Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos

“Em bước đôi chân trên đường lặng lẽ
Hoa mai hồng ôm mỗi gót chân qua
Em bé nhỏ giữa cuộc đời muôn ngã
Bảo vệ mình bằng đôi mắt thờ ơ”


Đóng quyển nhật ký lại, Nghi thẩn thờ nhìn khóm hoa dại ngoài hiên cửa sổ. Những ánh nắng lung linh khẻ hôn lên những phím lá, ngọt ngào bung những ánh sương mai rơi rụng.
Hai ngày, hai ngày chính cô trốn mình trong góc tối, cố gắng phân tích tình cảm của mình. Nhưng càng phân tích cô lại càng thấy rối hơn.
Phong của cô, cơn gió tình yêu đã một thời làm cô say đắm. Tình yêu vừa ngọt ngào lại cũng vừa mang nhiều nước mắt. Thi vị của tình yêu làm Nghi cảm thấy sợ, sợ những ngọt ngào rồi như gió tan ra, khuất trong hư vô mờ ảo. Cánh cửa tình yêu cô khép lại rồi, dù với Phong giờ đây cô còn yêu nhiều hay thế nào nữa cô cũng đành im lặng như một lớp bảo vệ mình. Anh…chỉ còn là dư âm mà thôi!
“Bing boong, bing boong”
Tiếng chuông cửa reo vang, làm Nghi giật mình quay lại hiện tại. Vội mở cửa, thấy Linh tóc vươn đầy những chấm nước đang chạy ùa vào nhà.
- Sao thế?
Linh vuốt bờ tóc đầy nước rồi nhún vai:
- Gặp kẻ không bình thường.
Nghi tò mò nhưng im lặng, quá rõ cái tính hay đùa của Linh. Ngồi xuống ghế, Nghi đưa mắt dò xét nhìn cô bạn.
- Sao nhìn ghê vậy nhỏ?
- Nghi ngờ!
- Nghi ngờ ư? Sao mà lắm chuyện thế, đi chơi không?
Nghi ngạc nhiên, trợn mắt:
- Trời, mới sáng chạy qua đi lại muốn đi chơi à. Tớ không đi nhé.
- Why? Thôi, hiểu rồi, chắc hôm nay có hẹn với anh nào à?
Đánh nhẹ vào vai bạn, Nghi dỗi:
- Nói gì thế, hôm nay có hứa đi dạo phố với mẹ rồi. Hẹn Linh hôm khác đi.
Ngã người ra ghế, Linh uể oải:
- Chán gớm, ê mà nhỏ nè!
- Hử?
Linh cười mỉm:
- Hôm trước đi chơi thấy hai anh chàng ấy thế nào?
Ngiêng đầu, Nghi giả vờ:
- Hôm nào?
- Hôm trước đó, hai anh chàng Phong và Vũ ấy! Thấy thế nào?
- Eo, thế nào là thế nào?
Linh lườm bạn:
- Biết người ta hỏi gì mà giả vờ à? Đánh bây giờ.
- Tha cho tớ, cậu chả bảo họ đẹp trai sao. Nhìn cũng được, nhưng cái anh chàng tên Vũ ấy…ấn tượng với tớ nhất.
Linh tò mò:
- Vì sao?
- Ừ thì trong anh ta giống một lãng tử, một phong cách ….chả biết nói sao.
- Khổ thế, sao mà luôn ấp ửng, chán thật!
Nghi phì cười, cô không phải không hiểu ý Linh nhưng lại gạt đi, cô bé này luôn tìm ra những trò khiến cô nhức đầu.
- Uống cà phê nhé, để tớ pha cho.
Nói rồi cô vội vàng xuống bếp, bỏ lại Linh một mình ngồi ở phòng khách.
Tâm trạng Nghi đang bối rối, cô không muốn để Linh biết. Với cô những chuỗi ký ức trầm lặng thì cứ để nó trôi đi. Linh vốn tò mò, và rồi ai biết cô còn làm gì khiến mình phải dỡ khóc dỡ cười.
***

- Chị, cái phong linh này bao nhiêu vậy chị?
- Ukm, 50 nghìn em.
Trả tiền xong, Nghi mỉm cười mang chiếc phong linh về. Chiếc phong linh bằng thủy tinh, hình hai con hạc, trong suốt và thanh thúy. Nghe như tiếng nhạc của một bản đàn giữa rừng thu êm vắng, như tiếng đàn gọi một giấc mơ hoang.
Đang lan man với những ảo ảnh về phong linh bỗng “choang” một cái, toàn bộ con hạc thủy tinh của cô vỡ ra cũng với sự đau nhói ở tay. Nghi vừa giật mình vừa thộn người nhìn những mảnh thủy tinh dưới đất, rồi ngơ ngác nhìn tội phạm đang ung dung đứng đằng kia. Vừa tức, vừa giận, vừa đau làm Nghi như bị choáng, cô không biết phải làm gì.
Vội vã ngồi xuống, nhặt mảnh phong linh vỡ ta, chưa động vào đã bị một bàn tay lôi xệch lại:
- Cô bị điên à?
- Đau, anh làm ơn bỏ tay tôi ra được không?
Chàng trai vội bỏ tay cô ra, nhướng mắt:
- Đúng là ngu ngốc.
- Anh…mặc kệ tôi. Anh làm vỡ đồ của tôi, anh…
Nghi chẳng biết nói sao, vì dù bắt anh ta đền cũng không tìm được phong linh cô vừa ý. Vừa tức giận vừa bối rối làm gương mặt cô hồng nhuận.
- Thôi, anh đi đi.
Chàng trai hơi ngỡ ngàng, rồi thích thú nhìn cô:
- Tôi sẽ đền!
- Không cần đâu, tôi chỉ thích cái này thôi.
- Cô đúng là ngốc!
- Nè, anh mới ngốc đó, sao cứ mắng người khác thế, anh là người có lỗi mà. Anh…tôi…
- Cô sao? – Chàng trai có vẻ hứng thú, mỉm cười.
- Tôi đúng là xui xẻo mà. Anh biến cho tôi nhờ.
- Cô bé, chúng ta quen nhau đấy, không nhận ra tôi à?
Nghi lườm anh:
- Anh quen tôi à? Nhưng tôi không quen anh!
Chàng trai bật cười:
- Đúng là không quen, nhưng tôi biết cô, Phương Nghi.
Nghi hơi nhướng mi, nhưng thờ ơ:
- Tôi cũng biết anh đấy, Khánh Vũ!
- ha ha, chịu nhận rồi nhé, không ngờ đây mới là cá tính thật của cô, không sai với tôi đoán.
- Anh đúng là tự cao quá đáng, chuyện của tôi thì liên quan gì anh.
Khánh Vũ thờ ơ, rồi kéo tay Nghi đi nhanh qua con phố đông làm cô ngạc nhiên đến trợn tròn mắt.
- Nè, anh định đưa tôi đi đâu, nè… anh bị điếc à…anh buông tôi ra…
Tiếng Nghi vang lên hòa vào tiếng xe cộ lạc hẳn. Đến một cửa hàng phong linh, Vũ mới dừng lại:
- Đấy cô vào chọn cái mình thích nhất đi, xem như tôi thường.
Nghi xoa cổ tay bị nắm, bực bội nhìn Vũ:
- Anh không hiểu lời tôi nói à, cái đó, tôi không thích.
- Cô thích cái gì?
- Tại sao phải nói cho anh biết, tôi thân với anh lắm à?
Vũ cười nhẹ, áp sát vẻ mặt phong trần vào mặt Nghi:
- Tôi chính là không muốn liên quan gì đến cô đó.
1s 2s, vẻ mặt Nghi giận đến đỏ ửng, hài lòng về phản ứng của cô, Vũ đứng sọt tay vào túi quần ung dung nhìn vào cửa hàng phong linh. Tiếng phong linh lại vang lên, nhưng sao không làm dịu lại cơn giận của Nghi, cô im lặng nhìn anh rồi bước đi. Đi được một quãng cô dừng lại nói:
- Tôi cũng không hề muốn liên quan đến anh, anh có thể đem tất cả mọi người ra để đùa nhưng tôi lại không hề thấy điều đó là của một người bình thường. Tôi và anh tốt nhất nên lánh xa nhau thì hơn. Chào anh!
Nắng tỏa xuống, bóng cô in dài một quãng. Vũ cũng ngẫng ngơ, chìm vào cảm giác xa lạ.

