Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos

Tôi nghĩ người ta đã hoàn toàn chính xác khi nói rằng thật dễ để mà làm một thiên thần khi chẳng ai động đến bạn, khi không có ai khiến bạn xù lông – tức là chọc giận hoặc gây ảnh hưởng đến bạn. Nhưng có vẻ như những người “khiến người khác phải xù lông” sẽ luôn có mặt ở quanh chúng ta.

Có một câu chuyện kể rằng, Vương công Otto von Bismarck, người từng là Thủ tướng của nước Phổ (nước Đức) vào thế kỷ thứ 19, có lần đã giận điên lên bởi lời phê bình của một vị giáo sư (hẳn là vị giáo sư này đã khiến Bismarck phải xù lông), đến mức ông quyết định thách thức vị giáo sư đó tham gia một cuộc đấu tay đôi. Nghi thức của thời này là người bị thách thức cũng sẽ là người được lựa chọn vũ khí.

Vị giáo sư đó đã lựa chọn vũ khí là… xúc xích! Ông gửi thư cho Bismarck, cùng với hai chiếc xúc xích, nói rõ rằng một trong hai chiếc là xúc xích bình thường, ăn vào vẫn an toàn. Chiếc còn lại đã được tẩm độc, sẽ gây ra một cái chết từ từ và kéo dài, hoặc ít nhất là tàn phế, bệnh tật liên miên. Vị giáo sư này nói với Bismarck rằng Thủ tướng cứ việc chọn ăn một chiếc xúc xích, còn ông sẽ ăn chiếc còn lại.

Sau khi suy nghĩ, Bismarck đưa ra lý do rằng một người đàn ông có thể chết với danh sự trên trường đấu tay đôi, chứ không bao giờ nên chết vì… ngộ độc thức ăn cả. Nên ông gửi thư trả lời: “Ngài Thủ tướng đã hủy cả hai chiếc xúc xích và mời giáo sư đến làm khách dùng bữa tối nay. Sau khi cân nhắc, Ngài Thủ tướng cảm thấy rằng mình có thể đã hơi sai lầm một chút. Ngài tin rằng khi gặp gỡ, hai bên có thể tìm được tiếng nói chung”.

Một trong những hành trình quan trọng nhất mà một người từng đi có thể là “gặp ai đó ở nửa đường”, với nghĩa bóng là tìm đến sự thỏa hiệp. Bismarck đã “gặp đối thủ của mình ở nửa đường” và chọn cách tìm ra điều hữu ích gì đó từ cuộc xung đột này.

Khi những người khác khiến chúng ta muốn xù lông, chúng ta luôn có một lựa chọn. Chúng ta có thể gặp họ trên trường đấu, nơi rõ ràng là một người sẽ thắng và người còn lại sẽ phải thua; hoặc chúng ta có thể gặp họ ở nửa đường – tức là nhận ra điểm chung, điểm hữu ích để thỏa hiệp với họ. Cho dù được trang bị chỉ bằng lời nói, chúng ta vẫn có thể tìm kiếm sự tổn thương, hoặc tìm kiếm một giải pháp.

Chính lựa chọn mà bạn đưa ra sẽ tạo nên sự khác biệt hoàn toàn.

Hãy cho em được gọi tiếng chị như thế chị nhé. Em biết, chị có thể sẽ không đọc những lời em viết, chị có thể sẽ không nghe những lời em nói nhưng em vẫn muốn gửi đến chị những gì chân thành nhất trong em.

Có lẽ là em đang ghen với chị. Em ghen vì chị có anh ấy, chị có những tháng ngày hạnh phúc bên anh ấy, còn em, em chỉ là người đứng phía sau nhìn về nơi hạnh phúc của chị và anh. Chị đừng trách em khi em trót yêu anh bởi giờ đây, chị đã hạnh phúc hơn em rồi. Em cũng giống như chị, cũng yêu anh ấy chỉ khác một điều rằng, em là kẻ thứ ba.

Lúc biết yêu anh cũng là lúc em biết rằng, anh đã thuộc về chị. Em cay đắng ngậm ngùi lặng lẽ dõi theo từng bước chân anh. Em muốn khóc nhưng lòng không cho khóc bởi em sợ những giọt nước mắt kia sẽ làm anh cảm thấy tội lỗi khi là anh trai của em. Em sợ anh ấy sẽ ban cho em một sự thương hại chứ không phải là tình cảm nào đó xuất phát từ con tim.

