Slider
Total Pageviews
Labels
- Album Ảnh
- Âm nhạc
- Bạn Cần
- Bạn Gái
- Bạn Trẻ
- Blog Radio
- Cẩm nang tình yêu
- Châu Tinh Trì
- Chia Sẽ
- Chuyện Yêu
- Cuộc sống
- Đang yêu
- Giải Trí
- Giới Tính
- Hài kịch
- Làm Đẹp
- Làm Mẹ
- Lời hay ý đẹp
- Nhật ký
- Nội trợ
- Sức Khỏe
- Tâm Sự
- Thần Tượng
- Thơ Tình
- Thơ Tình học trò
- Thơ Tình Yêu
- Thơ Vui
- Thời Trang
- Thư chia tay
- Thư gửi người thân
- Thư tình
- Thư tình cho anh.
- Thư tình cho em
- Thư Tỏ Tình
- Tin Giáo Dục
- Tin Làng Sao
- Tin Thế Giới
- Tin Thể Thao
- Tin Tức
- Tin Xã Hội
- Truyện cười
- Truyện Dài Tình Cảm
- Truyện Hay
- Truyện ngắn
- Tuổi học trò
- Video
On Twitter
Biểu mẫu liên hệ
On Facebook
Advertisement
Được tạo bởi Blogger.
Ad
Translate
Giới thiệu về tôi
Travel
Performance
‹
›
Cute
My Place
Slider
Racing
Videos
Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó…
Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình “làm sao mà chọi với người ta”!… Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng “mình có thể”.
Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó… Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó.
Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học “nhân-lễ-nghĩa” của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không “cảnh giác” thừa.
Gói “bí kíp” mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000 đồng bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000 đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc.
Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!). Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy.
Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”.
Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh… Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm… Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: “Thầy ơi… Sao không đợi con về?”.
Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về…
Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình “làm sao mà chọi với người ta”!… Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng “mình có thể”.
Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó… Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó.
Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học “nhân-lễ-nghĩa” của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không “cảnh giác” thừa.
Gói “bí kíp” mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000 đồng bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000 đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc.
Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!). Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy.
Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”.
Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh… Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm… Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: “Thầy ơi… Sao không đợi con về?”.
Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về…
Lời hay ý đẹp - Truyện Hay - Truyện ngắn
Một người ăn xin đã đến cửa nhà tôi, cầu xin mẹ. Toàn bộ cánh tay phải của bị cắt đứt, tay áo để trống lòng thòng, nhìn ông ta rất khó chấp nhận.
Tôi nghĩ rằng mẹ sẽ hào phóng cho người ăn xin, nhưng mẹ tôi chỉ vào đống gạch ở trước cửa gần chỗ người ăn xin và nói: "Ông giúp tôi chuyển đống gạch này về phía sau nhà đi"
Người ăn xin tức giận nói: "Tôi chỉ có một bàn tay, bà nhẫn tâm bắt tôi chuyển gạch, bà đã không muốn cho tôi thì thôi, sao bà lại đánh đố tôi?"
Mẹ tôi không tức giận, mà cầm viên gạch chuyển đi. Bà cố tình chuyển gạch chỉ bằng một tay, chuyển xong bà nói: "Ông thấy đấy, tôi có thể làm việc bằng một bàn tay, tại sao ông không thể làm điều đó?"
Người ăn xin đứng lặng im, ông nhìn mẹ với ánh mắt lạ lùng, và cuối cùng ông cúi xuống, dùng một bàn tay để nâng một viên gạch, một tay ông có thể di chuyển hai viên.
Ông đã chuyển toàn bộ đống gạch sau hai giờ, và khi chuyển gạch, ông thấy mệt mỏi khó thở, mặt ông bám rất nhiều bụi, vệt mồ hôi lấm tấm trên trán.
Mẹ tôi cho người ăn xin một chiếc khăn màu trắng. Ông ta cẩn thận lau mặt và cổ một lần nữa, chiếc khăn màu trắng biến thành màu đen.
Mẹ tôi cho người ăn xin 20 nhân dân tệ. Người ăn xin cầm lấy tiền, cảm động nói: "Cảm ơn bà"
Mẹ tôi nói: "Ông không phải cảm ơn tôi, nó là tiền công của ông kiếm được bằng chính sức mình
Người ăn xin nói: "Tôi sẽ không quên bà." Ông cúi người trước mẹ tôi và đi.
Nhiều ngày sau, có một người ăn xin đến trước cửa nhà tôi, hỏi xin mẹ. Mẹ tôi bảo ông chuyển gạch từ sau nhà ra trước nhà, và vẫn cho ông ta 20 đô la.
Tôi không hiểu, hỏi mẹ: "Vừa qua mẹ đã bảo người ăn xin chuyển gạch từ phía trước của căn nhà phía sau nhà, bây giờ lại bảo người ăn xin chuyển gạch từ phía sau ngôi nhà và trước nhà. Cuối cùng mẹ muốn để gạch ở phía trước nhà hay phía sau nhà?"
Mẹ tôi nói: "Đống gạch này ở trước nhà hay sau nhà đều như nhau cả."
Tôi nói: "Giờ thì không cần chuyển gạch nữa".
Mẹ cốc nhẹ vào đầu tôi và nói: "Đối với người ăn mày mà nói, việc chuyển gạch được và không thể chuyển được rất khác nhau con ạ".
Sau đó, một vài người ăn xin đã đến, đống gạch nhà tôi chuyển đi chuyển lại đến mấy lần.
Mấy năm sau, có một người đàn ông rất đàng hoàng đến nhà tôi. Ông bệ vệ và phong độ, trông giống như ông chủ lớn thường xuất hiện trên truyền hình. Khiếm khuyết duy nhất là ông chỉ có một tay trái, bên phải là ống tay áo thả trống, như chiếc cánh đung đưa.
Ông ta nắm bàn tay của mẹ tôi, cúi thấp người và nói: "Nếu không có bà, tôi là một kẻ ăn xin, bởi vì sau khi bà bảo tôi chuyển gạch, bây giờ tôi đã trở thành chủ tịch của một công ty."
Mẹ tôi nói: "Điều này chỉ liên can đến ông thôi!"
Ông chủ tịch yêu cầu mẹ và gia đinh tôi chuyển về sống trong thành phố, để làm người dân thành phố, sống một cuộc sống tốt đẹp.
Mẹ tôi nói: "Chúng tôi không thể chấp nhận chăm sóc của ông."
"Tại sao?"
"Vì gia đình chúng tôi mọi người đều có hai bàn tay."
Chủ tịch kiên trì nói: "Tôi đã mua một căn nhà cho gia đình bà rồi."
Mẹ mỉm cười và nói: "Ông nên mang căn nhà làm từ thiện cho những người chỉ có một bàn tay và không có nhà ở thì hơn!"
Tôi nghĩ rằng mẹ sẽ hào phóng cho người ăn xin, nhưng mẹ tôi chỉ vào đống gạch ở trước cửa gần chỗ người ăn xin và nói: "Ông giúp tôi chuyển đống gạch này về phía sau nhà đi"
Người ăn xin tức giận nói: "Tôi chỉ có một bàn tay, bà nhẫn tâm bắt tôi chuyển gạch, bà đã không muốn cho tôi thì thôi, sao bà lại đánh đố tôi?"
Mẹ tôi không tức giận, mà cầm viên gạch chuyển đi. Bà cố tình chuyển gạch chỉ bằng một tay, chuyển xong bà nói: "Ông thấy đấy, tôi có thể làm việc bằng một bàn tay, tại sao ông không thể làm điều đó?"
Người ăn xin đứng lặng im, ông nhìn mẹ với ánh mắt lạ lùng, và cuối cùng ông cúi xuống, dùng một bàn tay để nâng một viên gạch, một tay ông có thể di chuyển hai viên.
Ông đã chuyển toàn bộ đống gạch sau hai giờ, và khi chuyển gạch, ông thấy mệt mỏi khó thở, mặt ông bám rất nhiều bụi, vệt mồ hôi lấm tấm trên trán.
