Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos

Mình xa nhau rồi đó em à, xa nhau nên cảm thấy con Tim này đau nhói lắm em ơi.


Phút giây ngày nào vẫn còn đây, vẫn đong đầy và chan chứa những kỷ niệm, những êm đềm mà ta đã có. Anh yêu em và giờ đây vẫn vậy, vẫn ngóng trong và đợi chờ, vẫn ngu ngơ qua từng suy nghĩ từng hành động, từng cử chỉ em ạ. Anh yêu em và nhiều hơn thế nữa, yêu ánh mắt em long lanh giọt nước yêu bờ môi đỏ hòng tươi thắm, yêu nụ cười Thơ ngây và trong sáng, yêu bóng dáng duyên quê tuổi trăng tròn....., yêu em lắm và thương em nhiều lắm 

Em biết không những ngày này này xa em Anh buồn lắm, nhớ em lắm. Nhưng Anh biết làm sao cho vơi nỗi nhớ bây giờ. Biết là không thể nhưng trong Anh luôn ghi nhớ đến em m à. Nó không thể nào làm cho Anh nguôi được dù là trong giấc ngủ. Ôi sao tình yêu nó làm cho con Tim này loạn nhịp, ta sự sự chỉ biết yêu em thôi mà. 
Chưa hiểu nỗi buồn, làm sao vui… Chưa trải qua bơ vơ lạc lõng, làm sao thấu nỗi cô đơn và sự sum vầy ngọt bùi…

Ngày còn bé, tình yêu thường đến bên ta rất dễ dàng. Ta có thể thấy ái mộ trước một cậu bé biết chơi bóng rổ, ta có thể hằng đêm mơtưởng mái tóc thơm mùi hoa nhài của cô bé nhà hàng xóm. Ta thích, ta yêu, rồi ta tự huyễn, tự thất vọng trong cái mớ tình cảm hỗn độn trong mình. Ta thấy mọi thứ thật đơn giản, vì ta không hề muốn cảnh giác với tình yêu và trái tim tacũng vì thế mà luôn tồn tại nhiều chỗ trống để lấp đầy… Thế nhưng, khi lớn lên, theo thời gian, cuộc sống khẽ khàng trở mình khiến ta bắt đầu e ngại.Ta ngại yêu, ngại mơ, ngại sống, chỉ thích tính toán, chỉ thích quẩn quanh, chỉ thích mọi thứ trở nên dễ dàng y như những ngày còn thơ ấu, dù biết rằng điều đó là không thể. Ta khóc nhiều hơn, cười nhiều hơn. Rồi khi tình yêu đến bên ta, thì con tim ta đã bị lấp đầy bởi nỗi đau mất rồi… Bạn ạ! Tôi thích cái sự ngờ nghệch, ngốc ngếch, ngông nghênh của tuổi trẻ. Vì ta chỉ được sống có một lần, không có nhiều “mạng” thay thế như trò chơi Mario mà hồi còn bé xíu hay nghịch, nên còn ngại ngần gì. Cho vànhận, được và mất, yêu và đau, tất cả chỉ như những “gia vị” của trò chơi mang tên “Cuộc Đời” mà thôi. Chưa hiểu nỗi buồn, làm sao vui… Chưa trải qua bơ vơ lạc lõng, làm sao thấu nỗi cô đơn và sự sum vầy ngọt bùi… Cuộc sống sẽ trở nên thật nhạt nhẽo nếu không có tình yêu. Dù cho ta chưa may mắn được thần tình yêu để mắt đến, thì sớm muộn gì chuyện đó cũng sẽ xảy ra. Có những tình yêu bền vững kéo dài, nhưng cũng có những tình yêu chỉ khẽ thoáng quá, như một sự chân thành ngắn hạn, dễ đến rồi lại dễ đi. “Trong đời, chỉ có một điều tệ hại hơn thất bại, đó là không dám thực hiện”, Franklin Roosevelt, vị tổng thống thứ 32 của Mỹ đã từng nói như thế. Thành công trong công việc và tình yêu, vốn là điều mà bất kì ai cũngđều theo đuổi. Vì vậy, hãy xem tình yêu như một đích đến thành công mà bạn cần phải đạt được trong đời. Không ai có thể sống mà không có tình yêu, và cho dù có sống được, thì tất cả cũng chỉ giống như hạt giống bị gieo nơi đất trồng xói mòn. Hãy nóiyêu, đừng ngập ngừng, đừng sợ hãi, đừng sợ trái tim mình bị tổn thương bởi những suy nghĩ ngăn chặn, vì có những điều, một khi giấu kín thì sẽ không còn lối nào thoát ra… Tình thân giữa gia đình, tình “bằng hữu” giữa bạn bè, tình cảm đầy thi vị giữa nam và nữ… Suy cho cùng, cũng là mang tên tình yêu. Vì ta chỉ được sống một lần, nên hãy yêu một đời, bạn tôi nhé!
-
30/4/2012- Kỷ niệm 1 năm ra tù nhìn lại mình sau 1 năm về xã hội, vẫn như xưa
mình tự hào rằng vói những những gì đã trải qua mình khôn hơn nhưng không thể phủ định những cái ngu trong quá khứ
khôn hơn nhưng không thể gọi là nhiều, một vài điều mình muốn nói về người tù
-ranh giới giữa người phạm tội và người tự do chỉ có thể nói thành 2 từ: may rủi
-người tù bị giam cầm-và mình biết rằng tư tưởng không gì có thể giam cầm
-khi rơi vào tận cùng của xã hội, bạn mới quý trọng 1 ngày làm người tự do như thế nào, mình chắc rằng bạn sẽ không ngủ trong 24 giờ
-bạn sẽ khó mà tìm tri kỷ ở đây, và nếu có hãy tìm người ấy khi tự do
-bạn sẽ thấy những người đang giáo dục, cải tạo bạn -về tư cách có thể không bằng bạn
-bạn đừng bao giờ nghĩ 100% tù là tội, có thể họ lương thiện hơn những người đang tự do ngoài xã hội
-mình may mắn khi đượ biết những anh hùng không có tên trọng lịch sử mà nhà của họ là nhà tù
-khi mình 6 tuổi anh ấy đã biết ở tù, đến khi mình 22 tuổi, mình gặp anh ấy trong tù
-anh ấy được tha tù, vài tháng sau mình xem tin tức thấy khuôn mặt thân yêu của anh ấy với còn số 8 ( trong đó có ti vi thứ duy nhất bạn có thể giải trí, ngoại trừ Fap)
-anh ấy đi tù-vợ sinh con, anh ấy hối tiếc 1 điều là không được bên cạnh đứa con trong khoảng thời gian đẹp nhất của đứa trẻ
-mình không nhớ rõ những gì đã xảy ra vào năm 97, nhưng anh ấy mặc áo tù mang số hiệu 097...
-nữ tù sẽ xé xác bạn ra nếu bạn" vô tình" lạc vào khu nữ, và ngược lại
-1 đám gồm những anh hùng, kẻ giết người, cướp, trộm, ma túy ngồi cãi nhau về chuyện gì đó nhỏ hơn cọng cỏ mà lẽ ra nếu là bạn bạn sẽ kết thúc bằng google
-1 cây kim tối thiểu đáng giá 10 bao thuốc bassto
-1 ai đó nói với mình:" tuổi trẻ nông nổi, nên đi 1 khóa như là sự trải nghiệm và coi điều đó nhẹ như mây"
-đại ca cũng là yếu tố để yên ấm trong tù, nhưng quan trọng và cần thiết hơn, bạn hay gia đình bạn là đại gia
-và chân lý luôn là lời nói của kẻ có quyền, có tiền
đó là xã hội thu nhỏ luôn có nhiều phức tạp, đố kỵ, ganh ghét luôn tồn tại trong bạn,vậy nên bạn chỉ có thể già hơn, nhẫn tâm hơn khi tự do=>kết quả của cải tạo
-nhưng bạn cũng có thể vui vẻ hơn vì những thứ nhỏ nhoi mà người đời bỏ quên
-nhưng có những lúc bạn muốn vào lại, sống vài ngày, mình không thể nói lý do vì sao, nhưng bạn cũng có thể bình yên theo đúng nghĩa, ít nhất là 1 góc độ nào đó 
-và chắc chắn rằng có người xem như đó là nơi dừng chân cho cuộc hành trình...
=================

