Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos

Hè đổ lửa rồi, tháng Năm cũng đã lững lờ ngoài cửa như cô bé đỏng đảnh mới yêu. Sáng nay thấy phượng đỏ rực trong những bức ảnh trên Facebook người bạn mới đăng, nghĩ mà thấy bồi hồi…

Tháng Năm!

Cô bé ẩm ương

Nhớ cậu học trò trèo tường… đi mất

Nghiên mực chông chênh

Bút lăn dài

thẫn thờ

khô khốc!

Bài thơ còn hoài dang dở

đỏng đảnh

... chờ người viết tiếp.

Ai cũng có trong mình một tháng Năm kỷ niệm, tháng Năm chia tay. Tôi nhớ vô cùng từng đợt xà cừ đổ xuống sân trường mà nghe thời gian rất gần, rất gấp. Nhớ trò nhảy dây, lò cò, đuổi bắt, nhớ lúc nghịch ngợm trèo tường chui vào lớp buổi đi học trễ giờ…

Tháng Năm của Mười Hai thần tiên, lúc này đầu óc bạn và tôi đang bị lấp đầy bởi dãy công thức “Quang, Cơ, Lượng, Giác” dày đặc và chằng chịt hay sáng ngày sốt vó khi chưa đọc cho vanh vách “Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập…”. Có bao lâu nữa đâu mà, cái buổi học cuối…

Phút chia tay thiêng liêng, bản nhạc nào cất lên mà du dương, réo rắt, như những giấc mơ tươi đẹp chắp cánh. Mắt nhòe, lệ rơi, bàn tay bạn nắm bàn tay tôi, bỏ hết đi những giận hờn bé bỏng. Phía trước là cả cuộc đua dài, chỉ biết nguyện cầu thành công cho bạn và tôi. Một chút ngập ngừng thương ai khó nói. Một chút ngổn ngang… “Chút nữa xa rồi!”.

Thời gian cứ mải miết trôi, thảng thốt khi nghĩ về một tháng Năm ngông nghênh và khờ khạo, chênh vênh giữa cái ranh giới “trẻ con và người lớn”. Giật mình hệt như có một bàn tay vô hình nào đó, bất ngờ xô ta vào một dòng cuộc sống khác, mưu toan, tính toán hơn; phải biết “note” từ cuộc sống nhiều hơn là những dòng ghi nhớ cô giáo in đậm trong sách vở.

Tuổi học trò qua đi, ta thấm thía rằng đó chính xác là quãng thời gian đẹp đẽ, trong sáng nhất, khi những gì ban và tôi dành cho nhau là trinh nguyên nhất, không mảy may vụ lợi. Sẽ chỉ có duy nhất một lần trong đời, cái thời bao cấp bố cho bạn mượn chiếc áo trắng mới, bạn bè mẹ nhường nhau miếng đậu, lạng thịt, cái thời bạn ngược cả đoạn đường nắng chói chang chở tôi đi học trên chiếc xe đạp phượng hoàng… Một lần thôi!

Thi thoảng ngồi ngẫm lại, tôi vẫn thấy tiếc một vài người bạn của cái tháng Năm ngày xưa... Có những mối quan hệ tưởng như “thiên trường địa cửu”, hóa ra cũng dễ dàng trôi tuột đâu mất. Bạn đó, tôi đây, gần mà ngỡ như xa lắc, rộng hoác!

Cả hai đều vin vào sự trưởng thành, khi mà những “cơm, áo, gạo, tiền” cứ như một đám mạng nhện rối rắm cuốn chúng ta vào, dẫn theo nhiều phía! Ừ, biết là mỗi người có một trí hướng riêng, một mối quan tâm khác nhau, biết là chẳng thể giữ mãi nhịp đập đồng điệu xưa cho những trái tim vốn dĩ thiếu kiên định lại còn non nớt, nhưng sao vẫn nặng một tiếng thở dài…

Tháng Năm mùa chia tay!…
- -
(Vuonyeuvn.com) - Tuổi thơ tôi cay đắng chứng kiến những trận đòn oan của người cha tồi tệ dành cho mẹ.
Trước
đây, mặc dù là một đứa con gái chính hiệu nhưng tính cách tôi lại trái 
ngược hoàn toàn. Tôi thích cắt tóc ngắn như bọn con trai, ăn mặc những 
bộ đồ rộng thùng thình và sẵn sàng đánh nhau một tên con trai nào đó dám
xúc phạm đến danh dự của tôi và người thân, bạn bè của tôi. Tôi ghét 
cay ghét đắng những giọt nước mắt, yểu điệu của lũ con gái trong lớp. Bỏ
ngoài tai những ý kiến của mọi người coi tôi là “khùng”, là “ điên” tôi
làm những gì tôi thích, tôi nghĩ là đúng. 

