Slider
Total Pageviews
Labels
- Album Ảnh
- Âm nhạc
- Bạn Cần
- Bạn Gái
- Bạn Trẻ
- Blog Radio
- Cẩm nang tình yêu
- Châu Tinh Trì
- Chia Sẽ
- Chuyện Yêu
- Cuộc sống
- Đang yêu
- Giải Trí
- Giới Tính
- Hài kịch
- Làm Đẹp
- Làm Mẹ
- Lời hay ý đẹp
- Nhật ký
- Nội trợ
- Sức Khỏe
- Tâm Sự
- Thần Tượng
- Thơ Tình
- Thơ Tình học trò
- Thơ Tình Yêu
- Thơ Vui
- Thời Trang
- Thư chia tay
- Thư gửi người thân
- Thư tình
- Thư tình cho anh.
- Thư tình cho em
- Thư Tỏ Tình
- Tin Giáo Dục
- Tin Làng Sao
- Tin Thế Giới
- Tin Thể Thao
- Tin Tức
- Tin Xã Hội
- Truyện cười
- Truyện Dài Tình Cảm
- Truyện Hay
- Truyện ngắn
- Tuổi học trò
- Video
On Twitter
Biểu mẫu liên hệ
On Facebook
Advertisement
Được tạo bởi Blogger.
Ad
Translate
Giới thiệu về tôi
Travel
Performance
‹
›
Cute
My Place
Slider
Racing
Videos
Có một mùa đông cuối con đường
Nơi mòn gót cũ bóng song song
Nơi ô cửa nhỏ vọng ánh mắt
Bà lão thảnh thơi cuối tuổi già
Có một mùa đông cuối con đường
Nơi mà tĩnh lặng bản tình ca
Ra-ô cát-xét nhà rêu nhỏ
Ông lão uống trà với ngâm thơ
Có một mùa đông cuối con đường
Nơi bồ câu trắng thảnh thơi bay
Em xua,chiều trắng từng-đôi-cánh
Ta ví nụ hôn-nắng mong manh!
Có một mùa đông cuối con đường
Và đài phun nước suốt trong sương
Ai mang tuyết dải từng hơi thở
Cho nỡ ôm nhau-ấm nồng nàn…
Có một mùa đông,cuối con đường
Anh cùng em ngắm,lối đưa hương
Những đóa tử lan người lữ khách
Thầm trốn tóc em,một buổi chiều
1 tháng…
2 tháng…
3 tháng…..
Anh tìm đất ươm,mối đông nào
Giờ mùa xuân nở lạnh biết bao
Cần em,anh muốn đông thôi nắng
Thôi mãi mầm xuân chẳng thể xòe
1 năm…
2 năm….
3 năm……
Lạnh từng cơn gió,lạnh từng đợt
Anh mang lan nở với giỏ đan
Kiếm tìm tóc se của hơi lạnh
…anh chờ…anh đợi…biết là không.
Nỗi nhớ…
Có một mùa đông cuối con đường
Tay cầm tay nắm,mắt long lanh
Em hôn-hơi ấm của mùa hạ
Tuyết giá xung quanh,tuyết tan tành….
Có một mùa đông cuối con đường
Anh nhoài chân chạy,tối thiên tai
Đến nơi không thấy,em đã vội
Sải bước đi rồi,một tấm thư
Cầm tay người sũng và òa khóc
Em nói:em đi với một người
Anh chỉ ngây thơ và oán giận
Rằng tình cũng chỉ thứ đồ chơi
Một mùa đông….
Anh chờ bóng em nơi phía cuối con đường nắng trải
Hai mùa đông….
Anh thẫn thờ ngắm những cánh câu bay và nghe bản nhạc từ căn nàh quen thuộc
Ba mùa đông……..
Anh không còn đợi
Bốn mùa đông
Một lá thư từ cha em….
Năm mùa đông…..
Anh sững sờ,quay lại,chỉ để tìm lại bốn màu đông đã qua
…..Có một mùa đông cuối con đường
Một lần tim trái bỗng quặn đau
Anh vô tâm thế,nào đâu biết
Em muốn anh vui,cả cuộc đời
Có người con gái cuối con đường
Lặng thầm căn bệnh,lặng thầm đau
Sao em chôn giấu tình yêu thế
Anh có vui đâu nếu nàng dời….
Có một mùa đông cuối con đường
Một bản tình ca,đàn bất diệt
Một đoa hương lan đượm hương tóc
Một mảnh tình si-suốt-năm-dài…..
Blog Radio
” Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế./ Để cuối con đường anh kịp nhận ra em…”
1. Tôi phóng xe giữa đại lộ. Hàng cây ven đường tải xuống ngọn gió mơn man sau gáy nghe lành lạnh. Tôi rồ ga, ngọn gió vội vã đuổi theo. Và hai chúng tôi cùng chơi trò rượt đuổi trên con đường rộng thênh thang.
