến khi con không làm được điều đó thì bố mẹ cũng không biết và cũng không cần phải buồn lòng về con..
Con không biết sao hôm nay con lại có tâm trạng như thế này nữa. Con đúng là đứa con bất hiếu phải không bố mẹ..
hôm nay đối với con là 1 ngày thực sự rất mệt mõi và chán chường.. dường như con muốn buông xuôi tất cả... con muốn vứt lại tất cả để rồi đi một mình..
Con muốn đi khỏi chốn này.. con muốn con tự bước đi chính bản thân mình... con muốn đến 1 nơi thật xa .. xa thật xa để rồi ở đó không có ai biết con sống thế nào.. biết con sống ra sao .. bố mẹ chẳng phải lo lắng cho con thêm 1 lần nào nữa dù cho con đang nói dối mẹ thì mẹ cũng không biết con đang lừa dối và cũng chẳng phải chịu 1 trận đòn nào từ bố mẹ..
Mẹ biết không đây là lần đầu tiên con đi thi học sinh giỏi đó.. Sao con đi thi mà chẳng biết sợ gì hết thế mẹ nhỉ? Cho đến khi con biết mình đã làm sai rất nhiều nhưng con vẫn cứ cười tươi và chẳng buồn phiên 1 chút nào thế hả mẹ.. Không những thế con lại là ngừoi nói chuyện to và nhiều nhất nữa chứ..
Con đi thi và tình cờ gặp được 1 đứa lớp 10 cùng thi phòng con đó. Con không ngờ mình lại có thế làm quen với một người lạ thế chứ.. ngộ quá mẹ nhỉ?
Chiều nay con đã bỏ học và chuồn đi chơi với những đứa bạn thân của con.. Đứa nào cũng có cặp có lứa tình tứ với nhau nhưng chỉ có con với 1 đứa nữa la cô đơn..Nhìn những đưa ấy mà con thèm được như nó. ước gì con cũng có một mối tình đẹp như thế .. 1 ngừoi tình chung thủy chứ không phaỉ gặp được 1 ''võ ốc có gai'' như con đã yêu.... Nhìn chúng nó mà con lại nhớ lại những kỉ niệm về lần đầu con biết yêu về ngừoi tình cùng những kỉ niệm ấy.... Con đã quá ngốc ngếch rồi mẹ nhỉ?
Những kí ức về ngừoi ấy như những nhát đao khía vào trái tim mỏng manh nhỏ bé của con khi nó vẫn chưa lềnh về vết thương của quá khứ.. Con phải học cách quên đi quá khứ thôi mẹ nhỉ? Con phải chấp nhận gượng cừoi kkhi ngừoi ta đang hạnh phúc trước mắt con dù biết con chẳng thể nào chịu nỗi cơn đau ấy....
Mẹ biết không? Hôm trước con lên face và đã cố tìm face của ngừoi ấy nhưng không ngờ điều ấy lại khiến con đau thêm nhiều nữa.. Con vẫn không thể bỏ cái thòi vào face của người đó và không cản được nỗi nhớ ấy trong con...
Cơn mưa chiều đã khiến con ướt nhèm như chuột lột... Sau bao lâu rồi con đã k dầm mưa thế này nhỉ?.. Con đã dầm mưa trong 10km đạp xe.. Ngừoi con ướt và lạnh cóng , trên đầu không có một cái mũ để mà đội nhưng con cũng đã biết che sẽ nhường áo ấm cho ngừoi khác .... con đã làm được việc tốt rồi mẹ nhỉ?..
Tối nay xung quanh con thật cô đơn.. khi con lên diễn đàn con mỡi biết rằng bên con k hề có ai quan tâm đến con cả... cái khoảng trống của con quá lớn chỉ mình con trong nỗi cô đơn u ám ấy.. Con phải nén chặt cảm xúc của mình để rồi lại bật khóc và ngồi viết những dòng nhật kí lên đây... con k biết đến khi àno con mới hết những cảm giác cô đơn và lạc lõn này. có lẽ nó quá khó đối với con ròip. ai cũng hoàn hảo ai cũng táo sự ấn tượng và bắt chuyện tronglucs đó em lại kì nến và lặng thin bởi vì con chẳng có tài nói năng như thế...
Cảm xúc con nẽn kìm lại.. nước mắt con rồi. con muốn khóc .. Khóc thật ta.. chỉ 1 lần thôi.. có lẽ hôm nay là ngày con có quá nhiều cảm xúc..... Có lẽ con sẻ chỉ có 1 mình trong cái bóng tối mà con đã lựa chọn. mẹ có biết hôm nay ông nội đã nạt con.. Những lời mắng của ông nội làm con đau lắm.. Ngẹn đắng cả cổ và chẳng thế nuốt trôi 1 hột cơm nào....
