Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos

Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó…
Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình “làm sao mà chọi với người ta”!… Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng “mình có thể”.

Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó… Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó.

Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học “nhân-lễ-nghĩa” của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không “cảnh giác” thừa.

Gói “bí kíp” mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000 đồng bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000 đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc.

Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!). Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy.

Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”.

Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh… Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm… Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: “Thầy ơi… Sao không đợi con về?”.

Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về…
- -
Một người ăn xin đã đến cửa nhà tôi, cầu xin mẹ. Toàn bộ cánh tay phải của bị cắt đứt, tay áo để trống lòng thòng, nhìn ông ta rất khó chấp nhận.

Tôi nghĩ rằng mẹ sẽ hào phóng cho người ăn xin, nhưng mẹ tôi chỉ vào đống gạch ở trước cửa gần chỗ người ăn xin và nói: "Ông giúp tôi chuyển đống gạch này về phía sau nhà đi"

Người ăn xin tức giận nói: "Tôi chỉ có một bàn tay, bà nhẫn tâm bắt tôi chuyển gạch, bà đã không muốn cho tôi thì thôi, sao bà lại đánh đố tôi?"

Mẹ tôi không tức giận, mà cầm viên gạch chuyển đi. Bà cố tình chuyển gạch chỉ bằng một tay, chuyển xong bà nói: "Ông thấy đấy, tôi có thể làm việc bằng một bàn tay, tại sao ông không thể làm điều đó?"

Người ăn xin đứng lặng im, ông nhìn mẹ với ánh mắt lạ lùng, và cuối cùng ông cúi xuống, dùng một bàn tay để nâng một viên gạch, một tay ông có thể di chuyển hai viên.

Ông đã chuyển toàn bộ đống gạch sau hai giờ, và khi chuyển gạch, ông thấy mệt mỏi khó thở, mặt ông bám rất nhiều bụi, vệt mồ hôi lấm tấm trên trán.

Mẹ tôi cho người ăn xin một chiếc khăn màu trắng. Ông ta cẩn thận lau mặt và cổ một lần nữa, chiếc khăn màu trắng biến thành màu đen.

Mẹ tôi cho người ăn xin 20 nhân dân tệ. Người ăn xin cầm lấy tiền, cảm động nói: "Cảm ơn bà"

Mẹ tôi nói: "Ông không phải cảm ơn tôi, nó là tiền công của ông kiếm được bằng chính sức mình

Người ăn xin nói: "Tôi sẽ không quên bà." Ông cúi người trước mẹ tôi và đi.

Nhiều ngày sau, có một người ăn xin đến trước cửa nhà tôi, hỏi xin mẹ. Mẹ tôi bảo ông chuyển gạch từ sau nhà ra trước nhà, và vẫn cho ông ta 20 đô la.

Tôi không hiểu, hỏi mẹ: "Vừa qua mẹ đã bảo người ăn xin chuyển gạch từ phía trước của căn nhà phía sau nhà, bây giờ lại bảo người ăn xin chuyển gạch từ phía sau ngôi nhà và trước nhà. Cuối cùng mẹ muốn để gạch ở phía trước nhà hay phía sau nhà?"

Mẹ tôi nói: "Đống gạch này ở trước nhà hay sau nhà đều như nhau cả."

Tôi nói: "Giờ thì không cần chuyển gạch nữa".

Mẹ cốc nhẹ vào đầu tôi và nói: "Đối với người ăn mày mà nói, việc chuyển gạch được và không thể chuyển được rất khác nhau con ạ".

Sau đó, một vài người ăn xin đã đến, đống gạch nhà tôi chuyển đi chuyển lại đến mấy lần.

Mấy năm sau, có một người đàn ông rất đàng hoàng đến nhà tôi. Ông bệ vệ và phong độ, trông giống như ông chủ lớn thường xuất hiện trên truyền hình. Khiếm khuyết duy nhất là ông chỉ có một tay trái, bên phải là ống tay áo thả trống, như chiếc cánh đung đưa.

Ông ta nắm bàn tay của mẹ tôi, cúi thấp người và nói: "Nếu không có bà, tôi là một kẻ ăn xin, bởi vì sau khi bà bảo tôi chuyển gạch, bây giờ tôi đã trở thành chủ tịch của một công ty."

Mẹ tôi nói: "Điều này chỉ liên can đến ông thôi!"

Ông chủ tịch yêu cầu mẹ và gia đinh tôi chuyển về sống trong thành phố, để làm người dân thành phố, sống một cuộc sống tốt đẹp.

Mẹ tôi nói: "Chúng tôi không thể chấp nhận chăm sóc của ông."

"Tại sao?"

"Vì gia đình chúng tôi mọi người đều có hai bàn tay."

Chủ tịch kiên trì nói: "Tôi đã mua một căn nhà cho gia đình bà rồi."

Mẹ mỉm cười và nói: "Ông nên mang căn nhà làm từ thiện cho những người chỉ có một bàn tay và không có nhà ở thì hơn!"
- -
VTT - Cậu à tớ ngốc lắm phải không cậu. Lúc tình yêu của cậu dành cho tớ thì tớ lại chẳng giữ lấy mà cố tình đẩy đi thật xa. Đến lúc đẩy đi được rồi thì lại muốn nắm giữ lấy nó cái thứ gọi là tình yêu đó nhưng mà nó đã bay đi rồi bay đi theo mội người con gái khác mà người đó không phải là tớ.
***
Tớ thật sự đã quá hối hận. Tình yêu dành cho tớ mà không giữ lấy, cứ cố gắng theo đuổi một tình yêu khác - một tình yêu mà tớ đã biết được kết quả từ trước rằng tớ không bao giờ có thể cầm trong tay.
Tớ thật sự là ngốc lắm phải không cậu, hạnh phúc của tớ đến gõ cửa thì tớ lại không mở cửa cho nó vào mà cứ chờ hạnh phúc gọi là ảo kia đến thì mới chịu mở cửa.
Nhưng cậu có biết không, hình như tớ thích cậu từ lâu rồi nhưng tớ lại không hề nhận ra. Mà đến lúc tớ nhận ra điều đó thì đã quá muộn rồi phải không?

Cậu có biết tại sao tớ lại nói hình như tớ thích cậu từ lâu rồi không? Đó là bởi vì mỗi khi tớ nhìn thấy cậu nói chuyện cùng một bạn khác, gần gũi với bạn ấy, giúp đỡ bạn ấy việc này việc nọ là tớ rất khó chịu rất bực tớ và cảm giác tủi thân có len lỏi lên một chút xíu.
Khi mà những cảm giác ấy xuất hiện tớ nhận ra rất rõ nhưng tớ chỉ lấy lí do "người đó thích tớ thì chỉ có thể giúp đỡ tớ nói chuyện với tớ, không được thân thiết với những cô gái khác ngoài tớ ra..."
Có phải cậu thấy lí do đó rất buồn cười và rất ích kỉ phải không? Chắc vậy rồi. Tớ cũng thấy là vậy đó, tớ thật là một con người ngu ngốc ích kỉ.
Nhưng chắc cậu cũng biết trong tình yêu ai cũng phải ngu ngốc một lần và ích kỉ nhiều lần phải không. Có ngu ngốc thì cũng làm mất chính tình yêu của tớ, có ích kỉ thì mới giữ lại được tình yêu của riêng tớ phải không?
Nhưng tớ thì ngu ngốc thì có thừa mà ích kỉ cũng có nhưng lại không biết sử dụng như thế nào để nắm giữ lấy hạnh phúc ấy. Để rồi hạnh phúc đó đã đi theo một cô gái khác... chắc có lẽ cô gái đó tốt hơn tớ và cũng xứng đáng nhận tình yêu đó hơn tớ phải không?
Cậu biết lúc cậu nói với tớ rằng cậu đã tìm được người con gái khác cậu thích và người đó người đó cũng thích cậu, trái tim tớ hơi nhói lên. Tớ biết trái tim tớ đau nhưng tớ không nghĩ lí do là do cậu.
Những ngày tiếp theo cậu đối xử với tớ hoàn toàn khác. Sáng không hay đến nhà tớ đi học cùng tớ và trưa cũng vậy không đi về cùng tớ nữa. Việc này tớ đã từng nghĩ rằng cậu là đồ thừa thời gian mới đưa đón tớ đi như thế mà tới giờ đi học thiếu vắng bóng cậu trên đường sao tớ lại cảm thấy trống trải và cô đơn thế...
Tối cũng không còn những tin nhắn chúc ngủ ngon làm tớ cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó. Phải chăng những tin nhắn đó của cậu đã là một thứ quan trọng trong cuộc sống của tớ vậy mà ngày xưa tớ không biết trân trọng những tin nhắn ấy. Còn cảm thấy những tin nhắn này thật phiền phức chẳng có tác dụng gì cả, tớ còn cho cậu là người thừa tiền thừa thời gian để mà ngồi mà nhắn những tin này.
Tại sao những gì cậu làm cho tớ mà ngày xưa tớ hay cho là phiền phức nhất ở trong cuộc sống của tớ mà giờ đây nó lại cần thiết đối với tớ đến vậy?
Bây giờ tớ biết phải đi đâu để tìm lại những việc mà cậu hay làm cho tớ. Làm gì để tình yêu của cậu về lại với tớ đây. Tớ rất muốn rất muốn quay lại thời gian trước kia để nắm giữ lấy tình yêu của cậu và hạnh phúc của tớ nhưng không thể không làm được rồi.
Vì thời gian cứ mãi trôi đi không bao giờ quay ngược trở lại như tớ mong muốn. Tớ đã mãi mãi mất đi hạnh phúc của tớ rồi.
Nguồn: Truyenngan.com.vn
-
(Viết Thư Tình) - Để anh đưa em về hôm nay, chỉ lần này thôi, lần cuối.