Tuổi thơ tôi cay đắng chứng kiến những trận đòn 
oan của người cha tồi tệ dành cho mẹ. Những tiếng khóc nấc, nghẹn đắng 
của mẹ đã ám ảnh tôi suốt một thời gian dài. Tôi thấy thương mẹ lắm 
nhưng chẳng biết phải làm gì. Tôi căm ghét người mà trên danh nghĩa hằng
ngày tôi vẫn gọi là ba. 

Tôi trở nên chai lì, tỏ thái độ “ bất cần đời”. 
Đi học tôi chẳng còn thấy được niềm vui trong đó. Tôi đến lớp chỉ là 
theo cái lệ thông thường, là khoảng thời gian để tôi khỏi phải ở nhà 
thấy những trận đòn của ba dành cho mẹ. Tôi cũng chẳng thấy xấu hổ mỗi 
khi thầy gọi lên bảng mà không làm được bài. Và hệ quả tất yếu của một 
kẻ lười học là được thường xuyên “ngồi” vào sổ đầu bài. Cuối tuần đứng 
lên chịu trận cho thầy cô mắng nhiếc. Tôi nhớ năm học lớp 7, đến kì họp 
phụ huynh, tôi nói rõ với thầy chủ nhiệm của mình và mong thầy xem xét 
hoàn cảnh gia đình cho tôi được miễn phụ huynh không đến họp. Thế nhưng 
thầy đã quát mắng tôi, coi tôi giống như một kẻ chuyên lừa lọc. Thầy bảo
“Tất cả chỉ là ngụy biện”. Cuối năm thầy xếp tôi vào loại hạnh kiểm 
yếu, suýt nữa tôi phải ở lại lớp. Từ khi biết nhận thức, đến lớp chưa 
một lần tôi được gặp một thầy cô tận tụy, thấu đáo hiểu những tâm tư 
tình cảm của học trò. 

Tôi bước chân vào lớp 9. và tôi đã may mắn được 
gặp cô. Buổi đầu tiên cũng giống như những buổi đầu tiên các năm học 
trước tôi chẳng thèm quan tâm đến cô là ai, dạy môn gì, có hiền hay khó 
tính. Thỉnh thoảng trong những cái nhìn bâng quơ tôi bắt gặp ánh mắt một
mí của cô. “rồi cô cũng như các giáo viên khác” - tôi nghĩ. Nhưng tôi 
đã sai. 

Những buổi đầu tới lớp tôi lờ mờ nhận ra ở cô có 
cái gì đó rất khác. Đó là cách nói chuyện thân tình, gần gũi, cách dạy 
không tạo áp lực cho học sinh. Và bất ngờ vào một buổi tối thứ 7, cô đạp
chiếc xe cũ cọc cạch cùng Thương bạn lớp trưởng đến nhà tôi. Lúc đó tôi
bất ngờ thì ít nhưng xấu hổ rất nhiều. Vì ba tôi - ông đang còn say 
rượu nằm chỏng chơ bên hiên, mẹ lúi cúi ngồi băm bèo cho lợn. Tôi đứng 
trân ra và chỉ thốt lên được một tiếng: “ Cô…” 

Cô ngồi trò chuyện với mẹ tôi. Thường ngày tôi 
gan lì, mạnh dạn nhưng hôm nay tôi như con mèo hen rụt rè chỉ biết im 
lặng. Ở phía bên ngoài tôi mường tượng ra cuộc nói chuyện của mẹ với cô.
Đó có thể là những lời khuyên, góp ý với phụ huynh đối với một học sinh
cá biệt? Rồi sáng thứ hai đi học tôi nhận được một… bức thư. Tôi định 
quẳng nó vào hộc bàn vì nghĩ rằng lại có tên con trai nào viết thư vớ 
vẩn. Nhưng…đập vào mắt tôi ngay dưới dòng chữ người gửi là nét chữ nắn 
nót: Cô giáo Hải Hằng. Lúc đó do tò mò tôi vội bóc thư ra đọc. Từng lời 
tâm sự của cô như cuốn hút lấy tôi. Cô có một hoàn cảnh tương tự tôi. 
Cũng có lúc cô tuyệt vọng nhưng rồi cô nghĩ về bản thân, về người mẹ đau
khổ để cứu vãn cuộc sống. Và cô đã sống tốt cho đến tận bây giờ. Tôi 
nhớ mãi câu nói cuối cùng trong thư cô viết “Em muốn thay đổi cuộc đời 
mình chứ? Tự tin lên, cô và các bạn luôn ở bên cạnh em” 