"mỏi đôi chân
tạm dừng nghỉ trên đất An Điềm
đêm nằm nghe tiếng lòng nức nở
hỏi cuộc đời còn bao nhiêu trắc trở
tháng ngày dài trắc trở bao nhiêu
An Điềm đâu chỉ nắng chói chang
khắp bồn bề núi cao ngút ngàn
từng đám mây giữa muôn trùng xanh thẳm
hút tầm nhìn, mỏi cánh chim bay
An Điềm bao nhiêu kẻ tới đây
và hỏi ai đã hóa đất nơi này
thoát linh hồn khỏi vòng quay lao lý
hay trở về khi thân xác hoang tàn
mỏi đôi chân-có hao mòn ý chí?
và thân trai còn vấp ngã bao lần?
có ngoảnh lại, có oán trách thế nhân?"
===
nhà tù cúp điện nhá nhem tối
hoàng hôn khuất núi ngóng trăng khuya
mù mù che phủ trăng hơn dỗi
bốn bề mực đổ-thoáng nghe mưa
===
anh đừng ghé chơi tôi ngại tiếp
cơm tù chỉ có mắm với rau
đạm bạc thôi tôi nào có tiếc
ngặt nỗi mời anh, tôi hết phần"
-
Có lẽ, món quà tuyệt vời nhất của cuộc sống này mỗi khi mệt mỏi chính là đi tìm những đoạn hồi ức của tuổi thơ.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những lần đuổi theo chiếc xe đạp rao kẹo kéo đến hụt cả hơi, chầm chậm ăn từng chút một để cố kéo dài ra hương vị của nó. Là những món đồ chơi túm năm tụm ba hái lá cây xào nấu, là những gói ô mai dây dài ngoằng giấu kỹ vụng trộm vì sợ bị mắng, là những ngày tháng tích cóp tiền ăn sáng chỉ để mua một cuốn truyện tranh, là đôi ba lần đùa nghịch chạy nhảy mà ngã đến gãy chân.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những tháng ngày ngập tràn nắng vàng, là tiếng hát đồng dao cất lên trong những buổi sinh hoạt hè, là những lần đầu tiên biết nói dối để đi chơi, là quá trình tự lớn lên giữa đất trời dài rộng, và mang theo trong mình những ao ước bước vào cuộc đời.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những lần đón hướng gió để giơ cao chong chóng, là những lần chơi đuổi bắt trốn tìm để rồi bị lạc giữa phố phường tấp nập không tìm thấy đường về, là những lần tập xe đạp loạng choạng ngã chảy máu cùng với tiếng khóc nấc đáng thương.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những tháng ngày vui vẻ biết bao nhiêu, khi vật chất cái gì cũng thiếu thốn, khi ngay cả chiếc kẹo cũng có thể cùng bạn bè cắn đôi chia nửa, khi chỉ cần có vài trăm đồng ăn vặt cũng sướng âm ỉ như có cả thế giới, khi quà tặng tết thiếu nhi cũng chỉ là đôi ba cái kẹo và một cuốn vớ tập viết nhưng vẫn cứ háo hức, mong chờ.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là quãng thời gian đã từng vô lo vô nghĩ, có thể sống an nhiên giữa vòng bao bọc của mọi người, chứ chẳng phải mệt mỏi và gánh gồng nhiều thứ trách nhiệm khi tự đứng trên đôi chân của mình như bây giờ.

Và tuổi thơ của ai cũng vậy, đều có những tháng ngày không vết nứt, mà quá trình lớn lên có tiếng khóc râm ran, có tiếng cười rả rích, có cả những buồn tủi của thời trẻ dại, có những vết thương ngoài da hòa lẫn với máu và nước mắt. Nhưng, hồi tưởng lại tất cả, vẫn thấy vui cứ là vui.

