Slider
Total Pageviews
Labels
- Album Ảnh
- Âm nhạc
- Bạn Cần
- Bạn Gái
- Bạn Trẻ
- Blog Radio
- Cẩm nang tình yêu
- Châu Tinh Trì
- Chia Sẽ
- Chuyện Yêu
- Cuộc sống
- Đang yêu
- Giải Trí
- Giới Tính
- Hài kịch
- Làm Đẹp
- Làm Mẹ
- Lời hay ý đẹp
- Nhật ký
- Nội trợ
- Sức Khỏe
- Tâm Sự
- Thần Tượng
- Thơ Tình
- Thơ Tình học trò
- Thơ Tình Yêu
- Thơ Vui
- Thời Trang
- Thư chia tay
- Thư gửi người thân
- Thư tình
- Thư tình cho anh.
- Thư tình cho em
- Thư Tỏ Tình
- Tin Giáo Dục
- Tin Làng Sao
- Tin Thế Giới
- Tin Thể Thao
- Tin Tức
- Tin Xã Hội
- Truyện cười
- Truyện Dài Tình Cảm
- Truyện Hay
- Truyện ngắn
- Tuổi học trò
- Video
On Twitter
Biểu mẫu liên hệ
On Facebook
Advertisement
Được tạo bởi Blogger.
Ad
Translate
Giới thiệu về tôi
Travel
Performance
‹
›
Cute
My Place
Slider
Racing
Videos
Cơn gió khẽ lướt qua khung cửa, hơi lạnh len lách vào từng tế bào làm người ta có cảm giác cô đơn. Đêm noel đẹp, đèn sáng khắp phố, đèn của xe cộ, đèn của những cặp trai gái bên nhau. Hình như ánh trăng cũng thêm vào đó thứ ấm áp riêng mình. Như mọi cái noel trước, em chỉ ngắm nhìn và thầm ao ước một gì đó trong tâm khảm, dù chỉ ít thôi cũng thấy lòng nôn nao một niềm vui, thứ niềm vui mà giờ đây em gọi là…ngốc nghếch.
Noel năm trước em thức gần đến sáng, em chỉ hy vọng, mong chờ duy nhất là anh sẽ nhắn tin chúc em một giáng sinh an lành. Em nghĩ như thế là đủ, em chẳng cần gì hơn ở anh cả. Nhưng em thức đến lạnh cả người, đợi để rồi cảm giác cô đơn phủ kín tâm hồn. Em chợt nhận ra, ngày mới đã sang từ bao giờ. Em không khóc, mà trái tim như bị tổn thương rất nhiều, em gạt bản thân anh bận. Hôm sau, anh nói, đúng là anh bận thật.
Rồi những lần sau nữa, em chẳng thể gạt nỗi bản thân mình nữa. Anh và tình yêu của anh đã không còn bóng hình của em. Như một giấc mơ, em hối tiếc và thầm hy vọng phải chi mình đừng quen nhau. Tình yêu như mãnh pha lê vỡ, em buông tay, không thể chấp vá khi mãnh tâm hồn của anh đã hướng về một nơi khác. Nhưng rồi em không can đảm nói tiếng chia tay, tình yêu như một điệp khúc mà tác giả ngủ gật đánh sai cung, càng ngủ càng sai. Chuyện gì đến cũng đến, ngày chia tay anh, em đã khóc. Nhưng nó không còn là giọt nước mắt đau thương, mà nó là vị mặn của sự thanh thản và bình yên. Dù những ngày sau đó em vẫn chưa thích nghi được rằng mình đã hoàn toàn mất nhau.
Thế là anh đi đường anh, em bước tiếp đường em. Mỗi bước em đi, bóng hình anh cũng dần phai nhạt. Không còn nữa những lúc em trầm ngâm một mình nhìn cảnh nhớ người. Không còn những tiếng hát buồn khi đâu đó em bắt gặp hình bóng anh. Cũng không còn nữa số điện thoại anh trong trí nhớ. Thế gọi là quên chăng? Em cũng không biết, nhưng em tin đó là sự khởi đầu mới cho một bài ca mới.
Hôm nay cũng là một noel, với em nó bình thường thôi. Em quen dần rồi với sự cô đơn, quen rồi cảm giác một mình trong đêm vắng gõ từng dòng linh tinh trên facebook, tám với những người bạn ảo, và sẵn sàng đi ngủ nếu thấy mệt mõi. Niềm vui tự mình tìm thấy mới chính là hạnh phúc đích thực.
Giáng sinh này em không thức thâu đêm, không nghe những bản nhạc buồn nữa. Em chấp vá mãnh tâm hồn mình với một tâm hồn khác. Có lẽ em còn chưa kết xong sợi dây ấy, bởi vì người ấy không hiểu em, nhưng em cảm nhận được sự quan tâm từ người đó. Em không hiểu sao mình trở nên trẻ con đến lạ, mỗi chuyện người đó làm em đều có thể giận được. Mà cái giận đó nhẹ thôi, đủ để em thấy mình rung động, đủ để từng đêm em chỉ nhớ về người đó. Em biết mình sợ hãy, vẫn còn đó những trăn trở vì tình yêu tan vỡ, nhưng em trân trọng hơn, biết suy nghĩ hơn.
Em nghĩ giờ này chắc anh cũng đang vui bên một nữa của mình. Cầu mong gió mang đến cho anh lời chúc giáng sinh của em. Em không còn giận anh nữa, không trách anh, vì giờ đây em đã hiểu thế nào gọi là yêu một người và được một người yêu. Quá khứ thôi cứ để nó ngủ yên, ngủ với bóng thời gian của chính nó. Bây giờ em chỉ biết noel này không còn vô vị..vì có người chờ em....
Mưa sao băng
Noel năm trước em thức gần đến sáng, em chỉ hy vọng, mong chờ duy nhất là anh sẽ nhắn tin chúc em một giáng sinh an lành. Em nghĩ như thế là đủ, em chẳng cần gì hơn ở anh cả. Nhưng em thức đến lạnh cả người, đợi để rồi cảm giác cô đơn phủ kín tâm hồn. Em chợt nhận ra, ngày mới đã sang từ bao giờ. Em không khóc, mà trái tim như bị tổn thương rất nhiều, em gạt bản thân anh bận. Hôm sau, anh nói, đúng là anh bận thật.
Rồi những lần sau nữa, em chẳng thể gạt nỗi bản thân mình nữa. Anh và tình yêu của anh đã không còn bóng hình của em. Như một giấc mơ, em hối tiếc và thầm hy vọng phải chi mình đừng quen nhau. Tình yêu như mãnh pha lê vỡ, em buông tay, không thể chấp vá khi mãnh tâm hồn của anh đã hướng về một nơi khác. Nhưng rồi em không can đảm nói tiếng chia tay, tình yêu như một điệp khúc mà tác giả ngủ gật đánh sai cung, càng ngủ càng sai. Chuyện gì đến cũng đến, ngày chia tay anh, em đã khóc. Nhưng nó không còn là giọt nước mắt đau thương, mà nó là vị mặn của sự thanh thản và bình yên. Dù những ngày sau đó em vẫn chưa thích nghi được rằng mình đã hoàn toàn mất nhau.
Thế là anh đi đường anh, em bước tiếp đường em. Mỗi bước em đi, bóng hình anh cũng dần phai nhạt. Không còn nữa những lúc em trầm ngâm một mình nhìn cảnh nhớ người. Không còn những tiếng hát buồn khi đâu đó em bắt gặp hình bóng anh. Cũng không còn nữa số điện thoại anh trong trí nhớ. Thế gọi là quên chăng? Em cũng không biết, nhưng em tin đó là sự khởi đầu mới cho một bài ca mới.
Hôm nay cũng là một noel, với em nó bình thường thôi. Em quen dần rồi với sự cô đơn, quen rồi cảm giác một mình trong đêm vắng gõ từng dòng linh tinh trên facebook, tám với những người bạn ảo, và sẵn sàng đi ngủ nếu thấy mệt mõi. Niềm vui tự mình tìm thấy mới chính là hạnh phúc đích thực.
Giáng sinh này em không thức thâu đêm, không nghe những bản nhạc buồn nữa. Em chấp vá mãnh tâm hồn mình với một tâm hồn khác. Có lẽ em còn chưa kết xong sợi dây ấy, bởi vì người ấy không hiểu em, nhưng em cảm nhận được sự quan tâm từ người đó. Em không hiểu sao mình trở nên trẻ con đến lạ, mỗi chuyện người đó làm em đều có thể giận được. Mà cái giận đó nhẹ thôi, đủ để em thấy mình rung động, đủ để từng đêm em chỉ nhớ về người đó. Em biết mình sợ hãy, vẫn còn đó những trăn trở vì tình yêu tan vỡ, nhưng em trân trọng hơn, biết suy nghĩ hơn.
Em nghĩ giờ này chắc anh cũng đang vui bên một nữa của mình. Cầu mong gió mang đến cho anh lời chúc giáng sinh của em. Em không còn giận anh nữa, không trách anh, vì giờ đây em đã hiểu thế nào gọi là yêu một người và được một người yêu. Quá khứ thôi cứ để nó ngủ yên, ngủ với bóng thời gian của chính nó. Bây giờ em chỉ biết noel này không còn vô vị..vì có người chờ em....
Mưa sao băng
Thư tình - Thư tình cho anh.
Hãy cho em được gọi tiếng chị như thế chị nhé. Em biết, chị có thể sẽ không đọc những lời em viết, chị có thể sẽ không nghe những lời em nói nhưng em vẫn muốn gửi đến chị những gì chân thành nhất trong em.Có lẽ là em đang ghen với chị. Em ghen vì chị có anh ấy, chị có những tháng ngày hạnh phúc bên anh ấy, còn em, em chỉ là người đứng phía sau nhìn về nơi hạnh phúc của chị và anh. Chị đừng trách em khi em trót yêu anh bởi giờ đây, chị đã hạnh phúc hơn em rồi. Em cũng giống như chị, cũng yêu anh ấy chỉ khác một điều rằng, em là kẻ thứ ba.
Lúc biết yêu anh cũng là lúc em biết rằng, anh đã thuộc về chị. Em cay đắng ngậm ngùi lặng lẽ dõi theo từng bước chân anh. Em muốn khóc nhưng lòng không cho khóc bởi em sợ những giọt nước mắt kia sẽ làm anh cảm thấy tội lỗi khi là anh trai của em. Em sợ anh ấy sẽ ban cho em một sự thương hại chứ không phải là tình cảm nào đó xuất phát từ con tim.
Em biết mình thật không tốt khi đã dành tình cảm cho anh ấy mà không nghĩ đến chị. Nhưng chị ơi, chị là người hạnh phúc nhất trần gian này vì anh ấy chỉ yêu mình chị. Anh ấy mãi chỉ coi em như một người em gái bởi em hiểu hơn ai hết ánh mắt yêu thương và trái tim anh ấy thổn thức thế nào khi nhắc tên chị. Anh ấy kể cho em nghe về chị, nhiều lắm. Anh nói, anh yêu chị hơn bất cứ thứ gì trên đời và sẽ không ai có thể chia rẽ tình yêu ấy. Mỗi lần nhìn anh ấy vui là mắt em đẫm lệ chị à.
Chị đừng giận hờn khi có lần em nhắn tin cho anh ấy bởi lúc ấy nỗi nhớ trong em cồn cào. Anh ấy là người tốt, anh ấy cũng không thể không đọc tin nhắn của em nhưng dù có đọc trăm ngàn lần hoặc nhiều hơn thế nữa, anh ấy cũng không thổ lộ điều gì.
Trong chuyện này em là kẻ có lỗi bởi đã dành trái tim cho một người không thuộc về mình và gây cho chị nhiều nghi ngờ không nên có. Chị cũng ghen đúng không chị? Em hiểu, tất cả chỉ vì chị yêu anh ấy mà thôi.
Em biết mình không có quyền gì để đứng ở đây nữa, cũng không có quyền gì để chen ngang vào câu chuyện thế nên em sẽ ra đi. Em sẽ vĩnh viễn rời xa anh ấy để trả anh ấy về với chị, người mà cả đời này anh ấy lựa chọn. Em sẽ đi tìm hạnh phúc mới của riêng mình.
Xin lỗi chị. Em xin lỗi vì đã cố tình chen ngang vào tình yêu của chị. Xin trả lại anh với tất cả những chân thành. Xin để anh về với chị dù trong em anh chỉ là kí ức và những giấc mơ.
Tâm Sự - Thư gửi người thân - Thư tình
Có những thứ ngỡ như khó từ bỏ nhưng ngẫm đi nghĩ lại thì cũng chỉ do chính bản thân mình, bất kỳ cái gì có thể bắt đầu được thì theo quy luật cũng có thể kết thúc, chỉ quan trọng là chúng ta kéo dài nó được đến bao giờ mà thôi...