Mẹ tôi cho người ăn xin một chiếc khăn màu trắng. Ông ta cẩn thận lau mặt và cổ một lần nữa, chiếc khăn màu trắng biến thành màu đen.
Mẹ tôi cho người ăn xin 20 nhân dân tệ. Người ăn xin cầm lấy tiền, cảm động nói: "Cảm ơn bà"
Mẹ tôi nói: "Ông không phải cảm ơn tôi, nó là tiền công của ông kiếm được bằng chính sức mình
Người ăn xin nói: "Tôi sẽ không quên bà." Ông cúi người trước mẹ tôi và đi.
Nhiều ngày sau, có một người ăn xin đến trước cửa nhà tôi, hỏi xin mẹ. Mẹ tôi bảo ông chuyển gạch từ sau nhà ra trước nhà, và vẫn cho ông ta 20 đô la.
Tôi không hiểu, hỏi mẹ: "Vừa qua mẹ đã bảo người ăn xin chuyển gạch từ phía trước của căn nhà phía sau nhà, bây giờ lại bảo người ăn xin chuyển gạch từ phía sau ngôi nhà và trước nhà. Cuối cùng mẹ muốn để gạch ở phía trước nhà hay phía sau nhà?"
Mẹ tôi nói: "Đống gạch này ở trước nhà hay sau nhà đều như nhau cả."
Tôi nói: "Giờ thì không cần chuyển gạch nữa".
Mẹ cốc nhẹ vào đầu tôi và nói: "Đối với người ăn mày mà nói, việc chuyển gạch được và không thể chuyển được rất khác nhau con ạ".
Sau đó, một vài người ăn xin đã đến, đống gạch nhà tôi chuyển đi chuyển lại đến mấy lần.
Mấy năm sau, có một người đàn ông rất đàng hoàng đến nhà tôi. Ông bệ vệ và phong độ, trông giống như ông chủ lớn thường xuất hiện trên truyền hình. Khiếm khuyết duy nhất là ông chỉ có một tay trái, bên phải là ống tay áo thả trống, như chiếc cánh đung đưa.
Ông ta nắm bàn tay của mẹ tôi, cúi thấp người và nói: "Nếu không có bà, tôi là một kẻ ăn xin, bởi vì sau khi bà bảo tôi chuyển gạch, bây giờ tôi đã trở thành chủ tịch của một công ty."
Mẹ tôi nói: "Điều này chỉ liên can đến ông thôi!"
Ông chủ tịch yêu cầu mẹ và gia đinh tôi chuyển về sống trong thành phố, để làm người dân thành phố, sống một cuộc sống tốt đẹp.
Mẹ tôi nói: "Chúng tôi không thể chấp nhận chăm sóc của ông."
"Tại sao?"
"Vì gia đình chúng tôi mọi người đều có hai bàn tay."
Chủ tịch kiên trì nói: "Tôi đã mua một căn nhà cho gia đình bà rồi."
Mẹ mỉm cười và nói: "Ông nên mang căn nhà làm từ thiện cho những người chỉ có một bàn tay và không có nhà ở thì hơn!"
Lời hay ý đẹp - Truyện Hay - Truyện ngắn
Hãy nhớ rằng: Tiền có thể mua được một chiếc đồng hồ nhưng không mua được thời gian.
Có một người rất keo kiệt, lúc nào cũng chắt bóp chẳng dám ăn tiêu gì. Tích cóp cả đời, anh ta để dành được cả một gia tài lớn.
Không ngờ một ngày, Thần Chết đột nhiên xuất hiện đòi đưa anh ta đi. Lúc này anh ta mới nhận ra mình chưa kịp hưởng thụ chút gì từ số tiền kia. Anh ta bèn nài nỉ:
- Tôi chia một phần ba tài sản của tôi cho Ngài, chỉ cần cho tôi sống thêm một năm thôi.
- Không được. - Thần Chết lắc đầu.
- Vậy tôi đưa Ngài một nửa. Ngài cho tôi nửa năm nữa, được không? - Anh ta tiếp tục van xin.
- Không được. - Thần Chết vẫn không đồng ý.
Anh ta vội nói:
- Vậy... tôi xin giao hết của cải cho Ngài. Ngài cho tôi một ngày thôi, được không?
- Không được. - Thần Chết vừa nói, vừa giơ cao chiếc lưỡi hái trên tay.
Người đàn ông tuyệt vọng cầu xin Thần Chết lần cuối cùng:
- Thế thì Ngài cho tôi một phút để viết chúc thư vậy.
Lần này, Thần Chết gật đầu. Anh run rẩy viết một dòng:
- Xin hãy ghi nhớ: "Bao nhiều tiền bạc cũng không mua nổi một ngày".
Bạn thấy đấy, giá trị của thời gian không nằm ở đồng tiền, giá trị của thời gian nằm ở những năm tháng chúng ta đang sống hoài hoang phí.
Chúng ta đang hoang phí thời gian mình có, thời gian mà, đang đếm ngược, đang trừ dần từng ngày ta bước qua.
Trong khi những sĩ tử thi đại học đang trong những ngày thi vất vả, khi những người lao động đang làm việc cật lực trong nhà máy, những cỗ xe, những máy cày đang cật lực cày kéo trên những cánh đồng, thì chúng ta ngồi đây, một số người than thở vì tình, một số người khóc lóc cho những chuyện vụn vặt....
Bạn có biết, tuổi thọ trung bình của người Việt là 70 năm. Nhưng trong 70 năm ấy, có người sống trọn nhưng không để lại thứ gì cho đời. Có người sống 30 năm nhưng lại để lại tất thảy những điều tốt đẹp.
Nếu giá trị thời gian, tiền không đo đếm được, thì giá trị của cuộc đời, thời gian không đo đếm được.
Mục đích của câu chuyện này là nhấn mạnh cách sử dụng cuộc sống. Dù cả đời bạn làm việc cật lực để kiếm tiền, nhưng bạn không biết cách sử dụng chúng cho những điều tốt đẹp, thời gian cũng là vô ích. Bạn sẽ không để lại điều gì đẹp đẽ cho đời. Khối tài sản hiện có cũng vô giá trị về mặt tinh thần, bạn ra đi mà không có kỉ niệm vui, không có những năm tháng hạnh phúc bên người thân, bạn bè, không có những ngày "lăn lộn" cùng chiến hữu... Đó mới chính là giá trị thực mà không thứ gì mua được.
Bạn sống 20 năm, nhưng đối tốt với người thân, bạn bè, làm những việc có ích cho đời, còn hơn sống 70 năm mà sống hoài sống phí. Hoặc một mình cô độc giữ khư khư khối tài sản, hoặc làm những việc ngốc nghếch tổn hại đến bản thân.
Đứng lên cô gái yêu đơn phương, cô gái thất tình. Tỉnh lại nào cậu học trò nhỏ uống thuốc tự vẫn. Cậu còn quá nhiều điều để làm hơn là chết một cách vô vị như vậy. Khóc để làm gì, thở than để làm gì khi ta còn chưa có những kỉ niệm vui?
Thứ giá trị nhất mà cuộc sống cho ta là thời gian. Khi còn chưa làm được gì có ích cho đời, thì cũng đừng làm những điều vô vị.
Bởi đồng tiền không mua được, nên phải sử dụng chúng một cách hợp lý.
Đừng vì một người, một vài lời nói, mà làm những điều vô tri, đánh mất thứ quý giá của bản thân.
Chính là thời gian bạn sống.
Hãy nhớ rằng: Tiền có thể mua được một chiếc đồng hồ nhưng không mua được thời gian.
Có một người rất keo kiệt, lúc nào cũng chắt bóp chẳng dám ăn tiêu gì. Tích cóp cả đời, anh ta để dành được cả một gia tài lớn.
