Slider
Total Pageviews
Labels
- Album Ảnh
- Âm nhạc
- Bạn Cần
- Bạn Gái
- Bạn Trẻ
- Blog Radio
- Cẩm nang tình yêu
- Châu Tinh Trì
- Chia Sẽ
- Chuyện Yêu
- Cuộc sống
- Đang yêu
- Giải Trí
- Giới Tính
- Hài kịch
- Làm Đẹp
- Làm Mẹ
- Lời hay ý đẹp
- Nhật ký
- Nội trợ
- Sức Khỏe
- Tâm Sự
- Thần Tượng
- Thơ Tình
- Thơ Tình học trò
- Thơ Tình Yêu
- Thơ Vui
- Thời Trang
- Thư chia tay
- Thư gửi người thân
- Thư tình
- Thư tình cho anh.
- Thư tình cho em
- Thư Tỏ Tình
- Tin Giáo Dục
- Tin Làng Sao
- Tin Thế Giới
- Tin Thể Thao
- Tin Tức
- Tin Xã Hội
- Truyện cười
- Truyện Dài Tình Cảm
- Truyện Hay
- Truyện ngắn
- Tuổi học trò
- Video
On Twitter
Biểu mẫu liên hệ
On Facebook
Advertisement
Được tạo bởi Blogger.
Ad
Translate
Giới thiệu về tôi
Travel
Performance
‹
›
Cute
My Place
Slider
Racing
Videos
![]() | |
|
Những tiếng rao trên hè phố
Chuẩn bị vào hè, trời miền Trung nóng như đổ lửa, thi thoảng đổ mưa. Cái nắng hắt xuống mặt đường nhựa càng thêm thấm da thấm thịt khi bất chợt nhìn thấy một người mù vác bó chổi đót chống gậy lọ mọ đi dưới cái nóng xứ nhiệt đới. Tiếng rao: “Chổi đây! Chổi đây!...” như kéo dài cổ tích. Ông là Phạm Ba, một thành viên của Thành hội Người mù Tam Kỳ. Ngày lại ngày, ông vẫn rong ruổi trên đường với chiếc gậy đã mòn vẹt vì chống xuống đường, trên vai ông là những chiếc chổi được sản xuất cũng chính từ đôi bàn tay của những người mù trong Hội. Ngày nào cũng thế, chiếc gậy thay cho đôi mắt, giúp ông dò dẫm từng bước đi giữa phố phường nêm chật xe cộ.
Ông bỏ bó chổi xuống khi tôi hỏi mua, lần sờ làn dây buộc, ông chia sẻ: “Là con người, được sống đã tốt lắm rồi! Mình khiếm khuyết một phần thân thể, nhưng tâm hồn mình lúc nào cũng đầy tràn tình yêu thương, đó là điều khiến mình cố gắng hơn!”. Tôi hỏi ông đi bán mỗi ngày thu nhập được bao nhiêu, ông cười: “Nhiều lắm đó chú, hàng ngày bán dạo như vầy tiền lời kiếm được từ 25.000 - 30.000 đồng, nhưng không phải ngày nào cũng kiếm được vậy đâu, vì chổi mà, người bán thì nhiều, mà người xài thì đâu có phải ai cũng mua xong xài là hư ngay đâu...”.
Thường thì người mù không sợ bóng đêm nhưng họ sợ tiếng ồn, vì tất cả cảm giác của họ khi di chuyển đều phụ thuộc vào âm thanh và tín hiệu dò dẫm phát ra từ hai bàn tay, từ bước chân... Những ngày phố xá ồn ào, tấp nập cũng là những ngày kiếm sống tốt nhất của người bán chổi, người bán vé số, người bán hàng rong... nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc nguy hiểm lại rình rập người mù ở mọi lúc mọi nơi như thế! Ông Ba ngậm ngùi kể, trong nhóm của ông cũng có một người năm nay đã ngoài 60. Người ấy cũng có con cái nhưng nghèo khổ quá, mà ông ấy thì không muốn dựa dẫm, vậy là đi, khi nào hết đi được mới thôi. Cách đây mấy hôm, ông ấy bị sụp xuống hố trụ điện, dính toàn đá hộc, vậy là gãy chân, xước mặt, chảy máu quá trời. Trúng mấy ngày mưa, thấy ổng nằm rên mà thương quá. Mà khổ nỗi mình cũng nghèo như ổng, chẳng biết giúp gì! Thôi thì có chung chén cháo, tô canh cùng nhau cũng được.
Tôi mua 5 cây chổi, mỗi cây 15.000 đồng và sau đó tặng lại ông 4 cây. Ông mừng lắm. Ông cho tôi biết thêm rằng ngày hôm nay ông đã quá “trúng mánh” vì trong mỗi cây chổi ông lãi từ 3.000 - 5.000 đồng. Tôi cũng nhẩm tính, để kiếm được 80.000 đồng, ông phải bán đến hơn 20 cây chổi. Trước khi ra về, tôi không quên nhấc thử bó chổi, tôi giật mình vì nó quá nặng. Có thể lên đến 35kg và hơn chứ không phải như ông nói 25kg. Tôi buột miệng hỏi: “Nặng kinh khủng vậy sao bác nói 25kg?”, ông Ba cười khà khà: “Thì nói vậy cho nó nhẹ bớt, chứ nếu mình nghĩ mình mù mãi làm sao dám đi ra đường và nghĩ nó nặng quá thì vác mau mệt. Chú nghĩ sao mà tui đi năm sáu chục cây số chỉ vác có 25 cây chổi, mỗi cây cả ký lô, vậy thì lời lãi bao nhiêu chứ. Thà chấp nhận vác nhiều, trúng mánh mình bán hết là có ăn chú à!”. Nói rồi ông lại vác bó chổi lên vai, lầm lũi đi với chiếc gậy là đôi mắt đồng hành, tiếng rao lại cất lên: “Chổi đây! Ai chổi…” trong tiếng ồn ào của phố xá.
Dù cuộc sống còn nhiều gian khó nhưng trong gia đình anh Huỳnh Kim Rầy vẫn luôn rộn vang tiếng cười. |
Trong vùng bóng tối
Tôi đến thăm một cơ sở người mù, cảm giác đầu tiên ập vào là không khí vắng lặng, dù đã hơn 18 giờ mà không thấy đèn đóm nào thắp lên, phòng ốc chật chội, áo quần phơi khắp nơi, ẩm mốc bốc mùi khắp ngõ ngách. Ấn tượng mạnh hơn nữa là giọng hát nữ vọng ra từ một căn phòng tối om: “Nhìn mặt trời mà không chói lóa, là hội người mù Việt Nam...”. Hóa ra chị vừa nhặt rau, vừa nấu cơm trong bóng tối một cách rất thành thục. Mà với người mù thì tất cả chỉ là bóng tối chứ có hơn gì khi bật đèn sáng lên!
Một người mù nói với tôi: “Ở đây chỉ có món chổi đót là nhiều và phong phú nhất, nhưng món này không ăn được. Nhà nước xây dựng hội, hỗ trợ cho học chữ bờ-ray (brind) vậy là quý quá rồi. Những người mù già yếu, hoàn toàn không nơi nương tựa thì được cấp 360.000 đồng/tháng. Còn lại thì có vài người được 180.000 đồng/tháng. Chủ yếu là đi bán chổi mà sống chú ơi!...”. Ông nói thêm: “Hội bỏ mối chổi cho các hội viên với giá gốc 12.000 đồng, bán ra thị trường được 15.000 đồng, lãi cao nhất 3.000 đồng/cây chổi. Mỗi tháng nếu làm giỏi thì kiếm cũng được 700.000 đồng/người, trừ những ngày mưa gió, ốm đau. Có người lấy thêm chổi bên ngoài có chất lượng tốt hơn để bán và lãi cũng cao hơn chút đỉnh”. Tôi hỏi ông có ai kiếm được mỗi tháng chừng 900.000 đồng không, ông lắc đầu nói dứt khoát: “Chắc chắn là không có, trừ khi trúng mánh được người ta cho kia, nhưng có mấy ai có cái phước đó?”... Câu chuyện như chùng xuống. Tôi im lặng, chào tạm biệt ông và những anh em mù trong căn phòng mà đèn đóm chỉ được thắp lên khi có khách... sáng mắt đến thăm.