Cuối cùng thì Oanh cũng đặt một dấu chấm hết cho cuộc tình của mình. Một cuộc tình giống như một giấc mơ và bây giờ cô giống như vừa trải qua cơn mộng mị, đầu óc trống rỗng mệt mỏi, còn khắp thân thể rã rời không trọng lượng. Oanh vừa nhận được tin Long cưới vợ…
Hai năm cho một cuộc tình, những hẹn hò, yêu đương từ nay phải khép lại thôi nhé, Oanh còn đâu niềm tin, hạnh phúc của ngày hôm qua… là vì Long tàn nhẫn hay là Oanh ngốc dại…
“Mạnh mẽ lên em, hãy tin tưởng, hãy dựa vào anh. Anh sẽ cố gắng cùng em đi đến hết con đường"… 3 tháng trước Oanh hạnh phúc vì câu nói này bao nhiều thì bây giờ cô chua xót bấy nhiêu. Đã có lúc Oanh nghĩ đến việc mình sẽ làm vợ, làm dâu rồi làm mẹ trong nay mai. Oanh đã hạnh phúc với việc ngồi viết ra 1 kịch bản cho album hình cưới, đã ngất ngây với ý nghĩ mình được khoác áo cô dâu và nắm chặt tay người đàn ông cô yêu thương. Oanh cứ ngỡ mình có một tình yêu đẹp như trong truyện cổ tích, Oanh và Long đã vượt qua bao sóng gió để có được ngày hôm nay. Vậy tại sao Long không thể cùng Oanh viết một cái kết có hậu mà anh phải bắt Oanh viết một mình với cái kết dang dở. Hay tất cả chỉ là một trò chơi của Long, tất cả đều được sắp đặt sẵn sàng… Chỉ một câu nói “Chúng ta không hợp nhau, anh không thể tiếp tục” rồi Long biến mất khỏi cuộc đời cô. Mới chưa đầy hai tháng anh đã xuất hiện và chuẩn bị đón cô dâu mới về nhà. Lẽ nào trái tim Oanh từ nay lại lạc lối… từ nay cô lại một mình gặm nhấm nỗi đau rồi tự liếm láp vết thương lòng .
Oanh không trách anh, không oán giận ai cả. Anh đã từng nói Oanh giờ đây đã thay đổi hơn nhiều so với ngày xưa. Anh nói đúng, cô đã biết cách bình tĩnh đối mặt với những điều bất ngờ, mà trước kia tưởng chừng như không thể. Chẳng ai biết được trong đầu Oanh đang suy nghĩ gì, chỉ có cô là cảm nhận được hơn bao giờ hết những vết thương đang làm tan nát trái tim mình. “Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!” – Đó là tin nhắn cuối cùng Oanh gửi cho Long, nhưng anh sẽ không hiểu được rằng nó cũng đồng nghĩa với việc Oanh sẽ mãi mãi không quên được anh. Vết thương đã quá sâu, đến mức gần như Oanh không đau đớn nữa. Oanh không cao thượng, không chúc anh hạnh phúc như bao người khác được, vì nỗi đau trong lòng cô đã quá lớn! Oanh chỉ mong rằng trên đường đời, nếu như đã không duyên phận, thì đừng bao giờ để ta gặp lại nhau thêm một lần nào nữa…
Cuộc đời còn dài, con đường phía trước Oanh phải đi còn xa lắm, cô cần cố gắng nhiều hơn nữa để quay về chính bản thân mình. Rồi Long cũng thuộc về ngày hôm qua, anh sẽ được xếp vào góc kỷ niệm được gọi là quá khứ trong cô. Những hạnh phúc, ngọt ngào, thương yêu tưởng chừng như bất tận ấy rồi thời gian sẽ đem đi thôi, và rồi còn sót lại là một phần ký ức không trọn vẹn.
Oanh không nhớ ai đó từng nói với cô rằng: Tình yêu không bao giờ có kết thúc. Nếu ta từ bỏ dù cho nó dễ dàng hay khó khăn thì chắc chắn điều ấy không phải tình yêu. Tình yêu là một điều rất kỳ lạ trong đời, tình yêu không giống vật chất, ai cũng muốn nhưng không phải ai cũng có thể đạt được. Tình yêu có thể đến với tất cả mọi người, nó không chỉ đơn giản là cho và nhận mà tình yêu đến từ 2 phía, 2 trí óc, 2 lý trí và 2 trái tim. Có lẽ tình yêu của Oanh chỉ đến từ một phía, nên nếu cô không phải từ bỏ, nó cũng tự kết thúc.
Tuy không có trò sổ số nào mà giải thưởng là tình yêu, cũng không có ngân hàng nào mà ta có thể vay mượn được tình yêu, nhưng lại có những công việc lương được tính bằng tình yêu. Nếu người ta đối xử đúng cách thì tình yêu sẽ phát triển và nhân lên, còn nếu người ta tính toán khi yêu thì tình yêu của họ sẽ bị phá sản. Ai đó cũng nói: Tình yêu giống như tiền bạc, dễ đến và dễ đi nhưng người ta đã lầm. Sự thật là tiền bạc khó đến và dễ đi, tình yêu cũng thế thôi. Tình yêu và tiền bạc đều khó đến và dễ đi nếu người ta không biết trân trọng nó.
Đừng bao giờ có ý nghĩ làm đau đớn người mình yêu để thử thách xem tình yêu của người ấy dành cho bạn có phải là vô tận không. Có thể họ cũng yêu bạn nhưng họ phải thu mình lại để bảo vệ bản thân trước đã, vì rằng khi bạn muốn yêu một ai đó thì phải yêu bản thân mình trước nhất.
Có lẽ đến một lúc Oanh lại sẽ yêu. Yêu hết mình bằng cả trí óc và trái tim...
Cuối cùng thì Oanh cũng đặt một dấu chấm hết cho cuộc tình của mình. Một cuộc tình giống như một giấc mơ và bây giờ cô giống như vừa trải qua cơn mộng mị, đầu óc trống rỗng mệt mỏi, còn khắp thân thể rã rời không trọng lượng. Oanh vừa nhận được tin Long cưới vợ…
Hai năm cho một cuộc tình, những hẹn hò, yêu đương từ nay phải khép lại thôi nhé, Oanh còn đâu niềm tin, hạnh phúc của ngày hôm qua… là vì Long tàn nhẫn hay là Oanh ngốc dại…
“Mạnh mẽ lên em, hãy tin tưởng, hãy dựa vào anh. Anh sẽ cố gắng cùng em đi đến hết con đường"… 3 tháng trước Oanh hạnh phúc vì câu nói này bao nhiều thì bây giờ cô chua xót bấy nhiêu. Đã có lúc Oanh nghĩ đến việc mình sẽ làm vợ, làm dâu rồi làm mẹ trong nay mai. Oanh đã hạnh phúc với việc ngồi viết ra 1 kịch bản cho album hình cưới, đã ngất ngây với ý nghĩ mình được khoác áo cô dâu và nắm chặt tay người đàn ông cô yêu thương. Oanh cứ ngỡ mình có một tình yêu đẹp như trong truyện cổ tích, Oanh và Long đã vượt qua bao sóng gió để có được ngày hôm nay. Vậy tại sao Long không thể cùng Oanh viết một cái kết có hậu mà anh phải bắt Oanh viết một mình với cái kết dang dở. Hay tất cả chỉ là một trò chơi của Long, tất cả đều được sắp đặt sẵn sàng… Chỉ một câu nói “Chúng ta không hợp nhau, anh không thể tiếp tục” rồi Long biến mất khỏi cuộc đời cô. Mới chưa đầy hai tháng anh đã xuất hiện và chuẩn bị đón cô dâu mới về nhà. Lẽ nào trái tim Oanh từ nay lại lạc lối… từ nay cô lại một mình gặm nhấm nỗi đau rồi tự liếm láp vết thương lòng .
Oanh không trách anh, không oán giận ai cả. Anh đã từng nói Oanh giờ đây đã thay đổi hơn nhiều so với ngày xưa. Anh nói đúng, cô đã biết cách bình tĩnh đối mặt với những điều bất ngờ, mà trước kia tưởng chừng như không thể. Chẳng ai biết được trong đầu Oanh đang suy nghĩ gì, chỉ có cô là cảm nhận được hơn bao giờ hết những vết thương đang làm tan nát trái tim mình. “Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!” – Đó là tin nhắn cuối cùng Oanh gửi cho Long, nhưng anh sẽ không hiểu được rằng nó cũng đồng nghĩa với việc Oanh sẽ mãi mãi không quên được anh. Vết thương đã quá sâu, đến mức gần như Oanh không đau đớn nữa. Oanh không cao thượng, không chúc anh hạnh phúc như bao người khác được, vì nỗi đau trong lòng cô đã quá lớn! Oanh chỉ mong rằng trên đường đời, nếu như đã không duyên phận, thì đừng bao giờ để ta gặp lại nhau thêm một lần nào nữa…
Cuộc đời còn dài, con đường phía trước Oanh phải đi còn xa lắm, cô cần cố gắng nhiều hơn nữa để quay về chính bản thân mình. Rồi Long cũng thuộc về ngày hôm qua, anh sẽ được xếp vào góc kỷ niệm được gọi là quá khứ trong cô. Những hạnh phúc, ngọt ngào, thương yêu tưởng chừng như bất tận ấy rồi thời gian sẽ đem đi thôi, và rồi còn sót lại là một phần ký ức không trọn vẹn.
Oanh không nhớ ai đó từng nói với cô rằng: Tình yêu không bao giờ có kết thúc. Nếu ta từ bỏ dù cho nó dễ dàng hay khó khăn thì chắc chắn điều ấy không phải tình yêu. Tình yêu là một điều rất kỳ lạ trong đời, tình yêu không giống vật chất, ai cũng muốn nhưng không phải ai cũng có thể đạt được. Tình yêu có thể đến với tất cả mọi người, nó không chỉ đơn giản là cho và nhận mà tình yêu đến từ 2 phía, 2 trí óc, 2 lý trí và 2 trái tim. Có lẽ tình yêu của Oanh chỉ đến từ một phía, nên nếu cô không phải từ bỏ, nó cũng tự kết thúc.
Tuy không có trò sổ số nào mà giải thưởng là tình yêu, cũng không có ngân hàng nào mà ta có thể vay mượn được tình yêu, nhưng lại có những công việc lương được tính bằng tình yêu. Nếu người ta đối xử đúng cách thì tình yêu sẽ phát triển và nhân lên, còn nếu người ta tính toán khi yêu thì tình yêu của họ sẽ bị phá sản. Ai đó cũng nói: Tình yêu giống như tiền bạc, dễ đến và dễ đi nhưng người ta đã lầm. Sự thật là tiền bạc khó đến và dễ đi, tình yêu cũng thế thôi. Tình yêu và tiền bạc đều khó đến và dễ đi nếu người ta không biết trân trọng nó.
Đừng bao giờ có ý nghĩ làm đau đớn người mình yêu để thử thách xem tình yêu của người ấy dành cho bạn có phải là vô tận không. Có thể họ cũng yêu bạn nhưng họ phải thu mình lại để bảo vệ bản thân trước đã, vì rằng khi bạn muốn yêu một ai đó thì phải yêu bản thân mình trước nhất.
Có lẽ đến một lúc Oanh lại sẽ yêu. Yêu hết mình bằng cả trí óc và trái tim...
Tâm Sự - Thư tình
Anh có biết không, không biết là do anh vô tâm nên đánh mất em, em hơi trẻ con nên đánh mất anh hay là chúng ta vô tình đánh mất nhau, chúng ta vốn không thuộc về nhau nhưng mà…Sẽ không có ai .. như em..đi qua anh một lần nữa…
TO: NEO,
Anh hay kết thúc những cuộc nói chuyện bằng câu “cô bé của anh”…uhm, em là một “cô bé” với đầy đủ những ý nghĩa của từ đó. Về vóc dáng em thuộc loại con gái mi nhon, e thua anh cả một cái đầu, chỉ một bên vai của anh thôi cũng là đủ vững chãi và ấm áp để em tựa vào. Về suy nghĩ em còn đôi chút bồng bột, em có nhiều mơ mộng và đôi khi còn có cái kiểu giận lẫy của trẻ con nữa, như cái cách a vẫn âu yếm gọi “em là em còn con nít lắm!!!”
Mình gặp nhau, quen nhau thật chóng vánh và chia tay nhau cũng thật đột ngột.. chỉ là những ngày ít ỏi, những khoản thời gian ngắn ngủi, những đôi ba lần cafe, đôi ba vở kịch xem cùng nhau, đôi ba con phố của Sài Gòn đổ nắng và đổ mưa bất chợt..
Nhiều người hỏi em sao lại quyết định quen anh nhanh đến vậy, em không biết trả lời ra sao, không biết diễn tả cái cảm giác bé nhỏ của em trước anh như thế nào nữa. Em không phải kiểu con gái dễ dàng vung vãi tình cảm, em đến với anh với anh không phải vì anh đặc biệt quá, nổi trội quá mà ngược lại, em yêu những cái bình thường, những cái “vừa phải” của anh: mạnh mẽ vừa phải, ngọt ngào vừa phải, vui tính vừa phải, sâu sắc vừa phải..và đẹp trai vừa đủ…
Chuyện tình của mình ngọt ngào như những cuốn tiểu thuyết tình cảm mà em đã đọc, và em…cũng như những cô nhân vật chính đã nuôi dưỡng một tình yêu lớn nhưng rồi… em đang phải tự đi thu gom mảnh vỡ của những hy vọng mà em đã dệt nên..
