Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos

(VTT) - Đêm trắng em không ngủ để viết cho anh tình yêu của em , biết bao lần em định viết nhưng rồi em lại xóa, vì sao em lại làm thế em cũng không biết nữa, nhưng mỗi khi nghĩ đến anh là nước mắt em lại rơi, nó nhòe theo bàn phím nên em không thể nào viết nổi cho anh .
Anh yêu , Cho phép em được gọi anh như vậy vì có lẽ anh đã nghĩ em hết yêu anh rồi, nên gọi như vậy anh lại giận em là kẻ "lọc lừa" nhưng nỗi đau trong em còn dài mãi ,thì làm sao em có thể quên được anh 
Anh còn nhớ ngày em mổ họng không anh? em đã không thể nói được, em khóc và suy sụp rất nhiều , người đồng hành bên em luôn là anh ,rồi anh lại bỏ em mà đi...........em khóc nhiều hơn cười, quãng thời gian đó em đã suy sụp rất nhiều, em thương cho tình cảnh của hai chúng ta và đau đớn vì mất đi 1 chỗ dựa, em đã tìm đến người khác để bầu bạn và em đã làm anh thất vọng quá nhiều, nhưng đó không phải là giải pháp để em quyết định rời xa anh mãi mãi
khi em đi kiểm tra lại họng bs nói phải mất 3 năm sau mới có thể mổ lại và mới khẳng định được em có thể ổn hay không? em biết bệnh em rồi nhưng 3 năm sau nếu em không thể trờ lại nguyên vẹn là em thì làm sao em dám đi cùng anh hết đoạn đường đời mà anh và em đã từng hy vọng và dựng lên 1 màu hồng của hạnh phúc lứa đôi
em đã mượn tay người khác để xa anh, em cứ tưởng mình sẽ thanh thản lắm nhưng anh biết không? càng xa anh em càng đau đớn ,dường như em không còn nước mắt để khóc nữa, em đã âm thầm dõi theo bước chân anh và tìm về kỉ niệm của hai đứa, em muốn nói "em yêu anh " nhưng rồi em lại không thể nói lên được , anh còn tương lai, còn gđ anh,
Rất may anh đã thông báo với em anh đã có bạn gái . em cười mà nước mắt lại rơi, sao em ích kỷ vậy nhỉ?? em vui vì anh quên được em , nhưng em lại khóc vì em đã mất anh...lòng em vẫn nhủ thầm hãy hạnh phúc anh nhé, dù ở thiên đàng hay địa ngục em vẫn mãi mãi nhớ về anh và yêu anh vô cùng
chỉ còn 1 thời gian ngắn nữa em đến định kỳ mổ lại, ( có lẽ chưa bao giờ em nói với anh và anh chưa bao giờ biết ) em sợ phải nói và sợ anh phải khóc , anh vẫn biết em bị sốc thuốc mê mà , em sợ rồi lần này nữa em bị sốc thuốc em sẽ ra đi nhanh hoặc mãi mãi hôn mê sâu như lời bs tuyên lương trước...........
Theo: Mai Mai Nguyen (Facebook)
- -
VTT - Cậu à tớ ngốc lắm phải không cậu. Lúc tình yêu của cậu dành cho tớ thì tớ lại chẳng giữ lấy mà cố tình đẩy đi thật xa. Đến lúc đẩy đi được rồi thì lại muốn nắm giữ lấy nó cái thứ gọi là tình yêu đó nhưng mà nó đã bay đi rồi bay đi theo mội người con gái khác mà người đó không phải là tớ.
***
Tớ thật sự đã quá hối hận. Tình yêu dành cho tớ mà không giữ lấy, cứ cố gắng theo đuổi một tình yêu khác - một tình yêu mà tớ đã biết được kết quả từ trước rằng tớ không bao giờ có thể cầm trong tay.
Tớ thật sự là ngốc lắm phải không cậu, hạnh phúc của tớ đến gõ cửa thì tớ lại không mở cửa cho nó vào mà cứ chờ hạnh phúc gọi là ảo kia đến thì mới chịu mở cửa.
Nhưng cậu có biết không, hình như tớ thích cậu từ lâu rồi nhưng tớ lại không hề nhận ra. Mà đến lúc tớ nhận ra điều đó thì đã quá muộn rồi phải không?