Em biết mình thật không tốt khi đã dành tình cảm cho anh ấy mà không nghĩ đến chị. Nhưng chị ơi, chị là người hạnh phúc nhất trần gian này vì anh ấy chỉ yêu mình chị. Anh ấy mãi chỉ coi em như một người em gái bởi em hiểu hơn ai hết ánh mắt yêu thương và trái tim anh ấy thổn thức thế nào khi nhắc tên chị. Anh ấy kể cho em nghe về chị, nhiều lắm. Anh nói, anh yêu chị hơn bất cứ thứ gì trên đời và sẽ không ai có thể chia rẽ tình yêu ấy. Mỗi lần nhìn anh ấy vui là mắt em đẫm lệ chị à.

Chị đừng giận hờn khi có lần em nhắn tin cho anh ấy bởi lúc ấy nỗi nhớ trong em cồn cào. Anh ấy là người tốt, anh ấy cũng không thể không đọc tin nhắn của em nhưng dù có đọc trăm ngàn lần hoặc nhiều hơn thế nữa, anh ấy cũng không thổ lộ điều gì.

Trong chuyện này em là kẻ có lỗi bởi đã dành trái tim cho một người không thuộc về mình và gây cho chị nhiều nghi ngờ không nên có. Chị cũng ghen đúng không chị? Em hiểu, tất cả chỉ vì chị yêu anh ấy mà thôi.

Em biết mình không có quyền gì để đứng ở đây nữa, cũng không có quyền gì để chen ngang vào câu chuyện thế nên em sẽ ra đi. Em sẽ vĩnh viễn rời xa anh ấy để trả anh ấy về với chị, người mà cả đời này anh ấy lựa chọn. Em sẽ đi tìm hạnh phúc mới của riêng mình.

Xin lỗi chị. Em xin lỗi vì đã cố tình chen ngang vào tình yêu của chị. Xin trả lại anh với tất cả những chân thành. Xin để anh về với chị dù trong em anh chỉ là kí ức và những giấc mơ.
- -
Có những thứ ngỡ như khó từ bỏ nhưng ngẫm đi nghĩ lại thì cũng chỉ do chính bản thân mình, bất kỳ cái gì có thể bắt đầu được thì theo quy luật cũng có thể kết thúc, chỉ quan trọng là chúng ta kéo dài nó được đến bao giờ mà thôi...
Cuối cùng thì Oanh cũng đặt một dấu chấm hết cho cuộc tình của mình. Một cuộc tình giống như một giấc mơ và bây giờ cô giống như vừa trải qua cơn mộng mị, đầu óc trống rỗng mệt mỏi, còn khắp thân thể rã rời không trọng lượng. Oanh vừa nhận được tin Long cưới vợ…

Hai năm cho một cuộc tình, những hẹn hò, yêu đương từ nay phải khép lại thôi nhé, Oanh còn đâu niềm tin, hạnh phúc của ngày hôm qua… là vì Long tàn nhẫn hay là Oanh ngốc dại…

“Mạnh mẽ lên em, hãy tin tưởng, hãy dựa vào anh. Anh sẽ cố gắng cùng em đi đến hết con đường"… 3 tháng trước Oanh hạnh phúc vì câu nói này bao nhiều thì bây giờ cô chua xót bấy nhiêu. Đã có lúc Oanh nghĩ đến việc mình sẽ làm vợ, làm dâu rồi làm mẹ trong nay mai. Oanh đã hạnh phúc với việc ngồi viết ra 1 kịch bản cho album hình cưới, đã ngất ngây với ý nghĩ mình được khoác áo cô dâu và nắm chặt tay người đàn ông cô yêu thương. Oanh cứ ngỡ mình có một tình yêu đẹp như trong truyện cổ tích, Oanh và Long đã vượt qua bao sóng gió để có được ngày hôm nay. Vậy tại sao Long không thể cùng Oanh viết một cái kết có hậu mà anh phải bắt Oanh viết một mình với cái kết dang dở. Hay tất cả chỉ là một trò chơi của Long, tất cả đều được sắp đặt sẵn sàng… Chỉ một câu nói “Chúng ta không hợp nhau, anh không thể tiếp tục” rồi Long biến mất khỏi cuộc đời cô. Mới chưa đầy hai tháng anh đã xuất hiện và chuẩn bị đón cô dâu mới về nhà. Lẽ nào trái tim Oanh từ nay lại lạc lối… từ nay cô lại một mình gặm nhấm nỗi đau rồi tự liếm láp vết thương lòng .