Ông Phạm Ba với bó chổi giữa trưa nắng. |
Không mơ gì hơn sức khỏe...
Không chỉ có ông Ba bán chổi, còn nhiều nữa những người bán vé số trong thân phận tật nguyền như thế nữa ở đâu đó quanh đây?!... Tôi gặp hai vợ chồng anh Huỳnh Kim Rầy (SN 1960) và Đỗ Thị Sít (SN 1970), trú tại tổ 3, thôn Thạch Tân, (xã Tam Thăng, TP. Tam Kỳ, Quảng Nam) khi hai vợ chồng dắt díu nhau vừa bán chổi, vừa bán vé số, bán tăm, đũa và nhiều thứ khác nữa. Tiếng rao của họ lọt thỏm vào trong dòng xe cộ ồn ào, nhưng sâu lắng lạ. Ngày qua ngày, người ta vẫn thường thấy hai vợ chồng mò mẫm đi bộ hàng chục cây số để bán từng cây chổi quét nhà, lo từng miếng cơm manh áo qua ngày.
Để chăm lo cho cuộc mưu sinh và hai con đang tuổi ăn học, ngoài đi bán chổi ban ngày, đêm về, hai vợ chồng còn nhận thêm việc gia công tăm xỉa răng để kiếm thêm thu nhập. “Đi bán gặp chuyện cảm thấy cuộc sống xung quanh mình còn nhiều người tốt. Nhiều lần đi bán chổi, khát nước nên ghé vào quán nước uống giải khát. Uống xong trả tiền, chủ quán không lấy. Người chủ quán tốt bụng kia còn mua ủng hộ, cho thêm tiền!”, chị Sít nói. Ngày mưa giông hay nắng cháy, người ta vẫn thấy đôi vợ chồng mù cần mẫn dò dẫm từng bước một trên đường phố. 4 giờ sáng dậy chuẩn bị cơm nước cho con cái đi học. Đến giờ lại xách bao, cầm gậy dìu nhau đi bộ cả chục cây số lên tận thành phố để lấy chổi vác đi bán. Mọi ngõ ngách của thành phố đều in dấu chân hai anh chị. Anh chị nhớ rất rõ những cung đường mà mình nhiều lần đi qua. Anh Rầy tâm sự: “Cả ngày đi bộ rụng rời chân tay nhưng chỉ kiếm được không quá 30 - 40 ngàn đồng. Ngày nào trời thương thì cũng kiếm được 50.000 đồng, nhưng hiếm lắm. Nhiều tiêu nhiều, ít tiêu ít. Vả lại, chừng đó cũng đủ cho cả nhà ăn trong một ngày rồi. Chúng tôi không cầu mong gì hơn ngoài sức khỏe... Có sức khỏe là có thể sống được!”. Hiện anh Huỳnh Kim Rầy là hội viên tích cực của Hội Người mù TP. Tam Kỳ. Tháng 7/2012 vừa qua, anh Huỳnh Kim Rầy được Hội Người mù tỉnh Quảng Nam tặng giấy khen vì có thành tích xuất sắc trong 5 năm thực hiện cuộc vận động “Tăng cường đoàn kết, chủ động vươn lên, bình đẳng hòa nhập với cộng đồng” (2007-2012) nhằm ghi nhận tấm gương nghị lực của anh.
Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng gia đình anh chị luôn rộn vang tiếng cười. Niềm vui lớn đối với anh chị là hai con đều chăm ngoan, học giỏi. Vì các con biết hoàn cảnh gia đình nghèo, cha mẹ mù nên đã phấn đấu học tập đạt thành tích giỏi nhiều năm liền, luôn nhận nhiều phần thưởng, suất học bổng của nhà trường và xã hội. Đó là niềm tin và động lực lớn lao để vợ chồng anh Rầy lao động. Hạnh phúc tưởng chừng không thể thực hiện được của đôi vợ chồng mù lòa, nhưng anh chị đã vượt qua gian khó cuộc đời để chứng minh cho mọi người thấy tình yêu có thể thắng được mọi khó khăn... Nó sẽ chiến thắng tất cả như anh chị đã chiến thắng số phận nghiệt ngã. Cứ thế, bất chấp trời nắng rát hay những buổi mưa muối mặt, trên các con đường của TP. Tam Kỳ và nhiều thị trấn, thị tứ khác ở Quảng Nam, người ta vẫn dễ dàng bắt gặp hình ảnh cảm động khi đôi vợ chồng mù dắt díu nhau đi bán chổi, bán tăm tre, thi thoảng dưới những bóng cây mát, người phụ nữ dừng lại lấy khăn trong túi áo ra lau mồ hôi trên khuôn mặt chồng, nói với chồng một câu gì đó rồi cả hai cười tủm tỉm với nhau. Và sau đó họ lại dắt nhau đi, thong dong nhẹ nhàng như với họ chỉ có nhau trong đời với niềm hạnh phúc khôn nguôi...
Để có một công việc ổn định, có một khoản thu nhập để tự nuôi sống bản thân, không còn là gánh nặng của gia đình là mong ước rất thiết thực của những người khuyết tật nơi đây. Nhưng để làm được điều đó, ngoài sự cố gắng từ bản thân thì sự động viên của gia đình, sự quan tâm, sẻ chia của toàn xã hội là động lực để giúp họ vững bước trên con đường mưu sinh nhọc nhằn đầy chông gai và thử thách này.
Bài, ảnh: Hữu Cường
Theo : suckhoe&doisong
Tin Tức - Tin Xã Hội
(Vuonyeuvn.com) - 22 tuổi là thời gian đẹp nhất đời người, nhưng Đức Công đang đối mặt tương lai màu xám nếu không thay thế quả thận đã chạy máy 6/10 năm cho phép. Ghép thận là cách duy nhất để giữ sự sống cho Công, nhưng đó lại là việc quá sức với gia đình anh.




Đam mê hiphop cháy bỏng, Hoa Đức Công đã lao vào tập luyện và sớm gặt hái thành công với hàng chục giải thưởng trong nước - quốc tế cùng nhóm Big Toe như: Giải nhì Juste Debout 2012 - Singapore; Vô Địch popping - Malaysia; Giải nhì R16 2011- Singapore; Vô địch toàn quốc Vũ Điệu Xanh 2011; Giải nhất Floor Killer 2 (2012) - Việt Nam...
Hoa Đức Công (áo đỏ) đã giành được nhiều danh hiệu trong và ngoài nước
Thành công trên sân khấu là vậy, nhưng ẩn sau nụ cười hồn nhiên của Hoa Đức Công là nỗi bất hạnh khó diễn tả thành lời. Vì bệnh tật của Công, bố mẹ đã bán mét đất cuối cùng để lo chạy chữa duy trì sự sống cho con. Hoa Đức Công, sinh ngày 1/11/1991, hộ khẩu thường trú tại số 35, ngõ 424, phố Thụy Khuê, phường Bưởi, quận Tây Hồ, TP. Hà Nội.
