Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos

(Vuonyeuvn.com) -  Có thể đây là lá thư từ trước tới giờ anh viết cho một người con gái mà anh từng yêu, từng thương, từng nhớ, từng quí nhất; có thể ví như bằng cả trái tim của anh. 

Em ơi! khi những lúc ở bên em anh cứ tưởng rằng như ở một thiên đường vậy đó; đó chính là những chuỗi ngày mà chúng ta sống có một cuộc sống rất hạnh phúc, êm ái làm sao và có thể ví như những đôi "chim uyên ương" bay lượn tự do trên bầu trời để tìm cho mình một thiên đường riêng, hạnh phúc riêng vậy đó. Tuy anh và em cả hai gia đình cũng không khá giả gì cho lắm, nhưng chúng ta đã yêu nhau bằng cả trái tim và nghị lực. 

Em biết không, trước đây anh là một con người sống có cuộc sống rất bê tha, thiếu tự tin, ngày đây mai đó không có một mục đích gì cho tương lai của mình cả, đến khi gặp được em anh cứ như chú chim non vừa mới nở, chỉ biết kêu những tiếng kêu "chíp chíp" khi con chim mẹ mốm mồi cho chú chim non vậy đó (ý anh nói đây có nghĩa là, khi anh gặp được em trong anh rất thơ ngây, khờ dạy, chỉ biết nghe những gì em nói, những gì em khuyên mà không hề có ý nghỉ ngược lại). 


Em biết không? đó chính là một tâm hồn của một người đang yêu một cô gái "tình cảm của anh ta là một tình yêu da diết, luôn luôn hình bóng của người mình yêu hiện trong tâm tưởng, thấm đượm trong máu thịt của mình,... đến độ nổi mà anh không có từ nào diễn đạt được nó nữa". anh còn nhớ những ngày ta sống bên nhau rất,... rất là hạnh phúc, (đó là những buổi tối khi chúng ta tan ca về anh và em cùng trên chiếc xe chạy một vòng hóng mát và lúc này anh chỉ chạy một tay, còn một tay anh giành để nắm tay em, để giữ em không cho em buôn anh ra; rồi chúng ta đi đến một chổ mà cả hai rất thích đó chính là "Bến Thượng Hải" mà em với anh cùng đặt tên cho nó; nói thật ra đó là một bãi cát nằm ven một con Sông Hậu, ý nói vậy để cho nó sang thôi, rồi anh ôm em bên cạnh anh lúc đó mọi người nhìn chúng ta với đôi mắt ranh tị, nhưng đôi mắt ranh tị ấy trong đó có sự ngưỡng mộ vì chúng ta yêu nhau quá tha thiết: một tình yêu tinh khôi, giản dị, ... anh nói vậy chắc em nhớ lại nó vui như thế nào và nó trân trọng như thế nào rồi nhỉ. 


Nhưng em ơi? tại sao em không trân trọng nó chứ, không giữ nó chứ, sao em nghĩ một cái thực tại mà không nghỉ về tương lai đang chờ đón chúng ta mà chỉ nghĩ những gì đang ở trước mắt, muốn giành lấy cho bằng được đó chính là gì: gấm lụa, nhà cao, hay danh vọng, vật chất xa hoa; những cái đó đâu tự nhiên mà có được dễ dàng đâu em, hay em thích bài hát “Hạnh phúc đơn sơ” do Mạnh Quỳnh trình bày hả?. Muốn giành được nó ta phải đánh đổi bằng cả con người mình đó. Nói thì nói vậy chứ anh nào dám phiền muộn gì em, mà ngược lại anh càng thấy thương em nhiều hơn thế nữa, bởi anh biết anh và em cuộc sống của chúng ta còn thiếu thốn về mọi mặt, hai đứa đi làm rất cực khổ để có được đôi ba đồng tiền; em thì tiếp mẹ trong việc chi tiêu hằng ngày, còn anh thì tiếp gia đình anh để có tiền ăn đi học; thời gian thì rất là bận rộn vừa lo mọi mặt nhưng chúng mình cũng giành thời gian cho nhau nhiều lắm, cũng đủ hiểu cho cả hai như thế nào rồi đúng không?. 