Oanh không trách anh, không oán giận ai cả. Anh đã từng nói Oanh giờ đây đã thay đổi hơn nhiều so với ngày xưa. Anh nói đúng, cô đã biết cách bình tĩnh đối mặt với những điều bất ngờ, mà trước kia tưởng chừng như không thể. Chẳng ai biết được trong đầu Oanh đang suy nghĩ gì, chỉ có cô là cảm nhận được hơn bao giờ hết những vết thương đang làm tan nát trái tim mình. “Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!” – Đó là tin nhắn cuối cùng Oanh gửi cho Long, nhưng anh sẽ không hiểu được rằng nó cũng đồng nghĩa với việc Oanh sẽ mãi mãi không quên được anh. Vết thương đã quá sâu, đến mức gần như Oanh không đau đớn nữa. Oanh không cao thượng, không chúc anh hạnh phúc như bao người khác được, vì nỗi đau trong lòng cô đã quá lớn! Oanh chỉ mong rằng trên đường đời, nếu như đã không duyên phận, thì đừng bao giờ để ta gặp lại nhau thêm một lần nào nữa…

Cuộc đời còn dài, con đường phía trước Oanh phải đi còn xa lắm, cô cần cố gắng nhiều hơn nữa để quay về chính bản thân mình. Rồi Long cũng thuộc về ngày hôm qua, anh sẽ được xếp vào góc kỷ niệm được gọi là quá khứ trong cô. Những hạnh phúc, ngọt ngào, thương yêu tưởng chừng như bất tận ấy rồi thời gian sẽ đem đi thôi, và rồi còn sót lại là một phần ký ức không trọn vẹn.


Oanh không nhớ ai đó từng nói với cô rằng: Tình yêu không bao giờ có kết thúc. Nếu ta từ bỏ dù cho nó dễ dàng hay khó khăn thì chắc chắn điều ấy không phải tình yêu. Tình yêu là một điều rất kỳ lạ trong đời, tình yêu không giống vật chất, ai cũng muốn nhưng không phải ai cũng có thể đạt được. Tình yêu có thể đến với tất cả mọi người, nó không chỉ đơn giản là cho và nhận mà tình yêu đến từ 2 phía, 2 trí óc, 2 lý trí và 2 trái tim. Có lẽ tình yêu của Oanh chỉ đến từ một phía, nên nếu cô không phải từ bỏ, nó cũng tự kết thúc.

Tuy không có trò sổ số nào mà giải thưởng là tình yêu, cũng không có ngân hàng nào mà ta có thể vay mượn được tình yêu, nhưng lại có những công việc lương được tính bằng tình yêu. Nếu người ta đối xử đúng cách thì tình yêu sẽ phát triển và nhân lên, còn nếu người ta tính toán khi yêu thì tình yêu của họ sẽ bị phá sản. Ai đó cũng nói: Tình yêu giống như tiền bạc, dễ đến và dễ đi nhưng người ta đã lầm. Sự thật là tiền bạc khó đến và dễ đi, tình yêu cũng thế thôi. Tình yêu và tiền bạc đều khó đến và dễ đi nếu người ta không biết trân trọng nó.

Đừng bao giờ có ý nghĩ làm đau đớn người mình yêu để thử thách xem tình yêu của người ấy dành cho bạn có phải là vô tận không. Có thể họ cũng yêu bạn nhưng họ phải thu mình lại để bảo vệ bản thân trước đã, vì rằng khi bạn muốn yêu một ai đó thì phải yêu bản thân mình trước nhất.

Có lẽ đến một lúc Oanh lại sẽ yêu. Yêu hết mình bằng cả trí óc và trái tim...
-
Anh có biết không, không biết là do anh vô tâm nên đánh mất em, em hơi trẻ con nên đánh mất anh hay là chúng ta vô tình đánh mất nhau, chúng ta vốn không thuộc về nhau nhưng mà…Sẽ không có ai .. như em..đi qua anh một lần nữa…
TO: NEO,
Anh hay kết thúc những cuộc nói chuyện bằng câu “cô bé của anh”…uhm, em là một “cô bé” với đầy đủ những ý nghĩa của từ đó. Về vóc dáng em thuộc loại con gái mi nhon, e thua anh cả một cái đầu, chỉ một bên vai của anh thôi cũng là đủ vững chãi và ấm áp để em tựa vào. Về suy nghĩ em còn đôi chút bồng bột, em có nhiều mơ mộng và đôi khi còn có cái kiểu giận lẫy của trẻ con nữa, như cái cách a vẫn âu yếm gọi “em là em còn con nít lắm!!!”