- Lần cuối thật hả anh?

- Ừ, lần cuối thật!

Bước vội lên xe anh, như để tránh đi những hạt mưa nặng trĩu đang bắt đầu rơi xuống. Vẫn đi trên con đường quen thuộc, vẫn chiếc xe máy chứng kiến tình yêu của cô và anh trong hai năm, vẫn là anh ấm áp quen thuộc luôn che chở và chăm sóc cô. Vậy mà giờ đây, có một khoảng cách vô hình giữa cô và anh. Chẳng thể ngồi sát lại nép vào lưng anh để tránh những hạt mưa đang tạt mạnh vào đôi má.

Rát rát.

Đôi mắt cô ướt nhèm.

Ướt vì nước mưa và mặn vì nước mắt…

- Mưa quá em ơi, bọn mình mặc áo mưa nhé.

- Không cần đâu anh, sắp về đến nhà rồi, em chịu được.

- Ngồi sát lại anh đi cho đỡ lạnh.

- Không sao đâu anh, em không lạnh, em bình thường.

- Thế bọn mình trú mưa em nhé, anh lạnh.

- Ừ, thế cũng được anh ạ.

Táp vội xe vào lề đường, anh nắm tay cô chạy về phía mái hiên. Vội vàng trú, vội vàng tránh mưa… Chẳng hiểu vì lạnh hay vì thói quen, anh và cô vẫn đứng sát cạnh nhau như ngày trước, anh vòng tay ôm cô sau lưng, đứng lên phía trước để che chắn những hạt mưa sẽ làm nhòe thêm đôi mi đang ngấn lệ.

Đã lâu rồi anh và cô không trú mưa như thế này. Cô vẫn thích những cơn mưa rào mát lạnh mùa hạ, mặc áo mưa đôi ôm nhau đi trên phố luôn khiến cho đôi tình nhân trẻ cảm thấy ấm áp, hạnh phúc hơn rất nhiều. Nhưng cảm giác tê buốt của cơn mưa hôm nay khiến cô ghét mưa kinh khủng.

Anh và cô hai con người xa lạ, vô tình biết nhau và cũng vô tình yêu nhau. Chẳng cần một lý do, chẳng cần xác định. Họ yêu nhau, tình yêu của thời sinh viên giản dị những cũng rất nồng nàn. Anh yêu cái nét trẻ con ở trong cô. Anh tìm đến cô như một điểm tựa tinh thần cho những lúc buồn chán, những lần vấp ngã và mất phương hướng. Nhìn cái cách cô cười đủ khiến anh quên đi mọi muộn phiền. Ở bên cô lúc nào anh cũng thấy tràn đầy sức sống. Còn đối với cô, ở bên anh là lúc cô cảm thấy tự tin và an toàn nhất. Cô có thể ngồi hàng giờ bên anh, nói hàng trăm thứ chuyện trên đời, anh vẫn chăm chú nghe, vẫn phá lên cười dù câu chuyện đó có ngốc xít đến đâu. Chuyện tình yêu ấy sẽ mãi đẹp nếu như hai người không phải ra trường, đi làm và đối diện với hàng ngàn rắc rối.

Anh lao vào công việc với niềm đam mê và lý do cơm áo gạo tiền. Quên dần đi những buổi hẹn hò của hai đứa, những ngày kỉ niệm đặc biệt, những tin nhắn yêu thương và cả những nụ hôn nồng nàn. Điều gì bây giờ đối với anh cũng vội, yêu vội và hôn cũng vội. Những dự định cho tương lai, những món quà bất ngờ thú vị, tất cả được xếp lại phía sau hai chữ công việc, trong đó có cả cô. Cô hết giận dỗi lại đến cãi vã, lần nào cũng thế thôi, chỉ một mình cô buồn, một mình cô tự lau đi những giọt nước mắt tủi hờn, tự an ủi mình “Anh ấy đang làm vì công việc, anh ấy vẫn yêu, yêu rất nhiều”.

Khi gia đình cô gặp biến cố, cô lao đao chống chọi một mình, cô tìm đến anh, nguồn động viên an ủi cuối cùng, cô muốn bám vào anh, dựa vào đôi vai của anh để than thở, để lấy thêm mạnh mẽ tự tin bước tiếp…Nhưng anh cũng đang vất vả lắm, bận bịu và cũng gặp nhiều rắc rối, không giúp được gì cho cô.

Nuốt nước mắt ngược vào trong, cô tập cho mình thói quen sống không có anh, không cần anh và không dựa vào anh. Cô bắt đầu ít cười hơn, con người vô tư của cô biến mất. Cô bắt đầu muốn buông tay….

Những tin nhắn của cô gái lạ xuất hiện trong máy anh, nó ngọt ngào và tình cảm chẳng khác gì của cô. Cô sững người. Anh chỉ cười ôm cô vào lòng, an ủi rằng đó là của đồng nghiệp, công việc thôi chứ anh chẳng có gì. Cô tin anh.

Một hôm, cô gặp anh đang đèo một cô gái khác trên đường cười nói rôm rả như chưa từng có sự xuất hiện của cô.
Cô buông tay.
Anh níu.
Anh bảo đấy là vì công việc.
Cô đau.
Cô không muốn thể hiện với anh mình đang ghen tuông.
Cô chai lì.
Cô mặc kệ.
Cô mỉm cười lạnh lùng với anh 
và nói em tin. Một nụ cười lạnh ngắt. Nhưng không vì thế anh thay đổi, công việc chiếm lấy anh, vì công việc nên anh để cô một mình. Chỉ là những câu yêu thương ngắn ngủn. Cô cho rằng tại mình quen được anh chiều, tại mình quen được vỗ về nên bây giờ đâm ra nhõng nhẽo. Cô bắt mình phải làm việc, làm để quên đi mình đang có một người yêu.

Cô cũng có những lời hẹn hò tán tỉnh nhưng chẳng bao giờ cô mảy may rung động. Nhưng hôm nay cô buồn vì một lần nữa cô nhìn thấy anh cùng người khác. Cô đồng ý hẹn hò, cô uống say và trở nên lố bịch. Cô biến mình trở thành một con ngốc trước mặt người kia, nhưng không phải đáp lại cô là cái nhìn miệt thị, chỉ là một con mắt thương hại. “Họ” ôm cô vào lòng và bảo cô quên anh đi, anh không xứng đáng để cô phải buồn.

Cô oà khóc. Cô không biết rằng đằng sau lưng cô là anh. Anh sững sờ nhìn về phía cô. Mặt anh thể hiện rõ sự giận dữ, anh kéo cô ra khỏi vòng tay của “họ’, anh hét vào mặt cô với hàng trăm câu hỏi tại sao, đổ lên đầu cô tất cả sự giận dữ. Cô ngước lên nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ, cô mỉm cười nửa miệng. Cô chẳng thể im lặng được nữa. Cô cũng hét lên:

-Tôi cũng chỉ vì công việc thôi, anh có hơn gì tôi đâu. Anh hơn tôi vì cái gì chứ? Anh làm được, sao tôi lại không?

Anh tát cô. Chính bàn tay của anh run lên sau khi tát cô, anh ôm ghì cô vào lòng, nước mắt của anh cũng chảy ra: “Anh chưa bao giờ phản bội em, em phải tin anh làm tất cả điều đó vì công việc, lúc nào anh cũng chỉ yêu mình em thôi”.

- Chúng mình chia tay thôi – Cô đấy anh ra lặng lẽ nói và bước đi.

Mưa lại bắt đầu rơi ướt đẫm con đường nơi hai người đứng và chia tay.

Anh khóc, anh hụt hẫng, anh còn yêu cô, yêu nhiều lắm. Nhưng cô đi rồi, đi xa khỏi vòng tay của anh, đi đến đâu anh cũng không biết vì lâu quá rồi anh không còn để ý xem cô đang ở đâu và gia đình cô như thế nào. Anh mất cô thực sự.

Hôm nay anh lại gặp cô, sáu tháng sau ngày mưa tầm tã ấy. Nửa năm nhưng tình yêu của anh vẫn còn nhiều lắm, anh muốn ôm ghì lấy cô cho thoả nỗi nhớ mong, muốn nói với cô hàng ngàn câu xin lỗi nhưng cô chỉ nhìn anh như một người xa lạ, đứng cách xa anh đến hàng trăm mét. Anh chẳng thể vồn vã với cô như một người quen. Anh chỉ biết hút hết một điếu thuốc để lấy được cái can đảm yêu cầu đưa cô về nhà. Anh hi vọng mình vẫn còn một cơ hội…

“Và cơn mưa tới mát tâm hồn, em vẫn đứng bên ô cửa nhỏ…”

Chuông điện thoại của cô, bài hát cô và anh đều yêu thích, cô chưa thay đổi. Chuông điện thoại khiến cô giật mình và đứng lùi lại phía sau, tránh né vòng tay che chở của anh.