Bây giờ thì đã xa nhau thật rồi, xa cả nửa vòng trái đất và cũng nửa vòng ấy trái tim
Nhưng mỗi sớm thức dậy, mỗi tối đi ngủ, mỗi lần nhìn màn hình laptop, mỗi khi nghe một bài hát tình yêu buồn, mỗi lần xem một bộ phim tình cảm, mỗi lúc nghe ai đó nhắc đến hai từ “yêu xa” đều không thể không nhớ về anh, không thể không cảm thấy có cái gì đó nhói nhói ở rất sâu. Dù đã dặn lòng, anh đã là của ngày quá khứ, là của một ngày xa rất xa rồi…
Cho em một lần được chủ quan nhận xét chính mình, cho em một lần nữa được thổ lộ những tình cảm mà em đã dành cho anh và cho em một lần cuối được nhớ về anh với đầy đủ những cảm xúc mà không phải giấu giếm, không phải cố kìm nén, anh nhé…
Con đường của anh đã cắt con đường của em ở một đoạn…rất ngắn. Qua cái đoạn giao nhau ấy, hai đứa mình lại mỗi đứa đi về một hướng khác nhau, nhưng có bao giờ, anh ngoảnh lại, và nghĩ về em chưa..
Một người con gái không có dáng chuẩn nhưng biết là mình không xấu và thậm chí còn xinh
Một người con gái không phải kì nào cũng giành được học bổng nhưng vẫn đang miệt mài học và có một tương lai đầy hy vọng ở phía trước.
Một người con gái không phải lúc nào cũng lung linh nhưng biết ăn mặc sao cho đơn giản nhưng không bị nhạt nhòa, biết trang điểm nhấn nhá vừa phải và đúng lúc để luôn đẹp trong mắt người khác
Một người con gái không có thời gian và điều kiện để đăng kí những lớp nữ công gia chánh nhưng biết nấu những món ăn ngon, biết cắm một lọ hoa sao cho đẹp, biết cái gì nên được sắp đặt ở chỗ nào
Một người con gái không có kĩ năng đan điêu luyện nhưng có kiên nhẫn ngồi mày mò đọc những hướng dẫn từ internet để đan cho anh một chiếc khăn quàng cổ, đan xong không vừa ý lại gỡ ra đan lại, rồi lại gỡ ra..đan lại..
Một người con gái không phải quá lãng mạn và bay bổng nhưng đã dành thời gian mỗi tối để viết cho anh những dòng nhật ký, người con gái đã kể câu chuyện hẹn hò của hai người thành một cuốn tiểu thuyết ngọt ngào
Một người con gái khi bị bạn bè tra hỏi về anh lại đỏ mặt lên, cười tủm tỉm, vẫn rất tự hào về “chàng trai cao lớn của mình”
Một người con gái duy trì được mối quan hệ tốt với bạn bè của anh, là một người đáng tin và đủ sâu sắc trong mắt người khác
Một người con gái không phải là hot girl nhưng cũng có một khu vườn những “cây si”, tuy nhiên, trong mắt cô ấy lại chỉ thấy duy nhất có một người
Một người con gái mỗi lần mở mắt ra lại tự động cộng thêm 1 giờ 1 phút, băn khoăn tự hỏi, không biết bên ấy anh đang làm gì..
Một người con gái mỗi khi online chỉ để available với một người, người con gái thích qua Fb anh từ cái link relationship trên Fb mình
Một người con gái yêu thích việc ngắm nhìn anh qua cái webcam mờ mờ, nằm lặng im nghe tiếng anh thở đều đều, và trông chờ mỗi sáng thứ bảy để lại được tâm sự với anh, được nói là em nhớ anh biết bao …
Một người con gái quen anh không lâu nhưng lại dành cho anh rất nhiều tình cảm, chấp nhận chờ đợi anh, dù sao cái thời gian chờ đợi ấy gấp hơn 90 lần thời gian đã được bên nhau và biết rằng có gặp lại anh, lại đôi ba lần cafe, đôi ba vở kịch, đôi ba cái con phố Sài Gòn nắng mưa bất chợt ấy anh cũng sẽ lại phải đi tiếp, lại thêm những tháng ngày chờ đợi..
Người con gái dù có than thở rằng “eo ôi, anh vô tâm quá”, có lúc lại giận dữ đến độ “em buông tay trước đây” nhưng vẫn hy vọng anh sẽ níu tay lại vì có lần đã dặn dò anh rất kĩ: “lỡ khi nào em có xích ra xa anh, hãy nhớ kéo em lại gần anh, nghe chưa..” nhưng mà hình như.. anh không nhớ…
Anh có biết không, không biết là do anh vô tâm nên đánh mất em, em hơi trẻ con nên đánh mất anh hay là chúng ta vô tình đánh mất nhau, chúng ta vốn không thuộc về nhau nhưng mà…Sẽ không có ai .. như em..đi qua anh một lần nữa…
P/S: Không phải tại anh, cũng chẳng phải tại em… chắc đơn giản chỉ vì tình yêu của chúng ta chưa đủ lớn để có thể bên nhau mãi mãi. Đến với nhau một cách nhẹ nhàng nên chúng ta cũng ra đi nhẹ nhành như vậy. Tất cả đã trở thành những kỷ niệm đẹp. Tạm biệt anh, chàng trai cao lớn của em!
TO: NEO,
Anh hay kết thúc những cuộc nói chuyện bằng câu “cô bé của anh”…uhm, em là một “cô bé” với đầy đủ những ý nghĩa của từ đó. Về vóc dáng em thuộc loại con gái mi nhon, e thua anh cả một cái đầu, chỉ một bên vai của anh thôi cũng là đủ vững chãi và ấm áp để em tựa vào. Về suy nghĩ em còn đôi chút bồng bột, em có nhiều mơ mộng và đôi khi còn có cái kiểu giận lẫy của trẻ con nữa, như cái cách a vẫn âu yếm gọi “em là em còn con nít lắm!!!”
Mình gặp nhau, quen nhau thật chóng vánh và chia tay nhau cũng thật đột ngột.. chỉ là những ngày ít ỏi, những khoản thời gian ngắn ngủi, những đôi ba lần cafe, đôi ba vở kịch xem cùng nhau, đôi ba con phố của Sài Gòn đổ nắng và đổ mưa bất chợt..
Nhiều người hỏi em sao lại quyết định quen anh nhanh đến vậy, em không biết trả lời ra sao, không biết diễn tả cái cảm giác bé nhỏ của em trước anh như thế nào nữa. Em không phải kiểu con gái dễ dàng vung vãi tình cảm, em đến với anh với anh không phải vì anh đặc biệt quá, nổi trội quá mà ngược lại, em yêu những cái bình thường, những cái “vừa phải” của anh: mạnh mẽ vừa phải, ngọt ngào vừa phải, vui tính vừa phải, sâu sắc vừa phải..và đẹp trai vừa đủ…
Chuyện tình của mình ngọt ngào như những cuốn tiểu thuyết tình cảm mà em đã đọc, và em…cũng như những cô nhân vật chính đã nuôi dưỡng một tình yêu lớn nhưng rồi… em đang phải tự đi thu gom mảnh vỡ của những hy vọng mà em đã dệt nên..
Bây giờ thì đã xa nhau thật rồi, xa cả nửa vòng trái đất và cũng nửa vòng ấy trái tim
Nhưng mỗi sớm thức dậy, mỗi tối đi ngủ, mỗi lần nhìn màn hình laptop, mỗi khi nghe một bài hát tình yêu buồn, mỗi lần xem một bộ phim tình cảm, mỗi lúc nghe ai đó nhắc đến hai từ “yêu xa” đều không thể không nhớ về anh, không thể không cảm thấy có cái gì đó nhói nhói ở rất sâu. Dù đã dặn lòng, anh đã là của ngày quá khứ, là của một ngày xa rất xa rồi…
Cho em một lần được chủ quan nhận xét chính mình, cho em một lần nữa được thổ lộ những tình cảm mà em đã dành cho anh và cho em một lần cuối được nhớ về anh với đầy đủ những cảm xúc mà không phải giấu giếm, không phải cố kìm nén, anh nhé…
Con đường của anh đã cắt con đường của em ở một đoạn…rất ngắn. Qua cái đoạn giao nhau ấy, hai đứa mình lại mỗi đứa đi về một hướng khác nhau, nhưng có bao giờ, anh ngoảnh lại, và nghĩ về em chưa..
Một người con gái không có dáng chuẩn nhưng biết là mình không xấu và thậm chí còn xinh
Một người con gái không phải kì nào cũng giành được học bổng nhưng vẫn đang miệt mài học và có một tương lai đầy hy vọng ở phía trước.
Một người con gái không phải lúc nào cũng lung linh nhưng biết ăn mặc sao cho đơn giản nhưng không bị nhạt nhòa, biết trang điểm nhấn nhá vừa phải và đúng lúc để luôn đẹp trong mắt người khác
Một người con gái không có thời gian và điều kiện để đăng kí những lớp nữ công gia chánh nhưng biết nấu những món ăn ngon, biết cắm một lọ hoa sao cho đẹp, biết cái gì nên được sắp đặt ở chỗ nào
Một người con gái không có kĩ năng đan điêu luyện nhưng có kiên nhẫn ngồi mày mò đọc những hướng dẫn từ internet để đan cho anh một chiếc khăn quàng cổ, đan xong không vừa ý lại gỡ ra đan lại, rồi lại gỡ ra..đan lại..
Một người con gái không phải quá lãng mạn và bay bổng nhưng đã dành thời gian mỗi tối để viết cho anh những dòng nhật ký, người con gái đã kể câu chuyện hẹn hò của hai người thành một cuốn tiểu thuyết ngọt ngào
Một người con gái khi bị bạn bè tra hỏi về anh lại đỏ mặt lên, cười tủm tỉm, vẫn rất tự hào về “chàng trai cao lớn của mình”
Một người con gái duy trì được mối quan hệ tốt với bạn bè của anh, là một người đáng tin và đủ sâu sắc trong mắt người khác
Một người con gái không phải là hot girl nhưng cũng có một khu vườn những “cây si”, tuy nhiên, trong mắt cô ấy lại chỉ thấy duy nhất có một người
Một người con gái mỗi lần mở mắt ra lại tự động cộng thêm 1 giờ 1 phút, băn khoăn tự hỏi, không biết bên ấy anh đang làm gì..
Một người con gái mỗi khi online chỉ để available với một người, người con gái thích qua Fb anh từ cái link relationship trên Fb mình
Một người con gái yêu thích việc ngắm nhìn anh qua cái webcam mờ mờ, nằm lặng im nghe tiếng anh thở đều đều, và trông chờ mỗi sáng thứ bảy để lại được tâm sự với anh, được nói là em nhớ anh biết bao …
Một người con gái quen anh không lâu nhưng lại dành cho anh rất nhiều tình cảm, chấp nhận chờ đợi anh, dù sao cái thời gian chờ đợi ấy gấp hơn 90 lần thời gian đã được bên nhau và biết rằng có gặp lại anh, lại đôi ba lần cafe, đôi ba vở kịch, đôi ba cái con phố Sài Gòn nắng mưa bất chợt ấy anh cũng sẽ lại phải đi tiếp, lại thêm những tháng ngày chờ đợi..
Người con gái dù có than thở rằng “eo ôi, anh vô tâm quá”, có lúc lại giận dữ đến độ “em buông tay trước đây” nhưng vẫn hy vọng anh sẽ níu tay lại vì có lần đã dặn dò anh rất kĩ: “lỡ khi nào em có xích ra xa anh, hãy nhớ kéo em lại gần anh, nghe chưa..” nhưng mà hình như.. anh không nhớ…
Anh có biết không, không biết là do anh vô tâm nên đánh mất em, em hơi trẻ con nên đánh mất anh hay là chúng ta vô tình đánh mất nhau, chúng ta vốn không thuộc về nhau nhưng mà…Sẽ không có ai .. như em..đi qua anh một lần nữa…
P/S: Không phải tại anh, cũng chẳng phải tại em… chắc đơn giản chỉ vì tình yêu của chúng ta chưa đủ lớn để có thể bên nhau mãi mãi. Đến với nhau một cách nhẹ nhàng nên chúng ta cũng ra đi nhẹ nhành như vậy. Tất cả đã trở thành những kỷ niệm đẹp. Tạm biệt anh, chàng trai cao lớn của em!
Thư tình - Thư tình cho anh.
Bức thư em muốn gửi đến thầy
Thầy , người đã cho em kiến thức , người đã giúp em vượt qua những nỗi khó khăn trên đường đời , thầy đã dạy cho em được gần 1 tháng …
Nhưng những kỉ niệm về thầy vẫn còn in đậm trong lòng em ,1 người thầy gầy gò , tuy thế nhưng trong tấm lòng đó là cả một tình thương dành cho học trò vô bờ bến , nhưng tuần sau thôi chỉ tuần sau thôi thầy sẽ không còn đúng lớp này nữa , chúng em sẽ không bao giờ nghe giông thầy giảng bài , không bao giờ nhận được những cái vỗ vai , những câu nói triều mến , những lời động viên học sinh mình . Chỉ tuần sau thôi , sẽ có một cô giáo mới , 1 cô giáo đã nghe qua là một người khó tính , khác với thầy em là một người dễ chịu , nhưng không phải vì thế mà chúng em lấn át , thầy em rất khác biệt với những giáo viên lớp 10 khác mà khi em bước vào lớp 10 đã nghe ” Là vô lớp 10 mà mày không đi học thêm là sẽ bị thầy cô đì ” từ đó em đã có những suy nghĩ không tốt về các thầy cô lớp 10 , nhưng không phải vì thế mà mình định tội toàn bộ giáo viên lớp 10 như thế , chúng ta không thể vơ đũa cả nắm được .