Những người càng lớn tuồi thì càng có xu hướng muốn nhớ lại những chuyện đã qua, đặc biệt là những hồi ức trong quá khứ. Bởi vì mỗi lần nhớ lại như thế, chúng ta sẽ có thêm động lực để vượt qua tất cả những khó khăn của hiện tại, để nhận ra rằng, tất cả mọi chuyện đều sẽ qua, để rồi lại tiếp tục trở thành một trang nhật ký trong thì quá khứ.

Những người càng lớn tuổi thì càng có xu hướng muốn gợi lại ký ức từ những năm tháng tuổi thơ. Bởi vì mỗi khi mệt mỏi hay tuyệt vọng, vấp váp hay chán nản, thì những đoạn ký ức thời thơ ấu chẳng khác nào như liều thuốc an thần tuyệt diệu, giúp cho họ cảm thấy như được tìm về với bến đỗ bình yên.

Thời gian vẫn cứ trôi đi mãi và dần dần mang theo toàn bộ tuổi trẻ của ta đi hết, cả những ký ức tuổi thơ cũng sẽ trở thành một khoảng lặng và bị mài giũa bởi vạn sự trên đời.

Tuổi thơ của bạn là gì? Đã từng là quãng thời gian lớn lên như thế nào? Bạn còn nhớ chứ?
-
Có những người chấp nhận bị bỏ rơi, như một sự chống cự đầy yếu đuối. Có những người lại coi đó như sự hả hê để ve vuốt tự trọng. Có những người làm mọi cách để phản kháng nỗi buồn nhưng không thể...

Có những người chọn lựa rời bỏ người kia, như một sự giải thoát. Có những người chọn lựa điều đó, lại như một lần đánh cược. Có những người, lại như là ruồng bỏ, buông bỏ chính mình, và vứt bỏ tình yêu. Có những người ra đi, để nửa kia hạnh phúc. Có những người can đảm, chỉ để đau một lần, nhưng lại đánh đổi tất cả cho nụ cười ở sau.

Nhưng còn lại phía cuối của những sự bỏ rơi, dù là nguyên cớ giản đơn nào đi nữa, vẫn là nỗi đau rất đắng, là nỗi đau chát mặn, của cả người ở lại, lẫn người đã đi…

Và điểm tận cùng của nó, ai biết đến bao giờ, mới trả hết niềm kia?

Có nhiều nhặn gì đâu, một cái gật đầu vị tha, để cả hai cùng bước tiếp. Khó khăn gì đâu, bao dung với người còn lại, cũng là tự thương lấy chính mình.

Ít người biết cách để thả cho mình những khoảng không nhau cần thiết, mà chỉ biết vội vàng quyết, rồi vội vàng bỏ rơi. Cái sự thỏa mãn nhất thời, như là sự trả thù hời hợt. Để rồi tiếc cả đời, có những nỗi ân hận hẳn hết một đời, không nguôi!

Có những người chấp nhận bị bỏ rơi, như một sự chống cự đầy yếu đuối. Có những người, lại như sự hả hê để ve vuốt tự trọng. Có những người, làm mọi cách để phản kháng nỗi buồn, nhưng không thể.

Người đi, ai giữ được người đi.

Nuốt nước mắt từng ngày, cùng quẫn với nỗi nhớ len sâu. Không thể thốt được một câu, vì giờ tất cả là vô nghĩa. Có tư cách gì nữa, để gần nhau.

Điểm tận cùng của nỗi đau, hẳn là vô thời hạn. Vì với những kẻ yêu nhau, mãi mãi là từ chỉ nỗi buồn, niềm nhớ, chứ không phải ở cạnh nhau.

Vì với những kẻ bị bỏ rơi, mãi mãi là từ dành cho tổn thương…

Với những người dứt áo ra đi, mãi mãi là từ dành cho nuối tiếc…

Xin lỗi chỉ là một động từ bất lực. Rời bỏ, vẫn là rời bỏ mà thôi.

Hãy chọn con đường dài nhất để bước cạnh nhau, khi dead-line của nỗi đau kia, chính là nỗi sợ. Víu vào đó, để vui buồn với nhau, đến lúc nào không thể. Vì buông tay rồi, nỗi sợ, sẽ thành nỗi đau.

Đâu là tận cùng cùng của nỗi đau?
-
Hè đổ lửa rồi, tháng Năm cũng đã lững lờ ngoài cửa như cô bé đỏng đảnh mới yêu. Sáng nay thấy phượng đỏ rực trong những bức ảnh trên Facebook người bạn mới đăng, nghĩ mà thấy bồi hồi…

Tháng Năm!

Cô bé ẩm ương

Nhớ cậu học trò trèo tường… đi mất

Nghiên mực chông chênh

Bút lăn dài

thẫn thờ

khô khốc!

Bài thơ còn hoài dang dở

đỏng đảnh

... chờ người viết tiếp.

Ai cũng có trong mình một tháng Năm kỷ niệm, tháng Năm chia tay. Tôi nhớ vô cùng từng đợt xà cừ đổ xuống sân trường mà nghe thời gian rất gần, rất gấp. Nhớ trò nhảy dây, lò cò, đuổi bắt, nhớ lúc nghịch ngợm trèo tường chui vào lớp buổi đi học trễ giờ…

Tháng Năm của Mười Hai thần tiên, lúc này đầu óc bạn và tôi đang bị lấp đầy bởi dãy công thức “Quang, Cơ, Lượng, Giác” dày đặc và chằng chịt hay sáng ngày sốt vó khi chưa đọc cho vanh vách “Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập…”. Có bao lâu nữa đâu mà, cái buổi học cuối…

Phút chia tay thiêng liêng, bản nhạc nào cất lên mà du dương, réo rắt, như những giấc mơ tươi đẹp chắp cánh. Mắt nhòe, lệ rơi, bàn tay bạn nắm bàn tay tôi, bỏ hết đi những giận hờn bé bỏng. Phía trước là cả cuộc đua dài, chỉ biết nguyện cầu thành công cho bạn và tôi. Một chút ngập ngừng thương ai khó nói. Một chút ngổn ngang… “Chút nữa xa rồi!”.