Khi sinh ra, Hoa Đức Công phát triển bình thường, tạng người chỉ hơi nhỏ hơn bạn bè cùng lứa. Nhưng ít người nghĩ rằng Công chỉ có 1 quả thận, thay vì 2 quả như những người khác. Phải đến năm 16 tuổi, gia đình Công mới phát hiện ra, lúc này quả thận duy nhất đã bị suy giai đoạn cuối. Từ lúc phát hiện đến nay cứ đều đặn 3 lần/tuần, Công phải tiến hành lọc máu tại bệnh viện Y học Cổ truyền Trung ương.
Kể từ lúc phát hiện ra bệnh tình của Công, những tài sản lớn nhất của gia đình đều “đội nón ra đi”, bố mẹ Công phải cắn răng bán đi chỗ ở duy nhất của gia đình để duy trì sự sống cho con. Bố Công là ông Hoa Văn Dũng, năm nay 50 tuổi, hằng ngày bố Công phải chạy xe ôm để nuôi sống gia đình.
Ít người biết rằng Hoa Đức Công đang duy trì sự sống với duy nhất một quả thật bị suy
Trong 2 năm gần đây, sức khỏe của người cha không còn sung sức nên nguồn sinh sống chính của gia đình trông đợi cả vào gánh bán hàng rong của mẹ ở đền Quán Thánh. Từ giữa năm 2012, gia đình Công luôn quay quắt với khó khăn khi tiền thuê nhà liên tục tăng, hàng tháng gia đình vẫn phải chi trả gần 4 triệu đồng cho con đi lọc máu tại bệnh viện Y học Cổ truyền Trung ương. Vì quá khó khăn, đôi lúc Công phải giảm bớt số lần đi chạy thận đã được bác sỹ quy định.
Vào lúc sức lao động của bố mẹ bắt đầu đi xuống, bệnh tình của Công lại chuyển sang giai đoạn mới nguy hiểm và phức tạp hơn. Theo các chuyên gia y tế, lọc máu chỉ là biện pháp cầm cự của bệnh nhân suy thận giai đoạn cuối. Với những người lọc máu chu kì cầm cự chỉ kéo dài được 10 năm, trong khi Công đã lọc máu liên tục 6 năm nên cuộc sống của vũ công này đang bắt đầu bị đe dọa.
Hoa Đức Công chỉ có một giấc mơ được ghép thận để duy trì sự sống
Nhận xét về tình trạng sức khỏe của Hoa Đức Công, bác sĩ Trần Thanh Thủy, phụ trách điều trị khoa Thận nhân tạo - bệnh viện Y học Cổ truyền Trung ương cho biết: Bệnh nhân lọc máu chu kì chỉ có 3 cách: lọc máu chu kì; lọc màng bụng và ghép thận. Ghép thận là biện pháp tốt nhất cho bệnh nhân suy thận giai đoạn cuối. Vì vậy nếu Công có thể ghép thận thì đó là điều tốt nhất.
Theo ước tính, tổng chi phí một ca ghép thận tốn 500 - 700 triệu đồng cho các khoản xét nghiệm cho người hiến và người được hiến trước khi tiến hành ghép thận, chi phí tiến hành ghép thận, chi phí cho người hiến thận, thuốc chống đào thải...
Hoa Đức Công mong nhận được sự hỗ trợ để chống chọi với bệnh tật đang đe dọa
Biết rõ ghép thận là giải pháp tốt nhất để duy trì sự sống cho Công, nhưng vay mượn 500-700 triệu lúc này là nhiệm vụ “không tưởng” với gia đình Công, khi mà cả 4 miệng ăn đều trông cả vào gánh hàng rong của mẹ ở đền Quán Thánh. Trao đổi với PV Dân trí trong căn phòng trọ chật chội thuê tại ngõ 55 phố Hoàng Hoa Thám, vũ công Hoa Đức Công tâm sự:
“Điều tôi sợ nhất là ngày nào đó sẽ đột ngột rời xa hiphop, một buổi sáng nào đó không còn được nhìn thấy bạn bè và người thân. Tôi biết bố mẹ rất thương tôi, nhưng hoàn cảnh gia đình lúc này ăn còn chưa đủ thì làm sao tôi dám nghĩ đến việc thay thận. Tôi mới 22 tuổi, độ tuổi được xem như khởi đầu cho những giấc mơ và hoài bão của một con người. Tôi khao khát được thay thận để tiếp tục cống hiến cho hiphop, nhưng với hoàn cảnh của gia đình tôi hiện nay thì đây mãi là giấc mơ xa vời”.
Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về: 1. Mã số 966: Anh Hoa Đức Công, hiện ở trọ tại nhà 15, ngách 24, ngõ 55, phố Hoàng Hoa Thám, quận Tây Hồ, Hà Nội. ĐT: 0916.605.385 2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí. Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mã) Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490 Email: quynhanai@dantri.com.vn Bạn đọc ủng hộ qua các tài khoản sau: * Tài khoản VNĐ tại VietComBank: Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 045 100 194 4487 Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội. * Tài khoản USD tại VietComBank: Account Name: Bao Khuyen hoc & Dan tri Account Number: 045 137 195 6482 Swift Code: BFTVVNVX Bank Name: THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM (VietComBank) * Tài khoản VNĐ tại VietinBank: Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 10 201 0000 220 639 Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm * Tài khoản VNĐ tại Ngân hàng Quân đội (MB) Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 0721100356359 Tại Ngân hàng TMCP Quân đội – Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội * Tài khoản USD tại Ngân hàng Quân đội (MB) Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 0721100357002 Swift Code: MSCBVNVX Bank Name: MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK - MCSB ( No.3, Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam) 3. Văn phòng đại diện của báo: VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122 VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725 VP HCM: số 39L đường 11 (Miếu Nổi), phường 3, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Tel: 0866786885 VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 0710.3.733.269 |
Theo: Thành Vinh (dantri)
Tin Tức - Tin Xã Hội
(Vuonyeuvn.com) - Tuổi thơ tôi cay đắng chứng kiến những trận đòn oan của người cha tồi tệ dành cho mẹ.
Trước
đây, mặc dù là một đứa con gái chính hiệu nhưng tính cách tôi lại trái
ngược hoàn toàn. Tôi thích cắt tóc ngắn như bọn con trai, ăn mặc những
bộ đồ rộng thùng thình và sẵn sàng đánh nhau một tên con trai nào đó dám
xúc phạm đến danh dự của tôi và người thân, bạn bè của tôi. Tôi ghét
cay ghét đắng những giọt nước mắt, yểu điệu của lũ con gái trong lớp. Bỏ
ngoài tai những ý kiến của mọi người coi tôi là “khùng”, là “ điên” tôi
làm những gì tôi thích, tôi nghĩ là đúng.
Tuổi thơ tôi cay đắng chứng kiến những trận đòn
oan của người cha tồi tệ dành cho mẹ. Những tiếng khóc nấc, nghẹn đắng
của mẹ đã ám ảnh tôi suốt một thời gian dài. Tôi thấy thương mẹ lắm
nhưng chẳng biết phải làm gì. Tôi căm ghét người mà trên danh nghĩa hằng
ngày tôi vẫn gọi là ba.