Mỗi khi kêu các bạn lên làm bài , nếu bạn ấy làm đúng và làm tốt thì thầy đều nói là bạn này học giỏi quá, bạn này học giỏi quá , giọng thầy rất lớn vang vội cả lớp làm bạn lên làm cũng tự hào và có suy nghĩ là mình sẽ cố gắng học tốt hơn để được thầy khen nhiều hơn , em biết thầy nói như vậy là đang cố gắng động viên bạn đó cố gắng làm sao cho bạn đó có suy nghĩ là mình phải cố gắng là một người luôn được thầy khen , hôm nay ngày chia tay thầy em chỉ biết khóc , khóc vì nhớ thầy , khóc vì không được nghe thầy giảng , khóc vì không còn được thầy khen , không được thầy em chỉ dẫn …. Hôm nay là một ngày buồn mà chắc có lẽ là thầy là người buồn nhất , lúc thầy đưa 1 bài thơ để cho chúng em đọc để chia tay thầy thì lúc đó những kẻ vô tâm kia không chú ý đến thầy nói gì , không chú ý thầy nói gì trước lúc chia tay , em cũng đã định lên đọc rồi , nhưng ôi thôi tiếng chuông nghiệt ngã kia đã rung lên báo hết tiết thầy vội vàng cất vào cặp và rút dây cắm máy casset ra và bước ra lớp nhưng vẫn không quên ngoáy đầu lại chào chúng em , nhưng lũ vô tâm kia đã làm thầy quá thất vọng , thầy quay lưng ra đi mà trong lòng em chỉ muốn òa khóc lên , em muốn chạy lại để giữ thầy lại , nhưng em không có can đảm đó ,không có can đảm để giữ thầy lại ….
Kết thúc buổi học mà em bước ra về nhưng vẫn không quên ánh mắt thầy ngoáy lại nhìn chúng em lúc quay lưng ra đi ánh mắt như muốn trách móc , nhưng em biết trong đó vẫn còn 1 chút tình thương dành cho chúng em phải không thầy ơi !!!
Đây là bức thư mà em chỉ muốn gởi đến thầy , mong sao một ngày nào đó thầy sẽ đọc những dòng tự bạch này của em …..
Thầy , người đã cho em kiến thức , người đã giúp em vượt qua những nỗi khó khăn trên đường đời , thầy đã dạy cho em được gần 1 tháng …
Nhưng những kỉ niệm về thầy vẫn còn in đậm trong lòng em ,1 người thầy gầy gò , tuy thế nhưng trong tấm lòng đó là cả một tình thương dành cho học trò vô bờ bến , nhưng tuần sau thôi chỉ tuần sau thôi thầy sẽ không còn đúng lớp này nữa , chúng em sẽ không bao giờ nghe giông thầy giảng bài , không bao giờ nhận được những cái vỗ vai , những câu nói triều mến , những lời động viên học sinh mình . Chỉ tuần sau thôi , sẽ có một cô giáo mới , 1 cô giáo đã nghe qua là một người khó tính , khác với thầy em là một người dễ chịu , nhưng không phải vì thế mà chúng em lấn át , thầy em rất khác biệt với những giáo viên lớp 10 khác mà khi em bước vào lớp 10 đã nghe ” Là vô lớp 10 mà mày không đi học thêm là sẽ bị thầy cô đì ” từ đó em đã có những suy nghĩ không tốt về các thầy cô lớp 10 , nhưng không phải vì thế mà mình định tội toàn bộ giáo viên lớp 10 như thế , chúng ta không thể vơ đũa cả nắm được .
Mỗi khi kêu các bạn lên làm bài , nếu bạn ấy làm đúng và làm tốt thì thầy đều nói là bạn này học giỏi quá, bạn này học giỏi quá , giọng thầy rất lớn vang vội cả lớp làm bạn lên làm cũng tự hào và có suy nghĩ là mình sẽ cố gắng học tốt hơn để được thầy khen nhiều hơn , em biết thầy nói như vậy là đang cố gắng động viên bạn đó cố gắng làm sao cho bạn đó có suy nghĩ là mình phải cố gắng là một người luôn được thầy khen , hôm nay ngày chia tay thầy em chỉ biết khóc , khóc vì nhớ thầy , khóc vì không được nghe thầy giảng , khóc vì không còn được thầy khen , không được thầy em chỉ dẫn …. Hôm nay là một ngày buồn mà chắc có lẽ là thầy là người buồn nhất , lúc thầy đưa 1 bài thơ để cho chúng em đọc để chia tay thầy thì lúc đó những kẻ vô tâm kia không chú ý đến thầy nói gì , không chú ý thầy nói gì trước lúc chia tay , em cũng đã định lên đọc rồi , nhưng ôi thôi tiếng chuông nghiệt ngã kia đã rung lên báo hết tiết thầy vội vàng cất vào cặp và rút dây cắm máy casset ra và bước ra lớp nhưng vẫn không quên ngoáy đầu lại chào chúng em , nhưng lũ vô tâm kia đã làm thầy quá thất vọng , thầy quay lưng ra đi mà trong lòng em chỉ muốn òa khóc lên , em muốn chạy lại để giữ thầy lại , nhưng em không có can đảm đó ,không có can đảm để giữ thầy lại ….
Kết thúc buổi học mà em bước ra về nhưng vẫn không quên ánh mắt thầy ngoáy lại nhìn chúng em lúc quay lưng ra đi ánh mắt như muốn trách móc , nhưng em biết trong đó vẫn còn 1 chút tình thương dành cho chúng em phải không thầy ơi !!!
Đây là bức thư mà em chỉ muốn gởi đến thầy , mong sao một ngày nào đó thầy sẽ đọc những dòng tự bạch này của em …..
Thư gửi người thân - Thư tình
Người ta nói em chẳng quên được anh, em không chối được bởi trong em anh từng là duy nhất. Khi yêu anh, em trao trọn trái tim mình, không nghi ngờ, không toan tính. Tình yêu như phép màu làm sống trong em những cảm giác lạ lùng và nôn nao. Nhớ anh, từng ngày, từng giờ và từng giây.
Nhớ đến những cảm giác khi bên nhau, giận dỗi và cả ngọt ngào. Thế nhưng yêu không phải là một khái niệm hay một cảm giác đơn thuần khi trong tình yêu mình lạc mất nhau. Ở hai đầu nỗi nhớ, em và anh như những con thiêu thân, xô mình vào những thú vui riêng, để rồi trong chúng ta bất cứ một phương diện nào cũng không hề có điểm chung. Anh rời đi, như một cơn mưa ngang qua con phố, sau cơn mưa con phố tằm tả và ước lạnh. Em không biết mình đã mất bao nhiêu thời gian cố gắng không nghĩ về anh, không mong chờ và hy vọng anh quay trở lại. Em không thể tin anh, hay cho anh hơn nữa những lần làm tổn thương em. Em ích kỹ lắm, em sợ đau, sợ mình như cánh hoa mỏng một khi rơi sẽ tàn úa. Em cũng như bao cô gái khác trên đời, muốn yêu, được yêu và khao khát một tình yêu đẹp. Ước muốn đó có phải quá to lớn ư? Em không trách anh, không thể trách những tổn thương ấy được, em cũng chẳng biết trách ai trong cuộc tình không bờ bến này. Khi xa anh, em suy nghĩ rất nhiều, em chợt nhận ra giữa tình yêu và tình bạn phải chăng rất dễ ngộ nhận. Em yêu anh, bởi anh quan tâm em, lo lắng em làm em thấy cảm động. Có lẽ em cũng không biết rằng với anh đó làm cảm giác gì.

Thế rồi mình hai ngã rẽ khác nhau, em không còn là cô bé hay cằn nhằn anh nữa. Em cũng không còn phải nghe tiếng anh trách sau mỗi đêm em ngũ trễ, không có tiếng mắng em không biết suy nghĩ,…tất cả chìm vào dĩ vãng cùng anh. Trong em giờ đây, mỗi lần nhớ đến anh tim vẫn nhói lên kỳ lạ, em không hiểu mình nữa. Không hiểu được rằng mình đã đánh mất thứ quan trọng nhất hay buông tay một cách khôn ngoan nhất. Em có thể tự do thức hẳn đến sáng, có thể tự do nói chuyện với bất cứ người nào mình thích, có thể chẳng cần phải cố gắng học tập vì anh nữa. Nhưng những thứ ấy chẳng bù đắp được vết thương lòng em, nó càng làm em thêm mệt mõi.
Cứ ngỡ rồi em chẳng yêu ai nữa, cứ ngỡ rằng em hết rồi cảm giác biết yêu thương. Nhưng người đó lại xuất hiện, trong muôn triệu con người trên trái đất, em và người đó vô tình quen nhau. Tình yêu ấy rất nhẹ nhàng, nhẹ đến mức không có cán cân nào của cuộc sống đo được. Tim em bắt đầu biết nhớ, biết mong chờ và cảm giác yêu thương lại ùa về. Nhưng trong em vẫn ngại ngùng và có phần lạnh nhạt. Em sợ bị đau lần nữa, sợ những đêm thâu chỉ một mình lặng lẽ chờ đợi, sợ tình yêu của mình lại biến thành vô vọng. Người đó trong em chiếm lấy trái tim em, mặc dù em chẳng bao giờ nói với người đó. Tại sao ư? Em cũng không biết nữa, có lẽ người ấy hiểu em nên em bảo tình yêu đó thầm lặng.
Nếu một ngày mình gặp lại nhau, anh bên cạnh người con gái khác, em một mình hay với ai nữa vẫn hi vọng mình không cảm thấy ái náy. Tình yêu là một bài ca, mà không phải lúc nào cũng trọn vẹn. Hạnh phúc không thừa thãi để ai cũng nhặt được. Có lẽ có sự trãi qua em mới hiểu được giá trị của tình yêu, không phải chỉ nhận mà là cho. Cám ơn anh người đi trước cho cuộc sống em hôm nay!

Thế rồi mình hai ngã rẽ khác nhau, em không còn là cô bé hay cằn nhằn anh nữa. Em cũng không còn phải nghe tiếng anh trách sau mỗi đêm em ngũ trễ, không có tiếng mắng em không biết suy nghĩ,…tất cả chìm vào dĩ vãng cùng anh. Trong em giờ đây, mỗi lần nhớ đến anh tim vẫn nhói lên kỳ lạ, em không hiểu mình nữa. Không hiểu được rằng mình đã đánh mất thứ quan trọng nhất hay buông tay một cách khôn ngoan nhất. Em có thể tự do thức hẳn đến sáng, có thể tự do nói chuyện với bất cứ người nào mình thích, có thể chẳng cần phải cố gắng học tập vì anh nữa. Nhưng những thứ ấy chẳng bù đắp được vết thương lòng em, nó càng làm em thêm mệt mõi.
Cứ ngỡ rồi em chẳng yêu ai nữa, cứ ngỡ rằng em hết rồi cảm giác biết yêu thương. Nhưng người đó lại xuất hiện, trong muôn triệu con người trên trái đất, em và người đó vô tình quen nhau. Tình yêu ấy rất nhẹ nhàng, nhẹ đến mức không có cán cân nào của cuộc sống đo được. Tim em bắt đầu biết nhớ, biết mong chờ và cảm giác yêu thương lại ùa về. Nhưng trong em vẫn ngại ngùng và có phần lạnh nhạt. Em sợ bị đau lần nữa, sợ những đêm thâu chỉ một mình lặng lẽ chờ đợi, sợ tình yêu của mình lại biến thành vô vọng. Người đó trong em chiếm lấy trái tim em, mặc dù em chẳng bao giờ nói với người đó. Tại sao ư? Em cũng không biết nữa, có lẽ người ấy hiểu em nên em bảo tình yêu đó thầm lặng.
Nếu một ngày mình gặp lại nhau, anh bên cạnh người con gái khác, em một mình hay với ai nữa vẫn hi vọng mình không cảm thấy ái náy. Tình yêu là một bài ca, mà không phải lúc nào cũng trọn vẹn. Hạnh phúc không thừa thãi để ai cũng nhặt được. Có lẽ có sự trãi qua em mới hiểu được giá trị của tình yêu, không phải chỉ nhận mà là cho. Cám ơn anh người đi trước cho cuộc sống em hôm nay!
Thư tình - Thư tình cho anh.
Nắng đầu mùa bao giờ cũng say
Mối tình đầu bao giờ cũng vậy
Rất đậm đà mà rất đắng cay..
Và mối tình đầu của tôi cũng như vậy rất đậm đà mà rất đắng cay...
Quen em từ những ngày đầu của THPT và kết thúc vào những ngày cuối của năm nhất đại học.Bao nhiêu đó có lẽ không nhiều lăm nhưng vs tôi bao nhiêu đó là đủ để hiểu thế nào là những rung đọng đầu đời, mối tình thời học sinh ngốc nghếch và hơn hết là mối tình đầu...