Con buồn và mệt mõi lắm mẹ ạ.. Con xl mẹ nhiều..
Thư gửi người thân - Thư tình
(Vuonyeuvn.com) - Tôi còn nhớ cái ngày đi học đầu tiên của lớp 6 thật là tuyệt làm sao. Cái bở ngở vì một ngôi trường mới với nhiều thầy cô mới, bạn bè mới. Năm đó tôi thuộc dạng lùn nhất lớp, thật là nực cười nếu đem so sánh với truyện cổ tích Nàng Bạch Tuyết Và Bảy Chú Lùn thì tôi còn tội tệ hơn. Hồi đó mẹ thương tôi lắm. Vào lớp 6 mẹ dục ba mua cho tôi chiếc xe đạp mới. Ba tôi là người thẳng thắng khó tính, nên tôi không dể dàng thích gì được đó. Nhiều lần mẹ súi dục ba ngon ngọt để ba mua xe đạp mới cho tôi, nhưng ba nhất quyết không chịu. Thế là tôi khóc, khóc nhiều lắm. Từ nhà tới trường hơn khoảng 12 cây số, mà chiếc xe đạp củ kỷ thì chẳng còn bao nhiêu tuổi thọ để đưa tôi đi đưa tôi về ngày ngày đến trường với quảng đường xa như vậy. Thấy tôi khóc mẹ dổ dành tôi và hưa mua cho tôi chiếc xe mới. Mà thật ra mọi người nghỉ sao thì sao thì tôi không biết chứ lúc đó tôi cũng xét được vào dạng người làm biến nhất. Vì để mua cho tôi chiếc xe mới, mẹ ngày nào cũng lên rừng đốn củi về bán để kiếm tiền mua xe cho tôi. Kinh tế gia đình tôi lúc đó mà nói không phải khoe khang chư cũng có tiếng tăm trong xã. Vậy mà mẹ phải lặn lội mấy ngày trời đội mưa dầm nắng để thoả lòng mong ước của tôi. Danh là làm biến nhưng tôi vẫn đẻo theo mẹ để đốn củi vì sợ mẹ buồn khi 1 mình trong rừng. Hôm đó khi đốn củi xong mẹ bảo tôi đứng chờ mẹ, rồi mẹ tôi đi vòng quanh cái chòi của những người trông coi rừng không biết để làm gì. Tôi chờ 1 hồi thật lâu mẹ mới trở lại, trên tay mẹ cầm cái bao niloon mà tôi cũng chẵng quan tâm đó là gì. Rồi tôi cùng mẹ đi về nhà. Thế là ngày hôm sau đến trường tôi đã có chiếc xe đạp mới toanh. Hôm đó đến trường tôi không còn ngại với bạn bè về chiếc xe củ kỷ như ngày xưa nửa. Ngày học đầu tiên trôi qua thật là nhanh trong tích tắc. Lúc tan học tôi đạp xe thật nhanh về nhà thì mẹ đã bày sẳn mâm cơm trong bàn đợi tôi về ăn. Như thường ngày thì tôi phải ăn cơm nguội mà mẹ nấu để lại. Vì mẹ thường phải đi làm đến tận chiều tối mới về. Buổi cơm hôm đó mẹ đã nấu món canh khổ qua mà tôi thích ăn nhất. Mẹ nấu món canh khổ qua cho tôi vì mẹ biết tôi rất thích ăn món đó. Tôi chỉ thích món canh khổ qua do mẹ nấu mà thôi vì mẹ nấu món đó không bao giờ đắng. Có hôm ăn cơm cả gia đình mà ba rầy tôi là đứa hư ăn vì nồi canh chưa ai được ăn mà sạch sẻ rồi. Và rồi món canh đó là lần cuối cùng tôi được ăn do chính tay mẹ nấu. Vì sau đó 1 tháng ba đã mắc bệnh ho lao phải sống cách ly nên không làm lụng gì được. Chỉ còn lại mình mẹ lặn lội đi làm kiếm tiền lo thuốc men cho ba và mấy anh em tôi đi học. Mẹ rất vất vã phải làm những công việc nặng nhọc để đủ tiền chạy bệnh cho ba. Một năm trôi qua bệnh tình của ba thì không dứt mà đổi lại mẹ không còn là mẹ của ngày xưa nữa. Mẹ đã phả lòng 1 người đàn ông khác. Lúc đó chỉ có tôi và 3 đứa em tôi biết được chuyện. Tôi thì chưa biết suy nghỉ gì cả, chỉ biết mẹ làm như vậy là không được. Tâm sự với mẹ thì mẹ đâu ghi vào lòng. Rồi cứ thế ngày tháng qua đi, và món canh tôi thích không còn như ngày nào nữa. Năm tôi vào học lớp 8 thì cuộc sống gia đình tôi không còn là mái ấm nữa. Mùa hè năm đó ba tôi đã lành bệnh và biết được chuyện mẹ có mối tình âm thầm nên suốt ngày suốt tháng toàn là đây ấp tiếng cải vả chửi bới lẫn lộn tiếng khóc của mẹ trong căn nhà nhỏ. Ngày khai trường năm đó là ngày cuối cùng tôi đặt chân đến ngôi trường thân yêu. Ngày cuối cùng được gần mẹ ngày cuối ở lại với căn nhà yêu thương. Và là ngày tôi buồn nhất, ba đưa tôi và các em tôi về quê nội là Quảng Trị bây giờ, đưa tôi xa mẹ, xa bạn bè, xa tuổi thơ và món canh khổ qua ngày nào.