Thời gian cứ mải miết trôi, thảng thốt khi nghĩ về một tháng Năm ngông nghênh và khờ khạo, chênh vênh giữa cái ranh giới “trẻ con và người lớn”. Giật mình hệt như có một bàn tay vô hình nào đó, bất ngờ xô ta vào một dòng cuộc sống khác, mưu toan, tính toán hơn; phải biết “note” từ cuộc sống nhiều hơn là những dòng ghi nhớ cô giáo in đậm trong sách vở.

Tuổi học trò qua đi, ta thấm thía rằng đó chính xác là quãng thời gian đẹp đẽ, trong sáng nhất, khi những gì ban và tôi dành cho nhau là trinh nguyên nhất, không mảy may vụ lợi. Sẽ chỉ có duy nhất một lần trong đời, cái thời bao cấp bố cho bạn mượn chiếc áo trắng mới, bạn bè mẹ nhường nhau miếng đậu, lạng thịt, cái thời bạn ngược cả đoạn đường nắng chói chang chở tôi đi học trên chiếc xe đạp phượng hoàng… Một lần thôi!

Thi thoảng ngồi ngẫm lại, tôi vẫn thấy tiếc một vài người bạn của cái tháng Năm ngày xưa... Có những mối quan hệ tưởng như “thiên trường địa cửu”, hóa ra cũng dễ dàng trôi tuột đâu mất. Bạn đó, tôi đây, gần mà ngỡ như xa lắc, rộng hoác!

Cả hai đều vin vào sự trưởng thành, khi mà những “cơm, áo, gạo, tiền” cứ như một đám mạng nhện rối rắm cuốn chúng ta vào, dẫn theo nhiều phía! Ừ, biết là mỗi người có một trí hướng riêng, một mối quan tâm khác nhau, biết là chẳng thể giữ mãi nhịp đập đồng điệu xưa cho những trái tim vốn dĩ thiếu kiên định lại còn non nớt, nhưng sao vẫn nặng một tiếng thở dài…

Tháng Năm mùa chia tay!…
- -
Có những mùa yêu chưa xa đã nhớ, có những mùa chở thương nhớ vội quá chẳng kịp về…

Thời gian trôi qua kẽ tay, đưa mùa hạ cuối chợt về ngẩn ngơ chẳng cho ai kịp giữ. Tuổi học trò trôi đi trên từng trang lưu bút, mùa phượng cuối ùa về cho ai tiếc những tà áo dài trắng bay…

Giữa sân trường vắng nghe tiếng lá rơi như chạm vào thời gian, chạm vào mùa những ngây ngô và hồn nhiên của lũ học trò ngày xưa chưa kịp lớn…

Hạt bụi phấn rơi chưa kịp vương mái tóc thầy bạc, đã làm nhòe nước mắt mi ai trong những tiết học cuối cùng…

Những dòng lưu bút vết mực chưa kịp hong khô, tiếng nấc môi ai đã rung lên nghẹn ngào, khắc khoải…

Tiếng đàn lặng lẽ câu hát chia tay, xa mà gần lắm, mùa phượng cuối đang chập chững ngoài thềm…

Thời gian vội vã trôi chẳng giữ cho ai, và cũng chẳng đợi ai. Chỉ kịp trao cho nhau những nụ cười nuối tiếc…


Một ánh nhìn bảng lảng buồn nơi cuối hành lang heo gió, mai xa rồi khoảng kí ức này biết cất vào đâu?

Những cái ôm siết chặt vai nhau, tiếng khóc nấc lên những hẹn ước về một chân trời mới… Một thời áo trắng trong veo và tinh khôi đến thế, ôm sao cho hết, ôm sao để được tròn đầy cho những gì đã qua…

Bước thời gian chầm chậm ám bụi trên những bức tường rêu phong, cánh cửa gỗ nguệch ngoạc những hồn nhiên của một thời bảng đen và giấy trắng… Bằng lăng tím dấu buồn e ấp, phượng hồng buồn che nắng đứng ngẩn ngơ…

Cô học trò – áo dài tung trong gió, có mắt ai buồn bẽn lẽn đứng nhìn theo…

Cơn mưa cuối chiều chở nhớ và thương, những vòng xe quay đều rồi cuộn những tháng năm hóa thành kỉ niệm.

Ghế đá lặng im không nói, những ô gạch lát buồn tênh không muốn cất lời…

Tiếng ríu rít ve sầu kêu trên vòm lá, tiếng mùa hè lại đến, tiếng một mùa học trò nữa lại đi…

Mùa phượng cuối gọi buồn về cho những luyến tiếc thời gian… Mùa không ai bảo ai, mắt buồn ngấn lệ…

Có những mùa yêu chưa xa đã nhớ, có những mùa chở thương nhớ vội quá chẳng kịp về…

Góc sân trường, một cánh hoa rơi mong manh cho mùa hạ cuối… Và còn mãi trong tim ta, những dấu yêu một thời…
- -
(Vuonyeuvn.com) - Tháng Tư là những ngọt lành của nụ hoa loa kèn chớm nở, là bàn tay cô gái nâng niu những tinh khiết và trong veo ấy, là mắt trong mắt ai nhìn say đắm cô gái bên đóa hoa loa kèn...

