Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos

Con nhớ… Nhớ cái cảm giác hạnh phúc khi bưng bát cơm gạo mới thơm lành có góp sức mình. Một hạt cơm rơi ra ngoài mâm con cũng cố nhặt lên, thổi thổi cho bay bụi bẩn rồi bỏ vào miệng ăn ngon lành. Con nhớ… Sau mỗi mùa gieo, ba chỉ đi khom khom vì lưng đau nhức. Bàn chân của má có lúc phồng rộp, móng vàng khè, kẽ chân sưng tấy lên vì nhiễm phèn.
 Hôm nay, một người bạn rủ con ra ngoại thành hoàn thiện bộ ảnh “đồng quê”. Đứng giữa mênh mang nắng gió, con bất giác nghĩ đến một miền thương nhớ: quê nhà. Những ngày này, ba má và biết bao người dân nơi xa kia đang gò lưng gieo hạt để đợi ngày lúa nảy mầm, đơm bông.

Vụ đông xuân, cả làng xuống đồng giữa trời rét cắt da cắt thịt. Ba má phải thức dậy từ lúc trời còn tối mịt, lục đục sửa soạn cho một ngày gieo mạ. Con mắt nhắm mắt mở ngồi thu lu trong góc, phần vì lạnh, phần vì ngái ngủ. Má dặn con ở nhà ngoan, nhớ mở chuồng gà, khuấy cám cho lợn, cắt cỏ cho bò và… dỗ bé Tí ăn cơm. Con lớ mớ chưa kịp “dạ” thì ba má đã vội vã ra khỏi nhà. Đâu đó còn vọng lại tiếng cọc cạch của chiếc xe đạp cũ kĩ. Âm thanh xa dần, trời vẫn đen thui như hũ nút.
Vụ hè thu, trời nắng như đổ lửa. Con theo ba má xuống đồng để làm chân sai vặt. Được ngồi dưới một bóng cây cổ thụ, con háo hức đợi má lấy nón vẫy vẫy ra hiệu mang nước tới, háo hức đợi ba ngoắt tay làm dấu đem thêm cho ba một bó mạ. Ngồi mát quen rồi, hễ bước chân xuống ruộng là người con đột nhiên co rúm lại, nước như có nham thạch chảy xuống. Ở ruộng bên, bác Phú chợt đọc to: “Những trưa tháng sáu/ Nước như ai nấu/ Chết cả cá cờ/ Cua ngoi lên bờ/ Mẹ em xuống cấy”. Rồi bác hỏi: “Có phải vậy không bé Hoài? Tụi bây muốn thoát khỏi cảnh bán mặt cho đất, bán lưng cho trời thì chỉ có cách là học cho giỏi, nghe chưa!”. Ba má cười, liếc nhìn con rồi gật đầu.
Lớn lên, con đã có thể giúp đỡ ba má làm đất, nhổ mạ và buộc lại thành từng bó nhỏ. Tưởng là dễ, nhưng mấy vụ lúa đầu con vụng về làm gãy biết bao thân mạ, có khi nhổ lên rồi mà rễ vẫn cắm sâu trong đất. Con vội nhét cây mạ bị đứt rễ xuống bùn nhão. Tối về, ba nói khẽ cho riêng con nghe: “Nhổ mạ khó lắm đấy, con cứ làm từ từ theo sức của mình, đừng lãng phí, dù là một thân mạ nhỏ, con gái nhé”.

Những mùa gieo cứ tuần hoàn từ tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác. Con đã biết nhổ mạ rành rọt, cấy lúa thẳng tắp. Dù là ngày buốt giá hay ngày đỏ lửa, chân con bước xuống đồng đã vững hơn, da con nhuộm một màu nâu rám nắng, tóc con cũng hoe hoe theo ánh mặt trời tháng sáu. Má chọc: “Coi bộ con gái mình thành nông dân thứ thiệt rồi. Mai mốt đen thui, đi buổi tối, trai làng muốn ‘cưa’ cũng không nhìn thấy”. Con chợt chạnh lòng. Hình như ba nháy mắt bảo má đừng đùa nữa.
Con nhớ… Nhớ cái cảm giác hạnh phúc khi bưng bát cơm gạo mới thơm lành có góp sức mình. Một hạt cơm rơi ra ngoài mâm con cũng cố nhặt lên, thổi thổi cho bay bụi bẩn rồi bỏ vào miệng ăn ngon lành. Con nhớ… Sau mỗi mùa gieo, ba chỉ đi khom khom vì lưng đau nhức. Bàn chân của má có lúc phồng rộp, móng vàng khè, kẽ chân sưng tấy lên vì nhiễm phèn.
Con còn nhớ cả vụ mùa khi con học năm ba đại học, mặc dù máy cày đã xào xáo mảnh ruộng nhà mình nhưng ba nói cần phải bừa lại cho tơi đất. Loay hoay mãi vẫn không mượn được con trâu hay con bò nào, gia đình mình lên một phương án thú vị: chặt một thân chuối to dài, buộc dây vào hai đầu và dùng sức người kéo. Con và bé Tí xung phong “kéo cày”. Mấy lượt đi đầu thấy nhẹ nhàng nhưng càng “kéo cày” càng thấy nặng như chì. Mấy bác hàng xóm nhìn hai chị em mà cười ha hả: “Sinh viên đến mùa thi có cày như thế không?”. Con cũng cười nhưng mặt méo xẹo vì mệt.
Ruộng nhà mình giờ đã ít hơn, cũng chẳng ai dại mà đi kéo cày thay trâu nữa. Thấy kinh tế vững lên, mọi người xúi ba má bán ruộng cho nhàn thân. Ba cười: “Còn làm ruộng là còn biết ơn hạt giống, còn quý từng hạt cơm vương vãi trên mâm”. Còn con, mỗi lần nhớ những giọt mồ hôi chan cùng bùn đen, con lại tự nhủ lòng phải vươn lên để đổi lấy nụ cười trong mắt ba má.
-
… Lạnh về rồi, nhắc người thương mặc ấm!
(CHT-Blog) Bất chợt chạm ngõ cái lạnh của mùa, ta ngẩn ngơ đưa tay đón gió vào lòng, hanh hao thương nhớ, chùng chình nhớ thương.