Không ngờ một ngày, Thần Chết đột nhiên xuất hiện đòi đưa anh ta đi. Lúc này anh ta mới nhận ra mình chưa kịp hưởng thụ chút gì từ số tiền kia. Anh ta bèn nài nỉ:
- Tôi chia một phần ba tài sản của tôi cho Ngài, chỉ cần cho tôi sống thêm một năm thôi.
- Không được. - Thần Chết lắc đầu.
- Vậy tôi đưa Ngài một nửa. Ngài cho tôi nửa năm nữa, được không? - Anh ta tiếp tục van xin.
- Không được. - Thần Chết vẫn không đồng ý.
Anh ta vội nói:
- Vậy... tôi xin giao hết của cải cho Ngài. Ngài cho tôi một ngày thôi, được không?
- Không được. - Thần Chết vừa nói, vừa giơ cao chiếc lưỡi hái trên tay.
Người đàn ông tuyệt vọng cầu xin Thần Chết lần cuối cùng:
- Thế thì Ngài cho tôi một phút để viết chúc thư vậy.
Lần này, Thần Chết gật đầu. Anh run rẩy viết một dòng:
- Xin hãy ghi nhớ: "Bao nhiều tiền bạc cũng không mua nổi một ngày".
Bạn thấy đấy, giá trị của thời gian không nằm ở đồng tiền, giá trị của thời gian nằm ở những năm tháng chúng ta đang sống hoài hoang phí.
Chúng ta đang hoang phí thời gian mình có, thời gian mà, đang đếm ngược, đang trừ dần từng ngày ta bước qua.
Trong khi những sĩ tử thi đại học đang trong những ngày thi vất vả, khi những người lao động đang làm việc cật lực trong nhà máy, những cỗ xe, những máy cày đang cật lực cày kéo trên những cánh đồng, thì chúng ta ngồi đây, một số người than thở vì tình, một số người khóc lóc cho những chuyện vụn vặt....
Bạn có biết, tuổi thọ trung bình của người Việt là 70 năm. Nhưng trong 70 năm ấy, có người sống trọn nhưng không để lại thứ gì cho đời. Có người sống 30 năm nhưng lại để lại tất thảy những điều tốt đẹp.
Nếu giá trị thời gian, tiền không đo đếm được, thì giá trị của cuộc đời, thời gian không đo đếm được.
Mục đích của câu chuyện này là nhấn mạnh cách sử dụng cuộc sống. Dù cả đời bạn làm việc cật lực để kiếm tiền, nhưng bạn không biết cách sử dụng chúng cho những điều tốt đẹp, thời gian cũng là vô ích. Bạn sẽ không để lại điều gì đẹp đẽ cho đời. Khối tài sản hiện có cũng vô giá trị về mặt tinh thần, bạn ra đi mà không có kỉ niệm vui, không có những năm tháng hạnh phúc bên người thân, bạn bè, không có những ngày "lăn lộn" cùng chiến hữu... Đó mới chính là giá trị thực mà không thứ gì mua được.
Bạn sống 20 năm, nhưng đối tốt với người thân, bạn bè, làm những việc có ích cho đời, còn hơn sống 70 năm mà sống hoài sống phí. Hoặc một mình cô độc giữ khư khư khối tài sản, hoặc làm những việc ngốc nghếch tổn hại đến bản thân.
Đứng lên cô gái yêu đơn phương, cô gái thất tình. Tỉnh lại nào cậu học trò nhỏ uống thuốc tự vẫn. Cậu còn quá nhiều điều để làm hơn là chết một cách vô vị như vậy. Khóc để làm gì, thở than để làm gì khi ta còn chưa có những kỉ niệm vui?
Thứ giá trị nhất mà cuộc sống cho ta là thời gian. Khi còn chưa làm được gì có ích cho đời, thì cũng đừng làm những điều vô vị.
Bởi đồng tiền không mua được, nên phải sử dụng chúng một cách hợp lý.
Đừng vì một người, một vài lời nói, mà làm những điều vô tri, đánh mất thứ quý giá của bản thân.
Chính là thời gian bạn sống.
Hãy nhớ rằng: Tiền có thể mua được một chiếc đồng hồ nhưng không mua được thời gian.
Lời hay ý đẹp - Truyện Hay
Hạnh phúc không phải là phải có nhiều bạn, chỉ cần có một người bạn có thể hiểu mình, và mình cũng hiểu họ để chia sẻ, có thể nói ra với nhau tất cả mà không hề tính toán.
Hạnh phúc là có khi có thể sống thật với con người của mình, sống theo trái tim của mình chứ không phải núp dưới một tấm mặt nạ nào. Có thể khóc khi buồn - buồn thật sự và có thể cười khi vui, dù chỉ là một niềm vui nhỏ.
Hạnh phúc là mỗi buổi sáng thức dậy là một ngày mới với những dự định mới, không vương vấn chuyện hôm qua và cũng chẳng phải lo nghĩ chuyện ngày mai! Hãy sống tốt ngày hôm nay bạn nhé!
Hạnh phúc là cảm thấy vui khi những người xung quanh mình hạnh phúc và điều đó sẽ lại càng tuyệt vời hơn khi chính mình là người mang đến điều đó cho họ.
Hạnh phúc là khi ta biết cách để đứng dậy, cách để quên đi nỗi đau, biết tiến lên phía trước một cách lạc quan! Hãy vui lên vì hạnh phúc đang nằm trong tầm tay của mỗi người và quan trọng là bạn có nắm giữ được nó hay không?
Hạnh phúc là những khi buồn nhất, tuyệt vọng nhất rồi bất chợt nhận ra cuộc đời này thật đáng sống, thật đáng để chúng ta lạc quan.
Hạnh phúc là những khi phóng xe đắm mình trong cơn mưa, vẫn cảm nhận được cảm giác man mát và dễ chịu.
Hạnh phúc là những lúc tụ họp ăn uống với bạn bè, nói bất cứ thứ gì cũng không ngại!
Hạnh phúc là những khi tự cho phép mình được say một chút, được lâng lâng một chút?!
Hạnh phúc là khi có một người để nghĩ tới, để nhớ và để có động lực hoàn thiện bản thân, hoàn thiện con người mình.
Hạnh phúc là khi bất chợt gặp lại một người bạn cũ, thấy họ thật khác, thật trưởng thành.
Hạnh phúc là khi phát hiện ra rằng có người đang nhớ tới mình, đang nghĩ về mình, dù chỉ một chút mà thôi...
Hạnh phúc là có khi có thể sống thật với con người của mình, sống theo trái tim của mình chứ không phải núp dưới một tấm mặt nạ nào. Có thể khóc khi buồn - buồn thật sự và có thể cười khi vui, dù chỉ là một niềm vui nhỏ.
Hạnh phúc là mỗi buổi sáng thức dậy là một ngày mới với những dự định mới, không vương vấn chuyện hôm qua và cũng chẳng phải lo nghĩ chuyện ngày mai! Hãy sống tốt ngày hôm nay bạn nhé!
Hạnh phúc là cảm thấy vui khi những người xung quanh mình hạnh phúc và điều đó sẽ lại càng tuyệt vời hơn khi chính mình là người mang đến điều đó cho họ.
Hạnh phúc là khi ta biết cách để đứng dậy, cách để quên đi nỗi đau, biết tiến lên phía trước một cách lạc quan! Hãy vui lên vì hạnh phúc đang nằm trong tầm tay của mỗi người và quan trọng là bạn có nắm giữ được nó hay không?
Hạnh phúc là những khi buồn nhất, tuyệt vọng nhất rồi bất chợt nhận ra cuộc đời này thật đáng sống, thật đáng để chúng ta lạc quan.
Hạnh phúc là những khi phóng xe đắm mình trong cơn mưa, vẫn cảm nhận được cảm giác man mát và dễ chịu.
Hạnh phúc là những lúc tụ họp ăn uống với bạn bè, nói bất cứ thứ gì cũng không ngại!
Hạnh phúc là những khi tự cho phép mình được say một chút, được lâng lâng một chút?!