Tôi xa mảnh đất Bình Thuận đã 12 năm. 12 năm xa mẹ, xa bạn bè để rồi tôi nghỉ đến lúc phải đi tìm lại những gì đáng thuộc về mình. Tôi trở về nơi quê hương đã sinh ra tôi và nuôi tôi lớn những ngày thơ để tìm ký ưc. Bạn bè tôi còn đó, ngôi trường yêu dấu vẫn còn đó, quê hương tôi vẫn còn đó, nhưng mẹ tôi không còn đó với nồi canh khổ qua ngày nào. Và rồi tôi vẫn đi tìm, tìm mẹ của tôi, tìm canh khổ qua của tôi. Cuối cùng tôi cũng tìm được mẹ, nhưng không tìm được món canh ngày nào. Cuộc sống của mẹ bây giờ không phải là mẹ của tôi ngày trước nữa. Mẹ không còn là người đốn củi như ngày xưa, không còn là người toan tất như mười mấy năm về trước. Tôi buồn nhiều khi từng ngày chứng kiến mẹ mình kiếm tiền bằng thể xác. Tôi không biết làm gì để đối diện với những người quanh mình nữa? Tôi muốn nói với mẹ rằng Con thèm được ăn món canh khổ qua mẹ nấu nhưng làm sao tôi có thể thốt lên thành lời khi đứng trước tôi không phải là hình ảnh của mẹ ngày xưa. Giờ đây tôi cảm thấy ghét mẹ lắm, nhiều lúc tôi nghỉ sẽ hận mẹ suốt cuộc đời. Nhưng rồi tôi sẽ là đứa con không có hiếu. Dù ghét và giận mẹ nhiều nhưng tôi không thể cắt đứt từ bỏ mẹ được. Ngày mai tôi xa mẹ và quên món canh khổ qua đau buồn. Thời gian dần trôi qua nhanh và tôi luôn mong rằng một ngày nào đó gần nhất trong tương lai mẹ sẽ quay về với gia đình của tôi cho các em tôi không còn bất hạnh. Cho tôi không phải buôn ba đi tìm cái quên nữa. Và sẽ cho tôi được mải ngày ngày ăn canh khổ qua do mẹ nấu.
Mẹ ơi con thèm....!
Cái Hữu Thanh
Tôi xa mảnh đất Bình Thuận đã 12 năm. 12 năm xa mẹ, xa bạn bè để rồi tôi nghỉ đến lúc phải đi tìm lại những gì đáng thuộc về mình. Tôi trở về nơi quê hương đã sinh ra tôi và nuôi tôi lớn những ngày thơ để tìm ký ưc. Bạn bè tôi còn đó, ngôi trường yêu dấu vẫn còn đó, quê hương tôi vẫn còn đó, nhưng mẹ tôi không còn đó với nồi canh khổ qua ngày nào. Và rồi tôi vẫn đi tìm, tìm mẹ của tôi, tìm canh khổ qua của tôi. Cuối cùng tôi cũng tìm được mẹ, nhưng không tìm được món canh ngày nào. Cuộc sống của mẹ bây giờ không phải là mẹ của tôi ngày trước nữa. Mẹ không còn là người đốn củi như ngày xưa, không còn là người toan tất như mười mấy năm về trước. Tôi buồn nhiều khi từng ngày chứng kiến mẹ mình kiếm tiền bằng thể xác. Tôi không biết làm gì để đối diện với những người quanh mình nữa? Tôi muốn nói với mẹ rằng Con thèm được ăn món canh khổ qua mẹ nấu nhưng làm sao tôi có thể thốt lên thành lời khi đứng trước tôi không phải là hình ảnh của mẹ ngày xưa. Giờ đây tôi cảm thấy ghét mẹ lắm, nhiều lúc tôi nghỉ sẽ hận mẹ suốt cuộc đời. Nhưng rồi tôi sẽ là đứa con không có hiếu. Dù ghét và giận mẹ nhiều nhưng tôi không thể cắt đứt từ bỏ mẹ được. Ngày mai tôi xa mẹ và quên món canh khổ qua đau buồn. Thời gian dần trôi qua nhanh và tôi luôn mong rằng một ngày nào đó gần nhất trong tương lai mẹ sẽ quay về với gia đình của tôi cho các em tôi không còn bất hạnh. Cho tôi không phải buôn ba đi tìm cái quên nữa. Và sẽ cho tôi được mải ngày ngày ăn canh khổ qua do mẹ nấu.
