Slider
Total Pageviews
Labels
- Album Ảnh
- Âm nhạc
- Bạn Cần
- Bạn Gái
- Bạn Trẻ
- Blog Radio
- Cẩm nang tình yêu
- Châu Tinh Trì
- Chia Sẽ
- Chuyện Yêu
- Cuộc sống
- Đang yêu
- Giải Trí
- Giới Tính
- Hài kịch
- Làm Đẹp
- Làm Mẹ
- Lời hay ý đẹp
- Nhật ký
- Nội trợ
- Sức Khỏe
- Tâm Sự
- Thần Tượng
- Thơ Tình
- Thơ Tình học trò
- Thơ Tình Yêu
- Thơ Vui
- Thời Trang
- Thư chia tay
- Thư gửi người thân
- Thư tình
- Thư tình cho anh.
- Thư tình cho em
- Thư Tỏ Tình
- Tin Giáo Dục
- Tin Làng Sao
- Tin Thế Giới
- Tin Thể Thao
- Tin Tức
- Tin Xã Hội
- Truyện cười
- Truyện Dài Tình Cảm
- Truyện Hay
- Truyện ngắn
- Tuổi học trò
- Video
On Twitter
Biểu mẫu liên hệ
On Facebook
Advertisement
Được tạo bởi Blogger.
Ad
Translate
Giới thiệu về tôi
Travel
Performance
‹
›
Cute
My Place
Slider
Racing
Videos
(Vuonyeuvn.com) - Rốt cuộc thì mình cũng nói được lời chia tay rồi, nhưng sao tâm trạng tệ đến vậy chứ, em nghĩ thời gian rồi em sẽ quên anh. Hôm nay em đủ can đảm để nói chia tay nhưng ngày mai em không biết phải đối diện với anh như thế nào.
Em điên mất, em không biết mình làm sao cho đúng nữa.Em hi vọng anh sẽ hạnh phúc hơn em, ông trời đã cho mình gặp và yêu nhau như thế, em mong khi chia tay mình vẫn có thể giữ lại những kỹ niệm đẹp. Không phải chia tay anh vì vô tình mà em cảm thấy mình không hợp nhau nên kiếm đủ chuyện để anh nói chia tay. vậy mà anh luôn tha thứ, sẵn sàng mỉm cười nói yêu em. Anh cao thượng hơn những gì em nghĩ, cho đến hôm nay có lẽ em đã làm ngoài sức chịu đựng của anh. Xin lỗi anh nhé, nhưng mà bây giờ chia tay anh rồi em mới thấy mình ngốc và đáng đời lắm. Nhiều lúc trong cuộc sống mình không làm chủ được tâm trạng của mình, em không đáng để được anh yêu nhiều vậy. Có lẽ ngày mai anh sẽ tìm được người yêu anh hơn, quý trọng anh hơn, quan tâm anh hơn, biết lo lắng những lúc anh bệnh, anh bùn.
Rồi đây trong cuộc sống của em không còn tên anh nữa, mọi thứ với em sẽ trở lại ban đầu mang theo một chút đắng trong lòng, một chút cay trên mi mắt, một chút hối hận trong tâm hồn. Bởi người ta hỏi yêu làm gì để bị thương nhiều đến vậy, dù có bị thương, bị đau nhiều lắm nhưng trái tim vẫn kiên cường như thế, tình yêu là bất tử.
Ngày mai em sẽ quen một người con trai khác, thật đó, đơn giản để tìm quên anh qua những cảm xúc mới. Em không phải cô gái bi lụy thất bại thì sẽ dừng lại, em muốn chủ động hơn... nhưng điều đó không còn với anh nữa. Tình yêu của anh em không biết lấy gì bù đấp, hôm nay nói chia tay anh, em biết em đã làm trái tim anh tổn thương nhiều lắm, ngay cả em cũng thấy mình độc ác nữa. Nỗi đau nào cũng qua thôi anh, em không đáng để anh vì em mà như thế, em còn nhớ anh từng nói " em là tất cả trong anh, mất em anh sẽ mất tất cả", lúc đó em rất vui và cảm động, còn bây giờ thì em lại thấy sợ hãy. Một tình yêu đã qua đi trong chúng ta, em sẽ mãi ghi nhớ nó như một bản nhạc đẹp do mình tạo nên, nhưng em cũng không quên có một chàng trai đã làm trái tim em biết buồn, biết khóc, biết nhớ, biết mong, biết hi vọng, và biết hối hận. Xin lỗi anh, tình yêu qua của em!
kỹ niệm chia tay bạn trai
Em điên mất, em không biết mình làm sao cho đúng nữa.Em hi vọng anh sẽ hạnh phúc hơn em, ông trời đã cho mình gặp và yêu nhau như thế, em mong khi chia tay mình vẫn có thể giữ lại những kỹ niệm đẹp. Không phải chia tay anh vì vô tình mà em cảm thấy mình không hợp nhau nên kiếm đủ chuyện để anh nói chia tay. vậy mà anh luôn tha thứ, sẵn sàng mỉm cười nói yêu em. Anh cao thượng hơn những gì em nghĩ, cho đến hôm nay có lẽ em đã làm ngoài sức chịu đựng của anh. Xin lỗi anh nhé, nhưng mà bây giờ chia tay anh rồi em mới thấy mình ngốc và đáng đời lắm. Nhiều lúc trong cuộc sống mình không làm chủ được tâm trạng của mình, em không đáng để được anh yêu nhiều vậy. Có lẽ ngày mai anh sẽ tìm được người yêu anh hơn, quý trọng anh hơn, quan tâm anh hơn, biết lo lắng những lúc anh bệnh, anh bùn.
Rồi đây trong cuộc sống của em không còn tên anh nữa, mọi thứ với em sẽ trở lại ban đầu mang theo một chút đắng trong lòng, một chút cay trên mi mắt, một chút hối hận trong tâm hồn. Bởi người ta hỏi yêu làm gì để bị thương nhiều đến vậy, dù có bị thương, bị đau nhiều lắm nhưng trái tim vẫn kiên cường như thế, tình yêu là bất tử.
Ngày mai em sẽ quen một người con trai khác, thật đó, đơn giản để tìm quên anh qua những cảm xúc mới. Em không phải cô gái bi lụy thất bại thì sẽ dừng lại, em muốn chủ động hơn... nhưng điều đó không còn với anh nữa. Tình yêu của anh em không biết lấy gì bù đấp, hôm nay nói chia tay anh, em biết em đã làm trái tim anh tổn thương nhiều lắm, ngay cả em cũng thấy mình độc ác nữa. Nỗi đau nào cũng qua thôi anh, em không đáng để anh vì em mà như thế, em còn nhớ anh từng nói " em là tất cả trong anh, mất em anh sẽ mất tất cả", lúc đó em rất vui và cảm động, còn bây giờ thì em lại thấy sợ hãy. Một tình yêu đã qua đi trong chúng ta, em sẽ mãi ghi nhớ nó như một bản nhạc đẹp do mình tạo nên, nhưng em cũng không quên có một chàng trai đã làm trái tim em biết buồn, biết khóc, biết nhớ, biết mong, biết hi vọng, và biết hối hận. Xin lỗi anh, tình yêu qua của em!
Cánh phù dung mỏng24/4/2013
kỹ niệm chia tay bạn trai
Thư chia tay - Thư tình - Thư tình cho anh.
(Vuonyeuvn.com) Danh sách dài mười mấy trang A4 ghi rõ thời gian, sản phẩm, giá tiền, dưới cùng một con số 20 triệu đồng. Từng bông hoa ngày 8/3, ngày đi tô tượng tiền ai nấy trả, đi siêu thị nấu ăn chia đôi, tỉ mỉ từng chi tiết. Em trao anh linh hồn và thể xác để đổi lấy 20 triệu đồng, bây giờ nếu không yêu thì trả lại.
Em đọc trong văn chương, coi trong phim ảnh, em thấy khi chia tay người con gái hay nói rằng: em chưa bao giờ hối hận vì đã yêu anh.
Còn em, chẳng biết có hối hận vì đã yêu anh không nữa?
Em đọc trong văn chương, coi trong phim ảnh, em thấy khi chia tay người con gái hay nói rằng: em chưa bao giờ hối hận vì đã yêu anh.
![]() |
| Giá nào cho người con gái yêu anh bằng cả trái tim mình? (Ảnh minh họa) |
Ngày mình quen nhau, trong sinh nhật một người bạn, em- một con bé sinh viên khoa văn lóc chóc và mơ mộng đã gặp ngay tiếng sét ái tình khi gặp anh- một người đàn ông mặt lạnh ngồi cả buổi chẳng hé răng câu nào. Chắc có lẽ em xem quá nhiều phim Hàn Quốc nên ấn tượng ngay với một chàng trai lạnh lùng nhưng vô cùng chững chạc, em giả vờ làm rơi đồ, làm quen anh trước, thế là mình quen nhau.
Ngày mới quen, chủ yếu là nhắn tin và chat qua mạng, một con bé sinh viên nghèo chấp nhận 3 ngàn một tiếng đồng hồ net để chat hàng ngày với anh, hoặc nhắn tin cả ngày không biết chán. Anh tuyệt nhiên chẳng bao giờ gọi điện, nhưng em nghĩ chắc tại anh ít nói, nên lại càng thích anh.
Hai tháng sau anh nói muốn nhận em làm em gái, em nhắn tin lại rằng “em không muốn làm em gái, em muốn làm người yêu anh cơ” thế là mình chính thức quen nhau. Sao ngày đó em mạnh dạn thế không biết, chẳng ngượng ngùng, chẳng suy nghĩ được nhiều, cứ như một con thiêu thân lao vào tiếng sét đầu đời cháy bỏng.