Mình gặp nhau, quen nhau thật chóng vánh và chia tay nhau cũng thật đột ngột.. chỉ là những ngày ít ỏi, những khoản thời gian ngắn ngủi, những đôi ba lần cafe, đôi ba vở kịch xem cùng nhau, đôi ba con phố của Sài Gòn đổ nắng và đổ mưa bất chợt.. 
Nhiều người hỏi em sao lại quyết định quen anh nhanh đến vậy, em không biết trả lời ra sao, không biết diễn tả cái cảm giác bé nhỏ của em trước anh như thế nào nữa. Em không phải kiểu con gái dễ dàng vung vãi tình cảm, em đến với anh với anh không phải vì anh đặc biệt quá, nổi trội quá mà ngược lại, em yêu những cái bình thường, những cái “vừa phải” của anh: mạnh mẽ vừa phải, ngọt ngào vừa phải, vui tính vừa phải, sâu sắc vừa phải..và đẹp trai vừa đủ…
Chuyện tình của mình ngọt ngào như những cuốn tiểu thuyết tình cảm mà em đã đọc, và em…cũng như những cô nhân vật chính đã nuôi dưỡng một tình yêu lớn nhưng rồi… em đang phải tự đi thu gom mảnh vỡ của những hy vọng mà em đã dệt nên..
Bây giờ thì đã xa nhau thật rồi, xa cả nửa vòng trái đất và cũng nửa vòng ấy trái tim
Nhưng mỗi sớm thức dậy, mỗi tối đi ngủ, mỗi lần nhìn màn hình laptop, mỗi khi nghe một bài hát tình yêu buồn, mỗi lần xem một bộ phim tình cảm, mỗi lúc nghe ai đó nhắc đến hai từ “yêu xa” đều không thể không nhớ về anh, không thể không cảm thấy có cái gì đó nhói nhói ở rất sâu. Dù đã dặn lòng, anh đã là của ngày quá khứ, là của một ngày xa rất xa rồi…
Cho em một lần được chủ quan nhận xét chính mình, cho em một lần nữa được thổ lộ những tình cảm mà em đã dành cho anh và cho em một lần cuối được nhớ về anh với đầy đủ những cảm xúc mà không phải giấu giếm, không phải cố kìm nén, anh nhé…
Con đường của anh đã cắt con đường của em ở một đoạn…rất ngắn. Qua cái đoạn giao nhau ấy, hai đứa mình lại mỗi đứa đi về một hướng khác nhau, nhưng có bao giờ, anh ngoảnh lại, và nghĩ về em chưa..
Một người con gái không có dáng chuẩn nhưng biết là mình không xấu và thậm chí còn xinh
Một người con gái không phải kì nào cũng giành được học bổng nhưng vẫn đang miệt mài học và có một tương lai đầy hy vọng ở phía trước.

Một người con gái không phải lúc nào cũng lung linh nhưng biết ăn mặc sao cho đơn giản nhưng không bị nhạt nhòa, biết trang điểm nhấn nhá vừa phải và đúng lúc để luôn đẹp trong mắt người khác
Một người con gái không có thời gian và điều kiện để đăng kí những lớp nữ công gia chánh nhưng biết nấu những món ăn ngon, biết cắm một lọ hoa sao cho đẹp, biết cái gì nên được sắp đặt ở chỗ nào
Một người con gái không có kĩ năng đan điêu luyện nhưng có kiên nhẫn ngồi mày mò đọc những hướng dẫn từ internet để đan cho anh một chiếc khăn quàng cổ, đan xong không vừa ý lại gỡ ra đan lại, rồi lại gỡ ra..đan lại..
Một người con gái không phải quá lãng mạn và bay bổng nhưng đã dành thời gian mỗi tối để viết cho anh những dòng nhật ký, người con gái đã kể câu chuyện hẹn hò của hai người thành một cuốn tiểu thuyết ngọt ngào
Một người con gái khi bị bạn bè tra hỏi về anh lại đỏ mặt lên, cười tủm tỉm, vẫn rất tự hào về “chàng trai cao lớn của mình”
Một người con gái duy trì được mối quan hệ tốt với bạn bè của anh, là một người đáng tin và đủ sâu sắc trong mắt người khác
Một người con gái không phải là hot girl nhưng cũng có một khu vườn những “cây si”, tuy nhiên, trong mắt cô ấy lại chỉ thấy duy nhất có một người
Một người con gái mỗi lần mở mắt ra lại tự động cộng thêm 1 giờ 1 phút, băn khoăn tự hỏi, không biết bên ấy anh đang làm gì..
Một người con gái mỗi khi online chỉ để available với một người, người con gái thích qua Fb anh từ cái link relationship trên Fb mình
Một người con gái yêu thích việc ngắm nhìn anh qua cái webcam mờ mờ, nằm lặng im nghe tiếng anh thở đều đều, và trông chờ mỗi sáng thứ bảy để lại được tâm sự với anh, được nói là em nhớ anh biết bao …
Một người con gái quen anh không lâu nhưng lại dành cho anh rất nhiều tình cảm, chấp nhận chờ đợi anh, dù sao cái thời gian chờ đợi ấy gấp hơn 90 lần thời gian đã được bên nhau và biết rằng có gặp lại anh, lại đôi ba lần cafe, đôi ba vở kịch, đôi ba cái con phố Sài Gòn nắng mưa bất chợt ấy anh cũng sẽ lại phải đi tiếp, lại thêm những tháng ngày chờ đợi..
Người con gái dù có than thở rằng “eo ôi, anh vô tâm quá”, có lúc lại giận dữ đến độ “em buông tay trước đây” nhưng vẫn hy vọng anh sẽ níu tay lại vì có lần đã dặn dò anh rất kĩ: “lỡ khi nào em có xích ra xa anh, hãy nhớ kéo em lại gần anh, nghe chưa..” nhưng mà hình như.. anh không nhớ…