Hết Chương 2

-
Ly cà phê đen trước mặt, lóng lánh trong từng giọt đen huyền mờ ảo. Đêm, lại mờ dần trong không khí lành lạnh, nhiệt độ xuống thấp, không gian như phủ một tầng hơi ẩm. Ngồi trong nhà, chẳng có gió, chỉ nghe tích tắc tiếng đồng hồ gõ nhịp, tiếng lóc cốc từ bàn phím vi tính.

Mở facebook, có tìm trong những chấm xanh một cái tên quen thuộc nhưng cứ thế tìm và tìm, ảo ảnh như chính lòng mình không muốn chạm vào. Đèn neon sáng rực, cô lại không biết làm gì, thơ thẩn nhìn vào khoảng không vô định, đêm đen và cũng chính lúc này cô thấy mình quá cô đơn.
Lâu lắm rồi cô không uống cà phê, vì sao ư? Chính cô cũng không hiểu mình quên cảm giác đăng đắng ở bờ môi khi nào. Có khi là nén cảm giác ấy vào trong, để cho những nốt trầm bỗng lắng sâu vào lòng ký ức, chôn sâu vào đáy vực bí hiểm và phong phú của mình. Nhẹ thở dài, nhắm nháp nhẹ một chút cà phê, mùi thơm bốc lên mũi, vị đắng thắm vào môi làm cô nao nao.
Cô nhớ đến mùa đông rét bên khung cửa nhỏ, chiếc áo bông và cả những con hạc bằng giấy. Đó là ký ức êm đềm và nhỏ bé trong cô. Ngày xưa ai đó bảo cô là cô bé con thích khóc và hay dỗi, và mỗi lần như thế cô lại có thêm một con hạc giấy nhỏ xinh xinh. Và bây giờ cô là một chiếc lá cuối thu âm thầm và lặng lẽ, sẵn sàng đón mùa đông đến, hứng chịu những cơn gió bất lạnh người.
Không, cô yếu đuối quá, mong manh quá và dường như người ta chẳng để ý đến hiện diện của cô trong cuộc sống này. Cuộc sống vô cảm và lạnh lùng đến thế, nhưng biết đâu ấy chỉ là hiện tại….





Tin nhắn đến!
“Đi chơi không bạn?”
Cô cầm điện thoại, đầu óc mơ màng, đi chơi ư, cô ngồi dậy cố xem lại thời gian biểu trong đầu. Hôm nay chủ nhật, hình như không có gì làm.
“Đi, đến chỗ tớ nhé!”
“Ok”
Cô diện cho mình chiếc váy màu xanh biển, tóc buộc cao, dáng cô dong dỏng, có chút gì mảnh mai và yếu đuối. Xách túi xách lên, vội rời khỏi nhà.
- Ê, hôm nay có gì đặc biệt không?
Cô tò mò nhìn cô bạn.
- Bí mật, hôm nay cậu xinh lắm.
Cô bạn nhìn cô ý nhị, khoảng trời lấp lửng những vạt nắng mỏng, không gian mờ mờ của làn sương sớm. Cô và cô bạn như tản bộ giữa một mê cung thần bí.
Cô bạn dẫn cô vòng quanh một con phố rồi ghé vào một quán cà phê nhỏ.
- Helo, xin lỗi vì đến muộn.
Cô bạn dẫn cô vào một cái bàn trong góc khuất của quán, ở đây có hai người con trai và hai cô gái. Cô bạn giới thiệu một cách vui vẻ:
- Nào ngồi đi Nghi, mình giới thiệu nhé. Đây là Phong, Vân, Thu và Vũ. Giới thiệu với các bạn, đây là Nghi bạn thân của Linh.
Cô chợt giật mình khi nghe tên Phong, ngỡ ngàng thoáng qua trong đôi mắt cô. Người đối diện cô, chằng trai có đôi mắt lãng tử cũng hơi bối rối.
Cô mỉm cười với những người xung quanh, với cả anh…
Cô gái tên Vân có vẻ đẹp thuần khiết, đôi mắt trong, có nét bướng bĩnh và tinh nghịch, giấu trong đôi môi xinh là chiếc răng khểnh duyên.
Còn Thu lại có vẻ trầm ổn, lặng lẽ. Đôi mắt mơ màng, dáng người vừa, mang trên môi nụ cười nhẹ.
Còn chàng trai Vũ, cách ăn mặc phong cách, có vẻ bụi, mái tóc rối che đi một phần đôi mắt phong trần, anh có gì đó cuốn hút ở cái vẻ thờ ơ, lạnh nhạt. Từ lúc cô vào anh cũng không nhìn cô một lần.
Còn lại là Phong…anh vẫn như xưa, dịu dàng và nồng ấm….
- Nghi uống gì_ Linh lên tiếng.
Giật mình vì tiếng nói, cô cười nhẹ:
- Cho mình một li cà phê đen.
Ánh mắt Phong chợt lóe lên, có lẽ cô biết nhưng không biểu hiện gì. Màu trời trong xanh, ánh nắng bắt đầu lang rộng. Tiếng chuyện trò của ba cô gái rôm rả. Cô đứng dậy:
- Xin lỗi, Nghi ra ngoài một chút.
Cô đi nhanh ra ngoài, thoát khỏi không khí làm cô muốn ngộp tim, ly cà phê đen ấy nói bao điều. Cô ghét bản thân mình quá, ghét những điều con tim không giải thích được.
Cô muốn xà vào lòng anh như ngày xưa, ngắm nhìn những cơn mưa mùa đông đi qua, man mát cơn gió lạnh. Tiếng phong linh reo lên, như tiếng lòng cô thổn thức.
- Có gì không ổn à?
Giọng nói trầm ấm vang lên bên tai, nếu ngày xưa cô đã thật hạnh phúc mà đón nhận sự quan tâm đó. Nhưng giờ thì…chợt cô thấy tim mình nghẹn lại. Cô xoay người cố giữ lại nét mặt tươi vui.
- Trong ấy không thoáng lắm,…à…em ra đây hóng gió một chút.
Tiếng chuông gió lại ngân lên trong vắt, gió ùa vào làn tóc cô. Đan tay vào nhau, cả hai im lặng. Lúc này cô biết Phong đang nhìn mình, cô cố che giấu đi cảm xúc trong lòng. Nhìn cảnh bầu trời đang hé dần những tia nắng ảm đạm.
- Em vẫn khỏe chứ?
- Vâng, em tốt!
Cô cười, nhìn anh.
- Em vào trước đây, chào anh.