Mẹ ơi con thèm....!
Cái Hữu Thanh
Nhật ký - Tâm Sự - Thư gửi người thân
(Vuonyeuvn.com) - Cha! Mẹ! Đã bao nhiêu lần con khóc rùi người có biết. Đáng lẽ ra cuộc sống của con và các em là phải xung sướng, phải ăn no mặc ấm. Đáng lẽ chúng con cũng phải có 1 mái ấm gia đình như bao người khác. Cuộc sống tình yêu và hạnh phúc là gì mà con chưa hề hay biết hởi cha mẹ. Con và các em sau này sẻ ra sao cuộc sống sẻ như thế nào người có biết không? Chẳng lẻ chúng con phải lạnh lùng với thế giới nhân loại hay sao. Đã bao nhiêu năm con đi tìm ý nghĩa cuộc sống này bởi vì con không tin dòng đời sẽ bạc bẻo với con. Con luôn mong rằng sự tìm kiếm sẻ được như ý muốn nhưng không con đã không thể bởi vì cha mẹ là người cản lối con. Con đã tuyệt vọng với cha nhiều lắm cha à, vì sao cha không hiểu rằng chúng con đang cần gì mong ước ra sao. Suốt năm suốt tháng cha luôn làm khổ cho con. Cha không hiểu được cho con, giờ nào lúc nào cha cũng chỉ một từ mà thôi tiền. Cha có biết rằng cuộc sống của con như thế nào không? Con đau khổ lắm, khi nhận được điện thoại của ba. Lúc nào cũng vậy đầu tiên là cha sẽ hỏi con tiền rồi sau đó tắt máy mà không cần hỏi thăm con như thế nào công việc làm ăn ra sao. Đả 7 cái xuân rồi con chưa biết cái tết là gì, con không muốn về nơi u ám đó cha có biết không? Can nhà của gia đình mình đối với con bây giờ chỉ là một nơi tối tăm lạnh lẽo. Những gì cha mẹ đã để lại cho con và các em con sẽ là một nỗi đau nhất trong đời. Có lần con nhớ như in vào thịt da mình, cha đánh đập hành hạ con và các em, con đã có tâm sự về những gì con mong muốn là hạnh phúc gia đình cha chẳng màng rỉ gì chỉ khoét cho con thêm lòng thù hận, cha còn nhớ đã nói với đứa con trai của cha như thế nào không? Tao bây giờ không cần hạnh phúc. Câu nói đó đã làm cho trái tim con tổn thương cha có biết không hả? Con hỏi cha hạnh phúc cha không cần thì cha cần gì? Chỉ một từ duy nhất của cha là tiền. Con đã đau khổ như thế nào cha biết không? Và con mất đi cảm giác những cảm nhận của 2 tiếng gia đình không còn nửa trong con. Con đã tự hỏi lòng mình có phải chúng con là con của cha mẹ không? Mà sao mọi người lại đối sử với chúng con như thế? Còn mẹ nữa mẹ có biết rằng chúng con mất mát những gì không? Những điều giản đơn thôi chúng con cần sự quan tâm chăm sóc của mẹ, mười mấy năm rồi mẹ có biết chúng co phải sống như thế nào không? Mỗi lần em con bị cha đánh con lại mơ ước giá gì mẹ có ở đó bên vực và bảo vệ cho em khỏi những trận đòn. Con lớn rùi con tự lo lắng cho mình được nhưng em con nó không làm gì được. Nó là một đứa tật nguyền mà mẹ. Con tìm gặp mẹ sau mười mấy năm cách biệt cũng chỉ vi quan tâm đến cuộc sống của mẹ có tốt không, nhưng mẹ à. Con thất vọng lắm con không nghỉ đó là mẹ của con nữa. Con không nghỉ và tưởng tượng nỗi bao năm qua mẹ không nhớ tới chúng con là vì vui chơi với những thứ dơ bẫn đó. Con cứ ngở cuộc sống của mẹ rất khó khăn nên không bận tâm đến chúng con. Nhưng nào ngờ trớ trêu là khác, mẹ có biết mẹ đang làm gì đó không hả mẹ. Những đồng tiền đó rất bẫn thỉu mẹ có biết không hả? Con mong rằng các em của con sẽ không hay biết chuyện này. Và con hy vọng con không phải là con của mẹ. Mẹ của con, con xem như là con là 1 đứa trẻ mồ côi không có mẹ vậy. Ngày mai đây trên đường đời con đi sẽ không còn hình bống mẹ nữa coi như mẹ đã chết rồi. Hạnh phúc của con sẽ tự còn tìm thấy.