Ngày đầu tiên hẹn hò, chúng ta đi bộ ra một quán nước ven đường, sao ngày đó em mơ mộng quá, còn ngồi ngắm trăng nữa, em đã nghĩ rằng anh lãng mạn lắm, sau này mới biết là anh không bao giờ uống nước ở mấy quán đàng hoàng, anh bảo cà phê họ pha cũng vậy, vô đó chi cho tốn tiền.
Ngày tháng yêu nhau, chẳng bao giờ chúng ta đi ăn một món ăn thật ngon, anh bảo cần tiết kiệm để sau này lập gia đình, em mơ mộng nghĩ về ngôi nhà thiên đường và cố gắng chấp nhận. Em biết nhà anh rất nghèo, anh chật vật lắm mới có thể học xong đại học và công việc của anh bây giờ cũng chẳng dư giả gì nhiều. Bởi thế nên em càng thương, càng ngưỡng mộ anh, cố gắng giúp anh san sẻ.
Em không đòi hỏi hoa hay quà trong những ngày lễ, người này trả phần này thì người kia trả phần kia, nói chung cố gắng không để anh phải tốn nhiều tiền vì em. Và tình yêu chúng ta vẫn đẹp lung linh dù chỉ ăn cơm bụi, uống cà phê dạo và nắm tay nhau ngắm trăng, vẫn có một giấc mơ về một ngày mai tươi sáng.
Anh là người gia trưởng, anh luôn bắt em phải theo ý mình, em thích nghe nhạc trẻ, anh thích nghe nhạc vàng và những lúc bên anh luôn phải mở nhạc vàng; em không ăn được cay, còn anh thì ngược lại ăn rất cay. Vì thế nếu mỗi lần ăn chung món gì thì em đều phải vừa ăn vừa khóc, anh bảo em phải tập ăn cay dần cho quen.
Ngay cả một điều đơn giản như em thích hoa hồng vàng nhưng nếu tặng anh đều tặng hoa hồng đỏ, vì anh bảo hoa hồng đỏ tượng trưng cho tình yêu, và rất nhiều những điều như thế. Nhưng vì yêu anh, em chấp nhận hết, em nghĩ những điều anh làm cũng muốn tốt cho em. Tình yêu chúng ta đi qua năm tháng bằng sự nhún nhường, em càng ngày càng như con mèo thu hẹp trong vòng tay anh và chịu hết mọi sự chi phối.
Từ ngày quen anh em mất dần bạn bè, anh không thích em đi chơi “đàn đúm” với bạn bè em. Thậm chí đi sinh nhật bạn cùng phòng thôi anh cũng khó chịu ra mặt. Mỗi lần đi với bạn thấy tụi nó dắt bạn trai theo nói cười ồn ã, còn mình lúc nào cũng một mình. Đôi khi em cũng chạnh lòng, mấy đứa hay bảo anh phải ra mắt và làm một bữa ra trò, nhưng em biết anh chẳng bao giờ muốn thế nên cứ hứa lần hứa lữa rồi lại thôi.
Rồi em trải qua thời sinh viên mơ mộng, em ra trường và bắt đầu ngày tháng xin việc gian nan. Ngành em học khó chấp nhận những người chưa có kinh nghiệm, em cứ đôn đáo chạy hết chỗ này chỗ kia mà chẳng đâu vào đâu. Xin được việc rồi bị xù lương, tiền mất tật mang, nhoắng cái gần hết năm mà vẫn chưa có việc, cuối năm lại càng khó khăn.
Vì ra trường đã lâu nên em cũng không dám xin tiền nhiều của gia đình, chi tiêu thu hẹp lại, bữa đói bữa no. Lúc em cần anh nhất thì anh lại không ở bên an ủi, anh hay cằn nhằn em học cái ngành gì khó xin việc, cằn nhằn em không chịu cố gắng, cằn nhằn em không chịu xin viện trợ từ nhà.
Tự nhiên những phút giây bên nhau trở nên đáng sợ, mỗi lần gặp nhau là em lại nghe anh giáo lý cả bài dài, thậm chí anh bực mình chuyện gì là gắt gỏng với em. Tự nhiên em mang mặc cảm bản thân mình, em chán tất cả mọi thứ, thậm chí nói dối anh là em ăn rồi. Em rơi vào khủng hoảng, em chán ghét bản thân, mỗi lần nghĩ tới là lại khóc tức tưởi.
Rồi một lần gặp nhau anh hỏi: em ăn cơm chưa? Em trả lời: dạ, em ăn rồi. Anh bảo: chưa ăn thì nói chưa ăn, anh dẫn đi ăn, bữa cơm có mấy ngàn đâu mà phải nhịn. Lời nói đó như giọt nước tràn ly, kéo em sâu xuống sự mặc cảm đau đớn riêng mình, thế là em quyết định chia tay, dù đau đớn lắm, không muốn làm gánh nặng cho anh nữa. Sau khi cố níu kéo không được, anh hẹn em lần nữa, đưa cho em một danh sách các thứ anh đã tặng em, và bảo nếu chia tay thì em phải trả lại. Tai em như ù đi, em đứng loạng choạng không vững, chỉ nghe loáng thoáng bên tai anh nói hai mươi triệu đồng.
Bây giờ ngồi đây, em hoàn toàn tỉnh táo, đã đọc kỹ danh sách dài mười mấy trang A4 ghi rõ thời gian, sản phẩm, giá tiền, và dưới cùng một con số tròn vành vạnh làm tròn 20 triệu đồng. Từng bông hoa ngày 8/3, ngày đi tô tượng tiền ai nấy trả, đi siêu thị nấu ăn chia đôi, tỉ mỉ từng chi tiết. Suốt ba năm trời quen nhau, đã trao hết cho anh cả linh hồn và thể xác để đổi lấy 20 triệu đồng, và bây giờ nếu không yêu thì trả lại.
Và người đàn ông em yêu ấy còn không quên làm tròn thêm lên thành hai mươi triệu, ấm ức đến tức tưởi, đau đớn đến tận cùng, khi mà giờ đây bữa ăn còn chưa đủ, em lấy đâu số tiền này trả anh. Gia đình em chắc cũng chẳng có số tiền này, bạn bè ai sẽ giúp, mà nói ra chắc nhục nhã lắm, người con gái bỏ hết tất cả vì người đàn ông đòi cô ta 20 triệu đồng.
Những con số quay cuồng trong đầu óc, em lấy đâu ra số tiền đó, nhưng quay lại là điều không bao giờ, sao có thể quay lại với một con người như anh. Và trên hết vẫn còn sốc trước sự thật này, sự thật về người đàn ông ghi chép tỉ mỉ từng món từ ba năm trước.
Em vẫn gọi anh là anh, em không như người khác xưng anh tôi hay mày tao này nọ. Em sẽ cố gắng bằng mọi cách trả lại số tiền này cho anh, bởi em không muốn có một chút dính dáng gì đến anh nữa. Chỉ có điều đôi khi em tự hỏi giá bao nhiêu cho người con gái hiến dâng cả linh hồn và thể xác cho anh? Giá bao nhiêu cho người con gái hy sinh những tháng ngày mơ mộng nhất cho anh? Giá nào cho người con gái yêu anh bằng cả trái tim mình?
Ngày mới quen, chủ yếu là nhắn tin và chat qua mạng, một con bé sinh viên nghèo chấp nhận 3 ngàn một tiếng đồng hồ net để chat hàng ngày với anh, hoặc nhắn tin cả ngày không biết chán. Anh tuyệt nhiên chẳng bao giờ gọi điện, nhưng em nghĩ chắc tại anh ít nói, nên lại càng thích anh.
Hai tháng sau anh nói muốn nhận em làm em gái, em nhắn tin lại rằng “em không muốn làm em gái, em muốn làm người yêu anh cơ” thế là mình chính thức quen nhau. Sao ngày đó em mạnh dạn thế không biết, chẳng ngượng ngùng, chẳng suy nghĩ được nhiều, cứ như một con thiêu thân lao vào tiếng sét đầu đời cháy bỏng.
Ngày đầu tiên hẹn hò, chúng ta đi bộ ra một quán nước ven đường, sao ngày đó em mơ mộng quá, còn ngồi ngắm trăng nữa, em đã nghĩ rằng anh lãng mạn lắm, sau này mới biết là anh không bao giờ uống nước ở mấy quán đàng hoàng, anh bảo cà phê họ pha cũng vậy, vô đó chi cho tốn tiền.
Ngày tháng yêu nhau, chẳng bao giờ chúng ta đi ăn một món ăn thật ngon, anh bảo cần tiết kiệm để sau này lập gia đình, em mơ mộng nghĩ về ngôi nhà thiên đường và cố gắng chấp nhận. Em biết nhà anh rất nghèo, anh chật vật lắm mới có thể học xong đại học và công việc của anh bây giờ cũng chẳng dư giả gì nhiều. Bởi thế nên em càng thương, càng ngưỡng mộ anh, cố gắng giúp anh san sẻ.
Em không đòi hỏi hoa hay quà trong những ngày lễ, người này trả phần này thì người kia trả phần kia, nói chung cố gắng không để anh phải tốn nhiều tiền vì em. Và tình yêu chúng ta vẫn đẹp lung linh dù chỉ ăn cơm bụi, uống cà phê dạo và nắm tay nhau ngắm trăng, vẫn có một giấc mơ về một ngày mai tươi sáng.
Anh là người gia trưởng, anh luôn bắt em phải theo ý mình, em thích nghe nhạc trẻ, anh thích nghe nhạc vàng và những lúc bên anh luôn phải mở nhạc vàng; em không ăn được cay, còn anh thì ngược lại ăn rất cay. Vì thế nếu mỗi lần ăn chung món gì thì em đều phải vừa ăn vừa khóc, anh bảo em phải tập ăn cay dần cho quen.
