Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos


Con đau lắm trên vết thương cuộc đời. 
Lòng tủi thân khi 1 mình đơn lạnh. 
Nhớ mẹ cha con rưng lệ nhỏ thắm. 
Tấm chăn gầy con chẵng ấm con tim. 

Chiếc áo xanh bên con mùi thuốc viện. 
Giữa căn phòng bao ánh mắt nhìn quanh. 
Gối giường tanh bên con bình suối ngọt. 
Rót vào lòng sao mặn đắng chua cay. 

Họ là ai? Sao người vây như kiến. 
Con là gì? Sao muỗi kiến cũng chê. 
Xác thân tê nhưng tim con lại rát. 
Nhát dao lòng sao cứa mải trong con. 
Em là gái Huế mọng mơ
Còn anh trai Quảng ngẫn ngơ đợi chờ
Em là gái Huế hững hờ
Làm anh trai Quảng thẩn thờ bao đêm

Anh dù biết chuyện tình mình lầm lỡ.
Từ buổi đầu ta dối gạt tình em.
Nhưng em ơi, tình yêu đến kia rồi.
Sao ép được trái tim tình đã mở.
Tình yêu đó biết không thành trái nợ.
Không đơm hoa, khó có buổi cau trầu.
Nhưng trời hỡi, con làm sao… giết được?
Trái tim mình đã trót khắc tên em.
“Tình ta đến gieo sầu bao ngang trái
Đã muộn màng duyên nợ có tròn đâu?
Xuân đã tan, tiếng ve sắp não nề,.”
Tình nay vỡ theo từng con nước lũ.
Ta mang đến đời em bao cay đắng.
Bao âu lo nước mắt chảy thành dòng.
Giờ đã cạn nhưng vẫn cay nhoè ướt.
Chuyện tình mình nước mắt hoá thương đau.
Nay tan vỡ anh về bên tình cũ.
Hợp lẽ đời nhưng tình mãi lẻ loi.
Đời không em như đêm tối mịt mờ.
Ôm nỗi nhớ suốt đời ta hiu hoạnh.
Em về đó bỏ ta trong cơn đắm…!
Mãi mãi là tiếng nức nở trong đêm.
Em hỡi em ta mong ước vô cùng.
Em quên hết để vui niềm tin mới!
Anh cố sống cho kiếp này nhanh hết.
Lòng nguyện cầu cho em mãi bình yên.
Còn riêng anh năm tháng khổ đau dài…
Ôm kỷ niệm bóng hình em khắc khoải.
Một lời cuối chỉ xin em tha thứ.
Vì tại ta em khổ đã nhiều rồi.
Biết bao giờ tiếng cười em trong trẻo.
Ta nguyện là mọi thứ nếu em vui.

-------------------------------


Nếu em vui khi tình ly biệt.
Thà rằng ngày ấy đừng quen nhau.
Đừng mơ mộng quá hồn nhiên quá.
Đừng hẹn gặp nhau để nhớ nhiều.
Nếu em vui khi tình ly biệt.
Thà rằng ngày ấy đừng gặp nhau.
Đừng nhìn âu yếm lưu luyến quá.
Đừng khẽ nói lên tiếng yêu đầu.
Nếu em vui khi tình ly biệt.
Thà rằng ngày ấy đừng yêu nhau.
Đừng trao ánh mắt trao lời nói.
Đừng khẽ trao nhau nụ hôn đầu.
Nếu em vui khi tình ly biệt.
Thà rằng ngày ấy cứ lặng im.
Nhìn nhau bối rối trong giây lát.
Rồi không vương vấn đến tận giờ.
Nếu em vui khi tình ly biệt.
Thà rằng ngày ấy cứ dửng dưng.
Gặp nhau cùng đường không ai biết.
Chỉ lướt ngang qua có một lần.
Ai biết bây giờ tình ly biệt.
Lặng buồn ánh mắt mỗi hoàng hôn.
Xa nhau cách biệt đường hai ngả.
Phía cuối con đường khuất bóng ai?

----------------------------------------------


Tình mình thôi nhé em đi.
Vì duyên không nợ chẳng mơ mọng nhiều.
Yêu thương êm ấm bao chiều.
Liêu siêu bến đổ cuộc tình đau thương.
Thương sầu bạc phận mù u.
Dù lòng anh vẫn còn thương em hoài.
Nguôi ngoai chỉ để quên sầu.
Tình đầu đã lở nhịp cầu 2 thôn.