Nhật ký - Tâm Sự - Thư gửi người thân
(Vuonyeuvn.com) - Tình bạn thiêng liêng và cao cả lắm đúng không?
Nhưng có những lúc chúng ta phá vỡ tình cảm đó vì một bất đồng nho nhỏ
Ví như một kho tình cảm thì lâu dần nó cũng sẽ cạn kiệt đúng không?
*****
Tôi với bạn, hoàn cảnh gia đình, phương châm sống hoàn toàn khác nhau
Rồi quen nhau khi vào học lớp 10, mới đầu còn bao nhiêu là bỡ ngỡ
Bạn là con trai, tôi là con gái... hai cá tính, hai phong cách khác nhau hoàn toàn
Tôi yêu cái hiện tại, bạn hướng về quá khứ.... hai thế giới không phải đối nghịch nhau cũng không song hành nhau
Văn bạn viết khó hiểu, phức tạp nhưng là tấm lòng của bạn, tôi viết khô khan, dễ khám phá bằng ngòi bút thị hiếu
Tôi đam mê vẻ đẹp thánh thiện trẻ thơ, bạn đam mê tìm tòi sâu trong cảm nhận con người, trong tình yêu và hôn nhân.
Bạn thích nghĩ ngợi, hay khóc, hay rung cảm trước một điều chi đó nhỏ bé, tôi vô tâm, xem nhẹ cái rung động, chỉ chân thành mà lạnh lùng.
Bạn là con trai...nhưng trong tình yêu...bạn lại thích con trai.....
Nhiều người phản cảm, cho rằng đó là thứ tình cảm thế giới thứ ba nằm ngoài lề xã hội, tôi im lặng
Khi bạn đang yêu...một người con trai nào đó, bạn thật vui vẻ... nhưng khi chia tay bạn lại khóc
Tôi quen gọi bạn là con trai... nhưng thực tế bạn khẳng định với tôi bạn nằm trong thế giới thứ ba.
Thời gian trôi qua, tình cảm chúng ta thật đẹp, đó là thứ tình cảm thiêng liêng và cao đẹp nhất mà tôi có được
Rồi chia tay hè, tình cảm ấy càng thăng tiến trong những dòng tin nhắn chia sẽ, khi bạn buồn, khi tôi buồn.
Lắm lúc chúng ta giống như hòa vào nhau trong tâm hồn, cùng một nhịp chia sẽ....luôn luôn có bạn kề bên
Bước vào năm học mới, những lo toan thi cử, những án thơ cũng dần dần phai nhạt, cuộc sống gặp khó khăn vấp ngã.
Bạn vẫn cùng tôi bước qua,....
****
Không có gì là không thay đổi được, khi mà mỗi chúng ta bắt đầu có những lối đi riêng.............
Một lần gây nhau, mãnh vỡ nhỏ biến thành vô cùng to lớn khiến mình mất tình bạn ấy
Tôi buồn nhưng không khóc, vì tôi có sai nhưng bạn cũng sai, xét về lỗi nặng nhẹ bạn hơn tôi
Tôi xin lỗi, lời thật lòng bạn lại xiên xỏ, cho đó là trò đùa, tôi lớn rồi, tôi không đùa
Tôi thấy tất cả vô vọng, vì lòng ích kỷ của bạn, mọi người thay tôi khuyên nhủ đến bất lực
Tôi đáng giận thế ư? hay là do lòng tự tôn bạn quá cao vượt xa tình cảm tri kỹ tri âm
Đừng cho rằng mình đúng, tôi bắt đầu cảm thấy sai lầm khi chơi với bạn trong nhiều ngày mà không hiểu gì về bạn
Tôi biết bạn khó khăn, thế nhưng không ngờ nó lại vượt xa tầm nhìn của tôi, xa đến vô tận
Nếu đã như thế tôi làm gì còn có thể nếu kéo bạn, cứ đi đi trên con đường bạn chọn...
Tôi chúc bạn thành công nhưng tôi sẽ không song hành cùng bạn được
Ước mơ của bạn khác tôi, của tôi không giống bạn, mội chúng ta có khát khao riêng và cũng từng hứa sẽ sát cánh bên nhau
Lời hứa ấy đã thành bồng bột chẳng nghĩ suy, thôi thì cứ để và hãy xem nó là dư âm suy nhất vang lên một lần trong bản đàn tình bạn này.
Sót xa cho một thứ sẽ vụt xa, nước mắt dù có rơi thì cũng không làm hàn gắn lại vết thương ấy.