Ngay cả một điều đơn giản như em thích hoa hồng vàng nhưng nếu tặng anh đều tặng hoa hồng đỏ, vì anh bảo hoa hồng đỏ tượng trưng cho tình yêu, và rất nhiều những điều như thế. Nhưng vì yêu anh, em chấp nhận hết, em nghĩ những điều anh làm cũng muốn tốt cho em. Tình yêu chúng ta đi qua năm tháng bằng sự nhún nhường, em càng ngày càng như con mèo thu hẹp trong vòng tay anh và chịu hết mọi sự chi phối.
Từ ngày quen anh em mất dần bạn bè, anh không thích em đi chơi “đàn đúm” với bạn bè em. Thậm chí đi sinh nhật bạn cùng phòng thôi anh cũng khó chịu ra mặt. Mỗi lần đi với bạn thấy tụi nó dắt bạn trai theo nói cười ồn ã, còn mình lúc nào cũng một mình. Đôi khi em cũng chạnh lòng, mấy đứa hay bảo anh phải ra mắt và làm một bữa ra trò, nhưng em biết anh chẳng bao giờ muốn thế nên cứ hứa lần hứa lữa rồi lại thôi.
Rồi em trải qua thời sinh viên mơ mộng, em ra trường và bắt đầu ngày tháng xin việc gian nan. Ngành em học khó chấp nhận những người chưa có kinh nghiệm, em cứ đôn đáo chạy hết chỗ này chỗ kia mà chẳng đâu vào đâu. Xin được việc rồi bị xù lương, tiền mất tật mang, nhoắng cái gần hết năm mà vẫn chưa có việc, cuối năm lại càng khó khăn.
Vì ra trường đã lâu nên em cũng không dám xin tiền nhiều của gia đình, chi tiêu thu hẹp lại, bữa đói bữa no. Lúc em cần anh nhất thì anh lại không ở bên an ủi, anh hay cằn nhằn em học cái ngành gì khó xin việc, cằn nhằn em không chịu cố gắng, cằn nhằn em không chịu xin viện trợ từ nhà.
Tự nhiên những phút giây bên nhau trở nên đáng sợ, mỗi lần gặp nhau là em lại nghe anh giáo lý cả bài dài, thậm chí anh bực mình chuyện gì là gắt gỏng với em. Tự nhiên em mang mặc cảm bản thân mình, em chán tất cả mọi thứ, thậm chí nói dối anh là em ăn rồi. Em rơi vào khủng hoảng, em chán ghét bản thân, mỗi lần nghĩ tới là lại khóc tức tưởi.
Rồi một lần gặp nhau anh hỏi: em ăn cơm chưa? Em trả lời: dạ, em ăn rồi. Anh bảo: chưa ăn thì nói chưa ăn, anh dẫn đi ăn, bữa cơm có mấy ngàn đâu mà phải nhịn. Lời nói đó như giọt nước tràn ly, kéo em sâu xuống sự mặc cảm đau đớn riêng mình, thế là em quyết định chia tay, dù đau đớn lắm, không muốn làm gánh nặng cho anh nữa. Sau khi cố níu kéo không được, anh hẹn em lần nữa, đưa cho em một danh sách các thứ anh đã tặng em, và bảo nếu chia tay thì em phải trả lại. Tai em như ù đi, em đứng loạng choạng không vững, chỉ nghe loáng thoáng bên tai anh nói hai mươi triệu đồng.
Bây giờ ngồi đây, em hoàn toàn tỉnh táo, đã đọc kỹ danh sách dài mười mấy trang A4 ghi rõ thời gian, sản phẩm, giá tiền, và dưới cùng một con số tròn vành vạnh làm tròn 20 triệu đồng. Từng bông hoa ngày 8/3, ngày đi tô tượng tiền ai nấy trả, đi siêu thị nấu ăn chia đôi, tỉ mỉ từng chi tiết. Suốt ba năm trời quen nhau, đã trao hết cho anh cả linh hồn và thể xác để đổi lấy 20 triệu đồng, và bây giờ nếu không yêu thì trả lại.
Và người đàn ông em yêu ấy còn không quên làm tròn thêm lên thành hai mươi triệu, ấm ức đến tức tưởi, đau đớn đến tận cùng, khi mà giờ đây bữa ăn còn chưa đủ, em lấy đâu số tiền này trả anh. Gia đình em chắc cũng chẳng có số tiền này, bạn bè ai sẽ giúp, mà nói ra chắc nhục nhã lắm, người con gái bỏ hết tất cả vì người đàn ông đòi cô ta 20 triệu đồng.
Những con số quay cuồng trong đầu óc, em lấy đâu ra số tiền đó, nhưng quay lại là điều không bao giờ, sao có thể quay lại với một con người như anh. Và trên hết vẫn còn sốc trước sự thật này, sự thật về người đàn ông ghi chép tỉ mỉ từng món từ ba năm trước.
Em vẫn gọi anh là anh, em không như người khác xưng anh tôi hay mày tao này nọ. Em sẽ cố gắng bằng mọi cách trả lại số tiền này cho anh, bởi em không muốn có một chút dính dáng gì đến anh nữa. Chỉ có điều đôi khi em tự hỏi giá bao nhiêu cho người con gái hiến dâng cả linh hồn và thể xác cho anh? Giá bao nhiêu cho người con gái hy sinh những tháng ngày mơ mộng nhất cho anh? Giá nào cho người con gái yêu anh bằng cả trái tim mình?
Tâm Sự - Thư chia tay - Thư tình - Thư tình cho anh.
| Khi con người ta cô đơn,cần lắm một chút quan tâm, cần lắm một chút sẻ chia,(Ảnh minh họa) |
chuyện, tình cờ thân thiết, tình cờ nhớ nhung rồi lại tình cờ xa cách.
Một mối quan hệ như thế tớ nghĩ là thú vị hơn tình yêu.
Tớ cần lắm một vài câu hỏi han tâm sự… và cần lắm một người có thể
dành thời gian cho mình một chút mỗi ngày. Tớ biết tớ cần cậu và cậu
cũng cần tớ… đủ để xua đi nỗi buồn cô độc.
và cũng từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ nói chuyện với nhau. Vậy mà về đêm,
khi những dòng tâm sự than ngắn thở dài của tớ khiến cậu để ý, cậu đã
bắt chuyện và hai đứa nhanh chóng quen nhau rồi thân nhau đến kinh ngạc.
Mấy ngày sau đó, như một thói quen, cứ mỗi tối online là chúng ta lại
tìm nhau, để buôn dưa lê, để kể cho nhau nghe những chuyện xảy ra trong
một ngày, để sẻ chia những bài nhạc hay, để khuyên nhau những điều cần
thiết trong cuộc sống và để nhận từ nhau một lời chúc ngủ ngon thân mật.
Rồi tự lúc nào đó tớ quen với những lời chúc ngủ ngon và chúc ngày mới
từ cậu - một người từng xa lạ, quen với những tin nhắn hỏi han liên tục
từng giờ từng phút, quen cả với những biểu tượng cảm xúc đáng yêu đan
xen giữa những dòng chữ không hề khô khan. Quen với những giận dỗi của
cậu khi tớ không kịp nhắn tin trả lời hay những khi tớ bỗng nhiên im
lặng. Quen với những lúc cậu tỏ ra ông cụ non khi tớ hỏi cậu về một vấn
đề mà tớ không hiểu, quen cả với những cằn nhằn của cậu khi tớ thức quá
khuya. Tiếp đó mình gọi điện nghe giọng nói của nhau mỗi ngày, dù chỉ là
một vài phút ngắn ngủi nhưng cũng thấy lòng yên bình lạ.
“Tớ nhớ cậu” – tin nhắn đó của cậu khiến tớ sửng sốt, nhưng tớ chẳng
bận lòng, vì tớ cũng nhớ cậu mà, một người bạn tình cờ thân thiết.
“Này cậu, mình yêu nhau đi”- lần này thì cậu làm tớ hốt hoảng thật nhé,
vì hàng ngày, hai đứa thường chẳng bao giờ đề cập đến chuyện tình cảm,
Tớ lắc đầu và cười cậu là thằng hâm đấy, cậu lại ngỏ lời với một người
mà cậu chưa bao giờ gặp mặt và cũng có thể chả bao giờ gặp nhau. Tớ bỗng
nghĩ rằng mối quan hệ mập mờ này có lẽ sẽ thú vị hơn tình yêu.
Chúng ta có thể quan tâm nhau, lo lắng cho nhau nhưng không có quyền xâm phạm quá sâu vào cuộc sống của nhau.
Chúng ta có quyền được “ghen” nhưng lại không có
quyền giận dữ và trách móc nhau. (Ảnh minh họa)
Chúng ta có quyền lắng nghe lời khuyên của nhau nhưng lại không có quyền ép buộc người kia phải hành động.
Chúng ta có thể nhớ nhung nhau nhưng không nhất thiết phải hẹn hò.
Một điều nữa, một mối quan hệ mập mờ
không tên sẽ không có cái gọi là “chia tay”… dẫu biết có thể một lúc
nào đó mình lại tình cờ cách xa nhau, điều này sẽ không khiến ai bị
thương.
Cảm ơn vì cậu đã ở bên tớ những lúc tớ cần, một mối quan hệ trên mức
tình bạn của hai kẻ chưa một lần gặp mặt. Nếu lỡ có cách xa… xin hãy nhớ
về nhau như một người bạn thân tình đáng mến.
Thư chia tay - Thư tình - Thư tình cho anh. - Thư tình cho em
(Vuonyeuvn.com)Vậy là đã bốn tháng, tròn bốn tháng kể từ khi tôi gặp em. Những cảm xúc trong tôi đây giờ có rất nhiều, vui có buồn có, nhưng tôi biết rằng tôi đã yêu em. Tôi yêu em bằng cả trái tim đang rực cháy trong lồng ngực này.