Cậu có biết tại sao tớ lại nói hình như tớ thích cậu từ lâu rồi không? Đó là bởi vì mỗi khi tớ nhìn thấy cậu nói chuyện cùng một bạn khác, gần gũi với bạn ấy, giúp đỡ bạn ấy việc này việc nọ là tớ rất khó chịu rất bực tớ và cảm giác tủi thân có len lỏi lên một chút xíu.
Khi mà những cảm giác ấy xuất hiện tớ nhận ra rất rõ nhưng tớ chỉ lấy lí do "người đó thích tớ thì chỉ có thể giúp đỡ tớ nói chuyện với tớ, không được thân thiết với những cô gái khác ngoài tớ ra..."
Có phải cậu thấy lí do đó rất buồn cười và rất ích kỉ phải không? Chắc vậy rồi. Tớ cũng thấy là vậy đó, tớ thật là một con người ngu ngốc ích kỉ.
Nhưng chắc cậu cũng biết trong tình yêu ai cũng phải ngu ngốc một lần và ích kỉ nhiều lần phải không. Có ngu ngốc thì cũng làm mất chính tình yêu của tớ, có ích kỉ thì mới giữ lại được tình yêu của riêng tớ phải không?
Nhưng tớ thì ngu ngốc thì có thừa mà ích kỉ cũng có nhưng lại không biết sử dụng như thế nào để nắm giữ lấy hạnh phúc ấy. Để rồi hạnh phúc đó đã đi theo một cô gái khác... chắc có lẽ cô gái đó tốt hơn tớ và cũng xứng đáng nhận tình yêu đó hơn tớ phải không?
Cậu biết lúc cậu nói với tớ rằng cậu đã tìm được người con gái khác cậu thích và người đó người đó cũng thích cậu, trái tim tớ hơi nhói lên. Tớ biết trái tim tớ đau nhưng tớ không nghĩ lí do là do cậu.
Những ngày tiếp theo cậu đối xử với tớ hoàn toàn khác. Sáng không hay đến nhà tớ đi học cùng tớ và trưa cũng vậy không đi về cùng tớ nữa. Việc này tớ đã từng nghĩ rằng cậu là đồ thừa thời gian mới đưa đón tớ đi như thế mà tới giờ đi học thiếu vắng bóng cậu trên đường sao tớ lại cảm thấy trống trải và cô đơn thế...
Tối cũng không còn những tin nhắn chúc ngủ ngon làm tớ cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó. Phải chăng những tin nhắn đó của cậu đã là một thứ quan trọng trong cuộc sống của tớ vậy mà ngày xưa tớ không biết trân trọng những tin nhắn ấy. Còn cảm thấy những tin nhắn này thật phiền phức chẳng có tác dụng gì cả, tớ còn cho cậu là người thừa tiền thừa thời gian để mà ngồi mà nhắn những tin này.
Tại sao những gì cậu làm cho tớ mà ngày xưa tớ hay cho là phiền phức nhất ở trong cuộc sống của tớ mà giờ đây nó lại cần thiết đối với tớ đến vậy?
Bây giờ tớ biết phải đi đâu để tìm lại những việc mà cậu hay làm cho tớ. Làm gì để tình yêu của cậu về lại với tớ đây. Tớ rất muốn rất muốn quay lại thời gian trước kia để nắm giữ lấy tình yêu của cậu và hạnh phúc của tớ nhưng không thể không làm được rồi.
Vì thời gian cứ mãi trôi đi không bao giờ quay ngược trở lại như tớ mong muốn. Tớ đã mãi mãi mất đi hạnh phúc của tớ rồi.
Nguồn: Truyenngan.com.vn
-
(Viết Thư Tình) - Để anh đưa em về hôm nay, chỉ lần này thôi, lần cuối.

- Lần cuối thật hả anh?

- Ừ, lần cuối thật!

Bước vội lên xe anh, như để tránh đi những hạt mưa nặng trĩu đang bắt đầu rơi xuống. Vẫn đi trên con đường quen thuộc, vẫn chiếc xe máy chứng kiến tình yêu của cô và anh trong hai năm, vẫn là anh ấm áp quen thuộc luôn che chở và chăm sóc cô. Vậy mà giờ đây, có một khoảng cách vô hình giữa cô và anh. Chẳng thể ngồi sát lại nép vào lưng anh để tránh những hạt mưa đang tạt mạnh vào đôi má.

Rát rát.

Đôi mắt cô ướt nhèm.

Ướt vì nước mưa và mặn vì nước mắt…

- Mưa quá em ơi, bọn mình mặc áo mưa nhé.