--------------------------------------------


Lối mòn ai bước chiều mưa.
Cầu dừa trơn nhịp tím xưa héo mòn.
Còn ai em đứng em chờ.
Thuyền trưa đã chở người xưa đi rồi.

Thôi em đừng để tim sầu.
Cho câu ước hẹn đẹp lòng người ta.
Ai mà chẳng lở thuơng đau.
Trầu cau đã vẹn, mất nhau cũng đành.

----------------------------------------


Cũng đành duyên phận vở đôi.
Lời thề như thể nước trôi qua cầu.
Tình đầu đã lở còn đâu.
Men sầu đưa tiển bước em theo chồng.

------------------------------------------


Hết thật rồi, thôi tình ta hai ngả.
Em giờ là nhung gấm của giàu sang.
Chẳng còn chi, chút tình xưa giang dở.
Lở làng rồi trong khói thuốc bâng khuâng.

Nhớ gì không? Hởi người yêu mơ mộng.
Tận đáy lòng anh vẫn mãi khắc ghi.
Cố đi tìm trên đôi chân nghiệt ngã.
Ta âm thầm, đếm nhặt lá vàng rơi

--------------------------------------------


Ai hững hờ cho tình tôi tan vở.
Lở yêu rồi muôn thuở mải không quên.
Tình không tên bập bềnh bao sống gió.
Có ai ngờ mình bỏ lại sau lưng.

------------------------------------------------------


Thơ bây giờ chỉ là vần giang giở.
Cuộc tình buồn đã lở bước ra đi.
Chỉ vì anh trong tay nhiều duyên nợ.
Em sợ nghèo đã bỏ lại cho anh.
Những yêu thương say nồng trong kỷ niệm.
Thôi anh về góp nhặt để ru anh.

--------------------------------------------------


Sẽ không còn ngày nào ta chung bước.
Bởi con đường mình đã rẽ chia hai.
Những ngày dài chỉ còn anh góp nhặt.
Mãnh tình xưa đem ghép nỗi mong chờ.

----------------------------------------------------


Nếu biết trước một mai tình dang dở.
Sao nở làm duyên phận lở thương đau.
Nói yêu nhau một lời sao muôn nghĩa.
Chia tay rồi gói trọn con tim.

------------------------------------------------


Có phải không? Tình mình đã hết.
Nhớ thương về tay gác sầu tư.
Em nơi đâu người yêu bé nhỏ?
Anh vẫn chờ hởi người yêu ơi.

-----------------------------------------------


Anh nói nhiều nhưng em nào muốn hiểu.
Kiểu yêu thương khi kẻ trốn người tìm.
Dù con tim em thật lòng muốn ngỏ.
Nếu đo lường anh vẫn 1 chử không.

---------------------------------------------


Em hởi em tình anh đã lở.
Trót yêu thương mơ mọng đêm dài.
Chỉ vì ai hình hài nhỏ bé.
Khẻ âm thầm lặng lẻ bên anh.

----------------------------------------------


Nếu tình yêu em trao là nỗi nhớ.
Xin đừng làm dang giở mảnh tình si.
Để có khi ta vì tình di kỷ.
Xin quay về tri kỷ để ung dung.

Nếu vì yêu em xa biệt muôn trùng.
Xin đừng làm con tim ta nhức nhói.
Hãy gọi là duyên phận mõi chân trời.
Xin yêu thôi và đừng lở câu thề.

----------------------------------------------


Trách hờn chi chút tình thơ dại.
Mai ta về nối lại yêu thương.
Để nhớ thương bao ngày vương vấn.
Ta ân cần góp lở nên duyên.

--------------------------------------------



Trót lở yêu em buổi ban đầu.
Ta về thấp thỏm suốt canh thâu.
Gối đầu tay trán lòng thơ thẩn.
Nhung nhớ em nhiều mải không nguôi
-----------------------------------------------

Em về thu vắng lối thương xưa.
Cơn mưa chiều đổ vắng ai chờ.
Nối những mọng mơ tình tan vở.
Ta lỡ làng rồi hởi em ơi.
------------------------------------------

Bước chân ta qua cuộc tình đã lở.
Vương vấn chử ngờ nay lở thương yêu.
Căn gác tiêu điều nằm ôm gối nhỏ.
Có nổi đau nào tan nát tim tôi.
---------------------------------------------

Lẳng lặng mà nghe, sương rớt bên thềm.
Mưa rơi bên ngỏ, gió gào trong tim.
Có ai đếm bước đi tìm.
Còn ai nức nở khóc than duyên tình.
--------------------------------------------