Đi học tôi chẳng còn thấy được niềm vui trong đó. Tôi đến lớp chỉ là
theo cái lệ thông thường, là khoảng thời gian để tôi khỏi phải ở nhà
thấy những trận đòn của ba dành cho mẹ. Tôi cũng chẳng thấy xấu hổ mỗi
khi thầy gọi lên bảng mà không làm được bài. Và hệ quả tất yếu của một
kẻ lười học là được thường xuyên “ngồi” vào sổ đầu bài. Cuối tuần đứng
lên chịu trận cho thầy cô mắng nhiếc. Tôi nhớ năm học lớp 7, đến kì họp
phụ huynh, tôi nói rõ với thầy chủ nhiệm của mình và mong thầy xem xét
hoàn cảnh gia đình cho tôi được miễn phụ huynh không đến họp. Thế nhưng
thầy đã quát mắng tôi, coi tôi giống như một kẻ chuyên lừa lọc. Thầy bảo
“Tất cả chỉ là ngụy biện”. Cuối năm thầy xếp tôi vào loại hạnh kiểm
yếu, suýt nữa tôi phải ở lại lớp. Từ khi biết nhận thức, đến lớp chưa
một lần tôi được gặp một thầy cô tận tụy, thấu đáo hiểu những tâm tư
tình cảm của học trò.
Tôi bước chân vào lớp 9. và tôi đã may mắn được
gặp cô. Buổi đầu tiên cũng giống như những buổi đầu tiên các năm học
trước tôi chẳng thèm quan tâm đến cô là ai, dạy môn gì, có hiền hay khó
tính. Thỉnh thoảng trong những cái nhìn bâng quơ tôi bắt gặp ánh mắt một
mí của cô. “rồi cô cũng như các giáo viên khác” - tôi nghĩ. Nhưng tôi
đã sai.
Những buổi đầu tới lớp tôi lờ mờ nhận ra ở cô có
cái gì đó rất khác. Đó là cách nói chuyện thân tình, gần gũi, cách dạy
không tạo áp lực cho học sinh. Và bất ngờ vào một buổi tối thứ 7, cô đạp
chiếc xe cũ cọc cạch cùng Thương bạn lớp trưởng đến nhà tôi. Lúc đó tôi
bất ngờ thì ít nhưng xấu hổ rất nhiều. Vì ba tôi - ông đang còn say
rượu nằm chỏng chơ bên hiên, mẹ lúi cúi ngồi băm bèo cho lợn. Tôi đứng
trân ra và chỉ thốt lên được một tiếng: “ Cô…”
Cô ngồi trò chuyện với mẹ tôi. Thường ngày tôi
gan lì, mạnh dạn nhưng hôm nay tôi như con mèo hen rụt rè chỉ biết im
lặng. Ở phía bên ngoài tôi mường tượng ra cuộc nói chuyện của mẹ với cô.
Đó có thể là những lời khuyên, góp ý với phụ huynh đối với một học sinh
cá biệt? Rồi sáng thứ hai đi học tôi nhận được một… bức thư. Tôi định
quẳng nó vào hộc bàn vì nghĩ rằng lại có tên con trai nào viết thư vớ
vẩn. Nhưng…đập vào mắt tôi ngay dưới dòng chữ người gửi là nét chữ nắn
nót: Cô giáo Hải Hằng. Lúc đó do tò mò tôi vội bóc thư ra đọc. Từng lời
tâm sự của cô như cuốn hút lấy tôi. Cô có một hoàn cảnh tương tự tôi.
Cũng có lúc cô tuyệt vọng nhưng rồi cô nghĩ về bản thân, về người mẹ đau
khổ để cứu vãn cuộc sống. Và cô đã sống tốt cho đến tận bây giờ. Tôi
nhớ mãi câu nói cuối cùng trong thư cô viết “Em muốn thay đổi cuộc đời
mình chứ? Tự tin lên, cô và các bạn luôn ở bên cạnh em”
Tôi đã từng chai sạn với cảm xúc, đã từng quên và
không cho phép nước mắt của mình rơi ra vậy mà đọc thư cô xong tôi đã
khóc một cách ngon lành. Tôi khóc vì lần đầu tiên có một người ngoài mẹ
tôi là cô lại quan tâm tôi đến vậy. Tôi hạnh phúc tột bậc vì với một đứa
cá biệt như tôi còn được một người như cô quan tâm và để ý.
Cô bắt đầu vực dậy tinh thần cho tôi. Tôi bắt đầu
mò mẫm, gom nhặt lại từng chút kiến thức trước đây mình đã bỏ lỡ dưới
sự dìu dắt của cô. Cô dành những khoảng thời gian ít ỏi của mình để kèm
cặp tôi mà không hề nhận lấy một chút thù lao nào. Cô động viên, thôi
thúc tôi phấn đấu. Tôi bắt đầu quay cuồng, say mê cùng cùng với những
câu chữ, con số. Nhưng cũng có lúc tôi cảm thấy kiến thức tôi hổng quá
nhiều mà trí nhớ có hạn khiến đầu óc tôi quá tải. Tôi nản chí, gặp cô
“Em không làm được đâu ạ, sự cố gắng của em bây giờ đã quá muộn rồi cô
ơi”. Khi nghe những lời nói của tôi, cô im lặng rồi nhìn sâu vào mắt
tôi. Cô từ từ cầm lấy tay tôi “Vạn sự khởi đầu nan hãy tin vào bản thân
mình chứ!”. Tôi ôm cô và òa khóc nức nở. Tôi nhận thấy hơi ấm đang lan
tỏa trong người con, hơi ấm không hẳn là của một người cô nữa mà nó
giống như người chị, người mẹ hiền yêu dấu.
(Ảnh chỉ mang tính minh hoạ - Nguồn: Internet)
Tôi lại cố gắng, quyết tâm thay đổi cuộc đời mình
như từng hứa với cô. Tôi sẽ chứng tỏ cho mọi người thấy rằng tôi không
xấu, không “hư hỏng” như mọi người nghĩ. Tôi chăm chỉ, cố gắng học mọi
lúc mọi nơi. Những ánh mắt của đám bạn nhìn tôi bắt đầu khác hơn. Chẳng
có ai có thể tin rằng tôi đã thay đổi nhanh chóng đến như vậy. Tôi hạnh
phúc khi lần đầu trong đời được xếp loại học sinh khá, hạnh kiểm tốt. Và
còn hạnh phúc hơn khi thi đỗ vào trường công lập với số điểm suýt soát.
Khỏi phải nói tôi vui cỡ nào, tim tôi như muốn ngừng đập, vỡ tung khỏi
lồng ngực. Cô nhìn tôi, nụ cười mãn nguyện.
Lên phổ thông tuy không được học cô nữa nhưng tôi
vẫn thường xuyên đến nhà cô. Có chuyện vui chuyện buồn tôi đều kể cho
cô nghe. Tôi hạnh phúc được nép vào lòng cô mà nức nở, khóc cho thỏa nỗi
lòng bấy lâu nay.
Giờ đây, khi ngoài kia những bông hoa khoe sắc
thắm chuẩn bị chào mừng cho ngày lễ của thầy cô là lúc tôi bước sang
quãng đường sinh viên của năm thứ 2. Nỗi nhớ cô lại ùa về. Tôi biết từ
đây cô sẽ không còn bên tôi để động viên và an ủi nữa nhưng tôi sẽ luôn
giữ trong tim mình lời hứa sẽ học tốt và tiếp tục ước mơ thay đổi cuộc
đời như cô từng khai sáng. Xin ngàn lần gửi đến cô lời cảm ơn sâu sắc.