Tôi nhớ lại những ngày xưa ấy, tôi - một tân sinh viên mới bước chân vào đại học với biết bao hoài bão, biết bao ước mơ. Ở cái tuổi 18, tôi bắt đầu muốn có người yêu. Và rồi qua bạn bè, tôi cũng quen và tìm hiểu một cô gái. Thời gian chưa bao lâu, thì tôi và cô gái ấy nhận lời yêu nhau. Lúc ấy tôi không biết rằng, một tình cảm không có nền tảng vững chắc sẽ không bền lâu. Tôi cứ tưởng rằng tôi yêu cô ấy, tôi nói lời yêu sao mà quá dễ dàng. Rồi quan hệ ấy cũng tan vỡ, mỗi người một nơi. Sự tan vỡ mới khiến tôi nhận ra đó không phải tình yêu mặc dù tôi có tình cảm với cô gái ấy. Sau sự chia tay, tôi như một người lang thang trong tình cảm. Tôi lang thang ngắm nhìn những đôi tình nhân, những người bạn bè đang say trong men tình yêu. Đã có những lúc tôi rất thèm muốn được yêu, nhưng càng cố gắng lại càng thấy bên mình chẳng có ai. Cô đơn và trống vắng với những nỗi buồn trong cuộc sống, tôi muốn có một người bên cạnh để chia sẻ lắm. Có những lúc tưởng rằng mình đã có thể thích một người con gái nào đó, nhưng kí ức về sự đổ vỡ năm xưa lại hiện về, tôi sợ…
Cứ mãi như vậy trong 3 năm, cảm xúc trong tôi cạn dần, tôi tưởng rằng mình đã chai sạn dần đi nhưng có lẽ cuộc đời tôi đã thay đổi từ khi tôi gặp em… Một ngày hè oi bức, tôi lang thang trên mạng, tình cờ gặp trang của em, tôi vào xem, tôi ngắm nhìn những hình ảnh của em. Tôi nhận ra đây là người mà bạn tôi đã từng nói đến. Một ngày sau, tôi trở lại, thấy T - tên em để lại tin nhắn. Một cảm giác lạ xuất hiện trong tôi, tôi thấy vui vui, một thoáng suy nghĩ, tôi để lại tin nhắn cho T. Những ngày sau tôi liên tục vào mạng xem em có hồi âm lại không, cảm giác chờ đợi và hồi hộp. Đến khi không đợi được nữa, tôi xin số T qua bạn tôi, tôi muốn nói chuyện với em. Vậy nhưng tôi không biết bắt đầu nói chuyện như thế nào, tôi cảm thấy thực sự khó khăn để mà bắt chuyện với một cô gái. Lấy hết can đảm tôi gửi tin nhắn cho T, chờ đợi và hồi hộp… 21h37p ngày XX-XX-20XX, điện thoại báo nhận tin nhắn, phút giây đã in sâu vào tâm trí của tôi. Và rồi những ngày sau đó tôi và T bắt đầu nói chuyện với nhau, mỗi lần nói chuyện qua tin nhắn tôi đều cảm thấy vui vẻ. Chỉ qua vài lần nói chuyện tôi đã cảm thấy T rất hợp với tôi, tôi cảm nhận rất rõ điều này.
Em là người duy nhất đem lại cho tôi nhiều cảm xúc đến vậy…
Một ngày tháng 8, trời mưa tầm tã, lần đầu tiên tôi đã gặp T… Cảm nhận đầu tiên của tôi, T không phải là quá xinh nhưng trái tim tôi lại đập rộn ràng, thổn thức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ngay lúc bấy giờ, tôi giật mình với cảm giác người con gái trong mơ của tôi đang đứng trước mặt mình. Tôi không biết phải giải thích như thế nào, nhưng cảm giác đó tôi chưa hề gặp, gần gũi và ấm áp. Trái tim đang nguội lạnh dần của tôi dường như đang được một ngọn lửa sưởi ấm làm tan băng giá. Và khi ngọn lửa ấy không còn gần bên tôi nữa thì một ngọn lửa khác đã sưởi ấm trái tim, ngọn lửa cảm xúc mang bóng dáng T…
Một cách rất nhẹ nhàng, qua những buổi nói chuyện, qua những lần gặp gỡ tiếp xúc, hình ảnh T cứ thế đi vào trái tim tôi, trái tim ngày càng chất chứa nhiều cảm xúc. Và rồi ban đêm trong những giấc mơ của tôi hình ảnh của T lại hiện lên. Tôi mơ những lúc tôi được cầm tay T tung tăng đi dưới những ngọn đèn cao áp, dưới làn gió thơm mùi hoa sữa. Tôi mơ thấy hai đứa nằm cạnh nhau cùng ngắm những vì tinh tú trên trời cao… Tôi là kẻ mơ mộng! Những giấc mơ đẹp càng khiến tình cảm của tôi thêm lớn, thêm nồng nàn hơn. Nhưng có mộng đẹp thì cũng có ác mộng. Đến một ngày cơn ác mộng khi thấy T lấy người khác đến, tôi giật mình tỉnh giấc giữa đêm tối, người đổ mồ hôi lạnh toát. Tôi sợ! Sự sợ hãi khiến tôi không ngủ được nữa, đồng hồ cứ chầm chậm trôi, một đêm dài. Tôi mong mỏi đến sáng, để được thấy ánh bình minh xua tan đi bao sợ hãi, sưởi ấm tâm hồn đang yếu đuối, đang run rẩy vì sợ hãi. Và tôi biết rằng tôi đã yêu T, yêu rất nhiều…
Tôi, một chàng trai rất đỗi bình thường, không có gì nổi bật. Nhưng tôi tin vào tình cảm của tôi, tin vào sự mách bảo của trái tim. Tỉnh giấc sau cơn mơ dài và tôi đã nhận ra tình yêu đích thực của mình. Và tôi lại mơ, lại suy nghĩ, mơ về tương lai, mơ về ngôi nhà đầy ắp tiếng cười trẻ con, mơ về cuộc sống tôi hằng ao ước với người vợ bên tôi là T. Đó là điều tôi khao khát, tôi mong muốn, về một mái ấm gia đình hạnh phúc. Tương lai có lẽ còn dài, còn rất dài, nhưng một tương lai như vậy là điều tôi đang phấn đấu, cố gắng làm hết sức có thể của mình. Vì đó là ước mơ của tôi và khi cố gắng vì ước mơ tôi sẽ không có gì hối hận cả…
Tôi biết rằng có thể T sẽ không yêu tôi và sau này tôi sẽ không lấy được T, nhưng chắc chắn rằng tôi sẽ không gục ngã, vì tôi yêu và tôi quý trọng những phút giây này. Tôi yêu T không phải để sở hữu, mà tôi yêu và làm mọi việc xuất phát từ trái tim. Điều tôi mong mỏi nhất là nhìn thấy người mình yêu vui vẻ và hạnh phúc. Tôi biết rằng cuộc sống này đâu chỉ có màu hồng, nhưng dù có khó khăn tôi vẫn sẽ phấn đấu vì ước mơ, vì trái tim đang cháy của tôi…
Một buổi tối có lẽ đã quá cảm xúc đối với tôi vì đối với tôi T là người duy nhất đem lại cho tôi nhiều cảm xúc đến vậy…
flawless_boy90@yahoo.com
Tôi nhớ lại những ngày xưa ấy, tôi - một tân sinh viên mới bước chân vào đại học với biết bao hoài bão, biết bao ước mơ. Ở cái tuổi 18, tôi bắt đầu muốn có người yêu. Và rồi qua bạn bè, tôi cũng quen và tìm hiểu một cô gái. Thời gian chưa bao lâu, thì tôi và cô gái ấy nhận lời yêu nhau. Lúc ấy tôi không biết rằng, một tình cảm không có nền tảng vững chắc sẽ không bền lâu. Tôi cứ tưởng rằng tôi yêu cô ấy, tôi nói lời yêu sao mà quá dễ dàng. Rồi quan hệ ấy cũng tan vỡ, mỗi người một nơi. Sự tan vỡ mới khiến tôi nhận ra đó không phải tình yêu mặc dù tôi có tình cảm với cô gái ấy. Sau sự chia tay, tôi như một người lang thang trong tình cảm. Tôi lang thang ngắm nhìn những đôi tình nhân, những người bạn bè đang say trong men tình yêu. Đã có những lúc tôi rất thèm muốn được yêu, nhưng càng cố gắng lại càng thấy bên mình chẳng có ai. Cô đơn và trống vắng với những nỗi buồn trong cuộc sống, tôi muốn có một người bên cạnh để chia sẻ lắm. Có những lúc tưởng rằng mình đã có thể thích một người con gái nào đó, nhưng kí ức về sự đổ vỡ năm xưa lại hiện về, tôi sợ…
Cứ mãi như vậy trong 3 năm, cảm xúc trong tôi cạn dần, tôi tưởng rằng mình đã chai sạn dần đi nhưng có lẽ cuộc đời tôi đã thay đổi từ khi tôi gặp em… Một ngày hè oi bức, tôi lang thang trên mạng, tình cờ gặp trang của em, tôi vào xem, tôi ngắm nhìn những hình ảnh của em. Tôi nhận ra đây là người mà bạn tôi đã từng nói đến. Một ngày sau, tôi trở lại, thấy T - tên em để lại tin nhắn. Một cảm giác lạ xuất hiện trong tôi, tôi thấy vui vui, một thoáng suy nghĩ, tôi để lại tin nhắn cho T. Những ngày sau tôi liên tục vào mạng xem em có hồi âm lại không, cảm giác chờ đợi và hồi hộp. Đến khi không đợi được nữa, tôi xin số T qua bạn tôi, tôi muốn nói chuyện với em. Vậy nhưng tôi không biết bắt đầu nói chuyện như thế nào, tôi cảm thấy thực sự khó khăn để mà bắt chuyện với một cô gái. Lấy hết can đảm tôi gửi tin nhắn cho T, chờ đợi và hồi hộp… 21h37p ngày XX-XX-20XX, điện thoại báo nhận tin nhắn, phút giây đã in sâu vào tâm trí của tôi. Và rồi những ngày sau đó tôi và T bắt đầu nói chuyện với nhau, mỗi lần nói chuyện qua tin nhắn tôi đều cảm thấy vui vẻ. Chỉ qua vài lần nói chuyện tôi đã cảm thấy T rất hợp với tôi, tôi cảm nhận rất rõ điều này.