- Alo!
- Em đang về mưa nên em trú ở gần công ty, ngớt mưa em sẽ về.
- Thôi không cần đâu, em tự về được mà.
- Vâng, thế cũng được, anh qua đi nhé.
- Người yêu em hả?
- Không anh ạ, bạn em thôi!
- Bạn sao lại nhiệt tình thế được? – Anh ghen….
- Vì họ yêu em!

Vừa dứt lời chiếc xe ô tô màu đen sang trọng đỗ lại gần bên đường, cô chạy vôi ra phía xe và ngoảnh lại chào anh. “ Bạn em đón, em về đây, anh về cần thận nhé.”

Mưa càng lúc càng to hơn cô bước đi chỉ còn một mình anh ở lại. Gió thổi càng lúc càng mạnh hơn, anh tìm kiếm một điếu thuốc để hút. Cơn đau lại nhói trong tim anh từng hồi.

Mưa vẫn rơi không ngớt.

- Anh về luôn đi nhé, nhớ mặc áo mưa đừng đứng lại đấy làm gì, còn lâu mưa mới tạnh.
- Cho anh một cơ hội nữa em nhé, anh sai rồi. Anh yêu em, anh nhớ em nhiều lắm!


“Ngoài trời mưa rất nhiều, đợi dấu chân ai …”

Tin nhắn cuối cùng cô bỏ lửng, chẳng có câu trả lời chính xác cho anh, nhưng anh biết mình vẫn còn cơ hội, vẫn còn lần cuối để đưa cô về.

Anh sẽ bắt đầu lại từ đầu, sẽ lại tìm đến cô như lần đầu tiên anh tìm đến vì bây giờ anh biết cô là điều quan trọng nhất mà anh có trên đời.
-
Tặng những ai sắp kết thúc những
năm tháng 
“mài đũng quần” tại ngôi
trường thân yêu của mình. ^^
Chào ba con đi.

Phương nhảy từ yên xe xuống lề đường, tháo mũ bảo hiểm, vội chào ba rồi ôm cặp cùng một bao tải to chạy ào về phía cổng trường.


Nó nhăn mặt khi thấy cổng chính đã đóng kín, đằng phải cắn răng vượt qua “tử địa” cổng phụ, tất nhiên có cả hai tên cờ đỏ “tử thần” trực cổng, lăm le trên tay cuốn sổ ghi tên những thành phần đi học trễ.

Phương làm mặt lạnh, tỉnh bơ bước về phía trước. Đúng như nó đoán, vừa đặt chân qua khỏi cổng, một cánh tay đưa ra chặn lại ngay. Tên “tử thần” còm nhom hất mặt, ánh mắt tỏ vẻ nguy hiểm.

- Cho mình xem bảng tên bạn ơi!

Điệu bộ ấy làm Phương khó chịu, nó hất cánh tay trước mặt ra một cách bực bội. Rồi nó đi thẳng trước khuôn mặt ngơ ngác của tên cờ đỏ.

Chưa kịp hít thở bình thường, vai nó bị giữ lại bởi một nhân vật nó lỡ quên mất. Tên “tử thần” còn lại, nãy giờ nó tưởng đã bị đông cứng với cuốn tập bìa đen sì trên tay.

- Bạn đi trễ mà thái độ gì thế hả? Tên gì và lớp nào?

Phương thở dài “Lại gặp thêm một tên dai nhách nữa.” Nó ra vẻ ngượng bộ, cố nói câu nào nghe cho xuôi tai.

- Tha cho mình lần này đi, đồng chí cờ đỏ gương mẫu.

- Để xem, lớp 12A2, họ tên Tr…

Phương vội che bảng tên mình lại, giận một nỗi nó không thể giở trò “đánh người thi hành công vụ” được.

- Này thì cho ghi đấy, họ tên đầy đủ Trần Anh Phương, lớp 12A2. Muốn xin số làm quen, lên đấy mà gặp. Đúng là làm phách.

Nói một cách dõng dạc xong, nó quẳng cái bao tải lên vai, chạy nhanh lên lớp trước khi chuông báo vào tiết vang lên.

Tuấn quay lại vị trí, cười ha hả.

- Ê mày. Trông tao oai không?

Thằng bạn cũng nhăn nhở, nó gật gù tự hào, vào ngày đầu tiên trực cổng, tụi nó đã làm việc đúng như tinh thần cờ đỏ mà tổ trưởng đàn anh đã dặn dò “Nhân nhượng là tự sát, độc ác là huy hoàng.” Rồi nó bỗng nhớ lại mình vừa bị qua mặt bởi một trường hợp vi phạm rất táo bạo.

- Con nhỏ đó đi trễ mà làm ghê quá.

Tuấn lắc đầu.

- Chỉ hù được mấy đứa mới đứng trực cổng như mày thôi. Hên gặp tao chứ mà là ông Vĩ hả, nhỏ đó không sợ xanh mặt mới lạ.

Tuấn lại cắm mặt vào cuốn tập bìa đen, miệng lẩm bẩm vài từ trong một bài hát tiếng Anh.

- Trần Anh…

- Trần Thanh Phương, 12A2.

Không để thằng bạn nói hết câu, Tuấn nhíu mày, một hạt bụi nhỏ vừa bay vào mắt.

- Hả? Sao lại vậy? Tao nghe rõ ràng là…

- Nhưng tao nhìn bảng tên rõ ràng mà.

Tuấn chớp mắt vài cái cho hạt bụi theo nước mắt trôi ra. Rồi nó cười toe.

*

Vừa bước vào lớp, Phương lập tức nhận được những ánh mắt mang hình lưỡi liềm, hèn chi nó cứ thấy cổ họng nghẹn ứ lại, khó khăn lắm mới nuốt nổi ngụm nước bọt. Chẳng phải ai xa lạ, là những thành viên của Ban cán sự.

Phương le lưỡi cười trừ rồi đi về chỗ ngồi. Không nhận ra thầy Thành đang đứng nhìn chăm chăm nó ở cuối lớp.

- Phương, lên bàn giáo viên gặp tôi.

Tim Phương giật lên thon thót “Cái ngày gì mà còn đen hơn… cuốn tập của tên cờ đỏ đó nữa.” Nó nghiến răng ken két từ chỗ ngồi cho đến lúc lên đến nơi mới chịu ngừng. Hít một hơi thật sâu, nó cúi đầu.

- Dạ, thầy gọi em.

Cuộc nói chuyện diễn ra trong hai phút cuối cùng của giờ truy bài. Bên cạnh mấy cái miệng cười mếu xệch của Ban cán sự là toàn bộ những ánh nhìn lo lắng. Cả hai trường hợp biểu hiện đều khẽ bàn tán với nhau về nội dung cuộc “đàm đạo” ngắn ngủi đó.

Chuông vừa reng cũng là lúc thầy Thành gật đầu bảo Phương về chỗ. Biểu hiện lạ lùng trên mặt Phương làm cho cả lớp đều nổi máu tò mò.

Tranh thủ thời gian cô Liên dạy Ngữ Văn đang đứng rì rầm gì đó với thầy chủ nhiệm bên ngoài hành lang, Vy chồm sang Phương, hỏi nhỏ:

- Bị phạt hả mày?

Phương làm bộ ngao ngán, nó thở dài:

- Thầy nhắc nhở tao lần sau chấp hành giờ giấc cho nghiêm túc và chuyện trốn đi lao động thì…

Câu trả lời bị ngắt quãng càng làm cho Vy thêm hồi hộp, những đôi tai dỏng lên xung quanh cũng mang cùng tâm trạng.

- Mình tao đi bù vào chiều mốt chứ ở đấy mà hỏi với chả han.

Phương gục đầu xuống bàn sau khi nói một tràn dài, nó chẳng quan tâm khi nghe thấy một vài đứa bật cười thành tiếng.

Vy đập vào vai nó, giọng nói vang to.

- Một khi đã cùng lớp vi phạm nội quy, thân là Lớp trưởng thì “đứng mũi chịu sào” cho lớp là điều đương nhiên nhỉ.

Cả lớp được một trận cười to. Phương ngẩn đầu dậy, mặt nó trông không khác gì cọng bún để lâu ngày, khô quắc queo.

- Ờ. Nói thì hay lắm. Mình tao lượm rác, nhổ cỏ hết cái sân trường này chắc tụi mày hết được gặp tao sớm.

- Bậy quá! Mày còn phải ở với tụi tao lâu lâu dài dài. Chiều mốt sẽ có mặt đầy đủ tất cả cho mày xem.

Bí thư Toàn la lên trong tiếng vỗ tay rào rào hưởng ứng nhiệt liệt.

Cô Liên và thầy Thành đều nhìn vào trong, cả lớp liền im bặt, ra dáng chăm chú đợi chờ giờ học lắm.

Rồi tiết học bắt đầu với vẻ mặt nghi ngờ của cô giáo, lẫn trong niềm hân hoan âm thầm của đám học trò lém lỉnh.

*

Giờ ra chơi, thay vì ùa nhau ra căng tin để thỏa mãn cái bụng đang kêu ầm ĩ như ngày thường. Lớp 12A2 hôm nay không một ai bước ra ngoài. Hai cánh cửa ra vào đóng kín mít, từ ngoài nhìn vào chắc ai cũng nhầm tưởng lớp này đang tổ chức… “Hội nghị bàn tròn vì hòa bình thế giới”, thỉnh thoảng lại có vài tiếng hô hào to tướng.