Đến đây những giọt nước mắt anh rơi nhòe trên trang giấy bởi lẽ anh rất nhớ, nhớ về em nhiều lắm, nhớ về dóc dáng, bóng hình, khuôn mặt, nhớ những nụ cười, thôi anh không muốn nhắc lại những kỷ niệm, những tình cảm nữa vì nó bây giờ chỉ là một quá khứ, mà quá khứ thì nó đâu khi nào quay lại được đâu đúng không em?. 


Anh rất là hiểu em, có một ngày khi chúng ta còn ở bên nhau anh có nói với em rằng em à! nếu em sống với anh mà cảm thấy thiếu hụt, hay một gì đó thì anh sẳng sàng để em chọn riêng con đường đi cho chính mình. Nhưng rồi điều đó đã có thật, đó là sao một lần em theo mẹ lên TP (nhà của người Dì bà con) chỉ ở có 30 ngày, (đó là những ngày mà chúng ta xa nhau nhiều như thế và cũng là thời gian để thử thách cho chúng ta) đúng thật vậy, khi em về ngày đầu tiên em đến thăm anh, trong anh lúc này một tia sáng bừng rực dậy hướng về em, một tình yêu tinh khôi của anh, anh vui mừng làm sao vì những ngày qua anh nằm co ro trong căn nhà trọ vẫn nằm và vẫn đợi, đợi em về đó,.... em có biết không?. Rồi em nói lời chào anh, đến một lác sau anh nghe qua một câu mà trong anh sốt lên từng cơn sốt, nóng cả đôi tai mà anh nghe văng vẳn đâu đó hình nhưng câu nói đó không phải là của em nhưng chính là em "chúng mình chia tay anh ạ". Anh chỉ biết nín và nín từng hơi thở của anh, nhịp tim đập chậm lại trong anh đang tan nát cỏi lòng và nhớ về lời nói khi xưa mà anh nói với em, chắc có lẽ em đã chọn được con đường đi riêng cho chính mình rồi đúng không?. nhưng liệu con đường mà em chọn có đem lại hạnh phúc cho mình không hay chỉ là một con đường mà ai đó đã chọn sẳng cho em,... 


Thời gian đã thắm thoát một năm, lá thư này anh gửi không biết tới em hay không nhưng anh rất mong em được nhận được và hiểu được tình cảm mà trước kia anh giành cho em như thế nào rồi, sau cùng anh chúc em hạnh phúc, được đi trên con đường đi mà em đã chọn, cho anh gửi lời thăm mẹ chúc sức khỏe mẹ nhiều! Người em từng yêu! 

Nguyễn Thuận - nguyenthuan84longmy@yahoo.com.vn Theo: GĐVN
- - -
(Vuonyeuvn.com) - Khi chia tay, không có nghĩa là đã hết yêu. Người ta phải chia tay vì nhiều lý do, nhưng trong đó k có lý do là đã hết yêu. Khi hết yêu là khi ta nhận ra không còn yêu người đó.
Khi chia tay mà vẫn yêu thì người ta sẽ cảm thấy đau, thấy nhói lòng khi nghe một cái tên, nhìn một đồ vật liên quan đến người ấy. Khi hết yêu có nghĩa là hết nhớ, hết buồn. Nếu có nhớ thì đó cũng là những nỗi nhớ thanh thản, nhớ để tự mỉm cười.
Khi chia tay mà vẫn yêu thì vẫn mơ hồ ảo tưởng rằng một ngày sẽ quay lại, dù biết rằng điều đó dường như k thể. Khi hết yêu sẽ k muốn quay về.
Khi hết yêu, vẫn muốn gặp lại người đó, vẫn muốn là bạn của nhau, muốn níu giữ một thứ tình cảm k phải là tình yêu. Khi chia tay mà vẫn yêu có nghĩa là bạn k muốn gặp lại người đó, không đủ dũng cảm để đối diện với niềm đau nhức nhối trong tim mình.
                                           