Gửi những người đã, đang và sẽ trở thành người thương trong cuộc hành trình vạn dặm. Gửi những ai đi cùng ta, bên cạnh ta, song song với ta hoặc giao ta trên một đoạn đường ngắn ngủi. Gửi cả những dại khờ, những phút bốc đồng nông nổi, cùng những yêu thương đậm sâu ta chôn giấu trong tim…

Mùa về rồi, gió lạnh thổi xác xơ lòng, người đi ra đường đừng quên mặc ấm!

Những câu nhắc dù là thừa thãi, dù là nhỏ nhoi và chìm nghỉm trong muôn vàn câu nhắc của muôn vạn người khác đang lướt qua nhau, nhưng vẫn muốn nhắn nhủ tới người, những người thương chiếm cứ một khoảng trống trong tim ta, mặc thêm áo ấm khi Đông về, người nhé!

Trong chuỗi va đập của nhịp sống hối hả hằng ngày, sự lướt qua nhau của hai kẻ lạ mặt cũ lòng là một biến cố ngẫu nhiên, là sự sắp đặt vô tình của số phận. Nhưng cũng nhờ những biến cố ngẫu nhiên ấy, ta quen một người dưng, thương một người dưng, có thể sau này trở nên say đắm trong biển tình, cũng có thể hững hờ xa cách đến đắng lòng. Chỉ biết rằng chúng ta từng có duyên hạnh ngộ, dẫu vô duyên về sau nhưng cũng là một thời ta nuôi thương nhớ qua những chuỗi tháng ngày dài ngắn khác. 

Ta chợt nghe hanh hao mùa cũ gợi miền kỷ niệm buồn thương tang tóc, nhớ những ngày mùa về so vai bên nhau, tay lồng tay nhau trên phố. Ta nghe trên phố hát khúc tình rong ruổi rêu phong, nghe những nhịp tim thời xuân trẻ ấm nồng nhiệt huyết. Ta còn nhớ những đoạn mênh mang hạnh phúc, những nụ cười ngắn ngủi chạy dài trên những nỗi đau thương…

Mùa khe khẽ hát, ta khe khẽ say, say trong một thời nhung nhớ cũ. Biển người quá đông và tim ta chật chội, chợt ùa về cảm giác trống rỗng, tay tìm tay nắm lấy cố với níu chút kỷ niệm từ những ngày tháng yêu thương xưa. Nhưng ta biết rằng, phải tự nhủ mình buông tha quá khứ, thả trôi kỷ niệm về một khoảng trời riêng vốn hiện tại không thuộc về. Ta trao yêu thương chân thành cũng chỉ mong người cũ an yên với say sưa tình mới.

Những ngày gió mưa hun hút, những ngày tê tái tim mềm, ta chông chênh trong một miền không thể bình yên. Không phải miền lạnh lẽo, mà là miền cô đơn. Có quá nhiều cách để sưởi ấm trong những ngày lạnh, đơn thuần là khoác thêm áo, quàng thêm khăn, hoặc co mình trong chăn ấm và nhâm nhi một tách trà nóng tỏa khói thơm lừng,… Ta cũng rụt rè ngượng nghịu, gửi đến những người đã qua, đang tồn tại và sẽ đến, những miền ấm áp từa tựa yêu thương, lại ấm nồng những quan tâm thành thật. Nụ cười đó, ta vẽ trên môi, như lời nhắc đó, ta dành trọn cho người!

… Lạnh về rồi, nhắc người thương mặc ấm!

Nguồn: Trasua
- -
(Vuonyeuvn.com) -  Có thể đây là lá thư từ trước tới giờ anh viết cho một người con gái mà anh từng yêu, từng thương, từng nhớ, từng quí nhất; có thể ví như bằng cả trái tim của anh. 

Em ơi! khi những lúc ở bên em anh cứ tưởng rằng như ở một thiên đường vậy đó; đó chính là những chuỗi ngày mà chúng ta sống có một cuộc sống rất hạnh phúc, êm ái làm sao và có thể ví như những đôi "chim uyên ương" bay lượn tự do trên bầu trời để tìm cho mình một thiên đường riêng, hạnh phúc riêng vậy đó. Tuy anh và em cả hai gia đình cũng không khá giả gì cho lắm, nhưng chúng ta đã yêu nhau bằng cả trái tim và nghị lực. 

Em biết không, trước đây anh là một con người sống có cuộc sống rất bê tha, thiếu tự tin, ngày đây mai đó không có một mục đích gì cho tương lai của mình cả, đến khi gặp được em anh cứ như chú chim non vừa mới nở, chỉ biết kêu những tiếng kêu "chíp chíp" khi con chim mẹ mốm mồi cho chú chim non vậy đó (ý anh nói đây có nghĩa là, khi anh gặp được em trong anh rất thơ ngây, khờ dạy, chỉ biết nghe những gì em nói, những gì em khuyên mà không hề có ý nghỉ ngược lại). 


Em biết không? đó chính là một tâm hồn của một người đang yêu một cô gái "tình cảm của anh ta là một tình yêu da diết, luôn luôn hình bóng của người mình yêu hiện trong tâm tưởng, thấm đượm trong máu thịt của mình,... đến độ nổi mà anh không có từ nào diễn đạt được nó nữa". anh còn nhớ những ngày ta sống bên nhau rất,... rất là hạnh phúc, (đó là những buổi tối khi chúng ta tan ca về anh và em cùng trên chiếc xe chạy một vòng hóng mát và lúc này anh chỉ chạy một tay, còn một tay anh giành để nắm tay em, để giữ em không cho em buôn anh ra; rồi chúng ta đi đến một chổ mà cả hai rất thích đó chính là "Bến Thượng Hải" mà em với anh cùng đặt tên cho nó; nói thật ra đó là một bãi cát nằm ven một con Sông Hậu, ý nói vậy để cho nó sang thôi, rồi anh ôm em bên cạnh anh lúc đó mọi người nhìn chúng ta với đôi mắt ranh tị, nhưng đôi mắt ranh tị ấy trong đó có sự ngưỡng mộ vì chúng ta yêu nhau quá tha thiết: một tình yêu tinh khôi, giản dị, ... anh nói vậy chắc em nhớ lại nó vui như thế nào và nó trân trọng như thế nào rồi nhỉ. 