Sáng nay thức giấc, xé tờ lịch treo tường, chợt giật mình nhận ra những ngày tháng tư đã về. Lòng nũng nịu trẻ con, con gái nhắc mẹ nhớ mua bó loa kèn cắm nơi góc phòng học. Loài hoa trắng muốt tinh khôi, lá xanh thanh mảnh, thơm dịu dàng thanh nhã, mà sao quấn quyện tâm thức đến như thế.
Mẹ xoa đầu con gái, vuốt mái tóc dài đen óng, kể cô nghe về truyền thuyết loa kèn, về người con gái mỏng manh mà mãnh liệt, dại khờ mà thủy chung, đến phút cuối đời vẫn vẹn tròn một tấm lòng yêu thương, để rồi từ trái tim người thiếu nữ trắng trong ấy, mọc lên những đóa hoa tinh khiết, trắng ngần tỏa ngát một mùi hương dịu ngọt của tình yêu chung thủy và sự bao dung, cao thượng.
Một điều gì đó tinh khiết nảy nở trong trái tim non dại của cô bé. Hay trái tim thiếu nữ nào cũng có một đóa loa kèn tinh khôi mới kết nụ?
Những ngày tháng Tư, rảo bước lang thang trên những con phố Hà Nội muôn thuở vắng và yên bình vào những sáng tinh mơ. Trời thật biết chiều lòng người, nắng nhẹ xuyên những sợi trong như thủy tinh, gió hiu hiu ôm ấp đất trời. Những gánh hoa rong chở những bó loa kèn rong ruổi khắp thành phố.Những vòng xe quay đều, quay đều, chậm rãi như những nhịp trái tim cần lắm an nhiên trong những ngày tháng tư rất hiền.
Hà Nội trong trẻo đến lạ mỗi mùa hoa đến những gánh hàng hoa tự khi nào đã trở thành nét đẹp bình dị mà kín đáo của mảnh đất ngàn năm văn hiến. Ừ thì, giữa những xô bồ và ồn ã, những người yêu hoa, yêu Hà Nội vẫn còn giữ chút lòng thanh, mua những bông hoa loa kèn, để mà thưởng thức vẻ đẹp chỉ có một lần trong năm.
Rồi đâu đó, người ta thấy những nụ cười trong sáng không vướng phiền lo của những tà áo dài trắng học trò bên cạnh hoa loa kèn. Không biết tự bao giờ, nhớ đến loa kèn, là nhớ đến những thiếu nữ chưa tròn đôi mươi e ấp bên hoa. Là những buổi chiều đến lớp, bó hoa trắng nằm gọn gàng dưới ngăn bàn của ai đó.
Vì người ta sinh ra đã là hoa đất, hay loa kèn sinh ra là để sóng đôi với loa kèn. Cũng đâu cần bận tâm, bởi bên kia đường, chàng nhiếp ảnh gia trẻ tuổi đang cố gắng thu ống kính, ghi lại những khoảnh khắc đẹp nhất của người - hoa. Biết đâu đấy, thật tình cờ, hoa loa kèn se duyên cho chàng trai và cô gái một mối tình trong và ngọt, dịu và ấm như loài hoa thuở ban đầu.
[Tải ảnh]
Lẩn khuất trong một ngõ nhỏ của những mái nhà nhấp nhô, giọng cô Bống dịu dàng vang lên, tròn, trong và rõ, cất tiếng ca “Tháng Tư về”:
“Em mơ mơ về con đường nhỏ
quanh co lối mòn hoa dại nở,
chỉ mình em bên anh bên anh…”
Lòng người con gái thổn thức một nỗi niềm tháng Tư. Âu cũng là nỗi niềm của hoa loa kèn em ơi, loài hoa của tình yêu người thiếu nữ. Ngoài kia, những bông loa kèn đang vươn mình đón lấy tháng tư xanh như đường chân trời…
Tháng Tư về, có một loài hoa cho riêng em!
- -
(Vuonyeuvn.com) - Tôi còn nhớ cái ngày đi học đầu tiên của lớp 6 thật là tuyệt làm sao. Cái bở ngở vì một ngôi trường mới với nhiều thầy cô mới, bạn bè mới. Năm đó tôi thuộc dạng lùn nhất lớp, thật là nực cười nếu đem so sánh với truyện cổ tích Nàng Bạch Tuyết Và Bảy Chú Lùn thì tôi còn tội tệ hơn. Hồi đó mẹ thương tôi lắm. Vào lớp 6 mẹ dục ba mua cho tôi chiếc xe đạp mới. Ba tôi là người thẳng thắng khó tính, nên tôi không dể dàng thích gì được đó. Nhiều lần mẹ súi dục ba ngon ngọt để ba mua xe đạp mới cho tôi, nhưng ba nhất quyết không chịu. Thế là tôi khóc, khóc nhiều lắm. Từ nhà tới trường hơn khoảng 12 cây số, mà chiếc xe đạp củ kỷ thì chẳng còn bao nhiêu tuổi thọ để đưa tôi đi đưa tôi về ngày ngày đến trường với quảng đường xa như vậy. Thấy tôi khóc mẹ dổ dành tôi và hưa mua cho tôi chiếc xe mới. Mà thật ra mọi người nghỉ sao thì sao thì tôi không biết chứ lúc đó tôi cũng xét được vào dạng người làm biến nhất. Vì để mua cho tôi chiếc xe mới, mẹ ngày nào cũng lên rừng đốn củi về bán để kiếm tiền mua xe cho tôi. Kinh tế gia đình tôi lúc đó mà nói không phải khoe khang chư cũng có tiếng tăm trong xã. Vậy mà mẹ phải lặn lội mấy ngày trời đội mưa dầm nắng để thoả lòng mong ước của tôi. Danh là làm biến nhưng tôi vẫn đẻo theo mẹ để đốn củi vì sợ mẹ buồn khi 1 mình trong rừng. Hôm đó khi đốn củi xong mẹ bảo tôi đứng chờ mẹ, rồi mẹ tôi đi vòng quanh cái chòi của những người trông coi rừng không biết để làm gì. Tôi chờ 1 hồi thật lâu mẹ mới trở lại, trên tay mẹ cầm cái bao niloon mà tôi cũng chẵng quan tâm đó là gì. Rồi tôi cùng mẹ đi về nhà. Thế là ngày hôm sau đến trường tôi đã có chiếc xe đạp mới toanh. Hôm đó đến trường tôi không còn ngại với bạn bè về chiếc xe củ kỷ như ngày xưa nửa. Ngày học đầu tiên trôi qua thật là nhanh trong tích tắc. Lúc tan học tôi đạp xe thật nhanh về nhà thì mẹ đã bày sẳn mâm cơm trong bàn đợi tôi về ăn. Như thường ngày thì tôi phải ăn cơm nguội mà mẹ nấu để lại. Vì mẹ thường phải đi làm đến tận chiều tối mới về. Buổi cơm hôm đó mẹ đã nấu món canh khổ qua mà tôi thích ăn nhất. Mẹ nấu món canh khổ qua cho tôi vì mẹ biết tôi rất thích ăn món đó. Tôi chỉ thích món canh khổ qua do mẹ nấu mà thôi vì mẹ nấu món đó không bao giờ đắng. Có hôm ăn cơm cả gia đình mà ba rầy tôi là đứa hư ăn vì nồi canh chưa ai được ăn mà sạch sẻ rồi. Và rồi món canh đó là lần cuối cùng tôi được ăn do chính tay mẹ nấu. Vì sau đó 1 tháng ba đã mắc bệnh ho lao phải sống cách ly nên không làm lụng gì được. Chỉ còn lại mình mẹ lặn lội đi làm kiếm tiền lo thuốc men cho ba và mấy anh em tôi đi học. Mẹ rất vất vã phải làm những công việc nặng nhọc để đủ tiền chạy bệnh cho ba. Một năm trôi qua bệnh tình của ba thì không dứt mà đổi lại mẹ không còn là mẹ của ngày xưa nữa. Mẹ đã phả lòng 1 người đàn ông khác. Lúc đó chỉ có tôi và 3 đứa em tôi biết được chuyện. Tôi thì chưa biết suy nghỉ gì cả, chỉ biết mẹ làm như vậy là không được. Tâm sự với mẹ thì mẹ đâu ghi vào lòng. Rồi cứ thế ngày tháng qua đi, và món canh tôi thích không còn như ngày nào nữa. Năm tôi vào học lớp 8 thì cuộc sống gia đình tôi không còn là mái ấm nữa. Mùa hè năm đó ba tôi đã lành bệnh và biết được chuyện mẹ có mối tình âm thầm nên suốt ngày suốt tháng toàn là đây ấp tiếng cải vả chửi bới lẫn lộn tiếng khóc của mẹ trong căn nhà nhỏ. Ngày khai trường năm đó là ngày cuối cùng tôi đặt chân đến ngôi trường thân yêu. Ngày cuối cùng được gần mẹ ngày cuối ở lại với căn nhà yêu thương. Và là ngày tôi buồn nhất, ba đưa tôi và các em tôi về quê nội là Quảng Trị bây giờ, đưa tôi xa mẹ, xa bạn bè, xa tuổi thơ và món canh khổ qua ngày nào.
Tôi xa mảnh đất Bình Thuận đã 12 năm. 12 năm xa mẹ, xa bạn bè để rồi tôi nghỉ đến lúc phải đi tìm lại những gì đáng thuộc về mình. Tôi trở về nơi quê hương đã sinh ra tôi và nuôi tôi lớn những ngày thơ để tìm ký ưc. Bạn bè tôi còn đó, ngôi trường yêu dấu vẫn còn đó, quê hương tôi vẫn còn đó, nhưng mẹ tôi không còn đó với nồi canh khổ qua ngày nào. Và rồi tôi vẫn đi tìm, tìm mẹ của tôi, tìm canh khổ qua của tôi. Cuối cùng tôi cũng tìm được mẹ, nhưng không tìm được món canh ngày nào. Cuộc sống của mẹ bây giờ không phải là mẹ của tôi ngày trước nữa. Mẹ không còn là người đốn củi như ngày xưa, không còn là người toan tất như mười mấy năm về trước. Tôi buồn nhiều khi từng ngày chứng kiến mẹ mình kiếm tiền bằng thể xác. Tôi không biết làm gì để đối diện với những người quanh mình nữa? Tôi muốn nói với mẹ rằng Con thèm được ăn món canh khổ qua mẹ nấu nhưng làm sao tôi có thể thốt lên thành lời khi đứng trước tôi không phải là hình ảnh của mẹ ngày xưa. Giờ đây tôi cảm thấy ghét mẹ lắm, nhiều lúc tôi nghỉ sẽ hận mẹ suốt cuộc đời. Nhưng rồi tôi sẽ là đứa con không có hiếu. Dù ghét và giận mẹ nhiều nhưng tôi không thể cắt đứt từ bỏ mẹ được. Ngày mai tôi xa mẹ và quên món canh khổ qua đau buồn. Thời gian dần trôi qua nhanh và tôi luôn mong rằng một ngày nào đó gần nhất trong tương lai mẹ sẽ quay về với gia đình của tôi cho các em tôi không còn bất hạnh. Cho tôi không phải buôn ba đi tìm cái quên nữa. Và sẽ cho tôi được mải ngày ngày ăn canh khổ qua do mẹ nấu.
Mẹ ơi con thèm....!