Khi hết yêu, qua đường gặp lại vẫn vui vẻ trao nhau một lời chào. Khi chia tay mà vẫn yêu thì thoáng thấy dáng ai giống người ấy đi trên đường, lại giật mình thảng thốt. Nếu như đó k phải là người ấy, sẽ chợt thấy hụt hẫng. Nếu đó là người ấy thì lại muốn lướt qua thật nhanh.
Khi hết yêu sẽ mừng khi người ta có người mới. Khi chia tay mà vẫn yêu thì k dám nghĩ đến điều đó. Mới chỉ tưởng tượng ra người đó sánh bước bên ai là lại thấy nhói lòng, thật buồn!
Khi hết yêu có nghĩa là sẵn sàng để yêu người mới. Khi chia tay mà vẫn yêu thì cứ nghĩ rằng chẳng ai như người xưa, cho dù người ấy có nhiều lầm lỗi.
Khi hết yêu cảm thấy cuộc sống mình có sự thay đổi. Khi chia tay mà vẫn yêu thấy cuộc sống sao lắm đổi thay,
nhưng cuộc sống vốn là như vậy ...
- - - -
(Vuonyeuvn.com) - Anh ơi, em cần 1 chỗ dựa..đủ an toàn và vững chắc, để khi em có mệt mỏi mà tựa vào thì cũng cảm thấy yên tâm...