Hạnh phúc là khi có một người để nghĩ tới, để nhớ và để có động lực hoàn thiện bản thân, hoàn thiện con người mình.
Hạnh phúc là khi bất chợt gặp lại một người bạn cũ, thấy họ thật khác, thật trưởng thành.
Hạnh phúc là khi phát hiện ra rằng có người đang nhớ tới mình, đang nghĩ về mình, dù chỉ một chút mà thôi...
Cẩm nang tình yêu - Lời hay ý đẹp
Khi một cái gì đó đã từng là của ta nhưng đến một lúc nào đó, nó không còn là của ta nữa, không phải do nó rời bỏ ta đi, không phải nó bị lấy đi, bị cuốn đi mà là do chính ta đã làm rơi nó...
Khi đó gọi là MẤT.
Mất là trước khi nó rời bỏ ta, nó hiện hữu trong cuộc sống của ta như một thói quen, nó xuất hiện hàng ngày, nó bên ta hàng giờ... và đến bây giờ thì ta không còn nó nữa, nó không còn bên cạnh ta, nó đã rời xa ta, ta không muốn tìm và cũng không thể tìm để giữ nó. Một sự vụn vỡ vĩnh viễn.
Mất là sự thoảng bay trong gió, sự tan biến, vụt bay đi, nhanh lắm, nhanh đến mức khi bạn nhận ra điều đó thì đã muộn, khi đó sẽ nhận ra và nhận lấy vết thương, có thể không quá đau nhưng hãy thừa nhận là có cảm giác nhói trong tim. Nếu bạn đang có 1 trái tim không vô cảm.
Mất là khi trong ta có một khoảng trống còn sót. Vị trí mà thứ trước khi mất nó ngự trị. Tồn tại ở đó, tồn tại trong ta. Ta nhìn vào ta, xuyên thấu, thấy khoảng trống đó, lại thấy đau. Đến bao giờ? đến khi nào? và ai sẽ là người mang đến cho ta cảm giác khỏa lấp khoảng trống đó? Hay cái khoảng trống đó sẽ mãi mãi nằm im, không được lấp đầy, không được xóa bỏ, như một vết sẹo vô hình nhưng làm ta cảm thấy còn tệ hơn hàng trăm lần vết sẹo trên da... Vậy đã bao lần ta mất?
Làm mất.
Tuột mất
Biến mất.
Chỉ biết là đã mất, mất đi và không còn quay trở lại, không còn tồn tại bên ta như ngày nào? Nếu ta níu kéo, ta kiếm tìm, ta níu giữ, nó ở lại liệu nó còn đẹp còn ý nghĩa còn quan trọng với ta không? Hay giờ đây nó chỉ còn là một hình mẫu không hoàn mĩ, một bức tranh được ghép bởi những miếng ghép rời rạc, một bộ phim được diễn bởi những diễn viễn tồi, cực tồi?
Vậy hãy cứ trân trọng cái hoàn mỹ trong quá khứ còn hơn là mải miết kiếm tìm mảnh ghép để tạo thành bức tranh không hoàn thiện ở hiện tại. Lưu giữ nó trong tim thì tốt hơn là lồng nó vào khung kính, bởi nó có thể bị lấy đi bởi bất cứ khi nào và bởi bất cứ ai.
Gìn giữ nó thì tốt hơn là phải kiếm tìm, phải mệt và đau.
Đừng để đến lúc phải tự hiểu ra:
"Đã đánh mất mới bắt đầu biết tiếc"
Khi đó gọi là MẤT.
Mất là trước khi nó rời bỏ ta, nó hiện hữu trong cuộc sống của ta như một thói quen, nó xuất hiện hàng ngày, nó bên ta hàng giờ... và đến bây giờ thì ta không còn nó nữa, nó không còn bên cạnh ta, nó đã rời xa ta, ta không muốn tìm và cũng không thể tìm để giữ nó. Một sự vụn vỡ vĩnh viễn.
Mất là sự thoảng bay trong gió, sự tan biến, vụt bay đi, nhanh lắm, nhanh đến mức khi bạn nhận ra điều đó thì đã muộn, khi đó sẽ nhận ra và nhận lấy vết thương, có thể không quá đau nhưng hãy thừa nhận là có cảm giác nhói trong tim. Nếu bạn đang có 1 trái tim không vô cảm.
Mất là khi trong ta có một khoảng trống còn sót. Vị trí mà thứ trước khi mất nó ngự trị. Tồn tại ở đó, tồn tại trong ta. Ta nhìn vào ta, xuyên thấu, thấy khoảng trống đó, lại thấy đau. Đến bao giờ? đến khi nào? và ai sẽ là người mang đến cho ta cảm giác khỏa lấp khoảng trống đó? Hay cái khoảng trống đó sẽ mãi mãi nằm im, không được lấp đầy, không được xóa bỏ, như một vết sẹo vô hình nhưng làm ta cảm thấy còn tệ hơn hàng trăm lần vết sẹo trên da... Vậy đã bao lần ta mất?
Làm mất.
Tuột mất
Biến mất.
Chỉ biết là đã mất, mất đi và không còn quay trở lại, không còn tồn tại bên ta như ngày nào? Nếu ta níu kéo, ta kiếm tìm, ta níu giữ, nó ở lại liệu nó còn đẹp còn ý nghĩa còn quan trọng với ta không? Hay giờ đây nó chỉ còn là một hình mẫu không hoàn mĩ, một bức tranh được ghép bởi những miếng ghép rời rạc, một bộ phim được diễn bởi những diễn viễn tồi, cực tồi?
Vậy hãy cứ trân trọng cái hoàn mỹ trong quá khứ còn hơn là mải miết kiếm tìm mảnh ghép để tạo thành bức tranh không hoàn thiện ở hiện tại. Lưu giữ nó trong tim thì tốt hơn là lồng nó vào khung kính, bởi nó có thể bị lấy đi bởi bất cứ khi nào và bởi bất cứ ai.
Gìn giữ nó thì tốt hơn là phải kiếm tìm, phải mệt và đau.
Đừng để đến lúc phải tự hiểu ra:
"Đã đánh mất mới bắt đầu biết tiếc"
Cẩm nang tình yêu - Lời hay ý đẹp
(Vuonyeuvn.com) - Cuộc đời này đâu đâu cũng là ranh giới... sống và chết chỉ cách nhau một cái nhắm mắt và một cái đứt nhịp của con tim!ĐỪNG tùy tiện xin lỗi người khác chỉ vì bạn cảm thấy trân trọng mối quan hệ đó.HÃY dành lại đấy những cơ hội để xin lỗi chính bản thân bạn. Bạn có biết một lời xin lỗi lịch sự có thể hàn gắn một mối quan hệ rạn nứt, lời xin lỗi thứ 2 có thể xoa dịu đôi chút tổn thương của đối phương nhưng đến lần thứ 3 thì lời xin lỗi của bạn sẽ trở thành mặc định cho những lần sau và đến lần thứ 4 thì chính lời xin lỗi ấy đã lấy mất đi của bạn sự tự tôn trước mặt người khác. Hãyxây dựng một mối quan hệ bình đẳng và đừng biến mình là kẻ thiếu thốn cứ xảy ra chuyện gì đó là bạn phải nói lời xin lỗi để kéo lại người ấy. Khi thực sự như vậy thì bạnđang bạc đãi bản thân mình đấy, xin lỗi bản thân để lòng tự trọng được đánh thức bạn nhé.
ĐỪNG tùy tiện khóc trước mặt người khác.
HÃY để nước mắt là tiếng thổn thức câm lặng nhưng đáng giá của nỗi buồn và là sự gào thét đáng trân trọng của nỗi đau chứ đừng để nước mắt là món tiền bạn bỏ ra để mua về cho mình sự thương hại và ánh mắt đáng thương của người khác. Bạn hãy để người khác nhìn thấy giọt nước mắt bạn rơi xuống vì hạnh phúc hay xúc động nhưng hãy giấu đi giọt nước mắt đang làm tim bạn đau nhói bởi chỉ như vậy, sự mạnh mẽ của bạn sẽ lớn dần qua những lần nén chịu và sau khi gạt phăng những giọt nước mắt ấy đi, bạn sẽ lại có thể đứng dậy và bước tiếp ..