- Không cần đâu anh, sắp về đến nhà rồi, em chịu được.

- Ngồi sát lại anh đi cho đỡ lạnh.

- Không sao đâu anh, em không lạnh, em bình thường.

- Thế bọn mình trú mưa em nhé, anh lạnh.

- Ừ, thế cũng được anh ạ.

Táp vội xe vào lề đường, anh nắm tay cô chạy về phía mái hiên. Vội vàng trú, vội vàng tránh mưa… Chẳng hiểu vì lạnh hay vì thói quen, anh và cô vẫn đứng sát cạnh nhau như ngày trước, anh vòng tay ôm cô sau lưng, đứng lên phía trước để che chắn những hạt mưa sẽ làm nhòe thêm đôi mi đang ngấn lệ.

Đã lâu rồi anh và cô không trú mưa như thế này. Cô vẫn thích những cơn mưa rào mát lạnh mùa hạ, mặc áo mưa đôi ôm nhau đi trên phố luôn khiến cho đôi tình nhân trẻ cảm thấy ấm áp, hạnh phúc hơn rất nhiều. Nhưng cảm giác tê buốt của cơn mưa hôm nay khiến cô ghét mưa kinh khủng.

Anh và cô hai con người xa lạ, vô tình biết nhau và cũng vô tình yêu nhau. Chẳng cần một lý do, chẳng cần xác định. Họ yêu nhau, tình yêu của thời sinh viên giản dị những cũng rất nồng nàn. Anh yêu cái nét trẻ con ở trong cô. Anh tìm đến cô như một điểm tựa tinh thần cho những lúc buồn chán, những lần vấp ngã và mất phương hướng. Nhìn cái cách cô cười đủ khiến anh quên đi mọi muộn phiền. Ở bên cô lúc nào anh cũng thấy tràn đầy sức sống. Còn đối với cô, ở bên anh là lúc cô cảm thấy tự tin và an toàn nhất. Cô có thể ngồi hàng giờ bên anh, nói hàng trăm thứ chuyện trên đời, anh vẫn chăm chú nghe, vẫn phá lên cười dù câu chuyện đó có ngốc xít đến đâu. Chuyện tình yêu ấy sẽ mãi đẹp nếu như hai người không phải ra trường, đi làm và đối diện với hàng ngàn rắc rối.

Anh lao vào công việc với niềm đam mê và lý do cơm áo gạo tiền. Quên dần đi những buổi hẹn hò của hai đứa, những ngày kỉ niệm đặc biệt, những tin nhắn yêu thương và cả những nụ hôn nồng nàn. Điều gì bây giờ đối với anh cũng vội, yêu vội và hôn cũng vội. Những dự định cho tương lai, những món quà bất ngờ thú vị, tất cả được xếp lại phía sau hai chữ công việc, trong đó có cả cô. Cô hết giận dỗi lại đến cãi vã, lần nào cũng thế thôi, chỉ một mình cô buồn, một mình cô tự lau đi những giọt nước mắt tủi hờn, tự an ủi mình “Anh ấy đang làm vì công việc, anh ấy vẫn yêu, yêu rất nhiều”.

Khi gia đình cô gặp biến cố, cô lao đao chống chọi một mình, cô tìm đến anh, nguồn động viên an ủi cuối cùng, cô muốn bám vào anh, dựa vào đôi vai của anh để than thở, để lấy thêm mạnh mẽ tự tin bước tiếp…Nhưng anh cũng đang vất vả lắm, bận bịu và cũng gặp nhiều rắc rối, không giúp được gì cho cô.

Nuốt nước mắt ngược vào trong, cô tập cho mình thói quen sống không có anh, không cần anh và không dựa vào anh. Cô bắt đầu ít cười hơn, con người vô tư của cô biến mất. Cô bắt đầu muốn buông tay….

Những tin nhắn của cô gái lạ xuất hiện trong máy anh, nó ngọt ngào và tình cảm chẳng khác gì của cô. Cô sững người. Anh chỉ cười ôm cô vào lòng, an ủi rằng đó là của đồng nghiệp, công việc thôi chứ anh chẳng có gì. Cô tin anh.