Một thời tay nắm tay nhau.
Cầu bao nhiêu nhịp, cầu cao kệ cầu.
Kệ cầu cầu ván anh đi.
Còn em theo lối cầu si đá vàng
-----------------------------------------------

Ngày em đi hồn anh lạc lối.
Đêm bơ vơ trăn trở mong chờ.
Nhớ vòng tay nhẹ nhàng âu yếm.
Bờ môi gầy êm ái nỗi niềm.
-------------------------------------------

Xưa không duyên nợ duyên tình.
Em về bên đó để mình anh đau.
Còn nhau còn ước còn thề.
Con đê đã vở nước về cuốn trôi

Tác phẩm của Nguyễn Thị Dung tại Cộng Đồng Thư Tình Việt

Những chuyện lạ của tình anh, tình em
Là những chuyện bắt nguồn từ nỗi nhớ
Mà nỗi nhớ bắt nguồn từ đâu anh nhỉ
Từ ngôi sao, từ đôi mắt, hay từ thơ?

Em quay lại trong tình yêu một thuở
Vẫn gặp anh trên đường xưa thương nhớ
Sao không thấy cành hoa hồng màu đỏ
Ngày xưa kia ai đã hứa đợi chờ

Tiếng mưa rơi hay tiếng anh gọi cô nhỏ
Má ửng hồng, đôi mắt, bờ mi trong
Anh còn đó, nhưng tình yêu bỏ trống
Khoảng vô hình mình tự hỏi tại ai??


**><**


Em chợt nhớ mùa hoa giấy năm nào
Xanh của lá, đỏ của hoa, tình nguyên vẹn
Em chợt nhớ buổi chiều nào anh hẹn
Quán cóc ven đường thành kỹ niệm trong tim


Mùa thu ơi, xanh mắt người viễn xứ
Lá nằm im không thỏ thẻ trộm nhìn
Đôi mắt ai, chớm lạnh nỗi riêng tư
Như chính anh, gửi trọn một bóng hình


**><**


Nếu cuộc đời cho em một điều ước
Ước gì đây? Cho cả anh và em
Em sẽ ước bàn tay mình có phép
Hóa cuộc đời trong bóng tối đêm đen

Em sẽ biến trái tim mình thánh đá
Không biết buồn, không nhớ, không đau
Để máu chảy cũng lạnh lùng xa lạ
Rót vào mi, không phải nước mắt đâu 

Em sẽ biến đôi mắt anh thành gió
Phớt qua đời trong chập chờn giấc mơ
Khi tỉnh giấc giật mình em cười khẻ
Chẳng có anh đâu trong lòng đóng khép 

Em sẽ biến nụ cười mình thành biển
Nhấn chìm tàu những lãng khách lênh đênh
Để ngày sau con tàu sẽ có bến
Để bến không chờ, khắc khoải đêm đông 

Em sẽ biến kỹ niệm mình thành không
Khi điều đó làm em thêm yếu mềm
Không vật cản, đời em là chiếc lá
Rớt xuống dòng như nước chảy ra khơi 

Em sẽ biến lòng mình thành vực thẳm
Để cô đơn thành đáy vực đó thôi
Em sẽ tạo cả vùng trời vô cảm
Trong tim em để xóa bóng hình anh


**><**


Em chạm tay vào khoảng trống hư không 
Đôi bàn tay chợt nắm chợt lại buông 
Anh có biết, em được gì trong ấy 
Mà mỉm cười, ướp đôi mắt tròn xoe 

Em chạm tay vào những vệt nắng sáng nay 
Hạt nắng tròn, hạt nhỏ lại hạt to 
Hạt lung linh, hạt xen cài mái tóc 
Hạt nào của em, của riêng một giấc mơ

Em chạm tay vào nỗi nhớ có anh 
Tim chợt vui, cũng chợt buồn vu vơ 
Em chẳng biết nỗi nhớ từ đâu đến 
Sẽ về đâu trong vạn nẽo đường thơ 

Em chạm tay vào những rạn vỡ tim mình 
Không dám nói tiếng yêu, không dám nhìn 
Em có biết những nỗi buồn anh giấu 
Là vì em, trong khắc khoải mõi mòn 

Em chạm tay vào đâu nữa…anh ơi 
Sao không dám chạm vào trái tim anh 
Em không dám, bởi tình yêu xa vợi
Từng một lần làm thương tổn tim em 


Em khép tim mình từ muôn trùng mạch máu 
Đóng chặt tình yêu với người ấy, với anh 
Dù đôi lúc nhìn anh, em biết mình vô lý 
Nhưng con tim em không theo đường em chỉ 


Em vẫn giữ anh, trong tim mình một góc 
Không biết vì sao, em thấy mình thật ngốc 
Sao chẳng nói yêu, dù tim thổn thức
Dối lòng mình thương tổn vẫn còn đây!