Để khi những buổi như mưa chiều nay, lạnh buốt toàn thân cả lên..ước chi có 1 cái ôm thật chặt để lòng em lại ấm, không còn sợ mưa gió bão bùng ngoài kia
Để dẫu khi em có bực người này 1 chút, có khó chịu với người kia 1 tí, hay là có anh nào vừa ăn hiếp em thì em sẽ được dịp ôm cái fone mà kể với anh..là cho em biết thì ra cũng còn 1 người chịu nghe em nói
Là vì đôi khi em thấy không còn tin tưởng vào mình nữa, em thiếu đi cái cảm giác tự tin là việc gì em cũng có thể làm được, thì em lại có người để động viên, để khuyến khích em..đừng bỏ cuộc
Chẳng qua là em cũng muốn nhõng nhẽo lắm mà không thể làm được với ai cả ngoài anh thôi..anh biết mà, chẳng thể vào công ty với khuôn mặt kiểu baby được..bị cười chết thôi
Thật ra, thì anh hãy hiểu em hiện giờ đang thèm khát cái gọi là yêu thương mà từ lâu em quên bẵng nó đi..hay có thể em cố tình giấu nó vào 1 góc nhỏ của trái tim..để thực hiện những việc quan trọng hơn
Là do..em sợ lắm mỗi chiều thứ 7, chủ nhật..bước ra đường là thấy đôi này đôi kia..còn em cứ lẻ loi 1 mình, 1 chỗ..là do em cảm thấy khó chịu với ánh nhìn của người khác kiểu như " sao em ấy lại 1 mình vào cuối tuần nhỉ, chắc là thất tình đây"
Hay chăng là sau sóng gió, bão bùng thì người ta lại mong tìm đến bình yên, cái bình yên thật sự của 2 người..làm ấm đầy lên những hạnh phúc nhỏ nhoi, làm cho mình lại biết được cảm giác nhịp đập loạn xạ mỗi khi nhìn thấy ai đó, là khi em nhìn vào ánh mắt người mà em chất đầy cả yêu thương
Em đang chờ...đang tìm kiếm ai đó cho em cái tình yêu thật sự, cái cảm giác muốn gắn bó, muốn yêu thương..cho em biết được cảm giác mình sẽ vì 1 ai đó hết lòng lần nữa..và còn nữa những lần giận hờn vô cớ, cãi nhau gầm trời rồi lại đi năn nỉ nhau như những đứa trẻ con...
Ôi thôi em không nói nữa vì càng nói em càng mong ngóng nhiều hơn..gửi anh phương xa anh nhé
Theo: amina_dung - diendan.vuonyeuvn.com 
- - -
(Vuonyeuvn.com)
- Tối nay đi uống trà sữa không nhóc?- Trung nhắn một cái tin vào sáng sớm ngày thứ 7 cho cô bạn thân nhất của mình. 
- Hì.. Để khi khác anh nhé, tối nay em hẹn với anh Hùng rồi! 
Tin nhắn trả lời của Nga vừa hiện lên màn hình di động thì Trung đã nhanh tay bấm vào phím "delete". Ném phịch cái di động xuống giường, Trung nằm gác tay lên trán và nghĩ ngợi một điều gì đó. Anh mím môi, đôi chân mày nhăn lại còn tay thì nắm chặt túi áo bên trái. À không, không phải anh đang giằng co với chiếc áo sơ mi, mà Trung đang muốn cấu xé trái tim bên trong của mình, vì cảm giác đau đớn khi thấy nó như đang vỡ ra từng mảnh… 
Chỉ một tin nhắn trả lời với chữ "Uhm.." gửi đến Nga, Trung tự hỏi không biết cô có hiểu được cảm giác của anh lúc này không, rồi anh cũng tự trả lời với chính mình rằng cô sẽ không bao giờ hiểu được. Vì Nga không nên hiểu, Nga không cần phải bận tâm và chắc chắn rằng Nga đừng bao giờ biết, rằng thực ra Trung chỉ muốn nhắn cái tin kia là "Không sao cả! Vì anh yêu em..". Bởi một lý do Trung rất yêu Nga, nhưng đi kèm với hàng ngàn lý do khác, anh biết mình phải chôn vùi tình cảm này, mãi mãi không bao giờ được nói ra.. 
… 
Trung quen Nga khi cô vừa chuyển về khu phố của anh cách đây 5 năm. Ban đầu, Trung không thích Nga lắm vì nhìn cô có vẻ quá kiểu cách và tiểu thư đài các, không hợp với cá tính và phong cách bụi bặm như anh. Nhưng qua một vài lần trò chuyện, anh cảm thấy bên trong cái vẻ ngoài yếu đuối và hời hợt, còn ẩn chứa một cá tính mạnh mẽ và sự sâu sắc trong Nga. Hai người trở thành bạn thân lúc nào không hay, chỉ biết rằng hồi ấy, sáng nào Trung cũng chở Nga đi học, trưa nào cũng chở cô về tận nhà vì cả hai học chung một trường đại học 