Một hôm, cô gặp anh đang đèo một cô gái khác trên đường cười nói rôm rả như chưa từng có sự xuất hiện của cô.
Cô buông tay.
Anh níu.
Anh bảo đấy là vì công việc.
Cô đau.
Cô không muốn thể hiện với anh mình đang ghen tuông.
Cô chai lì.
Cô mặc kệ.
Cô mỉm cười lạnh lùng với anh 
và nói em tin. Một nụ cười lạnh ngắt. Nhưng không vì thế anh thay đổi, công việc chiếm lấy anh, vì công việc nên anh để cô một mình. Chỉ là những câu yêu thương ngắn ngủn. Cô cho rằng tại mình quen được anh chiều, tại mình quen được vỗ về nên bây giờ đâm ra nhõng nhẽo. Cô bắt mình phải làm việc, làm để quên đi mình đang có một người yêu.

Cô cũng có những lời hẹn hò tán tỉnh nhưng chẳng bao giờ cô mảy may rung động. Nhưng hôm nay cô buồn vì một lần nữa cô nhìn thấy anh cùng người khác. Cô đồng ý hẹn hò, cô uống say và trở nên lố bịch. Cô biến mình trở thành một con ngốc trước mặt người kia, nhưng không phải đáp lại cô là cái nhìn miệt thị, chỉ là một con mắt thương hại. “Họ” ôm cô vào lòng và bảo cô quên anh đi, anh không xứng đáng để cô phải buồn.

Cô oà khóc. Cô không biết rằng đằng sau lưng cô là anh. Anh sững sờ nhìn về phía cô. Mặt anh thể hiện rõ sự giận dữ, anh kéo cô ra khỏi vòng tay của “họ’, anh hét vào mặt cô với hàng trăm câu hỏi tại sao, đổ lên đầu cô tất cả sự giận dữ. Cô ngước lên nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ, cô mỉm cười nửa miệng. Cô chẳng thể im lặng được nữa. Cô cũng hét lên:

-Tôi cũng chỉ vì công việc thôi, anh có hơn gì tôi đâu. Anh hơn tôi vì cái gì chứ? Anh làm được, sao tôi lại không?

Anh tát cô. Chính bàn tay của anh run lên sau khi tát cô, anh ôm ghì cô vào lòng, nước mắt của anh cũng chảy ra: “Anh chưa bao giờ phản bội em, em phải tin anh làm tất cả điều đó vì công việc, lúc nào anh cũng chỉ yêu mình em thôi”.

- Chúng mình chia tay thôi – Cô đấy anh ra lặng lẽ nói và bước đi.

Mưa lại bắt đầu rơi ướt đẫm con đường nơi hai người đứng và chia tay.

Anh khóc, anh hụt hẫng, anh còn yêu cô, yêu nhiều lắm. Nhưng cô đi rồi, đi xa khỏi vòng tay của anh, đi đến đâu anh cũng không biết vì lâu quá rồi anh không còn để ý xem cô đang ở đâu và gia đình cô như thế nào. Anh mất cô thực sự.

Hôm nay anh lại gặp cô, sáu tháng sau ngày mưa tầm tã ấy. Nửa năm nhưng tình yêu của anh vẫn còn nhiều lắm, anh muốn ôm ghì lấy cô cho thoả nỗi nhớ mong, muốn nói với cô hàng ngàn câu xin lỗi nhưng cô chỉ nhìn anh như một người xa lạ, đứng cách xa anh đến hàng trăm mét. Anh chẳng thể vồn vã với cô như một người quen. Anh chỉ biết hút hết một điếu thuốc để lấy được cái can đảm yêu cầu đưa cô về nhà. Anh hi vọng mình vẫn còn một cơ hội…

“Và cơn mưa tới mát tâm hồn, em vẫn đứng bên ô cửa nhỏ…”

Chuông điện thoại của cô, bài hát cô và anh đều yêu thích, cô chưa thay đổi. Chuông điện thoại khiến cô giật mình và đứng lùi lại phía sau, tránh né vòng tay che chở của anh.

- Alo!
- Em đang về mưa nên em trú ở gần công ty, ngớt mưa em sẽ về.
- Thôi không cần đâu, em tự về được mà.
- Vâng, thế cũng được, anh qua đi nhé.
- Người yêu em hả?
- Không anh ạ, bạn em thôi!
- Bạn sao lại nhiệt tình thế được? – Anh ghen….
- Vì họ yêu em!

Vừa dứt lời chiếc xe ô tô màu đen sang trọng đỗ lại gần bên đường, cô chạy vôi ra phía xe và ngoảnh lại chào anh. “ Bạn em đón, em về đây, anh về cần thận nhé.”

Mưa càng lúc càng to hơn cô bước đi chỉ còn một mình anh ở lại. Gió thổi càng lúc càng mạnh hơn, anh tìm kiếm một điếu thuốc để hút. Cơn đau lại nhói trong tim anh từng hồi.