Trong lúc Phương và Bí thư Toàn hăng hái chỉ đạo cho cuộc “nổi dậy ngầm” này, lớp phó học tập Vy chịu trách nhiệm xin trống tiết Ngoại ngữ tiếp theo để lớp có thời gian “toàn tâm toàn ý” thực hiện kế hoạch đặc biệt của mình.

Vy gặp Tuấn ngay khi từ phòng giáo viên bước ra. Tuấn cũng vừa tổng kết xong sổ trực cho tổ cờ đỏ.

- Bạn cờ đỏ gì đấy ơi?

Tuấn nhìn quanh không thấy ai, nó quay lại chỉ ngón trỏ vào mình.

- Bạn gọi mình à?

- Không bạn thì còn ai vào đây. Bạn trực cổng hồi sáng phải không?

- Ờ. Là mình. Có gì hả?

Tuấn ngơ ngác không hiểu.

- Nhờ bạn du di cho lớp trưởng lớp mình được không? Bạn ấy có việc rất quan trọng sáng nay nên mới đi trễ.

- Lớp trưởng lớp bạn?

Tuấn theo thói quen lại nhìn bảng tên của cô bạn lạ mặt.

- À… 12A2. Trần Thanh Phương phải không? Mà tại sao bạn lại phải đi xin lỗi giùm lớp trưởng? Làm chức cao có lợi nhỉ? Muốn sai bảo ai cũng được…

Vy nắm chặt tay, ánh mắt nhìn Tuấn kiểu muốn “ăn tươi nuốt sống”.

- Bạn vừa phải thôi. Bạn hiểu gì về người ta mà bảo họ thế này thế nọ. Là tôi muốn xin lại chút công bằng cho bạn ấy thôi, cuối năm rồi ai mướn bạn làm gắt gao thế này, muốn kiếm ít thành tích chứ gì!? Nếu không được thì thôi, xin lỗi vì đã phiền đến giờ giải lao của bạn.

Tuấn đứng ngẩn ra, lòng chợt dâng lên nhiều điều thắc mắc về cái lớp toàn “sư tử cái” này. Điều gì làm cho cô bạn này giận dữ đến vậy. Vì lời nói chủ quan của nó chăng?

Tuấn giật mình khi thấy bóng cô bạn đang tiến nhanh về phía cửa ra vào, ngăn cách khu vực văn phòng với sân trường. Nó chạy lại kéo vai Vy, nét mặt lộ rõ vẻ ngần ngại.

- Cho mình biết lý do đó đi.

Vy ngước đôi mắt ngạc nhiên nhìn nó, mày nhíu lại, miệng chữ A.

- Lý do cô bạn lớp trưởng tên Phương ấy đi học trễ và lý do… bạn nổi giận.

Tuấn nhắc lại một cách chắc chắn với ánh mắt nghiêm túc hơn bao giờ hết.

*

Tiết sinh hoạt chủ nhiệm cuối cùng cũng đến. Cả tập thể 12A2 nín thở chờ đợi giây phút thầy Thành chủ nhiệm bước vào lớp.

“Kẹt!”

- Sao lớp kéo rèm tối thui thế này?

Lúc thầy vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, Phương bắt nhịp một bài hát bằng cái búng tay giữa không gian yên tĩnh của phòng học.

Một đoạn nhạc dạo vang lên bởi tiếng kèn Harmonica, lớp phó văn thể mỹ Diệp Anh bắt đầu cất tiếng hát trong vắt của mình, hòa cùng âm nhạc da diết.

“Thầy kể về vầng trăng trong ca dao thuở nào.
Thầy kể về cơn mưa trên đồng ruộng bao la.
Vầng trăng vàng lục bát, ai mang xẻ làm đôi.
Cơn mưa từ câu hò, chập chờn cánh cò bay.
Cũng có một vầng trăng nhưng sao thầy không kể?
Những đêm ngồi soạn bài, ánh trăng lùa khuya khoắt.
Và dài những cơn mưa.
Thầy ơi sao không kể?
Đường mưa thầy lặn lội, sớm chiều với đàn em…
Bao nhiêu là bụi phấn, sao không kể thầy ơi?
Bao nhiêu là bụi phấn, sao không kể thầy ơi?...”

Rồi bài hát kết thúc bằng khúc hát đồng ca của cả lớp. Đâu đó thấp thoáng những đôi mắt đỏ ửng, có những tiếng thút thít cất lên.

Thầy Thành cứ đứng lặng, đuôi mắt chân chim hằn sâu nét xúc động, bồi hồi.

Phương và Vy cũng bắt đầu rơi nước mắt. Bí thư Toàn khẽ hắng giọng rồi ra hiệu kéo rèm các ô cửa sổ.

Toàn tiến đến bên thầy, trao cho thầy một chiếc đĩa CD.

- Thưa thầy! Nhanh quá phải không thầy? Từ lúc chúng em còn ngơ ngác khi mới bước vào ngôi trường này, lớp học này, thầy đã luôn bên cạnh giúp đỡ, khuyên bảo mỗi khi thấy chúng em căng thẳng lo âu, thầy cũng luôn giành cho chúng em những hình phạt độc nhất của riêng thầy khi chúng em làm điều sai trái và tặng chúng em những món quà sâu sắc nhất khi chúng em nỗ lực học tập, đạt được thành tích cao. Còn rất nhiều thứ thầy dạy cho chúng em biết qua những tiết học vui nhộn của thầy. Chỉ còn một tuần nữa là chúng em chính thức rời mái trường này, và đây là món quà biết ơn của chúng em dành tặng thầy. Dù hình thức nó nhỏ nhưng chúng em tin chắc thầy sẽ hiểu hết những điều chúng em muốn nói.

Càng về sau, giọng nói của Toàn càng nhỏ lại dần. Có lẽ nó cũng đang cố gắng ghìm lại sự xúc động để không bật ra thành tiếng.

Đôi mắt mệt mỏi của thầy Thành rơm rớm, thầy nhìn quanh căn phòng thân quen giờ đủ những vì sao bằng giấy mang hình từng thành viên trong lớp, chính giữa phòng là ông trăng to lớn với bức chân dung thầy mỉm cười rất tươi, chẳng biết đám học trò đã “chộp” được lúc nào. Rồi thầy nở nụ cười hiền.

- Lớp mình như được thay áo mới vậy. Đẹp lắm các em ạ. Chà! Còn bài thơ này?

- Mời cây văn thơ của lớp mình ra đọc cái nào.

Văn rụt rè tiến ra, đọc chầm chậm mà du dương bài thơ được viết trên bảng.

“Thầy Thành dạy Sử tỉnh tươi,
Bốn mươi lăm đứa cùng cười nhe răng.
Thầy Thành mày nhó trán nhăn,
Bốn mươi lăm đứa trùm chăn im lìm.
Xa thầy tâm nhớ lòng chìm,
Mai này họp lớp, nhắn tim nhau về.”

Tiếng vỗ tay đồng loạt vang lên, mấy tên con trai hú hét ỏm tỏi. Thầy Thành bấy giờ mới nói tiếp.

- Thôi được rồi các em ạ. Để lớp khác còn sinh hoạt. Và đây là tất cả thành quả đạt được nhờ cuộc “cúp cua” lao động hôm qua chứ gì. Thầy cảm ơn các em rất nhiều. Nhưng việc gì ra việc nấy, hình phạt vẫn phải thực hiện đấy nhé.

Cả lớp lại vỗ tay lần nữa, chúng vui vẻ nhận lấy hình phạt cuối cùng mà người thầy thân thương giành cho chúng.

*

- Lớp Phương đoàn kết quá. Sẽ tốt biết mấy nếu lớp mình cũng được như vậy.

Tuấn nói với Phương khi cả hai gặp nhau ngoài cổng trường lúc tan học. Tuấn dựng chân chống xe đạp, đi lại bên cạnh Phương. Phương ngớ người một lát, rồi nó nhớ ra, đầu gật gù, nó cười.

- Chẳng có gì tự nhiên mà thế cả. Lớp Phương hồi trước cũng phe phái đầy ra. Nhờ câu nói từ một chị lạ mặt hay đón em học ở đây mà mình mới có động lực đưa lớp đoàn kết đến vậy.

Tuấn nghiêng đầu thắc mắc. Phương nhắm đôi mắt, giọng nói như hồi tưởng lại.

- Hãy trân trọng khoảng thời gian ngắn ngủi này, nó sẽ không còn đẹp được như vậy khi em đã rời khỏi đây đâu.


Tặng những ai sắp kết thúc những năm tháng
“mài đũng quần” tại ngôi trường thân yêu của mình. ^^
-
(Vuonyeuvn.com) - Mình đã từng bước qua đời nhau. Nỗi nhớ cứ đi dọc theo chiều dài của bóng thời gian. Nỗi buồn cứ thiết tha, da diết không thể nào diễn tả lại hết. Nỗi ngậm ngùi luôn ẩn khuất đâu đây trong tâm tưởng.