Tôi đã từng chai sạn với cảm xúc, đã từng quên và
không cho phép nước mắt của mình rơi ra vậy mà đọc thư cô xong tôi đã 
khóc một cách ngon lành. Tôi khóc vì lần đầu tiên có một người ngoài mẹ 
tôi là cô lại quan tâm tôi đến vậy. Tôi hạnh phúc tột bậc vì với một đứa
cá biệt như tôi còn được một người như cô quan tâm và để ý. 

Cô bắt đầu vực dậy tinh thần cho tôi. Tôi bắt đầu
mò mẫm, gom nhặt lại từng chút kiến thức trước đây mình đã bỏ lỡ dưới 
sự dìu dắt của cô. Cô dành những khoảng thời gian ít ỏi của mình để kèm 
cặp tôi mà không hề nhận lấy một chút thù lao nào. Cô động viên, thôi 
thúc tôi phấn đấu. Tôi bắt đầu quay cuồng, say mê cùng cùng với những 
câu chữ, con số. Nhưng cũng có lúc tôi cảm thấy kiến thức tôi hổng quá 
nhiều mà trí nhớ có hạn khiến đầu óc tôi quá tải. Tôi nản chí, gặp cô 
“Em không làm được đâu ạ, sự cố gắng của em bây giờ đã quá muộn rồi cô 
ơi”. Khi nghe những lời nói của tôi, cô im lặng rồi nhìn sâu vào mắt 
tôi. Cô từ từ cầm lấy tay tôi “Vạn sự khởi đầu nan hãy tin vào bản thân 
mình chứ!”. Tôi ôm cô và òa khóc nức nở. Tôi nhận thấy hơi ấm đang lan 
tỏa trong người con, hơi ấm không hẳn là của một người cô nữa mà nó 
giống như người chị, người mẹ hiền yêu dấu. 

                             
                       (Ảnh chỉ mang tính minh hoạ - Nguồn: Internet)

Tôi lại cố gắng, quyết tâm thay đổi cuộc đời mình
như từng hứa với cô. Tôi sẽ chứng tỏ cho mọi người thấy rằng tôi không 
xấu, không “hư hỏng” như mọi người nghĩ. Tôi chăm chỉ, cố gắng học mọi 
lúc mọi nơi. Những ánh mắt của đám bạn nhìn tôi bắt đầu khác hơn. Chẳng 
có ai có thể tin rằng tôi đã thay đổi nhanh chóng đến như vậy. Tôi hạnh 
phúc khi lần đầu trong đời được xếp loại học sinh khá, hạnh kiểm tốt. Và
còn hạnh phúc hơn khi thi đỗ vào trường công lập với số điểm suýt soát.
Khỏi phải nói tôi vui cỡ nào, tim tôi như muốn ngừng đập, vỡ tung khỏi 
lồng ngực. Cô nhìn tôi, nụ cười mãn nguyện. 

Lên phổ thông tuy không được học cô nữa nhưng tôi
vẫn thường xuyên đến nhà cô. Có chuyện vui chuyện buồn tôi đều kể cho 
cô nghe. Tôi hạnh phúc được nép vào lòng cô mà nức nở, khóc cho thỏa nỗi
lòng bấy lâu nay. 

Giờ đây, khi ngoài kia những bông hoa khoe sắc 
thắm chuẩn bị chào mừng cho ngày lễ của thầy cô là lúc tôi bước sang 
quãng đường sinh viên của năm thứ 2. Nỗi nhớ cô lại ùa về. Tôi biết từ 
đây cô sẽ không còn bên tôi để động viên và an ủi nữa nhưng tôi sẽ luôn 
giữ trong tim mình lời hứa sẽ học tốt và tiếp tục ước mơ thay đổi cuộc 
đời như cô từng khai sáng. Xin ngàn lần gửi đến cô lời cảm ơn sâu sắc. 
- - -