Em là người duy nhất đem lại cho tôi nhiều cảm xúc đến vậy…
Một ngày tháng 8, trời mưa tầm tã, lần đầu tiên tôi đã gặp T… Cảm nhận đầu tiên của tôi, T không phải là quá xinh nhưng trái tim tôi lại đập rộn ràng, thổn thức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ngay lúc bấy giờ, tôi giật mình với cảm giác người con gái trong mơ của tôi đang đứng trước mặt mình. Tôi không biết phải giải thích như thế nào, nhưng cảm giác đó tôi chưa hề gặp, gần gũi và ấm áp. Trái tim đang nguội lạnh dần của tôi dường như đang được một ngọn lửa sưởi ấm làm tan băng giá. Và khi ngọn lửa ấy không còn gần bên tôi nữa thì một ngọn lửa khác đã sưởi ấm trái tim, ngọn lửa cảm xúc mang bóng dáng T…
Một cách rất nhẹ nhàng, qua những buổi nói chuyện, qua những lần gặp gỡ tiếp xúc, hình ảnh T cứ thế đi vào trái tim tôi, trái tim ngày càng chất chứa nhiều cảm xúc. Và rồi ban đêm trong những giấc mơ của tôi hình ảnh của T lại hiện lên. Tôi mơ những lúc tôi được cầm tay T tung tăng đi dưới những ngọn đèn cao áp, dưới làn gió thơm mùi hoa sữa. Tôi mơ thấy hai đứa nằm cạnh nhau cùng ngắm những vì tinh tú trên trời cao… Tôi là kẻ mơ mộng! Những giấc mơ đẹp càng khiến tình cảm của tôi thêm lớn, thêm nồng nàn hơn. Nhưng có mộng đẹp thì cũng có ác mộng. Đến một ngày cơn ác mộng khi thấy T lấy người khác đến, tôi giật mình tỉnh giấc giữa đêm tối, người đổ mồ hôi lạnh toát. Tôi sợ! Sự sợ hãi khiến tôi không ngủ được nữa, đồng hồ cứ chầm chậm trôi, một đêm dài. Tôi mong mỏi đến sáng, để được thấy ánh bình minh xua tan đi bao sợ hãi, sưởi ấm tâm hồn đang yếu đuối, đang run rẩy vì sợ hãi. Và tôi biết rằng tôi đã yêu T, yêu rất nhiều…
Tôi, một chàng trai rất đỗi bình thường, không có gì nổi bật. Nhưng tôi tin vào tình cảm của tôi, tin vào sự mách bảo của trái tim. Tỉnh giấc sau cơn mơ dài và tôi đã nhận ra tình yêu đích thực của mình. Và tôi lại mơ, lại suy nghĩ, mơ về tương lai, mơ về ngôi nhà đầy ắp tiếng cười trẻ con, mơ về cuộc sống tôi hằng ao ước với người vợ bên tôi là T. Đó là điều tôi khao khát, tôi mong muốn, về một mái ấm gia đình hạnh phúc. Tương lai có lẽ còn dài, còn rất dài, nhưng một tương lai như vậy là điều tôi đang phấn đấu, cố gắng làm hết sức có thể của mình. Vì đó là ước mơ của tôi và khi cố gắng vì ước mơ tôi sẽ không có gì hối hận cả…
Tôi biết rằng có thể T sẽ không yêu tôi và sau này tôi sẽ không lấy được T, nhưng chắc chắn rằng tôi sẽ không gục ngã, vì tôi yêu và tôi quý trọng những phút giây này. Tôi yêu T không phải để sở hữu, mà tôi yêu và làm mọi việc xuất phát từ trái tim. Điều tôi mong mỏi nhất là nhìn thấy người mình yêu vui vẻ và hạnh phúc. Tôi biết rằng cuộc sống này đâu chỉ có màu hồng, nhưng dù có khó khăn tôi vẫn sẽ phấn đấu vì ước mơ, vì trái tim đang cháy của tôi…
Một buổi tối có lẽ đã quá cảm xúc đối với tôi vì đối với tôi T là người duy nhất đem lại cho tôi nhiều cảm xúc đến vậy…
flawless_boy90@yahoo.com
Thư chia tay - Thư tình - Thư tình cho anh.
Ngày qua ngày , tháng qua tháng tôi quen em được 7 tháng qua cái thế giới ảo này và tình cảm của tôi ngày càng giành cho em nhiều hơn , nhưng tình cảm thì đâu đủ lớn để đến với nhau mãi mãi , em từng nói với tôi em không muốn tôi là ảo nữa em muốn đến với tôi bên ngoài để được bên nhau mỗi khi nhớ nhau , tôi chỉ biết cười trừ mà thôi tôi không dám nói với em rằng tôi là les vì trong mắt em tôi là 1 người con trai mà em yêu chứ không phải là 1 con người đồng tính, vì có 1 lần tôi nghe em kể về bạn em cũng giống tôi khi nói chuyện có vẻ như em không thích và từ lần kể đó tôi không dám nói ra vì tôi luôn mặc cảm với tất cả ngay cả em người tôi yêu thương nhất .
Em nói em muốn gặp tôi ở ngoài để tìm hỉu tôi đã nhìu lần từ chối khéo nhưng em vẫn tìm tôi 3 lần ,vì tôi và em ở xa nhau em thì ở Bình Thạnh còn tôi ở Bình Dương . Mỗi lần onl em đìu nhắc đến chuyện gặp nhau làm tôi cảm thấy rất khó nói và lần thứ 3 em xuống tìm tôi , tôi đã gặp nhưng tôi không dám lộ diện tôi chỉ bít nhìn em vì tôi nhờ thằng bạn tôi đi theo để em gặp , tôi nhìn mà lại lo lắng sợ rằng em bít con người thật là tôi . Sau cái lần gặp đó em rất vui và càng đặt tình cảm cho tôi nhìu hơn là khác còn tôi thì ngược lại càng lo cho em nhìu hơn vì tôi suy nghĩ rất nhìu em là 1 người con gái hoàn toàn không phải là người trong tgt3 này , tôi không mún tình cảm đó ngày càng nhìu , tôi không mún 1 ngày nào em bít tôi là ai , tôi rất sợ khi em bít rồi sẽ xa lánh tôi , tôi không mún em thất vọng về tôi trong mắt em và tôi đã làm 1 đìu thật sự tồi tệ để em phải rời xa tôi , tôi đã quen ngưởi khác để cho em bít rằng tôi cũng như bao thằng con trai đễu khác tôi bỏ em 1 cách vô tình mà trái tim tôi lại phải chịu đựng sự đau đớn đó 1 nổi khổ khắc nghiệt , em rất hận tôi vì sao lại làm thế , nhưng như thế sẽ tốt cho em thôi em sẽ đau sẽ hận nhưng rồi sẽ hết mà tìm 1 người con trai hoàn hảo để đến và mang cho em hạnh phúc thực sự em cần chứ không như tôi mặc cảm và chỉ sống ảo, nỗi đau đó tôi xin chịu đựng......
Và rồi ngày 17/8/2010 tôi lại vô tình gặp em cũng trong thế giới ảo này thời gian trôi thật lẹ đã 3 năm không còn liên lạc với nhau tôi không bít đây có phải là do duyên không mà thực sự tôi không nghĩ đến sẽ có ngày này , tôi rất vui và cũng rất bồi hồi tôi và em nói chuyện cùng nhau rất vui vẽ nhưng vẫn còn 1 chút gì đó xao xuyến không thể quên được , đã 3 năm trôi qua mọi thứ đìu thay đổi tất cả chắc em cũng vậy em hỏi tôi có người yêu chưa tôi lại 1 lần nữa cười trừ , riêng em thì đã có người yêu rồi , nhìn thấy em đã có Hp tôi thật sự mừng cho em , còn tôi thì cuộc sống long bong chẳng có điểm tựa từ khi để em ra đi tôi vẫn luôn sống trong quá khứ suốt 3 năm đó, đìu mà tôi bất ngờ nhất là em đã sống ở Bình Dương , cái nỗi khỗ đó với tôi nó đã nhạt dần được phần nào , nhưng khi gặp lại em nó đã khơi dậy tôi không còn chịu nỗi nữa nhìu lần tôi rất muốn nói về tất cả cho em bít nhưng tôi lại không thành lời được nó cứ dằn vặt trong tôi , tôi sợ em sẽ không còn xem tôi là bạn nữa vì tôi đã lừa dối em suốt thời gian qua tôi không dám dối diện sự thật đó cho em hĩu được , bạn bè đìu khuyên tôi hãy nên nói sự thật cho em bít , tôi vẫn còn phân vân có nên hay không........???
Thư chia tay - Thư tình cho anh.
| “Điều kì diệu của anh” Nếu anh xuất hiện hãy gọi em như thế anh nhé!(Ảnh minh họa) |
(Vuonyeuvn.com)Ngày ấy chúng mình quen nhau thật tình cờ và bất ngờ, anh đi cùng một người bạn của em. “Mình gặp nhau vào một buổi chiều sắp mưa trong quán cà phê đầu đường Nguyễn Thị Định dưới tán cây bằng lăng màu tím” - tin nhắn đầu tiên anh đã nhắn thế và bất ngờ nó chạm vào trái tim em. Anh không nói nhiều và trông anh lạnh nhạt, kiêu kì. Em nhớ tên anh bởi đó là một cái tên có chút đặc biệt đối với em. Trí nhớ của em không tốt lắm nhưng có lẽ thời gian mình gặp nhau quá gần và tin nhắn của anh đến quá sớm làm em vẫn kịp nhớ ra anh là ai! “Anh tên TA, anh hơn em một tuổi. Mọi người thường gọi anh là chú công an. Đúng không nào”... em nhắn lại và thế là mình đã quen nhau.