Đôi bàn tay rời rạc, lạc nhau từng ngày rồi xa rời mãi. Thôi không còn háo hức đan tay nhau, kéo nhau qua hết từng con đường, góc phố.
Tất cả những nhớ nhung một thời chỉ còn lại trong ký ức, chỉ còn lại nét hồng phai, bụi mờ hoen ố. Một ngày dừng lại, bỗng thấy mình như xa lạ giữa những gì từng đã thân quen, hay thời gian đã vô tình đếm ngược lại. Mọi thứ chỉ như làn khói bay ngang qua khoảng trời ngày xưa xa lắc...
Người ta nói, có ba thứ trong đời đừng nên tiếc nuối: Một tình yêu đã ra đi; một người bạn không xứng đáng và ngày hôm qua. Những điều đó dù rất thực tế, nhưng không có thực và cũng không còn có ý nghĩa hay không còn tồn tại ngày hôm nay, thậm chí có khi cả ngày mai nữa.



Vì thế, những điều đó không có quyền làm u sầu trái tim và làm ta rơi nước mắt, hay làm vướng bận lòng ta nữa. Ngày hôm qua, luôn là cái bóng rất lớn đứng ở sau lưng, cho dù là cái bóng của hạnh phúc hay bất hạnh, đôi khi cũng đừng để nó áp đảo hiện tại. Vì thế, có những người vì lý do nào đó không dứt khoát với lòng mình, thì không bao giờ thoát ra khỏi cái bóng đó để bước đi về hướng ngày mai, hướng mặt trời mọc.
Ngày đông không vội vã, mùa tuyết rơi cũng không lãng đãng ngẩn ngơ, nhưng con người lại luôn hối hả đi qua những ngày tháng kỷ niệm đã ngủ quên trong quá khứ. Rồi giữa tất bật của cuộc đời và vòng quay thời gian luôn không ngừng nghĩ, có người đã tình cờ bắt gặp lại ký ức một thời trôi nỗi của mình.
Ai đi qua hiện tại để bước tới tương lai mà không có một thời quá khứ. Ai đã trưởng thành mà không nếm mùi đổ vỡ mất mát. Nỗi đau tưởng chừng đang yên giấc, thì bỗng dưng thức dậy bất ngờ để phải đối diện với cái gọi là ngày hôm qua, tưởng chừng đi mãi không bao giờ trở lại.   

                                          
Thời gian luôn vô tận giữa hai chiều nỗi nhớ. Những mảnh vỡ của ngày xưa tưởng chừng được nhặt lại, được soi mình vào bóng nước để nhận rõ ký ức của ngày hôm qua, để xem có hấp dẫn hay do dự với ngày hôm nay. Theo dòng thời gian bước đi, mọi thứ cũng đã qua rồi. Ngoài kia mưa gió vẫn rơi, bốn mùa vẫn đến và lòng người cũng đã ấm lại.
Đừng hối hả bước qua nhau để còn nhận ra rằng, mình đã có một thời, một thuở yêu thương, giận hờn, ghét bỏ. Một thời có những tiếc nuối, để giờ đây tình cờ gặp lại, tình cờ bên nhau - để được cảm nhận mọi cảm xúc đi qua, khi ngoài kia gió đông vẫn về, tuyết vẫn rơi, hay là cơn mưa ngày hè bất chợt rớt lên cánh hoa bên thềm nhạt nắng - từng ấy những điều đó thôi - với chúng mình đã thật đẹp rồi.
Thời gian trôi qua là liều thuốc chữa lành mọi vết thương, làm phai nhạt hết những trách hờn, ghét bỏ. Để rồi, quá khứ bao giờ cũng đẹp trong mắt cuộc sống hiện tại của ngày hôm nay. Hãy tha thứ cho
nhau, cho tất cả bản thân mình và người ấy - một thời ta đã yêu thương. Hãy giữ
lại quá khứ như một món quà cuộc sống đã ban tặng trao cho. Rồi ngày sẽ không
còn là những giấc mộng dài, khi chúng mình được sống mãi với ký ức trong nhau
bằng trái tim tỉnh thức.
nhau, cho tất cả bản thân mình và người ấy - một thời ta đã yêu thương. Hãy giữ lại quá khứ như một món quà cuộc sống đã ban tặng trao cho. Rồi ngày sẽ không còn là những giấc mộng dài, khi chúng mình được sống mãi với ký ức trong nhau bằng trái tim tỉnh thức.
-
(Vuonyeuvn.com) - Nàng là một cô gái đẹp, đẹp từ khuôn mặt đến nội tâm. Nàng là một tình nguyện viên chuyên đi quyên góp lương thực và đồ dùng để ủng hộ cho những trại trẻ mồ côi.

Nàng gặp hắn ở đó, một người đàn ông có dáng người thô kệch bị câm. Hắn ta sống từ bé ở đây và bây giờ lớn cũng chẳng đi đâu làm ăn gì mà ở lại cô nhi viện chăm sóc những đứa trẻ tội nghiệp. Mọi công việc nặng nhọc hắn đều làm hết. Người ta bảo hắn không biết cười, cũng chẳng ai biết tên hắn, chỉ gọi là "Gã câm".

Nàng là người duy nhất vẫn cười với hắn mặc dù hắn luôn tỏ ra khó chịu. Nàng là người duy nhất chịu ngồi cùng bàn ăn cơm chung với hắn. Và nàng cũng là người kiên trì nhất chịu ngồi nói chuyện độc thoại một mình với hắn.

Hắn ngóng đợi từng ngày từng ngày để được gặp nàng. Chỉ cần nhìn thấy nàng là hắn đã vui lắm rồi. Hắn ríu rít theo nàng đi phát quà và chăm sóc những đứa trẻ. Nàng dạy hắn viết chữ, nàng dạy hắn cách đối xử dịu dàng với tất cả, nàng dạy hắn cười.

Trong mắt gã đàn ông sống trong thế giới câm lặng đó thì nàng giống như một nàng tiên tuyệt diệu đem lại cho hắn mọi thứ, trong đó có cả cái thứ người đời gọi là tình yêu. Hắn yêu nàng, một gã câm đem lòng yêu người phụ nữ xinh đẹp, hoàn hảo như nàng!

- Này câm, mày không được thích con bé tình nguyện viên xinh xinh đâu đấy! - Bà sơ già trong trại trẻ ngiêm mặt dặn kín hắn.
Hắn ngạc nhiên, ú ớ như hỏi lại.
- Con nhỏ ấy xinh thế, mày thì đã nghèo, trông tướng thô lỗ lại còn bị câm, với làm sao được, thích nó rồi lại bệnh tương tư thì khổ cái thân chứ sao!

Hắn cúi gằm mặt xuống ỉu xìu. Hơn 30 năm chỉ quanh quẩn sống trong cái trại trẻ bé tí này, khó khăn lắm hắn mới biết cảm giác thích một người, hắn không dừng lại được, hắn thích nàng lắm!

Nhưng dù sao hắn thích thì cũng để trong lòng vậy thôi, cũng chẳng dám thổ lộ ra với nàng. Hắn ý thức được bản thân, bà sơ nói đúng, hắn là kẻ vô sản nên không thể có được nàng, một viên ngọc quý.

- Anh câm này, sao anh không có tên? - Nàng mỉm cười dịu dàng hỏi hắn.

Hắn lắc đầu, cười ngờ nghệch mà thảm thương, nguệch ngoạc viết mấy dòng lên giấy " tôi mồ côi từ bé, lại bị câm, còn sống là tốt rồi, quan tâm gì đến cái tên đâu".

- Thế để em đặt tên cho anh câm nhé! - Nàng cười rõ tươi, để lộ cái răng khểnh duyên dáng diệu kì - À, để xem nào, từ giờ em gọi anh là Kem nhé, tên hơi kì chút nhưng em thích ăn kem lắm. Hì hì!

Hắn chả hiểu gì, ngơ ngác nhìn nàng như trẻ con, vậy là từ giờ hắn đã có tên, hơn 30 năm có mặt trên cõi đời, hôm nay chính thức hắn đã có một cái tên. Hắn viết cái tên Kem ra giấy rồi bắt từ giờ mọi người phải gọi hắn như vậy.

Khoá tình nguyện 3 tháng của nàng kết thúc. Hôm chia tay, nàng ôm bọn trẻ rơm rớm nước mắt, hắn nhìn nàng, lặng thinh.

- Anh Kem ở lại chăm sóc bọn trẻ tốt nhé, anh nhớ ôn lại những gì em đã dạy học cho anh để còn dạy lại cho mấy đứa nhóc đấy!

Hắn khẽ gật đầu, mặt buồn buồn!

Ngày hôm sau nàng không đến nữa, hắn biết thừa thế mà theo bản năng thỉnh thoảng vẫn ngóng ra ngoài. Tập giấy nàng tặng để học chữ được hắn giữ gìn rất cẩn thận, lúc rảnh hắn vẫn lôi ra viết tên nàng rồi viết tên hắn. Bà sơ thấy vậy phiền lòng lắm.

- Này Kem, tao bảo mày là không được thích cái con nhỏ tình nguyện ấy rồi cơ mà, trông mày bây giờ như thằng ất ơ ấy. Nó không đến cái trại trẻ rách này nữa đâu, mày đừng ngóng, quên nó đi. Mà từ giờ không có kem với củng gì nữa, tao vẫn sẽ gọi mày là thằng câm của ngày trước, rõ chưa?