Mưa vẫn rơi không ngớt.

- Anh về luôn đi nhé, nhớ mặc áo mưa đừng đứng lại đấy làm gì, còn lâu mưa mới tạnh.
- Cho anh một cơ hội nữa em nhé, anh sai rồi. Anh yêu em, anh nhớ em nhiều lắm!


“Ngoài trời mưa rất nhiều, đợi dấu chân ai …”

Tin nhắn cuối cùng cô bỏ lửng, chẳng có câu trả lời chính xác cho anh, nhưng anh biết mình vẫn còn cơ hội, vẫn còn lần cuối để đưa cô về.

Anh sẽ bắt đầu lại từ đầu, sẽ lại tìm đến cô như lần đầu tiên anh tìm đến vì bây giờ anh biết cô là điều quan trọng nhất mà anh có trên đời.
-
Chưa hiểu nỗi buồn, làm sao vui… Chưa trải qua bơ vơ lạc lõng, làm sao thấu nỗi cô đơn và sự sum vầy ngọt bùi…

Ngày còn bé, tình yêu thường đến bên ta rất dễ dàng. Ta có thể thấy ái mộ trước một cậu bé biết chơi bóng rổ, ta có thể hằng đêm mơtưởng mái tóc thơm mùi hoa nhài của cô bé nhà hàng xóm. Ta thích, ta yêu, rồi ta tự huyễn, tự thất vọng trong cái mớ tình cảm hỗn độn trong mình. Ta thấy mọi thứ thật đơn giản, vì ta không hề muốn cảnh giác với tình yêu và trái tim tacũng vì thế mà luôn tồn tại nhiều chỗ trống để lấp đầy… Thế nhưng, khi lớn lên, theo thời gian, cuộc sống khẽ khàng trở mình khiến ta bắt đầu e ngại.Ta ngại yêu, ngại mơ, ngại sống, chỉ thích tính toán, chỉ thích quẩn quanh, chỉ thích mọi thứ trở nên dễ dàng y như những ngày còn thơ ấu, dù biết rằng điều đó là không thể. Ta khóc nhiều hơn, cười nhiều hơn. Rồi khi tình yêu đến bên ta, thì con tim ta đã bị lấp đầy bởi nỗi đau mất rồi… Bạn ạ! Tôi thích cái sự ngờ nghệch, ngốc ngếch, ngông nghênh của tuổi trẻ. Vì ta chỉ được sống có một lần, không có nhiều “mạng” thay thế như trò chơi Mario mà hồi còn bé xíu hay nghịch, nên còn ngại ngần gì. Cho vànhận, được và mất, yêu và đau, tất cả chỉ như những “gia vị” của trò chơi mang tên “Cuộc Đời” mà thôi. Chưa hiểu nỗi buồn, làm sao vui… Chưa trải qua bơ vơ lạc lõng, làm sao thấu nỗi cô đơn và sự sum vầy ngọt bùi… Cuộc sống sẽ trở nên thật nhạt nhẽo nếu không có tình yêu. Dù cho ta chưa may mắn được thần tình yêu để mắt đến, thì sớm muộn gì chuyện đó cũng sẽ xảy ra. Có những tình yêu bền vững kéo dài, nhưng cũng có những tình yêu chỉ khẽ thoáng quá, như một sự chân thành ngắn hạn, dễ đến rồi lại dễ đi. “Trong đời, chỉ có một điều tệ hại hơn thất bại, đó là không dám thực hiện”, Franklin Roosevelt, vị tổng thống thứ 32 của Mỹ đã từng nói như thế. Thành công trong công việc và tình yêu, vốn là điều mà bất kì ai cũngđều theo đuổi. Vì vậy, hãy xem tình yêu như một đích đến thành công mà bạn cần phải đạt được trong đời. Không ai có thể sống mà không có tình yêu, và cho dù có sống được, thì tất cả cũng chỉ giống như hạt giống bị gieo nơi đất trồng xói mòn. Hãy nóiyêu, đừng ngập ngừng, đừng sợ hãi, đừng sợ trái tim mình bị tổn thương bởi những suy nghĩ ngăn chặn, vì có những điều, một khi giấu kín thì sẽ không còn lối nào thoát ra… Tình thân giữa gia đình, tình “bằng hữu” giữa bạn bè, tình cảm đầy thi vị giữa nam và nữ… Suy cho cùng, cũng là mang tên tình yêu. Vì ta chỉ được sống một lần, nên hãy yêu một đời, bạn tôi nhé!
-
Hãy nhớ rằng: Tiền có thể mua được một chiếc đồng hồ nhưng không mua được thời gian.