Bạn đã từ bỏ thì sau này đừng hối hận, cơ hội chỉ mở rộng một lần thôi, hãy biết nắm bắt lấy nó
Sẽ rất hạnh phúc khi bạn làm được điều đó, chúc người bạn thân ngày hôm qua tìm được niềm vui nhé
Lần cuối cùng cho tôi gọi bạn - là bạn thân.
Nhưng có những lúc chúng ta phá vỡ tình cảm đó vì một bất đồng nho nhỏ
Ví như một kho tình cảm thì lâu dần nó cũng sẽ cạn kiệt đúng không?
*****
Tôi với bạn, hoàn cảnh gia đình, phương châm sống hoàn toàn khác nhau
Rồi quen nhau khi vào học lớp 10, mới đầu còn bao nhiêu là bỡ ngỡ
Bạn là con trai, tôi là con gái... hai cá tính, hai phong cách khác nhau hoàn toàn
Tôi yêu cái hiện tại, bạn hướng về quá khứ.... hai thế giới không phải đối nghịch nhau cũng không song hành nhau
Văn bạn viết khó hiểu, phức tạp nhưng là tấm lòng của bạn, tôi viết khô khan, dễ khám phá bằng ngòi bút thị hiếu
Tôi đam mê vẻ đẹp thánh thiện trẻ thơ, bạn đam mê tìm tòi sâu trong cảm nhận con người, trong tình yêu và hôn nhân.
Bạn thích nghĩ ngợi, hay khóc, hay rung cảm trước một điều chi đó nhỏ bé, tôi vô tâm, xem nhẹ cái rung động, chỉ chân thành mà lạnh lùng.
Bạn là con trai...nhưng trong tình yêu...bạn lại thích con trai.....
Nhiều người phản cảm, cho rằng đó là thứ tình cảm thế giới thứ ba nằm ngoài lề xã hội, tôi im lặng
Khi bạn đang yêu...một người con trai nào đó, bạn thật vui vẻ... nhưng khi chia tay bạn lại khóc
Tôi quen gọi bạn là con trai... nhưng thực tế bạn khẳng định với tôi bạn nằm trong thế giới thứ ba.
Thời gian trôi qua, tình cảm chúng ta thật đẹp, đó là thứ tình cảm thiêng liêng và cao đẹp nhất mà tôi có được
Rồi chia tay hè, tình cảm ấy càng thăng tiến trong những dòng tin nhắn chia sẽ, khi bạn buồn, khi tôi buồn.
Lắm lúc chúng ta giống như hòa vào nhau trong tâm hồn, cùng một nhịp chia sẽ....luôn luôn có bạn kề bên
Bước vào năm học mới, những lo toan thi cử, những án thơ cũng dần dần phai nhạt, cuộc sống gặp khó khăn vấp ngã.
Bạn vẫn cùng tôi bước qua,....
****
Không có gì là không thay đổi được, khi mà mỗi chúng ta bắt đầu có những lối đi riêng.............
Một lần gây nhau, mãnh vỡ nhỏ biến thành vô cùng to lớn khiến mình mất tình bạn ấy
Tôi buồn nhưng không khóc, vì tôi có sai nhưng bạn cũng sai, xét về lỗi nặng nhẹ bạn hơn tôi
Tôi xin lỗi, lời thật lòng bạn lại xiên xỏ, cho đó là trò đùa, tôi lớn rồi, tôi không đùa
Tôi thấy tất cả vô vọng, vì lòng ích kỷ của bạn, mọi người thay tôi khuyên nhủ đến bất lực
Tôi đáng giận thế ư? hay là do lòng tự tôn bạn quá cao vượt xa tình cảm tri kỹ tri âm
Đừng cho rằng mình đúng, tôi bắt đầu cảm thấy sai lầm khi chơi với bạn trong nhiều ngày mà không hiểu gì về bạn
Tôi biết bạn khó khăn, thế nhưng không ngờ nó lại vượt xa tầm nhìn của tôi, xa đến vô tận
Nếu đã như thế tôi làm gì còn có thể nếu kéo bạn, cứ đi đi trên con đường bạn chọn...
Tôi chúc bạn thành công nhưng tôi sẽ không song hành cùng bạn được
Ước mơ của bạn khác tôi, của tôi không giống bạn, mội chúng ta có khát khao riêng và cũng từng hứa sẽ sát cánh bên nhau
Lời hứa ấy đã thành bồng bột chẳng nghĩ suy, thôi thì cứ để và hãy xem nó là dư âm suy nhất vang lên một lần trong bản đàn tình bạn này.
Sót xa cho một thứ sẽ vụt xa, nước mắt dù có rơi thì cũng không làm hàn gắn lại vết thương ấy.
Bạn đã từ bỏ thì sau này đừng hối hận, cơ hội chỉ mở rộng một lần thôi, hãy biết nắm bắt lấy nó
Sẽ rất hạnh phúc khi bạn làm được điều đó, chúc người bạn thân ngày hôm qua tìm được niềm vui nhé
Lần cuối cùng cho tôi gọi bạn - là bạn thân.