Tin Giáo Dục - Tin Tức - Tin Xã Hội - Tuổi học trò
(Vuonyeuvn.com) - Đứa trẻ không còn bố, mẹ lại bỏ đi bặt vô âm tín nên về ở với ông bà từ khi lên ba. Gánh nặng gia đình ngày một đè nặng khi ông già yếu, bà mắc bệnh ung thư đại tràng còn đứa cháu bị bệnh khớp háng nên không đi lại được
Sinh ra vẻn vẹn mới được 20 ngày thì bố mất do tai nạn lao động tận trong miền Nam. Ngày đưa thi thể bố về quê mai táng, thằng bé con mới đẻ chưa biết gì chỉ ngước mắt nhìn khi thấy nhà đông người qua lại. Ông ngoại Trần Thế Tín nhìn lên bàn thờ con mà nhớ lại : “Nhà nghèo quá nên bố nó phải đi làm ở tận xa nhưng mới vào được mấy ngày thì gặp nạn. Trước khi nó đi, nó còn ôm chặt thằng bé mà thơm lấy thơm để lên má con rồi dặn dò ở nhà với mẹ và ông bà ngoan để bố nó đi làm sẽ gửi tiền về mua sữa. Ấy vậy mà… đó cũng là lần cuối cùng bố con nó được gặp nhau”. 
Căn nhà nhỏ cạnh sườn núi ở bản Con Phước ngày ngày người ông già yếu vẫn cần mẫn đạp xe đưa cháu đi học cho dù năm nay em đã học lớp 9. Cái dáng gầy xương, khắc khổ vất vả lắm ông mới leo lên được con dốc nhỏ xíu trơn trượt nhưng cũng có những hôm đổ cả người cả xe bởi sức kiệt. Ấy vậy nhưng thằng bé nào có tự đi được đâu, nó nhìn ông mà đôi mắt ướt nhèm hoen đỏ bởi căn bệnh quái ác mà nó phải dùng nạng dù đang ở tuổi chạy nhảy. Ông yếu lắm rồi mà ngày nào cũng phải chở cháu đến trường, nhiều lúc nghĩ thương ông nó muốn bỏ học nhưng bà lại khóc, nó chạnh lòng tự động viên mình đi học tiếp.
Hàng ngày bằng chiếc xe đạp cà tàng ông nội vẫn miệt mài chở cháu đến trường
Sau khi bố mất, em được ở với mẹ thêm 2 năm nữa thì chị bỏ đi không một tin tức. Thằng bé con khát sữa khóc lặng tím tái người gọi mẹ, lúc đó hàng xóm mới biết và bế về nhà ông bà nội. Bế cháu, tìm con nhưng ông bà gọi khản cả cổ thì chị cũng đã đi xa không về nữa. Từ đó đứa cháu đáng thương ở với ông bà nhưng vẫn thèm bàn tay mẹ chăm sóc, bế ẵm nên cứ thấy đứa trẻ nào được mẹ bế là nó lại nhìn hau háu.
Bà nội Trần Thị Gái ngậm ngùi kể chuyện cháu: “Được cái cháu ngoan không quấy khóc nên tôi và ông nó cũng đỡ vất vả, nhưng tội lắm lúc nó lên 4, lên 5 thấy các bạn có bố mẹ cháu cũng hỏi khiến tôi lại không cầm được nước mắt. Bố nó mất, tôi nói và chỉ lên di ảnh trên ban thờ thì nó biết còn mẹ thì không biết phải trả lời cháu sao nữa”
Bị mắc bệnh vôi hóa, tiêu chỏm xương đùi nên đã 4 năm nay em phải dùng nạng để đi
Thân phận đứa trẻ mồ côi đã tội nghiệp, hơn 4 năm nay em còn mắc phải căn bệnh vôi hóa, tiêu chỏm xương đùi, viêm khớp háng nên không thể đi lại được. Đi bệnh viện ở Thái Nguyên rồi lên Hà Nội nhưng bác sĩ nói chưa thể mổ nên em phải di chuyển hoàn toàn bằng chiếc nạng gỗ mà ông nội mua bằng tiền chắt chiu bán đàn gà của bà. Không hiểu rõ về căn bệnh của mình, nhưng em khóc nhiều lắm khi đôi chân của mình không đi được nữa. Nhiều lúc đánh liều em tự đứng dậy nhưng chỉ được 1, 2 bước lại ngã quỵ và cảm giác đau đớn đến tận xương, lúc đó em mới chịu chấp nhận phải phụ thuộc vào nạng.
Cháu mang bệnh, ông nội nhìn xót đến ứa nước mắt nhưng còn một nỗi canh cánh trong lòng đó là bà cũng bị ung thư đại tràng đã 7 năm qua. Bà không cho cháu biết để cháu không lo nhưng những lần đi viện cả tháng truyền hóa chất không thể dấu được thằng bé. Thương bà, thương ông và thương cho cả bản thân mình, nhiều lúc ở nhà nó chỉ biết nhìn lên bàn thờ bố mà tâm sự cho dù biết không thay đổi được gì. Nó hỏi bố về mẹ, hỏi bố sao bà mang bệnh và sao ông khổ cực đến thế khi hàng ngày vẫn cứ cần mẫn làm để lấy tiền cho bà đi viện và cho nó đi học…
Bà bị ung thư đại tràng đã 7 năm qua nhưng vẫn gắng sức làm để lấy tiền đóng học cho cháu
Trao đổi với cô Phạm Tường Vi (Hiệu phó trường THCS Kim Phượng) nơi bé Trần Đức Đoàn đang theo học được biết : Đoàn là một học sinh ngoan và rất đáng thương. Ở trên lớp do em không thể đi lại vận động được nên những giờ thể dục các bạn đi tập thì cô giáo cho em ở trong lớp. Buổi sáng khi ông chở cháu đến trường thì cô giáo đón cháu vào lớp và ổn định chỗ ngồi cho cháu để các bạn khác không quấy bạn. Phía nhà trường cũng biết hoàn cảnh của Đoàn tuy nhiên phần hỗ trợ cũng không được nhiều bởi điều kiện chung của trường là vùng sâu vùng xa nên cũng khó khăn.
Hàng ngày trên con dốc nhỏ, người ông ấy vẫn chở cháu đến trường mà nước mắt chảy vào trong thương cho cả bà bệnh tật ở nhà đang gắng sức chăm mấy con gà mới mua để nhanh được bán lấy tiền mua sách cho cháu. Ngồi sau lưng ông, cháu cũng khóc dài trên con đường đến lớp nghĩ tội cho ông và xót cả bà. Ông bà già thế rồi nhưng vẫn phải “cõng” cháu trên lưng bởi cháu không đi được trên đôi chân của mình.
Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về: 1. Mã số 809: Ông Trần Thế Tín và bà Trần Thị Gái (Bản Con Phước, xã Kim Phượng, huyện Định Hóa, tỉnh Thái Nguyên) ĐT: 01654.478.729 2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí. Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mã) Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490 Email: quynhanai@dantri.com.vn Bạn đọc ủng hộ qua các tài khoản sau: * Tài khoản VNĐ tại VietComBank: Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 045 100 194 4487 Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội. * Tài khoản USD tại VietComBank: Account Name: Bao Khuyen hoc & Dan tri Account Number: 045 137 195 6482 Swift Code: BFTVVNVX Bank Name: THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM (VietComBank) * Tài khoản VNĐ tại VietinBank: Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 10 201 0000 220 639 Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm * Tài khoản VNĐ tại Ngân hàng Quân đội (MB) Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 0721100356359 Tại Ngân hàng TMCP Quân đội – Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội * Tài khoản USD tại Ngân hàng Quân đội (MB) Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 0721100357002 Swift Code: MSCBVNVX Bank Name: MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK - MCSB ( No.3, Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam) 3. Văn phòng đại diện của báo: VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122 VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725 VP HCM: số 39L đường 11 (Miếu Nổi), phường 3, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Tel: 0866786885 VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 0710.3.733.269 |
Theo: Phạm Oanh - Dân Trí
Tin Tức - Tin Xã Hội
(Vuonyeuvn.com) - Tôi hiểu nỗi đau đớn trong lòng chị, khi đứa con sinh ra đẹp như thiên thần bỗng gặp phải căn bệnh quái ác, mà mạng sống có thể bị cướp đi bất kỳ lúc nào. Hơn 2 năm qua, chị đã nỗ lực cùng con chiến đấu, chống chọi với tử thần...