Hắn buồn xo, lủi thủi vào một góc ngồi. Nàng mới chỉ dạy hắn cách nhớ thương một người thôi, chứ đã dạy hắn cách quên một người như thế nào đâu.

Hắn lại trở nên lầm lì và cộc cằn như xưa, hắn cũng chẳng cười với bất cứ ai nữa.

Rồi nàng lại xuất hiện sau một thời gian dài. Hắn nhìn thấy nàng, mỉm cười ngờ nghệch, cái nụ cười mà hắn cất giữ chỉ để dành riêng cho nàng. Nàng vẫn xinh đẹp và quyến rũ như vậy, nàng còn mua kem cho hắn nữa. Cái kem lạnh buốt tê cóng cả răng. Hắn không dám ăn, cầm cái kem và ngắm nàng ăn đến nỗi cái kem chảy nước đầy ra tay.

-Ơ anh Kem ăn đi, ngon lắm đấy!

Hắn nhìn nàng, cười cười, cứ để mặc cho kem chảy mãi.

- Bao giờ anh Kem lên thành phố chơi với em nhé, em bảo bạn em xin việc cho, anh kiếm thêm chút tiền để phụ giúp các sơ.

Nghĩ đến chuyện được gần nàng hắn vui lắm, xin bà sơ cho lên thành phố ngay. Mới đầu sơ bà phản đối kịch liệt, sau đó bà đổi hướng sang khuyên nhủ ngọt ngào, lí lẽ. Hắn không được như ý tỏ ra bực dọc, nhấm nhẳng với mọi người. Thấy hắn khổ tâm quá, bà sơ đành phải dồng ý cho hắn đi.

- Trên ấy mà khổ quá thì mày về đây với tao và bọn trẻ nhé!

Hắn tỏ ra hớn hở, gật đầu lia lịa.


Cuộc sống thành phố không êm đềm và tuyệt diệu như hắn tưởng tưởng. Hắn không được gặp nàng thường xuyên, nhưng công việc thì cũng tạm được.

Một lần rủ hắn đi ăn cơm trưa, nàng nói với hắn rằng nàng sắp kết hôn, nàng rất vừa thấy hạnh phúc vừa thấy hồi hộp, lo lắng. Hắn ngồi đơ người một lúc. Nàng sẽ lấy chồng, vậy là hắn sắp mất nàng rồi ư? Không, nàng đã bao giờ là của hắn đâu mà mất được.

Lặng lẽ quan sát những lúc nàng cười, nàng trò chuyện mà hắn thấy tim mình như vỡ ra. Hắn yêu nàng, rất rất yêu, hắn muốn hét to cho nàng hiểu điều ấy, mặc kệ nàng có chịu đáp trả lại tình cảm đó hay không. Nhưng hắn không thể, vì hắn là một gã câm.

Đám cưới diễn ra đúng như kế hoạch, hắn cũng đến dự với tư cách bạn của cô dâu. Hắn mặc một bộ đồ cũ kĩ, đi đôi giày cũ kĩ, tiền mừng của hắn toàn tờ bạc lẻ nhưng chẳng chịu thua kém ai. Người ta đi bao nhiêu hắn cũng mừng nàng như vậy, có khi còn hơn ấy.

Mọi người ai nhìn hắn cũng tránh xa và tỏ ra khinh bỉ, chỉ có mỗi nàng, dù mặc bộ quần áo bình thường hay đang vận bộ váy cưới thì nàng vẫn dịu dàng với hắn.

Nàng giờ đây đã trở thành vợ người ta, thế nhưng hắn vẫn không thể dừng chuyện yêu nàng lại được. Hắn vẫn là bạn của nàng, vẫn là người nàng tìm đến mỗi khi có tâm sự buồn. Mặc dù hắn chỉ biết im lặng, đôi khi là chìa những tờ khăn giấy cho nàng nhưng nàng vẫn rất thích được ngồi trò chuyện cùng hắn, cái cảm giác bình yên mà nàng không tìm ở đâu được, kể cả người chồng mà nàng rất yêu thương.

Hàng ngàn lần hắn muốn nói hắn yêu nàng, một việc làm rất đơn giản mà hắn không bao giờ làm được, vì hắn bị câm, và vì nàng mãi không thuộc về hắn. Nàng thích kem, hắn thường xuyên mua đem đến cho và lặng lẽ ngắm nhìn nàng ăn chúng, hạnh phúc đơn giản chỉ là thế.

Rồi chồng nàng ghen chuyện nàng thường xuyên gặp hắn, cuộc sống gia đình nàng lục đục, nàng buồn nhiều và cũng ít đi gặp hắn hơn.

Một lần hắn mua rất nhiều kem mang đến cho nàng, lại nhằm đúng lúc chồng nàng cũng có nhà. Chồng nàng tỏ ra hằm hè vô cùng khó chịu, nàng thì cảm thấy rất khó xử, chỉ có hắn là vẫn cười tươi giơ túi kem ra cho nàng.

Nàng không nỡ từ chối, rụt rè đưa tay đỡ lấy túi kem, chồng nàng thấy vậy liền chạy đến giằng túi kem rồi ném thẳng ra ngoài đường.

- Nếu cô thích thì đi theo hắn luôn đi!

Nàng bật khóc, cố giải thích. Hắn đần mặt ra không hiểu rằng mình đã gây ra hậu quả gì. Hai vợ chồng nàng cãi nhau to tiếng, một lúc sau chồng nàng đẩy cửa bỏ đi đâu đó, nàng ngồi trong nhà khóc lóc vật vã, hắn vẫn đứng ở ngoài chứng kiến từ nãy giờ. Thấy chồng nàng đi rồi, hắn đi vào, đưa cho nàng khăn giấy rồi ú ớ mấy từ gì đó. Nàng hất tay hắn ra:

- Anh Kem đi đi, em ghét anh lắm, từ lần sau anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa!

Hắn sững sờ, nàng chưa bao giờ quát hắn, chưa bao giờ đuổi hắn như thế. Hắn im lặng, đứng nhìn nàng một lúc rất lâu rồi quay đầu bước đi. Túi kem hắn mua bị chồng nàng ném ra đường đã chảy tan thành nước.

Hắn buồn bã bước từng bước nặng nề trên đường. Hắn định sáng hôm sau sẽ trở về trại trẻ mồ côi.

Lúc dọn đồ đạc hắn cất cẩn thận cái lọ có rất nhiều con hạc giấy hắn đã tự tay gấp cho nàng, định rằng sẽ tặng nó cho nàng vào một - dịp - đặc - biệt. Hắn muốn gặp nàng lần cuối vì hắn biết nàng sẽ không bao giờ đến cô nhi viện nữa.

Hắn đứng từ xa lặng nhìn nàng, hắn muốn chạy đến hét thật to 3 chữ "Anh yêu Em" nhưng không thể, bởi vì hắn bị câm. Nhưng nếu có thể nói được thì hắn có dám không nhỉ?

Bỗng hắn thấy có một kẻ côn đồ lại gần nàng định sàm sỡ, hắn thấy hai người đang vật lộn với nhau, con đường lúc đó vắng tanh không ai qua lại. Chẳng kịp suy nghĩ, hắn lao đến nhưng đã quá muộn. Tên côn đồ nằm đó máu me bê bết, còn nàng thì sợ hãi ngồi run rẩy bên cạnh với con dao vẫn đang cầm chặt trên tay.

Nàng hoảng loạn thực sự, thấy hắn, nàng khóc nấc lên, buông con dao và ôm chặt hắn:

- Anh Kem ơi, em giết người rồi!

Hắn vỗ về nàng, bằng ngôn ngữ đặc biệt, hắn nói nàng đừng sợ. Hắn bình tĩnh đưa nàng về và đi làm công việc của hắn.

Toà tuyên án hắn bị tù chung thân vì tội giết người.

Hôm xét xử nàng khóc như mưa. Hắn không cho nàng khai sự thật, hắn bảo nàng mà nói thì hắn sẽ chết ngay tại chỗ. Nàng ân hận vì đã đưa hắn lên thành phố để bây giờ hắn phải lãnh án chết thay nàng.

Hắn làm được chút tiền, dặn nàng gửi về cô nhi viện hộ, và nói với các sơ là hắn đã đi một nới rất xa không trở về nữa. Nàng nức nở gật đầu.

Lúc về nhà trọ của hắn, nàng tìm được những con hạc giấy được đựng trong một lọ thuỷ tinh to đùng. Mỗi con hạc hắn vẽ một hình trái tim trong đó có tên nàng và tên hắn, bên ngoài miệng lọ treo một mảnh giấy nhỏ ghi dòng chữ "Cả thế giới biết anh yêu em!"
-
(Vuonyeuvn.com) - Tiết trời trong mát với những tàng cây đu đưa theo ngọn gió, ánh sáng mặt trời như trải ra một tấm thảm khổng lồ bao phủ lấy nhân gian. Một buổi sáng đẹp trời, tôi đạp xe đến nhà Hân – cô bạn cùng lớp để rủ nhau đi học. 