Hết Chương 1

-
Hôm nay Vy khỏe hơn nhiều sau một ngày được Huy chăm sóc, muốn đi làm ngay nhưng Huy nhất quyết không cho. Thời tiết rất đẹp, những tán hoa quế đung đưa rơi lã tả trong không gian, gió đưa nhẹ nhè thoảng vào không gian mùi hương ngan ngát. Những tiếng chim líu lo trên cao, tạo nên một không gian nên thơ. Huy đưa Vy ra ngoài sau căn nhà có dòng sông đang lặng lờ trôi, có lẽ đây là những ngày tháng đẹp đẽ nhất của hai người sau những ngày cách xa nhau. Vy tựa đầu vào vai Huy nghe những âm thanh của cuộc sống đang hòa quyện vào nhau, nghe tiếng tim mình nhộn nhạo.
- Huy này!
Vy gọi khi cảm thấy Huy có vẻ buồn.
- Sao thế em?
- Anh chàng tóc đỏ hôm trước là ai vậy? Bạn em bảo anh ta như con manocanh.
Huy cười nhỏ, tựa cầm vào đầu Vy:
- Là bạn anh, chuyên viên trang điểm. Anh ta có suy nghĩ của một người nghệ sĩ.
Vy đưa mắt nhìn ra sông, làn gió thổi tung mái tóc của cô. Cảm giác bình yên đến tuyệt vời, nhưng Vy biết cảm giác này có lẽ chỉ trong nhất thời. Huy hứa sẽ đi chữa bệnh nhưng là bao giờ anh không nói. Vy quay đầu nói với Huy:
- Hay là anh nói với bác sĩ ngày đi chữa bệnh đi, em nghĩ đi càng sớm càng tốt.
Huy có vẻ buồn rầu, hỏi như trách cứ:
- Em không muốn ở bên anh thêm sao, chúng ta mới gặp nhau mà Vy?
Vy cười buồn, nếu Huy hiểu tâm trạng bồn chồn lo lắng của cô bây giờ thì hay biết mấy. Chẳng lẽ Huy còn chờ đợi gì sao, con người có thể chờ thời gian chứ thời gian có bao giờ dừng lại đâu.
- Anh nên biết cơ hội không phải bao giờ cũng hiện diện, anh phải quý trọng bản thân mình. Anh không nghĩ cho anh, cũng phải nghĩ cho em và gia đình chứ. Nghe lời em đi anh, được không?
Vy thuyết phục, cô biết Huy là người khó nắm bắt, từng cách anh suy nghĩ đến hành động. Quen nhau lâu rồi nhưng Vy vẫn cảm thấy ở Huy có gì đó bí ẩn, không dễ dàng nói cảm nhận của mình với ai. Có lẽ Vy là một ngoại lệ, nhưng cũng chỉ dừng ở một khoảng nào đó. Huy đứng dậy mắt xa xăm như một ảo ảnh, có lẽ anh đang do dự và cũng đang hỏi bản thân mình. Vy đứng cạnh Huy, chăm chú nhìn gương mặt góc cạnh của anh, thầm mong anh hiểu gì đó hé mở nhưng cô chỉ thấy Huy lặng lẽ đến vô hồn.
- Chúng ta vào nhà thôi, nắng lên rồi, lát anh sẽ câu cá làm món lẫu em thích nhất, được không?
- Huy, anh…
- Thôi nào, anh sẽ suy nghĩ sau, bây giờ đừng nói gì cả. Vào thôi nàng thiên sứ!
Vy cười gượng bước theo Huy vào nhà, có lẽ Huy cần thời gian và niềm tin vào sự sống. Chẳng lẽ có em còn chưa đủ cho anh sống sao Huy?
Những ngày sau đó, cuộc sống của Huy và Vy vẫn tiếp diễn thường ngày, riêng có một tình yêu hàn gắn ngày một xinh đẹp hơn. Huy vẫn đi làm công việc của mình, anh đam mê hội họa, anh là nhà thiết kế theo phong cách châu Âu tuy chưa có nhiều thành tựu nhưng cũng làm anh hài lòng. Riêng Vy lại tiếp tục với những đống hồ sơ hỗn độn của ông Hoàng Đông và hơn thế nữa cô còn theo dõi bệnh trạng của Huy trong lúc làm việc với ông Đông. Huy chỉ bệnh ở giai đoạn đầu nhưng đã có những chuyển biến xấu, ông Hoàng Đông từng khuyên anh nên tiến hành điều trị ngay nhưng Huy chỉ ậm ừ cho qua. Hôm nói chuyện với Huy, Vy cảm thấy anh còn có gì đó không tốt lắm. Có lẽ cô nên nói rõ với Huy thì hơn.
Ánh nắng ấm áp kẻ lướt qua khuôn mặt Huy, anh đang vươn vai hít thở không khí trong lành của miền đất hoang dã xinh đẹp. Với Huy những ngày được ở bên cạnh Vy, bên khung nhà trúc đơn sơ, rợp bóng cây thật êm ả. Không có những âm thanh vượt lên sức chịu đựng của con người đè ép, tâm trạng củng thoải mái hơn. Huy nhìn ra sau nhà, nơi Vy đang ngồi soạn lại hồ sơ bệnh, nắng phả vào gương mặt cô, hàng mi dài cong vút rủ xuống, chiếc váy hoa theo gió nhè nhẹ phơ phất. Trông Vy như một thiên sứ thanh khiết đến lạ lùng. Huy lại nghĩ đến bản thân, trong anh không khỏi dâng lên nỗi xốn xang. Anh biết Vy đang lo lắng, trong tình yêu và cuộc sống nhưng anh không biết phải làm gì, Huy không bao giờ muốn rời xa Vy một phút giây nào cả, càng nhìn Vy anh càng không nỡ.
- Huy ơi, anh lấy hộ em cây bút đi!
Tiếng Vy vang to sau nhà, Huy mỉm cười đi vào nhà mang cây bút màu xanh ngọc bích ra. Vy nhìn anh nghiêng đầu:
- Hôm nay anh thấy thế nào?
- Rất tốt. Huy trả lời nhanh rồi ngồi xuống với Vy, anh vuốt mái tóc cô nhẹ nhàng, Vy tựa vào ngực Huy hỏi nhỏ:
- Huy, có phải anh có tâm sự gì không?
- Sao em hỏi vậy? – Huy có vẻ ngạc nhiên.
- Em không hiểu tại sao anh không chịu đi điều trị ngay, anh cứ chần chừ. Không lẽ anh có gì không thể nói được sao?
Huy im lặng, anh không biết nói sao nữa.
- Chẳng lẽ giữa em và anh cũng có chuyện không thể nói được sao Huy? Em thật không hiểu anh cứ im lặng như vậy làm gì – Vy gắt lến khi nhìn vẻ thản nhiên của Huy.
- Em thấy anh đã dối em chuyện gì sao?
Vy im lặng, cô cảm thấy khó chịu lắm, không thể nhìn thấu Huy, không hiểu được anh đang suy nghĩ gì nữa. Cô đã xa anh lâu, có lẽ anh đã thay đổi nhiều, che giấu cảm xúc cũng là một trong những cách thay đổi rõ nhất. Vy bỏ vào trong nhà, lòng nghẹn ngào khỏ thở.
Một lúc sau Huy cũng vào nhà, nhẹ nhàng ôm choàng lấy Vy dỗ dành:
- Đừng giận, anh không cố ý!
- Huy, em không hiểu anh nữa, anh thay đổi rồi, anh làm em thấy anh thật xa lạ, có phải là anh gặp chuyện gì không?
- ………..
- Được rồi, em thấy mệt anh ra ngoài một chút đi.
- Ukm, em nghĩ một lát đi, anh ra ngoài rồi khi nào em thức gọi anh
Vy úp mặt vào gối, mặc cho tiếng bước chân Huy đi xa. Cô ngồi dậy cầm cây bút nghuệch ngoạc những dòng nhật ký lặng lẽ.
“Có phải thời gian dễ dàng làm thay đổi nhiều vậy không? Anh thay đổi rồi, không còn là anh của ngày xưa nữa. Em không biết anh đang nghĩ gì cả, tình cảm của anh với em nó vẫn ấm áp cơ mà, sao em thấy anh như đang che giấu em vậy. Em buồn lắm Huy ơi, có lẽ tình cảm trong em chưa đủ lớn để anh nói hết tâm sự mình. Em nghĩ rằng anh thay đổi, nhưng sao anh còn tìm em. Nếu bây giờ em rời xa anh nữa thì sao? Thật không dám nghĩ nếu xa anh em có đủ can đảm như ngày xưa hay không nữa. Thế thì tình cảm của em phải làm sao đây anh?!”
Ánh nắng trưa bị chắn bởi những là trúc chất chồng lên nhau, ngoài vườn Huy đang nằm ngủ, điện thoại bật lên lại bản nhạc quen thuộc ngày nào “Say I love you”. Trong giấc ngủ Huy thật hiền lành và đáng yêu, vẻ lạnh lùng biến mất, gương mặt như trẻ con lấp lánh giọt nắng hồng. Vy nhẹ hôn phớt lên mắt Huy một nụ hôn nhẹ, đưa tay nhẹ vuốt gương mặt Huy thì thầm.
- Nếu anh buồn có thể nói em nghe, anh không vui có thể nói em biết, đừng làm mình trở nên vô tình nữa Huy. Anh của ngày xưa đâu rồi, một chàng Huy chỉ biết vô tư hát ca đâu rồi…?
***
“ Hạnh phúc là một con đường không khó để gặp nhưng không dễ đi như mình tưởng. Nếu bản thân không trân trọng sẽ mất đi nhanh lắm. Có những lúc cần dùng trái tim để hiểu, cần đôi mắt để nhìn và cần tình yêu để sống. Hãy đừng làm những điều ngược lại với trái tim để cuối cùng nhận cho mình hối hận cùng luyến tiếc. Hạnh phúc như một làn gió, rất mát mà cũng rất dễ mất đi”
Hết phần 2
-
(Vuonyeuvn.com) - Chuyện kể về một cô gái xinh đẹp thông minh. Cô là phạm ngọc hân 18 tuổi đậu thủ khoa trường kiến trúc đà nẵng, sống trong một gia đình có cả ba và mẹ đều là gíao viên. Họ đều là những người chân chất tuỳ cuộc sống không quá khó khăn nhưng việc nuôi hai đứa con ăn học thì quả không phải việc dễ. Và ba cậu chủ con nhà giàu là phan khắc bảo 19 tuổi cậu ấm của công ty đá quý thiên hương,một người có cá tính đam mê ca nhạc muốn trở thành ngôi sao hàng đầu trên thế giới. bị ba mẹ ép phải theo học trường kiến trúc bảo có một cô em gái 16 tuổi tên là phan nhã ngữ yến là một cô gái năng động,tự tin nhưng lại hay làm nủng, hoàng minh bảo quân 19 tuổi cậu chủ của công ty thời trang hoa hồng, một người đam mê và yêu thích thời trang, hoàng nhật gia huy em trai cùng cha khác mẹ với quân. 18 tuổi vừa từ hàn quốc trở về cũng thích thời trang cậu quyết định học trường kiến trúc đà nẵng cùng anh trai và bạn thân của anh trai là bảo. Ba anh chàng đào hoa lại rơi vào vòng luẩn quẩn trong tình yêu khi cố ý nhưng lại vô tình yêu cùng một người-hân. Cô sẽ chọn ai trong ba anh chàng bạch mã hoàng tử mà các cô gái hằng mong ước. Và sẽ thế nào khi có một người được mệnh danh là hiệp sĩ bóng đêm, luôn ở bên cạnh bảo vệ, chăm sóc tình nguyện cho hân mượn bờ vai mọi lúc mọi nơi…
CHAP1: lần đầu gặp mặt