Bé Nguyễn Văn Đa lúc sinh ra bụ bẫm, xinh xắn và khỏe mạnh như bao đứa trẻ bình thường
Lên 3 tuổi, bé Đa bỗng dưng nổi cục u ở mũi, sau đó khối u phình to chiếm gần nửa khuôn mặt khiến em không ăn được, không nói được, hít thở cũng cực kỳ khó khăn
Hai năm trời chạy chữa trong vô vọng thì cách đây hơn 1 tháng, bé Đa được giúp đỡ sang Bệnh viện Quảng Châu (Trung Quốc) điều trị. Nhờ đó khối u đã xẹp xuống, mặc dù em vẫn còn phải điều trị trong thời gian dài sắp tới
Để khối u của con xẹp xuống thì số nợ của 2 vợ chồng chị Luật, anh Đinh đến nay đã hơn 300 triệu đồng
"Còn người là còn của", chị Luật vẫn hi vọng về một tương lai tốt đẹp cho con trai trên đống nợ nần của gia đình
Hạnh phúc được làm bố, làm mẹ bao nhiêu thì cả anh và chị đều xót xa, đau đớn bấy nhiêu khi đứa con đáng yêu, xinh xắn của mình bỗng chốc gặp tai ương nghiệt ngã. “Mình đã khóc rất nhiều, nhưng rồi mình biết có khóc thì cũng không giúp gì được con nên phải mạnh mẽ, làm chỗ dựa cho con ở mọi lúc, mọi nơi. Có những lúc tưởng như bế tắc đường cùng, rồi cũng có lúc những ánh sáng hi vọng bắt đầu le lói”, chị Luật bắt đầu câu chuyện với tôi về đứa con trai đã hơn 3 năm chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác.
Bé Nguyễn Văn Đa lúc sinh ra bụ bẫm, xinh xắn và khỏe mạnh như bao đứa trẻ bình thường
Tên đầy đủ của chị là Nguyễn Thị Luật (sinh năm 1989, ở thôn Triền, xã Đức Thượng, huyện Hoài Đức, Hà Nội. Còn con trai của chị là Nguyễn Văn Đa, năm nay đã gần 5 tuổi. Thằng bé vừa trải qua hơn 1 tháng điều trị ở Bệnh viện Quảng Châu (Trung Quốc) trở về. Đây cũng là đợt điều trị ít tốn kém mà cũng hiệu quả nhất trong suốt hành trình chạy chữa bệnh tật hơn 3 năm qua của thằng bé.
Bé Đa sinh năm 2008. Lúc sinh ra em khỏe mạnh bình thường, thậm chí trông bụ bẫm và xinh xắn vô cùng. Nhưng rồi đùng một cái, lúc bé lên 3 tuổi bỗng dưng nổi một cục u ở mũi. Cục u ban đầu bé như hạt đậu, rồi cứ to dần. Chị Luật cùng chồng bế con đi khắp các bệnh viện nhưng đều không khả quan.
Lên 3 tuổi, bé Đa bỗng dưng nổi cục u ở mũi, sau đó khối u phình to chiếm gần nửa khuôn mặt khiến em không ăn được, không nói được, hít thở cũng cực kỳ khó khăn
Cục u ở mũi bắt đầu lan xuống miệng, quai hàm, cổ, thậm chí còn lở loét, rỉ máu. “Chẩn đoán của các bác sỹ là con trai tôi bị u mũi, một dạng của ung thư khiến tôi rụng rời chân tay. Cái cảm giác lo sợ mất con đến nơi thật đau đớn, xót xa vô cùng. Nó còn bé quá, nó có tội tình gì đâu cơ chứ”, chị Luật nhớ lại.
Khối u ngày càng to, khiến bé Đa không thể ăn cơm như trước mà chỉ uống sữa. Rồi đến việc uống sữa cũng không thể nên chị Luật phải truyền thức ăn cho con qua đường ống xông. Mũi của bé cũng bị khối u bít lại nên em thở rất khó khăn. Khối u phình to chiếm đến một phần ba khuôn mặt của em, đặc biệt ở vùng má và mũi thường xuyên rỉ máu, dịch nhầy trông rất đáng sợ.
“Mẹ ơi cứu con, con đau lắm mẹ ơi”, những tiếng kêu van của đứa con trai bé bỏng những ngày nằm viện khiến hai vợ chồng chị Luật thắt hết cả ruột gan. Bà Trần Thị Chuyên, bà nội của bé Đa với đôi mắt hoen đỏ nói về đứa cháu: “Bình thường nó thông minh lắm chú à. Khi bị u nằm điều trị ở viện, nó cũng dũng cảm lắm. Đau lắm, khó thở lắm nó mới kêu đến mẹ, đến bà, còn không thì nó vẫn cố cam chịu. Tôi lại càng xót xa”.
Hai năm trời chạy chữa trong vô vọng thì cách đây hơn 1 tháng, bé Đa được giúp đỡ sang Bệnh viện Quảng Châu (Trung Quốc) điều trị. Nhờ đó khối u đã xẹp xuống, mặc dù em vẫn còn phải điều trị trong thời gian dài sắp tới
Trong cái lúc cùng cực, bế tắc nhất thì vợ chồng chị Luật bỗng tìm được tia hi vọng khi một tổ chức nhân đạo giúp cho bé Đa sang Bệnh viện Quảng Châu (Trung Quốc) chữa trị. “Họ đài thọ hết trong quá trình điều trị, từ viện phí, thuốc thang cho đến sinh hoạt của hai bố con nên gia đình mới dám cho con sang bên đó chạy chữa. Điều đáng mừng là việc điều trị đã đem lại những dấu hiệu khả quan. Khối u của cháu đã xẹp xuống, những vết thương rỉ máu, chảy dịch cũng đã đóng sẹo. Cháu có thể ăn được trở lại, có thể nói được bình thường. Tuy nhiên, các bác sĩ vẫn chưa quyết định có phải phẫu thuật để cắt bỏ tận gốc khối u hay không mà đang theo dõi để có phác đồ tiếp theo”, chị Luật kể.
Để khối u của con xẹp xuống thì số nợ của 2 vợ chồng chị Luật, anh Đinh đến nay đã hơn 300 triệu đồng
Đang nói chuyện thì anh Nguyễn Văn Đinh, chồng chị Luật vừa đi làm về nhà. Không khó để nhận ra chồng về nhà bởi ngay từ đầu ngõ đã nghe tiếng máy nổ ùng ục của chiếc xe chở vật liệu – nguồn sinh nhai của đôi vợ chồng trẻ. “Bọn em đi chở vật liệu thuê cho người ta nếu gặp may thì mỗi ngày cũng kiếm được hai, ba trăm nghìn đồng. Nhưng giờ người ta cấm chạy xe ba bánh nên bọn em chỉ giúp chở vật liệu ở trong làng thôi, chứ ra đường phố bị phạt là “treo niêu”. Làm nghề này hôm có, hôm không nhưng cũng không biết làm sao. Mà nói thật, có kiếm được vài trăm nghìn cũng chỉ đủ để trả tiền vay nặng lãi hàng tháng”, anh Đinh kể với chúng tôi.