Ngày thứ hai tôi mặc áo dài, mái tóc cứ để xõa ngang vai mặc cho nó bồng bềnh trong gió. Đến nhà Hân, cô bạn đã đợi sẵn từ lúc nào, cũng không nói gì thêm ngồi lên xe, chúng tôi đèo nhau qua những con phố còn ươn ướt sương sớm ngân nga làn điệu quen thuộc của bài “Bụi phấn”. Trên dãy trời cao, những ánh hào quang như rạng rỡ hơn hòa vào nhịp sống xôn xao của một ngày mới.
Trường không xa nhà lắm, đi khoảng chừng 10 phút là đến. Ngôi trường mới xây mọc lên sừng sững trông như tòa lâu đài hình chữ U, trông đẹp làm sao ! Vào lớp, Hân cau có khi thấy Bình đang leo lên ghế của mình để lau cái quạt trần trên cao. Hân vốn ghét Bình, không chỉ riêng Hân mà cả lớp chúng tôi dường như chẳng ai chơi với hắn, lí do là hắn xấu xí, hắn ba hoa và nhà nghèo. Một lí do cũng đủ để đám bạn con ấm, cậu ấm chúng tôi tránh xa hắn rồi. Bình nhìn thấy ánh mắt của Hân thì lẳng lặng leo xuống, dùng tay lau đi vết dơ trên ghế. Hân vùng vằng hất tay hắn ra:
- Không cần, càng lau càng bẩn thêm thôi, lần sao đừng để tôi bắt gặp một lần nữa đấy!
Bình im lặng trước thái độ quá đáng của Hân, tôi khó chịu kéo tay cô bạn. Ấy vậy mà, Hân cũng chẳng thèm nhìn tới tôi, tiếp tục làu bàu những câu xiên xỏ. Bình hiền lành, chỉ cúi đầu lượm nhặt những miếng vải bẩn đã dùng đem đi vứt, không quên một câu xin lỗi Hân. Có lẽ hắn buồn, tôi nhận thấy thái độ nhẫn nhịn ấy, áy náy quay sang Hân:
- Chỉ là vết bẩn nhỏ thôi, sao cáu gắt với Bình vậy?
Hân khinh khỉnh nhướn mắt nhìn ra phía Bình đang ở ngoài sọt rác:
- Làm gì à? Mày tự nhìn nó xem, nhìn nó là tao muốn ói rồi. Tao nói thế là nhẹ lắm đấy, đúng là...
Hân im ngang khi thấy Bình từ ngoài đi vào, tôi ngồi xuống lấy vở ra dò lại bài không muốn giằng co mãi nữa. Tôi biết trong cái lớp này, Bình là cái mặt đối lập của cả lớp. Bình thường hay vi phạm, hắn thường đi trễ, thường vắng không phép, lại hay không mặc đồng phục. Điểm thi đua của cả lớp theo đó mà đi xuống, ít khi lớp được hạng nhất nên đâm ra mọi người chán ghét Bình. Mặc dù tôi không ghét hắn, nhưng cũng chưa lần nào tiếp xúc với hắn hơn 3 câu. Như hiểu được bản thân trong mắt bạn bè, Bình sống trầm lặng, nhẫn nhịn và chịu thiệt nhiều. Đôi lúc, tôi thấy thông cảm cho hắn khi đặt mình vào hoàn cảnh hắn.
Bình gầy, da đen, tóc hơi quăn, nhìn hắn khác hẳn với các bạn trong lớp. Ai cũng nói hắn bẩn thỉu, làm gì cũng không vừa mắt người khác. Thế nhưng, những hoạt động nặng, những việc nhà trường giao phó cho lớp Bình là người tích cực nhất. Các bạn trong lớp thì đùn đẩy nhau, ganh đua rồi đẩy qua đưa lại cuối cùng người nhận cũng là Bình. Tôi cũng nằm trong số ấy, nên đôi lúc nhìn Bình tôi thấy mình thật có lỗi.
Đến giờ vào tiết học, thầy chủ nhiệm dạy môn toán đầu tiên. Môn này đa phần các bạn rất hăng hái đóng góp xây dựng bài. Tôi liếc mắt qua Hân, thấy cô bạn đang hằn học ngồi né chỗ Bình giẫm lên lúc nảy. Tôi thở dài, chẳng biết phải nói gì vào lúc ấy nữa.
Thầy chủ nhiệm tôi tên Quang, người cao gầy, tóc đã pha sương lấm tấm, thầy không khó nhưng cũng không phải dễ. Lớp học rất vui nhưng việc nào ra việc đó nên rất được các bạn yêu mến. Thầy rất quan tâm đến học sinh, đặt biệt là Bình vì gia đình hắn nghèo và dường như cũng vì thầy nhận ra thái độ biệt lập của chúng tôi với Bình. Thầy hay nói khéo vấn đề ấy, nhưng lớp như lờ đi, có vài bạn còn tỏ thái độ mỉa mai mặc cho thầy không hài lòng.
Chúng tôi kết thúc tiết học với lời dặn chiều phải đi lao động. Cả lớp chán nản phục mình xuống bàn, Hân lay tay tôi:
- Chiều có đi sang rủ tao với, vào ngồi chơi cũng bắt vào. Rõ chán...
Vào ngồi chơi, ừ thì đúng vậy mà, lớp lao động có được bao nhiêu người làm hoặc chỉ có một mình Bình đào cuốc, làm gì thì làm chẳng ai quan tâm. Cuối cùng điểm thi đua vẫn là toàn lớp thôi. Nhiều lúc tôi thấy thật nực cười, con người ta sống chỉ biết nghĩ cho mình là nhiều nhất nhưng lại đọc được vanh vách đạo lí yêu thương giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống.
Rồi thì đâu vẫn vào đó, buổi chiều Bình vẫn là người phải tự mình làm còn các bạn khác, nhóm thì tán dóc, nhóm thì đá bóng. Bình thì xoăn tay, xoăn áo bới cỏ, phát cây. Cũng may dụng cụ nhà trường có nếu không tôi chả biết vào đây để làm gì nữa.
Tôi bị Hân kéo đến một tàn cây phượng dưới sân trường, những tán cây phủ ra che mát cả khoảng không gian thật thoải mái. Hân lấy trong cặp ra hai cái kẹp tóc hình cánh bướm vàng rất đẹp khoe với tôi:
- Đẹp không? Anh hai tao mới mua cho tao đấy.
Nhìn mắt Hân rất vui và hạnh phúc, tôi cũng chỉ lướt qua mắt vô tình lại đảo về phía Bình. Bình hình như chật vật với cái cuốc to quá cỡ, vậy mà hắn cũng chẳng thể kêu được ai đến giúp. Tôi thở dài, Hân đẩy vai tôi:
- Mày làm gì vậy, mắt cứ mơ mơ màng màng rồi còn thở dài nữa. Bộ có chuyện buồn à?
Tôi đưa mắt về phía Bình trả lời Hân:
- Lúc nào lao động thì chỉ có Bình làm, lớp mình tệ quá.
Hân bỏ tay tôi ra, trề môi:
- Mày khéo nghĩ, trong lớp này toàn con nhà giàu có đụng đến cuốc bao giờ đâu. Còn nó thì nghèo, làm lụng riết rồi quen nó không làm thì ai làm.
- Thế nhưng...
Hân cắt ngang:
- Không nhưng nhị gì cả, mày biết nó đi bán vé số đấy. Trời ơi, tao thấy thật mất mặt khi ra đường gặp nó để phải nghe nó chào hỏi. Chắc tao phải che mặt mà ra đường cho đỡ xấu hổ.
Tôi hơi ngạc nhiên vì giọng điệu của cô bạn:
- Sao mày biết? Mà bán vé số thì đã sao, đó cũng là một cái nghề mà. Gia đình Bình nghèo thì phải làm như vậy, huống chi cũng không phải làm cái gì bất lương hay phạm pháp. Sao mày lại mang tư tưởng như vậy?
Hân tức giận đứng dậy, chỉ vào Bình rồi nói với tôi:
- Mày lớn rồi mà không biết nhục à, có một thằng bạn đi bán vé số người khác sẽ nghĩ mày cũng như nó đó. Ở đó mà bênh nó, có ngày rồi hối hận không ai biết.
- Mày...Hân, sao mày lại nói quá đáng như vậy, có ai lại nghĩ như vậy chứ? – Tôi cãi lại
Hân ném cho tôi cái nhìn giận dữ rồi bỏ đi, tôi biết mình đã chọc giận Hân rồi. Nhưng có những cái tôi thật không thể chịu được khi nghe người bạn thân của mình lại có suy nghĩ như thế. Tôi không phải là người tốt hay hoàn thiện, vì chính tôi đôi lúc cũng hay ỷ lại vào Bình. Nhưng là bạn trong lớp với nhau, gia đình tôi khá giả hơn Bình đâu bao nhiêu. Người ta nói có nhìn lên thì phải nhìn xuống, cảm thông với những người thua kém mình và phấn đấu để bằng người khác.
Lúc tôi quay qua thì sửng sốt với cảnh đánh nhau giữa Bình và 3 người bạn nam khác. Tiếng đấm nhau thình thịch vang lên, tiếng hét, tiếng chửi bới xôn xao cả một góc. Khi tôi chạy đến nơi thì thầy Quang cũng đã có mặt, bốn người cùng theo thầy lên văn phòng. Tôi dò hỏi các bạn trong lớp biết được là do Bình lại nhờ họ giúp mang một bao đất đến trồng cây, không được chấp thuận còn bị gây hấn đánh nhau. Vẫn như vậy, biệt lập, ghen ghét, so sánh lẫn nhau.