Cái Hữu Thanh
- -
(Vuonyeuvn.com)Cha! Mẹ! Đã bao nhiêu lần con khóc rùi người có biết. Đáng lẽ ra cuộc sống của con và các em là phải xung sướng, phải ăn no mặc ấm. Đáng lẽ chúng con cũng phải có 1 mái ấm gia đình như bao người khác. Cuộc sống tình yêu và hạnh phúc là gì mà con chưa hề hay biết hởi cha mẹ. Con và các em sau này sẻ ra sao cuộc sống sẻ như thế nào người có biết không? Chẳng lẻ chúng con phải lạnh lùng với thế giới nhân loại hay sao. Đã bao nhiêu năm con đi tìm ý nghĩa cuộc sống này bởi vì con không tin dòng đời sẽ bạc bẻo với con. Con luôn mong rằng sự tìm kiếm sẻ được như ý muốn nhưng không con đã không thể bởi vì cha mẹ là người cản lối con. Con đã tuyệt vọng với cha nhiều lắm cha à, vì sao cha không hiểu rằng chúng con đang cần gì mong ước ra sao. Suốt năm suốt tháng cha luôn làm khổ cho con. Cha không hiểu được cho con, giờ nào lúc nào cha cũng chỉ một từ mà thôi tiền. Cha có biết rằng cuộc sống của con như thế nào không? Con đau khổ lắm, khi nhận được điện thoại của ba. Lúc nào cũng vậy đầu tiên là cha sẽ hỏi con tiền rồi sau đó tắt máy mà không cần hỏi thăm con như thế nào công việc làm ăn ra sao. Đả 7 cái xuân rồi con chưa biết cái tết là gì, con không muốn về nơi u ám đó cha có biết không? Can nhà của gia đình mình đối với con bây giờ chỉ là một nơi tối tăm lạnh lẽo. Những gì cha mẹ đã để lại cho con và các em con sẽ là một nỗi đau nhất trong đời. Có lần con nhớ như in vào thịt da mình, cha đánh đập hành hạ con và các em, con đã có tâm sự về những gì con mong muốn là hạnh phúc gia đình cha chẳng màng rỉ gì chỉ khoét cho con thêm lòng thù hận, cha còn nhớ đã nói với đứa con trai của cha như thế nào không? Tao bây giờ không cần hạnh phúc. Câu nói đó đã làm cho trái tim con tổn thương cha có biết không hả? Con hỏi cha hạnh phúc cha không cần thì cha cần gì? Chỉ một từ duy nhất của cha là tiền. Con đã đau khổ như thế nào cha biết không? Và con mất đi cảm giác những cảm nhận của 2 tiếng gia đình không còn nửa trong con. Con đã tự hỏi lòng mình có phải chúng con là con của cha mẹ không? Mà sao mọi người lại đối sử với chúng con như thế? Còn mẹ nữa mẹ có biết rằng chúng con mất mát những gì không? Những điều giản đơn thôi chúng con cần sự quan tâm chăm sóc của mẹ, mười mấy năm rồi mẹ có biết chúng co phải sống như thế nào không? Mỗi lần em con bị cha đánh con lại mơ ước giá gì mẹ có ở đó bên vực và bảo vệ cho em khỏi những trận đòn. Con lớn rùi con tự lo lắng cho mình được nhưng em con nó không làm gì được. Nó là một đứa tật nguyền mà mẹ. Con tìm gặp mẹ sau mười mấy năm cách biệt cũng chỉ vi quan tâm đến cuộc sống của mẹ có tốt không, nhưng mẹ à. Con thất vọng lắm con không nghỉ đó là mẹ của con nữa. Con không nghỉ và tưởng tượng nỗi bao năm qua mẹ không nhớ tới chúng con là vì vui chơi với những thứ dơ bẫn đó. Con cứ ngở cuộc sống của mẹ rất khó khăn nên không bận tâm đến chúng con. Nhưng nào ngờ trớ trêu là khác, mẹ có biết mẹ đang làm gì đó không hả mẹ. Những đồng tiền đó rất bẫn thỉu mẹ có biết không hả? Con mong rằng các em của con sẽ không hay biết chuyện này. Và con hy vọng con không phải là con của mẹ. Mẹ của con, con xem như là con là 1 đứa trẻ mồ côi không có mẹ vậy. Ngày mai đây trên đường đời con đi sẽ không còn hình bống mẹ nữa coi như mẹ đã chết rồi. Hạnh phúc của con sẽ tự còn tìm thấy.