Thu xuất hiện đằng sau cánh cổng. Nhìn thấy cái đầu bù xù dựng đứng lên vì gió của tôi, em nhăn mặt:
- Anh lại đua tốc độ rồi phải không?
Tôi nháy mắt, thì thào:
- Có một ngọn gió heo may đuổi theo anh bé ạ!
Em chỉ tay lên vòm cây xanh trong vườn:
- Đêm qua cũng có một cơn gió làm rụng bao nhiêu là lá vàng. Mùa thu đã về rồi đấy, anh thấy không?
Tôi lắc lắc thân cây gần nhất. Một trận mưa lá rơi lả tả xuống hai chúng tôi. Em nhăn mặt, phụng phịu:
- Anh này ác ghê! Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng, không nhớ sao?
Tôi đưa tay gỡ một chiếc lá vương lơ lửng trên tóc em:
- Lại thơ Olga Berggholz hả cô bé? Tại cái giống cây này đấy chứ, sao mà rụng lá đến khiếp!
Và tôi quay đi, biết là sau lưng em lại vừa tặng tôi một cái nhăn mặt!
Em và tôi đã cùng nhau đi qua cả một thời niên thiếu. Em mỏng manh và yếu đuối từ khi còn bé. Còn tôi, một thằng con trai tai quái suốt ngày chọc ghẹo em, lắm khi khiến em phải phát khóc. Vậy mà em chẳng khi nào giận tôi lâu. Có lần, tôi làm em ngã đập đầu xuống đất. Máu rướm thành dòng trên trán em, vậy mà em vẫn níu lấy tay tôi (lúc đó mặt mũi tái mét!) thỏ thẻ:
- Em không giận anh đâu! Em không giận anh đâu!
*****
- Anh nhìn gì thế?
- Vết sẹo trên trán em. Xấu… dễ sợ!
Tôi vờ chun chun mũi. Em xịu mặt:
- Ừ, em làm sao mà xinh bằng chị Quỳnh, chị Vy, chị My của anh được!
Nhìn cánh mũi em phập phồng, biết là em sắp khóc, tôi vội đến bên:
- Em đang vẽ cái gì thế, bé?
- Con đường mùa thu, anh ạ!
Bức tranh của em thẫm một sắc vàng trầm buồn. Con đường trong đó hiện ra mênh mang, những nhánh cây như những ngón tay gầy guộc đâm thẳng lên nền trời hoàng hôn vàng úa. Tôi bỗng thấy mình lại như đang phóng xe chạy đua với ngọn gió trên đại lộ ban chiều.
- Cái gì thế này, bé? - Tôi trỏ ngón tay vào những chấm màu nâu sẫm trên thân cây.
- Những vết sẹo của cây…
- Giống như sẹo trên trán em ấy hả?
- Không… - Giọng em bỗng chùng hẳn xuống. Em đưa ngón tay mân mê vết sẹo trên trán, mắt xa xăm - Vết sẹo này có là gì đâu hở anh, có những vết sẹo khác, vô hình nhưng mà làm mình đau hơn nhiều.
Tôi cúi xuống, nhìn thật lâu vào đôi mắt em:
- Em biết suy tư từ bao giờ thế?
Em cuối mặt:
- Từ lúc anh vô tình…
Những ngón tay mỏng manh, gầy xanh như một cọng cỏ non của em run rẩy trên đầu gối. Tôi chợt hiểu ra điều em muốn nói, và thấy bối rối như thể lòng mình là một đống rơm mà ai đó vừa bới tung lên:
Biết nói gì với em bây giờ?
Ngoài sân, trời không gió mà cây bỗng trút lá.
2. - Rồi sau đó anh nói gì với Thu? - Phong, cậu thanh niên có đôi mắt to tròn như con gái nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt quả quyết và sáng lấp lánh.
- Chẳng gì cả. Tôi chỉ bảo là tôi có hẹn với Quỳnh, và tôi phải đi…
- Anh phải biết là cô ấy yêu anh chứ! - Phong hét lên, khoé miệng mím lại thành một vệt ngang giận dữ.
Tôi biết chứ. Dù tôi không còn nhớ rõ là mình bắt đầu cảm nhận được tình cảm của em từ khi nào. Có lẽ là từ những chiều chủ nhật, tôi đến và em ùa ra từ sau cánh cổng, hồn nhiên như cỏ non: “Em đợi anh suốt cả ngày dài”. Cũng có thể bắt đầu từ cái ngày mẹ em theo dượng em sang Nhật, em ôm lấy tôi và khóc nức nở không thôi trên phi trường: “Giờ em chỉ còn có mỗi mình anh nữa thôi…”. Nhưng có lẽ hôm ấy là lần đầu tiên, em thể hiện rõ tình cảm em dành cho tôi như thế.