ĐỪNG lén khóc dưới mưa..
HÃY đối diện với nó vào một ngày nắng đẹp. Khi bạn khóc dưới mưa, bạn chỉ có thể che mắt thiên hạ nhưng không thể giấu chính mình và dưới cơn mưa lạnh lẽo ấy, lòng bạn sẽ càng thêm buồn tủi mà thôi.
ĐỪNG nhậu say khi buồn.,
HÃY tỉnh táo để nhận ra nơi mình vừa vấp ngã có chướng ngại gì và men say chỉ là liệu pháp tạm thời. Và nếu ai đã một lần tìm đến men khi buồn chắc chắn sẽ biết rằng, càng say ta sẽ lại càng nhớ và càng nhớ ta càng buồn, càng đau và và muốn khóc.
ĐỪNG để ai đó biết là mình yêu quí họ thật nhiều.
HÃY dạy cho họ cách trân trọng tình cảm củamình, cho họ biết yêu thương là sự đồng điệu của hai trái tim chứ không phải là một thói quen mặc định trong cuộc sống. Chọ họbiết rằng, khi yêu nhau, họ có chỉ có quyền trân trọng chứ không có quyền sở hữu, có quyền quan tâm nhưng không quản lý, chămsóc nhưng không áp đặt và có quyền nhớ nhưng không có quyền bắt ta có măt bất cứ lúc nào họ cần.
Và bạn biết không, khi yêu thương đừng đặtngười ấy vào trái tim bởi ở đó còn có rất nhiều những mối quan hệ cần bạn phải quan tâm mà HÃY đặt tình iu của mình vào TẤM LÒNG để bạn có thể iu họ hết lòng, chăm sóc họ hết lòng, nhớ họ hết lòng và mong muốn được ở bên họ hết tấm lòng mình. Chỉ có như vậy khi họ quay đi trái tim bạn mới không bị tổn thương và khi trái tim không bị tổn thương thì các mối quan hệ khác của bạn tại đó như gia đính, bạn bè mới không bị ảnh hưởng nỗi đau đó.
Một ranh giới có thể đưa ta đến cái chết thì cũng có thể kéo ta về với cuộc sống vậy nên hãy chọn cho mình nụ cười thay vì nước mắt, hạnh phúc thay vì khổ đau, iu thương thay vì bất hạnh và chọn màu hồng thay vì màu đen bạn nhé.
Bạn Cần - Bạn Trẻ - Lời hay ý đẹp
(Vuonyeuvn.com) - “Ngày mai tớ sẽ làm”, không có khái niệm ngày mai đâu bạn ạ, cuộc sống sẽ không chờ đợi ai.
Bạn đang mất phương hướng, không biết đường nào phải đi, hay sau những thất bại không đủ sức đi tiếp.
Bạn đâu biết rằng dừng lại buông xuôi càng làm cho
cuộc sống buồn chán hơn, lâm vào bế tắc nhiều hơn, cảm giác dường như
không có nối thoá nào cho chính cuộc đời mình. Nhưng bạn ạ “cuộc sống là
không chờ đợi” dù có ngã đau thế nào đi nữa hay cứ đứng lên đi tiếp rồi
bạn sẽ đến được đích.
Đã một năm kể từ ngày tôi bước chân
vào giảng đường đại học, vẫn nhớ ngày đó sự lã lẫm những điều mới mẻ hấp
dẫn cuốn hút một cậu học trò như tôi khi mới bước chân từ vùng quê lên
thành phố, vẫn nhớ như in ngày đầu tiên nhập học xe cộ ồn ào nhìn mọi
người ai cũng hối hả, tất bật chứ không yên bình như vùng quê nơi mình
sinh sống.
Ngày đó một cảm giác háo hức kỳ lạ trong tôi,
len lỏi vào trong suy nghĩ là vô vàn những ước mơ dự định mình có thể
làm được mọi thứ. Đó là tìm ngay một công việc làm thêm, để có thu nhập
đi du lịch đó đây hay mua những cuốn sách mình yêu thíc, hay là cộng tác
viên cho một tờ báo nào cũng được, miễn là đúng chuyên ngành phù hợp
với chính mình, đặc biệt ước mơ làm người dẫn chương trình như bác Lại
Văn Sâm cũng xuất hiện trong ý nghĩ non nớt của tôi lúc đó. Hồi đó tôi
tin là mình đủ sức mạnh làm được mọi việc, đơn giản tôi đã vượt qua được
cánh cửa đại học đứng ở đây khẳng định được chính mình. Sau khi xác
định rõ ràng mục tiêu như vậy, tôi lao vào thực hiện tất cả những dự
định. Đầu tiên là công việc làm thêm, tôi đã đăng ký làm công việc bán
thời gian cho một nhãn hàng mỹ phẩm, lúc đăng ký nhìn những người thành
công ở đó tôi tin mình sẽ làm được và tốt hơn cả họ, tôi sẽ kiếm đủ tiền
tự lo trang trải cho cuộc sống của mình, nhưng rồi gần 3 tháng sau
những buổi đào tạo một vài hôm đi bán giới thiệu sản phẩm tôi nghĩ mình
không theo được và từ bỏ nó, tôi không thu được bất kỳ khoản tiền nào mà
bị mất gần 400k trong đó gồm: tiền điện thoại; đi lại; và phí công
việc…Từ thất bại đó tôi quyết tâm đứng lên làm lại, tôi được đi theo
quen một anh bên bao Pháp Luật, anh sẽ hướng dẫn tôi và một số bạn nữa
cách viết báo, làm báo, thu thập thông tin, có thể nếu chúng tôi viết
tốt sẽ được nhân làm cộng tác viên chính thức của báo, chính điều đó đã
thôi thúc trong tôi dự định trở thành một nhà báo chuyên nghiệp, sau đó
một khoảng thời gian không lâu anh giao cho tôi đềciết đề tài về viện
dưỡng lão, với kiến thức không chuyên sâu cộng với tầm nhìn chưa bao
quát, tôi không thể viết nổi bất kỳ bài nào, sau môt thời gian tôi chán
nản cũng từ bỏ công việc đó. Hai thất bại liên tiếp ngay trong năm đầu
tiên cuộc đời sinh viên đã khiến tôi chùn bước, tôi cũng bỏ qua cả mục
tiêu làm người dẫn chương trình, quay lại một sinh viên chỉ có ngày đi
học trên giảng đường tối quay về phòng, ngày qua ngày vô định nhàm chán.
Cũng từ đó đến bây giờ một năm trôi qua, nhìn lại khoảng thời
gian đó tôi bắt đầu giật mình những ước mơ cháy bỏng, hoài bão ấp ủ dự
định ngày đầu tiên của tôi biến đâu mất. Sau những thất bại đó tôi sợ
đặt mục tiêu vì nghĩ rằng mãi mãi không bao giờ bản thân có thể làm
được, tôi chốn tránh tất cả, tôi bỏ bê chuyện học hành, dành hết thời
gian cho những trò game vô bổ. Tôi biết mình đã sai nhưng không hiểu tại
sao bên trong tôi không thể vượt qua được sự cám dỗ đó, ngày nào cũng
vậy công việc chính của tôi là cập nhật status facebook với chơi games,
thứ tôi nhận được trong đầu sau một năm vẫn là con số không tròn chĩnh.