**><**


Từ khi nào gió bắt đầu biết thổi 
Mưa biết rơi và mây biết bay đi 
Từ khi nào nắng biết đan thành sợi 
Cây biết xanh và hoa biết mỉm cười 

Từ khi nào máu trong tim biết chảy 
Biết nôn nao, biết nhớ, biết đợi chờ 
Từ khi nào người xưa thành cát bụi 
Hóa thành tro trong vĩ vãng xa xôi 

Từ khi nào những niềm đau thành gió 
Những nghẹn ngào thành vầng mây bay 
Rồi tất cả sẽ rời em đi mãi 
Để mùa xuân lại có ánh nắng hồng 

Từ khi nào anh đến giữa đời em 
Không huyên náo, êm đềm và thành thật 
Từ khi nào tim em chợt tỉnh giấc
Khẻ mỉm cười, mình đã ngủ quá lâu 

Từ khi nào anh nhỉ, em không biết 
Không biết cả những đêm dài thao thức 
Không biết lòng mình, không biết lòng anh 
Cho em hỏi, ai hiểu được lòng nhau!
Gió Cần Giờ ơi, gió Cần Giờ
Gió xanh xanh biếc tự bao giờ
Phà đã qua rồi sao đứng lại
Mây chiều chia vội để bơ vơ?

Em sẽ lên rừng hay xuống biển
Vai nghênh ngang vác một cây đàn
Biển xa lắm sóng dồn nắng tím
Rừng bạt ngàn vọng gió lang thang.

Thì thôi nhé em về với biển
Biển bao la mặn bởi lưng người
Vai áo bạc nhớ chào biển cả
Vệt nắng hồng sẽ thắm môi tươi.

Màu áo ấy nhớ thời mở đất
Tìm dòng kênh tưới mát nông trường
Nhai hạt muối thương từng cây đước
Bám bùn lầy giữ đất quê hương.

Cây đàn ấy vang thời dông bão
Những rừng cây nghiêng ngả mây trời
Cây gục ngã, rừng cây không ngã
Đêm nằm nghe đất quặn sinh sôi...

Khói chiều lan tỏa, khói như mơ
Bình Khánh mờ xa những bến bờ
Trái tim chưa cháy bừng thành lửa
Đừng mong đến được đất Cần Giờ!

Đồng đội xưa bao người đã đến
Lúc chia xa vẫn nhớ cây rừng
Như ta giờ khóc trên phà cũ
Đưa người nước mắt bỗng rưng rưng...

1997
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)



Từ ngày con vừa biết nói
Trên môi đã vang tiếng “Mẹ”,
Từ khi con vừa đi học
Con đã viết lên tiếng “Cha”.
Từng ngày con càng khôn lớn
Trong tim vẫn in bóng “Người”,
Ngày đêm quan tâm chăm sóc
Cho con lớn khôn nên người.
Cái chữ đầu tiên con viết
Con đã từng nét o tròn
Mẹ ơi! con nào có biết
Me đã hạnh phúc biết bao
Tặng Mẹ nét chữ đầu đời
Cũng là tấc cả của con,
Nhưng sao con thấy Mẹ cười
Mà giọt nước mắt lại rơi
À! Thì ra…
Mẹ khóc!!!!!

Nhưng lúc đó còn nhỏ
Con không biết chuyện gì
Cho đến nay mới hỉu
Mẹ khóc là vì vui
Mẹ vui vì con Mẹ
Nay biết viết chữ rồi
Mẹ vui vì con Mẹ
Hơn cả Mẹ và Cha
Con thấy Mẹ ngượng ngùng
Hỏi con sao khó quá,
“Là chữ gì vậy con?”
Nhưng con đâu có biết
Chỉ biết nhoẽn miệng cười
Rồi trả lời với Mẹ:
Chữ “MẸ”
Đó Mẹ ơi”!!!