Để cứu con trai, hai vợ chồng anh đã phải đi vay mượn khắp nơi. Mượn anh em, bà con lối xóm nhiều đến mức người ta nhẵn mặt không cho mượn được nữa. Thế là chuyển sang đi vay lãi ngày của con buôn. Tổng số tiền vay nợ giúp con chữa bệnh của đôi vợ chồng trẻ hơn 300 triệu đồng – một số tiền mà họ không biết lấy gì sẽ trả nhưng vẫn nhắm mắt đánh liều, miễn là đứa con trai sẽ thoát được lưỡi hái của tử thần luôn rình rập sẵn.
"Còn người là còn của", chị Luật vẫn hi vọng về một tương lai tốt đẹp cho con trai trên đống nợ nần của gia đình
“Còn người là còn của. Để cứu con trai thì dù có chết em cũng cam lòng huống hồ là chỉ nợ tiền hả anh. Nhìn con khỏe mạnh hơn trước chúng em cảm thấy hạnh phúc và có nhiều động lực để theo đuổi việc chạy chữa cho con lắm”, chị Luật nói với ánh mắt chan chứa niềm tin.
Mọi sự giúp đỡ xin gửi về: 1. Mã số 801: Chị Nguyễn Thị Luật, mẹ bé Nguyễn Văn Đa:thôn Triền, xã Đức Thượng, huyện Hoài Đức, Hà Nội. ĐT: 01652.326.182 2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí. Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mã) Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490 Email: quynhanai@dantri.com.vn Bạn đọc ủng hộ qua các tài khoản sau: * Tài khoản VNĐ tại VietComBank: Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 045 100 194 4487 Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội. * Tài khoản USD tại VietComBank: Account Name: Bao Khuyen hoc & Dan tri Account Number: 045 137 195 6482 Swift Code: BFTVVNVX Bank Name: THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM (VietComBank) * Tài khoản VNĐ tại VietinBank: Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 10 201 0000 220 639 Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm * Tài khoản VNĐ tại Ngân hàng Quân đội (MB) Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 0721100356359 Tại Ngân hàng TMCP Quân đội – Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội * Tài khoản USD tại Ngân hàng Quân đội (MB) Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 0721100357002 Swift Code: MSCBVNVX Bank Name: MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK - MCSB ( No.3, Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam) 3. Văn phòng đại diện của báo: VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122 VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725 VP HCM: số 39L đường 11 (Miếu Nổi), phường 3, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Tel: 0866786885 VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 0710.3.733.269 |
Theo: Thế Nam - Dân Trí
Chia Sẽ - Tin Tức - Tin Xã Hội
![]() |
| Y Nhung cho biết cô mất nhiều công sức cho vai Lụa trong phim Lấy chồng người ta |
Xem Lụa trong Lấy chồng người ta, nhiều khán giả cho rằng diễn xuất của chị khác nhiều so với Đinh Y Nhung trên màn ảnh nhỏ. Có phải vậy không?
Vai diễn nào, tôi cũng cố gắng lột tả nhân vật một cách trọn vẹn nhất. Tuy vậy, nói một cách công tâm, vai Lụa đòi hỏi tôi nhiều hơn, phải sống với nhân vật đủ để khán giả nghĩ rằng đó là cuộc đời thật của tôi. Trong khoảng thời gian đó, tôi không chỉ vất vả trong việc tự làm xấu, phơi nắng để da thật đen, ăn kiêng để ốm mà còn bị ám ảnh bởi chính nhân vật của mình. Một số phận quá nặng nề bởi định kiến xã hội, tình yêu, sự chịu đựng và cả nỗi phẫn uất. Tôi đã mất nhiều thời gian để thoát khỏi nhân vật mà tôi hóa thân khi đoàn phim đóng máy.
Không có ưu ái riêng!
Dẫu từng tham gia nhiều phim nhưng Đinh Y Nhung được nhắc đến nhiều hơn sau Lấy chồng người ta. Thành công này có phải nhờ chị được chồng-đạo diễn Lưu Huỳnh, ưu ái dành cho nhiều đất diễn?
Đúng là so với những phim trước đây, dù nỗ lực rất nhiều, tôi chưa để lại ấn tượng với khán giả điện ảnh, truyền hình. Ưu ái ư? Không có đâu vì Lưu Huỳnh vốn rất sòng phẳng, công bằng. Với anh ấy không có chuyện vợ chồng trên phim trường. Tôi cũng như những diễn viên khác, phải tận lực để chứng minh bản thân trước mặt đạo diễn.
Đúng là so với những phim trước đây, dù nỗ lực rất nhiều, tôi chưa để lại ấn tượng với khán giả điện ảnh, truyền hình. Ưu ái ư? Không có đâu vì Lưu Huỳnh vốn rất sòng phẳng, công bằng. Với anh ấy không có chuyện vợ chồng trên phim trường. Tôi cũng như những diễn viên khác, phải tận lực để chứng minh bản thân trước mặt đạo diễn.
Làm việc cùng chồng là đạo diễn giỏi, với chị, đó có phải là thuận lợi để thăng hoa trong nghệ thuật?
Thoải mái chính là cảm giác của tôi trong suốt quá trình hợp tác làm việc với anh ấy. Sự kết đôi ăn ý giữa diễn viên và đạo diễn trên trường quay luôn gặt hái những thành công nhất định và tôi đã chứng kiến nhiều thành công như thế. Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng hết mình để bản thân có thể trở thành nhân tố trong sự kết hợp đầy thăng hoa đó. Tất nhiên, không chỉ với đạo diễn Lưu Huỳnh mà với bất cứ đạo diễn nào mà tôi có cơ hội hợp tác. Tôi tin, ở đời, mọi thứ đều được sắp xếp bởi một chữ duyên. Sự kết hợp thành công nào đó cũng nhờ vào một chữ duyên và nếu đã nỗ lực hết mình nhưng thất bại, có lẽ, họ còn thiếu một chữ duyên.
Nữ diễn viên này vào vai phụ nữ cam phận đầy thuyết phục
Nhiều người tỏ ra bất ngờ khi thấy chị vào vai phụ nữ cam phận quá “ngọt”, khác xa vẻ ngoài hơi nam tính của chị. Vậy, đâu là bản chất thật trong con người Đinh Y Nhung?
Đúng là tôi… hơi nam tính. Sống tự lập ngay từ lúc nhỏ, đến khi ba mẹ qua đời, tôi thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tôi không cho phép mình quỵ xuống vì bất cứ lý do gì. Tất nhiên, cuộc sống không bao giờ bằng phẳng và dẫu sao tôi vẫn là một phụ nữ. Nhưng, tôi phải vượt qua khó khăn vì không có lựa chọn nào khác. Tôi được dạy rằng cuộc sống của bản thân là đáng quý, dù có khó khăn cũng phải bảo toàn cuộc sống của mình. Thế nên, tôi cứng cỏi lắm, trong mọi hoàn cảnh.
Đúng là tôi… hơi nam tính. Sống tự lập ngay từ lúc nhỏ, đến khi ba mẹ qua đời, tôi thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tôi không cho phép mình quỵ xuống vì bất cứ lý do gì. Tất nhiên, cuộc sống không bao giờ bằng phẳng và dẫu sao tôi vẫn là một phụ nữ. Nhưng, tôi phải vượt qua khó khăn vì không có lựa chọn nào khác. Tôi được dạy rằng cuộc sống của bản thân là đáng quý, dù có khó khăn cũng phải bảo toàn cuộc sống của mình. Thế nên, tôi cứng cỏi lắm, trong mọi hoàn cảnh.
Chậm mà chắc!