Anh có biết không, không biết là do anh vô tâm nên đánh mất em, em hơi trẻ con nên đánh mất anh hay là chúng ta vô tình đánh mất nhau, chúng ta vốn không thuộc về nhau nhưng mà…Sẽ không có ai .. như em..đi qua anh một lần nữa…
P/S: Không phải tại anh, cũng chẳng phải tại em… chắc đơn giản chỉ vì tình yêu của chúng ta chưa đủ lớn để có thể bên nhau mãi mãi. Đến với nhau một cách nhẹ nhàng nên chúng ta cũng ra đi nhẹ nhành như vậy. Tất cả đã trở thành những kỷ niệm đẹp. Tạm biệt anh, chàng trai cao lớn của em!
-
Bức thư em muốn gửi đến thầy

Thầy , người đã cho em kiến thức , người đã giúp em vượt qua những nỗi khó khăn trên đường đời , thầy đã dạy cho em được gần 1 tháng …

Nhưng những kỉ niệm về thầy vẫn còn in đậm trong lòng em ,1 người thầy gầy gò , tuy thế nhưng trong tấm lòng đó là cả một tình thương dành cho học trò vô bờ bến , nhưng tuần sau thôi chỉ tuần sau thôi thầy sẽ không còn đúng lớp này nữa , chúng em sẽ không bao giờ nghe giông thầy giảng bài , không bao giờ nhận được những cái vỗ vai , những câu nói triều mến , những lời động viên học sinh mình . Chỉ tuần sau thôi , sẽ có một cô giáo mới , 1 cô giáo đã nghe qua là một người khó tính , khác với thầy em là một người dễ chịu , nhưng không phải vì thế mà chúng em lấn át , thầy em rất khác biệt với những giáo viên lớp 10 khác mà khi em bước vào lớp 10 đã nghe ” Là vô lớp 10 mà mày không đi học thêm là sẽ bị thầy cô đì ” từ đó em đã có những suy nghĩ không tốt về các thầy cô lớp 10 , nhưng không phải vì thế mà mình định tội toàn bộ giáo viên lớp 10 như thế , chúng ta không thể vơ đũa cả nắm được .

Mỗi khi kêu các bạn lên làm bài , nếu bạn ấy làm đúng và làm tốt thì thầy đều nói là bạn này học giỏi quá, bạn này học giỏi quá , giọng thầy rất lớn vang vội cả lớp làm bạn lên làm cũng tự hào và có suy nghĩ là mình sẽ cố gắng học tốt hơn để được thầy khen nhiều hơn , em biết thầy nói như vậy là đang cố gắng động viên bạn đó cố gắng làm sao cho bạn đó có suy nghĩ là mình phải cố gắng là một người luôn được thầy khen , hôm nay ngày chia tay thầy em chỉ biết khóc , khóc vì nhớ thầy , khóc vì không được nghe thầy giảng , khóc vì không còn được thầy khen , không được thầy em chỉ dẫn …. Hôm nay là một ngày buồn mà chắc có lẽ là thầy là người buồn nhất , lúc thầy đưa 1 bài thơ để cho chúng em đọc để chia tay thầy thì lúc đó những kẻ vô tâm kia không chú ý đến thầy nói gì , không chú ý thầy nói gì trước lúc chia tay , em cũng đã định lên đọc rồi , nhưng ôi thôi tiếng chuông nghiệt ngã kia đã rung lên báo hết tiết thầy vội vàng cất vào cặp và rút dây cắm máy casset ra và bước ra lớp nhưng vẫn không quên ngoáy đầu lại chào chúng em , nhưng lũ vô tâm kia đã làm thầy quá thất vọng , thầy quay lưng ra đi mà trong lòng em chỉ muốn òa khóc lên , em muốn chạy lại để giữ thầy lại , nhưng em không có can đảm đó ,không có can đảm để giữ thầy lại ….