Con đường dài hun hút và không bao giờ em nghĩ rằng em để lại một chút ấn tượng gì trong anh! Hà Nội chiều tháng 5, có mùi hoa mộc thoảng đưa, và một chút nắng nhẹ. Em thích Hà Nội và thích được mộng mơ cùng với hương nồng nàn đó. Hà Nội đẹp ở nơi nào nhỉ em cũng không biết nữa nhưng trong em một góc trái tim đã để dành cũng như một phần cho anh vậy. Anh dậy em cách nói thật với sự thật, đừng màu hồng quá và anh cũng cho em biết vẻ đẹp của Hà Nội, của một người con gái như em. Em có thể nói với anh mọi điều em suy nghĩ, đó là điều em cảm thấy hạnh phúc nhất anh ạ, một cảm giác tin tưởng ở nơi phía cuối con đường. Sâu lắng và chắc nịch như tiếng chày giã cốm mỗi buổi đêm em vẫn thường nghe. Anh biết mình phải làm gì để có một tương lai, và để em ý thức được rằng dù bên anh em vẫn phải luôn cố gắng nhưng chỉ gần bằng anh thôi nhé… “Anh cười”.
Em sẽ tìm thấy anh nhanh thôi bởi giờ đây em đã có niềm
tin vào chính bản thân mình (Ảnh minh họa)
Những ngày buồn em thường thức dậy lúc nửa đêm ngồi ngoài cửa và hát về mẹ, về gia đình và cả những bài em tập chỉ để hát cho mình anh nghe thôi. Nước mắt tự nhiên rơi không phải vì em yếu đuối đâu nhé mà bởi vì em hạnh phúc. Em sẽ tìm thấy anh nhanh thôi bởi giờ đây em đã có niềm tin vào chính bản thân mình. Chiếc USB duy nhất của em.
“Điều kì diệu của anh” – Nếu anh xuất hiện hãy gọi em như thế anh nhé!
Anh!
Mùa tháng 5 về em chìm trong nỗi nhớ
Của ngày xưa hai đứa vẫn yêu nhau
Nhành bằng lăng vẫn nguyên màu tím
Hoa mộc thoảng đưa xa bước lối anh về.
Một người chiến sỹ công an đã từng yêu và được yêu nhưng tiếc rằng giờ đây anh ấy đã không còn được nghe những bài hát về tháng 5 mà em hay hát. Mong rằng ở nơi nào đó trong thế giới thần tiên anh ấy biết được một người sẽ mãi dành cho anh ấy tình yêu và những nhành bằng lăng màu tím.
Thư chia tay - Thư tình - Thư tình cho anh.
(Vuonyeuvn.com)THƯ GỬI MẸ
Kính thưa Mẹ!
Mặc dù con không biết mẹ là ai, vì con chưa một lần được thấy mặt mẹ! Nhưng con vẫn gọi người đã cưu mang con trong dạ một thời, là mẹ. Bởi, cho dù là con vật, nó cũng có mẹ, có con!
Nhưng, từ xưa đến nay, không có con vật mẹ nào quyết định giết con mình, không cho nó được chào đời. Còn mẹ, mẹ đã cưu mang con đến 7-8 tháng mà còn quyết định mưTừ khi biết mẹ toan tính phá thai, khi đó con được khoảng 3-4 tháng. Biết mình sắp bị giết, con lo sợ lắm, con đau buồn lắm, luôn khóc than cho số phận suốt ... mấy tháng trời!
Con muốn gào thét thật lớn, van xin thật to: "Mẹ ơi ! Mẹ nỡ lòng nào giết con, đứa con bé bỏng đang lớn dần lên trong dạ mẹ. Đứa con có trái tim cùng nhịp đập với trái tim mẹ! Máu mẹ đang chảy vào cơ thể con để nuôi con sống! Sao mẹ lại định giết con? Mẹ đừng giết con tội nghiệp! Con tội tình gì mẹ ơi! Con chắp hai tay, lạy mẹ trăm ngàn lạy, xin mẹ để cho con được sinh ra, được sống, được làm người.Con quyết suốt đời yêu thương và đáp đền ơn mẹ!"
Nhưng chưa biết nói làm sao con nói được! Con vô phương, yếu ớt, bất lực, lo sợ từng ngày, từng phút... cho đến ngày Tết trẻ con được vui chơi dưới ánh trăng rằm, thì mẹ đã quyết định mang con đến "Lò sát sinh Thai Nhi"!
Thế là hết! Người ta giết con trong dạ mẹ - một cách lạnh lùng!... không chút xót xa!... không tí thương tiếc! - Như một " đồ tể" lành nghề - chuyên giết thai nhi như giết súc vật!.Xong việc, họ đã khoan khoái nhận tiền công, như người làm thuê giết mổ heo, chó, gà, vịt, trâu bò...!
Ôi! Đối với con vật, có đôi lúc, người ta còn động lòng trắc ẩn khi: cắt cổ một con gà, đập chết một con chó, mổ thịt một con bò đã nuôi lâu ngày! Còn con, là con người, sao không được như thế?! Mạng sống của con không bằng mạng sống của con bò, con chó, con gà...ư?
Khi giết rồi, lôi xác con ra không được, vì con đã quá lớn! Nên họ dùng một cái kềm, có 4 cái mấu nhọn, đưa vào tử cung của mẹ - người giết con - một cách chuyên nghiệp, đã lựa thế cho mấu vào đầu con, một bên 2 mấu... siết thật chặt, móc thật sâu...óc não con vọt ra, trắng hếu, nhầy nhụa... họ mới kéo con ra được!!!
Con đã chết rồi, không còn cảm giác gì. Nhưng, chắc lúc đó mẹ đau đớn khủng khiếp lắm? Chắc mẹ oằn người lên, hai tay níu chặt mép bàn sinh, rên rỉ, mặt mẹ tím tái, hai dòng lệ trào tuôn, thân thể mẹ ướt sủng mồ hôi và cả máu nữa!? Làm sao mẹ quên được cái giờ phút hãi hùng ấy, mặc dù đến nay đã 3 năm rồi?
Sau đó mẹ lai thuê người đem xác con đi chôn. Khi đem đến Nghĩa Trang Đồng Nhi Pléiku, họ đâu có chôn, mà trao cho người khác chôn con ! (Lại một loại lương tâm bán rẻ hơn lương thực!)
Nhờ lòng từ bi của nhóm người đi viếng Nghĩa Trang Đồng Nhi dịp Tết Trung Thu năm ấy, họ đã mua quách về tẩn liệm, chôn con và xây mộ đẹp lắm! Trên mộ con được ghi: "Cháu Trung Thu - Pleiku"
Ngày Trung Thu năm 2004, cũng có một thai nhi bị giết chết. Con còn nhớ rất rõ - nhìn khiếp lắm mẹ ơi! - Bạn ấy bị cắt nát, bỏ trong một cái bao nilon máu me đỏ lòm, lầy nhầy, ... nhìn giống như một mớ thịt bằm để chuẩn bị nấu cho heo, vất cho chó - Trước đây, trong thời kỳ thực phẩm khan hiếm, có những người đã mang về từ phòng phá thai mỗi ngày cả " xô", để nuôi lợn cho chóng lớn!-Bởi thế nên không biết bạn là trai hay là gái?! Bạn được mang đến nghĩa trang chung một thùng giấy với con, và cũng được nhóm người có lòng bác ái nói trên, mai táng chu đáo, xây mộ sát bên con, bạn được ghi tên trên mộ là: " Vinh Sơn".
Từ đó đến nay, chúng con là bạn của nhau, vui buồn có nhau, an ủi nhau trong cảnh quạnh quẽ, cô đơn, sưởi ấm nhau trong đêm đông mưa giầm, gió lạnh!
Chúng con thương nhau lắm, bởi cũng đã chết oan ức, tức tưởi giống nhau. Thỉnh thoảng bạn Vinh Sơn nhớ lại cái chết của mình và khóc than thảm thiết, vì bạn bị giết còn tàn nhẫn hơn con nhiều: cơ thể bạn không còn nguyên vẹn hình hài! Mỗi lần như thế con chẳng biết an ủi bạn thế nào, chỉ biết cùng khóc với bạn, khóc thật nhiều, khóc thật lâu, để chia sẻ niềm đau của người bạn " xấu số hơn con", vì dù gì, thì con cũng là một đứa " con trai nguyên xi !"
Mẹ ơi! Nếu mẹ không huỷ hoại con, thì năm nay - Trung thu này - con tròn 3 tuổi. Chắc con cũng được mặc quần áo mới, có mũ giày mới, tay xách đèn ông sao đẹp, đi xem múa lân với bạn bè, lại còn được ăn bánh Trung thu nữa! Con còn hát cho mẹ nghe: "Cháu lên ba... cháu đi mẫu giáo..." khi con tung tăng nhảy chân sáo, nắm tay mẹ dắt con đến trường. Nhưng điều ấy sẽ không còn bao giờ xảy ra nữa! Vì mẹ đã giết chết con rồi! Mẹ ôi!
Mẹ đã thấy ảnh của con chưa? Ảnh "Cháu Trung Thu- Pleiku" đấy! Mẹ nhìn kỹ xem, vì con bị lôi ra bằng cái kềm, nên đầu con bị hằn sâu đến 4 lỗ... nhưng nhìn cũng đẹp trai, to con lắm phải không mẹ?