- -
(Vuonyeuvn.com)Có người đứng trước biển, sóng nhẹ nhàng vỗ về bờ cát, biển bao la và bầu trời xanh thăm thẳm... Bức tranh có vẻ bình yên nhưng trong lòng người chưa chắc đã bình yên.


Có người đứng đầu sóng, ngọn gió, biển cuồn cuộn sóng cao và gió cứ hung hăng hất tung mọi thứ... Họ vẫn bình thản đối diện và chống chọi, rồi trở về bờ an toàn. Sự bình yên, tĩnh tâm luôn giúp họ vượt qua trong những lúc khó khăn nhất.

Vậy bình yên là gì? 1001 cách con người cảm nhận về sự bình yên.. Nói chung chung, đó là khi tất cả mọi thứ đều yên ổn, êm đềm, hòa bình, khi mà lợi ích không bị xâm phạm và ngược lại bản thân không xâm phạm đến lợi ích người khác. Hoặc nhiều người từng định nghĩa theo một cách đơn giản hơn, "Bình yên là... trải qua một ngày làm việc chăm chỉ, ý nghĩa, xách giỏ về nhà, ăn uống, cười nói, xem ti vi, đọc sách, ngủ... Bình yên là khi ta biết vẫn còn có một ngôi nhà nhỏ và những người thân đang chờ ta về... "

Có rất nhiều định nghĩa về sự bình yên, vì mỗi cá thể là một cuộc đời, cuộc đời người này không giống người khác, vì thế sự bình yên trong họ cũng khác.

Làm thế nào để sống bình yên? Đó là một câu hỏi lớn và lại cũng có 1001 cách trả lời khác nhau.

Liệu có thể bình yên khi một ai đó làm ta quá thất vọng, tất cả những gì họ gây ra có thể làm xáo trộn cuộc sống của ta? Ta cảm thấy bất mãn, như một giọt nước làm tràn ly và muốn vứt, muốn hất tung tất cả mọi thứ. Ta tức giận, muốn trả thù, muốn họ phải khổ sở, điên khùng, khốn khổ khốn nạn, ê chề và thất bại. Ta muốn tất cả mọi người đều quay lưng lại với họ, muốn họ phải biết đau như chính những gì ta phải chịu đựng, họ chứ không ai khác phải gánh chịu một kiếp sống đau khổ, dằn vặt gấp nghìn lần họ đã gây ra...

Nhưng, thực tế, họ vẫn sống đầy đủ, thỏa mãn, tự tin, ung dung, thách thức. Thành công đang vẫy gọi và vẫn còn tiếp tục dùng nhiều thủ đoạn để thành công hơn nữa... Có vẻ những ý nghĩ nguyền rủa, ác ý kia dành cho họ đều vô ích. Họ vẫn ở đó, nhơn nhởn, cười nhạo, đắc thắng, đắc ý, thách thức và quan trọng hơn: họ cố tình gây tổn thương ta và không có ý định ân hận, hối tiếc.