Chia tay em cũng đã lâu nhưng những kí ức vê` em cứ như những con sóng vỗ vào bờ khi mà thoáng nghe tên em hay chỉ là thoáng nhìn thấy những bóng người giống em.. Bạn be` cứ bảo nhớ để làm chi, nghĩ để làm gi`. Bây h em dâu còn bên tôi như ngày xưa nữa, cứ sống mãi trong cái qua´ khứ ấy thi` sao mà típ tục bước đi được... nhưng cái "em" ở trong tôi
nó quá lớn lao.Em đã ở bên tôi trong những khoảnh khắc mà tôi yếu đuối nhất, những khoảnh khắc mà con người dễ sa ngã nhất... em không khuyên tôi nên làm gi` không làm tôi cười...khi đó đìu duy nhất em làm là khóc cùng tôi... những giọt nước mắt của em cứ lần lượt lăn dài ,làm tim tôi càng thêm đau xót..."em a`... chỉ mình anh khóc là được rồi sao em cũng khóc" - "vi` thương anh đó ngốc a`... nhìn người em thương phải khóc trong khi em không làm dc gi` nên em khóc...không phải vi` em yếu đuối, e thuơng hại anh ma` em muốn hòa chung vào nỗi đau của anh để anh thấy cho dù bất cứ ở nơi đâu bất cư´ như thê´ nào em vẫn luôn ở bên cạnh anh.. anh co´ làm gi` co´ đi đâu em không cần bít nhưng một khi mệt mỏi..mún dừng lại luôn nhớ rằng co´ em..chiếc ghế dựa luôn sẵn sàng để anh co´ thể ngừng lại va` nghĩ ngơi...
Ừ đúng là ghê´ dựa..khi anh cần em luôn la` người ử bên anh...du` cho ba mẹ co ngăn cấm em vẫn cô´ găng biện lý do để đến cùng anh. Du` nắng hay mưa..em vẫn la` người đầu tiên nhìn thấy được nụ cười của giọt nước mắt của anh... anh cảm ơn...cảm ơn em rất nhi`u..em co´ bít lúc đo´ em la` người thân duy nhất ma` anh có thể chia sẽ khi ma` cuộc sông đã cướp đi của anh qua´ nhiiều thứ...đã từng nghĩ rằng sẽ không có ai thương anh hơn em..hiểu anh hơn em vậy mà chính anh đã kết
thúc tất cả...kết thúc 1 cách như con nít khi mà không còn thích món đồ chơi nữa... bất chấp những gi` ma` hai đứa đã trải qua...
Em bít anh rất thích em bất ngờ ôm anh từ phía sau ma` đúng không??? vậy sao lại la` 1 cái ôm thật chặt thấm đẫm nước mắt và vội vã quay lưng ra đi... sao lân đó em giả vờ không hiểu anh nói gi`,giả vờ cứng đầu như những lần anh bảo em di ngủ sớm ấy...để mà lần này em ngoan ngoãn ngồi nghe va` khẽ ghật đầu đòng ý..." chúng mình chia tay"...ma` cũng đúng thôi...anh đã làm em đau khổ qua´ nhìu...tức nước vỡ bờ...
chia tay
2 người 2 thê´ giới
anh quen người mới
em tới với người sau
mình lướt qua nhau
nhu chưa từng quen biết
nhưng....
anh sẽ chẳng bao h tìm dc 1 người yêu anh nhìu hơn em
va` em cũng thê´
sẽ chẳng bao h tìm dc 1 người luôn làm em khóc ngoài anh ra
ngày tháng vẫn cứ trôi..nỗi nhớ về em lại càng nhìu...
kho´ ma` co phép lạ tái hợp được 2 chúng mình nhưng sao vẫn cứ mơ vê` ngày đó ngày ma` 2 đứa lại cùng bước chung trên một con đường... mang tên là tình yêu...
R.I.P my first love....
Bởi: admin @totinhonline.net
Bởi: admin
Tâm Sự - Thư tình
(VTT) - Đêm trắng em không ngủ để viết cho anh tình yêu của em , biết bao lần em định viết nhưng rồi em lại xóa, vì sao em lại làm thế em cũng không biết nữa, nhưng mỗi khi nghĩ đến anh là nước mắt em lại rơi, nó nhòe theo bàn phím nên em không thể nào viết nổi cho anh .
Anh yêu , Cho phép em được gọi anh như vậy vì có lẽ anh đã nghĩ em hết yêu anh rồi, nên gọi như vậy anh lại giận em là kẻ "lọc lừa" nhưng nỗi đau trong em còn dài mãi ,thì làm sao em có thể quên được anh
Anh còn nhớ ngày em mổ họng không anh? em đã không thể nói được, em khóc và suy sụp rất nhiều , người đồng hành bên em luôn là anh ,rồi anh lại bỏ em mà đi...........em khóc nhiều hơn cười, quãng thời gian đó em đã suy sụp rất nhiều, em thương cho tình cảnh của hai chúng ta và đau đớn vì mất đi 1 chỗ dựa, em đã tìm đến người khác để bầu bạn và em đã làm anh thất vọng quá nhiều, nhưng đó không phải là giải pháp để em quyết định rời xa anh mãi mãi
khi em đi kiểm tra lại họng bs nói phải mất 3 năm sau mới có thể mổ lại và mới khẳng định được em có thể ổn hay không? em biết bệnh em rồi nhưng 3 năm sau nếu em không thể trờ lại nguyên vẹn là em thì làm sao em dám đi cùng anh hết đoạn đường đời mà anh và em đã từng hy vọng và dựng lên 1 màu hồng của hạnh phúc lứa đôi
em đã mượn tay người khác để xa anh, em cứ tưởng mình sẽ thanh thản lắm nhưng anh biết không? càng xa anh em càng đau đớn ,dường như em không còn nước mắt để khóc nữa, em đã âm thầm dõi theo bước chân anh và tìm về kỉ niệm của hai đứa, em muốn nói "em yêu anh " nhưng rồi em lại không thể nói lên được , anh còn tương lai, còn gđ anh,
Rất may anh đã thông báo với em anh đã có bạn gái . em cười mà nước mắt lại rơi, sao em ích kỷ vậy nhỉ?? em vui vì anh quên được em , nhưng em lại khóc vì em đã mất anh...lòng em vẫn nhủ thầm hãy hạnh phúc anh nhé, dù ở thiên đàng hay địa ngục em vẫn mãi mãi nhớ về anh và yêu anh vô cùng
chỉ còn 1 thời gian ngắn nữa em đến định kỳ mổ lại, ( có lẽ chưa bao giờ em nói với anh và anh chưa bao giờ biết ) em sợ phải nói và sợ anh phải khóc , anh vẫn biết em bị sốc thuốc mê mà , em sợ rồi lần này nữa em bị sốc thuốc em sẽ ra đi nhanh hoặc mãi mãi hôn mê sâu như lời bs tuyên lương trước...........
Anh yêu , Cho phép em được gọi anh như vậy vì có lẽ anh đã nghĩ em hết yêu anh rồi, nên gọi như vậy anh lại giận em là kẻ "lọc lừa" nhưng nỗi đau trong em còn dài mãi ,thì làm sao em có thể quên được anh
Anh còn nhớ ngày em mổ họng không anh? em đã không thể nói được, em khóc và suy sụp rất nhiều , người đồng hành bên em luôn là anh ,rồi anh lại bỏ em mà đi...........em khóc nhiều hơn cười, quãng thời gian đó em đã suy sụp rất nhiều, em thương cho tình cảnh của hai chúng ta và đau đớn vì mất đi 1 chỗ dựa, em đã tìm đến người khác để bầu bạn và em đã làm anh thất vọng quá nhiều, nhưng đó không phải là giải pháp để em quyết định rời xa anh mãi mãi
khi em đi kiểm tra lại họng bs nói phải mất 3 năm sau mới có thể mổ lại và mới khẳng định được em có thể ổn hay không? em biết bệnh em rồi nhưng 3 năm sau nếu em không thể trờ lại nguyên vẹn là em thì làm sao em dám đi cùng anh hết đoạn đường đời mà anh và em đã từng hy vọng và dựng lên 1 màu hồng của hạnh phúc lứa đôi
em đã mượn tay người khác để xa anh, em cứ tưởng mình sẽ thanh thản lắm nhưng anh biết không? càng xa anh em càng đau đớn ,dường như em không còn nước mắt để khóc nữa, em đã âm thầm dõi theo bước chân anh và tìm về kỉ niệm của hai đứa, em muốn nói "em yêu anh " nhưng rồi em lại không thể nói lên được , anh còn tương lai, còn gđ anh,
Rất may anh đã thông báo với em anh đã có bạn gái . em cười mà nước mắt lại rơi, sao em ích kỷ vậy nhỉ?? em vui vì anh quên được em , nhưng em lại khóc vì em đã mất anh...lòng em vẫn nhủ thầm hãy hạnh phúc anh nhé, dù ở thiên đàng hay địa ngục em vẫn mãi mãi nhớ về anh và yêu anh vô cùng
chỉ còn 1 thời gian ngắn nữa em đến định kỳ mổ lại, ( có lẽ chưa bao giờ em nói với anh và anh chưa bao giờ biết ) em sợ phải nói và sợ anh phải khóc , anh vẫn biết em bị sốc thuốc mê mà , em sợ rồi lần này nữa em bị sốc thuốc em sẽ ra đi nhanh hoặc mãi mãi hôn mê sâu như lời bs tuyên lương trước...........
Theo: Mai Mai Nguyen (Facebook)
Tâm Sự - Thư tình - Thư tình cho anh.
(Vuonyeuvn.com) - Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé!
Này anh, em thích mưa lắm đấy. Em thích mỗi khi mưa được lang thang ngoài đường, em hứng chí giang tay ra đón mưa, để mưa táp vào mặt ướt đẫm, thấy man mát và dễ chịu. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh đi cũng em mỗi lần mưa như thế. Em sẽ ngồi sau nhí nhố nói cười về triết lý mưa, trong khi anh thì nhăn nhó vì mưa to quá. Mình sẽ dừng xe ở đâu đó để trú mưa anh nhé, chờ ngớt mưa lại đi tiếp, nhìn hoàng hôn đang bừng lên cuối chân trời, sau cơn mưa trời lại sáng anh nhỉ?! Em ước được cùng anh đi tiếp con đường mưa…
Này anh, em thích gió lắm đấy. Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết “anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy”…
Này anh, em thích kem lắm đấy. Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm. Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh cũng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn cố cười rồi đẩy que kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no rồi…
Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí trong cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế mà vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng “trông giống gấu thì anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu nhiều hơn chứ”. Ừ, cứ ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lười biếng nằm ngủ ở nhà thôi. Em sẽ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào.
Này anh, em thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé! Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi.
Này anh, em thích gió lắm đấy. Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết “anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy”…
Này anh, em thích kem lắm đấy. Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm. Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh cũng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn cố cười rồi đẩy que kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no rồi…
Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí trong cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế mà vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng “trông giống gấu thì anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu nhiều hơn chứ”. Ừ, cứ ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lười biếng nằm ngủ ở nhà thôi. Em sẽ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào.
Này anh, em thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé! Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi.
Thư tình - Thư tình cho anh.
(Vuonyeuvn.com) - Rốt cuộc thì mình cũng nói được lời chia tay rồi, nhưng sao tâm trạng tệ đến vậy chứ, em nghĩ thời gian rồi em sẽ quên anh. Hôm nay em đủ can đảm để nói chia tay nhưng ngày mai em không biết phải đối diện với anh như thế nào.
Em điên mất, em không biết mình làm sao cho đúng nữa.Em hi vọng anh sẽ hạnh phúc hơn em, ông trời đã cho mình gặp và yêu nhau như thế, em mong khi chia tay mình vẫn có thể giữ lại những kỹ niệm đẹp. Không phải chia tay anh vì vô tình mà em cảm thấy mình không hợp nhau nên kiếm đủ chuyện để anh nói chia tay. vậy mà anh luôn tha thứ, sẵn sàng mỉm cười nói yêu em. Anh cao thượng hơn những gì em nghĩ, cho đến hôm nay có lẽ em đã làm ngoài sức chịu đựng của anh. Xin lỗi anh nhé, nhưng mà bây giờ chia tay anh rồi em mới thấy mình ngốc và đáng đời lắm. Nhiều lúc trong cuộc sống mình không làm chủ được tâm trạng của mình, em không đáng để được anh yêu nhiều vậy. Có lẽ ngày mai anh sẽ tìm được người yêu anh hơn, quý trọng anh hơn, quan tâm anh hơn, biết lo lắng những lúc anh bệnh, anh bùn.
Rồi đây trong cuộc sống của em không còn tên anh nữa, mọi thứ với em sẽ trở lại ban đầu mang theo một chút đắng trong lòng, một chút cay trên mi mắt, một chút hối hận trong tâm hồn. Bởi người ta hỏi yêu làm gì để bị thương nhiều đến vậy, dù có bị thương, bị đau nhiều lắm nhưng trái tim vẫn kiên cường như thế, tình yêu là bất tử.