Mẹ biết không? Có rất nhiều người rất xúc động, đã không sao giữ cho lệ khỏi trào tuôn khi nhìn ảnh con: mình không mảnh vải, nằm trần trụi trên tờ giấy báo, như đưa hai bàn tay nhỏ xíu chới với níu mấy ngón tay của "một ngưòi" mà con được biết, đó là bàn tay của một Linh mục có lòng từ tâm, ở Pleiku, chuyên lo xây mộ cho các thai nhi bị giết; như van xin: "Hãy thương con, cho con một nấm mộ, nhỏ thôi! Xin đừng để thân xác con lạnh lẽo, bị phơi nắng dầm mưa, bị làm mồi cho mèo tha, chó xé tội nghiệp!". Con bị chết tức tưởi lắm người ơi!...
Con nổi tiếng lắm đó mẹ ơi! Có người đã làm thơ, phổ nhạc như để than khóc cho cái chết của con! Ai nghe hát bài "Lời cầu xin của con" do Ngọc Quang sáng tác (ngay đêm Trung thu năm ấy) đều xúc động - nhất là giới trẻ - không cầm được nước mắt! Và cũng nhờ đó mà có nhiều em bé đã được cứu sống! Khi người mẹ - đa số là các bà mẹ trẻ, có khi còn ở tuổi vị thành niên - đang mang con trong dạ cũng định giết bỏ nó - như mẹ cách đây 3 năm - đã khóc nức nở, khi nhìn ảnh của con, và quyết định giữ con mình lại, dù phải trả bất cứ giá nào!
Mẹ ơi! Không biết 3 năm qua, mẹ còn giết thêm đứa em nào của con nữa không?! Con nghe nói có những bà mẹ đã huỷ hoại lên tiếp đến 3, 4 đứa con mình mà không thương tiếc, không ân hận xót xa, bởi đã quá quen với việc ác này rồi!
Ôi mỉa mai cay đắng! Ôi thế thái nhân tình!
Mẹ biết không, hơn 5.000 em bé, tại Nghĩa Trang Đồng Nhi Pleiku này. Còn tại "Nghĩa Trang Không Bia Mộ" ở núi Hòn Thơm Nha Trang, cũng chôn cất hơn 5.000 thai nhi bị giết, và còn nhiều nơi khác nữa: Sài Gòn, Huế, Đà Nẵng, Buôn Ma Thuột, đường đèo Qui Hoà Qui Nhơn... Thân xác non nớt của chúng con tuy đã tan nát gần hết rồi! Nhưng phần "Anh linh" của chúng con, ai huỷ diệt được!? Con người đâu chỉ có thân xác vật chất mà thôi, như con chó, con bò chết là hết!, nếu chết là hết, sao người ta sợ chết và sợ người chết hả mẹ?! Sao đứng gần xác con chó, con bò chết chẳng ai sợ cả? Chắc bởi con người còn có cái "phần không chết", và người ta sợ cái phần "Anh linh không chết" đó mẹ ơi!?
Nhất định là như thế, nếu không, tại sao mỗi năm, cứ đến ngày 27/7, người ta tổ chức đến nghĩa trang Liệt sĩ, để thăm viếng ,để truy điệu "Anh Linh các chiến sĩ"???
Nghĩa cử tưởng nhớ anh linh các chiến sĩ, thật đáng trân trọng vì tự nó đã nói lên một chân lý không thể chối cãi được, đó là: khi chết đi, phần thân xác ai cũng như ai, sẽ tanh hôi thối rữa, mục nát và trở về tro bụi như nhau. Nhưng phần anh linh vẫn còn tồn tại mãi mãi...Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn rất có lý khi đã tin, đã làm thơ, đã phổ nhạc, đã say sưa hát và nhiều người cùng hát lên say sưa : " Người chết nối linh thiêng vào đời... "Nếu chết là hết, thì lấy gì nối linh thiêng vào đời?"...
Một lần nữa, con xin lặp lại với mẹ: "Chết không phải là hết". Cho nên một ngày nào đó, chúng con sẽ gặp lại những người đã giết hại chúng con một cách tàn nhẫn, vô nhân đạo và vô... lý đó!
Giết người vô tội - mà kẻ bị giết như chúng con, không nói được tiếng van xin hay phản đối, không có một phương tiện nào để tự vệ, không được luật pháp chở che - là một loại tộí ác "Trời không dung Đất không tha"! Cho dù những kẻ đó không "thừa nhận có Trời! Cũng không sao tránh khỏi "lưới Trời lồng lộng" và "án Trời" rất công minh đâu! Họ đã từng lý luận để tự bào chữa: "Tôi không làm thì cũng có người khác làm mà. Họ còn nói: "Sở dĩ con chó, con bò...nó không chủ trương, không giết con còn trong dạ, vì nó không có trí khôn, không biết tính toán cho tương lai", "đồ ngu như bò", "đồ chó má" biết gì!?
Theo con nghĩ: nếu con người - về vấn đề phá thai này thôi - cũng "không-khôn" như con vật! thì chúng con đã được bảo vệ, được sinh ra, được cất tiếng khóc chào đời và được sống, như vốn chúng con có quyền được sống, được làm người như mọi người !
Tại sao con người lại chủ trương cướp mất cái "quyền sống" mà Ông Trời đã ban cho chúng con?
Mẹ ơi! Con không biết vì lý do nào mẹ đã phải huỷ diệt con? Bị cha con bỏ rơi? Bị gia đình xua đuổi? Vì không đủ ăn? Vì sợ mất chức mất quyền, mất ghế, mất việc? Sợ mất danh thơm tiếng tốt ? Sợ mất tiêu chuẩn để được hưởng quyền lợi??
Hôm nay nhân ngày giỗ 3 năm của con.- 2004-Trung Thu- 2007 - Con thương nhớ mẹ quá nên viết thư này gửi mẹ đây. Không biết bây giờ mẹ con đang ở đâu? Mẹ có được cha con nhìn nhận, yêu thương? Có được gia đình tha thứ? Có được ấm no hạnh phúc, được danh thơm tiếng tốt, được chức quyền địa vị... vì việc mẹ đã huỷ bỏ con không? Hay vẫn bị cha con bỏ rơi, bị gia đình từ chối, vẫn lầm than vất vả, vẫn cơ cực đói nghèo... và vô cùng ân hận, khổ đau? Thế thì việc giết bỏ con đã đem lại điều gì, như mẹ mong muốn? Con thương mẹ quá! Thương mẹ của con nhiều! Con đã tha thứ và luôn tha thứ cho mẹ !
Mẹ ơi! Thôi đừng khóc nữa ! Dù khóc cạn nước mắt, khóc suốt cả cuộc đời, mẹ cũng không làm con sống lại được nữa rồi!
Mẹ ơi! Thôi đừng khóc nữa ! Dù khóc cạn nước mắt, khóc suốt cả cuộc đời, mẹ cũng không làm con sống lại được nữa rồi!
Giờ đây, để vơi đi phần nào nỗi khổ đau trong lòng mẹ, để chuộc lại lỗi lầm , mẹ hãy quyết tâm không tái phạm, và tìm mọi cách ngăn chặn hành động ác nhân này. Hãy nói cho người khác biết kinh nghiệm đớn đau trên thân thể, sự nguy hiểm đến tính mạng khi phá thai, và nhất là nỗi dằn vặt, lo sợ, đau khổ trong lòng mà mẹ phải chịu đựng từ ngày phá thai đến nay. Mẹ hãy giúp đỡ, khuyên lơn các cô gái lỡ dại, đừng phá huỷ con mình, và tìm cách giúp đỡ họ cho đến ngày sinh nở. Có khi còn phải tìm nơi nuôi giúp con họ, nếu họ lại muốn bỏ rơi con mình.!
Làm được như thế mẹ sẽ lấy lại được sự thoải mái tâm hồn, sẽ không còn lo âu sợ sệt như xưa nay nữa. Con hy vọng mẹ lại có được " Nụ cười nở trên môi"!.
Kính chào và hẹn gặp lại mẹ một ngày rất gần đây thôi! Vì cuộc sống này có là bao. Cho dù sống đến 100 năm đi nữa, thì cũng qua nhanh lắm mẹ ơi!
Đứa con bất hạnh của mẹ.
Bé Trung Thu Pkeiku
Bạn Cần - Tâm Sự - Thư chia tay - Thư tình - Thư tình cho anh. - Thư tình cho em
| Giờ đây có lẽ anh rất ổn và em cũng vậy, nỗi đau trong em đã nguôi ngoai nhiều rồi anh à.(Ảnh minh họa) |
(Vuonyeuvn.com)Người ta bảo con người không có quá khứ cũng giống như một đất nước không có lịch sử. Vậy mà đã có lúc em muốn, rất muốn quên đi cái quá khứ chỉ có riêng anh vì nó đau đến quặn lòng.
Anh cũng như bao chàng sinh viên đến thuê phòng nhà em, chẳng có gì khác biệt. Chỉ đến lúc em thấy anh hay về quê (tuần về một lần) thì em mới hỏi mẹ và biết mẹ của anh mới mất vì bệnh ung thư, nghe xong em cũng buồn và thương anh... Có lẽ từ đó em quan tâm nhiều đến anh hơn và cũng yêu anh khi nào không hay, em chỉ biết rằng tình yêu của một cô bé trao anh rất hồn nhiên, trong sáng và cao đẹp có lẽ mãi mãi em sẽ không tìm lại được thứ tình cảm thiêng liêng đó. Từ ngày anh ra đi em biết con tim mình đã chết, nó chết vì nó muốn giữ mãi bóng dáng anh trong đó, nó không cho phép ai cướp anh đi. Có lẽ sẽ rất khó hiểu khi mà em vẫn khóc ngon lành và oán hận anh tại sao anh ra đi và đưa nó rời xa em. Anh không yêu em... anh đi em không thể ngăn lại nhưng tại sao lại dắt nó đi theo? Không chỉ em mà với tất cả mọi người nó là sự sống... Từ khi mất nó, em đã hoàn toàn thay đổi.
