Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos

Tháng 12 - tháng cuối cùng của một năm - cũng là tháng mang lại nhiều cảm xúc nhất cho con người…. Cảm giác hối hả, cập rập của một năm sắp qua xen lẫn cùng cái rạo rực, vui sướng khi sắp chào đón một năm mới làm cho ai nấy đều cảm thấy lòng mình lâng lâng khó tả. Họ cảm thấy mình cần được yêu thương, cần được chia sẻ và cần được cống hiến nhiều hơn nữa cho cuộc sống này…
Em ra đời vào ngày gió se lạnh của tháng 12 – tháng cuối cùng của một năm. Ba mẹ bảo em rằng vì sinh vào cuối năm nên sẽ thiệt thòi hơn các bạn cùng trang lứa, rồi em sẽ khóc tiếng khóc đầu tiên khi họ đã biết đi... Nhưng em chẳng bận tâm, có hạnh phúc nào bằng khi em đã được sinh vào một tháng tuyệt vời như thế. Em giống như tháng 12 vậy, chẳng bao giờ lấy làm buồn vì là tháng sau cùng cả, ngược lại còn lấy làm hãnh diện về điều đó bởi: Tháng 12 là tháng của những lễ hội, của niềm vui và cả những háo hức đón chờ…

Tháng 12 – tháng của sum vầy và gắn kết. Chẳng phải những người đi xa hay trở về quê nhà, trở về với những người họ yêu thương vào tháng 12 đó sao. Nếu không có tháng 12 thì có lẽ đường về hãy còn xa lắm trong ánh mắt ngóng đợi của bao người con xa xứ! Không có tháng 12 thì tháng 1, tháng 2, tháng 3 và cả những tháng sau nữa sẽ cũng chẳng có thể đến được.

Tháng 12 – tháng của những hò hẹn và yêu đương, trong tiết trời lành lạnh của đêm Giáng sinh năm nào, anh và em bước vào giáo đường, tiếng thánh ca mang mác cả không gian. Anh khẽ đặt tay mình lên tay em, những ngón tay run run vì lạnh, em khẽ siết lấy và quay mặt đi thật nhanh. Có lẽ, tháng 12 đã gieo vào lòng mỗi con người ngoài kia, có cả anh và em một cảm xúc khao khát yêu đương đến cháy bỏng. Tháng 12 đã đem chúng ta đến gần nhau hơn và đã cầm tay anh đặt lên tay em trong buổi đầu yêu đương đầy bỡ ngỡ ấy. Không biết, tháng 12 đã se duyên cho bao nhiêu lứa đôi yêu nhau rồi anh nhỉ?

Tháng 12 – Đoản khúc thời gian, khi bước đến tháng cuối cùng của một năm người ta thường có thói quen nhìn lại và đánh giá về những điều đã trải qua, đã nhận được trong suốt 11 tháng trước. Có người sẽ thở phào một cái rõ to vì cuối cùng cũng đi được hết 11 tháng vất vả. Có người lại ngoái nhìn về với ánh mắt đầy mãn nguyện vì cuối cùng họ đã làm được một điều gì đó thật đáng tự hào. Dù vui mừng hay tiếc nuối thì tháng 12 cũng là tháng để họ được trở lại là chính mình, được cho phép mình thả lỏng, được tận hưởng để chờ đón một năm mới sắp đến với bao kế hoạch, dự định và cả những thách thức đang đợi chờ ở phía trước.

Sinh nhật em vào ngày cuối cùng của tháng cuối cùng của một năm – 31 tháng 12. Có bất ngờ không anh khi em là cô gái cuối cùng được sinh ra? Còn em thì cảm thấy điều đó thật thú vị, vào ngày sinh nhật, các bạn bè của em sẽ trêu em là em út, rằng em sinh ra muộn nhất rằng nên phải gọi tất cả là anh là chị. Em đã giả vờ phụng phịu vì điều đó và nhất quyết không chịu mình là “em út” trong mắt bạn bè. Rồi có lần, em đã giả vờ quên mất ngày sinh nhật của mình nhưng cuối cùng bạn bè đã cho em một bữa tiệc thật đáng nhớ, tất cả mọi người đều không thể quên một ngày sinh đặc biệt như vậy. Em vui sướng vì mình là người đón nhận niềm vui tuổi mới sau cùng. Khép lại một năm bằng một bữa tiệc sinh nhật, quả thật rất hạnh phúc!

Tháng 12 đã đến rồi, thãy chuẩn bị chào đón tháng cuối cùng này với tất cả những niềm vui, hi vọng và chờ đón những điều bất ngờ sẽ đến nhé, bởi những niềm vui thì thường hay đến sau cùng mà.
-
Có những người chấp nhận bị bỏ rơi, như một sự chống cự đầy yếu đuối. Có những người lại coi đó như sự hả hê để ve vuốt tự trọng. Có những người làm mọi cách để phản kháng nỗi buồn nhưng không thể...

Có những người chọn lựa rời bỏ người kia, như một sự giải thoát. Có những người chọn lựa điều đó, lại như một lần đánh cược. Có những người, lại như là ruồng bỏ, buông bỏ chính mình, và vứt bỏ tình yêu. Có những người ra đi, để nửa kia hạnh phúc. Có những người can đảm, chỉ để đau một lần, nhưng lại đánh đổi tất cả cho nụ cười ở sau.

Nhưng còn lại phía cuối của những sự bỏ rơi, dù là nguyên cớ giản đơn nào đi nữa, vẫn là nỗi đau rất đắng, là nỗi đau chát mặn, của cả người ở lại, lẫn người đã đi…

Và điểm tận cùng của nó, ai biết đến bao giờ, mới trả hết niềm kia?

Có nhiều nhặn gì đâu, một cái gật đầu vị tha, để cả hai cùng bước tiếp. Khó khăn gì đâu, bao dung với người còn lại, cũng là tự thương lấy chính mình.

Ít người biết cách để thả cho mình những khoảng không nhau cần thiết, mà chỉ biết vội vàng quyết, rồi vội vàng bỏ rơi. Cái sự thỏa mãn nhất thời, như là sự trả thù hời hợt. Để rồi tiếc cả đời, có những nỗi ân hận hẳn hết một đời, không nguôi!

Có những người chấp nhận bị bỏ rơi, như một sự chống cự đầy yếu đuối. Có những người, lại như sự hả hê để ve vuốt tự trọng. Có những người, làm mọi cách để phản kháng nỗi buồn, nhưng không thể.

Người đi, ai giữ được người đi.

Nuốt nước mắt từng ngày, cùng quẫn với nỗi nhớ len sâu. Không thể thốt được một câu, vì giờ tất cả là vô nghĩa. Có tư cách gì nữa, để gần nhau.

Điểm tận cùng của nỗi đau, hẳn là vô thời hạn. Vì với những kẻ yêu nhau, mãi mãi là từ chỉ nỗi buồn, niềm nhớ, chứ không phải ở cạnh nhau.

Vì với những kẻ bị bỏ rơi, mãi mãi là từ dành cho tổn thương…

Với những người dứt áo ra đi, mãi mãi là từ dành cho nuối tiếc…

Xin lỗi chỉ là một động từ bất lực. Rời bỏ, vẫn là rời bỏ mà thôi.

Hãy chọn con đường dài nhất để bước cạnh nhau, khi dead-line của nỗi đau kia, chính là nỗi sợ. Víu vào đó, để vui buồn với nhau, đến lúc nào không thể. Vì buông tay rồi, nỗi sợ, sẽ thành nỗi đau.

Đâu là tận cùng cùng của nỗi đau?
-
Hạnh phúc không phải là phải có nhiều bạn, chỉ cần có một người bạn có thể hiểu mình, và mình cũng hiểu họ để chia sẻ, có thể nói ra với nhau tất cả mà không hề tính toán.

Hạnh phúc là có khi có thể sống thật với con người của mình, sống theo trái tim của mình chứ không phải núp dưới một tấm mặt nạ nào. Có thể khóc khi buồn - buồn thật sự và có thể cười khi vui, dù chỉ là một niềm vui nhỏ.

Hạnh phúc là mỗi buổi sáng thức dậy là một ngày mới với những dự định mới, không vương vấn chuyện hôm qua và cũng chẳng phải lo nghĩ chuyện ngày mai! Hãy sống tốt ngày hôm nay bạn nhé!

Hạnh phúc là cảm thấy vui khi những người xung quanh mình hạnh phúc và điều đó sẽ lại càng tuyệt vời hơn khi chính mình là người mang đến điều đó cho họ.

Hạnh phúc là khi ta biết cách để đứng dậy, cách để quên đi nỗi đau, biết tiến lên phía trước một cách lạc quan! Hãy vui lên vì hạnh phúc đang nằm trong tầm tay của mỗi người và quan trọng là bạn có nắm giữ được nó hay không?

Hạnh phúc là những khi buồn nhất, tuyệt vọng nhất rồi bất chợt nhận ra cuộc đời này thật đáng sống, thật đáng để chúng ta lạc quan.

Hạnh phúc là những khi phóng xe đắm mình trong cơn mưa, vẫn cảm nhận được cảm giác man mát và dễ chịu.