Thư gửi người thân - Thư tình
(Vuonyeuvn.com)Đôi khi trong cuộc sống gia đình, con ghét chính bản thân con. Đơn giản vì con muốn chỉ có con và con trong một không gian duy nhất. Con không muốn ba mẹ hay bất cứ ai chen lấn vào suy nghĩ của con. Thế nên con học cách sống cho mình và chỉ sống vì mình, con ghét mọi thứ trong gia đình mình. Thậm chí con không ưa gì hai đứa em con nữa, con ghét cay ghét đắng nó như là kẻ thù. Mặc dù con không nói, nhưng mà con chẳng bao giờ yêu thích được cả. Con chỉ muốn sống theo cảm nhận của mình, con bỏ ngoài tai những lời nói từ ba mẹ, những cái ngớ ngẫn ( theo suy nghĩ của con) của hai đứa em. Con là con, con có suy nghĩ độc lập của con, con ghét ai phản bác hay chỉ trích, con nỗi cáu khi phải nghe những lời giảng đạo dài dòng mà ba mẹ giảng cả ngày mỗi lần không vừa ý. Con im lặng đấy, nhưng đằng sau cái im lặng đó là sự chống đối mãnh liệt, con câm thù lắm, hận không thể mắng lại. Nhưng làm sao con làm được, con có học đạo đức mà, một đứa con ngoan là phải im lặng để nghe mọi chỉ trích. Một đứa con ngoan là phải gánh hết những hiểu lầm từ to lớn đến vụn vặt. Nhiều đêm con bị ám ảnh bởi những lời chỉ trích ấy mà co mình vào một góc, nước mắt như dòng suối tuôn ra. Lúc ấy con không dùng lí trí đè áp được, con thức cả đêm mệt mõi đến gần như kiệt sức. Lê lết mang tấm thân thư bột vụn không sinh lực sống vào lớp, con từng nghĩ nếu chết được thì hay biết mấy. Vài lần con đã một mình ra sông, ngắm cây lục bình trôi rồi liên tưởng đến bản thân, liên tưởng đến cảm giác bồng bềnh trên dòng nước. Đôi chân gần như chạm đến bờ vực giải thoát, trong đầu con lại hiện lên gương mặt mẹ, người đang khóc khi con đang bệnh. Tiếng khóc ấy như xé vào da thịt, như thấm tận trái tim đau buốt, như sợi dây vô hình gắn đời con lại, kéo con vào cuộc sống u buồn.
Con trầm lặng như cái bóng trong nhà, như cái dây leo thường xuân héo khô bên hàng rào dâm bụt đầy sức sống. Con không đến gần được miền hạnh phúc của gia đình, con vẫn là con, vẫn là đứa được nhiều ưu đãi nhất mỗi khi làm sai. Con không còn đủ lí trí để lấn áp được những áp lực trong lòng, và con biến nó thành thói quen, mỗi ngày đều cười, cười như thể một niềm vui, niềm vui khi con người ta còn sống. Hạnh phúc, niềm vui là hai cái từ thiếu vắng trầm trọng trong từ điền của con, con không tìm được nó và cũng chằng màn tìm đến. Gia đình là tổ ấm, vâng, nó là tổ ấm nhưng với con nó chẳng khác nào cái thế giới nhỏ hẹp mà con bắt buộc phải đi vào, nó khiến con nghẹt thở lắm rồi. Con là con người mà, tại sao con lại thấy mình sống như một cái máy, nó cứ lập đi, lập lại giống như một hệ thống không thể thay đổi cho đến lúc mất đi. Con có quyền đòi lại cảm xúc nữa không?
Còn về em con, con không có em, con luôn nhắc nhở mình như vậy. Vì con không thương em con, con ghét nó, ghét lắm. Nó không như những đứa em khác, nó ko gọi con là chị hai nên con không là chị nó. Nó chết hay sống đừng ai tìm đến con mà hỏi. Con vô tình lắm, con quen rồi, và con hứa chẳng có giọt nước mắt nào rơi đâu, gia đình với con nó là cái từ đa nghĩa phủ phàng nhất. Ai cũng tôn vinh hãnh diện với cái gia đình mình, nhưng con thì không. Bởi con không có gì để tự hào cả, gia đình con như là vết dao làm tổn thương con trầm trọng. Chẳng ai đau mà không nghĩ đến cái đau của mình, con không là người vĩ đại, con không theo đạo vì thế con không có cái ý nghĩ hi sinh cho ai hay vì ai mà làm cái gì. Con sống đơn giảng là người ta cho con sống, con mất đi có lẽ là con chỉ được vậy. Ai cho thì con nhận, nhưng đừng ai mong nhận được gì từ con. Con ít kỷ lắm, bỏi vì chẳng ai tốt với con hơn con, con phải tự bảo vệ mình, phải cho những người khinh thường con thấy rằng họ cũng không khôn hơn con là bao.