Có một người rất keo kiệt, lúc nào cũng chắt bóp chẳng dám ăn tiêu gì. Tích cóp cả đời, anh ta để dành được cả một gia tài lớn.
Không ngờ một ngày, Thần Chết đột nhiên xuất hiện đòi đưa anh ta đi. Lúc này anh ta mới nhận ra mình chưa kịp hưởng thụ chút gì từ số tiền kia. Anh ta bèn nài nỉ:
- Tôi chia một phần ba tài sản của tôi cho Ngài, chỉ cần cho tôi sống thêm một năm thôi. 
- Không được. - Thần Chết lắc đầu. 
- Vậy tôi đưa Ngài một nửa. Ngài cho tôi nửa năm nữa, được không? - Anh ta tiếp tục van xin. 
- Không được. - Thần Chết vẫn không đồng ý. 
Anh ta vội nói: 
- Vậy... tôi xin giao hết của cải cho Ngài. Ngài cho tôi một ngày thôi, được không? 
- Không được. - Thần Chết vừa nói, vừa giơ cao chiếc lưỡi hái trên tay.
Người đàn ông tuyệt vọng cầu xin Thần Chết lần cuối cùng: 
- Thế thì Ngài cho tôi một phút để viết chúc thư vậy.
Lần này, Thần Chết gật đầu. Anh run rẩy viết một dòng: 
- Xin hãy ghi nhớ: "Bao nhiều tiền bạc cũng không mua nổi một ngày". 
Bạn thấy đấy, giá trị của thời gian không nằm ở đồng tiền, giá trị của thời gian nằm ở những năm tháng chúng ta đang sống hoài hoang phí.
Chúng ta đang hoang phí thời gian mình có, thời gian mà, đang đếm ngược, đang trừ dần từng ngày ta bước qua.
Trong khi những sĩ tử thi đại học đang trong những ngày thi vất vả, khi những người lao động đang làm việc cật lực trong nhà máy, những cỗ xe, những máy cày đang cật lực cày kéo trên những cánh đồng, thì chúng ta ngồi đây, một số người than thở vì tình, một số người khóc lóc cho những chuyện vụn vặt....
Bạn có biết, tuổi thọ trung bình của người Việt là 70 năm. Nhưng trong 70 năm ấy, có người sống trọn nhưng không để lại thứ gì cho đời. Có người sống 30 năm nhưng lại để lại tất thảy những điều tốt đẹp.
Nếu giá trị thời gian, tiền không đo đếm được, thì giá trị của cuộc đời, thời gian không đo đếm được.
Mục đích của câu chuyện này là nhấn mạnh cách sử dụng cuộc sống. Dù cả đời bạn làm việc cật lực để kiếm tiền, nhưng bạn không biết cách sử dụng chúng cho những điều tốt đẹp, thời gian cũng là vô ích. Bạn sẽ không để lại điều gì đẹp đẽ cho đời. Khối tài sản hiện có cũng vô giá trị về mặt tinh thần, bạn ra đi mà không có kỉ niệm vui, không có những năm tháng hạnh phúc bên người thân, bạn bè, không có những ngày "lăn lộn" cùng chiến hữu... Đó mới chính là giá trị thực mà không thứ gì mua được.
Bạn sống 20 năm, nhưng đối tốt với người thân, bạn bè, làm những việc có ích cho đời, còn hơn sống 70 năm mà sống hoài sống phí. Hoặc một mình cô độc giữ khư khư khối tài sản, hoặc làm những việc ngốc nghếch tổn hại đến bản thân.
Đứng lên cô gái yêu đơn phương, cô gái thất tình. Tỉnh lại nào cậu học trò nhỏ uống thuốc tự vẫn. Cậu còn quá nhiều điều để làm hơn là chết một cách vô vị như vậy. Khóc để làm gì, thở than để làm gì khi ta còn chưa có những kỉ niệm vui?
Thứ giá trị nhất mà cuộc sống cho ta là thời gian. Khi còn chưa làm được gì có ích cho đời, thì cũng đừng làm những điều vô vị.
Bởi đồng tiền không mua được, nên phải sử dụng chúng một cách hợp lý.
Đừng vì một người, một vài lời nói, mà làm những điều vô tri, đánh mất thứ quý giá của bản thân.
Chính là thời gian bạn sống.