Ngày mai em sẽ quen một người con trai khác, thật đó, đơn giản để tìm quên anh qua những cảm xúc mới. Em không phải cô gái bi lụy thất bại thì sẽ dừng lại, em muốn chủ động hơn... nhưng điều đó không còn với anh nữa. Tình yêu của anh em không biết lấy gì bù đấp, hôm nay nói chia tay anh, em biết em đã làm trái tim anh tổn thương nhiều lắm, ngay cả em cũng thấy mình độc ác nữa. Nỗi đau nào cũng qua thôi anh, em không đáng để anh vì em mà như thế, em còn nhớ anh từng nói " em là tất cả trong anh, mất em anh sẽ mất tất cả", lúc đó em rất vui và cảm động, còn bây giờ thì em lại thấy sợ hãy. Một tình yêu đã qua đi trong chúng ta, em sẽ mãi ghi nhớ nó như một bản nhạc đẹp do mình tạo nên, nhưng em cũng không quên có một chàng trai đã làm trái tim em biết buồn, biết khóc, biết nhớ, biết mong, biết hi vọng, và biết hối hận. Xin lỗi anh, tình yêu qua của em!
kỹ niệm chia tay bạn trai
Em điên mất, em không biết mình làm sao cho đúng nữa.Em hi vọng anh sẽ hạnh phúc hơn em, ông trời đã cho mình gặp và yêu nhau như thế, em mong khi chia tay mình vẫn có thể giữ lại những kỹ niệm đẹp. Không phải chia tay anh vì vô tình mà em cảm thấy mình không hợp nhau nên kiếm đủ chuyện để anh nói chia tay. vậy mà anh luôn tha thứ, sẵn sàng mỉm cười nói yêu em. Anh cao thượng hơn những gì em nghĩ, cho đến hôm nay có lẽ em đã làm ngoài sức chịu đựng của anh. Xin lỗi anh nhé, nhưng mà bây giờ chia tay anh rồi em mới thấy mình ngốc và đáng đời lắm. Nhiều lúc trong cuộc sống mình không làm chủ được tâm trạng của mình, em không đáng để được anh yêu nhiều vậy. Có lẽ ngày mai anh sẽ tìm được người yêu anh hơn, quý trọng anh hơn, quan tâm anh hơn, biết lo lắng những lúc anh bệnh, anh bùn.
Rồi đây trong cuộc sống của em không còn tên anh nữa, mọi thứ với em sẽ trở lại ban đầu mang theo một chút đắng trong lòng, một chút cay trên mi mắt, một chút hối hận trong tâm hồn. Bởi người ta hỏi yêu làm gì để bị thương nhiều đến vậy, dù có bị thương, bị đau nhiều lắm nhưng trái tim vẫn kiên cường như thế, tình yêu là bất tử.
Ngày mai em sẽ quen một người con trai khác, thật đó, đơn giản để tìm quên anh qua những cảm xúc mới. Em không phải cô gái bi lụy thất bại thì sẽ dừng lại, em muốn chủ động hơn... nhưng điều đó không còn với anh nữa. Tình yêu của anh em không biết lấy gì bù đấp, hôm nay nói chia tay anh, em biết em đã làm trái tim anh tổn thương nhiều lắm, ngay cả em cũng thấy mình độc ác nữa. Nỗi đau nào cũng qua thôi anh, em không đáng để anh vì em mà như thế, em còn nhớ anh từng nói " em là tất cả trong anh, mất em anh sẽ mất tất cả", lúc đó em rất vui và cảm động, còn bây giờ thì em lại thấy sợ hãy. Một tình yêu đã qua đi trong chúng ta, em sẽ mãi ghi nhớ nó như một bản nhạc đẹp do mình tạo nên, nhưng em cũng không quên có một chàng trai đã làm trái tim em biết buồn, biết khóc, biết nhớ, biết mong, biết hi vọng, và biết hối hận. Xin lỗi anh, tình yêu qua của em!
Cánh phù dung mỏng24/4/2013
kỹ niệm chia tay bạn trai
Thư chia tay - Thư tình - Thư tình cho anh.
(Vuonyeuvn.com) - Cha Mẹ....ạ.!
con đã cố gắng rất nhiều rồi .. Con đã gắng để học.. học để con đi thi học sinh giòi để cố gắng đat giải cho ba mẹ vui lòng... nhưng có lẽ trong sự cố gắng đó con đã không làm hết sức lực mình vốn có nhưng đó là tất cả nhuững gì con có thể làm trong trại thái này của con... Nhưng hôm nay con đã không làm được điều đó rồi.. con đã làm cho ba mẹ thất vọng về con thêm 1 lần nữa.. Con xl bố mẹ nhiều!
Dù biết rằng con đã cố dâú bố mẹ là con đi thi để đến khi con không làm được điều đó thì bố mẹ cũng không biết và cũng không cần phải buồn lòng về con..
Con không biết sao hôm nay con lại có tâm trạng như thế này nữa. Con đúng là đứa con bất hiếu phải không bố mẹ..
hôm nay đối với con là 1 ngày thực sự rất mệt mõi và chán chường.. dường như con muốn buông xuôi tất cả... con muốn vứt lại tất cả để rồi đi một mình..
Con muốn đi khỏi chốn này.. con muốn con tự bước đi chính bản thân mình... con muốn đến 1 nơi thật xa .. xa thật xa để rồi ở đó không có ai biết con sống thế nào.. biết con sống ra sao .. bố mẹ chẳng phải lo lắng cho con thêm 1 lần nào nữa dù cho con đang nói dối mẹ thì mẹ cũng không biết con đang lừa dối và cũng chẳng phải chịu 1 trận đòn nào từ bố mẹ..
Mẹ biết không đây là lần đầu tiên con đi thi học sinh giỏi đó.. Sao con đi thi mà chẳng biết sợ gì hết thế mẹ nhỉ? Cho đến khi con biết mình đã làm sai rất nhiều nhưng con vẫn cứ cười tươi và chẳng buồn phiên 1 chút nào thế hả mẹ.. Không những thế con lại là ngừoi nói chuyện to và nhiều nhất nữa chứ..
Con đi thi và tình cờ gặp được 1 đứa lớp 10 cùng thi phòng con đó. Con không ngờ mình lại có thế làm quen với một người lạ thế chứ.. ngộ quá mẹ nhỉ?
Chiều nay con đã bỏ học và chuồn đi chơi với những đứa bạn thân của con.. Đứa nào cũng có cặp có lứa tình tứ với nhau nhưng chỉ có con với 1 đứa nữa la cô đơn..Nhìn những đưa ấy mà con thèm được như nó. ước gì con cũng có một mối tình đẹp như thế .. 1 ngừoi tình chung thủy chứ không phaỉ gặp được 1 ''võ ốc có gai'' như con đã yêu.... Nhìn chúng nó mà con lại nhớ lại những kỉ niệm về lần đầu con biết yêu về ngừoi tình cùng những kỉ niệm ấy.... Con đã quá ngốc ngếch rồi mẹ nhỉ?
Những kí ức về ngừoi ấy như những nhát đao khía vào trái tim mỏng manh nhỏ bé của con khi nó vẫn chưa lềnh về vết thương của quá khứ.. Con phải học cách quên đi quá khứ thôi mẹ nhỉ? Con phải chấp nhận gượng cừoi kkhi ngừoi ta đang hạnh phúc trước mắt con dù biết con chẳng thể nào chịu nỗi cơn đau ấy....
Mẹ biết không? Hôm trước con lên face và đã cố tìm face của ngừoi ấy nhưng không ngờ điều ấy lại khiến con đau thêm nhiều nữa.. Con vẫn không thể bỏ cái thòi vào face của người đó và không cản được nỗi nhớ ấy trong con...
Cơn mưa chiều đã khiến con ướt nhèm như chuột lột... Sau bao lâu rồi con đã k dầm mưa thế này nhỉ?.. Con đã dầm mưa trong 10km đạp xe.. Ngừoi con ướt và lạnh cóng , trên đầu không có một cái mũ để mà đội nhưng con cũng đã biết che sẽ nhường áo ấm cho ngừoi khác .... con đã làm được việc tốt rồi mẹ nhỉ?..
Tối nay xung quanh con thật cô đơn.. khi con lên diễn đàn con mỡi biết rằng bên con k hề có ai quan tâm đến con cả... cái khoảng trống của con quá lớn chỉ mình con trong nỗi cô đơn u ám ấy.. Con phải nén chặt cảm xúc của mình để rồi lại bật khóc và ngồi viết những dòng nhật kí lên đây... con k biết đến khi àno con mới hết những cảm giác cô đơn và lạc lõn này. có lẽ nó quá khó đối với con ròip. ai cũng hoàn hảo ai cũng táo sự ấn tượng và bắt chuyện tronglucs đó em lại kì nến và lặng thin bởi vì con chẳng có tài nói năng như thế...
Cảm xúc con nẽn kìm lại.. nước mắt con rồi. con muốn khóc .. Khóc thật ta.. chỉ 1 lần thôi.. có lẽ hôm nay là ngày con có quá nhiều cảm xúc..... Có lẽ con sẻ chỉ có 1 mình trong cái bóng tối mà con đã lựa chọn. mẹ có biết hôm nay ông nội đã nạt con.. Những lời mắng của ông nội làm con đau lắm.. Ngẹn đắng cả cổ và chẳng thế nuốt trôi 1 hột cơm nào....
Con buồn và mệt mõi lắm mẹ ạ.. Con xl mẹ nhiều..
con đã cố gắng rất nhiều rồi .. Con đã gắng để học.. học để con đi thi học sinh giòi để cố gắng đat giải cho ba mẹ vui lòng... nhưng có lẽ trong sự cố gắng đó con đã không làm hết sức lực mình vốn có nhưng đó là tất cả nhuững gì con có thể làm trong trại thái này của con... Nhưng hôm nay con đã không làm được điều đó rồi.. con đã làm cho ba mẹ thất vọng về con thêm 1 lần nữa.. Con xl bố mẹ nhiều!
Dù biết rằng con đã cố dâú bố mẹ là con đi thi để đến khi con không làm được điều đó thì bố mẹ cũng không biết và cũng không cần phải buồn lòng về con..
Con không biết sao hôm nay con lại có tâm trạng như thế này nữa. Con đúng là đứa con bất hiếu phải không bố mẹ..
hôm nay đối với con là 1 ngày thực sự rất mệt mõi và chán chường.. dường như con muốn buông xuôi tất cả... con muốn vứt lại tất cả để rồi đi một mình..
Con muốn đi khỏi chốn này.. con muốn con tự bước đi chính bản thân mình... con muốn đến 1 nơi thật xa .. xa thật xa để rồi ở đó không có ai biết con sống thế nào.. biết con sống ra sao .. bố mẹ chẳng phải lo lắng cho con thêm 1 lần nào nữa dù cho con đang nói dối mẹ thì mẹ cũng không biết con đang lừa dối và cũng chẳng phải chịu 1 trận đòn nào từ bố mẹ..
Mẹ biết không đây là lần đầu tiên con đi thi học sinh giỏi đó.. Sao con đi thi mà chẳng biết sợ gì hết thế mẹ nhỉ? Cho đến khi con biết mình đã làm sai rất nhiều nhưng con vẫn cứ cười tươi và chẳng buồn phiên 1 chút nào thế hả mẹ.. Không những thế con lại là ngừoi nói chuyện to và nhiều nhất nữa chứ..
Con đi thi và tình cờ gặp được 1 đứa lớp 10 cùng thi phòng con đó. Con không ngờ mình lại có thế làm quen với một người lạ thế chứ.. ngộ quá mẹ nhỉ?
Chiều nay con đã bỏ học và chuồn đi chơi với những đứa bạn thân của con.. Đứa nào cũng có cặp có lứa tình tứ với nhau nhưng chỉ có con với 1 đứa nữa la cô đơn..Nhìn những đưa ấy mà con thèm được như nó. ước gì con cũng có một mối tình đẹp như thế .. 1 ngừoi tình chung thủy chứ không phaỉ gặp được 1 ''võ ốc có gai'' như con đã yêu.... Nhìn chúng nó mà con lại nhớ lại những kỉ niệm về lần đầu con biết yêu về ngừoi tình cùng những kỉ niệm ấy.... Con đã quá ngốc ngếch rồi mẹ nhỉ?
Những kí ức về ngừoi ấy như những nhát đao khía vào trái tim mỏng manh nhỏ bé của con khi nó vẫn chưa lềnh về vết thương của quá khứ.. Con phải học cách quên đi quá khứ thôi mẹ nhỉ? Con phải chấp nhận gượng cừoi kkhi ngừoi ta đang hạnh phúc trước mắt con dù biết con chẳng thể nào chịu nỗi cơn đau ấy....
Mẹ biết không? Hôm trước con lên face và đã cố tìm face của ngừoi ấy nhưng không ngờ điều ấy lại khiến con đau thêm nhiều nữa.. Con vẫn không thể bỏ cái thòi vào face của người đó và không cản được nỗi nhớ ấy trong con...
Cơn mưa chiều đã khiến con ướt nhèm như chuột lột... Sau bao lâu rồi con đã k dầm mưa thế này nhỉ?.. Con đã dầm mưa trong 10km đạp xe.. Ngừoi con ướt và lạnh cóng , trên đầu không có một cái mũ để mà đội nhưng con cũng đã biết che sẽ nhường áo ấm cho ngừoi khác .... con đã làm được việc tốt rồi mẹ nhỉ?..