Nhưng em ơi? tại sao em không trân trọng nó chứ, không giữ nó chứ, sao em nghĩ một cái thực tại mà không nghỉ về tương lai đang chờ đón chúng ta mà chỉ nghĩ những gì đang ở trước mắt, muốn giành lấy cho bằng được đó chính là gì: gấm lụa, nhà cao, hay danh vọng, vật chất xa hoa; những cái đó đâu tự nhiên mà có được dễ dàng đâu em, hay em thích bài hát “Hạnh phúc đơn sơ” do Mạnh Quỳnh trình bày hả?. Muốn giành được nó ta phải đánh đổi bằng cả con người mình đó. Nói thì nói vậy chứ anh nào dám phiền muộn gì em, mà ngược lại anh càng thấy thương em nhiều hơn thế nữa, bởi anh biết anh và em cuộc sống của chúng ta còn thiếu thốn về mọi mặt, hai đứa đi làm rất cực khổ để có được đôi ba đồng tiền; em thì tiếp mẹ trong việc chi tiêu hằng ngày, còn anh thì tiếp gia đình anh để có tiền ăn đi học; thời gian thì rất là bận rộn vừa lo mọi mặt nhưng chúng mình cũng giành thời gian cho nhau nhiều lắm, cũng đủ hiểu cho cả hai như thế nào rồi đúng không?. 


Đến đây những giọt nước mắt anh rơi nhòe trên trang giấy bởi lẽ anh rất nhớ, nhớ về em nhiều lắm, nhớ về dóc dáng, bóng hình, khuôn mặt, nhớ những nụ cười, thôi anh không muốn nhắc lại những kỷ niệm, những tình cảm nữa vì nó bây giờ chỉ là một quá khứ, mà quá khứ thì nó đâu khi nào quay lại được đâu đúng không em?. 


Anh rất là hiểu em, có một ngày khi chúng ta còn ở bên nhau anh có nói với em rằng em à! nếu em sống với anh mà cảm thấy thiếu hụt, hay một gì đó thì anh sẳng sàng để em chọn riêng con đường đi cho chính mình. Nhưng rồi điều đó đã có thật, đó là sao một lần em theo mẹ lên TP (nhà của người Dì bà con) chỉ ở có 30 ngày, (đó là những ngày mà chúng ta xa nhau nhiều như thế và cũng là thời gian để thử thách cho chúng ta) đúng thật vậy, khi em về ngày đầu tiên em đến thăm anh, trong anh lúc này một tia sáng bừng rực dậy hướng về em, một tình yêu tinh khôi của anh, anh vui mừng làm sao vì những ngày qua anh nằm co ro trong căn nhà trọ vẫn nằm và vẫn đợi, đợi em về đó,.... em có biết không?. Rồi em nói lời chào anh, đến một lác sau anh nghe qua một câu mà trong anh sốt lên từng cơn sốt, nóng cả đôi tai mà anh nghe văng vẳn đâu đó hình nhưng câu nói đó không phải là của em nhưng chính là em "chúng mình chia tay anh ạ". Anh chỉ biết nín và nín từng hơi thở của anh, nhịp tim đập chậm lại trong anh đang tan nát cỏi lòng và nhớ về lời nói khi xưa mà anh nói với em, chắc có lẽ em đã chọn được con đường đi riêng cho chính mình rồi đúng không?. nhưng liệu con đường mà em chọn có đem lại hạnh phúc cho mình không hay chỉ là một con đường mà ai đó đã chọn sẳng cho em,... 


Thời gian đã thắm thoát một năm, lá thư này anh gửi không biết tới em hay không nhưng anh rất mong em được nhận được và hiểu được tình cảm mà trước kia anh giành cho em như thế nào rồi, sau cùng anh chúc em hạnh phúc, được đi trên con đường đi mà em đã chọn, cho anh gửi lời thăm mẹ chúc sức khỏe mẹ nhiều! Người em từng yêu! 

Nguyễn Thuận - nguyenthuan84longmy@yahoo.com.vn Theo: GĐVN
- - -
(Vuonyeuvn.com) - Khi chia tay, không có nghĩa là đã hết yêu. Người ta phải chia tay vì nhiều lý do, nhưng trong đó k có lý do là đã hết yêu. Khi hết yêu là khi ta nhận ra không còn yêu người đó.
Khi chia tay mà vẫn yêu thì người ta sẽ cảm thấy đau, thấy nhói lòng khi nghe một cái tên, nhìn một đồ vật liên quan đến người ấy. Khi hết yêu có nghĩa là hết nhớ, hết buồn. Nếu có nhớ thì đó cũng là những nỗi nhớ thanh thản, nhớ để tự mỉm cười.
Khi chia tay mà vẫn yêu thì vẫn mơ hồ ảo tưởng rằng một ngày sẽ quay lại, dù biết rằng điều đó dường như k thể. Khi hết yêu sẽ k muốn quay về.
Khi hết yêu, vẫn muốn gặp lại người đó, vẫn muốn là bạn của nhau, muốn níu giữ một thứ tình cảm k phải là tình yêu. Khi chia tay mà vẫn yêu có nghĩa là bạn k muốn gặp lại người đó, không đủ dũng cảm để đối diện với niềm đau nhức nhối trong tim mình.
                                           