Nhìn
bạn bè xung quanh vẫn ngày ngày nỗ lực với những mục tiêu, ước mơ của
họ. Họ quyết tâm hết mình thực hiện bằng được cùng đó là đạt được vô số
những kết quả khiến tôi phải ghen tị, rồi lúc đó tôi đã ngồi lại nhìn
thẳng vào sự thật của chính mình, nhìn ra những gì con người mình buông
thả,, nhìn ra những gì mình đã không thực sự cố gắng, nhìn đâu là thất
bại, đâu là con đường mình phải đi và thành công. Cuối cùng tôi cũng đã
tìm được câu trả lời đó là: “Cuộc sống không chờ đợi ai cả, điều quan
trọng phải bắt tay vào hành động”, chứ không phải ngồi một chỗ kẻ vẻ
viết ra hàng nghìn mục tiêu đẹp đẽ nhưng chẳng thực hiện bất kỳ một hành
động nào nhằm đạt được điều mình mong muốn cả.
Bài học thành
công và thất bại cũng vậy, với tôi bây giờ định nghĩa thành công là
không bao giờ bỏ cuộc, thất bại là chưa thực sự cố hết khả năng của
mình. Tôi cố gắng vút bỏ hết mọi định kiến cũ, lối sống thói quen cũ để
hòa nhập với những điều mới.
Tôi bắt đầu viết lại những ước mơ,
mục tiêu lâu nay bị lãng quên, lên kế hoạch chi tiết điều gì mình cần
trong cuộc đời của mình: gia đình, tiền bạc, thành công, danh tiếng….
Lúc đó tôi mới thấy một điều rằng bắt nguồn từ tất cả thành công yếu tố
gia đình là nguồn động lực quan trọng nhất. Từ đó tôi luôn lấy điểm tựa
gia đình là động lực to lớn thực hiện tất cả. Tâm lý e ngại biến mất,
sống theo những kế hoạch đề ra tôi cảm nhận rõ nhất từng giây phút mình
đang sống trên cuộc đời này.
Với bạn cũng vậy dù bây giờ bạn
đang ở đâu, hay đang trong hoàn cảnh vô cùng bế tắc như thế nào sau cùng
sẽ luôn có cách giải quyết. Chỉ cần chúng ta thay đổi hướng nghĩ, ý
nghĩa của sự việc chắc chắn bạn sẽ đạt được điều mình mong muốn. Cuộc
sống là không chờ đợi, nếu bạn không có mục tiêu chỉ đường thì bạn sẽ
mãi mất phương hướng, bạn sẽ nằm trong kế hoạch của người khác, sống
cuộc đời của ai đó chứ không phải cho riêng mình.
Hãy bước ra
khỏi những thói quen cố hữu kìm hãm con người bạn, hãy chạy ra ngoài kia
nơi cuộc sống có nhiều ánh sáng, khó khăn, xen lẫn muôn vàn điều thú vị
đang chờ đợi bạn. Nếu bạn bảo tôi: “Ngày mai tớ sẽ làm”, không có khái
niệm ngày mai đâu bạn ạ, cuộc sống sẽ không chờ đợi bạn, ngày mai chính
là quyêt định từ ngày hôm nay để giúp ta vững bước trên con đường bạn đã
chọn đạt được mọi mục tiêu mình mong muốn.
Cẩm nang tình yêu - Đang yêu - Lời hay ý đẹp
(Vuonyeuvn.com) - Sự tự tin chỉ có được khi em am hiểu và đam mê một điều gì đó. Nếu thiếu hai điều này, tự tin chỉ là vỏ bọc.
Biết
rõ lợi ích của kỹ năng mềm trong cuộc sống và công việc, tớ đã đầu tư
khá nhiều vào công cuộc “bổ túc” các kỹ năng này. Trong đó, làm thế nào
để định hình một phong thái tự tin là điều tớ luôn tâm niệm và áp dụng.
Có thể một ai đó thấy tớ lúc nào cũng nhìn thẳng, nói năng rành rọt, rõ
ràng lại kết hợp với động tác cơ thể như trước đông người cũng hơi kỳ.
Nhưng kệ họ, đó là lựa chọn của tớ. Nếu không cho người khác thấy rằng
mình tự tin thì tớ cũng sẽ chìm lấp vào giữa đám đông, là một người như
bao người khác.
Cứ tưởng tạo dựng phong thái như vậy là ổn. Tớ không nghĩ rằng, có một ngày, tớ phải nghĩ lại về quan niệm “tự tin” của mình.
Đó là lần thi hết môn vừa rồi. Môn Luật chứng
khoán, một môn học tớ không thực sự giỏi. Không phải vì tớ không cố gắng
mà đơn giản chỉ vì, bộ môn này có quá nhiều các thuật ngữ chuyên ngành,
đến dân kinh tế còn khó học nói chi đến một con bé có tư duy nghiêng về
xã hội như tớ. “Cày cuốc” chán chê trước khi thi, tớ vẫn còn thấy vài
nội dung mình chưa thông tỏ lắm. Cũng chẳng dám hỏi ai, vì cái tội mọi
người thấy tớ tự tin nên nghĩ chắc tớ học đã ổn. Xui xẻo làm sao, câu
hỏi chính của tớ rơi đúng vào phần tớ đang lan man. Chuyện gì đến đã
đến, dù tớ có tỏ ra tự tin đến bao nhiêu đi chăng nữa thì phần kiến thức
còn vài lỗ hổng cũng không thể che giấu được. Kết cục là, tớ chỉ được
điểm 7. Tuy nhiên, điểm 7 không phải là điều tớ muốn chia sẻ với các
bạn.
Khi hết giờ thi, tớ đã nán lại để trao đổi với
thầy giáo vửa hỏi thi mình. Tớ muốn có câu trả lời chi tiết cho những gì
tớ còn thắc mắc. Thầy mỉm cười, tỏ vẻ vui vì tớ không quan trọng đến
điểm số mà trái lại, còn rất ham tìm hiểu. Lúc tớ tạm biệt thầy, các bạn
biết thầy đã dặn dò tớ điều gì không?
- Khi em trả lời, thầy thấy em rất bình tĩnh,
cứng cỏi. Em có thái độ tốt nhất mà thầy thấy trong số các sinh viên
thầy hỏi thi sáng nay. Nhưng khi thầy hỏi em những câu hỏi khó, em đã
lúng túng, không trả lời được. Sự tự tin chỉ có được khi em thực sự
am hiểu và đam mê một điều gì đó thôi. Nếu thiếu hai điều này, thì sự tự
tin chỉ còn là vỏ bọc, bạn trẻ ạ.
Tớ phải cảm ơn thầy rất lâu, vì lời chỉ dẫn chân
tình ấy. Có lẽ, vì thầy giáo của tớ còn khá trẻ và cũng đã từng như bao
sinh viên khác của mình, đã luôn cháy bỏng khát vọng được khẳng định
mình, được người khác công nhận. Chỉ dẫn nhẹ nhàng song sáng suốt, giúp
tớ nhận ra đìều mình vẫn còn mù mờ bấy lâu nay.
Đúng vậy, tự tin không chỉ là một ánh mắt thẳng
thắn, một giọng nói hùng hồn, hấp dẫn. Tự tin cũng không phải là cách
bàn tay vung lên khi nói thật mạnh mẽ. Bản chất của sự tự tin chính là
sự am hiểu và tình cảm mãnh liệt của mỗi người về một ai đó, một điều gì
đó. Tớ sẽ không bao giờ tự tin về môn Toán, như những năm trung học tớ
từng thế, bởi tớ không nắm được các định lý, các bất đẳng thức cũng
chẳng đam mê bất cứ một điều gì ở môn Toán. Với tớ, học Toán chi là để
cộng, trừ, nhân, chia thuận tiện hơn trong cuộc sống. Chấm hết. Hỏi sao
tớ có thể tự tin về môn Toán khi mà tất cả những gì mình có được về bộ
môn đó chỉ là những kiến thức sơ đẳng nhất. Trái lại, tớ đã từng rất tự
tin ở môn Văn. Không phải vì ở môn này, tớ giành được rất nhiều giải
thưởng học sinh giỏi. Mà quan trọng hơn hết, tớ yêu thích môn này một
cách sâu sắc. Từ tình yêu đó, tớ đã chịu khó đọc thêm nhiều tài liệu,
sưu tầm những bài viết bổ ích lý thú. Để rồi, kiến thức tớ có được cộng
với cảm xúc chân thật luôn khiến tớ đạt điểm cao nhất ở môn Văn.