Tối nay xung quanh con thật cô đơn.. khi con lên diễn đàn con mỡi biết rằng bên con k hề có ai quan tâm đến con cả... cái khoảng trống của con quá lớn chỉ mình con trong nỗi cô đơn u ám ấy.. Con phải nén chặt cảm xúc của mình để rồi lại bật khóc và ngồi viết những dòng nhật kí lên đây... con k biết đến khi àno con mới hết những cảm giác cô đơn và lạc lõn này. có lẽ nó quá khó đối với con ròip. ai cũng hoàn hảo ai cũng táo sự ấn tượng và bắt chuyện tronglucs đó em lại kì nến và lặng thin bởi vì con chẳng có tài nói năng như thế...
Cảm xúc con nẽn kìm lại.. nước mắt con rồi. con muốn khóc .. Khóc thật ta.. chỉ 1 lần thôi.. có lẽ hôm nay là ngày con có quá nhiều cảm xúc..... Có lẽ con sẻ chỉ có 1 mình trong cái bóng tối mà con đã lựa chọn. mẹ có biết hôm nay ông nội đã nạt con.. Những lời mắng của ông nội làm con đau lắm.. Ngẹn đắng cả cổ và chẳng thế nuốt trôi 1 hột cơm nào....
Con buồn và mệt mõi lắm mẹ ạ.. Con xl mẹ nhiều..
Thư gửi người thân - Thư tình
(Vuonyeuvn.com) - Hôm nay tình cờ mở danh sách nhạc, em lại nghe bài hát "gọi đò". Bài hát nghe buồn quá anh à. Nhưng tự nhiên bao nỗi nghẹn ngào lại quay trở lại mặc dù em đã quyết rời xa anh, xa mãi.
Đó là bài nhạc chờ anh mới cài trong thời gian gần đây. Đối với người khác không biết thế nào nhưng mà đối với em, em cài nhạc chờ theo tâm trạng. Thật sự anh quyết định không cần em nữa mà....
Mọi người hỏi em, khuyên em,...và em hiểu mình phải thế nào...nhưng trong khoảnh khắc nào đó, em đã không thể kiềm nén được những giận hờn, những nỗi lòng của mình. Lời hứa, sự quan tâm, ...như mới ngày hôm qua,...Vậy mà anh đã rời em một cách vội vã như thế...
Em chưa kịp những ngỡ ngàng, chưa kịp nghĩ gì cả...Em chỉ kịp hỏi anh rằng : " sao anh như thế". Không câu trả lời, không sự đáp trả, chỉ là sự hờ hững đáng sợ.
Hôm qua anh đã nói" anh xin lỗi". Lúc ấy em khóc nhiều. Vì câu xin lỗi ấy không cần nói. Nó thay cho câu " anh không cần em". Em đã thoải mái, và rời xa anh.
Hôm nay, em lại bị cảm xúc quật ngã. Em lại buồn, lại đơn độc, lại khóc,...Em có thể là một người vui vẻ trước mặt mọi người nhưng em không thể tỏ ra vui vẻ với chính bản thân em...
Em không cố chấp, mà bởi vì em không biết mình có nên tin không? Một người chân thành là thế, một người yêu em như thế, một người chính chắn như thế, ...vậy mà lại để em một mình....
Em viết nhật kí, thật sự là một sai lầm...vì anh sẽ biết về em...
Em sẽ không cho anh biết về em, em sẽ không nói chuyện với anh nữa,...có thể em cố chấp,...nhưng như thế sẽ tốt cho em và cả anh. Và coi như đó là một sự trừng phạt. Để nỗi nhớ của em cồn cào, đau đớn,...rồi sẽ tắt. Và anh sẽ nhận lấy sự lạnh lùng của em, để rồi anh quên em. ...
Tình yêu của mình có thể phai nhạt sao? Nghĩ lại mà đau lòng....
Đó là bài nhạc chờ anh mới cài trong thời gian gần đây. Đối với người khác không biết thế nào nhưng mà đối với em, em cài nhạc chờ theo tâm trạng. Thật sự anh quyết định không cần em nữa mà....
Mọi người hỏi em, khuyên em,...và em hiểu mình phải thế nào...nhưng trong khoảnh khắc nào đó, em đã không thể kiềm nén được những giận hờn, những nỗi lòng của mình. Lời hứa, sự quan tâm, ...như mới ngày hôm qua,...Vậy mà anh đã rời em một cách vội vã như thế...
Em chưa kịp những ngỡ ngàng, chưa kịp nghĩ gì cả...Em chỉ kịp hỏi anh rằng : " sao anh như thế". Không câu trả lời, không sự đáp trả, chỉ là sự hờ hững đáng sợ.
Hôm qua anh đã nói" anh xin lỗi". Lúc ấy em khóc nhiều. Vì câu xin lỗi ấy không cần nói. Nó thay cho câu " anh không cần em". Em đã thoải mái, và rời xa anh.
Hôm nay, em lại bị cảm xúc quật ngã. Em lại buồn, lại đơn độc, lại khóc,...Em có thể là một người vui vẻ trước mặt mọi người nhưng em không thể tỏ ra vui vẻ với chính bản thân em...
Em không cố chấp, mà bởi vì em không biết mình có nên tin không? Một người chân thành là thế, một người yêu em như thế, một người chính chắn như thế, ...vậy mà lại để em một mình....
Em viết nhật kí, thật sự là một sai lầm...vì anh sẽ biết về em...
Em sẽ không cho anh biết về em, em sẽ không nói chuyện với anh nữa,...có thể em cố chấp,...nhưng như thế sẽ tốt cho em và cả anh. Và coi như đó là một sự trừng phạt. Để nỗi nhớ của em cồn cào, đau đớn,...rồi sẽ tắt. Và anh sẽ nhận lấy sự lạnh lùng của em, để rồi anh quên em. ...
Tình yêu của mình có thể phai nhạt sao? Nghĩ lại mà đau lòng....
Thư tình - Thư tình cho anh.
(Vuonyeuvn.com) - Tình yêu và hạnh phúc của chúng mình đâu có dễ dàng có được. Vì thế chồng đường bỏ tay vợ ra nhé!Chồng ơi! Bây giờ sắp 5h sáng rồi, có lẽ chồng đang ngủ rất ngon hay vẫn còn suy nghĩ vì một người không tròn trách nhiệm như vợ? Chồng ơi! Hãy cho vợ lại được gọi chồng như thế và mãi như thế đến hơi thở cuối cùng nhé chồng!
Sau một đêm dài với những cảm xúc lẫn lộn, những câu nói, những khóc lóc giận hờn, những ý nghĩ muốn rời xa nhau, những lời nói đau đến xé lòng… cả những yêu thương, chăm sóc, hy vọng, những khi hai tâm hồn, hai trái tim làm một khiến em đã phải trằn trọc suy nghĩ rất nhiều. Người ta vẫn thường nói, những niềm vui là những giây phút thường ngắn ngủi và người ta mau quên đi còn những nỗi buồn và sự khổ đau lại theo người ta mãi. Phải chăng do chính bản thân mỗi người luôn tự trói nỗi đau lại, không chịu tha thứ, không chịu quên đi? Cứ giữ mãi nỗi đau thì niềm hạnh phúc làm sao tồn tại được, phải không chồng? Vợ biết tình yêu của chúng mình có những tổn thương rất lớn nhưng vợ tin những thương yêu đủ lớn để lấp đầy khoảng trống đó.
Chồng còn nhớ không những giây phút mình cùng một hơi thở, những yêu thương cứ muốn cuốn lấy nhau không rời, giây phút ấy sao lại không ghi nhớ chứ? Cả hai chúng mình hãy cùng lấy những yêu thương nhỏ nhoi gộp lại cho tình yêu lớn của chúng mình sống mãi chồng yêu nhé!Vợ biết vợ là một người con gái bướng bỉnh và ngang ngạnh. Vì tính ngang bướng và cố chấp, vợ đã làm tổn thương chồng rất nhiều và cũng chính là tự đâm vào trái tim mình những đau đớn còn hơn thế. Vợ xin lỗi! Gửi tới chồng lời xin lỗi bằng tất cả trái tim của vợ! Vợ nhất định sẽ không rời xa chồng đâu, dù thế nào vợ cũng không thể rời xa chồng được.
Không còn hơi thở nữa thì vợ làm sao để tiếp tục sống? Vợ cần chồng để tồn tại trong từng nhịp đập, từng hơi thở của mình. Vợ hiểu cái tôi của một người đàn ông rất lớn, vì tình yêu, vì vợ, chồng đã bỏ qua nó rất nhiều, vợ hiểu và cảm nhận được những gì chồng đã làm vì vợ nhưng cái gì cũng không thể đi quá giới hạn của nó. Vì những tổn thương quá nhiều nên giờ đây chồng đã sẵn sàng buông tay, sẵn sàng từ bỏ tất cả những gì mình đã có. Tình yêu và hạnh phúc của chúng mình đâu phải dễ dàng có được, chồng đừng bao giờ từ bỏ, hãy luôn nắm chặt tay vợ, đừng rẽ sang con đường khác, đừng mang đi hơi thở và cuộc sống của vợ, chồng hứa nha! Hãy một lần nữa hứa với vợ chồng ha!
Vợ biết vợ sai rồi, sai rất nhiều rồi! Vợ hư thì chồng hãy đánh vợ, mắng vợ chứ không được rời xa vợ. Vợ sẽ không bao giờ đẩy chồng ra xa vợ nữa, không nói những lời đau lòng nữa, không hư nữa. Chồng cứ chuẩn bị roi đi vợ sẽ ngoan ngoãn chịu đòn không cãi chồng nữa, không cố chấp hiếu thắng nữa. Chồng yêu hãy cười lên nha, những nỗi buồn hãy để vợ khóc nhè là đủ rồi. Vì chúng mình cãi nhau toàn những chuyện không đầu cuối, tất cả là tại vợ hư không nghe lời chồng, tại vợ quá trẻ con,… vì thế vợ cần chồng bảo vệ, chăm sóc và quan tâm. Vợ chưa tốt vì không biết chia sẻ những gánh nặng, mệt mỏi, vất vả trong cuộc sống với chồng nhưng chồng cho vợ một cơ hội nhé! Vợ sẽ sữa chữa bù đắp những sai lầm, thiếu sót của mình. Chồng rất thương vợ mà sẽ không giận vợ lâu đâu, chồng cười lên nhé! Và lại ôm vợ vào lòng như ngày nào nha.
Chồng yêu của vợ à! Vợ yêu chồng, vợ cần chồng, cần hơi ấm của chồng, cần chồng từng phút từng giây, cần chồng để nghĩ đến cho mỗi giấc ngủ và nhớ đến khi tỉnh giấc. Chồng có biết tại sao vợ lại thích chồng để chữ ký ở mỗi tin nhắn là tên hai đứa mình không? Vợ thích cảm giác bình yên khi nhìn thấy dòng chữ Đức Chính – Thương Huyền sau mỗi tin nhắn vợ đọc từ chồng.Vì vợ luôn hi vọng tên hai chúng mình luôn đi cùng nhau gắn với nhau suốt cuộc đời này.
Vợ quá hư khi mỗi lần cãi nhau lại đòi rời xa chồng, vợ đáng bị trừng phạt vì vi phạm lời thề của mình. Không hiểu do yêu chồng quá nhiều hay do vợ quá ích kỷ nên không muốn chia sẻ chồng cho ai hết, vợ biết nhiều lúc cũng làm chồng mệt mỏi vì điều đó. Vợ cũng sẽ sửa, sẽ yêu chồng để chồng được là chồng, để chồng là người đàn ông từ lần đầu vợ biết. Chúng mình cùng cố gắng vì tổ ấm của ngày mai chồng nha.
Chồng không được hư đâu, không làm vợ tủi thân và buồn nữa, cũng không được nghi ngờ tình yêu vợ dành cho chồng, như chồng nói mình hãy ở bên nhau và từ từ cảm nhận tình yêu mình dành cho nhau cho đến 70 tuổi chồng nha, hay 80 tuổi, 100 tuổi chồng nhỉ?
Vợ không biết làm cách nào để bù đắp ngay những tổn thương nhưng chồng hãy để vợ sưởi ấm trái tim chồng mỗi giây mỗi phút nhé! Hôm nay vì không biết làm thế nào để chồng vui hơn nên vợ viết những dòng này mong chồng đọc được sẽ trở về là chồng yêu của vợ và không bao giờ bỏ vợ vơ vơ trên cuộc đời này nữa.
Em yêu anh! Vợ yêu chồng! Sẽ luôn yêu chồng trong từng hơi thở!
Thư tình - Thư tình cho anh.
(Vuonyeuvn.com) - Tháng Tư ơi! Trôi chậm lại chút thôi. Để em nếm hết vị đắng chát của mận đầu mùa, cái dễ vỡ của hạt mưa đầu hạ, cái lắng đọng trong tim một người biết yêu lần đầu!
Nhiều lúc em vẫn tự hỏi mình, chẳng biết định mệnh nào đưa chúng ta đến đặt cạnh nhau một đoạn đường rồi lại đẩy em và anh xa nhau mãi?
Tình cờ gặp anh, quen anh, rồi thầm thươngmột người con trai có giọng hiền hiền, ấm áp ấy từ khi nào chẳng rõ! Được đi cạnh anh trong cuộc đời, em luôn cảm ơn may mắn nào đó đã mỉm cười với em, thật tuyệt khi yêu một người và được ở cạnh người ấy, với em, đơn giản vậy thôi!