Khi hết yêu, qua đường gặp lại vẫn vui vẻ trao nhau một lời chào. Khi chia tay mà vẫn yêu thì thoáng thấy dáng ai giống người ấy đi trên đường, lại giật mình thảng thốt. Nếu như đó k phải là người ấy, sẽ chợt thấy hụt hẫng. Nếu đó là người ấy thì lại muốn lướt qua thật nhanh.
Khi hết yêu sẽ mừng khi người ta có người mới. Khi chia tay mà vẫn yêu thì k dám nghĩ đến điều đó. Mới chỉ tưởng tượng ra người đó sánh bước bên ai là lại thấy nhói lòng, thật buồn!
Khi hết yêu có nghĩa là sẵn sàng để yêu người mới. Khi chia tay mà vẫn yêu thì cứ nghĩ rằng chẳng ai như người xưa, cho dù người ấy có nhiều lầm lỗi.
Khi hết yêu cảm thấy cuộc sống mình có sự thay đổi. Khi chia tay mà vẫn yêu thấy cuộc sống sao lắm đổi thay,
nhưng cuộc sống vốn là như vậy ...
- - - -
(Vuonyeuvn.com) - Anh ơi, em cần 1 chỗ dựa..đủ an toàn và vững chắc, để khi em có mệt mỏi mà tựa vào thì cũng cảm thấy yên tâm...

Để khi những buổi như mưa chiều nay, lạnh buốt toàn thân cả lên..ước chi có 1 cái ôm thật chặt để lòng em lại ấm, không còn sợ mưa gió bão bùng ngoài kia
Để dẫu khi em có bực người này 1 chút, có khó chịu với người kia 1 tí, hay là có anh nào vừa ăn hiếp em thì em sẽ được dịp ôm cái fone mà kể với anh..là cho em biết thì ra cũng còn 1 người chịu nghe em nói
Là vì đôi khi em thấy không còn tin tưởng vào mình nữa, em thiếu đi cái cảm giác tự tin là việc gì em cũng có thể làm được, thì em lại có người để động viên, để khuyến khích em..đừng bỏ cuộc
Chẳng qua là em cũng muốn nhõng nhẽo lắm mà không thể làm được với ai cả ngoài anh thôi..anh biết mà, chẳng thể vào công ty với khuôn mặt kiểu baby được..bị cười chết thôi
Thật ra, thì anh hãy hiểu em hiện giờ đang thèm khát cái gọi là yêu thương mà từ lâu em quên bẵng nó đi..hay có thể em cố tình giấu nó vào 1 góc nhỏ của trái tim..để thực hiện những việc quan trọng hơn
Là do..em sợ lắm mỗi chiều thứ 7, chủ nhật..bước ra đường là thấy đôi này đôi kia..còn em cứ lẻ loi 1 mình, 1 chỗ..là do em cảm thấy khó chịu với ánh nhìn của người khác kiểu như " sao em ấy lại 1 mình vào cuối tuần nhỉ, chắc là thất tình đây"
Hay chăng là sau sóng gió, bão bùng thì người ta lại mong tìm đến bình yên, cái bình yên thật sự của 2 người..làm ấm đầy lên những hạnh phúc nhỏ nhoi, làm cho mình lại biết được cảm giác nhịp đập loạn xạ mỗi khi nhìn thấy ai đó, là khi em nhìn vào ánh mắt người mà em chất đầy cả yêu thương
Em đang chờ...đang tìm kiếm ai đó cho em cái tình yêu thật sự, cái cảm giác muốn gắn bó, muốn yêu thương..cho em biết được cảm giác mình sẽ vì 1 ai đó hết lòng lần nữa..và còn nữa những lần giận hờn vô cớ, cãi nhau gầm trời rồi lại đi năn nỉ nhau như những đứa trẻ con...
Ôi thôi em không nói nữa vì càng nói em càng mong ngóng nhiều hơn..gửi anh phương xa anh nhé
Theo: amina_dung - diendan.vuonyeuvn.com 
- - -
(Vuonyeuvn.com) - Tình yêu chỉ đến với những người vẫn còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng. Nó chỉ đến với những người vẫn còn muốn yêu khi họ đã từng bị tổn thương. Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người.
Nhưng mà em sẽ mất cả đời để quên một người. Chính vì thế mong em đừng bao giờ đi yêu một người chỉ vì bề ngoài diện mạo đẹp đẽ của họ tại vì cái đẹp đó rất dễ bị phai tàn. Và đừng bao giờ yêu người ta chỉ vì tiền tài danh vọng, tại vì những cái đó đều sẽ tan theo mây khói. Em hãy chọn một người mang lại được nụ cười trên môi của em tại vì chỉ có nụ cười mới có đủ quyền lực xua tan màn đêm u tối trong em…..

Em hãy chọn một người mà muốn những thứ tốt nhất đến với em và sẵn sàng để sự vui vẻ của em trên hết mọi thứ; trên cả sự vui vẻ của chính mình. Em hãy chọn người mà em có thể cùng tâm sự, chia sẻ niềm vui với nỗi buồn, sẵn sàng ôm em vào lòng khi cần thiết và hoàn toàn hiểu rõ tất cả về em và những gì em muốn. Em hãy chọn người mà chịu bỏ hết tất cả thời gian quý báu của họ để đến với em và không bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì ngoại trừ được nghe lời nói dịu dàng của em và làm một nơi nương tựa tốt nhất khi em cần đến…..

Tình yêu bắt đầu từ một nụ cười, chớm nở bằng một cái hôn và cảm nhận được từ những cái ôm ấp dịu dàng. Một tình yêu thật sự không thể xây dựng từ những mâu thuẫn đổ vỡ của quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai. Em nên hướng nhìn thẳng về phía trước chứ đừng bao giờ ngoái nhìn lại dĩ vãng. Em sẽ không thể nào tiếp tục sống vui vẻ nếu như em không chịu bỏ qua những đau đớn từng xảy đến trong đời.