Câu chuyện bắt đầu tại cổng trường kiến trúc đà nẵng. Hân kéo theo va ly vừa từ xe buýt xuống đang gần đến cổng trường.bảo, quân vừa xuống xe cũng đang vội vang bước vào trường.quân va vào hân,không thèm xin lỗi cậu ta bỏ đi chỉ quay người nháy mắt cười duyên với hân: 

Em không sao chứ có đau ở đâu không? Thằng bạn anh nó là thế em đừng trách.-Hân không nói đi mặc cho bảo luyên thuyên cô bước qua mặt bảo.

Nè! chắc em không biết anh là ai nhỉ?-bảo đi đến trước mặt hân và nói.hân cười:

Chẳng liên quan gì đến tôi cả? làm ơn để tôi yên đừng làm phiền tôi nữa.-hân kéo ba lô đi nhanh.bảo tức lắm vì trước giờ chẳng ai lai nói chuyện với cậu ta như vậy cả-hân là người đầu tiên.vẫn đang còn tức bảo đến kể với quân.(tại hành lang)quân cười có vẻ như khiêu khích bảo:

Mày định để yên cho con nhỏ đó sao?chẳng phải mày nổi tiếng là sát gái sao? Giờ lại bị một con nhỏ làm mày điên đảo vậy sao? Nè hay mày với tau thử xem ai sẻ là người tán con nhỏ đỏ trước được không?

Được thôi nếu mày muốn, tau tin con nhỏ đó sẻ là của tau.

Mà công nhận con nhỏ này đẹp ra phết, bướng bỉnh nhưng lại rất dễ thương phải không bảo?-quân nhìn bảo rồi cả hai cùng cười.

À mà quên phải điều tra về thân thế của con nhỏ này mới được, lần này tau sẻ cho con nhỏ này biết tay dám khinh thường tau hả?-bảo nói có vẻ tâm đắc.

Mà nè lúc nãy mày làm gì mà vội thế?-bảo hỏi quân:

Không vội để mà nghe con nhỏ đó chửi hả.hihi-quân cười

Theo lối dẫn hân đến được phòng trọ ở đây cô sống cùng hai người bạn là tuyết 19 tuổi,thảo 18 tuổi.hai người họ đều dễ mến và tốt bụng.

Ukm .Chào hai chị!em là hân .

Nè không cần phải căng thẳng thế đâu.tui là tuyết hơn đằng ấy một tuổi.

Còn tui là thảo bằng tuổi bồ thui à.

Thui cất đồ đi rồi bọn mình nói chuyện làm quen luôn môt thể.-tuyết cười và nói

Vâng!(hân)

Ba người trò chuyện vui vẻ vừa mới gặp mà như quen từ lâu.ngoài trời từng chiếc lá thu rơi làm xao xuyến lòng người nổi nhớ nhà lại dâng lên trong lòng những người con xa nhà.rồi ba người rủ nhau đi ăn trưa tại tiệm cơm nhỏ ven đường tất nhiên là tuyết đề xuất vì cô ấy thành thạo đường ở đây lắm mà:

Ba đứa mình đi ăn trưa đi,vừa ăn vừa buôn tiếp chơ bụng tui kêu nãy giờ rùi nè

Ok thui!đi thui nào.đi liên hoan ngày gặp mặt của ba đứa mình.-thảo nói

Tại nhà riêng của bảo:

Thiếu gia đây là những thông tin mà thiếu gia cần-thư ký riêng của bảo nói

Nè mày qua đây xem đi thật không tin nổi(quân đang ngồi đọc sách )

Bộ chuyện gì mà làm mày ngạc nhiên thế. Để tau xem nào đây là thông tin về con nhỏ đó hả(quân).

Trời thật không thể tin nổi thủ khoa ư!-quân nói nhìn bảo với vẻ đầy ngạc nhiên 

Bảo tiếp câu:không phải là không tin nổi mà là có chết cũng không tin được.một cô gái vừa xinh đẹp lại thông minh quả thật...

Ukm không thể ngờ mới đầu tau nghĩ chỉ là một con nhỏ bướng bỉnh thui nhưng giờ thì...hừm.quả này phải bỏ nhiều công sức mới thành công đây.con nhỏ này quả thật không phải là người tầm thường(quân)

Mà nè cậu định làm gì để tán con bé đó hả?(bảo hỏi quân)

Bí mật từ từ rồi sẻ biết.ai lại tiết lộ thông tin mật cho đối thủ của mình chứ.

Được lắm đã vậy lần này nhất định phải cạnh tranh công bằng đấy.

Nè mà thích công bằng thế thì cứ ở đó mà công bằng một mình đi nhé tau đi ăn đây.bye

Từ chờ với tau cũng phải ăn để mà chiến đấu với đối thủ đáng gơm như mày chứ(bảo)

Bảo và quân đang trên đường đi đến nhà hàng thì vô tình đụng phải một người quân xuống xe:

Nè đi đứng gì lạ vậy không thấy xe của người ta đang đi hả?

Thật không ngờ người mà 2 người họ đụng phải chính là thảo bạn mới của hân.thảo quát: nè đi xe gì lạ vậy còn nói người khác nữa à?(vừa nói vừa từ từ nguẫn đầu lên nhìn) 

Da!có biết anh là ai không hả?(vừa nói vừa cười bỉu môi)

Hix!nè mấy người nói nghe buồn cười quá đó.đụng xe vào bạn tôi không xin lỗi thì thôi còn dở cái giọng đó ra nữa hả.mấy người tưởng mấy người là ai chứ có là ông trời thì sai cũng phải xin lỗi.(hân bước đến bên thảo và nói)

Bảo và quân thật không ngờ lại gặp lại hân trong hoàn cảnh này.

Hi!lại gặp em rồi chúng ta thật có duyên phải không?(một nụ cười chết người của cậu công tử nhà giàu với giọng nói ấm áp bảo nhìn hân với ánh mắt say mê)

Woa! đẹp trai thật,nè đây là hai lãng tử của trường mình đó.nghe mọi người nói đã lâu giờ thảo mới được gặp đó(thảo nói nhỏ với hân)

Xin lỗi hai anh nha! Tại lúc nảy em đi đứng không để ý nên mới đụng vào xe của hai anh.lại còn nói hơi quá lời nữa.em thật sự xin lỗi.(thảo)

Nè thảo điên à tại sao lại xin lỗi chứ người có lỗi là họ chứ có phải là thảo đâu.(hân nhìn thảo rồi nhìn quân và bảo nói)hai người xin lỗi ngay đi.

Em làm gì dữ zậy hay là còn giận anh chuyện lúc sáng hả?thôi mà cho anh xin lỗi nha tại lúc sáng anh có việc bận nên mới vội như vậy.bỏ qua cho anh nha?(quân nhìn hân mĩm cười)

ủa thế mọi người quen nhau hả?(thảo ngạc nhiên nhìn ba người) 

xin lỗi đi!(hân nói và cố kìm nổi tức giận) 

thôi được rồi!sorry được rồi chứ?(quân)
-
HAI LẦN YÊU.....!