Hai người đã trải qua rất nhiều kỉ niệm dễ thương dưới mái trường năm ấy. Nga thích một anh chàng bên khoa quản trị, Trung thu thập thông tin và làm mai cho cô bạn thân của mình tận tình. Trung bị một cô nàng cùng lớp cho "ra rìa", Nga ở suốt trong phòng anh để an ủi hết lời. Một tình bạn kéo dài suốt 3 năm, cho đến khi Nga có quyết định đi du học, Trung mới chợt nhận ra những tháng ngày êm đẹp không bao giờ tồn tại mãi mãi 
Cuộc sống thiếu vắng Nga, mỗi buổi sáng chạy trên con đường quen thuộc từ nhà đến trường chỉ có một mình, Trung mới cảm thấy trống trải và thiếu vắng điều gì đó. Anh thèm lắm cảm giác được nghe cái giọng ngái ngủ của Nga khi ngồi sau xe anh, anh nhớ quá nụ cười như thiên thần của cô ấy khi đứng chờ anh mỗi buổi trưa tan học, và anh chỉ muốn sống lại cái khoảnh khắc hai đứa đang chạy xe trên đường thì một cơn mưa ập đến, Nga co ro và run rẩy núp sau lưng anh trong cái giá lạnh của những cơn mưa chiều, nhưng nụ cười giòn tan của cô ấy trong tiếng mưa làm lòng anh cảm thấy ấm áp hơn nhiều lắm. 
Trung lắc mạnh đầu để những hồi ức tan biến đi và đừng quay về nữa, bởi lẽ bây giờ, anh chỉ còn lại một mình. Một mình dưới sương lạnh của buổi sáng tinh mơ, một mình dưới buổi trưa khi trời nắng gắt, một mình đi dưới mưa không ám áp, và một mình sống trong những hồi ức nhớ thương… 
Tối hôm ấy, sau khi viết những dòng nhật ký dưới ánh đèn mờ trong phòng, Trung kết thúc với một câu hỏi bằng bút đỏ "Có phải anh đã yêu em..?", rồi anh gục đầu lên bàn như muốn khóc. 
… 
Có vẻ như, khi ta chờ đợi đều gì đó trong mòn mỏi, thì điều ấy dường như chẳng bao giờ đến. Nhưng khi ta đã thôi hy vọng và chờ đợi, thì điều bất ngờ nhất lại xuất hiện và kéo ta lên biển tuyệt vọng, đưa cho ta một cái phao hy vọng và giúp ta nổi lềnh bềnh trên những con sóng… 
Thế rồi một buổi chiều khi Trung đang uể oải sau một ngày làm việc bận rộn, trong đầu anh chỉ còn những kế hoạch cho dự án sắp tới của công ty, thì Nga đột ngột xuất hiện, ngay trước cửa nhà anh… 
Trung như không tin vào mắt mình, một niềm vui sướng khó tả len vào tận tâm hồn khiến anh cứ tưởng như mình đang bay bổng trên mây, cảm xúc trực trào làm anh phải cố ngăn dòng nước mắt hạnh phúc. Trung chỉ muốn chạy đến thật nhanh để ôm lấy Nga vào lòng, nhưng rồi lý trí nói rằng, anh và Nga vẫn chỉ là một người bạn mà thôi… 
Nga xuất hiện với nụ cười thật tươi và nhìn anh trìu mến. Trung biết rằng, lẽ sống của anh chính là nụ cười của cô ấy. Và anh có thể làm tất cả mọi thứ để đổi lấy nụ cười này. 
- Bất ngờ không? Em đã tốt nghiệp đại học bên Sing và quay về đây làm việc ở một công ty liên doanh với nước ngoài. Hai ta chắc có thể còn gặp nhau dài đấy, anh bạn của em ạ! 
- Tất nhiên rồi nhóc! Anh cứ tưởng em quên anh luôn rồi chứ. Em trở về thế này, anh thiệt.. bất ngờ quá.. 
- Món quà em tặng anh ngày trở về là sự bất ngờ mà! 
Nga vẫn thế, vẫn giọng nói ngọt ngào ấy khi trò chuyện với anh, vẫn nụ cười kháu khỉnh và đanh đá, vẫn một tâm hồn đẹp đẽ mà anh đã từng quý, và bây giờ… có thể là đã yêu.. 
Hai năm rồi, Nga có vẻ chững chạc và điềm tĩnh hơn. Nước da trắng hơn, màu tóc của cô đã ngả sang vàng, nhưng dài và óng ả hơn, lại còn tỏa ra một mùi hương nhẹ nhàng, thơm quyến rũ. Thật dễ thương làm sao!- Trung chỉ muốn thốt lên như thế.. 
Nga đưa địa chỉ nhà và số điện thoại mới cho Trung. Trước khi đi, cô quay lại và nói với anh : 
- Anh là người bạn đầu tiên em ghé thăm khi quay về đây đấy, anh bạn thân ạ! 
Dẫu biết chẳng có ẩn ý gì trong câu nói đó, nhưng Trung vẫn không sao ngừng hy vọng. Ít ra, đối với Nga, anh đã từng là một người đặc biệt – theo – cách – nào – đó… 
Trung mỉm cười nhìn Nga đang dần khuất sau con hẻm, rồi anh nhảy chân sáo vào nhà. Có lẽ những chuỗi ngày hạnh phúc đã bắt đầu quay trở lại với anh?… 