Em nên có nghị lực để làm những gì em cảm thấy là đúng và tốt cho những người bên cạnh em , nhất là chính bản thân em. Nếu em để cho một mối tình không vui vẻ luôn níu kéo em thì em sẽ càng bị nhiều đau khổ, tan nát con tim và cay đắng của sự chia tay.

Chính vì những thứ nói trên, em đừng bao giờ ngần ngại nói lên những gì em đang suy tư và những gì đang đến trong lòng em. Những lời nói mà không thể nói được, lúc nào cũng mang đến những bất hạnh cho chính bản thân. Những lời không nói đó có một lực rất mạnh mẽ và nó sẽ làm ảnh hưởng đến em rất nhiều nếu em không nói ra. Có những lúc trong cuộc sống khi em thật sự nhớ nhung một người và chỉ muốn lấy người đó ra khỏi giấc mơ và mong muốn có thể ôm lấy họ trong thực tại.

Em hãy mơ những gì em muốn mơ và đi tới những chỗ nào em muốn tới. Em hãy làm những gì em muốn làm, tại vì em chỉ có một cuộc đời và một lần cơ hội để làm những gì em muốn.
Theo: GĐ
- - -
Tôi không biết mình nên làm
thế nào là tốt nữa.(Ảnh minh họa)
(Vuonyeuvn.com) - Có thể khi tôi viết những dòng tâm sự này lên mặt báo, sẽ có bạn cho rằng tôi là một người ngốc nghếch, không biết suy nghĩ, không biết chuyện phải trái là thế nào. Nhưng thật sự tôi đang rất bối rối, không biết mình phải làm như thế nào nữa?

Tôi và bạn trai yêu nhau cũng gần được 1 năm, vì tính chất công việc nên tôi và anh 1 tuần mới gặp nhau 1 lần, bù lại anh rất tốt với tôi, quan tâm, chăm sóc và lo lắng cho tôi rất nhiều từ sức khỏe cho đến công việc.
Nhưng tôi đến với anh chỉ vì lúc đó tôi hụt hẫng khi chia tay với bạn trai củ mà tôi đã gắng bó suốt 6 năm trời, và một phần vì anh đang làm thủ tục để sang Úc định cư, nên tình cảm tôi giành cho anh chỉ đơn thuần là thích..hay nói đúng hơn anh như cái phao đã cứu tôi giữa biển rộng… theo thời gian tôi nghĩ rằng mình đã yêu anh, những tưởng là sẽ như vậy nếu như không có sự xuất hiện của N – một người đồng nghiệp của tôi…
Tôi và N ban đầu chỉ nói chuyện với nhau qua công việc, xả giao, nhưng lâu dần không biết sao mà 2 người lại có tiếng nói chung, quan điểm sống phù hợp, mặc dù tôi và N chưa bao giờ đi xa hơn trong giới hạn là bạn đồng nghiệp, nhưng N đã tâm sự rất nhiều với tôi về tất cả mọi chuyện, và cũng nói là yêu tôi. Tôi đã không nhận lời, và nói cho tôi thời gian để suy nghĩ… Thật sự lúc đó tôi nghĩ rằng mình có thể đến với anh vì tôi nghĩ có lẽ chỉ có lấy người mình yêu thật sự mới có hạnh phúc, tôi đã có ý định chia tay bạn trai của tôi để đến với N.
Nhưng khi tôi vừa có ý nghĩ đó thì đó cũng là lúc tôi biết N đã có gia đình. Khỏi phải nói tôi đã giận như thế nào, tôi cắt mọi liên lạc với N, nhưng không được vì chúng tôi làm cũng công ty, hầu như ngày nào cũng gặp mặt. N đã xin tôi tha thứ vì đã không nói mình đã có gia đình, chỉ chờ có cơ hội thích hợp mới nói cho tôi biết thôi. Và gia đình N đang có không hạnh phúc, đó là kết quả của thời sinh viên N ham chơi… N nói chỉ cần tôi chấp nhận N và con N thì N sẽ chia tay vợ để đến với tôi…
Cùng thời điểm đó thì có công ty nước ngoài gọi tôi về làm việc. Nếu về thì sẽ ở gần nơi bạn trai tôi đang làm việc. Anh mong tôi về biết chừng nào, lý trí mách bảo tôi rằng hãy đi đến nơi khác để không gặp N, để tiếp tục cuộc sống của mình nhưng không hiểu sao trái tim tôi cứ bắt tôi phải ở lại, thật sự tôi đang bâng khuâng lắm, không biết mình phải làm sao nữa???
Các bạn có thể cho tôi một lời khuyên đúng đắn được không?
Theo: HPGĐ
-
(Vuonyeuvn.com) - Ngày hôm qua còn cười đùa bên nhau, dành cho nhau những quan tâm, yêu thương ngọt ngào. Ngày hôm nay nụ cười biến thành những giọt nước mắt, xót xa, mằn mòi khi cuộc tình tan vỡ.
Ai đã từng nói sẽ yêu thương em suốt cuộc đời này? ai đã thề nguyện nắm bàn tay em đi tới cuối con đường? Bây giờ chỉ là một làn khói hư vô mà thôi. Đã bao nhiêu đêm em dành nỗi nhớ cho anh cũng là bấy nhiêu đêm nước mắt em rơi trong tuyệt vọng, đớn đau. Tình yêu mình cùng nhau bồi đắp sắp tới ngày kết trái mà anh lại ra đi… Anh đâu còn nhớ. Chúng mình đã có những ngày tháng hạnh phúc nhất, đã cùng kề vai sát cánh vượt qua biết bao khó khăn, thử thách tưởng chừng không thể chia lìa.