Tớ có một người bạn dạy thêm ở một trung tâm kỹ
năng sống. Tự trong thâm tâm, tớ thầm khâm phục cô ấy khi có thể đứng
trên bục giảng, trước mấy chục con người để có thể chia sẻ với họ thế
nào là ước mơ, hạnh phúc, là việc phải theo đuổi ước mơ hay học cách tha
thứ cho người khác. Cứ nghĩ rằng, với kinh nghiệm dày dạn như thế thì
bạn tớ sẽ chẳng phải e ngại khi nói về vấn đề gì. Thế mà không phải vậy.
Trên lớp, cô bạn rất khiêm tốn, hay đọc sách giữa những giờ chơi và
chịu khó lắng nghe bạn bè. Lý do là: “Khi làm việc, tớ có thể giảng
cho học viên rất khúc triết, vì đó là những suy nghĩ thật, trải nghiệm
thật của tớ. Còn trên lớp, có những kiến thức chưa phải là của tớ, nên
tớ đâu thể tỏ ra mình tường tận”. Lúc đó, tớ mới hiểu ra, tại sao
bạn mình có thể là giảng viên kỹ năng sống ở lứa tuổi hai mươi. Bởi vì,
ngoài những trải nghiệm trước tuổi ra, cô ấy còn biết sống khiêm nhường,
biết lắng nghe và quan sát – những điều mà tớ chưa bao giờ làm được.
Thì ra, con đường dẫn đến sự tự tin đích thực rất dài. Những
gì ta đã trải qua, ta thu nhận, cảm nhận được trong quá trình sống sẽ
được tích lũy lại để rồi một ngày tất cả những điều ấy sẽ trở nên thân
thuộc. Khi cần thể hiện, sự tự tin sẽ đến, thông qua hệ thống ngôn ngữ
cơ thể. Giọng nói, cử chỉ, điệu bộ chỉ là những chi tiết cuối cùng để
hoàn thiện cho sự tự tin của ta. Tớ hơi ngỡ ngàng khi phát hiện ra
điều ấy. Bù lại, tớ biết cách để tạo dựng một sự tự tin đích thực, tự
tin từ bên trong chứ không chỉ là một vỏ bọc hời hợt bên ngoài.
Bạn có lựa chọn như tớ không?
Cẩm nang tình yêu - Lời hay ý đẹp
(Vuonyeuvn.com) - Ai trong chúng ta cũng đều mong muốn mọi chuyện tốt đẹp và may mắn đến với mình. Nhưng nhiều lúc, bạn cảm thấy thật chán nản vì không đạt được thành công như mong đợi. Bạn thấy mình thật xui xẻo, và thất bại. Cái cảm giác ấy làm cho bạn lo lắng, và mất phương hướng cũng như mất đi sự tự tin vào bản thân. Vậy phải làm gì khi bạn liên tục gặp thất bại? Hãy “lùi lại một bước” và cùng suy ngẫm về những câu hỏi dưới đây để tìm câu trả lời bạn nhé!
1. Mục tiêu của bạn là gì?
Bạn phải xác định được mục tiêu quan trọng nhất
mà bạn muốn đạt được trong từng thời điểm cụ thể. Nếu bạn đang chuẩn bị
thi vào lớp 10, thì mục tiêu của bạn chính là thi đỗ vào lớp 10, chứ
không phải là trở thành cô giáo của 4, 5 năm sau. Và cũng đừng ôm đồm
quá nhiều mục tiêu cùng một lúc. Hãy tưởng tượng bạn là một người thợ
săn. Nếu bạn ngắm bắn cùng lúc nhiều mục tiêu thì chắc chắn bạn sẽ hết
đạn mà không hề săn được gì. Vấn đề ở đây là bạn phải hoàn toàn tập
trung vào một mục tiêu và đạt được nó trước khi nhắm đến một mục tiêu
khác.

1. Mục tiêu của bạn là gì?
Bạn phải xác định được mục tiêu quan trọng nhất
mà bạn muốn đạt được trong từng thời điểm cụ thể. Nếu bạn đang chuẩn bị
thi vào lớp 10, thì mục tiêu của bạn chính là thi đỗ vào lớp 10, chứ
không phải là trở thành cô giáo của 4, 5 năm sau. Và cũng đừng ôm đồm
quá nhiều mục tiêu cùng một lúc. Hãy tưởng tượng bạn là một người thợ
săn. Nếu bạn ngắm bắn cùng lúc nhiều mục tiêu thì chắc chắn bạn sẽ hết
đạn mà không hề săn được gì. Vấn đề ở đây là bạn phải hoàn toàn tập
trung vào một mục tiêu và đạt được nó trước khi nhắm đến một mục tiêu
khác.
2. Bạn đã có sự kiên định chưa?
Sau khi đã xác định một mục tiêu quan trọng để
phấn đấu và bắt tay vào hành động, bạn có thể sẽ thành công nhưng cũng
có thể sẽ thất bại (tạm thời), nhất là đối với những mục tiêu to lớn khó
khăn. Cho nên, bạn cần phải kiên định. Hãy nhớ rằng, thất bại thật sự
chỉ là khi bạn hoàn toàn bỏ cuộc. Còn ngoài ra, mọi thất bại chỉ là tạm
thời. Bởi ngay cả nhà phát minh vĩ đại Thomas Edison cũng đã từng nói:
với mỗi phát minh thành công, ông đã phải học hàng chục, thậm chí hàng
trăm, hàng ngàn cách thất bại chỉ để học được một cách thành công.
3. Phương pháp của bạn như thế nào?
Bạn có bao giờ tự hỏi, tại sao bạn đã xác định
được mục tiêu, có ý chí kiên định, nhưng rồi bạn vẫn thất bại. Bạn không
nản chí, bạn vẫn thử lại lần nữa, rồi lại thất bại, rồi lại thử, rồi
lại thất bại, thử, thất bại, thử, thất bại,… Tại sao lại thế? Câu trả
lời nằm ở phương pháp của bạn. Nếu phương pháp đúng, bạn sẽ nhanh chóng
đạt được mục tiêu đề ra, còn nếu không, bạn sẽ lãng phí sức lực, thời
gian, tiền bạc… mà chẳng thu được kết quả gì. Hãy thử tưởng tượng một
người gầy muốn tăng cân, nhưng thay vì tuân thủ một thực đơn lành mạnh
và chế độ tập luyện thể dục khoa học, anh ta lại ra sức ăn uống. Kết quả
là, không những không đạt được cân nặng mong muốn, anh ta lại mắc thêm
nhiều bệnh hơn…
4. Kiên nhẫn thì sao?
Bạn không sợ thất bại, bạn có phương pháp đúng
đắn vẫn chưa đủ. Bạn cần phải có cả sự kiên nhẫn. Một vận động viên hàng
đầu không trở thành nhà vô địch trong một ngày, một tháng, một tuần hay
thậm chí một năm mà là trong nhiều năm kiên trì luyện tập. Một nhà khoa
học vĩ đại không hề được coi là vĩ đại cho đến khi ông ta công bố một
công trình mà ông ta đã dày công nghiên cứu hàng chục năm trời. Đối với
họ, thành công không chỉ là đạt được mục tiêu, mà thành công còn nằm ở
việc họ tiến bộ hoặc hiểu biết hơn từng ngày. Vì vậy, bạn cần có sự kiên
nhẫn để có thể theo đuổi được mục tiêu đã đề ra.