Hãy nhớ rằng: Tiền có thể mua được một chiếc đồng hồ nhưng không mua được thời gian.
-
30/4/2012- Kỷ niệm 1 năm ra tù nhìn lại mình sau 1 năm về xã hội, vẫn như xưa
mình tự hào rằng vói những những gì đã trải qua mình khôn hơn nhưng không thể phủ định những cái ngu trong quá khứ
khôn hơn nhưng không thể gọi là nhiều, một vài điều mình muốn nói về người tù
-ranh giới giữa người phạm tội và người tự do chỉ có thể nói thành 2 từ: may rủi
-người tù bị giam cầm-và mình biết rằng tư tưởng không gì có thể giam cầm
-khi rơi vào tận cùng của xã hội, bạn mới quý trọng 1 ngày làm người tự do như thế nào, mình chắc rằng bạn sẽ không ngủ trong 24 giờ
-bạn sẽ khó mà tìm tri kỷ ở đây, và nếu có hãy tìm người ấy khi tự do
-bạn sẽ thấy những người đang giáo dục, cải tạo bạn -về tư cách có thể không bằng bạn
-bạn đừng bao giờ nghĩ 100% tù là tội, có thể họ lương thiện hơn những người đang tự do ngoài xã hội
-mình may mắn khi đượ biết những anh hùng không có tên trọng lịch sử mà nhà của họ là nhà tù
-khi mình 6 tuổi anh ấy đã biết ở tù, đến khi mình 22 tuổi, mình gặp anh ấy trong tù
-anh ấy được tha tù, vài tháng sau mình xem tin tức thấy khuôn mặt thân yêu của anh ấy với còn số 8 ( trong đó có ti vi thứ duy nhất bạn có thể giải trí, ngoại trừ Fap)
-anh ấy đi tù-vợ sinh con, anh ấy hối tiếc 1 điều là không được bên cạnh đứa con trong khoảng thời gian đẹp nhất của đứa trẻ
-mình không nhớ rõ những gì đã xảy ra vào năm 97, nhưng anh ấy mặc áo tù mang số hiệu 097...
-nữ tù sẽ xé xác bạn ra nếu bạn" vô tình" lạc vào khu nữ, và ngược lại
-1 đám gồm những anh hùng, kẻ giết người, cướp, trộm, ma túy ngồi cãi nhau về chuyện gì đó nhỏ hơn cọng cỏ mà lẽ ra nếu là bạn bạn sẽ kết thúc bằng google
-1 cây kim tối thiểu đáng giá 10 bao thuốc bassto
-1 ai đó nói với mình:" tuổi trẻ nông nổi, nên đi 1 khóa như là sự trải nghiệm và coi điều đó nhẹ như mây"
-đại ca cũng là yếu tố để yên ấm trong tù, nhưng quan trọng và cần thiết hơn, bạn hay gia đình bạn là đại gia
-và chân lý luôn là lời nói của kẻ có quyền, có tiền
đó là xã hội thu nhỏ luôn có nhiều phức tạp, đố kỵ, ganh ghét luôn tồn tại trong bạn,vậy nên bạn chỉ có thể già hơn, nhẫn tâm hơn khi tự do=>kết quả của cải tạo
-nhưng bạn cũng có thể vui vẻ hơn vì những thứ nhỏ nhoi mà người đời bỏ quên
-nhưng có những lúc bạn muốn vào lại, sống vài ngày, mình không thể nói lý do vì sao, nhưng bạn cũng có thể bình yên theo đúng nghĩa, ít nhất là 1 góc độ nào đó 
-và chắc chắn rằng có người xem như đó là nơi dừng chân cho cuộc hành trình...
=================

"mỏi đôi chân
tạm dừng nghỉ trên đất An Điềm
đêm nằm nghe tiếng lòng nức nở
hỏi cuộc đời còn bao nhiêu trắc trở
tháng ngày dài trắc trở bao nhiêu
An Điềm đâu chỉ nắng chói chang
khắp bồn bề núi cao ngút ngàn
từng đám mây giữa muôn trùng xanh thẳm
hút tầm nhìn, mỏi cánh chim bay
An Điềm bao nhiêu kẻ tới đây
và hỏi ai đã hóa đất nơi này
thoát linh hồn khỏi vòng quay lao lý
hay trở về khi thân xác hoang tàn
mỏi đôi chân-có hao mòn ý chí?
và thân trai còn vấp ngã bao lần?
có ngoảnh lại, có oán trách thế nhân?"
===
nhà tù cúp điện nhá nhem tối
hoàng hôn khuất núi ngóng trăng khuya
mù mù che phủ trăng hơn dỗi
bốn bề mực đổ-thoáng nghe mưa
===
anh đừng ghé chơi tôi ngại tiếp
cơm tù chỉ có mắm với rau
đạm bạc thôi tôi nào có tiếc
ngặt nỗi mời anh, tôi hết phần"
-