Hôm sau, ba đứa đánh Bình vẫn vào lớp bình thường mặc dù mặt mày có sưng vài chỗ. Bình thì không thấy đâu, dường như hắn nghỉ ngày hôm nay. Các bạn kháo nhau là Bình sợ vào lớp bị đánh nữa. Mấy thằng đánh nhau hôm trước thì dọa sẽ đánh tiếp nếu Bình vào.
Liên tiếp những ngày hôm sao không thấy Bình đến lớp nữa, lớp cũng lắng dần những lời bàn tán ra vào. Và cũng sắp đến ngày lễ nhà giáo, lớp xôn xao làm báo tường, làm quà tặng thầy cô quên béng đi việc ấy. Nhưng thứ hạng thi đua của lớp thì chẳng bao giờ được hạng nhất khi Bình cứ vắng như thế. Trong lớp này cũng không ai biết nhà Bình, thầy Quang có đi tìm hiểu nhưng cũng không biết có tin tức gì không nữa.
Sau những ngày tất bật thì ngày lễ nhà giáo cũng đến, sân trường xôn xao cái nắng hanh hanh cùng với tiếng hò reo của các bạn. Những tà áo dài tinh khôi bay bay trong gió, nụ cười rạng rỡ của thầy cô cùng bè bạn. Lớp tôi ngồi ngay ngắn thành hai hàng dưới sân, tôi đưa mắt tìm kiếm Hân nhưng chẳng thấy cô bạn đâu. Hân giận tôi từ dạo ấy, chẳng còn nói chuyện thân thiết nữa. Lúc gặp nhau Hân như người xa lạ ngoảnh mặt đi, có lẽ tôi phải xin lỗi để giảng hòa. Trong cảnh nhộn nhịp này sau không có Hân nhỉ? Tôi dáo dác tìm kiếm khắp các gương mặt nhưng vẫn không thấy Hân, tôi cảm thấy bất an lạ thường. Lễ vẫn diễn ra mặc dù vắng mặt hai người là Hân và Bình, thầy hiệu trưởng phát biểu rồi đến phần văn nghệ,... Cuối cùng cũng xong các bạn ùa nhau ra tặng quà cho thầy Quang, nhưng chúng tôi thấy thầy vẻ mặt lo lắng đi đến bên chúng tôi:
- Các em cùng thầy vào bệnh viện Hân và Bình đang ở trong đấy.
Tôi sững sờ, tại sao lại là Hân và Bình, tại sao lại ở bệnh viện? Tôi định hỏi thầy nhưng thầy thúc phải nhanh lên nên tôi cuống chân đi lấy xe hấp tấp cùng các bạn vào bệnh viện.
Đến nơi, Hân đang ngồi ngoài ghế ngoài phòng cấp cứu vẻ mặt xanh xao sợ hãi. Khi thấy thầy và chúng tôi đến Hân lao đến khóc nấc lên nghẹn ngào. Thầy vỗ vai an ủi Hân rồi hỏi tình hình của Bình, Hân thút thít kể:
- Em không biết, bác sĩ đang cấp cứu cho bạn ấy, em sợ quá thầy...Cũng tại em cả, nếu không Bình sẽ không như vậy...
Nói rồi Hân thuật lại sự việc, hóa ra là do muốn mua một món quà đặt biệt tặng thầy mà Hân đã đi ra tiệm lưu niệm, sợ trễ giờ nên đi hơi nhanh không cẩn thận và chú ý nên bị một tên cướp giật đồ. Khi Hân la lên thì Bình gần đó là người nghe đầu tiên đã lao đến chạy theo tên cướp, khoảng cách giữa tên cướp và Bình càng ngày càng rút ngắn lại. Tên cướp tăng tốc chạy đến một tốp thanh niên gồm ba bốn người, cùng lúc Bình cũng đến nơi. Vì nơi đó khá vắng nên Bình bị bọn chúng đánh rất nhiều, khi Hân cùng công an đến nơi thì chỉ thấy Bình đang còn giằng co. Chỉ thấy Bình bê bết máu trông rất đáng sợ, công an ngay lập tức vào cuộc bắt được tên cướp trả lại đồ cho Hân. Nhưng Bình thì bị thương khá nặng, được mọi người xung quanh đưa vào bệnh viện cấp cứu. Hân vừa kể vừa khóc, mọi người cũng cảm động rươm rướm nước mắt, có lẽ bây giờ họ mới hiểu giá trị của tình người. Bình đã gần như hi sinh bản thân để giúp người khác, một người mà luôn ghét mình, chưa bao giờ đối xử tốt với mình. Lấy ân báo oán, lấy thiện cảm hóa cái ác, tình người như thứ ánh sáng nhiệm màu đưa con người ta vượt qua được cái bản tính xấu xa của mình, như một bông hoa rạng rỡ giữa mặt trời ban mai.
Sau khi được các bác sĩ chạy chữa Bình đã dần hồi phục, những vết thương không lớn lắm, chủ yếu là nguy hiểm ở vùng lưng. Bình bị gậy đập vào lưng may mà không ảnh hưởng đến xương sống và các hệ thần kinh. Nằm trong phòng bệnh, chúng tôi quay quanh Bình như chờ đợi một phép nhiệm màu trên đôi mắt Bình. Bình nằm đấy, nước da đen, gương mặt toát lên vẻ hiền lành. Mẹ Bình xót xa nhìn Bình nằm đó, nươc mắt người mẹ chợt tuôn trào trên mi mắt. Mẹ Bình kể, gia đình nghèo nên Bình vừa đi học lại vừa phải đi bán vé số kiếm tiền phụ gia đình. Gần đây ba Bình lại bị cảm nặng, một mình mẹ Bình không lo xuể cho chi tiêu trong nhà nên Bình bỏ học luôn để đi bán vé số, chạy hàng phở, hàng cơm ở các khu chợ nhỏ. Vừa xoa đầu Bình, mẹ Bình vừa lau nước mắt:
- Thấy vậy chứ thằng bé biết nghĩ lắm, nó biết lo hơn cái tuổi khi còn đang học cấp 2. Đến giờ vì theo đuổi ước mơ làm bác sĩ nên kiên trì học tập dù khó khăn, không tiền mua đồng phục như người ta nên chỉ có một bộ. Thế mà bây giờ thì...
Mẹ Bình bỏ ngang nước mắt thương tâm lại rơi trên đôi mắt hiền từ dịu dàng ấy. Thầy Quang và chúng tôi rơi nước mắt tự khi nào, Hân thì khóc to nhất.
- Con xin lỗi dì, nếu không phải con thì Bình sẽ không như thế này, tại con cả. Bình ơi, mình xin lỗi bạn mau tỉnh lại đi...
Lúc ấy Bình cũng tỉnh lại, thấy chúng tôi Bình nỡ nụ cười méo xệch, yếu ớt. Rồi quay sang nhìn Hân:
- Bọn ấy bị bắt chưa? Hân có lấy lại được đồ không?
Thầy Quang vỗ nhè nhẹ trên tay Bình:
- Không sao em ạ, tất cả đã ổn. Em là niềm tự hào của thầy và các bạn.
Bình cười, đưa tay lấy trong túi áo ra một vật lưu niệm bằng thủy tinh hình hai bông hoa bằng lăng tím, đưa cho thầy Quang:
- Lễ nhà giáo, em không có gì tặng thầy chỉ có... món quà nhỏ này... thầy...
Thầy Quang nở nụ cười nắm lấy món quà ấy:
- Với thầy việc làm hôm nay của em là món quà to lớn nhất mà thầy nhận được. Ráng lành bệnh rồi đi học lại nhé.
Cả lớp đồng thành hưởng ứng: “ Đúng rồi, nhanh lành bệnh nhé!” Hân rụt rè bước lại bên Bình:
- Cho mình xin lỗi vì thái độ không tốt lúc trước với Bình nhé, mình thật có lỗi. Bình mắng mình sao cũng được.
- Không có gì đâu... mình là bạn mà.
Câu nói của Bình như làm Hân thêm xúc động và xấu hổ hơn.
- Nhưng em không thể đi học tiếp vì gia đình em khó khăn quá thầy à. Ba em...- Bình lấp lửng nói tiếp.
Thầy Quang xoa đầu Bình nhẹ giọng nhân từ:
- Nhiệm vụ của em là học, có học sau này em mới giúp đỡ được cho ba mẹ nhiều hơn. Đừng suy nghĩ nhiều quá, thầy sẽ viết đơn xin miễn học phí cho em và chính quyền địa phương sẽ giúp đỡ gia đình em nữa. Cố gắng đi nhé!
Bình hạnh phúc mỉm cười:
- Em cám ơn thầy, vậy là em có thể đi học với các bạn rồi. Em rất vui thầy ạ.
Mọi người cùng vui vẻ, tiếng cười ấm áp lan tỏa trong không gian phòng bệnh, nó như lấn áp đi những áp lực khó khăn hằng ngày. Giờ đây trên mặt ai cũng là nét dịu hiền, vui tươi. Có lẽ lễ nhà giáo năm nay với chúng tôi là một kỷ niệm, một bài học mà chúng tôi không bao giờ quên được trong suốt cuộc đời của mình.
Theo: amina_dung - Diễn Đàn Yêu Thương
-