Khóc, đúng vậy con có khóc, con khóc không phải vì tủi thân mà con khóc vì ám ảnh, vì tự sa thảy bản thân mình. Con muốn sau những giọt nước mắt ấy là một bài học, kinh nghiệm. Nước mắt rồi sẽ vơi dần, và sẽ không rơi nữa. Tại sao con phải hành hạ bản thân mình, tự làm khổ mình chứ, con có cách trả thù của con. Con ác lắm, không hiền như mọi người nghĩ đâu vì thế đừng đem con làm vật để so sánh với sự ngoan hiền. Con có thể bỏ ngoài tai nhưng không có nghĩa là con tự nhận mình thua thiệt, con sẽ dần chứng minh cái quy luật ác theo ác cho mọi người thấy. Con là con người mạnh mẽ sau cái vỏ bọc yếu đuối ấy. Rồi đây mọi người sẽ hiểu, chẳng có gì là tồn tại mãi mãi, chẳng có gì là không thể..........
Con trầm lặng như cái bóng trong nhà, như cái dây leo thường xuân héo khô bên hàng rào dâm bụt đầy sức sống. Con không đến gần được miền hạnh phúc của gia đình, con vẫn là con, vẫn là đứa được nhiều ưu đãi nhất mỗi khi làm sai. Con không còn đủ lí trí để lấn áp được những áp lực trong lòng, và con biến nó thành thói quen, mỗi ngày đều cười, cười như thể một niềm vui, niềm vui khi con người ta còn sống. Hạnh phúc, niềm vui là hai cái từ thiếu vắng trầm trọng trong từ điền của con, con không tìm được nó và cũng chằng màn tìm đến. Gia đình là tổ ấm, vâng, nó là tổ ấm nhưng với con nó chẳng khác nào cái thế giới nhỏ hẹp mà con bắt buộc phải đi vào, nó khiến con nghẹt thở lắm rồi. Con là con người mà, tại sao con lại thấy mình sống như một cái máy, nó cứ lập đi, lập lại giống như một hệ thống không thể thay đổi cho đến lúc mất đi. Con có quyền đòi lại cảm xúc nữa không?
Còn về em con, con không có em, con luôn nhắc nhở mình như vậy. Vì con không thương em con, con ghét nó, ghét lắm. Nó không như những đứa em khác, nó ko gọi con là chị hai nên con không là chị nó. Nó chết hay sống đừng ai tìm đến con mà hỏi. Con vô tình lắm, con quen rồi, và con hứa chẳng có giọt nước mắt nào rơi đâu, gia đình với con nó là cái từ đa nghĩa phủ phàng nhất. Ai cũng tôn vinh hãnh diện với cái gia đình mình, nhưng con thì không. Bởi con không có gì để tự hào cả, gia đình con như là vết dao làm tổn thương con trầm trọng. Chẳng ai đau mà không nghĩ đến cái đau của mình, con không là người vĩ đại, con không theo đạo vì thế con không có cái ý nghĩ hi sinh cho ai hay vì ai mà làm cái gì. Con sống đơn giảng là người ta cho con sống, con mất đi có lẽ là con chỉ được vậy. Ai cho thì con nhận, nhưng đừng ai mong nhận được gì từ con. Con ít kỷ lắm, bỏi vì chẳng ai tốt với con hơn con, con phải tự bảo vệ mình, phải cho những người khinh thường con thấy rằng họ cũng không khôn hơn con là bao.
Khóc, đúng vậy con có khóc, con khóc không phải vì tủi thân mà con khóc vì ám ảnh, vì tự sa thảy bản thân mình. Con muốn sau những giọt nước mắt ấy là một bài học, kinh nghiệm. Nước mắt rồi sẽ vơi dần, và sẽ không rơi nữa. Tại sao con phải hành hạ bản thân mình, tự làm khổ mình chứ, con có cách trả thù của con. Con ác lắm, không hiền như mọi người nghĩ đâu vì thế đừng đem con làm vật để so sánh với sự ngoan hiền. Con có thể bỏ ngoài tai nhưng không có nghĩa là con tự nhận mình thua thiệt, con sẽ dần chứng minh cái quy luật ác theo ác cho mọi người thấy. Con là con người mạnh mẽ sau cái vỏ bọc yếu đuối ấy. Rồi đây mọi người sẽ hiểu, chẳng có gì là tồn tại mãi mãi, chẳng có gì là không thể..........
Theo: amina_dung http://diendan.vuonyeuvn.com
Tâm Sự - Thư gửi người thân - Thư tình
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







Recent Comments