Kết thúc buổi học mà em bước ra về nhưng vẫn không quên ánh mắt thầy ngoáy lại nhìn chúng em lúc quay lưng ra đi ánh mắt như muốn trách móc , nhưng em biết trong đó vẫn còn 1 chút tình thương dành cho chúng em phải không thầy ơi !!!

Đây là bức thư mà em chỉ muốn gởi đến thầy , mong sao một ngày nào đó thầy sẽ đọc những dòng tự bạch này của em …..
-
Tháng 12 - tháng cuối cùng của một năm - cũng là tháng mang lại nhiều cảm xúc nhất cho con người…. Cảm giác hối hả, cập rập của một năm sắp qua xen lẫn cùng cái rạo rực, vui sướng khi sắp chào đón một năm mới làm cho ai nấy đều cảm thấy lòng mình lâng lâng khó tả. Họ cảm thấy mình cần được yêu thương, cần được chia sẻ và cần được cống hiến nhiều hơn nữa cho cuộc sống này…
Em ra đời vào ngày gió se lạnh của tháng 12 – tháng cuối cùng của một năm. Ba mẹ bảo em rằng vì sinh vào cuối năm nên sẽ thiệt thòi hơn các bạn cùng trang lứa, rồi em sẽ khóc tiếng khóc đầu tiên khi họ đã biết đi... Nhưng em chẳng bận tâm, có hạnh phúc nào bằng khi em đã được sinh vào một tháng tuyệt vời như thế. Em giống như tháng 12 vậy, chẳng bao giờ lấy làm buồn vì là tháng sau cùng cả, ngược lại còn lấy làm hãnh diện về điều đó bởi: Tháng 12 là tháng của những lễ hội, của niềm vui và cả những háo hức đón chờ…

Tháng 12 – tháng của sum vầy và gắn kết. Chẳng phải những người đi xa hay trở về quê nhà, trở về với những người họ yêu thương vào tháng 12 đó sao. Nếu không có tháng 12 thì có lẽ đường về hãy còn xa lắm trong ánh mắt ngóng đợi của bao người con xa xứ! Không có tháng 12 thì tháng 1, tháng 2, tháng 3 và cả những tháng sau nữa sẽ cũng chẳng có thể đến được.

Tháng 12 – tháng của những hò hẹn và yêu đương, trong tiết trời lành lạnh của đêm Giáng sinh năm nào, anh và em bước vào giáo đường, tiếng thánh ca mang mác cả không gian. Anh khẽ đặt tay mình lên tay em, những ngón tay run run vì lạnh, em khẽ siết lấy và quay mặt đi thật nhanh. Có lẽ, tháng 12 đã gieo vào lòng mỗi con người ngoài kia, có cả anh và em một cảm xúc khao khát yêu đương đến cháy bỏng. Tháng 12 đã đem chúng ta đến gần nhau hơn và đã cầm tay anh đặt lên tay em trong buổi đầu yêu đương đầy bỡ ngỡ ấy. Không biết, tháng 12 đã se duyên cho bao nhiêu lứa đôi yêu nhau rồi anh nhỉ?

Tháng 12 – Đoản khúc thời gian, khi bước đến tháng cuối cùng của một năm người ta thường có thói quen nhìn lại và đánh giá về những điều đã trải qua, đã nhận được trong suốt 11 tháng trước. Có người sẽ thở phào một cái rõ to vì cuối cùng cũng đi được hết 11 tháng vất vả. Có người lại ngoái nhìn về với ánh mắt đầy mãn nguyện vì cuối cùng họ đã làm được một điều gì đó thật đáng tự hào. Dù vui mừng hay tiếc nuối thì tháng 12 cũng là tháng để họ được trở lại là chính mình, được cho phép mình thả lỏng, được tận hưởng để chờ đón một năm mới sắp đến với bao kế hoạch, dự định và cả những thách thức đang đợi chờ ở phía trước.

Sinh nhật em vào ngày cuối cùng của tháng cuối cùng của một năm – 31 tháng 12. Có bất ngờ không anh khi em là cô gái cuối cùng được sinh ra? Còn em thì cảm thấy điều đó thật thú vị, vào ngày sinh nhật, các bạn bè của em sẽ trêu em là em út, rằng em sinh ra muộn nhất rằng nên phải gọi tất cả là anh là chị. Em đã giả vờ phụng phịu vì điều đó và nhất quyết không chịu mình là “em út” trong mắt bạn bè. Rồi có lần, em đã giả vờ quên mất ngày sinh nhật của mình nhưng cuối cùng bạn bè đã cho em một bữa tiệc thật đáng nhớ, tất cả mọi người đều không thể quên một ngày sinh đặc biệt như vậy. Em vui sướng vì mình là người đón nhận niềm vui tuổi mới sau cùng. Khép lại một năm bằng một bữa tiệc sinh nhật, quả thật rất hạnh phúc!