Mùa đông này cái lạnh sẽ giá buốt hơn khi không có anh
Vậy nhưng tất cả không tránh khỏi sự sắp xếp của số phận. Anh nói rằng ”tình yêu trong anh đã không còn. Anh xin lỗi khi những lời anh nói anh không thực hiện được, những lời anh hứa anh không làm được.” Em đã để anh ra đi khi lí do muôn đời vẫn là thế.
Một mình em đang phải đối mặt với sự mất mát, đối mặt với những đau đớn, tổn thương. Có bao giờ anh ngoảnh lại nhìn xem em đã sống ra sao? đã gục ngã và đứng dậy thế nào sau tất cả những gì anh để lại?
Em đã đặt bao niềm tin, hi vọng vào cuộc tình của chúng mình, đã từng chắc chắn anh là mối tình cuối cùng của cuộc đời em. Đã nghĩ về một mái nhà có anh, có em và tiếng cười trẻ thơ. Có lẽ chính vì sự kì vọng quá lớn ấy mà bây giờ nỗi đau em phải chịu cũng lớn hơn gấp nhiều lần. Em đã cố gắng mạnh mẽ, học cách đối diện với anh. Mỉm cười khi thấy anh vui vẻ, hạnh phúc mà trong lòng như có ai xát muối. Trái tim đau đớn nhìn về những ngày tháng đã qua để tìm cho mình chút sức lực đứng lên. Cuộc đời đã lấy mất của em quá nhiều thứ.
Em vẫn phải sống, vẫn phải học cách chấp nhận tất cả mong sự bình yên tìm tới tâm hồn mình. Mùa đông này cái lạnh sẽ giá buốt hơn khi không có anh. Em sẽ gồng mình lên đón nhận cái giá lạnh ấy như một sự thử thách chính mình vì em nhớ anh đã từng nói ”Cuộc đời là những chuyến đi không có điểm dừng. Cứ đi tới khi mệt mỏi, khi đôi chân không bước nổi thì hãy dừng lại nghỉ chân để lấy sức cho chặng đường dài tiếp theo”.
Theo: hanhphucgiadinh
- -
(Vuonyeuvn.com) - “Ngày mai tớ sẽ làm”, không có khái niệm ngày mai đâu bạn ạ, cuộc sống sẽ không chờ đợi ai.
Bạn đang mất phương hướng, không biết đường nào phải đi, hay sau những thất bại không đủ sức đi tiếp. 

Bạn đâu biết rằng dừng lại buông xuôi càng làm cho 
cuộc sống buồn chán hơn, lâm vào bế tắc nhiều hơn, cảm giác dường như 
không có nối thoá nào cho chính cuộc đời mình. Nhưng bạn ạ “cuộc sống là
không chờ đợi” dù có ngã đau thế nào đi nữa hay cứ đứng lên đi tiếp rồi
bạn sẽ đến được đích. 


Đã một năm kể từ ngày tôi bước chân 
vào giảng đường đại học, vẫn nhớ ngày đó sự lã lẫm những điều mới mẻ hấp
dẫn cuốn hút một cậu học trò như tôi khi mới bước chân từ vùng quê lên 
thành phố, vẫn nhớ như in ngày đầu tiên nhập học xe cộ ồn ào nhìn mọi 
người ai cũng hối hả, tất bật chứ không yên bình như vùng quê nơi mình 
sinh sống. 


 




Ngày đó một cảm giác háo hức kỳ lạ trong tôi,
len lỏi vào trong suy nghĩ là vô vàn những ước mơ dự định mình có thể 
làm được mọi thứ. Đó là tìm ngay một công việc làm thêm, để có thu nhập 
đi du lịch đó đây hay mua những cuốn sách mình yêu thíc, hay là cộng tác
viên cho một tờ báo nào cũng được, miễn là đúng chuyên ngành phù hợp 
với chính mình, đặc biệt ước mơ làm người dẫn chương trình như bác Lại 
Văn Sâm cũng xuất hiện trong ý nghĩ non nớt của tôi lúc đó. Hồi đó tôi 
tin là mình đủ sức mạnh làm được mọi việc, đơn giản tôi đã vượt qua được
cánh cửa đại học đứng ở đây khẳng định được chính mình. Sau khi xác 
định rõ ràng mục tiêu như vậy, tôi lao vào thực hiện tất cả những dự 
định. Đầu tiên là công việc làm thêm, tôi đã đăng ký làm công việc bán 
thời gian cho một nhãn hàng mỹ phẩm, lúc đăng ký nhìn những người thành 
công ở đó tôi tin mình sẽ làm được và tốt hơn cả họ, tôi sẽ kiếm đủ tiền
tự lo trang trải cho cuộc sống của mình, nhưng rồi gần 3 tháng sau 
những buổi đào tạo một vài hôm đi bán giới thiệu sản phẩm tôi nghĩ mình 
không theo được và từ bỏ nó, tôi không thu được bất kỳ khoản tiền nào mà
bị mất gần 400k trong đó gồm: tiền điện thoại; đi lại; và phí công 
việc…Từ thất bại đó tôi quyết tâm đứng lên làm lại, tôi được đi theo 
quen một anh bên bao Pháp Luật, anh sẽ hướng dẫn tôi và một số bạn nữa 
cách viết báo, làm báo, thu thập thông tin, có thể nếu chúng tôi viết 
tốt sẽ được nhân làm cộng tác viên chính thức của báo, chính điều đó đã 
thôi thúc trong tôi dự định trở thành một nhà báo chuyên nghiệp, sau đó 
một khoảng thời gian không lâu anh giao cho tôi đềciết đề tài về viện 
dưỡng lão, với kiến thức không chuyên sâu cộng với tầm nhìn chưa bao 
quát, tôi không thể viết nổi bất kỳ bài nào, sau môt thời gian tôi chán 
nản cũng từ bỏ công việc đó. Hai thất bại liên tiếp ngay trong năm đầu 
tiên cuộc đời sinh viên đã khiến tôi chùn bước, tôi cũng bỏ qua cả mục 
tiêu làm người dẫn chương trình, quay lại một sinh viên chỉ có ngày đi 
học trên giảng đường tối quay về phòng, ngày qua ngày vô định nhàm chán.