Hạnh phúc là những lúc tụ họp ăn uống với bạn bè, nói bất cứ thứ gì cũng không ngại!

Hạnh phúc là những khi tự cho phép mình được say một chút, được lâng lâng một chút?!

Hạnh phúc là khi có một người để nghĩ tới, để nhớ và để có động lực hoàn thiện bản thân, hoàn thiện con người mình.

Hạnh phúc là khi bất chợt gặp lại một người bạn cũ, thấy họ thật khác, thật trưởng thành.

Hạnh phúc là khi phát hiện ra rằng có người đang nhớ tới mình, đang nghĩ về mình, dù chỉ một chút mà thôi...
-
Khi một cái gì đó đã từng là của ta nhưng đến một lúc nào đó, nó không còn là của ta nữa, không phải do nó rời bỏ ta đi, không phải nó bị lấy đi, bị cuốn đi mà là do chính ta đã làm rơi nó...

Khi đó gọi là MẤT.

Mất là trước khi nó rời bỏ ta, nó hiện hữu trong cuộc sống của ta như một thói quen, nó xuất hiện hàng ngày, nó bên ta hàng giờ... và đến bây giờ thì ta không còn nó nữa, nó không còn bên cạnh ta, nó đã rời xa ta, ta không muốn tìm và cũng không thể tìm để giữ nó. Một sự vụn vỡ vĩnh viễn.

Mất là sự thoảng bay trong gió, sự tan biến, vụt bay đi, nhanh lắm, nhanh đến mức khi bạn nhận ra điều đó thì đã muộn, khi đó sẽ nhận ra và nhận lấy vết thương, có thể không quá đau nhưng hãy thừa nhận là có cảm giác nhói trong tim. Nếu bạn đang có 1 trái tim không vô cảm.


Mất là khi trong ta có một khoảng trống còn sót. Vị trí mà thứ trước khi mất nó ngự trị. Tồn tại ở đó, tồn tại trong ta. Ta nhìn vào ta, xuyên thấu, thấy khoảng trống đó, lại thấy đau. Đến bao giờ? đến khi nào? và ai sẽ là người mang đến cho ta cảm giác khỏa lấp khoảng trống đó? Hay cái khoảng trống đó sẽ mãi mãi nằm im, không được lấp đầy, không được xóa bỏ, như một vết sẹo vô hình nhưng làm ta cảm thấy còn tệ hơn hàng trăm lần vết sẹo trên da... Vậy đã bao lần ta mất?

Làm mất.

Tuột mất

Biến mất.

Chỉ biết là đã mất, mất đi và không còn quay trở lại, không còn tồn tại bên ta như ngày nào? Nếu ta níu kéo, ta kiếm tìm, ta níu giữ, nó ở lại liệu nó còn đẹp còn ý nghĩa còn quan trọng với ta không? Hay giờ đây nó chỉ còn là một hình mẫu không hoàn mĩ, một bức tranh được ghép bởi những miếng ghép rời rạc, một bộ phim được diễn bởi những diễn viễn tồi, cực tồi?

Vậy hãy cứ trân trọng cái hoàn mỹ trong quá khứ còn hơn là mải miết kiếm tìm mảnh ghép để tạo thành bức tranh không hoàn thiện ở hiện tại. Lưu giữ nó trong tim thì tốt hơn là lồng nó vào khung kính, bởi nó có thể bị lấy đi bởi bất cứ khi nào và bởi bất cứ ai.

Gìn giữ nó thì tốt hơn là phải kiếm tìm, phải mệt và đau.

Đừng để đến lúc phải tự hiểu ra:

"Đã đánh mất mới bắt đầu biết tiếc"
-
(Vuonyeuvn.com) - Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương. Khi người kia không còn nói gì với bạn nữa không có nghĩa là họ bỏ rơi bạn, cũng không có nghĩa là tình yêu đã chấm dứt.
Người ta thường hay sợ cảm giác im lặng, đặc biệt là khi chia tay. Bỗng dưng một ngày không còn nhận được những cuộc điện thoại, những tin nhắn, những lời hỏi thăm. Cả những lời chia sẻ trên các mạng xã hội cũng biến mất dần.
Im lặng có lẽ là thứ cảm giác đáng sợ nhất.
Bạn phải vật lộn tìm cho mình những cách khác để níu kéo lấy những thứ trước đây thường thuộc về những cuộc trò chuyện. Bạn phải học cách chấp nhận sự im lặng và thu cuộc sống của mình lại. Có những người chóng vượt qua những đổ vỡ trong tình yêunhưng cũng có những người để tang cuộc chia tay rất lâu, có thể là cho đến bạc đầu. Vàhọ dằn vặt mình bởi những cảm giác bực bội, gắt gỏng hay thậm chí là tuyệt vọng khi cuộc tình tan vỡ.
Nhưng...
Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương. Khi người kia không còn nói gì với bạn nữa không có nghĩa là họ bỏ rơi bạn, cũng không có nghĩa là tình yêu đã chấm dứt. Có quá dễ dàng không nếu như tình yêutan vỡ đồng nghĩa với việc quên hết về nhau? Vậy thì đó có gọi là tình yêu không?
Họ im lặng. Đó là cách họ chọn để vượt qua những đổ vỡ, không phải là cách họ bỏ rơi bạn. Vì họ vẫn luôn quan tâm đến bạn, theo cách này hay cách khác, những cách thầm lặng hơn, ít ồn ào hơn, nhưng tình cảm họ dành cho bạn vẫn luôn đặc biệt hơn những người khác.
Nếu bạn sợ hãi, bạn lo lắng, bạn hốt hoảng khi người ấy im lặng. Vậy thì có phải chăng bạn nên hỏi lại chính mình rằng bạn có tin vào tình yêu trước kia hay không? Hay bạn có thực sự yêu người ấy hay không?
Cuộc đời này là vô thường. Gặp nhau, yêu nhau rồi rời xa nhau, đó cũng là lẽ thường tình.
Quan trọng là ta đã là gì của nhau trong cuộc đời này...
(Vuonyeuvn.com) - Ra đi và chờ đợi
Và rồi tôi lại thấy một người nữa lại ra đi vì một tương lai tốt đẹp cho mình. Chỉ một sân bay thôi nhưng cũng cuốn mọi người đi một cách vội vã, tấp nập và hối hả. Cuốn và mang theo tất cả hoài bão, ước mơ, tham vọng về những gì của hạnh phúc. Có phải vì cuộc sống mưu sinh và sự ảnh hưởng của đồng tiền quá lớn đã cuốn xô tất cả mọi người phải bỏ lại tất cả, phải kết thúc tất cả để mà ra đi vì một tương lai mà họ gọi là một thiên đường của những ước mơ?
Một tình yêu bắt đầu thì khó nhưng kết thúc lại dễ vì bởi sự ra đi, vì bởi sự không tin tưởng nhau rằng không ai có thể chờ đợi nhau được, vì bởi sự gọi là "xa mặt cách lòng" sẽ đưa họ về hai thế giới khác nhau, khác nhau kể cả không gian thời gian và cách yêu thương. Vì cái gọi là không tự tin cho một tương lai tốt đẹp giành cho người chờ đợi, họ sợ một hy vọng đặt lên cho người chờ đợi sẽ nhận lại một sự thất vọng tột cùng cho người họ từng yêu thương. Tại sao họ không tin rằng sự chờ đợi là phương pháp tốt nhất để kiểm chứng được tình yêu của chính mình?
Tôi cũng đã chứng kiến có những người có thể chờ đợi được nhau, và họ rất hạnh phúc khi được đoàn tụ cùng người mình yêu thương. Vì sự tin tưởng tuyệt đối họ giành cho nhau, vì một tình cảm thiêng liêng cao cả đã gắn kết họ là của nhau và mãi mãi mặc dù không gian cuốn một người đi, mặc dù thời gian giết chết một người chờ đợi, nhưng vì bởi lẽ sự chân thành họ giành cho nhau đã giúp họ vượt qua tất cả.
Sự bỏ cuộc trong thời gian chinh phục sự chờ đợi đa số thường là người con gái. Vì bởi lẽ con gái mau nản chí, họ không có một sự tin và tin tưởng tuyệt đối về người mình đang chờ đợi. Họ cho rằng cuộc sống không có chỗ cho sự chờ đợi, vì chờ đợi không phải là một giải pháp tốt, nó chỉ làm thời gian chôn vùi tất cả, mà có khi nó chỉ làm người ta đau khổ hơn. Họ mất đi một sự quan tâm thì họ thấy trống vắng, và thiếu thốn. Sẽ có lúc họ mệt mỏi khi mình không còn được yêu thương và được chăm sóc mà đáng lí ra một người con gái nên có.
Nhưng trong đa số đó vẫn còn những người con gái có thể chờ đợi một cách hoàn hảo và thiêng liêng nhất. Mặc dù biết chờ đợi là vô vọng nhưng họ vẫn chờ, bởi khía cạnh nào đó, bởi vì một điều kì diệu nào đó, nếu có niềm tin thì sự chờ đợi cũng là một hy vọng về một hạnh phúc chân thành và vĩnh cửu. Chờ đợi là yêu thương, nếu không chờ đợi tình yêu chẳng thể nào trọn vẹn. Đó mới chính là "phép màu của sự chờ đợi" vì tình yêu thật sự phải có thời gian trải nghiệm, phải có thử thách ta mới biết được rằng người đó quan trọng vói mình như thế nào?
Vậy nếu là bạn - những người đang phải chờ đợi bạn sẽ chọn cách nào cho mình để đối mặt với sự chờ đợi?
Tình yêu không chỉ là hạnh phúc, đau khổ, tuyệt vọng, đam mê mà còn muôn vàn những mùi vị đắng-cay-ngọt-bùi khác nhau không thể kể hết. Nhưng một trong những điều mà tình yêu đem đến cho tôi đó là sự chờ đợi. Cuộc sống của tôi chấp nhận rất nhiều sự ra đi, tôi thường xuyên phải ra sân bay và để lại những giọt nước mắt ở đó. Cũng không biết rằng từ khi nào tôi ghét ra sân bay để đưa tiễn một người. Tôi ghét sự chia ly, tôi ghét phi trường một người đi nhưng đông người tiễn, vì sẽ lại chứng kiến quá nhiều cảnh chia ly, chứng kiến một sân bay nhốn nháo cảnh chia tay. Chứng kiến tất cả những gì là quyến luyến, bịn rịn, níu kéo... Và “còn gì là đau khổ hơn khi người ta có thể nhìn thấy nhau, biết mình cần nhau, biết họ đã từng thuộc về nhau mà phải lẳng lặng chôn vùi yêu thương lặng lẽ để một người vô tình ra đi vì những duyên cớ số phận sắp đặt an bài.”(Phía cuối con đường có ai đó đợi em? – Thanh Lê)
Là một người con gái tôi đã từng hiểu thế nào là một nỗi đau trọn vẹn. Tôi đã từng sống cho mỗi ngày trôi qua như mọi ngày. Tôi đã từng nghĩ chưa thể nào xóa mờ đi một nỗi đau, cũng chưa nghĩ rằng một ngày tôi sẽ lấy lại một niềm tin. Nhưng trong cuộc đời của con người mình sự thay đổi lớn nhất của tôi cũng là để chờ đợi. Tôi chờ đợi một nỗi đau trôi qua, tôi chờ đợi một niềm tin lại đến. Nhưng là chờ đợi để đi đến gần nhau hơn. Mỗi ngày tới mỗi giờ tới, mỗi phút mỗi giây tới tôi biết rằng sự chờ đợi giúp tôi gần anh hơn nữa. vì tôi nghĩ rằng "Còn đợi chờ là còn hi vọng, còn tin tưởng"
Qua nhiều thử thách, nhiều sóng gió, sẽ có một ngày tình yêu được minh chứng bằng sự chờ đợi. Tôi đã từng cho mình một phương châm sống trong cuộc đời" sống là biết chạy, biết chờ và biết chậm" Biết chạy về một tương lai và không quay lại nhìn quá khứ. Biết chờ để niềm tin thêm vững chắc. Biết sống chậm để thời gian không trôi qua lãng phí. Biết sống là để yêu thương và được yêu thương.
“Tình yêu thật sự chỉ đến với những người biết kiên nhẫn chờ đợi và hãy yêu thật lòng bạn nhé!”
-
(Vuonyeuvn.com) - Định mệnh là sợi dây vô hình trói buộc người đàn ông và người phụ nữ lại với nhau.