“Và anh đã quay đi?”
Bởi vì thằng con trai ích kỷ và tự mãn trong tôi biết rằng, em sẽ luôn ở bên tôi, dù tôi có hay không câu trả lời cho em. Dù tôi có đi với Quỳnh, với Vy, với My hay bất cứ ai đi nữa, dưới vòm cây xanh mát trong vườn,em vẫn lặng lẽ chờ đợi tôi với cây cọ vẽ và những ngón tay xanh mềm. Và có lẽ bởi vì tôi chưa sẵn sàng cầm những ngón tay mong manh ấy để dắt em vào thế giới của tôi, cái thế giới ồn ào, sôi động và lắm khi trần trụi hơn rất nhiều so với thế giới của em.
Nhưng tôi không ngờ, đến một ngày nọ, em đã xa tôi mãi mãi…
*****
Một bữa chở Quỳnh ra ngoại ô hóng gió, ngang qua nhà em, tôi thao thao kể về ngôi nhà với khu vườn rợp bóng cây và cô em gái nhỏ mê vẽ. Quỳnh nằng nặc đòi tôi chở vào chơi. Nghe tiếng tôi, em ùa ra như mọi khi. Nhưng rồi những ánh sáng trong đôi mắt trong veo của em bỗng nhiên vụt tắt khi em nhìn thấy Quỳnh. Em vẫn dịu dàng trả lời những câu hỏi líu ríu của Quỳnh, nhưng bàn tay cầm cọ thì run rẩy, đường cọ loay hoay hoài trên một mảng màu đã khô nhạt từ lâu.
“Anh ơi, hay chưa này?”. Quỳnh lắc lắc thân cây ở góc vườn. Một trận mưa lá ào xuống. Quỳnh thích thú, cười như nắc nẻ. Nhìn vẻ mặt hớn hở hồn nhiên của Quỳnh, tôi cũng bật cười theo. Sau lưng tôi, đôi vai em dường như đang run rẩy…
Từ hôm ấy, em không còn chờ tôi dưới vòm cây trong vườn nữa. Chiều chủ nhật sau tôi đến, bà giúp việc bảo em đến Nhà văn hoá. Tôi chạy xe đến Nhà văn hoá, hình dung khuôn mặt rạng rỡ của em khi nhìn thấy tôi như mọi khi. Nhưng lần này, em không chỉ có một mình…
Bên em là một cậu con trai có đôi mắt to tròn và mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ. Em đi ngang qua tôi, lạnh lùng như không nhìn thấy. Lần đầu tiên, tôi có cảm giác hụt hẫng như cắn vào một que kẹo bông xốp mềm. Tôi còn gặp em thêm vài lần nữa, trước cổng trường, ở Viện Mỹ thuật, hoặc khi tôi chạy xe ngang qua và thấy loáng thoáng bóng em trong vườn. Và em, vẫn bên cạnh cậu con trai ấy, vẫn yếu ớt mong manh như thế, nhưng điệu đàng hơn với chiếc mũ len trên đầu. Tôi lao vào những cuộc vui với Quỳnh, với Vy. Để rồi khi mệt rã rời, tôi chỉ muốn chạy đến bên em, để được ngắm những ngón tay cỏ non của em dưới vòm cây đầy gió ấy. Nhưng, tôi đã không đến, dù đôi lúc nhớ em đến tê người…
3. “Mãi cho đến khi tôi gọi cho anh?”. Tôi khe khẽ gật đầu. Phong vùi mái tóc rối của mình vào hai bàn tay. Rồi cậu ngẩng lên, đôi mắt mờ một làn sương mỏng:
- Anh biết không. Những ngày trên giường bệnh, cô ấy vẫn không thôi nhớ đến anh…
Hôm ấy là một buổi chiều xám xịt. Tôi phóng xe như điên khi nhận được điện thoại của Phong. Em đang ngủ vùi mê mệt trên giường bệnh khi tôi đến. Tôi nắm những ngón tay gầy guộc của em, xót xa…
Em mở mắt nhìn tôi, đôi môi tái nhợt, khô nẻ hé ra một nụ cười yếu ớt. Tôi áp đôi bàn tay bé bỏng của em lên má, thì thầm gọi tên em mãi không thôi…
Đó cũng là lần cuối cùng em mỉm cười với tôi. Em đã bỏ tôi đi vào một buổi chiều gió heo may xơ xác khắp thành phố. Phong trao cho tôi một cuốn sổ bìa xanh: “Thu nhờ tôi gửi cho anh…”. Tôi lật cuốn sổ, ngay trang đầu tiên là nét chữ nhỏ nhắn quen thuộc của em với hai câu thơ của Olga Berggholz:
“Tránh đừng đụng vào cây - mùa lá rụng
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi…”
4. Tôi phóng xe giữa đại lộ. Ngọn gió quen thuộc lại sà xuống, rủ rê tôi chơi trò đuổi bắt. Tôi dừng xe bên đường, ngước nhìn vòm cây xanh lấp lánh những ánh nắng như mắt em đang nhìn tôi tinh nghịch. Tôi thì thầm: “Có em trên đó không Thu?”.
Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi.
Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?
1. Tôi phóng xe giữa đại lộ. Hàng cây ven đường tải xuống ngọn gió mơn man sau gáy nghe lành lạnh. Tôi rồ ga, ngọn gió vội vã đuổi theo. Và hai chúng tôi cùng chơi trò rượt đuổi trên con đường rộng thênh thang.
Thu xuất hiện đằng sau cánh cổng. Nhìn thấy cái đầu bù xù dựng đứng lên vì gió của tôi, em nhăn mặt:
- Anh lại đua tốc độ rồi phải không?
Tôi nháy mắt, thì thào:
- Có một ngọn gió heo may đuổi theo anh bé ạ!
Em chỉ tay lên vòm cây xanh trong vườn:
- Đêm qua cũng có một cơn gió làm rụng bao nhiêu là lá vàng. Mùa thu đã về rồi đấy, anh thấy không?
Tôi lắc lắc thân cây gần nhất. Một trận mưa lá rơi lả tả xuống hai chúng tôi. Em nhăn mặt, phụng phịu:
- Anh này ác ghê! Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng, không nhớ sao?
Tôi đưa tay gỡ một chiếc lá vương lơ lửng trên tóc em:
- Lại thơ Olga Berggholz hả cô bé? Tại cái giống cây này đấy chứ, sao mà rụng lá đến khiếp!
Và tôi quay đi, biết là sau lưng em lại vừa tặng tôi một cái nhăn mặt!
Em và tôi đã cùng nhau đi qua cả một thời niên thiếu. Em mỏng manh và yếu đuối từ khi còn bé. Còn tôi, một thằng con trai tai quái suốt ngày chọc ghẹo em, lắm khi khiến em phải phát khóc. Vậy mà em chẳng khi nào giận tôi lâu. Có lần, tôi làm em ngã đập đầu xuống đất. Máu rướm thành dòng trên trán em, vậy mà em vẫn níu lấy tay tôi (lúc đó mặt mũi tái mét!) thỏ thẻ:
- Em không giận anh đâu! Em không giận anh đâu!
*****
- Anh nhìn gì thế?
- Vết sẹo trên trán em. Xấu… dễ sợ!
Tôi vờ chun chun mũi. Em xịu mặt:
- Ừ, em làm sao mà xinh bằng chị Quỳnh, chị Vy, chị My của anh được!
Nhìn cánh mũi em phập phồng, biết là em sắp khóc, tôi vội đến bên:
- Em đang vẽ cái gì thế, bé?
- Con đường mùa thu, anh ạ!
Bức tranh của em thẫm một sắc vàng trầm buồn. Con đường trong đó hiện ra mênh mang, những nhánh cây như những ngón tay gầy guộc đâm thẳng lên nền trời hoàng hôn vàng úa. Tôi bỗng thấy mình lại như đang phóng xe chạy đua với ngọn gió trên đại lộ ban chiều.
- Cái gì thế này, bé? - Tôi trỏ ngón tay vào những chấm màu nâu sẫm trên thân cây.
- Những vết sẹo của cây…
- Giống như sẹo trên trán em ấy hả?
- Không… - Giọng em bỗng chùng hẳn xuống. Em đưa ngón tay mân mê vết sẹo trên trán, mắt xa xăm - Vết sẹo này có là gì đâu hở anh, có những vết sẹo khác, vô hình nhưng mà làm mình đau hơn nhiều.
Tôi cúi xuống, nhìn thật lâu vào đôi mắt em:
- Em biết suy tư từ bao giờ thế?
Em cuối mặt:
- Từ lúc anh vô tình…
Những ngón tay mỏng manh, gầy xanh như một cọng cỏ non của em run rẩy trên đầu gối. Tôi chợt hiểu ra điều em muốn nói, và thấy bối rối như thể lòng mình là một đống rơm mà ai đó vừa bới tung lên:
Biết nói gì với em bây giờ?
Ngoài sân, trời không gió mà cây bỗng trút lá.
2. - Rồi sau đó anh nói gì với Thu? - Phong, cậu thanh niên có đôi mắt to tròn như con gái nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt quả quyết và sáng lấp lánh.
- Chẳng gì cả. Tôi chỉ bảo là tôi có hẹn với Quỳnh, và tôi phải đi…
- Anh phải biết là cô ấy yêu anh chứ! - Phong hét lên, khoé miệng mím lại thành một vệt ngang giận dữ.