Một sự thật không thể chối cãi, chính ta là người đau khổ nhất, ta không được gì, trả thù họ, nguyền rủa họ, cầu mong cho họ phải khốn đốn.. tất cả chỉ làm chính bản thân ta mệt mỏi, biến chất, đánh mất mình, mù quáng, điên khùng và chẳng làm việc gì ra hồn!

Đạo Phật lấy con người làm gốc. Phật giáo không gieo rắc nỗi sợ hãi trong lòng người. "Cái tốt sẽ mang đến cái tốt, và cái xấu sẽ đem đến cái xấu", "Mỗi hành vi đều có hậu quả của nó" (every action has its reaction). Đó là những quy luật tự nhiên. Theo đó con người "Gieo nhân gì thì sẽ gặt quả nấy". Mọi khổ lạc của con người trong cuộc sống này không phải do ảnh hưởng từ bên ngoài mà là do hành động từ chính con người tạo ra trong thời hiện tại hoặc trong những tiền kiếp hoặc gần hoặc xa.

Không có một đấng thần linh nào có quyền năng cứu rỗi được con người. Phật tử, theo lời Phật dạy, phải tự mình thắp đuốc lên mà đi. Con người phải tự cứu lấy mình. Chúng ta tin rằng bất cứ ai cũng có thể hưởng được niềm hạnh phúc thiên giới nếu họ thực hiện lối sống chân chính.

Khi mà con người có tiền bạc, quyền lực, khi mọi sự trên đời này diễn ra tốt đẹp thì con người thường có cảm giác ít cần đến bạn. Nhưng khi địa vị và sức khỏe suy giảm, con người nhanh chóng nhận ra sự cần thiết của những người bạn... (trích Phật giáo đại chúng - Lê Hữu Tuấn).

Thế đó, đạo Phật từ bi đã thổi vào tâm hồn kẻ đang mang nỗi đau, ý định trả thù... những tư tưởng nhân văn và an lạc để khai sáng.

Tôi đi tìm bình yên, tôi loay hoay đi tìm và sau cùng đã tìm thấy. Một điều quan trọng là phải biết chấp nhận và tha thứ, phải học cách tha thứ. Chúng ta không phải là thánh để sẵn sàng bao dung. Trong cuộc sống hằng ngày, đôi khi ngay cả người thân yêu nhất cũng có thể khiến ta đau lòng. Song tha thứ là một việc đáng làm, nó không chỉ mang đến sự khuây khỏa mà còn rất có lợi cho sức khỏe. (trích Học cách tha thứ)

Đừng hỏi tại sao và đừng chờ đợi lời xin lỗi.

"Cái tốt sẽ mang đến cái tốt, và cái xấu sẽ đem đến cái xấu", "Mỗi hành vi đều có hậu quả của nó". Đó là những quy luật tự nhiên. Theo đó con người "Gieo nhân gì thì sẽ gặt quả đó"
-
(Vuonyeuvn.com)Lâu rồi em chưa viết nhật ký trên blog, vì nỗi sợ người khác đọc được tâm tư và tình cảm của mình. Vắng anh không có nghĩa là từ nay em mất mọi thứ, nhưng sao trong trái tim vẫn nhói lên một cách kỳ lạ. Nói làm sao nhỉ, nó như cây gai mà dù cố gắng đến mấy em cũng không gỡ nó ra hoàn toàn được.
Nếu như người con gái ấy cho anh nhiều niềm vui thì đáng ra anh phải cười chứ. Mỗi lần ol là mỗi lần em thấy nick anh sáng, chắc có lẽ anh đang nói chuyện với cô ấy. Lúc ấy em nghe đắng quá, em cũng đã từng như cô ấy, sống trong hạnh phúc của tình yêu có anh. Nhưng giờ đây mỗi lần ol em cũng chĩ lặng lẽ hoàn thành những công việc mà bạn bè nhờ giúp hay trao đổi những vấn đề học tập khô khan. Em mơ được nghe anh quan tâm biết dường nào, ước được nghe anh trách em không ngoan. Nhưng có lẽ nó chỉ còn trong kỹ niệm xa vời. Đêm rất dài, nick anh vẫn sáng, thứ ánh sáng như giết chết trái tim em. Đôi khi em nghĩ mình nên đổi nick yahoo đi nhưng rồi em thôi vì làm như vậy chẳng khác nào nói với anh em không thể quên anh được. Lòng kêu hảnh của một người con gái không cho phép em làm thế, nhật ký tình yêu của em và anh trên blog em vẫn giữ nguyên vẹn. thế nhưng mỗi lần nhìn nó là mỗi lần nước mắt em chực chờ trên mi mắt. Biết phải làm gì khi cố quên thì lại càng nhớ, mà cố nhớ thì quá ngu ngốc. Thứ cảm giác tình yêu đẹp đẽ khi xưa trong lòng em bây giờ thành nỗi ám ảnh khôn nguôi. Ban ngày em có thể né tránh gặp anh, hay giả vờ không quen biết, em biết mình đan lừa gạt chính mình nhưng có lẽ như vậy nó mới làm em thấy mình có bản lĩnh hơn. Quên anh là quên thứ tình cảm dành cho anh, mà càng yêu em càng thấy mình lún sâu vào vũng bùn ấy. Quên anh thì em không làm được mà cũng không thể nhớ anh. Khổ sở quá anh nhỉ? Em bây giờ mới biết mình vô vụn như thế nào, mới biết rằng mình cũng yếu đuối như bao nhiêu người con gái khác. Một người thất bại trong tình yêu họ sẽ tuyệt vọng, em cũng như thế nhưng mà nếu anh gặp em chắc anh sẽ nghĩ rằng em đã quên anh được rồi. Mặt nạ em quá dày và tinh tế anh à, từ lúc chia tay anh trên mặt em đã gắn một chiếc mặt nạ vô hình. Có thể sau này nó sẽ biến mất, rồi thay thế một tình cảm mới nhưng mà hôm nay em biết mình đã quá khổ sở rồi. Biết mai sau còn thứ tình yêu như lần mới yêu này không?

Theo: Amina_dung - http://diendan.vuonyeuvn.com
-