Cô bước từng bước nặng nề xuống cầu thang cố tìm lại chút ký ức còn sót lại từ những cơn đau đầu nhói buốt đến tận xương tủy – hậu quả của một đêm vật vã với những thức uống có cồn. Vốc một vốc nước lạnh vỗ vào mặt, cô soi mình trong gương. Cô đã trở thành cái gì thế này? Một cô gái lụy tình, một cô gái mượn rượu giải sầu vì thằng đàn ông ích kỷ – kiểu người mà cô trước nay vốn rất ghét. Cuộc đời thật trớ trêu. Cô gái trong gương nhếch môi cười nhạo. Cô thay vội quần áo và vớ lấy mấy chiếc bánh quy trong hộp nếu không cô sẽ bị muộn làm. Thế đấy, dù có bị thất tình thì vẫn phải đi làm. Không có người yêu vẫn sống được nhưng không đi làm… cô chết chắc.Thứ Hai nên không khí ở cơ quan cũng uể oải chẳng khá hơn tâm trạng của cô là mấy. Sẽ không như thế này nếu cả cuối tuần vừa rồi mọi người không phải vất vả chạy đôn chạy đáo lo cho chương trình kỷ niệm 10 năm thành lập công ty sắp tới. Con người ta lại cứ thích những thứ phù phiếm như thế. 1 năm, 5 năm, 10 năm… Người ta đặt mốc, đánh dấu rồi đặt tên cho những thứ như vậy. 7 năm, chính xác thì 4 ngày nữa là tròn 7 năm cô và anh yêu nhau. Giờ thì sao chứ? Những con số vô cảm đó, giờ chúng chẳng còn một ý nghĩa nào ngoài việc làm cô tổn thương. Những cơn đau đầu lại ập đến, đau đến mức đôi lúc cô đã có ý nghĩ muốn làm tổn thương một ai đó để họ cũng cảm nhận được nỗi đau này. Rốt cuộc là cô đã uống bao nhiêu rượu vậy?Cuối hạ với những cơn mưa không ngớt. Đường phố ướt nhẹp. Chà, thời tiết cũng phù hợp với tâm trạng của cô ghê! Nhâm nhi cốc cà phê, cô đứng gần cửa sổ ngắm nhìn phố xá bên dưới. Sắp hết giờ làm nhưng cô chẳng muốn về nhà một chút nào. Một phần vì cô ghét bị ướt một phần vì… từ giờ sẽ chẳng có ai đợi cô về nữa.-Em đứng đấy đi. Để anh lấy ô đã.Nhưng cô gái bướng bỉnh chỉ muốn chạy ngay ra chỗ anh thật nhanh.-Thật là, em chẳng bao giờ nghe lời anh cả. Dính mưa nhỡ ốm ra đấy anh lại phải chăm sóc em. Mệt chết được!-À, hóa ra là vậy. Tưởng anh quan tâm em ai ngờ… - Cô gái ra vẻ hờn dỗi.-Tất nhiên rồi. Chàng trai vẫn tiếp tục.-Nếu sau này anh mà bị ốm thì em cũng mặc kệ.-Em hứa rồi đấy nhé!Rồi cả hai phá lên cười. Mưa mỗi lúc một to hơn, những mảng ký ức cũng mờ dần cùng với tiếng cười nhạt nhòa trong tiếng mưa. Mọi người trong phòng đang xôn xao vì hôm nay có bão về rồi những lo lắng rằng những trận lụt lịch sử có thể lặp lại. Cơn bão cuối cùng của mùa hè. Thật tốt! Vậy thì cuốn đi giùm tôi tất cả, tất cả những gì thuộc về anh. Nhưng thực lòng cô sẽ chẳng bao giờ quên được anh trừ phi cô bị mất trí nhớ. Chỉ là cô sẽ cố để không còn nghĩ đến anh từng phút từng giây như bây giờ nữa. Anh, đã là quá khứ rồi và quá khứ thì nên ngủ yên.Rẽ nước hai “con sông”, cuối cùng cô cũng về đến nhà. Cô ngập ngừng. Cô sợ một mình, sợ đối diện với cô gái mà cô nhìn thấy trong gương sáng nay, sợ nhìn thấy căn phòng bừa bộn với những chai rượu nằm lăn lóc, khăn giấy, những bức ảnh kỷ niệm… Do dự, cô tra chìa khóa vào ổ và bật đèn.-YaaaaaaaaaaaaaaaChuyện gì vậy? Cô giật mình vì những tiếng pháo giấy nổ liên tiếp. Trước mặt cô là những gương mặt cười toe toét sung sướng vì đã làm cho cô bất ngờ.-Gì thế này? Gì thế? Làm sao mà các cậu vào được nhà tớ?Cô không ngớt đặt ra các câu hỏi trong khi cả người thì đang bị kéo vào bàn trong phòng khách. Một chiếc bánh ga tô với nến cắm lung linh đang đợi sẵn chờ cô.-Chúc mừng sinh nhật! -Happy birthday! Đủ thể loại các kiểu chúc mừng từ bạn bè cô. Mọi người nhao nhao dí dí vào mặt cô những hộp to hộp nhỏ lòe loẹt màu sắc. Bỗng cô bạn thân đập bộp vào đầu cô một cái.-Này, đừng nói là mày cũng quên cả sinh nhật mình đấy chứ!Vẫn thấy cái vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình của cô cả lũ lao vào đánh túi bụi.-Đánh nó đi. Tụi mình vất vả cả buổi để cuối cùng nó thể hiện cái vẻ mặt như kiểu “Các người đang làm gì trong nhà tôi thế này?” à.-Còn tao đã khổ nhục chôm chìa khóa nhà nó.-Thôi đi, không có Minh Tinh này lên kế hoạch thì làm sao mọi người có thể hoàn thành được hả?-Lại đùa! Ai là người phải gò công làm xe ôm đưa các bà đi mua hết thứ nọ đến thứ kia hả?
Cứ thế sinh nhật thứ 27 của cô trôi qua trong ngập tràn tiếng cười và sự ấm áp của bạn bè. Cô thực sự đã quên mất ngày sinh của mình. Người ta vẫn nói càng nhiều tuổi phụ nữ càng muốn giấu đi số tuổi thực của mình. Cô đã là một bà chị già, không còn trẻ trung như các em xì-tin nữa nên đáng nhẽ sinh nhật cô sẽ chỉ là những ly rượu, tiếng nhạc ồn ào trong các quán bar cùng những đứa bạn già chí cốt khác. Thế mà những đứa bạn già chí cốt đó vẫn có thể cho cô một một sinh nhật đáng nhớ như thế này như thể cô vẫn còn là một cô gái sắp đón tuổi 18 đầy mơ mộng cách đây 9 năm vậy. Ngoài kia mưa bão to như thế nào cô chẳng biết nhưng trong này chỉ có tiếng cười mà thôi. Không một lời an ủi, không một tiếng động viên cũng chẳng ai hỏi vì sao cô và anh chia tay hay mọi chuyện diễn ra như thế nào cứ như anh chưa từng tồn tại. Cả lũ ngồi đánh bài rồi kể chuyện ma đến đêm. Khi những cơn buồn ngủ kéo đến thì ai nấy cũng đều đã thấm mệt. Cô mơ màng giữa những ánh đèn, những dây tua-rua trang trí lóng lánh đủ màu sắc rồi những khuôn mặt mờ dần, mờ dần cho đến khi tất cả bị bao trùm bởi một màu đen đặc quánh. Cô thấy anh đang đứng đó, nơi phát ra ánh sáng mờ nhạt, một mình. Cô bước đến gần hơn để chắc chắn rằng đó là anh. Đôi mắt sáng lấp lánh, nụ cười hiền hòa. Chính là anh. Cô có thể nghe thấy rõ tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi. Anh ra hiệu cho cô nắm lấy tay anh rồi dắt cô đến trước một cánh cửa. Cô đi theo anh trong vô thức, tất cả những gì cô cảm nhận được là hơi ấm từ bàn tay anh, rất gần. Anh nhẹ nhàng mở cánh cửa. Một thế giới thật khác so với chỗ cô vừa đứng cách đây không lâu: Một cánh đồng xanh bao la ngập tràn ánh nắng, gió thổi lồng lộng. Và trong thế giới ấy chỉ có cô và anh. Nhưng cô chưa kịp tận hưởng giây phút tuyệt vời ấy thì hình ảnh anh biến mất, cánh đồng xanh ngút ngàn cũng biến mất trả lại không gian màu đen ban đầu. Những hình ảnh khác bắt đầu xuất hiện. Cô thấy anh và cô của những ngày trước. Hai người đang cãi nhau. Công việc của anh không tốt. Anh quăng đồ đạc khắp nơi còn cô thì gào khóc trong nước mắt. Rồi anh nói chia tay. Cô ngã quỵ xuống như một con rối bị đứt dây, tan đi như một làn khói, hình ảnh đó mau chóng bị màn đêm đen nuốt chửng. Rồi cô lại thấy chính mình đang điên cuồng níu kéo anh, hàng trăm tin nhắn, cuộc điện thoại. Và hình ảnh cuối cùng, lúc cô quay cuồng trong men say. Tất cả vội vã hiện ra rồi cũng nhanh chóng tan biến đi. Cuối cùng cũng chỉ còn mình cô đơn độc. Anh đi rồi, cô phải chấp nhận sự thật đấy. Không, không… cô không thể để anh đi như vậy được! KHÔNG!Cô tỉnh dậy, người đầm đìa mồ hôi, hơi thở dồn dập. Ánh nắng chiếu xuyên qua những tấm rèm cửa rọi vào mặt làm cô nheo mắt. Trên bàn có một tờ giấy nhắn của bọn bạn. Chúng nó đã dọn dẹp bãi chiến trường của tối hôm qua hộ cô và đã về từ sớm. 1 tháng kể từ khi chia tay, anh vẫn ám ảnh cô trong cả những giấc mơ. Cô bước xuống giường, kéo rèm để căn phòng hứng trọn những tia nắng ấm áp cuối hạ. Anh đã không còn ở bên cô nhưng gia đình và bạn bè vẫn luôn ở đây, vẫn luôn lo lắng và quan tâm tới cô. Những ngày qua cô đã làm cho họ phải lo lắng quá nhiều rồi. Cho dù trái tim này vẫn đau và không biết đến bao giờ sẽ khỏi nhưng chắc chắn cô sẽ mạnh mẽ hơn, dũng cảm hơn vì biết đâu, những chuyện như thế này sẽ lại xảy ra một lần nữa…Tại một nơi khác…Sân bay Nội Bài. 5h sáng. Cảm nhận làn sương mỏng manh qua từng nhịp thở mệt mỏi, anh chầm chậm kéo chiếc va li. Không việc gì phải vội, chuyến bay đi Milano của anh 1 tiếng nữa mới khởi hành. Anh đã tàn nhẫn bỏ lại tất cả, bỏ lại cô. Anh biết cô sẽ hận anh, sẽ căm ghét anh. Nhưng cô sẽ chỉ ghét anh trong 1 tháng, 3 tháng, 1 năm… rồi cô sẽ quên anh, quên đi gã đàn ông xấu xa đã làm cô phải khóc, rồi cô sẽ chẳng còn nhớ đến sự tồn tại của anh nữa. Ai mà biết được. Tờ giấy khám sức khỏe chẩn đoán anh bị u não được cất kỹ dưới đáy va li. Thời gian của anh chỉ còn được tính bằng tháng. Anh đã bỏ cả thói quen đeo đồng hồ vì anh sợ tiếng kim lạnh lùng chạy qua những con số vô cảm. Đừng vội nghĩ rằng anh cao thượng, rằng anh ra đi vì không muốn làm gánh nặng cho cô. Thực ra anh rất ích kỷ. Anh lo sợ cô sẽ nhìn thấy dáng vẻ bệnh tật của mình, lo sợ cô sẽ thương hại anh, sợ một ngày cô sẽ rời xa anh. Vì thế, anh đã bỏ rơi cô trước khi cô bỏ rơi anh để ít nhất nếu cô có nhớ đến anh cũng sẽ là một “anh” khỏe mạnh với nụ cười rạng rỡ trên môi chứ không phải “anh” yếu ớt đợi ngày tử thần đến mang đi. Giờ anh sắp rời xa cô trở về với đất nước mà anh với cô đã từng chọn làm nơi hai người sẽ hưởng tuần trăng mật. Ngày hôm đó như vừa mới đây thôi! Giữa muôn vàn đất nước, anh lại chọn Việt Nam để làm việc cũng giống như giữa muôn vàn người, cô lại chọn anh vậy. Định mệnh đưa anh đến thì cũng chính nó mang anh đi. Tiếng cô tiếp viên thông báo chuyến bay Hà Nội – Milano sắp cất cánh, anh xách vali đứng dậy. Anh quay lại nhìn, tưởng tượng ra cô đang đứng đó vẫy chào anh.- Tạm biệt. Chúc em hạnh phúc!
- - -
(Vuonyeuvn.com) - Khi chia tay, không có nghĩa là đã hết yêu. Người ta phải chia tay vì nhiều lý do, nhưng trong đó k có lý do là đã hết yêu. Khi hết yêu là khi ta nhận ra không còn yêu người đó.
Khi chia tay mà vẫn yêu thì người ta sẽ cảm thấy đau, thấy nhói lòng khi nghe một cái tên, nhìn một đồ vật liên quan đến người ấy. Khi hết yêu có nghĩa là hết nhớ, hết buồn. Nếu có nhớ thì đó cũng là những nỗi nhớ thanh thản, nhớ để tự mỉm cười.
Khi chia tay mà vẫn yêu thì vẫn mơ hồ ảo tưởng rằng một ngày sẽ quay lại, dù biết rằng điều đó dường như k thể. Khi hết yêu sẽ k muốn quay về.
Khi hết yêu, vẫn muốn gặp lại người đó, vẫn muốn là bạn của nhau, muốn níu giữ một thứ tình cảm k phải là tình yêu. Khi chia tay mà vẫn yêu có nghĩa là bạn k muốn gặp lại người đó, không đủ dũng cảm để đối diện với niềm đau nhức nhối trong tim mình.
                                           