Tôi biết chứ. Dù tôi không còn nhớ rõ là mình bắt đầu cảm nhận được tình cảm của em từ khi nào. Có lẽ là từ những chiều chủ nhật, tôi đến và em ùa ra từ sau cánh cổng, hồn nhiên như cỏ non: “Em đợi anh suốt cả ngày dài”. Cũng có thể bắt đầu từ cái ngày mẹ em theo dượng em sang Nhật, em ôm lấy tôi và khóc nức nở không thôi trên phi trường: “Giờ em chỉ còn có mỗi mình anh nữa thôi…”. Nhưng có lẽ hôm ấy là lần đầu tiên, em thể hiện rõ tình cảm em dành cho tôi như thế.
“Và anh đã quay đi?”
Bởi vì thằng con trai ích kỷ và tự mãn trong tôi biết rằng, em sẽ luôn ở bên tôi, dù tôi có hay không câu trả lời cho em. Dù tôi có đi với Quỳnh, với Vy, với My hay bất cứ ai đi nữa, dưới vòm cây xanh mát trong vườn,em vẫn lặng lẽ chờ đợi tôi với cây cọ vẽ và những ngón tay xanh mềm. Và có lẽ bởi vì tôi chưa sẵn sàng cầm những ngón tay mong manh ấy để dắt em vào thế giới của tôi, cái thế giới ồn ào, sôi động và lắm khi trần trụi hơn rất nhiều so với thế giới của em.
Nhưng tôi không ngờ, đến một ngày nọ, em đã xa tôi mãi mãi…
*****
Một bữa chở Quỳnh ra ngoại ô hóng gió, ngang qua nhà em, tôi thao thao kể về ngôi nhà với khu vườn rợp bóng cây và cô em gái nhỏ mê vẽ. Quỳnh nằng nặc đòi tôi chở vào chơi. Nghe tiếng tôi, em ùa ra như mọi khi. Nhưng rồi những ánh sáng trong đôi mắt trong veo của em bỗng nhiên vụt tắt khi em nhìn thấy Quỳnh. Em vẫn dịu dàng trả lời những câu hỏi líu ríu của Quỳnh, nhưng bàn tay cầm cọ thì run rẩy, đường cọ loay hoay hoài trên một mảng màu đã khô nhạt từ lâu.
“Anh ơi, hay chưa này?”. Quỳnh lắc lắc thân cây ở góc vườn. Một trận mưa lá ào xuống. Quỳnh thích thú, cười như nắc nẻ. Nhìn vẻ mặt hớn hở hồn nhiên của Quỳnh, tôi cũng bật cười theo. Sau lưng tôi, đôi vai em dường như đang run rẩy…
Từ hôm ấy, em không còn chờ tôi dưới vòm cây trong vườn nữa. Chiều chủ nhật sau tôi đến, bà giúp việc bảo em đến Nhà văn hoá. Tôi chạy xe đến Nhà văn hoá, hình dung khuôn mặt rạng rỡ của em khi nhìn thấy tôi như mọi khi. Nhưng lần này, em không chỉ có một mình…
Bên em là một cậu con trai có đôi mắt to tròn và mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ. Em đi ngang qua tôi, lạnh lùng như không nhìn thấy. Lần đầu tiên, tôi có cảm giác hụt hẫng như cắn vào một que kẹo bông xốp mềm. Tôi còn gặp em thêm vài lần nữa, trước cổng trường, ở Viện Mỹ thuật, hoặc khi tôi chạy xe ngang qua và thấy loáng thoáng bóng em trong vườn. Và em, vẫn bên cạnh cậu con trai ấy, vẫn yếu ớt mong manh như thế, nhưng điệu đàng hơn với chiếc mũ len trên đầu. Tôi lao vào những cuộc vui với Quỳnh, với Vy. Để rồi khi mệt rã rời, tôi chỉ muốn chạy đến bên em, để được ngắm những ngón tay cỏ non của em dưới vòm cây đầy gió ấy. Nhưng, tôi đã không đến, dù đôi lúc nhớ em đến tê người…
3. “Mãi cho đến khi tôi gọi cho anh?”. Tôi khe khẽ gật đầu. Phong vùi mái tóc rối của mình vào hai bàn tay. Rồi cậu ngẩng lên, đôi mắt mờ một làn sương mỏng:
- Anh biết không. Những ngày trên giường bệnh, cô ấy vẫn không thôi nhớ đến anh…
Hôm ấy là một buổi chiều xám xịt. Tôi phóng xe như điên khi nhận được điện thoại của Phong. Em đang ngủ vùi mê mệt trên giường bệnh khi tôi đến. Tôi nắm những ngón tay gầy guộc của em, xót xa…
Em mở mắt nhìn tôi, đôi môi tái nhợt, khô nẻ hé ra một nụ cười yếu ớt. Tôi áp đôi bàn tay bé bỏng của em lên má, thì thầm gọi tên em mãi không thôi…
Đó cũng là lần cuối cùng em mỉm cười với tôi. Em đã bỏ tôi đi vào một buổi chiều gió heo may xơ xác khắp thành phố. Phong trao cho tôi một cuốn sổ bìa xanh: “Thu nhờ tôi gửi cho anh…”. Tôi lật cuốn sổ, ngay trang đầu tiên là nét chữ nhỏ nhắn quen thuộc của em với hai câu thơ của Olga Berggholz:
“Tránh đừng đụng vào cây - mùa lá rụng
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi…”
4. Tôi phóng xe giữa đại lộ. Ngọn gió quen thuộc lại sà xuống, rủ rê tôi chơi trò đuổi bắt. Tôi dừng xe bên đường, ngước nhìn vòm cây xanh lấp lánh những ánh nắng như mắt em đang nhìn tôi tinh nghịch. Tôi thì thầm: “Có em trên đó không Thu?”.
Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi.
Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?
Âm nhạc - Blog Radio
(Vuonyeuvn.com)
Có một thời bây giời tôi đang ở
Là trinh nguyên màu áo trắng ngây thơ
Ngày hai buổi, sớm trưa cùng đến lớp
Nắng nghiêng chào bao lứa tuổi mộng mơ
Lớp học bình thường bao niềm vui chất chứa
Tháng ngày qua dù là nắng hay mưa
Dù đôi lúc gặp bao điều gian khổ
Vẫn nhìn nhau ta cố gắng thi đua
Thời gian ơi, xin một lần lắng lại
Để một thời áo trắng có ai hay
Để những mái đầu xanh thêm chút nữa
Ngày mai rồi biết có còn gặp nhau!
Gió khe khẻ ru lên làn tóc rối
Tiếng trống trường rộn rã những ngày vui
Tan trường rồi, đường xanh dìu nắng mới
Đón chân tôi_đang đi giữa hoa đời
Cơn gió nào đã thổi vào trong ô cửa
Thoảng mùi hương của bút mực tinh tương
Của giảng đường bao lần rơi bụi phấn
Trên mái đầu của thầy cô thân thương
Nhớ hôm nay có một dòng sông lặng
Có chuyến thuyền chở gánh tương lai
Con thuyền đi xuôi mái có ai ngờ
Mai quay lại đón một con đò mới!
Thơ Tình - Thơ Tình học trò
(Vuonyeuvn.com) - Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương. Khi người kia không còn nói gì với bạn nữa không có nghĩa là họ bỏ rơi bạn, cũng không có nghĩa là tình yêu đã chấm dứt.
Người ta thường hay sợ cảm giác im lặng, đặc biệt là khi chia tay. Bỗng dưng một ngày không còn nhận được những cuộc điện thoại, những tin nhắn, những lời hỏi thăm. Cả những lời chia sẻ trên các mạng xã hội cũng biến mất dần.
Im lặng có lẽ là thứ cảm giác đáng sợ nhất.
Bạn phải vật lộn tìm cho mình những cách khác để níu kéo lấy những thứ trước đây thường thuộc về những cuộc trò chuyện. Bạn phải học cách chấp nhận sự im lặng và thu cuộc sống của mình lại. Có những người chóng vượt qua những đổ vỡ trong tình yêunhưng cũng có những người để tang cuộc chia tay rất lâu, có thể là cho đến bạc đầu. Vàhọ dằn vặt mình bởi những cảm giác bực bội, gắt gỏng hay thậm chí là tuyệt vọng khi cuộc tình tan vỡ.
Nhưng...
Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương. Khi người kia không còn nói gì với bạn nữa không có nghĩa là họ bỏ rơi bạn, cũng không có nghĩa là tình yêu đã chấm dứt. Có quá dễ dàng không nếu như tình yêutan vỡ đồng nghĩa với việc quên hết về nhau? Vậy thì đó có gọi là tình yêu không?
Họ im lặng. Đó là cách họ chọn để vượt qua những đổ vỡ, không phải là cách họ bỏ rơi bạn. Vì họ vẫn luôn quan tâm đến bạn, theo cách này hay cách khác, những cách thầm lặng hơn, ít ồn ào hơn, nhưng tình cảm họ dành cho bạn vẫn luôn đặc biệt hơn những người khác.
Nếu bạn sợ hãi, bạn lo lắng, bạn hốt hoảng khi người ấy im lặng. Vậy thì có phải chăng bạn nên hỏi lại chính mình rằng bạn có tin vào tình yêu trước kia hay không? Hay bạn có thực sự yêu người ấy hay không?
Cuộc đời này là vô thường. Gặp nhau, yêu nhau rồi rời xa nhau, đó cũng là lẽ thường tình.
Quan trọng là ta đã là gì của nhau trong cuộc đời này...