Tháng 12 đã đến rồi, thãy chuẩn bị chào đón tháng cuối cùng này với tất cả những niềm vui, hi vọng và chờ đón những điều bất ngờ sẽ đến nhé, bởi những niềm vui thì thường hay đến sau cùng mà.
-
“Em bước đôi chân trên đường lặng lẽ
Hoa mai hồng ôm mỗi gót chân qua
Em bé nhỏ giữa cuộc đời muôn ngã
Bảo vệ mình bằng đôi mắt thờ ơ”


Đóng quyển nhật ký lại, Nghi thẩn thờ nhìn khóm hoa dại ngoài hiên cửa sổ. Những ánh nắng lung linh khẻ hôn lên những phím lá, ngọt ngào bung những ánh sương mai rơi rụng.
Hai ngày, hai ngày chính cô trốn mình trong góc tối, cố gắng phân tích tình cảm của mình. Nhưng càng phân tích cô lại càng thấy rối hơn.
Phong của cô, cơn gió tình yêu đã một thời làm cô say đắm. Tình yêu vừa ngọt ngào lại cũng vừa mang nhiều nước mắt. Thi vị của tình yêu làm Nghi cảm thấy sợ, sợ những ngọt ngào rồi như gió tan ra, khuất trong hư vô mờ ảo. Cánh cửa tình yêu cô khép lại rồi, dù với Phong giờ đây cô còn yêu nhiều hay thế nào nữa cô cũng đành im lặng như một lớp bảo vệ mình. Anh…chỉ còn là dư âm mà thôi!
“Bing boong, bing boong”
Tiếng chuông cửa reo vang, làm Nghi giật mình quay lại hiện tại. Vội mở cửa, thấy Linh tóc vươn đầy những chấm nước đang chạy ùa vào nhà.
- Sao thế?
Linh vuốt bờ tóc đầy nước rồi nhún vai:
- Gặp kẻ không bình thường.
Nghi tò mò nhưng im lặng, quá rõ cái tính hay đùa của Linh. Ngồi xuống ghế, Nghi đưa mắt dò xét nhìn cô bạn.
- Sao nhìn ghê vậy nhỏ?
- Nghi ngờ!
- Nghi ngờ ư? Sao mà lắm chuyện thế, đi chơi không?
Nghi ngạc nhiên, trợn mắt:
- Trời, mới sáng chạy qua đi lại muốn đi chơi à. Tớ không đi nhé.
- Why? Thôi, hiểu rồi, chắc hôm nay có hẹn với anh nào à?
Đánh nhẹ vào vai bạn, Nghi dỗi:
- Nói gì thế, hôm nay có hứa đi dạo phố với mẹ rồi. Hẹn Linh hôm khác đi.
Ngã người ra ghế, Linh uể oải:
- Chán gớm, ê mà nhỏ nè!
- Hử?
Linh cười mỉm:
- Hôm trước đi chơi thấy hai anh chàng ấy thế nào?
Ngiêng đầu, Nghi giả vờ:
- Hôm nào?
- Hôm trước đó, hai anh chàng Phong và Vũ ấy! Thấy thế nào?
- Eo, thế nào là thế nào?
Linh lườm bạn:
- Biết người ta hỏi gì mà giả vờ à? Đánh bây giờ.
- Tha cho tớ, cậu chả bảo họ đẹp trai sao. Nhìn cũng được, nhưng cái anh chàng tên Vũ ấy…ấn tượng với tớ nhất.
Linh tò mò:
- Vì sao?
- Ừ thì trong anh ta giống một lãng tử, một phong cách ….chả biết nói sao.
- Khổ thế, sao mà luôn ấp ửng, chán thật!
Nghi phì cười, cô không phải không hiểu ý Linh nhưng lại gạt đi, cô bé này luôn tìm ra những trò khiến cô nhức đầu.
- Uống cà phê nhé, để tớ pha cho.
Nói rồi cô vội vàng xuống bếp, bỏ lại Linh một mình ngồi ở phòng khách.
Tâm trạng Nghi đang bối rối, cô không muốn để Linh biết. Với cô những chuỗi ký ức trầm lặng thì cứ để nó trôi đi. Linh vốn tò mò, và rồi ai biết cô còn làm gì khiến mình phải dỡ khóc dỡ cười.
***