Khi hết yêu, qua đường gặp lại vẫn vui vẻ trao nhau một lời chào. Khi chia tay mà vẫn yêu thì thoáng thấy dáng ai giống người ấy đi trên đường, lại giật mình thảng thốt. Nếu như đó k phải là người ấy, sẽ chợt thấy hụt hẫng. Nếu đó là người ấy thì lại muốn lướt qua thật nhanh.
Khi hết yêu sẽ mừng khi người ta có người mới. Khi chia tay mà vẫn yêu thì k dám nghĩ đến điều đó. Mới chỉ tưởng tượng ra người đó sánh bước bên ai là lại thấy nhói lòng, thật buồn!
Khi hết yêu có nghĩa là sẵn sàng để yêu người mới. Khi chia tay mà vẫn yêu thì cứ nghĩ rằng chẳng ai như người xưa, cho dù người ấy có nhiều lầm lỗi.
Khi hết yêu cảm thấy cuộc sống mình có sự thay đổi. Khi chia tay mà vẫn yêu thấy cuộc sống sao lắm đổi thay,
nhưng cuộc sống vốn là như vậy ...
- - - -
(Vuonyeuvn.com)
- Tối nay đi uống trà sữa không nhóc?- Trung nhắn một cái tin vào sáng sớm ngày thứ 7 cho cô bạn thân nhất của mình. 
- Hì.. Để khi khác anh nhé, tối nay em hẹn với anh Hùng rồi! 
Tin nhắn trả lời của Nga vừa hiện lên màn hình di động thì Trung đã nhanh tay bấm vào phím "delete". Ném phịch cái di động xuống giường, Trung nằm gác tay lên trán và nghĩ ngợi một điều gì đó. Anh mím môi, đôi chân mày nhăn lại còn tay thì nắm chặt túi áo bên trái. À không, không phải anh đang giằng co với chiếc áo sơ mi, mà Trung đang muốn cấu xé trái tim bên trong của mình, vì cảm giác đau đớn khi thấy nó như đang vỡ ra từng mảnh… 
Chỉ một tin nhắn trả lời với chữ "Uhm.." gửi đến Nga, Trung tự hỏi không biết cô có hiểu được cảm giác của anh lúc này không, rồi anh cũng tự trả lời với chính mình rằng cô sẽ không bao giờ hiểu được. Vì Nga không nên hiểu, Nga không cần phải bận tâm và chắc chắn rằng Nga đừng bao giờ biết, rằng thực ra Trung chỉ muốn nhắn cái tin kia là "Không sao cả! Vì anh yêu em..". Bởi một lý do Trung rất yêu Nga, nhưng đi kèm với hàng ngàn lý do khác, anh biết mình phải chôn vùi tình cảm này, mãi mãi không bao giờ được nói ra.. 
… 
Trung quen Nga khi cô vừa chuyển về khu phố của anh cách đây 5 năm. Ban đầu, Trung không thích Nga lắm vì nhìn cô có vẻ quá kiểu cách và tiểu thư đài các, không hợp với cá tính và phong cách bụi bặm như anh. Nhưng qua một vài lần trò chuyện, anh cảm thấy bên trong cái vẻ ngoài yếu đuối và hời hợt, còn ẩn chứa một cá tính mạnh mẽ và sự sâu sắc trong Nga. Hai người trở thành bạn thân lúc nào không hay, chỉ biết rằng hồi ấy, sáng nào Trung cũng chở Nga đi học, trưa nào cũng chở cô về tận nhà vì cả hai học chung một trường đại học 
Hai người đã trải qua rất nhiều kỉ niệm dễ thương dưới mái trường năm ấy. Nga thích một anh chàng bên khoa quản trị, Trung thu thập thông tin và làm mai cho cô bạn thân của mình tận tình. Trung bị một cô nàng cùng lớp cho "ra rìa", Nga ở suốt trong phòng anh để an ủi hết lời. Một tình bạn kéo dài suốt 3 năm, cho đến khi Nga có quyết định đi du học, Trung mới chợt nhận ra những tháng ngày êm đẹp không bao giờ tồn tại mãi mãi 
Cuộc sống thiếu vắng Nga, mỗi buổi sáng chạy trên con đường quen thuộc từ nhà đến trường chỉ có một mình, Trung mới cảm thấy trống trải và thiếu vắng điều gì đó. Anh thèm lắm cảm giác được nghe cái giọng ngái ngủ của Nga khi ngồi sau xe anh, anh nhớ quá nụ cười như thiên thần của cô ấy khi đứng chờ anh mỗi buổi trưa tan học, và anh chỉ muốn sống lại cái khoảnh khắc hai đứa đang chạy xe trên đường thì một cơn mưa ập đến, Nga co ro và run rẩy núp sau lưng anh trong cái giá lạnh của những cơn mưa chiều, nhưng nụ cười giòn tan của cô ấy trong tiếng mưa làm lòng anh cảm thấy ấm áp hơn nhiều lắm. 
Trung lắc mạnh đầu để những hồi ức tan biến đi và đừng quay về nữa, bởi lẽ bây giờ, anh chỉ còn lại một mình. Một mình dưới sương lạnh của buổi sáng tinh mơ, một mình dưới buổi trưa khi trời nắng gắt, một mình đi dưới mưa không ám áp, và một mình sống trong những hồi ức nhớ thương… 
Tối hôm ấy, sau khi viết những dòng nhật ký dưới ánh đèn mờ trong phòng, Trung kết thúc với một câu hỏi bằng bút đỏ "Có phải anh đã yêu em..?", rồi anh gục đầu lên bàn như muốn khóc. 
… 
Có vẻ như, khi ta chờ đợi đều gì đó trong mòn mỏi, thì điều ấy dường như chẳng bao giờ đến. Nhưng khi ta đã thôi hy vọng và chờ đợi, thì điều bất ngờ nhất lại xuất hiện và kéo ta lên biển tuyệt vọng, đưa cho ta một cái phao hy vọng và giúp ta nổi lềnh bềnh trên những con sóng… 
Thế rồi một buổi chiều khi Trung đang uể oải sau một ngày làm việc bận rộn, trong đầu anh chỉ còn những kế hoạch cho dự án sắp tới của công ty, thì Nga đột ngột xuất hiện, ngay trước cửa nhà anh… 
Trung như không tin vào mắt mình, một niềm vui sướng khó tả len vào tận tâm hồn khiến anh cứ tưởng như mình đang bay bổng trên mây, cảm xúc trực trào làm anh phải cố ngăn dòng nước mắt hạnh phúc. Trung chỉ muốn chạy đến thật nhanh để ôm lấy Nga vào lòng, nhưng rồi lý trí nói rằng, anh và Nga vẫn chỉ là một người bạn mà thôi… 
Nga xuất hiện với nụ cười thật tươi và nhìn anh trìu mến. Trung biết rằng, lẽ sống của anh chính là nụ cười của cô ấy. Và anh có thể làm tất cả mọi thứ để đổi lấy nụ cười này. 
- Bất ngờ không? Em đã tốt nghiệp đại học bên Sing và quay về đây làm việc ở một công ty liên doanh với nước ngoài. Hai ta chắc có thể còn gặp nhau dài đấy, anh bạn của em ạ! 
- Tất nhiên rồi nhóc! Anh cứ tưởng em quên anh luôn rồi chứ. Em trở về thế này, anh thiệt.. bất ngờ quá.. 
- Món quà em tặng anh ngày trở về là sự bất ngờ mà! 
Nga vẫn thế, vẫn giọng nói ngọt ngào ấy khi trò chuyện với anh, vẫn nụ cười kháu khỉnh và đanh đá, vẫn một tâm hồn đẹp đẽ mà anh đã từng quý, và bây giờ… có thể là đã yêu.. 
Hai năm rồi, Nga có vẻ chững chạc và điềm tĩnh hơn. Nước da trắng hơn, màu tóc của cô đã ngả sang vàng, nhưng dài và óng ả hơn, lại còn tỏa ra một mùi hương nhẹ nhàng, thơm quyến rũ. Thật dễ thương làm sao!- Trung chỉ muốn thốt lên như thế.. 
Nga đưa địa chỉ nhà và số điện thoại mới cho Trung. Trước khi đi, cô quay lại và nói với anh : 
- Anh là người bạn đầu tiên em ghé thăm khi quay về đây đấy, anh bạn thân ạ! 
Dẫu biết chẳng có ẩn ý gì trong câu nói đó, nhưng Trung vẫn không sao ngừng hy vọng. Ít ra, đối với Nga, anh đã từng là một người đặc biệt – theo – cách – nào – đó… 
Trung mỉm cười nhìn Nga đang dần khuất sau con hẻm, rồi anh nhảy chân sáo vào nhà. Có lẽ những chuỗi ngày hạnh phúc đã bắt đầu quay trở lại với anh?… 
…. 
Những buổi tối cuối tuần rảnh rỗi, Trung và Nga hẹn nhau đi uống cà phê, đi dạo phố và ăn hàng như những ngày xưa đó. Đối với Nga, Trung là một người bạn, một người anh, một người mà cô có thể tâm sự mọi chuyện, nhưng chắc hẳn rằng, anh không thể là một người tình trong mắt Nga.. 
Vì một lý do gì đó mà khó ai có thể giải thích được, hai người tuy rất thân nhưng Nga vẫn không thể yêu Trung, vì đã từ lâu, anh đã nằm trong ngăn kéo trái tim tình bạn của cô, chứ không phải ngăn kéo tình yêu. Nga là thế, cô luôn phân định rạch ròi mọi giới hạn, đâu là bạn, đâu là yêu, đâu là người có thể biết mọi chuyện của cô, đâu là người đừng nên biết điều gì cả.. 
Hơn một ngàn lần Trung định nói với Nga tình cảm của mình nhưng anh biết rằng không thể. Vì nếu việc đó xảy ra cũng đồng nghĩa với việc tình bạn bấy lâu của hai người chấm dứt, mà tình yêu thì cũng không đi đến đâu. Để giữ mãi tình bạn này, để được là một người bạn thân đặc biệt trong mắt Nga, anh đành ngậm ngùi sống theo lý trí mặc dù không biết bao lần con tim thúc đẩy anh hãy sống thật với chính mình hơn. 