Vậy bạn đã biết làm gì khi liên tục gặp thất
bại chưa? Hãy nhớ rằng chỉ cần bạn xác định một mục tiêu rõ ràng, một
phương pháp đúng đắn và bắt đầu hành động kiên định,với một sư kiên nhẫn
thì cho dù chưa đi đến kết quả ngay, bạn cũng đã thành công một bước.
phấn đấu và bắt tay vào hành động, bạn có thể sẽ thành công nhưng cũng
có thể sẽ thất bại (tạm thời), nhất là đối với những mục tiêu to lớn khó
khăn. Cho nên, bạn cần phải kiên định. Hãy nhớ rằng, thất bại thật sự
chỉ là khi bạn hoàn toàn bỏ cuộc. Còn ngoài ra, mọi thất bại chỉ là tạm
thời. Bởi ngay cả nhà phát minh vĩ đại Thomas Edison cũng đã từng nói:
với mỗi phát minh thành công, ông đã phải học hàng chục, thậm chí hàng
trăm, hàng ngàn cách thất bại chỉ để học được một cách thành công.
3. Phương pháp của bạn như thế nào?
Bạn có bao giờ tự hỏi, tại sao bạn đã xác định
được mục tiêu, có ý chí kiên định, nhưng rồi bạn vẫn thất bại. Bạn không
nản chí, bạn vẫn thử lại lần nữa, rồi lại thất bại, rồi lại thử, rồi
lại thất bại, thử, thất bại, thử, thất bại,… Tại sao lại thế? Câu trả
lời nằm ở phương pháp của bạn. Nếu phương pháp đúng, bạn sẽ nhanh chóng
đạt được mục tiêu đề ra, còn nếu không, bạn sẽ lãng phí sức lực, thời
gian, tiền bạc… mà chẳng thu được kết quả gì. Hãy thử tưởng tượng một
người gầy muốn tăng cân, nhưng thay vì tuân thủ một thực đơn lành mạnh
và chế độ tập luyện thể dục khoa học, anh ta lại ra sức ăn uống. Kết quả
là, không những không đạt được cân nặng mong muốn, anh ta lại mắc thêm
nhiều bệnh hơn…
4. Kiên nhẫn thì sao?
Bạn không sợ thất bại, bạn có phương pháp đúng
đắn vẫn chưa đủ. Bạn cần phải có cả sự kiên nhẫn. Một vận động viên hàng
đầu không trở thành nhà vô địch trong một ngày, một tháng, một tuần hay
thậm chí một năm mà là trong nhiều năm kiên trì luyện tập. Một nhà khoa
học vĩ đại không hề được coi là vĩ đại cho đến khi ông ta công bố một
công trình mà ông ta đã dày công nghiên cứu hàng chục năm trời. Đối với
họ, thành công không chỉ là đạt được mục tiêu, mà thành công còn nằm ở
việc họ tiến bộ hoặc hiểu biết hơn từng ngày. Vì vậy, bạn cần có sự kiên
nhẫn để có thể theo đuổi được mục tiêu đã đề ra.
Vậy bạn đã biết làm gì khi liên tục gặp thất
bại chưa? Hãy nhớ rằng chỉ cần bạn xác định một mục tiêu rõ ràng, một
phương pháp đúng đắn và bắt đầu hành động kiên định,với một sư kiên nhẫn
thì cho dù chưa đi đến kết quả ngay, bạn cũng đã thành công một bước.
Bạn Cần - Cẩm nang tình yêu - Lời hay ý đẹp
![]() |
| Bạn hãy tự hỏi mình xem, bạn đã dành đủ thời gian cho mẹ chưa? |
- Khi bạn 1 tuổi, mẹ cho bạn ăn và tắm cho bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc suốt đêm.
- Khi bạn 2 tuổi, mẹ dạy bạn tập đi. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chạy biến đi khi mẹ gọi.
- Khi bạn 3 tuổi, mẹ nấu cho bạn ăn ngon. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bỏ thừa thức ăn.
- Khi bạn 4 tuổi, mẹ mua bút chì màu cho bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tô vẽ lung tung lên tường.
- Khi bạn 5 tuổi, mẹ cho bạn ăn mặc đẹp vào những ngày lễ. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nhảy ngay vào vũng bùn.
- Khi bạn 6 tuổi, mẹ đưa bạn đến trường. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách kêu ầm ĩ lên "Con không đi học đâu"
- Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua bóng cho bạn chơi. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đá nó vào cửa nhà hàng xóm.
- Khi bạn 8 tuổi, mẹ mua kem cho bạn ăn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách làm rơi đầy kem ra ngoài.
- Khi bạn 9 tuổi, mẹ mua đàn cho bạn tập. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chẳng bao giờ thèm động đến.
- Khi bạn 10 tuổi, mẹ chở bạn đi khắp nơi, từ trường học đến những buổi sinh nhật ở nhà bạn bè. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nhảy ngay xuống xe khi đến nơi, chẳng thèm quay lại chào mẹ.
- Khi bạn 11 tuổi, mẹ đưa bạn và bạn bè đi xem phim. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đòi ngồi cách xa khỏi mẹ.
- Khi bạn 12 tuổi, mẹ nói bạn không được xem một số chương trình và một số báo. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chờ mẹ ra khỏi nhà là xem.
- Khi bạn 13 tuổi, mẹ khuyên bạn cắt tóc. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng mẹ chẳng có con mắt thẩm mỹ.
- Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn tiền đi nghỉ mát với bạn bè một tuần. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chẳng thèm gọi điện về nhà một lần.
- Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và mong bạn ra đón. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách ngồi trong phòng mình và khóa cửa.
- Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn đi xe máy. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách lấy xe đi lúc nào bạn muốn.
- Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang chờ một cú điện thoại quan trọng. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói chuyện điện thoại suốt tối.
- Khi bạn 18 tuổi, mẹ khóc khi bạn tốt nghiệp trung học. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đi liên hoan với bạn bè đến tận tối khuya.
- Khi bạn 19 tuổi , mẹ cho bạn đi học đại học, chở bạn đến trường, cầm túi xách cho bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hỏi mẹ đi về ngay từ xa cổng trường để khỏi xấu hổ với lũ bạn.
- Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn đã có bạn trai/bạn gái chưa? Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói "Không phải việc của mẹ"
- Khi bạn 21 tuổi, mẹ khuyên bạn về nghề nghiệp tương lai. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói "Con chẳng muốn như mẹ"
- Khi bạn 22 tuổi, mẹ ôm bạn khi bạn tốt nghiệp đại học. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đề nghị mẹ cho đi du lịch thật xa.
- Khi bạn 23 tuổi, mẹ tặng bạn nhiều thứ cho căn hộ bạn mới thuê ở riêng. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bảo bạn bè là trông thế thật xấu.
- Khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp người yêu của bạn và hỏi về kế hoạch của 2 người. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách rên lên "Thôi đi mẹ"
- Khi bạn 25 tuổi, mẹ giúp bạn làm lễ kết hôn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chuyển nhà đi thật xa"
- Khi bạn 30 tuổi, mẹ gọi điện và khuyên bạn về việc nuôi dạy con cái. Bạn cảm ơn mẹ và nói "Bây giờ mọi thứ khác rồi mẹ ơi"
- Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện nhắc về sinh nhật của một người họ hàng. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói "Con bận lắm"
- Khi bạn 50 tuổi, mẹ ốm và cần bạn chăm sóc. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đọc sách về việc bố mẹ trở thành gánh nặng của con cái như thế nào.
* Rồi một ngày, mẹ mất.
Tất cả những gì bạn chưa bao giờ làm, bây giờ trôi vụt qua trước mắt bạn như một tia sét.
Chẳng có gì có thể thay thế được mẹ. Dù có những khi mẹ chẳng phải là người bạn tốt nhất. Có khi mẹ bất đồng với bạn, nhưng mẹ vẫn là mẹ của bạn. Mẹ luôn ở bên cạnh, lắng nghe những nỗi buồn, những lo lắng của bạn. Bạn hãy tự hỏi mình xem, bạn đã dành đủ thời gian cho mẹ chưa?
Ngọc Nhi
Cẩm nang tình yêu - Lời hay ý đẹp
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
.jpg)
.jpg)







Recent Comments