Dường như Y Nhung đang đi quá chậm so với nhiều đồng nghiệp khác dù có lúc, chị được nhìn nhận là một diễn viên triển vọng…
Tôi chọn con đường chậm mà chắc. Vả lại, như tôi đã nói, có những điều bản thân mình không thể tự tạo ra được, nhất là trong nghệ thuật, nó luôn đòi hỏi sự cộng hưởng của nhiều yếu tố. Tôi tin vào chữ duyên nhưng không đồng nghĩa tôi buông xuôi và phó mặc. Điều duy nhất tôi có thể làm là cố gắng hết mình cho công việc còn kết quả thế nào không phải điều quan trọng nhất, vì tôi đã cố gắng hết mình.
Nhiều nghệ sĩ luôn tranh thủ xuất hiện trước công chúng để “cập nhật” hình ảnh của mình nhưng chị lại luôn tránh xa đám đông, tiệc tùng. Chị không thích nổi tiếng?
Nếu nói tôi không thích nổi tiếng là xạo đấy và tôi biết chắc chẳng ai tin điều đó, vì trong nghệ thuật, nổi tiếng luôn là yếu tố cộng hưởng, cộng sinh. Nhưng, mỗi người sẽ chọn cho mình một cách nổi tiếng khác nhau và tôi cũng thế. Tôi thấy tiệc tùng rất mất thời gian. Có thể, tôi đã trở thành người lỗi thời rồi cũng nên nhưng một điều tôi hiểu rất rõ là cuộc sống của mình còn nhiều thứ khác chứ không chỉ có công việc.
Y Nhung và một cảnh trong phim Lấy chồng người ta
Chị chưa bao giờ tự đánh bóng tên tuổi nhưng nhiều người từng gặp chị đi chùa, đi từ thiện với tâm thái năng động hơn hẳn Y Nhung thường ngày. Hai hình ảnh sao lại khác đến thế?
Mình làm việc với cái tâm mà mình thấy đúng nhất là được rồi. Tôi tin vào chữ duyên nên không phải mình cứ cố công tạo là thành đâu. Tôi mang niềm vui đến cho người khác để chính mình cũng có thêm niềm vui chứ không phải làm để người khác thấy. Tôi không thích trình diễn. Tôi đi từ thiện vì thấy cần phải làm chứ làm từ thiện để cái tên của mình tốt hơn, với tôi, điều đó không cần thiết.
Đã chọn sẽ không tiếc!
Có lần, nghe chị kể, khi quyết định chọn chồng là đạo diễn Lưu Huỳnh và con gái Ivy, chị bỏ hẳn con người Đinh Y Nhung trước đó. Sau này chị có hối tiếc?
Không đâu, cuộc sống mình đã chọn, đã quyết định, không có gì là thiệt thòi hay đáng tiếc cả. Với mọi người phụ nữ, điều cuối cùng họ mong muốn vẫn là một gia đình cùng những người mình thương yêu. Tôi cũng không ngoại lệ. Hơn nữa, tôi sống tự lập từ nhỏ nên luôn có trách nhiệm với lựa chọn của mình.
Mỗi người đều có một lựa chọn riêng và tất nhiên, sự lựa chọn nào cũng có được và mất. Với Y Nhung, chị được gì trong sự lựa chọn của mình?
Hôn nhân cũng giống như công việc, tất cả đều phải trải qua nhiều giai đoạn, lúc thăng lúc trầm, lúc hạnh phúc tràn trề, lúc bực bội bất an. Không con đường nào chỉ có hoa hồng mà thiếu gai góc, đá cuội. Trải qua những giai đoạn đó, tôi tự rút ra cho mình một công thức, phải chịu thiệt một tí, chịu nhịn một tí mọi thứ mới cân bằng. Phụ nữ nào muốn ấm êm đều thế cả thôi, chẳng riêng gì tôi.
Nữ diễn viên xinh đẹp này chia sẻ cô giữ hòa khí trong gia đình bằng câu "một điều nhịn, chín điều lành"
Trong nhà có đến hai nghệ sĩ sẽ có lúc “đá thúng đụng nia”, làm thế nào chị dung hòa cuộc sống của mình với một người chồng nổi tiếng?
Một điều nhịn, chín điều lành. Một người ở trận tuyến, một người ở hậu phương. Xã hội phân công rõ ràng, công việc và trách nhiệm của từng người. Nếu để ý kỹ, bạn sẽ nhận ra mọi thứ được sắp xếp hợp lý đến mức kỳ diệu, rất vừa vặn không thiếu cũng chẳng thừa.
Đạo diễn Lưu Huỳnh chắc phải chiều chị lắm, hay ít nhất là một “cao thủ” mới giữ được người đẹp ở nhà…
Anh ấy khó tính lắm nên cũng ít khi biểu lộ cảm xúc của mình ra ngoài. Chỉ có điều, tôi sống cùng đã lâu nên cũng hiểu anh ấy ít nhiều. Trong công việc anh ấy là một người cực kỳ khó tính nhưng với gia đình hay bạn bè lại rất tình cảm. Một người có hai thái cực tình cảm rất trái chiều nhưng hợp lý. Đó cũng là điều khiến tôi “chết” vì anh ấy. Với tôi, quan trọng nhất trong cuộc sống hôn nhân là sự tôn trọng lẫn nhau và chúng tôi có điều ấy.
Có bao giờ Lưu Huỳnh yêu cầu chị lui về lo chuyện gia đình thay vì bôn ba kiếm sống?
Không hẳn là yêu cầu như vậy nhưng anh ấy muốn tôi có làm gì cũng phải cân bằng gia đình và công việc. Tôi không thể bỏ bê hoặc gạt hẳn một trong hai điều trên ra khỏi cuộc sống của mình.
Không hẳn là yêu cầu như vậy nhưng anh ấy muốn tôi có làm gì cũng phải cân bằng gia đình và công việc. Tôi không thể bỏ bê hoặc gạt hẳn một trong hai điều trên ra khỏi cuộc sống của mình.
Vẫn là người phụ nữ H’Rê Đinh Y Nhung người dân tộc H’Rê quê ở Ba Tơ, Quảng Ngãi. Cô bắt đầu gây chú ý với khán giả khi tham gia cuộc thi Hoa hậu Việt Nam 2000. Lúc đó, Đinh Y Nhung vừa học xong ngành múa trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật Quân đội Hà Nội. Sau cuộc thi, nhiều lời mời cô làm người mẫu, đóng phim, biểu diễn... và Y Nhung đã rời Quảng Ngãi vào TPHCM lập nghiệp. Vai diễn đầu tiên của Nhung là Marilyn Mai trong phim 39 độ yêu. Những vai diễn của Đinh Y Nhung trong các phim “Công nghệ thời trang”, “Ngã rẽ”, “Phiên chợ số”, “Mẹ và con trai”...tương đối nặng về tâm lý. Đinh Y Nhung từng là gương mặt tốp 5 đề cử Giải Mai Vàng 2010 hạng mục Nữ diễn viên Phim truyền hình. “Máu đang chảy trong người tôi là của người H’rê. Cha mẹ tôi là người H’rê, đại gia đình tôi hiện đang sống ở Ba Tơ. Dù đi đâu, làm gì chăng nữa, tôi vẫn là một người phụ nữ H’rê, rất mộc mạc và chân chất”-Y Nhung thường chia sẻ. Đến với nghệ thuật và hiện chị an phận với công việc của mình: “Số phận đưa đẩy tôi tới nghệ thuật, tôi sẽ gắn với nghề diễn dài lâu. Tôi không có ý định chuyển lên làm đạo diễn hay nhà sản xuất. Diễn viên không có tuổi miễn là diễn xuất tốt. 20 tuổi có vai tuổi 20, già 60 tuổi thì có vai già”, Đinh Y Nhung khẳng định. |
Theo Thùy TrangNgười lao động
Cuộc sống - Tin Làng Sao - Tin Tức - Tin Xã Hội
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






Recent Comments