- Trung này! Em tự hào khi có anh là bạn thân lắm đấy! Bạn bè em ai cũng ngưỡng mộ điều này, họ không tin có một tình bạn bền lâu giữa trai và gái. Có lẽ họ nghĩ rằng tất cả tình bạn ấy sau bao nhiêu lâu đều phải chuyển thành tình yêu hoặc là tan vỡ vì lý do gì đó.. Buồn cười quá anh nhỉ? Hihi… 
Vì câu nói ấy, mà Trung không thể nói lên tình cảm của anh được. Đối với Nga, anh là một niềm tự hào vì là một người bạn tốt. Cho nên nếu như cô biết anh đã yêu cô, thì chắc hẳn Nga sẽ rất thất vọng.. 
"Dù sao thì, được làm một người bạn thân đặc biệt của em đã là một niềm an ủi lớn cho anh rồi.."- Trung thầm nghĩ- "Anh sẽ mãi đóng vai là một người bạn tốt của em, để luôn nhìn thấy em cười vì tự hào về anh. Không sao cả! Vì anh yêu em.." 
Trung phát hiện mình có một khả năng đặc biệt là anh có thể biết trước một điều gì đó qua những linh cảm. Và một tháng trước, Nga đi cùng một anh bạn đồng nghiệp qua nhà Trung, linh cảm nói cho anh biết rằng vị trí đặc biệt của anh trong mắt cô có thể sẽ bị lung lay, vì anh bạn đồng nghiệp đó là Hùng – một người bạn khá thân với anh khi hai người học cấp 3, và hơn thế nữa, Hùng là một người vui tính, dễ gần, được nhiều cô gái mến mộ.. 
- Hóa ra là cậu đấy à? Nga vẫn nhắc cậu luôn đấy! Tớ cứ tưởng là một anh chàng tốt số nào đó, ai ngờ lại là thằng bạn chí cốt của tớ chứ!- Hùng khoác vai Trung, vừa cười vừa nói luyên thuyên 
- Anh Hùng nói chuyện nghe vui lắm anh ạ, đi với anh ấy, em cười suốt thôi. 
- Hai người có vẻ thân quá nhỉ?- Trung hỏi dò, gương mặt vẫn tươi cười 
- Ừ! Tớ quen thân với anh trai của Nga. Qua nhà chơi mãi thì làm quen được với em này luôn..- Hùng nói rất tự nhiên, anh không có vẻ gì như đã mến Nga, Hùng lúc nào cũng thế, hòa đồng với mọi cô gái, chẳng ai đặc biệt hơn ai.- Thôi, tối rồi. Tớ chở cô gái này về nhà đây, sáng mai còn phải lên công ty sớm. 
Hai người vẫy tay chào Trung rồi quay xe đi khuất. Từ lúc đó, Trung luôn cảm thấy bất an trong lòng, vì sự xuất hiện đột ngột của Hùng đã làm xáo trộn một số thứ trong cuộc sống của anh, và cả với Nga nữa. 
Hơn hai tháng trôi qua, từ khi có sự xuất hiện của Hùng, Nga ít liên lạc với Trung hơn. Cô chỉ nói rằng gia đình đang gặp một vài trục trặc nhỏ và áp lực công việc khiến cô quá bận rộn đến nỗi không thể ghé thăm anh được. Những ngày nghỉ, khi anh rủ Nga đi đâu chơi, cô luôn kéo theo cả Hùng vào. Sự có mặt của Hùng làm cho bầu không khi vui nhộn hẳn lên, hiếm khi nào Trung nhìn thấy Nga cười tươi như thế. Đi bên Hùng, dường như cô cảm thấy rất vui vẻ và cười nhiều hơn trước, đều mà Trung không bao giờ làm được cho cô.. 
Rồi một ngày nọ, điều tồi tệ nhất trong linh cảm của Trung đã đến, Nga gọi qua và trò chuyện với anh 
- Anh thấy Hùng thế nào? 
- Anh ta được đấy chứ! Rất nhiệt tình và vui vẻ. Anh phục cậu ta trong cái khoảng có thể làm em cười suốt trong mọi chuyến đi ấy! 
- Vì như thế mà em đã chịu làm bạn gái anh ta rồi đấy. Hihi.. 
Cạch… 
- Alô? Anh Trung còn ở đó không? 
- À..à anh đây, anh lỡ tay làm rơi cái điện thoại ấy mà.. Thế.. em yêu anh ta lắm à? 
- Vâng! Em cũng không biết từ khi nào nữa.. Đọc những tin nhắn của anh Hùng, em thấy vui lắm. Đi bên cạnh anh ấy, em dường như quên hết mọi âu lo trong cuộc sống 
- Vậy là quá tốt rồi.. Anh cũng chờ một ngày có một chàng hoàng tử mang nụ cười đến mãi trong em.. Không ngờ ngày ấy lại đến sớm thế.. 
- Anh biết không. Bỗng nhiên em thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Em có một người bạn để em tâm sự những chuyện buồn, có một người yêu luôn kể cho em những câu chuyện vui. Anh và Hùng là hai người đàn ông mà em yêu quý nhất đấy!- Giọng cười của Nga trong trẻo và đáng yêu lạ thường 
Trung chào tạm biệt, chúc Nga ngủ ngon rồi anh tắt hết đèn trong phòng, mở một bản tình ca quen thuộc mà anh và Nga đã cùng nhau nghe dưới một chiều mưa bên mái hiên nhà. Xung quanh anh bây giờ chỉ còn một màu đen và một chút ánh sáng chớp tắt trên chiếc di động đang phát nhạc trên tay… Anh nghĩ chắc hẳn giờ này Nga và Hùng đang ríu rít nhắn tin tình tứ cho nhau qua điện thoại, rồi Nga sẽ tủm tỉm cười mãi cho hạnh phúc của cô ấy. Đó chẳng phải là đều anh mong ước sao? Anh luôn ước Nga được hạnh phúc dẫu cho hạnh phúc đó chẳng thể nào là anh được.. Tim anh bỗng đau thắt lại, anh ước giá như có ai đó dùng dao đâm một nhát vào tim thì có lẽ anh sẽ đỡ đau hơn bây giờ nhiều lắm.. 
… 
Trung chợt tỉnh khi chiếc di động rung lên và kêu inh ỏi trong phòng. anh lồm ngồm ngồi dậy, nhìn vào màn hình với cái tên "Hùng" đang gọi cho mình. Anh chỉ muốn tắt máy, nhưng lại không thể.. 
- Alo! Cậu đã ngủ chưa thế? Trò chuyện một chút với tớ đi, đang chán quá chẳng có gì làm.. 
- Đi mà gọi cho cô bồ của cậu ấy!- Bất chợt Trung hét lên và dập mạnh máy điện thoại xuống đất. 
Khi một giọt nước mắt len vào kẽ môi làm anh cảm thấy mằn mặn, Trung tự hỏi không biết mình đã khóc từ khi nào. Tin nhắn của Hùng hiện lên trong cái không gian tối om của gian phòng "Tớ biết cậu yêu Nga nhiều lắm, nhưng không có nghĩa là nhiều hơn tớ yêu cô ấy.." 
Trung bấm số của Hùng và gọi 
- Làm sao cậu biết là tớ đã..? 
- Cùng là đàn ông với nhau mà. Tớ biết từ những ánh mắt cậu nhìn Nga, không phải như một người bạn. Tớ thật sự rất phục cậu đấy Trung à. 
- Về chuyện gì? 
- Vì cậu đã hy sinh quá nhiều cho người mà mình yêu một cách thầm lặng, không ồn ào và công khai như tớ. Tớ phục cái cách cậu đã đánh đổi tất cả sự đau đớn dằn vặt lúc này của mình để mong Nga có một hạnh phúc trọn vẹn, cậu cho đi quá nhiều mà cũng chẳng mong nhận lại được gì ngoài nụ cười của cô ấy.. Và có lẽ sức chịu đựng của cậu cũng khá tốt mới có thể trò chuyện bình thường với tình địch của mình như lúc này.. 
- Cậu nghĩ thế à? Tớ nói cho cậu biết nhé, nếu cậu đang ngồi trước mặt tớ bây giờ, không khéo cậu sẽ lãnh một đấm vào mặt đấy! 
Hùng cười phì trong điện thoại. Trung cũng lắc đầu cười theo, ít nhất cũng đã có một người hiểu được tình cảm của anh dành cho Nga. Trung tâm sự mọi chuyện với Hùng dưới tư cách như một người bạn suốt buổi tối hôm ấy, anh kể cho Hùng nghe về lần đầu gặp Nga, hai người đã trải qua những chuyện buồn vui gì. Anh yêu nụ cười và giọng nói của cô ấy ra sao, đau đớn thế nào khi cô ấy khóc… 
- Trung này! Nga là người con gái đầu tiên tớ yêu thật lòng thế đấy. Tớ biết mình hay phóng đại một số chuyện nhưng riêng với chuyện này thì tớ không gạt cậu đâu. Cho nên cậu hãy yên tâm, tớ sẽ chăm sóc cô ấy chu đáo đến khi sức tàn lực kiệt, đến lúc tứ chi bại liệt, đến nỗi không còn cái gì có thể liệt, đến.. 
- Thôi thôi ông tướng! Tớ biết rồi! Cậu mà làm Nga bị tổn thương, tớ sẽ giết cậu thẳng tay đấy. 
Tớ ít khi nhờ vả ai chuyện gì. Nhưng bây giờ, tớ muốn nhờ cậu mang lại nụ cười hạnh phúc mãi mãi cho cô ấy, cậu có làm được không? 
- Chắc chắn rồi, anh bạn.. Nhưng cậu có ổn không đấy? 
- Không sao cả! Vì tớ yêu cô ấy! Chỉ cần Nga hạnh phúc là tớ mãn nguyện rồi.. 
… 
Tình đơn phương là một thứ tình cảm đẹp đẽ và chân thành nhất, là một thứ tình cảm mạnh mẽ nhất, bởi chỉ có những con người mạnh mẽ mới dám yêu đơn phương. 
Thật đau đớn khi nhìn người mình yêu thương hạnh phúc trong tay người khác, nhưng còn đau đớn hơn khi có được người mình yêu mà cô ấy lại chẳng cảm thấy hạnh phúc trong tay mình.. 