Cũng từ đó đến bây giờ một năm trôi qua, nhìn lại khoảng thời 
gian đó tôi bắt đầu giật mình những ước mơ cháy bỏng, hoài bão ấp ủ dự 
định ngày đầu tiên của tôi biến đâu mất. Sau những thất bại đó tôi sợ 
đặt mục tiêu vì nghĩ rằng mãi mãi không bao giờ bản thân có thể làm 
được, tôi chốn tránh tất cả, tôi bỏ bê chuyện học hành, dành hết thời 
gian cho những trò game vô bổ. Tôi biết mình đã sai nhưng không hiểu tại
sao bên trong tôi không thể vượt qua được sự cám dỗ đó, ngày nào cũng 
vậy công việc chính của tôi là cập nhật status facebook với chơi games, 
thứ tôi nhận được trong đầu sau một năm vẫn là con số không tròn chĩnh. 

Nhìn
bạn bè xung quanh vẫn ngày ngày nỗ lực với những mục tiêu, ước mơ của 
họ. Họ quyết tâm hết mình thực hiện bằng được cùng đó là đạt được vô số 
những kết quả khiến tôi phải ghen tị, rồi lúc đó tôi đã ngồi lại nhìn 
thẳng vào sự thật của chính mình, nhìn ra những gì con người mình buông 
thả,, nhìn ra những gì mình đã không thực sự cố gắng, nhìn đâu là thất 
bại, đâu là con đường mình phải đi và thành công. Cuối cùng tôi cũng đã 
tìm được câu trả lời đó là: “Cuộc sống không chờ đợi ai cả, điều quan 
trọng phải bắt tay vào hành động”, chứ không phải ngồi một chỗ kẻ vẻ 
viết ra hàng nghìn mục tiêu đẹp đẽ nhưng chẳng thực hiện bất kỳ một hành
động nào nhằm đạt được điều mình mong muốn cả. 

Bài học thành 
công và thất bại cũng vậy, với tôi bây giờ định nghĩa thành công là 
không bao giờ bỏ cuộc, thất bại là chưa thực sự cố hết khả năng của 
mình. Tôi cố gắng vút bỏ hết mọi định kiến cũ, lối sống thói quen cũ để 
hòa nhập với những điều mới. 

Tôi bắt đầu viết lại những ước mơ, 
mục tiêu lâu nay bị lãng quên, lên kế hoạch chi tiết điều gì mình cần 
trong cuộc đời của mình: gia đình, tiền bạc, thành công, danh tiếng…. 
Lúc đó tôi mới thấy một điều rằng bắt nguồn từ tất cả thành công yếu tố 
gia đình là nguồn động lực quan trọng nhất. Từ đó tôi luôn lấy điểm tựa 
gia đình là động lực to lớn thực hiện tất cả. Tâm lý e ngại biến mất, 
sống theo những kế hoạch đề ra tôi cảm nhận rõ nhất từng giây phút mình 
đang sống trên cuộc đời này. 

Với bạn cũng vậy dù bây giờ bạn 
đang ở đâu, hay đang trong hoàn cảnh vô cùng bế tắc như thế nào sau cùng
sẽ luôn có cách giải quyết. Chỉ cần chúng ta thay đổi hướng nghĩ, ý 
nghĩa của sự việc chắc chắn bạn sẽ đạt được điều mình mong muốn. Cuộc 
sống là không chờ đợi, nếu bạn không có mục tiêu chỉ đường thì bạn sẽ 
mãi mất phương hướng, bạn sẽ nằm trong kế hoạch của người khác, sống 
cuộc đời của ai đó chứ không phải cho riêng mình. 

Hãy bước ra 
khỏi những thói quen cố hữu kìm hãm con người bạn, hãy chạy ra ngoài kia
nơi cuộc sống có nhiều ánh sáng, khó khăn, xen lẫn muôn vàn điều thú vị
đang chờ đợi bạn. Nếu bạn bảo tôi: “Ngày mai tớ sẽ làm”, không có khái 
niệm ngày mai đâu bạn ạ, cuộc sống sẽ không chờ đợi bạn, ngày mai chính 
là quyêt định từ ngày hôm nay để giúp ta vững bước trên con đường bạn đã
chọn đạt được mọi mục tiêu mình mong muốn. 
- -
(Vuonyeuvn.com) - Càng gần ngày sang xứ lạ với số tiền ít ỏi, lòng 
nó càng hoang mang. Nó quyết định đi mang theo cả niềm hy vọng của mẹ, 
của anh chị… và cả khát khao của nó. Bạn bè nói: “Sao không ở lại, chọn cho mình một cuộc sống an nhàn, con gái mà…” 




 



Thế nhưng, nó vẫn quyết định ra đi! Cả gia đình 
đã đặt trọn niềm tin vào nó. Rồi đây, nó sẽ phải một mình vật lộn với 
những ngổn ngang trong cuộc sống xa nhà. Vừa học vừa làm! Nó sẽ vượt 
qua! Phải cố gắng vượt qua! Nó không được phép thất bại! Nó sẽ lấy lại 
những gì người ta đã cướp khỏi tay ba nó! Thế nhưng đến cuối cuộc đời 
này, ai có thể trả ba lại cho nó… Ai có thể mang ba về cạnh nó, để nó 
được rút vào lòng ba mà nũng nịu. cho nó có cảm giác bình yên khi ngồi 
sau tay lái của ba, để nó thấy ấm lòng trong những đêm cùng ba xem đá 
bóng, để nó thấy hạnh phúc khi ngồi bên mâm cơm cùng ba mẹ…

Giờ đây thì tất cả đã theo ba về một nơi xa xăm 
vô định nào đó. Mà nó không biết ở đó ba có nhớ nó không, có đợi nó 
không, có lo khi biết nó sắp một mình đi xa hay không? 



Có lẽ cuộc sống luôn là những trò đùa của số 
phận. Bấy lâu nay nó an phận, lặng lẽ với trái tim hầu như đã đóng băng 
vì những mệt mỏi, hoài nghi về cuộc sống, bạn bè…Nó rút mình trong vỏ ốc
cô đơn, chỉ để tránh cho mình khỏi tổn thương thêm lần nữa! Nó bình yên
và bằng lòng với cái vòng xoay cố định: đi làm và về nhà. 