Im lặng có lẽ là thứ cảm giác đáng sợ nhất.
Bạn phải vật lộn tìm cho mình những cách khác để níu kéo lấy những thứ trước đây thường thuộc về những cuộc trò chuyện. Bạn phải học cách chấp nhận sự im lặng và thu cuộc sống của mình lại. Có những người chóng vượt qua những đổ vỡ trong tình yêunhưng cũng có những người để tang cuộc chia tay rất lâu, có thể là cho đến bạc đầu. Vàhọ dằn vặt mình bởi những cảm giác bực bội, gắt gỏng hay thậm chí là tuyệt vọng khi cuộc tình tan vỡ.
Nhưng...
Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương. Khi người kia không còn nói gì với bạn nữa không có nghĩa là họ bỏ rơi bạn, cũng không có nghĩa là tình yêu đã chấm dứt. Có quá dễ dàng không nếu như tình yêutan vỡ đồng nghĩa với việc quên hết về nhau? Vậy thì đó có gọi là tình yêu không?
Họ im lặng. Đó là cách họ chọn để vượt qua những đổ vỡ, không phải là cách họ bỏ rơi bạn. Vì họ vẫn luôn quan tâm đến bạn, theo cách này hay cách khác, những cách thầm lặng hơn, ít ồn ào hơn, nhưng tình cảm họ dành cho bạn vẫn luôn đặc biệt hơn những người khác.
Nếu bạn sợ hãi, bạn lo lắng, bạn hốt hoảng khi người ấy im lặng. Vậy thì có phải chăng bạn nên hỏi lại chính mình rằng bạn có tin vào tình yêu trước kia hay không? Hay bạn có thực sự yêu người ấy hay không?
Cuộc đời này là vô thường. Gặp nhau, yêu nhau rồi rời xa nhau, đó cũng là lẽ thường tình.
Quan trọng là ta đã là gì của nhau trong cuộc đời này...
Cẩm nang tình yêu
(Vuonyeuvn.com) - Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé!
Này anh, em thích mưa lắm đấy. Em thích mỗi khi mưa được lang thang ngoài đường, em hứng chí giang tay ra đón mưa, để mưa táp vào mặt ướt đẫm, thấy man mát và dễ chịu. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh đi cũng em mỗi lần mưa như thế. Em sẽ ngồi sau nhí nhố nói cười về triết lý mưa, trong khi anh thì nhăn nhó vì mưa to quá. Mình sẽ dừng xe ở đâu đó để trú mưa anh nhé, chờ ngớt mưa lại đi tiếp, nhìn hoàng hôn đang bừng lên cuối chân trời, sau cơn mưa trời lại sáng anh nhỉ?! Em ước được cùng anh đi tiếp con đường mưa…
Này anh, em thích gió lắm đấy. Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết “anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy”…
Này anh, em thích kem lắm đấy. Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm. Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh cũng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn cố cười rồi đẩy que kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no rồi…
Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí trong cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế mà vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng “trông giống gấu thì anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu nhiều hơn chứ”. Ừ, cứ ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lười biếng nằm ngủ ở nhà thôi. Em sẽ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào.
Này anh, em thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé! Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi.
Này anh, em thích gió lắm đấy. Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết “anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy”…
Này anh, em thích kem lắm đấy. Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm. Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh cũng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn cố cười rồi đẩy que kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no rồi…
Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí trong cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế mà vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng “trông giống gấu thì anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu nhiều hơn chứ”. Ừ, cứ ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lười biếng nằm ngủ ở nhà thôi. Em sẽ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào.
Này anh, em thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé! Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi.
Thư tình - Thư tình cho anh.
(Vuonyeuvn.com) - Rốt cuộc thì mình cũng nói được lời chia tay rồi, nhưng sao tâm trạng tệ đến vậy chứ, em nghĩ thời gian rồi em sẽ quên anh. Hôm nay em đủ can đảm để nói chia tay nhưng ngày mai em không biết phải đối diện với anh như thế nào.
Em điên mất, em không biết mình làm sao cho đúng nữa.Em hi vọng anh sẽ hạnh phúc hơn em, ông trời đã cho mình gặp và yêu nhau như thế, em mong khi chia tay mình vẫn có thể giữ lại những kỹ niệm đẹp. Không phải chia tay anh vì vô tình mà em cảm thấy mình không hợp nhau nên kiếm đủ chuyện để anh nói chia tay. vậy mà anh luôn tha thứ, sẵn sàng mỉm cười nói yêu em. Anh cao thượng hơn những gì em nghĩ, cho đến hôm nay có lẽ em đã làm ngoài sức chịu đựng của anh. Xin lỗi anh nhé, nhưng mà bây giờ chia tay anh rồi em mới thấy mình ngốc và đáng đời lắm. Nhiều lúc trong cuộc sống mình không làm chủ được tâm trạng của mình, em không đáng để được anh yêu nhiều vậy. Có lẽ ngày mai anh sẽ tìm được người yêu anh hơn, quý trọng anh hơn, quan tâm anh hơn, biết lo lắng những lúc anh bệnh, anh bùn.