Tác Giả: NHẬT HẠ.
(Vuonyeuvn.com)
Chương 5

Không hiểu sao Nghi Xuân lại tìm đến đây, cô ngập ngừng rồi đưa tay bấm chuông.

Người mở cửa là Đoàn Hùng, anh không chút ngạc nhiên khi nhìn thấy Nghi Xuân:

- Hôm nay em không đi học à?

- Em được nghĩ. Em vào nhà được không?

Đoàn Hùng mở rộng cánh cửa, rồi quay lưng vào. Cũng như buổi tối hôm nào, anh mang cho cô một lon nước.

Nghi Xuân khe khẽ:

- Cám ơn.

- Đã bình tĩnh chưa vậy?

- Nếu nói bình tĩnh, thì em chưa bao giờ bình tĩnh mà là một nỗi buồn.

- Nói đi!

- Khi nào anh muốn em đáp ứng hợp đồng điều kiện?

Đoàn Hùng cười:

- Em sòng phẳng thật. Anh nhìn em không lầm. Em luôn chứng tỏ được sự cứng rắn của mình để vượt qua thử thách. Em giống một người mà suốt đời anh không thể nào quên.

Đang vui, mắt Đoàn Hùng sụp xuống xa vắng. Trong một thoáng. Nghi Xuân chợt nao lòng vì dáng vẻ lãng tử rất thật đấy.

- Cô ấy là người yêu của anh, phải không?

- Không, là em gái anh. Anh đã không lo cho em gái mình. Nó cũng như em, khao khát một tình yêu và muốn một ngày lọ lem thành nữ hoàng. Nó đã chết vì tham vọng của mình. Anh cũng tham vọng. Ngày xưa là tham vọng làm giàu và bây giờ muốn có một tình yêu, cô ấy yêu anh thật sự. Tìm người yêu mình thật khó, phải không?

Nghi Xuân không đáp, cô bưng lon nước lên uống. Chất nước ngọt và lạnh, cho cô một chút cảm giác nhẹ nhàng.

- Em không cần băn khoăn vì điều kiện của anh. Đối với anh, mọi thứ đều không quan trọng. À! Hôm nay em rảnh chứ?

- Dạ.

- Chúng ta đi chơi trò chơi điện tử và đi ăn đi. Có thể ngày mai em không còn gặp anh nữa.

Nghi Xuân thảng thốt:

- Anh đi đâu?

Không có câu trả lời. Nghi Xuân ấp úng:

- Xin lỗi lẽ ra anh không nên hỏi anh, em và anh đâu phải là người thân.

- Không có gì. Nào, mình đi Nghi Xuân!

Vẫn chiếc Exel hôm nọ, Nghi Xuân leo lên, một chút cảm giác thân quen, khiến cô không thấy ngại lắm khi ngồi lên cái xe có phần yên nhổng lên phía sau, làm cho cô phải ngồi sát vào Đoàn Hùng. Khi anh chạy, dù cố giữ khoảng cách, nhưng khi xe thắng lại, bộ ngực mềm mại của cô cũng chạm nhẹ vào tấm lưng rộng của anh. Cả hai ghé vào một trung tâm chơi Internet. Đoàn Hùng có vẻ thích trò chơi này, niềm say mê của anh bắt Nghi Xuân cũng say mê theo - Đói quá mình đi ăn thôi!

Rời điểm chơi Internet, hai người đi ăn. Trời vào chiều, những tia nắng cuối cùng rớt trên thành phố, tạo thành một màu vàng nhạt.

- Có một chỗ này vui lắm, nhưng hơi xa, em có muốn đi không Nghi Xuân?

Nghi Xuân mỉm cười:

- Đi thì đi.

- Em biết câu cá không?

- Ở quê thì có, nhưng về Sài Gòn, em chưa đi lần nào. Hồi em còn nhỏ, ba em còn sống, đến mùa nước nổi, ông hay đi câu cho em đi theo. Qua những cánh đồng đầy nước, ông đều cõng em trên vai.

- Em mất ba năm nào?

- Năm em mười lăm.

- Anh mất ba lúc ba tuổi, và mẹ anh đi bước nữa, lấy một tên sở khanh, sinh ra em gái của anh. Ông ta lúc nào cũng say xỉn, có lần đánh anh văng vào vách tường bất tỉnh.

Nghi Xuân xót xa. So với anh, cô hạnh phúc hơn anh. Hẳn tuổi thơ của anh là một tuổi thơ bất hạnh.

Gịong Đoàn Hùng chua xót:

- Sáu tuổi anh bỏ nhà đi, trốn trên toa hàng xe lửa xuôi Nam, cho đến ngày nghe tin mẹ anh mất, anh mới về. Tên bố dượng nát rượu bị bệnh xơ gan chết, anh dắt em gái mình xuôi miền Nam. Cuối cùng cũng chỉ còn có một mình anh.

Bàn tay Nghi Xuân bất chợt tìm bàn tay thô ráp của Đoàn Hùng:

- Cuộc đời anh buồn quá.

Mải nói chuyện, xe đến nơi lúc nào không hay. Đoàn Hùng gởi xe, anh dắt Nghi Xuân vào thuê một chiếc ghe nhỏ, cần câu, mồi và mua nước uống.

Chiếc ghe nhỏ đậu ven bờ, anh bước xuống trước, rồi nắm tay Nghi Xuân:

- Nào! Nắm tay anh đi nè. Có sợ nước không?

- Em không sợ đâu, em cũng biết bơi vậy. Anh biết em sợ gì không? Con đỉa đó, vừa trơn vừa đen đen ...ghê lắm!

Đoàn Hùng phì cười dắt tay cho Nghi Xuân bước xuống. Chờ cho cô ngồi xuống, anh mới khoát tay xuống nước, cho chiếc ghe từ từ trôi đi.

Xong, anh móc mồi vào lưỡi câu đưa cho Nghi Xuân.

- Khi nào phao ngập là cá cắn câu, em giật mạnh lên nhé!

- Chuyện này thì em biết, anh khỏi lo đi.

Nghi Xuân bỏ mồi xuống nước, cô chờ không lâu lắm, cá đớp mồi. Nghi Xuân reo lên:

- Dính cá rồi anh Hùng ơi!

Con cá chẽm khá to, Nghi Xuân sung sướng đưa cho Đoàn Hùng. Anh gỡ nó ra khỏi lưỡi câu và thả lại xuống nước ...

Trời tối, không câu nữa, Đoàn Hùng cho ghe vào cập bờ. Anh đưa mắt ngắm con trăng non mọc sớm. Gió thổi tóc Nghi Xuân bay bay, anh rung động ngắm cô.

Bất chợt Nghi Xuân quay lại, hai ánh mắt giao nhau, anh trông thấy mắt cô long lanh đẹp tuyệt vời. Không gian như lắng đọng lại.

Một tiếng động và một vòng người bao quanh cả hai, lầm lì siết chặt vòng vây. Đoàn Hùng cau mày, còn Nghi Xuân, cô hoảng sợ nhớ đến vụ đánh nhau trong vũ trường. Anh trấn an cô:

- Đừng sợ!

Đoàn Hùng hất hàm giọng khó chịu:

- Người anh em lại muốn gì đây?

- Anh Hai bảo, ảnh muốn gặp anh.

Đoàn Hùng khó chịu vung tay:

- Tôi nói rồi, tôi không muốn nhúng tay vào chuyện đó nữa.

- Nếu anh không đi, tụi em buộc lòng phải vô lễ với cô bạn gái của anh.

Đoàn Hùng quắc mắt. Anh đã sai rồi, khi đưa Nghi Xuân đến chỗ vắng vẻ này. Anh đưa tay ôm qua vai Nghi Xuân, như che chở cho cô.

- Đứa nào chạm vào cô ấy, tao ăn thua đủ.

- Anh Hùng! Tụi em không muốn sử dụng bạo lực với anh. Tốt nhất anh chịu đi gặp anh Hai một chút đi.

Bọn chúng đông quá, có thể làm thương hại cho Nghi Xuân. Đoàn Hùng lưỡng lự rồi gật đầu:

- Được. Chúng mình đi! Em đừng sợ gì cả, Nghi Xuân.

Nghi Xuân trở nên can đảm hơn bao giờ hết. Cô cười:

- Có anh, em không sợ gì cả.