Yêu thương một người nghĩa là sao? 
Mong muốn hạnh phúc khi có người đó bên cạnh hay mong muốn người đó hạnh phúc dẫu không có mình bên cạnh? 
Phải chăng những thứ không thuộc về mình thì dù có cố gắng đến mấy vẫn vĩnh viễn không thuộc về mình? 
Vô số câu hỏi mãi chẳng có lời giải đáp hiện lên trong đầu Trung khi anh đang trên đường đi dự đám cưới của Nga và Hùng. 
Tin nhắn của Nga vừa gửi đến trong máy của Trung, anh mở ra và đọc thầm 
"Hôm qua anh Hùng nói anh có vẻ không vui. Em chỉ muốn nói cho anh biết rằng dù em có đi bên ai chăng nữa, em vẫn luôn yêu quý và nhớ về anh, một người bạn thân thật sự của em. Sao giờ này mà chưa thấy anh đến vậy, anh không sao đấy chứ?" 
Trung ngước nhìn những áng mây đang trồi lững lờ giữa bầu trời xanh, anh thì thầm với những chiếc lá đang rơi cuối thu 
"Không sao cả! Vì anh yêu em"..
-
(Vuonyeuvn.com) - “Ngày mai tớ sẽ làm”, không có khái niệm ngày mai đâu bạn ạ, cuộc sống sẽ không chờ đợi ai.
Bạn đang mất phương hướng, không biết đường nào phải đi, hay sau những thất bại không đủ sức đi tiếp. 