Cho đến khi khôn lớn
Con mới hiểu được rằng
Cha Mẹ và cái chữ
Không hề quen biết nhau.
Phải chăng mọi cái chữ
Cha Mẹ dành cho con
Không giữ lại cho mình
Mà dành cho con hết.
Trong cái ngày tốt nghiệp
Ngày được lên “Cấp 3”
Con lấy làm vinh dự
Được đứng trước mọi người
Tuyên bố trước đám đông
“Mẹ con là cây viết,
Và trang vỡ là Cha.
Danh hiệu con đạt được
Đều thuộc về Mẹ Cha”

Rồi hôm nay khôn lớn
Con biết được chuyện đời
Sao mà gian lao thế?
Nhưng với con mọi chuyện 
Chỉ là chuyện nhỏ thôi
Sao lớn bằng công Mẹ,
Bằng cái nghĩa của Cha.
Suốt bao năm ăn học
Con không hề quên ơn
Công lao to lớn ấy
Cha Mẹ dành cho con
Dù rằng không biết chữ
Nhưng Cha Mẹ đã dạy:
Cho con biết mọi đều
Từng bước đi, bước chạy
Cho đến khi nói chuyện
Phải thế nào cho nên
Bao tháng năm gian khó
Cha Mẹ đã cùng con
Cùng đến lớp,đến trường
Cùng với con đi học

Con không khóc lúc mà
Bạn bè đùa ghẹo con:
Là Cha không biết chữ
Chữ cũng biết Mẹ đâu?
Nhưng con đây hạnh phúc
Khi có được người Cha
Và có cả người Mẹ
Dành hết chữ cho con.
Công Cha Mẹ to lớn
To hơn cả Thái Sơn
Dạt dào như dòng nước
Lan tràn như cát Biển Đông.
Ừ! Thì không biết chữ
Nhưng có nghĩa gì đâu
Nghĩa gì khi còn có
Cha Mẹ ở trên đời
Luôn luôn ở bên con
Ngay cả trong giấc ngủ
Cái chữ các “Ngài” dạy
Cao quý hơn chữ thường
Cái chữ con viết được
Đâu có đáng là bao
So với chữ “Ơn, Nghĩa”
Cha Mẹ dạy cho con.
Người “Thầy”con trọng nhất
Và đã dạy con nhiều
Hơn cả thầy trên lớp
Đó chính là:
“Mẹ Cha”!!!!

Vì đâu?
Con nên người tài ba?
Hãy nhớ công sinh thành
Nhờ ai mà có ta?

Theo: lam.casa (Woim)
(Vuonyeuvn.com) 

Có một thời bây giời tôi đang ở
Là trinh nguyên màu áo trắng ngây thơ
Ngày hai buổi, sớm trưa cùng đến lớp
Nắng nghiêng chào bao lứa tuổi mộng mơ

Lớp học bình thường bao niềm vui chất chứa
Tháng ngày qua dù là nắng hay mưa
Dù đôi lúc gặp bao điều gian khổ
Vẫn nhìn nhau ta cố gắng thi đua


Thời gian ơi, xin một lần lắng lại
Để một thời áo trắng có ai hay
Để những mái đầu xanh thêm chút nữa
Ngày mai rồi biết có còn gặp nhau!

Gió khe khẻ ru lên làn tóc rối
Tiếng trống trường rộn rã những ngày vui
Tan trường rồi, đường xanh dìu nắng mới
Đón chân tôi_đang đi giữa hoa đời

Cơn gió nào đã thổi vào trong ô cửa
Thoảng mùi hương của bút mực tinh tương
Của giảng đường bao lần rơi bụi phấn
Trên mái đầu của thầy cô thân thương

Nhớ hôm nay có một dòng sông lặng
Có chuyến thuyền chở gánh tương lai
Con thuyền đi xuôi mái có ai ngờ
Mai quay lại đón một con đò mới!
-


Thêm một lần anh nói mình chia tay





Mùa đông lạnh thêm một cơn mưa nữa




Tay em đau không thể níu lấy


Đành mỉm cười chúc anh được bình yên






Anh đi rồi, không còn ai đón đưa


Vườn hoa sữa nhà em bừng trắng xóa


Em lựa cho mình một nhành hoa nhỏ


Cài mái đầu trong khoảnh khắc chia xa






Tình em trao, anh đành sao quên lãng


Cơn mưa nào dội rửa những yêu thương


Còn trong em là khoảng hồn gắng gượng


Cố bảo rằng sẽ mau thôi quên đi






Nhìn tia nắng nhạt dần vùng đất ấy


Trải con đường đã thắm đượm chia phôi


Những nhớ nhung cũng bỏ đi không nói


Còn riêng em khóc giữa mùa đông nay!



-