Sự cam đảm của cô làm cho Đoàn Hùng mỉm cười. Anh siết chặt tay cô và đi lên bờ sông, quay lại nhấc bổng cô lên đôi cánh tay vững chắc của mình. Cánh tay vững chắc chợt cho Nghi Xuân nể phục. Người ta bảo Đoàn Hùng là tên lưu manh, nhưng với cô, anh là người tốt. Ít ra có một điều duy nhất, anh không chiếm đoạt cô, dù cô cho phép. Không như Đình Tuấn, một con người lịch lãm trí thức, nhưng thực chất anh ta thua cả một tên lưu manh.

Đoàn Hùng đi sát vào Nghi Xuân:

- Em thực không sợ chứ Nghi Xuân?

- Không, em tin anh bảo vệ được em.

Bọn người theo sát Đoàn Hùng và Nghi Xuân đến một cái chòi nằm khuất sau lùm cây. Có một gã đàn ông mang kính đen to bảng ngồi đó.

- Anh Hai! Đoàn Hùng đến.

Vờ quát tháo bọn đàn em, Hai Tân vội vàng đứng dậy kéo ghế mời Đoàn Hùng và Nghi Xuân ngồi. Anh ta giả lả một cách giả dối:

- Bọn đàn em của anh hơi thất lễ một chút, đừng buồng nhé Hùng!

Đoàn Hùng cười nhạt:

- Nếu bọn chúng không thất lễ thì tôi đâu có chịu đi gặp anh, đúng không?

Gỉa vờ trò chơi mèo vờn chuột chi vậy anh Hai? Anh muốn gì nói đại đi!

- Được chú đã thẳng, anh cũng không khách sáo. Anh không cho phép chú bỏ nghề.

- Tôi biết ngay mục đích của anh khi buộc tôi đi gặp anh. Chuyện của tôi và anh, anh cứ xử tôi như thế nào cũng được. Còn cô này anh hãy cho cô ấy đi.

Nghi Xuân lo lắng kêu lên:

- Anh Hùng!

Cô nhận ra đây là chuyện quan trọng chứ không phải bình thường nữa. Đoàn Hùng khoát tay:

- Em để anh nói chuyện với anh Hai.

Gịong Đoàn Hùng rắn và đanh:

- Nếu anh dùng cô gái này uy hiếp tôi thì hèn lắm.

Hai Tân cười khanh khách:

- Đã dùng thủ đoạn để buộc chú, thì anh bất chấp. Đúng, anh dùng cô gái này để uy hiếp và buộc chú đấy. Chú thông minh, nhưng giá như đừng đi với cô ta. Xưa nay chú được gọi là người có trái tim lạnh, nhưng anh hoàn toàn không ngờ ...trái tim anh hùng lại cũng mềm vì mỹ nhân.

Hai Tân đi vòng quanh Đoàn Hùng và Nghi Xuân, ông ta gật gù:

- Lụy cũng phải. Xinh đẹp, ngây thơ nhưng hơi quê quê một chút.

Đoàn Hùng bực dọc:

- Tôi nhắc lại, anh hãy để cô ấy ra ngoài.

- Anh sẽ làm như thế, nếu chú vẫn tiếp tục làm việc cho anh.

- Bằng không?

Ánh mắt Hai Tân dữ tợn:

- Cô bé này sẽ là trò chơi của bọn đàn em.

- Khốn kiếp!

Đoàn Hùng gầm lên như con sư tử:

- Hèn lắm!

- Anh nói rồi, anh bất chấp tất cả. Anh cho chú suy nghĩ đến mười giờ, rồi trả lời cho anh. Còn bây giờ, chú vào phòng trong kia nghỉ ngơi hưởng thụ đi.

Bọn chúng đông quá, nếu chỉ có một mình. Đoàn Hùng không sợ gì cả, nhưng anh còn có Nghi Xuân. Chính anh đưa cô ra đây, để mắc vào bẫy rập này.

Nắm tay Nghi Xuân, Đoàn Hùng đi vào căn phòng dành riêng cho mình.

Anh đóng cánh cửa lại bên trong. Căn phòng nằm tận lầu tư và không có cửa sổ, ngoài một cánh cửa duy nhất ra vào.

Nghi Xuân bắt đầu sợ:

- Anh Hùng! Làm sao hả anh?

- Em yên tâm, anh không để họ hại em đâu.

- Công việc ông ta muốn anh làm hẳn là nguy hiểm lắm hả anh?

- Phải. Có thể bị xử bắn nếu bị bắt.

Nghi Xuân rùng mình, nước mắt cô ứa ra:

- Vậy là em hại anh rồi. Nếu công việc nguy hiểm lắm, anh đừng làm nghe anh.

- Em có mệt nằm nghỉ đi, anh muốn yên tĩnh một chút. À! Em khát lấy nước trong tủ lạnh uống đi.

- Dạ.

Đoàn Hùng ngồi xuống ghế, anh đốt điếu thuốc gắn trên môi, rít một hơi dài.

Nếu anh đi cùng với một cô gái làm tiền nào đó, anh sẽ mặc kệ, đành này anh đi với Nghi Xuân. Tuy cô và anh chưa thân nhau nhiều lắm, nhưng anh thích nét ngây thơ chân quê của cô. Cho dù cô từng bị Đình Tuấn lợi dụng đi nữa, thì anh cũng không có quyền làm tổn thương cô, để cho bọn đàn em Hai Tân chà đạp.

Bọn chúng sẽ vì an toàn mà sẵn sàng vứt Nghi Xuân qua dòng sông bên kia biên giới Campuchia. Nghi Xuân còn người mẹ quê, tảo tần chắt chiu nuôi cô, anh không có quyền.

Có tiếng xoay ổ khóa, cánh cửa mở ra, bọn phục vụ mang thức ăn vào. Đoàn Hùng vẫn chìm đắm trong suy tư.

Nghi Xuân không biết làm gì, Cô ngồi thu mình trong một góc. Trời bắt đầu vào khuya, giờ này có lẽ Gia Lâm đang mong cô. Chuyện cô vắng nhà đêm nay Gia Lâm sẽ nói với Trung Nghị. Trung Nghị sẽ trách cứ cô ...Suy nghĩ một lúc.

Nghi Xuân ngủ quên từ lúc nào.

- Nghi ...

Đoàn Hùng dụi tắt điếu thuốc thứ tư quay lại để bảo Nghi Xuân cùng ăn với mình. Anh ngẩn người vì xúc động vì Nghi Xuân ngủ ngồi, đầu cô tựa vào vách tường, mắt khép kín, đôi hàng mi cong rung động nhè nhẹ. Chợt, cô giật bắn người vì cái đầu bướng bỉnh của cô ngả sang một bên. Đoàn Hùng đưa tay đở đầu cô, anh dịu dàng:

- Sao em không nằm xuống mà ngủ?

- Em ngủ lâu chưa anh?

- Có lẽ một chút thôi. Nào, đi vào toa lét rửa mặt rồi ra ăn. Gì thì gì, chúng ta cũng phải ăn cho no.

Anh dìu cô đứng dậy, Nghi Xuân ngượng ngập bước xuống đi vào toalet.

Trong căn phòng này bây giờ chỉ hoàn toàn có cô và anh, nhưng sao cô không hề thấy sợ anh, mà hoàn toàn tin cậy vào anh cũng như cô đã quên bẵng Đình Tuấn và những lúc bên con người đó. Mình có thể dễ dàng quên ư? Có lẽ vì những điều tác tệ của anh.

Lúc bước ra, có mười giờ. Bất giác, Nghi Xuân nhìn Đoàn Hùng, cô không hiểu anh sẽ quyết định như thế nào.

Mặt anh như đóng băng, Nghi Xuân không thể hiểu điều gì?

- Ăn đi Nghi Xuân1 - Chừng nào họ mới chịu thả mình về hả anh?

- Nếu anh đồng ý.

Nghi Xuân kêu lên:

- Đừng anh1 - Em ăn đi, anh cũng ăn nữa.

Khay thức ăn nguội lạnh, cả hai ăn gượng gạo. Cánh cửa mở ra, Hai Tân đi vào. Đoàn Hùng bưng lon bia lên uống.

- Thế nào Đoàn Hùng?

- Tôi bằng lòng. Anh cho người đưa cô ấy về. Phải an toàn. Cô ấy có làm sao ...anh hiểu tôi là đưa không hề biết sợ chứ?

- Nếu chú bằng lòng điều kiện của anh, cô ấy sẽ được đưa về tận nhà an toàn.

- Vậy thì được rồi. Tôi muốn ở đây một mình với cô ấy.