Bạn đâu biết rằng dừng lại buông xuôi càng làm cho 
cuộc sống buồn chán hơn, lâm vào bế tắc nhiều hơn, cảm giác dường như 
không có nối thoá nào cho chính cuộc đời mình. Nhưng bạn ạ “cuộc sống là
không chờ đợi” dù có ngã đau thế nào đi nữa hay cứ đứng lên đi tiếp rồi
bạn sẽ đến được đích. 


Đã một năm kể từ ngày tôi bước chân 
vào giảng đường đại học, vẫn nhớ ngày đó sự lã lẫm những điều mới mẻ hấp
dẫn cuốn hút một cậu học trò như tôi khi mới bước chân từ vùng quê lên 
thành phố, vẫn nhớ như in ngày đầu tiên nhập học xe cộ ồn ào nhìn mọi 
người ai cũng hối hả, tất bật chứ không yên bình như vùng quê nơi mình 
sinh sống. 


 




Ngày đó một cảm giác háo hức kỳ lạ trong tôi,
len lỏi vào trong suy nghĩ là vô vàn những ước mơ dự định mình có thể 
làm được mọi thứ. Đó là tìm ngay một công việc làm thêm, để có thu nhập 
đi du lịch đó đây hay mua những cuốn sách mình yêu thíc, hay là cộng tác
viên cho một tờ báo nào cũng được, miễn là đúng chuyên ngành phù hợp 
với chính mình, đặc biệt ước mơ làm người dẫn chương trình như bác Lại 
Văn Sâm cũng xuất hiện trong ý nghĩ non nớt của tôi lúc đó. Hồi đó tôi 
tin là mình đủ sức mạnh làm được mọi việc, đơn giản tôi đã vượt qua được
cánh cửa đại học đứng ở đây khẳng định được chính mình. Sau khi xác 
định rõ ràng mục tiêu như vậy, tôi lao vào thực hiện tất cả những dự 
định. Đầu tiên là công việc làm thêm, tôi đã đăng ký làm công việc bán 
thời gian cho một nhãn hàng mỹ phẩm, lúc đăng ký nhìn những người thành 
công ở đó tôi tin mình sẽ làm được và tốt hơn cả họ, tôi sẽ kiếm đủ tiền
tự lo trang trải cho cuộc sống của mình, nhưng rồi gần 3 tháng sau 
những buổi đào tạo một vài hôm đi bán giới thiệu sản phẩm tôi nghĩ mình 
không theo được và từ bỏ nó, tôi không thu được bất kỳ khoản tiền nào mà
bị mất gần 400k trong đó gồm: tiền điện thoại; đi lại; và phí công 
việc…Từ thất bại đó tôi quyết tâm đứng lên làm lại, tôi được đi theo 
quen một anh bên bao Pháp Luật, anh sẽ hướng dẫn tôi và một số bạn nữa 
cách viết báo, làm báo, thu thập thông tin, có thể nếu chúng tôi viết 
tốt sẽ được nhân làm cộng tác viên chính thức của báo, chính điều đó đã 
thôi thúc trong tôi dự định trở thành một nhà báo chuyên nghiệp, sau đó 
một khoảng thời gian không lâu anh giao cho tôi đềciết đề tài về viện 
dưỡng lão, với kiến thức không chuyên sâu cộng với tầm nhìn chưa bao 
quát, tôi không thể viết nổi bất kỳ bài nào, sau môt thời gian tôi chán 
nản cũng từ bỏ công việc đó. Hai thất bại liên tiếp ngay trong năm đầu 
tiên cuộc đời sinh viên đã khiến tôi chùn bước, tôi cũng bỏ qua cả mục 
tiêu làm người dẫn chương trình, quay lại một sinh viên chỉ có ngày đi 
học trên giảng đường tối quay về phòng, ngày qua ngày vô định nhàm chán.


Cũng từ đó đến bây giờ một năm trôi qua, nhìn lại khoảng thời 
gian đó tôi bắt đầu giật mình những ước mơ cháy bỏng, hoài bão ấp ủ dự 
định ngày đầu tiên của tôi biến đâu mất. Sau những thất bại đó tôi sợ 
đặt mục tiêu vì nghĩ rằng mãi mãi không bao giờ bản thân có thể làm 
được, tôi chốn tránh tất cả, tôi bỏ bê chuyện học hành, dành hết thời 
gian cho những trò game vô bổ. Tôi biết mình đã sai nhưng không hiểu tại
sao bên trong tôi không thể vượt qua được sự cám dỗ đó, ngày nào cũng 
vậy công việc chính của tôi là cập nhật status facebook với chơi games, 
thứ tôi nhận được trong đầu sau một năm vẫn là con số không tròn chĩnh. 

Nhìn
bạn bè xung quanh vẫn ngày ngày nỗ lực với những mục tiêu, ước mơ của 
họ. Họ quyết tâm hết mình thực hiện bằng được cùng đó là đạt được vô số 
những kết quả khiến tôi phải ghen tị, rồi lúc đó tôi đã ngồi lại nhìn 
thẳng vào sự thật của chính mình, nhìn ra những gì con người mình buông 
thả,, nhìn ra những gì mình đã không thực sự cố gắng, nhìn đâu là thất 
bại, đâu là con đường mình phải đi và thành công. Cuối cùng tôi cũng đã 
tìm được câu trả lời đó là: “Cuộc sống không chờ đợi ai cả, điều quan 
trọng phải bắt tay vào hành động”, chứ không phải ngồi một chỗ kẻ vẻ 
viết ra hàng nghìn mục tiêu đẹp đẽ nhưng chẳng thực hiện bất kỳ một hành
động nào nhằm đạt được điều mình mong muốn cả. 

Bài học thành 
công và thất bại cũng vậy, với tôi bây giờ định nghĩa thành công là 
không bao giờ bỏ cuộc, thất bại là chưa thực sự cố hết khả năng của 
mình. Tôi cố gắng vút bỏ hết mọi định kiến cũ, lối sống thói quen cũ để 
hòa nhập với những điều mới. 

Tôi bắt đầu viết lại những ước mơ, 
mục tiêu lâu nay bị lãng quên, lên kế hoạch chi tiết điều gì mình cần 
trong cuộc đời của mình: gia đình, tiền bạc, thành công, danh tiếng…. 
Lúc đó tôi mới thấy một điều rằng bắt nguồn từ tất cả thành công yếu tố 
gia đình là nguồn động lực quan trọng nhất. Từ đó tôi luôn lấy điểm tựa 
gia đình là động lực to lớn thực hiện tất cả. Tâm lý e ngại biến mất, 
sống theo những kế hoạch đề ra tôi cảm nhận rõ nhất từng giây phút mình 
đang sống trên cuộc đời này. 