Rồi đây trong cuộc sống của em không còn tên anh nữa, mọi thứ với em sẽ trở lại ban đầu mang theo một chút đắng trong lòng, một chút cay trên mi mắt, một chút hối hận trong tâm hồn. Bởi người ta hỏi yêu làm gì để bị thương nhiều đến vậy, dù có bị thương, bị đau nhiều lắm nhưng trái tim vẫn kiên cường như thế, tình yêu là bất tử.
Ngày mai em sẽ quen một người con trai khác, thật đó, đơn giản để tìm quên anh qua những cảm xúc mới. Em không phải cô gái bi lụy thất bại thì sẽ dừng lại, em muốn chủ động hơn... nhưng điều đó không còn với anh nữa. Tình yêu của anh em không biết lấy gì bù đấp, hôm nay nói chia tay anh, em biết em đã làm trái tim anh tổn thương nhiều lắm, ngay cả em cũng thấy mình độc ác nữa. Nỗi đau nào cũng qua thôi anh, em không đáng để anh vì em mà như thế, em còn nhớ anh từng nói " em là tất cả trong anh, mất em anh sẽ mất tất cả", lúc đó em rất vui và cảm động, còn bây giờ thì em lại thấy sợ hãy. Một tình yêu đã qua đi trong chúng ta, em sẽ mãi ghi nhớ nó như một bản nhạc đẹp do mình tạo nên, nhưng em cũng không quên có một chàng trai đã làm trái tim em biết buồn, biết khóc, biết nhớ, biết mong, biết hi vọng, và biết hối hận. Xin lỗi anh, tình yêu qua của em!
kỹ niệm chia tay bạn trai
Em điên mất, em không biết mình làm sao cho đúng nữa.Em hi vọng anh sẽ hạnh phúc hơn em, ông trời đã cho mình gặp và yêu nhau như thế, em mong khi chia tay mình vẫn có thể giữ lại những kỹ niệm đẹp. Không phải chia tay anh vì vô tình mà em cảm thấy mình không hợp nhau nên kiếm đủ chuyện để anh nói chia tay. vậy mà anh luôn tha thứ, sẵn sàng mỉm cười nói yêu em. Anh cao thượng hơn những gì em nghĩ, cho đến hôm nay có lẽ em đã làm ngoài sức chịu đựng của anh. Xin lỗi anh nhé, nhưng mà bây giờ chia tay anh rồi em mới thấy mình ngốc và đáng đời lắm. Nhiều lúc trong cuộc sống mình không làm chủ được tâm trạng của mình, em không đáng để được anh yêu nhiều vậy. Có lẽ ngày mai anh sẽ tìm được người yêu anh hơn, quý trọng anh hơn, quan tâm anh hơn, biết lo lắng những lúc anh bệnh, anh bùn.
Rồi đây trong cuộc sống của em không còn tên anh nữa, mọi thứ với em sẽ trở lại ban đầu mang theo một chút đắng trong lòng, một chút cay trên mi mắt, một chút hối hận trong tâm hồn. Bởi người ta hỏi yêu làm gì để bị thương nhiều đến vậy, dù có bị thương, bị đau nhiều lắm nhưng trái tim vẫn kiên cường như thế, tình yêu là bất tử.
Ngày mai em sẽ quen một người con trai khác, thật đó, đơn giản để tìm quên anh qua những cảm xúc mới. Em không phải cô gái bi lụy thất bại thì sẽ dừng lại, em muốn chủ động hơn... nhưng điều đó không còn với anh nữa. Tình yêu của anh em không biết lấy gì bù đấp, hôm nay nói chia tay anh, em biết em đã làm trái tim anh tổn thương nhiều lắm, ngay cả em cũng thấy mình độc ác nữa. Nỗi đau nào cũng qua thôi anh, em không đáng để anh vì em mà như thế, em còn nhớ anh từng nói " em là tất cả trong anh, mất em anh sẽ mất tất cả", lúc đó em rất vui và cảm động, còn bây giờ thì em lại thấy sợ hãy. Một tình yêu đã qua đi trong chúng ta, em sẽ mãi ghi nhớ nó như một bản nhạc đẹp do mình tạo nên, nhưng em cũng không quên có một chàng trai đã làm trái tim em biết buồn, biết khóc, biết nhớ, biết mong, biết hi vọng, và biết hối hận. Xin lỗi anh, tình yêu qua của em!
Cánh phù dung mỏng24/4/2013
kỹ niệm chia tay bạn trai
Thư chia tay - Thư tình - Thư tình cho anh.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







Recent Comments