Anh nắm tay em đi qua những ngày mùa xuân ngập tràn nắng ấm, ngày ấy, em yêu anh, yêu tất cả những gì xung quanh, yêu trời Sài Gòn lộng gió, yêu những con đường đêm thêng thang tấp nập, em nghe cả tiếng gió về reo vui trên từng cành cây kẽ lá, hạnh phúc ngắm nhìn bầy chim non ríu rít ngoài cửa sổ mỗi sớm mai thức dậy…
Có anh, cuộc sống của em trở nên vui tươi, rực rỡ những gam màu hạnh phúc, thổi bay những muộn phiền, lo lắng thường nhật. Có anh, em vững tin hơn vào con đường phía trước vì có bàn tay ai đó dẫn đường, có bờ vai ai đó cho em lặng lẽ dựa vào mỗi khi cảm thấy mệt nhoài.
Yêu anh, em luôn tự bảo mình cố gắng nhiều lắm, để hiểu anh, để tin vào tình cảm của anh. Nhưng khoảng cách giữa chúng mình, dù chẳng ai muốn, cứ lớn dần lớn dần đến nỗi điều em chưa bao giờ nghĩ tới rồi cũng ập đến khiến em ngã quỵ… Mình lạc mất nhau rồi, trời Sài Gòn vẫn xanh cao lồng lộng, gió vẫn vô tình đùa nghịch trên mái tóc em, chẳng thể thay anh làm khô những giọt nước mắt cứ chực òa.
Ngày xa anh, em ngỡ ngàng, chênh vênh và trơ trọi giữa cuộc đời, giữa đám đông nhộn nhịp, em vẫn luôn thấy mình lạc lõng. Em vô vọng tìm hàng ngàn lý do để bao biện, để tự vỗ về, ôm ấp những hạnh phúc ảo tưởng, những đợi chờ miên man, nhạt nhòa… Em không còn khóc trong những cơn mơ, em chỉ nức nở nhói đau mỗi khi tỉnh giấc…
Rồi thời gian trôi, em dần quen với cuộc sống bình lặng, đủ bận rộn và không có anh. Mơ hồ em dần nhận ra, tại sao em lạc mất anh dễ dàng như thế? Có lẽ chúng ta đã bên nhau trong vội vàng, gượng gạo phải không anh? Có lẽ nếu như ngày ấy, mình đừng vội thương nhau, nếu biết rằng chỉ cần đi cạnh nhau trong yên lặng cũng là hạnh phúc đủ rồi!
Đôi lúc em thầm nghĩ, lại cúi đầu gạt nước mắt, hai chữ “giá như” sao nặng quá, giá ngày ấy cứ để hai bàn tay chơ vơ đặt cạnh nhau đừng cố tìm một bàn tay khác, cứ để những giận hờn len lỏi, những đợi chờ dài thêm, để những dòng tin nhắn gửi trao bao điều chưa vội nói ra, cứ để yêu thương lớn lên từng ngày từng chút một…
Có lẽ giờ này, mất nhau, anh sẽ chẳng vội lạnh lùng bước nhanh về phía ấy, vì nơi đây, với anh- em chẳng thể gọi là kỷ niệm? Rồi sau này nhìn lại, có bao giờ anh nghĩ về em, như một người đã đi qua và in dấu trong cuộc đời anh hay chỉ là cuộc gặp gỡ tình cờ lúc anh cần lắm một vòng tay?
Khoảng cách giữa anh và em vì sao lại không thể lấp đầy? Chẳng phải vì khác biệt giữa chúng ta là nhiều, em trẻ con còn anh lại quá trưởng thành, em bên anh cứ ríu rít nói cười trong khi anh chỉ im lặng chẳng muốn sẻ chia, hay có lẽ thế giới của anh quá rộng lớn đến mức em chẳng thể đi hết một góc nhỏ thôi mà người ta vẫn gọi là trái tim?
Em ước một lần được đến nơi anh ở, ngắm góc làm việc, kệ sách hay khoảng không bầu trời anh vẫn thường thấy khi nhìn ra khung cửa sổ… Em chưa một lần, tự tay chọn cho anh một chiếc áo sơ mi đúng nghĩa…
Còn nhiều lắm, những việc em muốn làm cùng anh, đơn giản cùng nhau chạy trốn cơn mưa Sài Gòn bất chợt, bên anh trong ngày sinh nhật tuổi 22, muốn một tấm hình chụp 2 đứa trong lễ Tốt nghiệp Đại Học của em, mơ sau này mỗi chiều tan sở, lại sánh bước bên anh chầm chậm giữa khu nhà thờ Đức Bà nhộn nhịp mà yên ả... Có lẽ em sẽ đem gói lại những dự định ấy gửi lại những ngày có anh, còn bây giờ, anh sắp rời xa nơi này nhận công tác mới trên vùng cao nguyên đầy gió hay anh sắp trả lại em - Một Sài Gòn - không anh!
Tháng Tư, nắng vàng ươm ấm áp giữa trời Sài Gòn xanh cao lộng gió, thành phố vẫn nhộn nhịp hối hả như chưa từng đi qua cơn giông bão của riêng em.
Tháng Tư, Đà Lạt nơi anh đến - có lạnh và buồn nhiều không? Thành phố bốn mùa phủ sương mờ ảo, nơi cô gái có ánh mắt sâu huyền khiến trái tim người quyến luyến, chẳng muốn rời xa… Nơi ánh nắng Sài Gòn trở nên thật khó chịu, oi bức, nơi người con gái Sài Gòn chẳng đủ thướt tha dịu dàng, tinh tế để khẽ chạm vào góc riêng của ai đó, liệu anh có còn nhớ không?
Rồi những chiều cao nguyên lộng gió, một mình anh rong ruổi khám phá miền đất nên thơ ấy, có khi nào anh chợt nhớ đến một vòng tay? Giữa những lặng yên của núi đồi, cây cỏ, giữa không gian lắng đọng nơi quán cà phê vẫn dập dìu khúc nhạc kỷ niệm từ chiếc máy phát nhạc đã úa màu thời gian, có khi nào anh thèm nghe lại tiếng nói cười với những câu chuyện ngốc xít không đầu không đuôi của ai đó từ trong miền ký ức?
Tháng Tư! Miên man, chậm rãi, lơ đãng trôi về... Nơi đây có người vẫn đợi, vẫn chờ dù biết chắc không bao giờ ai đó quay về nữa!
Nhiều lúc em vẫn tự hỏi mình, chẳng biết định mệnh nào đưa chúng ta đến đặt cạnh nhau một đoạn đường rồi lại đẩy em và anh xa nhau mãi?
Tình cờ gặp anh, quen anh, rồi thầm thươngmột người con trai có giọng hiền hiền, ấm áp ấy từ khi nào chẳng rõ! Được đi cạnh anh trong cuộc đời, em luôn cảm ơn may mắn nào đó đã mỉm cười với em, thật tuyệt khi yêu một người và được ở cạnh người ấy, với em, đơn giản vậy thôi!
Anh nắm tay em đi qua những ngày mùa xuân ngập tràn nắng ấm, ngày ấy, em yêu anh, yêu tất cả những gì xung quanh, yêu trời Sài Gòn lộng gió, yêu những con đường đêm thêng thang tấp nập, em nghe cả tiếng gió về reo vui trên từng cành cây kẽ lá, hạnh phúc ngắm nhìn bầy chim non ríu rít ngoài cửa sổ mỗi sớm mai thức dậy…
Có anh, cuộc sống của em trở nên vui tươi, rực rỡ những gam màu hạnh phúc, thổi bay những muộn phiền, lo lắng thường nhật. Có anh, em vững tin hơn vào con đường phía trước vì có bàn tay ai đó dẫn đường, có bờ vai ai đó cho em lặng lẽ dựa vào mỗi khi cảm thấy mệt nhoài.
Yêu anh, em luôn tự bảo mình cố gắng nhiều lắm, để hiểu anh, để tin vào tình cảm của anh. Nhưng khoảng cách giữa chúng mình, dù chẳng ai muốn, cứ lớn dần lớn dần đến nỗi điều em chưa bao giờ nghĩ tới rồi cũng ập đến khiến em ngã quỵ… Mình lạc mất nhau rồi, trời Sài Gòn vẫn xanh cao lồng lộng, gió vẫn vô tình đùa nghịch trên mái tóc em, chẳng thể thay anh làm khô những giọt nước mắt cứ chực òa.
Ngày xa anh, em ngỡ ngàng, chênh vênh và trơ trọi giữa cuộc đời, giữa đám đông nhộn nhịp, em vẫn luôn thấy mình lạc lõng. Em vô vọng tìm hàng ngàn lý do để bao biện, để tự vỗ về, ôm ấp những hạnh phúc ảo tưởng, những đợi chờ miên man, nhạt nhòa… Em không còn khóc trong những cơn mơ, em chỉ nức nở nhói đau mỗi khi tỉnh giấc…
Rồi thời gian trôi, em dần quen với cuộc sống bình lặng, đủ bận rộn và không có anh. Mơ hồ em dần nhận ra, tại sao em lạc mất anh dễ dàng như thế? Có lẽ chúng ta đã bên nhau trong vội vàng, gượng gạo phải không anh? Có lẽ nếu như ngày ấy, mình đừng vội thương nhau, nếu biết rằng chỉ cần đi cạnh nhau trong yên lặng cũng là hạnh phúc đủ rồi!
Đôi lúc em thầm nghĩ, lại cúi đầu gạt nước mắt, hai chữ “giá như” sao nặng quá, giá ngày ấy cứ để hai bàn tay chơ vơ đặt cạnh nhau đừng cố tìm một bàn tay khác, cứ để những giận hờn len lỏi, những đợi chờ dài thêm, để những dòng tin nhắn gửi trao bao điều chưa vội nói ra, cứ để yêu thương lớn lên từng ngày từng chút một…
Có lẽ giờ này, mất nhau, anh sẽ chẳng vội lạnh lùng bước nhanh về phía ấy, vì nơi đây, với anh- em chẳng thể gọi là kỷ niệm? Rồi sau này nhìn lại, có bao giờ anh nghĩ về em, như một người đã đi qua và in dấu trong cuộc đời anh hay chỉ là cuộc gặp gỡ tình cờ lúc anh cần lắm một vòng tay?
Khoảng cách giữa anh và em vì sao lại không thể lấp đầy? Chẳng phải vì khác biệt giữa chúng ta là nhiều, em trẻ con còn anh lại quá trưởng thành, em bên anh cứ ríu rít nói cười trong khi anh chỉ im lặng chẳng muốn sẻ chia, hay có lẽ thế giới của anh quá rộng lớn đến mức em chẳng thể đi hết một góc nhỏ thôi mà người ta vẫn gọi là trái tim?
Em ước một lần được đến nơi anh ở, ngắm góc làm việc, kệ sách hay khoảng không bầu trời anh vẫn thường thấy khi nhìn ra khung cửa sổ… Em chưa một lần, tự tay chọn cho anh một chiếc áo sơ mi đúng nghĩa…
Còn nhiều lắm, những việc em muốn làm cùng anh, đơn giản cùng nhau chạy trốn cơn mưa Sài Gòn bất chợt, bên anh trong ngày sinh nhật tuổi 22, muốn một tấm hình chụp 2 đứa trong lễ Tốt nghiệp Đại Học của em, mơ sau này mỗi chiều tan sở, lại sánh bước bên anh chầm chậm giữa khu nhà thờ Đức Bà nhộn nhịp mà yên ả... Có lẽ em sẽ đem gói lại những dự định ấy gửi lại những ngày có anh, còn bây giờ, anh sắp rời xa nơi này nhận công tác mới trên vùng cao nguyên đầy gió hay anh sắp trả lại em - Một Sài Gòn - không anh!
Tháng Tư, nắng vàng ươm ấm áp giữa trời Sài Gòn xanh cao lộng gió, thành phố vẫn nhộn nhịp hối hả như chưa từng đi qua cơn giông bão của riêng em.
Tháng Tư, Đà Lạt nơi anh đến - có lạnh và buồn nhiều không? Thành phố bốn mùa phủ sương mờ ảo, nơi cô gái có ánh mắt sâu huyền khiến trái tim người quyến luyến, chẳng muốn rời xa… Nơi ánh nắng Sài Gòn trở nên thật khó chịu, oi bức, nơi người con gái Sài Gòn chẳng đủ thướt tha dịu dàng, tinh tế để khẽ chạm vào góc riêng của ai đó, liệu anh có còn nhớ không?
Rồi những chiều cao nguyên lộng gió, một mình anh rong ruổi khám phá miền đất nên thơ ấy, có khi nào anh chợt nhớ đến một vòng tay? Giữa những lặng yên của núi đồi, cây cỏ, giữa không gian lắng đọng nơi quán cà phê vẫn dập dìu khúc nhạc kỷ niệm từ chiếc máy phát nhạc đã úa màu thời gian, có khi nào anh thèm nghe lại tiếng nói cười với những câu chuyện ngốc xít không đầu không đuôi của ai đó từ trong miền ký ức?
Tháng Tư! Miên man, chậm rãi, lơ đãng trôi về... Nơi đây có người vẫn đợi, vẫn chờ dù biết chắc không bao giờ ai đó quay về nữa!
Bạn Trẻ - Chuyện Yêu - Tâm Sự - Thư tình - Thư tình cho anh.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

.jpg)
.jpg)

.jpg)







Recent Comments