- Ba giờ đêm nay khởi hành.

- Vâng.

Hai Tân đi ra, ông ta dừng lại nơi cánh cửa:

- Chú cần đưa cô ấy về lúc nào cứ bấm chuông gọi.

- Rõ1 Đoàn Hùng không còn ăn nổi nữa, anh tròng vào đầu mình bản án tử hình rồi. Nghi Xuân lo sợ:

- Em có thể biết chuyện anh làm là chuyện gì không anh?

- Tốt nhất em không nên biết. Mới mười giờ đêm thôi, em vào trong chải tóc đi, có người đưa em về.

Nghi Xuân hốt hoảng đứng bật dậy:

- Em không muốn đi nếu không có anh đi cùng.

- Em đừng trẻ con. Anh cam đoan với em, bọn người đó sẽ đưa em về tận nhà.

Nghi Xuân nghẹn ngào:

- Nhưng còn anh?

- Anh phải đi làm việc.

Nước mắt Nghi Xuân long lanh, cô đứng nhìn Đoàn Hùng. Vì cô, anh phải làm một việc trái lòng mình. Cô chợt lao vào ôm vai anh:

- Hay anh cứ để bọn chúng nhốt em, nhốt chán họ sẽ thả em ra, hoặc cứ nhốt anh và em luôn như thế này cũng được.

- Em đừng điên quá, bọn chúng không để yên cho em đâu. Anh không muốn hại em đâu. Đi về đi em!

- Không.

Nghi Xuân gục đầu lên vai anh. Sao cô không muốn xa anh.

- Đừng như vậy Nghi Xuân!

Anh đứng dậy đỡ người cô:

- Anh rất quý em, em hiểu không. Lần này đi về, đừng gặp anh nữa. Quen với anh không có lợi cho em đâu. Hãy lo học hành trả hiếu cho mẹ em đi nghe em.

Đoàn Hùng đưa tay lên nút chuông ấn, trong lúc nước mắt Nghi Xuân ràn rụa:

- Về đi Nghi Xuân!

Cánh cửa mở ra, Đoàn Hùng nhìn theo, tim anh se lại. Anh đã yêu, trái tim anh đang mở rộng. Nhưng có lẽ hãy để yên cho cô với cuộc đời của cô.

- Về đến nhà, em gọi điện báo tin an toàn cho anh ngay nhé.

Nghi Xuân lưu luyến nhìn lại.

Chuyện đó xảy ra như một dấu ấn đậm nét. Cho đến lúc về nhà và lên giường chùm chăn lại, Nghi Xuân vẫn chưa dám tin đó là sự thật. Ánh mắt anh ai oán não nùng. Ánh mắt cho Nghi Xuân lao đao, nhớ nhưng quay quắt.

Một tuần đi qua, căn nhà của anh vẫn đóng cửa, mặc cho Nghi Xuân đến và đứng tần ngần ở đó. Anh đang ở đâu?

Những gì về anh, cô biết rất ít. Chẳng lẽ trái tim cô lại mở ngỏ lần nữa hay sao?

Nghi Xuân lần lũi đi về. Ngày xưa Đình Tuấn cho cô có bao nhiêu đâu, anh ta lợi dụng sự ngây thơ ngây tin cậy của cô để chiếm đoạt cô. Còn anh ...

Bất giác bàn tay Nghi Xuân đưa tay vào tui xách đeo trên vai cô. Xấp tiền dày nằm trong đó, không hiểu Đoàn Hùng bỏ vào lúc nào. Một ngàn đô. Số tiền chưa bao giờ Nghi Xuân nghĩ mình có lại có. Anh không hề đòi hỏi ở cô bất kỳ điều gì. Chính những điều này làm Nghi Xuân suy nghĩ.

- Em đi đâu vậy Nghi Xuân?

Mãi suy nghĩ, Nghi Xuân về đến đầu ngõ nhà trọ lúc nào không hay. Trung Nghị đón cô, anh tò mò nhìn cô.

Nghi Xuân đứng lại, cô ấp úng:

- À! Em đi phố.

- Trời nắng quá, sao em không đội nón?

- Anh tìm em có chuyện gì không?

- Không, anh đi thăm em thôi.

Nét mặt Trung Nghị tươi lên:

- Gia Lâm nói, hồi này me không đi chơi đêm và chịu khó học. Tốt lắm, anh mừng cho em.

Nghi Xuân nhìn Trung Nghị, cô hiểu tại sao mình không yêu Trung Nghị, có lẽ những điều quá chu đáo của anh. Anh muốn cô là một người tốt. Còn cô ... có lẽ anh thích hợp với Gia Lâm hơn.

- Anh Nghị này! Gia Lâm thích anh đó.

Trung Nghị nhăn mặt:

- Sao khi không em nói chuyện này với anh vậy?

- Gia Lâm tốt phải không anh? Nhỏ chuyên cần học tập, anh chọn Gia Lâm là hợp lẽ.

- Nghi Xuân1 Trung Nghị đi gần sát Nghi Xuân, anh nắm tay cô:

- Em biết là anh yêu em, sao em còn muốn vun Gia Lâm vào cho anh?

Nghi Xuân rụt tay lại. Trung Nghị không buông, anh nắm chặt tay cô hơn nữa.

- Anh không ép buộc em yêu anh, vì tình yêu là sự tự nguyện, sự rung cảm giữa hai trái tim. Chúng ta đang đi học, anh chờ em được mà.

Nghi Xuân nhìn vào mắt Trung Nghị:

- Đừng chờ! Trái tim em không có anh đâu. Anh hãy đến với Gia Lâm, đó mới là người thật sự cho anh cần đến.

- Anh không cần Gia Lâm, người anh cần là em. Trong đầu anh, trái tim anh lúc nào cũng chỉ có mỗi mình em.

- Buông tay em ra đi, anh Nghị!

- Tình yêu là điều thiêng liêng. Anh biết em không yêu anh, nhưng anh vẫn chờ có một ngày trái tim em hướng về anh.

Trung Nghị buông tay Nghi Xuân ra, anh không đi theo cô nữa, mà đứng nhìn theo.

Nghi Xuân rảo bước đi nhanh, sao lòng cô không chút nào rung động vì lời tỏ tình tha thiết kia. Đó là người luôn có với cô một thời thơ ấu êm đềm. Có phải vì sự quen thân đã bào mòn mỏi cảm giác. Cô chỉ thấy nhớ một người. Anh đang ở đâu? Anh đã vì cô dấn thân vào nơi nguy hiểm. Đêm ấy anh đã ôm cô trong vòng tay rắn rỏi của anh, thế rồi anh xua đuổi cô đi.

Lời hát ở đâu vang lại, cho tâm hồn Nghi Xuân thêm u hoài nhớ nhung:

"Không có anh không có gì cả.

Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi.

Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh.

Lúc sương mờ ai thở để sương tan.

Ai nhìn em cho đỏ má hồng em.

Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc ...".

Đoàn Hùng! lần đầu tiên trái tim Nghi Xuân gọi anh với nỗi nhớ. Anh có nhớ cô như cô đang nhớ anh?

Chuông reo tan học. Nghi Xuân xếp sách lại. Cô không có gì phải vội nên cứ thủng thỉnh.

- Nghi Xuân không về à?

Gia Lâm gọi Nghi Xuân, cô nhìn lên:

- Về chứ.

- Vậy thì mau lên1 - Ừ.

Nghi Xuân kéo dây kéo túi xách mình lại, cô quang lên vai, rồi bước theo Gia Lâm. Từ trên lầu hai, Nghi Xuân thờ ơ nhìn xuống. Chợt, cô đưa tay lên ngực chấn an mình. Đoàn Hùng! Anh không ngồi lên chiếc xe quen thuộc của anh. Mừng quýnh quên cả Gia Lâm, cô chạy ào xuống. Gia Lâm kêu lên:

- Không chờ mình về cùng sao Xuân?

- Cậu về một mình đi.

Gia Lâm nhíu mày nhìn theo, Nghi Xuân chạy phăng phăng. Cô đẩy những bạn trên cầu thang để chạy cho nhanh xuống, bước chân Nghi Xuân nhưng muốn bay lên vì mừng. Cô chạy bang ra cổng và băng qua đường.

- Anh Hùng!

Đoàn Hùng quay lại, mắt anh mở to mừng rỡ:

- Nghi Xuân!

Nghi Xuân thở mệt:

- Anh đợi em lâu chưa?