Với bạn cũng vậy dù bây giờ bạn 
đang ở đâu, hay đang trong hoàn cảnh vô cùng bế tắc như thế nào sau cùng
sẽ luôn có cách giải quyết. Chỉ cần chúng ta thay đổi hướng nghĩ, ý 
nghĩa của sự việc chắc chắn bạn sẽ đạt được điều mình mong muốn. Cuộc 
sống là không chờ đợi, nếu bạn không có mục tiêu chỉ đường thì bạn sẽ 
mãi mất phương hướng, bạn sẽ nằm trong kế hoạch của người khác, sống 
cuộc đời của ai đó chứ không phải cho riêng mình. 

Hãy bước ra 
khỏi những thói quen cố hữu kìm hãm con người bạn, hãy chạy ra ngoài kia
nơi cuộc sống có nhiều ánh sáng, khó khăn, xen lẫn muôn vàn điều thú vị
đang chờ đợi bạn. Nếu bạn bảo tôi: “Ngày mai tớ sẽ làm”, không có khái 
niệm ngày mai đâu bạn ạ, cuộc sống sẽ không chờ đợi bạn, ngày mai chính 
là quyêt định từ ngày hôm nay để giúp ta vững bước trên con đường bạn đã
chọn đạt được mọi mục tiêu mình mong muốn. 
- -
(Vuonyeuvn.com) - Sự tự tin chỉ có được khi em am hiểu và đam mê một điều gì đó. Nếu thiếu hai điều này, tự tin chỉ là vỏ bọc.
Biết
rõ lợi ích của kỹ năng mềm trong cuộc sống và công việc, tớ đã đầu tư 
khá nhiều vào công cuộc “bổ túc” các kỹ năng này. Trong đó, làm thế nào 
để định hình một phong thái tự tin là điều tớ luôn tâm niệm và áp dụng. 
Có thể một ai đó thấy tớ lúc nào cũng nhìn thẳng, nói năng rành rọt, rõ 
ràng lại kết hợp với động tác cơ thể như trước đông người cũng hơi kỳ. 
Nhưng kệ họ, đó là lựa chọn của tớ. Nếu không cho người khác thấy rằng 
mình tự tin thì tớ cũng sẽ chìm lấp vào giữa đám đông, là một người như 
bao người khác. 

Cứ tưởng tạo dựng phong thái như vậy là ổn. Tớ không nghĩ rằng, có một ngày, tớ phải nghĩ lại về quan niệm “tự tin” của mình. 

Đó là lần thi hết môn vừa rồi. Môn Luật chứng 
khoán, một môn học tớ không thực sự giỏi. Không phải vì tớ không cố gắng
mà đơn giản chỉ vì, bộ môn này có quá nhiều các thuật ngữ chuyên ngành,
đến dân kinh tế còn khó học nói chi đến một con bé có tư duy nghiêng về
xã hội như tớ. “Cày cuốc” chán chê trước khi thi, tớ vẫn còn thấy vài 
nội dung mình chưa thông tỏ lắm. Cũng chẳng dám hỏi ai, vì cái tội mọi 
người thấy tớ tự tin nên nghĩ chắc tớ học đã ổn. Xui xẻo làm sao, câu 
hỏi chính của tớ rơi đúng vào phần tớ đang lan man. Chuyện gì đến đã 
đến, dù tớ có tỏ ra tự tin đến bao nhiêu đi chăng nữa thì phần kiến thức
còn vài lỗ hổng cũng không thể che giấu được. Kết cục là, tớ chỉ được 
điểm 7. Tuy nhiên, điểm 7 không phải là điều tớ muốn chia sẻ với các 
bạn. 


Khi hết giờ thi, tớ đã nán lại để trao đổi với 
thầy giáo vửa hỏi thi mình. Tớ muốn có câu trả lời chi tiết cho những gì
tớ còn thắc mắc. Thầy mỉm cười, tỏ vẻ vui vì tớ không quan trọng đến 
điểm số mà trái lại, còn rất ham tìm hiểu. Lúc tớ tạm biệt thầy, các bạn
biết thầy đã dặn dò tớ điều gì không? 

- Khi em trả lời, thầy thấy em rất bình tĩnh, 
cứng cỏi. Em có thái độ tốt nhất mà thầy thấy trong số các sinh viên 
thầy hỏi thi sáng nay. Nhưng khi thầy hỏi em những câu hỏi khó, em đã 
lúng túng, không trả lời được. Sự tự tin chỉ có được khi em thực sự 
am hiểu và đam mê một điều gì đó thôi. Nếu thiếu hai điều này, thì sự tự
tin chỉ còn là vỏ bọc, bạn trẻ ạ. 

Tớ phải cảm ơn thầy rất lâu, vì lời chỉ dẫn chân 
tình ấy. Có lẽ, vì thầy giáo của tớ còn khá trẻ và cũng đã từng như bao 
sinh viên khác của mình, đã luôn cháy bỏng khát vọng được khẳng định 
mình, được người khác công nhận. Chỉ dẫn nhẹ nhàng song sáng suốt, giúp 
tớ nhận ra đìều mình vẫn còn mù mờ bấy lâu nay. 

Đúng vậy, tự tin không chỉ là một ánh mắt thẳng 
thắn, một giọng nói hùng hồn, hấp dẫn. Tự tin cũng không phải là cách 
bàn tay vung lên khi nói thật mạnh mẽ. Bản chất của sự tự tin chính là 
sự am hiểu và tình cảm mãnh liệt của mỗi người về một ai đó, một điều gì
đó. Tớ sẽ không bao giờ tự tin về môn Toán, như những năm trung học tớ 
từng thế, bởi tớ không nắm được các định lý, các bất đẳng thức cũng 
chẳng đam mê bất cứ một điều gì ở môn Toán. Với tớ, học Toán chi là để 
cộng, trừ, nhân, chia thuận tiện hơn trong cuộc sống. Chấm hết. Hỏi sao 
tớ có thể tự tin về môn Toán khi mà tất cả những gì mình có được về bộ 
môn đó chỉ là những kiến thức sơ đẳng nhất. Trái lại, tớ đã từng rất tự 
tin ở môn Văn. Không phải vì ở môn này, tớ giành được rất nhiều giải 
thưởng học sinh giỏi. Mà quan trọng hơn hết, tớ yêu thích môn này một 
cách sâu sắc. Từ tình yêu đó, tớ đã chịu khó đọc thêm nhiều tài liệu, 
sưu tầm những bài viết bổ ích lý thú. Để rồi, kiến thức tớ có được cộng 
với cảm xúc chân thật luôn khiến tớ đạt điểm cao nhất ở môn Văn. 

Tớ có một người bạn dạy thêm ở một trung tâm kỹ 
năng sống. Tự trong thâm tâm, tớ thầm khâm phục cô ấy khi có thể đứng 
trên bục giảng, trước mấy chục con người để có thể chia sẻ với họ thế 
nào là ước mơ, hạnh phúc, là việc phải theo đuổi ước mơ hay học cách tha
thứ cho người khác. Cứ nghĩ rằng, với kinh nghiệm dày dạn như thế thì 
bạn tớ sẽ chẳng phải e ngại khi nói về vấn đề gì. Thế mà không phải vậy.
Trên lớp, cô bạn rất khiêm tốn, hay đọc sách giữa những giờ chơi và 
chịu khó lắng nghe bạn bè. Lý do là: “Khi làm việc, tớ có thể giảng 
cho học viên rất khúc triết, vì đó là những suy nghĩ thật, trải nghiệm 
thật của tớ. Còn trên lớp, có những kiến thức chưa phải là của tớ, nên 
tớ đâu thể tỏ ra mình tường tận”. Lúc đó, tớ mới hiểu ra, tại sao 
bạn mình có thể là giảng viên kỹ năng sống ở lứa tuổi hai mươi. Bởi vì, 
ngoài những trải nghiệm trước tuổi ra, cô ấy còn biết sống khiêm nhường,
biết lắng nghe và quan sát – những điều mà tớ chưa bao giờ làm được. 

Thì ra, con đường dẫn đến sự tự tin đích thực rất dài. Những
gì ta đã trải qua, ta thu nhận, cảm nhận được trong quá trình sống sẽ 
được tích lũy lại để rồi một ngày tất cả những điều ấy sẽ trở nên thân 
thuộc. Khi cần thể hiện, sự tự tin sẽ đến, thông qua hệ thống ngôn ngữ 
cơ thể. Giọng nói, cử chỉ, điệu bộ chỉ là những chi tiết cuối cùng để 
hoàn thiện cho sự tự tin của ta. Tớ hơi ngỡ ngàng khi phát hiện ra 
điều ấy. Bù lại, tớ biết cách để tạo dựng một sự tự tin đích thực, tự 
tin từ bên trong chứ không chỉ là một vỏ bọc hời hợt bên ngoài. 

Bạn có lựa chọn như tớ không?
-