- Chị, cái phong linh này bao nhiêu vậy chị?
- Ukm, 50 nghìn em.
Trả tiền xong, Nghi mỉm cười mang chiếc phong linh về. Chiếc phong linh bằng thủy tinh, hình hai con hạc, trong suốt và thanh thúy. Nghe như tiếng nhạc của một bản đàn giữa rừng thu êm vắng, như tiếng đàn gọi một giấc mơ hoang.
Đang lan man với những ảo ảnh về phong linh bỗng “choang” một cái, toàn bộ con hạc thủy tinh của cô vỡ ra cũng với sự đau nhói ở tay. Nghi vừa giật mình vừa thộn người nhìn những mảnh thủy tinh dưới đất, rồi ngơ ngác nhìn tội phạm đang ung dung đứng đằng kia. Vừa tức, vừa giận, vừa đau làm Nghi như bị choáng, cô không biết phải làm gì.
Vội vã ngồi xuống, nhặt mảnh phong linh vỡ ta, chưa động vào đã bị một bàn tay lôi xệch lại:
- Cô bị điên à?
- Đau, anh làm ơn bỏ tay tôi ra được không?
Chàng trai vội bỏ tay cô ra, nhướng mắt:
- Đúng là ngu ngốc.
- Anh…mặc kệ tôi. Anh làm vỡ đồ của tôi, anh…
Nghi chẳng biết nói sao, vì dù bắt anh ta đền cũng không tìm được phong linh cô vừa ý. Vừa tức giận vừa bối rối làm gương mặt cô hồng nhuận.
- Thôi, anh đi đi.
Chàng trai hơi ngỡ ngàng, rồi thích thú nhìn cô:
- Tôi sẽ đền!
- Không cần đâu, tôi chỉ thích cái này thôi.
- Cô đúng là ngốc!
- Nè, anh mới ngốc đó, sao cứ mắng người khác thế, anh là người có lỗi mà. Anh…tôi…
- Cô sao? – Chàng trai có vẻ hứng thú, mỉm cười.
- Tôi đúng là xui xẻo mà. Anh biến cho tôi nhờ.
- Cô bé, chúng ta quen nhau đấy, không nhận ra tôi à?
Nghi lườm anh:
- Anh quen tôi à? Nhưng tôi không quen anh!
Chàng trai bật cười:
- Đúng là không quen, nhưng tôi biết cô, Phương Nghi.
Nghi hơi nhướng mi, nhưng thờ ơ:
- Tôi cũng biết anh đấy, Khánh Vũ!
- ha ha, chịu nhận rồi nhé, không ngờ đây mới là cá tính thật của cô, không sai với tôi đoán.
- Anh đúng là tự cao quá đáng, chuyện của tôi thì liên quan gì anh.
Khánh Vũ thờ ơ, rồi kéo tay Nghi đi nhanh qua con phố đông làm cô ngạc nhiên đến trợn tròn mắt.
- Nè, anh định đưa tôi đi đâu, nè… anh bị điếc à…anh buông tôi ra…
Tiếng Nghi vang lên hòa vào tiếng xe cộ lạc hẳn. Đến một cửa hàng phong linh, Vũ mới dừng lại:
- Đấy cô vào chọn cái mình thích nhất đi, xem như tôi thường.
Nghi xoa cổ tay bị nắm, bực bội nhìn Vũ:
- Anh không hiểu lời tôi nói à, cái đó, tôi không thích.
- Cô thích cái gì?
- Tại sao phải nói cho anh biết, tôi thân với anh lắm à?
Vũ cười nhẹ, áp sát vẻ mặt phong trần vào mặt Nghi:
- Tôi chính là không muốn liên quan gì đến cô đó.
1s 2s, vẻ mặt Nghi giận đến đỏ ửng, hài lòng về phản ứng của cô, Vũ đứng sọt tay vào túi quần ung dung nhìn vào cửa hàng phong linh. Tiếng phong linh lại vang lên, nhưng sao không làm dịu lại cơn giận của Nghi, cô im lặng nhìn anh rồi bước đi. Đi được một quãng cô dừng lại nói:
- Tôi cũng không hề muốn liên quan đến anh, anh có thể đem tất cả mọi người ra để đùa nhưng tôi lại không hề thấy điều đó là của một người bình thường. Tôi và anh tốt nhất nên lánh xa nhau thì hơn. Chào anh!
Nắng tỏa xuống, bóng cô in dài một quãng. Vũ cũng ngẫng ngơ, chìm vào cảm giác xa lạ.

Hết Chương 2

-