Từ ngày con vừa biết nói
Trên môi đã vang tiếng “Mẹ”,
Từ khi con vừa đi học
Con đã viết lên tiếng “Cha”.
Từng ngày con càng khôn lớn
Trong tim vẫn in bóng “Người”,
Ngày đêm quan tâm chăm sóc
Cho con lớn khôn nên người.
Cái chữ đầu tiên con viết
Con đã từng nét o tròn
Mẹ ơi! con nào có biết
Me đã hạnh phúc biết bao
Tặng Mẹ nét chữ đầu đời
Cũng là tấc cả của con,
Nhưng sao con thấy Mẹ cười
Mà giọt nước mắt lại rơi
À! Thì ra…
Mẹ khóc!!!!!

Nhưng lúc đó còn nhỏ
Con không biết chuyện gì
Cho đến nay mới hỉu
Mẹ khóc là vì vui
Mẹ vui vì con Mẹ
Nay biết viết chữ rồi
Mẹ vui vì con Mẹ
Hơn cả Mẹ và Cha
Con thấy Mẹ ngượng ngùng
Hỏi con sao khó quá,
“Là chữ gì vậy con?”
Nhưng con đâu có biết
Chỉ biết nhoẽn miệng cười
Rồi trả lời với Mẹ:
Chữ “MẸ”
Đó Mẹ ơi”!!!

Cho đến khi khôn lớn
Con mới hiểu được rằng
Cha Mẹ và cái chữ
Không hề quen biết nhau.
Phải chăng mọi cái chữ
Cha Mẹ dành cho con
Không giữ lại cho mình
Mà dành cho con hết.
Trong cái ngày tốt nghiệp
Ngày được lên “Cấp 3”
Con lấy làm vinh dự
Được đứng trước mọi người
Tuyên bố trước đám đông
“Mẹ con là cây viết,
Và trang vỡ là Cha.
Danh hiệu con đạt được
Đều thuộc về Mẹ Cha”

Rồi hôm nay khôn lớn
Con biết được chuyện đời
Sao mà gian lao thế?
Nhưng với con mọi chuyện 
Chỉ là chuyện nhỏ thôi
Sao lớn bằng công Mẹ,
Bằng cái nghĩa của Cha.
Suốt bao năm ăn học
Con không hề quên ơn
Công lao to lớn ấy
Cha Mẹ dành cho con
Dù rằng không biết chữ
Nhưng Cha Mẹ đã dạy:
Cho con biết mọi đều
Từng bước đi, bước chạy
Cho đến khi nói chuyện
Phải thế nào cho nên
Bao tháng năm gian khó
Cha Mẹ đã cùng con
Cùng đến lớp,đến trường
Cùng với con đi học

Con không khóc lúc mà
Bạn bè đùa ghẹo con:
Là Cha không biết chữ
Chữ cũng biết Mẹ đâu?
Nhưng con đây hạnh phúc
Khi có được người Cha
Và có cả người Mẹ
Dành hết chữ cho con.
Công Cha Mẹ to lớn
To hơn cả Thái Sơn
Dạt dào như dòng nước
Lan tràn như cát Biển Đông.
Ừ! Thì không biết chữ
Nhưng có nghĩa gì đâu
Nghĩa gì khi còn có
Cha Mẹ ở trên đời
Luôn luôn ở bên con
Ngay cả trong giấc ngủ
Cái chữ các “Ngài” dạy
Cao quý hơn chữ thường
Cái chữ con viết được
Đâu có đáng là bao
So với chữ “Ơn, Nghĩa”
Cha Mẹ dạy cho con.
Người “Thầy”con trọng nhất
Và đã dạy con nhiều
Hơn cả thầy trên lớp
Đó chính là:
“Mẹ Cha”!!!!

Vì đâu?
Con nên người tài ba?
Hãy nhớ công sinh thành
Nhờ ai mà có ta?

Theo: lam.casa (Woim)