- Chừng hai mươi phút.

- Anh về hồi nào vậy?

- Sáng nay.

Đoàn Hùng nhảy xuống xe, anh sập chống xe:

- Mình đi nhé1 - Dạ.

Nghi Xuân vịn tay anh để leo lên xe, chiếc xe khá cao. Lòng cô bồi hồi cảm xúc.

- Chạy đi anh!

Chiếc xe chạy đi giữa đôi mắt mở to của Gia Lâm. Cô nhận ra chiếc xe của đêm nào đưa Nghi Xuân về nhà. Hình như vừa trông thấy anh ta, Nghi Xuân như quên tất cả Vừa bước đi, Gia Lâm suýt đụng vào người trước mặt mình. Cô kêu lên:

- Anh Nghị!

Rồi cô ấp úng:

- Anh thấy rồi hả?

Một câu hỏi không đầu không đuôi, nhưng lại được Trung Nghị gật đầu, với vẻ buồn hiu. Đó là nguyên nhân Nghi Xuân từ chối tình yêu của anh. Cô vẫn có mối quan hệ với những kẻ xa lạ như thế đó. Anh làm gì có Exel, làm gì có tiền đưa cô vào những nhà hàng sang trọng. Bàn tay anh nắm lại trong đau đớn.

Gia Lâm ái ngại:

- Về thôi anh! Anh không nên trách Nghi Xuân. Nó nói với em, việc nó không còn trong trắng nữa ngăn nó đến với anh. Có những lần nó đi tìm anh, cố gắng gây tình cảm, nhưng rồi sau đó nó hiểu rằng vô ích, và nếu như tình yêu đặt ngang lý trí, đó không còn gọi là tình yêu nữa.

Trung Nghị thẩn thờ:

- Đó là một cách nói thôi. Khi cô ấy không yêu anh, anh có làm bất cứ điều gì đi nữa, cũng không kéo được trái tim cô ấy hướng về anh, nhưng anh nhất định chờ cái ngày cô ấy tìm về với anh.

Gia Lâm cúi đầu, tim cô đau như có ai đó xé tan tim cô ra từng mảnh. Tình yêu, có phải chăng là chiếc bóng, đuổi theo, cái bóng cứ bay xa. Đi bên nhau, anh lặng lẽ, Gia Lâm cũng lặng lẽ nỗi buồn nặng trên vai trong lúc chân cứ bước ...

Đoàn Hùng tấp vào một quán cả phê sân vườn. Anh nắm lấy tay Nghi Xuân ngồi vào bàn đặt trong cùng. Và hình như bàn tay bé nhỏ của Nghi Xuân run nhè nhẹ trong tay anh. Run rẩy vì xúc động, vì ngỡ không còn nhìn thấy anh nữa. Ngồi xuống ghế ...Cô ngây người ra nhìn anh.

Đoàn Hùng mỉm cười:

- Anh lạ lắm à?

- Không ...Cả mười ngày nay em cứ đến nhà anh, cửa khóa. Có lúc em nghĩ anh không về nữa.

- Anh sống thọ lắm, làm sao không trở về. Đón em trước cổng trường, anh không dám nghĩ sẽ gặp được em.

- Vậy mà cứ ngồi chờ à?

- Ừ, để tưởng tượng là mình đi học. Anh nghỉ học sớm lắm, không được cái thú ôm cặp đến trường, cho nên đôi lúc, anh ...sợ quen với những cô gái có học như em.

- Anh phân biệt như vậy, em sẽ giận đó.

- Em uốn gì, anh gọi?

- Gọi cho em giống như thứ anh uống.

Đoàn Hùng vẫy tay gọi hai ly cà phê. Anh ngắm cô:

- Nhìn thấy em vui vẻ anh rất yên tâm.

Sực nhớ, Nghi Xuân mở ví lấy bì thư đặt lên bàn. Đoàn Hùng nhíu mày:

- Gì vậy?

- Tiền bữa hổm anh bỏ vào ví của em đó.

- Cất giùm anh đi.

- Em xài hết đó.D Đoàn Hùng nhún vai:

- Có sao đâu. Anh quan niệm tiền bạc là vật ngoài thân, còn hay hết không quan trọng, dù trước đây mười năm, mười ngàn đối với nah là một gia tài.

Anh lấy bì thư tiền mở ví cô bỏ vào:

- Cần mua sách vở hay tiêu xài, em cứ xài.

- Anh đang cư xử như thế nào với em vậy?

- Anh trai với em gái được không?

Nghi Xuân phụng phịu:

- Không.

Cà phê mang ra, Đoàn Hùng bỏ đường vào, anh quậy cho tan xong rót cà phê vào cái tẩy đá. Nghi Xuân chớp mắt:

- Tại sao em không quen anh từ trước vậy?

Đoàn Hùng bật cười:

- Nếu như không hận Đình Tuấn, em đâu có thèm quen anh. Đừng nghĩ ngợi gì cả, uống đi cô bé. À! Em lấy tiền đó gởi về cho mẹ em đi, cho bà đỡ nhọc nhằn.

- Rồi làm sao em có tiền trả lại cho anh?

- Khi nào tốt nghiệp ra trường đi làm trả.

Nghi Xuân uống một hớp cà phê:

- Mười ngày nay, em lo cho anh chết đi được, cho nên lúc này nhìn thấy anh, em mừng quýnh lên.

Bắt chước Nghi Xuân, Đoàn Hùng uống một hớp cà phê để dằn xúc động rồi đùa:

- Tiếc là anh không có kẹo để thưởng em.

- Anh thật là ...

Nghi Xuân lường Đoàn Hùng một cái, cô không biết, cái lườm của cô cho lòng anh rung động xôn xao.

Mười ngày nay, anh rất nhớ cô. Lúc ở trong rừng, trên xe và cả khi nguy hiểm nhất, đối đầu với toán bộ đội biên phòng, rồi lính hải quan, anh nhớ cô quay quắt. Nhớ đêm câu cá, nhớ nước mắt cô tràn ra khi cô ôm anh. Chính điều này xui anh đi tìm cô, dù anh dặn lòng mình, hãy để cô yên ổn với cuộc đời đi học của cô.

Bây giờ ngồi đối diện với cô, ah chỉ muốn ôm cô vào lòng và đặt lên đôi môi nũng nịu đó nụ hôn thật mạnh.

Cô xua tan khoa khát, anh uống một ngụm cà phê nữa.

- Lát nữa cho em về nhà anh với nghe?

- Không về nhà em nghĩ ngơi à?

- Không, em muốn ở gần anh. Cho đến lúc này, em vẫn muốn biết một chút gì đó về anh.

- Anh mồ côi, sống hoang đàng vậy thôi. Quen anh, em sẽ hối hận.

- Nhưng ít ra anh không hề có ý nghĩ chiếm đoạt em.

- Em lầm rồi.

- Em không lầm. Mà em biết anh chê em.

- Chê?

- Ừ, vì em không còn trong trắng nữa.

- Điên vừa thôi cô nhỏ.

Đoàn Hùng gõ nhẹ lên đầu Nghi Xuân:

- Anh chưa hề nghĩ ...anh yêu em thì chuyện đó đâu có quan trọng.

Câu nói của anh dù rất thật nhưng làm cho Nghi Xuân cảm thấy buồn, và lòng tự trọng của cô bị tổn thương. Cô đã đem thân mình làm vật trao đổi, khi muốn anh giúp cô trả thù Đình Tuấn, cô sẵn sàng sau khi tát tai Đình Tuấn. Hận thù tan đi, còn anh, anh không nhận sự trao đổi của cô, vậy mà cô còn trơ trẽn ...

Từ tổn thương xấu hổ, Nghi Xuân nổi giận:

- Đây là do anh không nhận, chứ không phải em quỵt nợ, và chưa chắc khi anh làm chủ em mà em cho phép.

Đoàn Hùng nheo mắt. Anh đọc được sự xấu hổ của cô, anh rất muốn nói những tính cách của cô đã chinh phục anh, anh thích tình yêu của hai tâm hồn chú không phải thể xác trần tục. Anh đưa tay ra:

- Đừng nhắc chuyện này nữa được không? Bắt tay đi!

Nghi Xuân đưa tay ra, bàn tay nhỏ bé của cô nằm trong tay anh, bàn tay khô ráp cứng rắn. Cô cười đầu cúi xuống, có một sự rung động dịu kỳ khi bàn tay cô nằm trong tay anh đầy tin cậy.
-