Thế rồi…anh xuất hiện! Một đôi kính cận, một nụ 
cười ấm, một câu nói hóm hỉnh, một cái chau mày… tất cả đều làm nó nhớ. 
Ngày ngày nó mong được gặp anh, chỉ để nhìn thấy một nụ cười… Nhưng nó 
biết nó nên dừng lại, nó không nên nghĩ nhiều về anh như thế…! Nó sắp đi
xa. Nó vẫn nói: “Thời gian 5 năm quá dài cho một lời hẹn…”. Vậy mà tận 
sâu thẳm trong trái tim nó khát khao câu nói: “Anh sẽ đợi”! Lại mơ mộng,
nó lại nuông chiều bản thân tưởng tưởng đến những phút giây hạnh phúc 
khi gần anh, để rồi khi trở về thực tại… nó nhận ra bên mình chỉ là 
chiếc bóng, lặng lẽ, cúi đầu… 


Thời gian rồi cũng sẽ qua, rồi nó cũng sẽ ra đi, 
đến một vùng đất mới, bắt đầu một cuộc sống mới…Dẫu biết rằng thời gian 
rồi sẽ xóa nhòa tất cả, thế nhưng không lúc nào như lúc này, nó ươ´c 
thời gian trôi thật khẽ, để nó có thể gần mẹ lâu thêm chút nữa! Để trái 
tim nó khắc hình ảnh anh sâu thêm chút nữa! Để mai đây, ở phương trời xa
xôi ấy, nó có chút kỷ niệm để nhớ! 




 


Thế nhưng, tim ơi đừng run nữa. Hãy ngủ ngoan, 
ngủ ngoan nhé tim ơi. Để nó có thể nhẹ lòng mà ra đi, lưu luyến chỉ làm 
nặng bước chân người đi, trĩu lòng người ở lại… Nước mắt ơi, mi cũng 
đừng rơi nữa, để nó có thể tin là mình mạnh mẽ, để nó có thêm dũng khí 
mà đương đầu với thử thách… 



Thời gian sẽ qua nhanh thôi, 5 năm…và nó sẽ trở 
về. Dầu biết rằng anh sẽ không đợi nó, nhưng nó vẫn ước ao ngày trở về 
được gặp lại anh, chỉ để nhìn thấy một nụ cười quen, để biết rằng anh 
đang hạnh phúc. Nó làm thế không phải vì nó cao thượng, mà vì nó biết 
mình đang ở vị trí nào trong trái tim anh… 

Với anh nó chỉ là một con gió nhẹ, khẽ lướt qua, 
không đủ mạnh để tạo nên ký ức, không đủ mát và dịu êm để tạo nên lưu 
luyến… chỉ có nó với trái tim chân thành cầu mong anh hạnh phúc. 



Và nó sẽ bình yên…bước đi… 
- -
(Vuonyeuvn.com) - Tại sao em lại xuất hiện trong cuộc đời tôi? Khi không biết em tôi đã từng sống rất vui vẻ nhưng ngày tôi nhìn thấy ánh mắt em cũng là lúc tôi biết buồn biết khóc.

Em và tôi hai kẻ xa lạ về mọi thứ, từ hoàn cảnh gia đình đến tính cách. Em thực sự phải nói là biết cách ăn chơi nhưng bù lại con gái ăn chơi cũng có sức hút riêng của nó. Tôi chúa ghét những đứa như em. Vậy mà sao chỉ trộm nhìn nhau mấy lần tôi hình như đã yêu em. Em là bạn thân của chị họ tôi, nhà em không xa nhà tôi là mấy nhưng em không học ở trường gần nhà nên mãi đến tận hè năm ngoái tôi và em mới biết nhau. Không ngờ em cũng bảo với chị họ là thích tôi, còn gì hạnh phúc hơn. "Mình yêu nhau nhá em", em nhắn tin lại "Hihi"... vậy là yêu. Chỉ một tháng thôi mà sao hạnh phúc đến thế, em xinh nhưng phải nói là khá chơi bời còn tôi chưa một lần vào quán cafe, vậy là tôi bị cuốn theo em biết đi chơi và cũng biết thế nào là tình yêu.
 
Chưa bao giờ em nói "em yêu anh" mãi đến sau này tôi mới nhận ra em không yêu tôi mà chỉ coi tôi như trò đùa. Kệ em tôi vẫn sướng vui với hạnh phúc đang có của mình mà không hề biết những tháng ngày tồi tệ đang ở sau.


Kì nghỉ hè kết thúc em bắt xe đi học, tôi buồn và bảo em đừng hết yêu tôi. Em không nói gì, một ngày sau hôm tiễn em đi học em đã nhắn tin cho tôi chỉ một tin nhắn "Kết thúc thôi anh", cứ nghĩ là em đùa nhưng tôi gọi lại cho em rất nhiều lần kể cả bây giờ 1 năm rồi tôi vẫn gọi cho em nhưng đều là vô vọng. Vì sao thế em?
Tôi hỏi bạn bè mới biết em lừa dối tôi, em chưa bao giờ yêu tôi. Trước khi quen tôi em đã yêu một công tử nhà giàu học cùng với em. Tôi buồn và thất vọng lắm, cũng đúng em chưa bao giờ nói yêu tôi cả mà.
Một năm qua đêm nào tôi cũng không quên bấm số gọi cho em nhưng mãi chỉ là thuê bao. Biết bao lần tôi cố quên nhưng hình bóng em cứ hiện về trong mỗi giấc mơ.
Hè năm nhất đại học tôi về quê, chạm mặt em tôi buồn lắm tôi muốn chạy lại hỏi em duy nhất một câu tại sao? Nhưng tại sao cái gì... em ơi giá mà em đừng xuất hiện trong cuộc đời tôi!
Theo: leeminho_cityhunter36@yahoo.com
-