Có lẽ mãi mãi em sẽ không tìm lại được thứ tình cảm thiêng liêng đó (Ảnh minh họa)
Lúc đầu em chăm chú ngoại hình và mong tình cờ gặp anh sẽ được anh chú ý... nhưng không với một cô bé mù quáng trong tình yêu có lẽ chỉ như vậy mới an ủi được tâm hồn mong manh của nó. Rồi em nhận ra những điều đó thật vô ích và mình cần thay đổi chính mình, nói là làm em đã trở thành một cô nàng quá chi là xa lạ, em không như em của ngày trước, em trở nên chăm chút bề ngoài hơn, chanh chua hơn, kiêu ngạo hơn và cũng yêu nhiều người hơn... chỉ vì em muốn trả thù mình hoặc là muốn cho anh thấy không có anh em vẫn sống, vẫn có thể yêu. Nhưng đó chỉ là bề ngoài thôi anh à, trong tim em lúc đó đã tan nát, những mảnh vỡ càng cứa sâu vào tâm hồn vốn non nớt của em khi mà em muốn chứng tỏ em vẫn ổn.
Giờ đây đã 5 năm trôi qua, nó khá dài để em có thể cho anh vào dĩ vãng và nhẹ nhõm tâm hồn đón nhận tình yêu chân thành từ ai đó. Em sẽ không chạy đua với lòng tự trọng nữa, suốt thời gian qua em đã mệt mỏi và cũng không ít lần làm anh phiền. Trong sâu thẳm có lẽ khó để mãi mãi quên anh nhưng em sẽ cố gắng làm cho tần suất số lần anh xuất hiện ít đi trong em.
Lần nữa, em xin lỗi và cầu chúc anh kiếp này hạnh phúc.
Bạn Cần - Tâm Sự - Thư chia tay - Thư tình - Thư tình cho anh. - Thư tình cho em
| Rồi một ngày em mặc áo cô dâu Anh chụp ảnh cùng nhưng không là chú rể... |
Voan trắng yêu kiều, găng tay thanh thoát, em xinh tươi như thiên thần. Khăn phủ mặt không che nổi đôi gò má em đang ửng hồng lên đáng yêu, xinh xắn. Đôi môi em cười, đôi mắt em long lanh, cả con người em là vẹn đầy hạnh phúc.
Tôi mặc comple, sang trọng. Tôi đi ngay cạnh em, sát em, gần bên em. Nhưng tôi nhìn em thẫn thờ. Tôi không sánh vai em. Lúc này em thật gần mà xa vời vợi. Trong đám cưới của em, tôi lại là phù rể.
Đau đớn quá không em? Nhưng có lẽ chẳng bao giờ em hiểu hết. Người tôi yêu bước vào ngày cưới, tôi phải giấu chìm niềm đau để nâng niu tôn thờ niềm hạnh phúc. Biết chăng được, trong lòng tôi, mọi thứ đã nát tan đến không định hình được cảm xúc. Tất cả đã vỡ vụn.
Khó chấp nhận, nhưng sự thật thì em vẫn ở đó, trước mắt tôi, dịu dàng trong ngày cưới, với một người đàn ông khác. Chứng kiến tất cả, tôi vẫn chỉ là một người ngoài nhìn em đang đắm chìm trong men say hạnh phúc. Quanh tôi như chẳng còn không khí, tôi đến nghẹt thở bởi hình ảnh một cuộc sống mới không còn dáng hình em. Em vẫn xem tôi như là anh trai vậy. Em ôm và hôn lên má tôi bằng cả niềm cung kính. Tôi tưởng như níu giữ mãi được phút giây ấy, thì em đã quay đi. Dưới chân tôi mọi thứ như sụp đổ.
Trên thánh đường, tôi bước sau em. Làn hương từ em làm tôi chỉ muốn ôm lấy hình hài đó, dù chỉ là một lần cuối thôi. Em bước cách tôi một bước. Chỉ một bước mà tưởng như vô tận. Tôi biết, em đã xa tầm với thật rồi. Chỉ vài phút nữa thôi, cuộc đời em mãi thuộc về người khác. Xót xa quá không em? Phũ phàng quá không em? Một mình tôi làm sao chôn vùi hết nỗi nhớ thương em vô tận? Làm sao tôi đủ can đảm để chấp nhận sự thật này? Em đã để lại nơi đây những gì? Nước mắt, khổ đau và còn nhiều hơn nữa. Một tình yêu thầm lặng sẽ mãi chẳng còn cơ hội được nói thành lời.
Tôi níu kéo được gì nữa đây? Đôi vai em bé nhỏ, sẽ không phải tôi ôm chặt. Đôi mắt em long lanh, sẽ không phải tôi in hình. Đôi tay em mềm, sẽ không phải tôi nắm lấy. Và đôi môi em ngọt ngào, sẽ không phải tôi đặt lên những chiếc hôn cháy bỏng. Tôi xa em, xa những phút giây êm đềm thuở trước, xa cảm giác bình yên khi ngắm nhìn em với nụ cười khe khẽ. Hết thật rồi phải không em, chỉ mong em vẹn tròn hạnh phúc.
Tôi không biết rồi tôi sẽ phải làm gì để quên được em, quên được thiên thần thanh thoát, người đầu tiên mang lại cho tôi cảm xúc của một tình yêu mãnh liệt.
Một bài thơ tôi phảng phất nhớ, bây giờ vang lên trong đớn đau tột cùng
Rồi một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không là chú rể...
Bạn Cần - Tâm Sự - Thư chia tay - Thư tình - Thư tình cho anh. - Thư tình cho em
| Thiếu tình yêu của anh em như thiếu mọi thứ trên đời(Ảnh minh họa) |
(Vuonyeuvn.com)Đóa hoa hồng nở rộ giữa không gian vô tận của rừng cây. Hơi ấm nồng nàng của một quá khứ vẫn còn chút dư âm. Em yêu anh..........tiếng thì thầm trong trái tim khô cằn của em lại vọng lên....em yêu anh........Tiếng yêu thương em trao vội vàng, yêu anh.....với trái tim nồng nàng say đắm. Ngọt ngào khi xưa có còn gì đâu anh, hạnh phúc như chiếc ly thủy tinh vỡ vụn, màn nước mắt nhòa hoen đôi bờ mi em lúc ấy. Xa rồi trong em những ký ức êm đềm và rạng rỡ, từ khi xa anh, em hiểu ra nhiều điều hơn. Rằng.....em yêu anh.......yêu nhiều hơn tất cả mọi thứ trên đời và không thể nào sống thiếu anh...
Thế nhưng anh đã mãi đi xa rồi còn đâu nữa, giọt nước mắt rơi âm thầm trong đêm lạnh vắng, muốn nói bao điều cùng anh khi cô đơn mà chí thấy bóng em in trên tường lạnh lẽo. Gió ngoài kia rít gào có lạnh lẽo bằng trái tim em không ? Mưa ngoài kia trắng xóa có bằng trái tim không còn hơi ấm không? Trái tim chết rồi thì làm sao có cảm giác...em yêu anh......yêu quá khứ mà em vô tình đánh mất. Hạnh phúc trong tay mà nỡ bỏ đi, theo đuổi một ảo ảnh xa vời.
Lắng tay nghe những âm thanh của cuộc sống, mở mắt nhìn vẫn mọi thứ như xưa, hàng cây xanh lá, đôi mắt trong xanh của bầu trời sớm mai. Thiếu tình yêu của anh em như thiếu mọi thứ trên đời, tất cả như vô nghĩa với em... trái tim đã không còn sự sống nữa rồi........anh có biết???
Anh có biết những mùa đông mình em bên gác trống, chiếc cầu thang nhỏ hẹp nhắc bao nhiêu ân tình xưa cũ. Tiếc nuối dâng trào trong lồng ngực, trái tim nhói bao lần cay đắng. Anh giờ này nơi đâu? Bên khung cửa số cách xa em vạn dặm con tim, anh có thấy bình yên hơn em không? Và...nếu như ta gặp lại thì đôi mắt anh có còn không diệu dàng như ngày ấy?
Mong manh quá phài không, em ngốc nghếch như con thỏ con vậy. Đã xa rồi thì gặp lại làm gì nữa...Tình yêu vụn dại ngày đầu tiên là thứ ngọt ngào nhất. Em biết mình mang nhiều lầm lỗi, biết anh sẽ chẳng thể nào tha thứ nữa. Biết rằng khi anh quay đi là mọi thứ đã chấm dứt, vậy mà em vẫn cứ chờ đợi. Tuyệt vọng hành hạ trái tim em nhiều lắm, nó như cơn sóng dữ dội hằng vào da thịt. Khi màn đêm yên tĩnh buông xuống là lúc lý trí và trái tim em tranh chấp. Yêu và không yêu, quên và không quên, sợ và đối mặt,... tất cả như những phương trình không lời đáp xoay quanh em.
Nhưng rồi thời gian trôi qua mau, để lại những ngọt ngào năm tháng. Em quên anh không được nhưng tình anh trong em dần nhạt phai. Không biết là mừng, là vui, hay là vô số cảm xúc dâng lên. Nhưng có lẽ em vẫn là em của ngày xưa, vẫn từng có một thời yêu anh tha thiết, và có một thời bị sai lầm đánh ngã,.......lần cuối cùng cho em nói tiếng.....em yêu anh........lần sau cuối thôi anh nhé. Vì em yêu anh thật lòng, nhưng có lẽ chưa đúng đắn và chưa trưởng thành để hiểu rằng " có những thứ gọi là không thể mất đi và có những thứ không gọi là quay lại"
Em yêu anh.....
amina_dung - vuonyeuvn.com
Bạn Cần - Tâm Sự - Thư chia tay - Thư tình - Thư tình cho anh. - Thư tình cho em
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


Recent Comments