…. 
Những buổi tối cuối tuần rảnh rỗi, Trung và Nga hẹn nhau đi uống cà phê, đi dạo phố và ăn hàng như những ngày xưa đó. Đối với Nga, Trung là một người bạn, một người anh, một người mà cô có thể tâm sự mọi chuyện, nhưng chắc hẳn rằng, anh không thể là một người tình trong mắt Nga.. 
Vì một lý do gì đó mà khó ai có thể giải thích được, hai người tuy rất thân nhưng Nga vẫn không thể yêu Trung, vì đã từ lâu, anh đã nằm trong ngăn kéo trái tim tình bạn của cô, chứ không phải ngăn kéo tình yêu. Nga là thế, cô luôn phân định rạch ròi mọi giới hạn, đâu là bạn, đâu là yêu, đâu là người có thể biết mọi chuyện của cô, đâu là người đừng nên biết điều gì cả.. 
Hơn một ngàn lần Trung định nói với Nga tình cảm của mình nhưng anh biết rằng không thể. Vì nếu việc đó xảy ra cũng đồng nghĩa với việc tình bạn bấy lâu của hai người chấm dứt, mà tình yêu thì cũng không đi đến đâu. Để giữ mãi tình bạn này, để được là một người bạn thân đặc biệt trong mắt Nga, anh đành ngậm ngùi sống theo lý trí mặc dù không biết bao lần con tim thúc đẩy anh hãy sống thật với chính mình hơn. 
- Trung này! Em tự hào khi có anh là bạn thân lắm đấy! Bạn bè em ai cũng ngưỡng mộ điều này, họ không tin có một tình bạn bền lâu giữa trai và gái. Có lẽ họ nghĩ rằng tất cả tình bạn ấy sau bao nhiêu lâu đều phải chuyển thành tình yêu hoặc là tan vỡ vì lý do gì đó.. Buồn cười quá anh nhỉ? Hihi… 
Vì câu nói ấy, mà Trung không thể nói lên tình cảm của anh được. Đối với Nga, anh là một niềm tự hào vì là một người bạn tốt. Cho nên nếu như cô biết anh đã yêu cô, thì chắc hẳn Nga sẽ rất thất vọng.. 
"Dù sao thì, được làm một người bạn thân đặc biệt của em đã là một niềm an ủi lớn cho anh rồi.."- Trung thầm nghĩ- "Anh sẽ mãi đóng vai là một người bạn tốt của em, để luôn nhìn thấy em cười vì tự hào về anh. Không sao cả! Vì anh yêu em.." 
Trung phát hiện mình có một khả năng đặc biệt là anh có thể biết trước một điều gì đó qua những linh cảm. Và một tháng trước, Nga đi cùng một anh bạn đồng nghiệp qua nhà Trung, linh cảm nói cho anh biết rằng vị trí đặc biệt của anh trong mắt cô có thể sẽ bị lung lay, vì anh bạn đồng nghiệp đó là Hùng – một người bạn khá thân với anh khi hai người học cấp 3, và hơn thế nữa, Hùng là một người vui tính, dễ gần, được nhiều cô gái mến mộ.. 
- Hóa ra là cậu đấy à? Nga vẫn nhắc cậu luôn đấy! Tớ cứ tưởng là một anh chàng tốt số nào đó, ai ngờ lại là thằng bạn chí cốt của tớ chứ!- Hùng khoác vai Trung, vừa cười vừa nói luyên thuyên 
- Anh Hùng nói chuyện nghe vui lắm anh ạ, đi với anh ấy, em cười suốt thôi. 
- Hai người có vẻ thân quá nhỉ?- Trung hỏi dò, gương mặt vẫn tươi cười 
- Ừ! Tớ quen thân với anh trai của Nga. Qua nhà chơi mãi thì làm quen được với em này luôn..- Hùng nói rất tự nhiên, anh không có vẻ gì như đã mến Nga, Hùng lúc nào cũng thế, hòa đồng với mọi cô gái, chẳng ai đặc biệt hơn ai.- Thôi, tối rồi. Tớ chở cô gái này về nhà đây, sáng mai còn phải lên công ty sớm. 
Hai người vẫy tay chào Trung rồi quay xe đi khuất. Từ lúc đó, Trung luôn cảm thấy bất an trong lòng, vì sự xuất hiện đột ngột của Hùng đã làm xáo trộn một số thứ trong cuộc sống của anh, và cả với Nga nữa. 
Hơn hai tháng trôi qua, từ khi có sự xuất hiện của Hùng, Nga ít liên lạc với Trung hơn. Cô chỉ nói rằng gia đình đang gặp một vài trục trặc nhỏ và áp lực công việc khiến cô quá bận rộn đến nỗi không thể ghé thăm anh được. Những ngày nghỉ, khi anh rủ Nga đi đâu chơi, cô luôn kéo theo cả Hùng vào. Sự có mặt của Hùng làm cho bầu không khi vui nhộn hẳn lên, hiếm khi nào Trung nhìn thấy Nga cười tươi như thế. Đi bên Hùng, dường như cô cảm thấy rất vui vẻ và cười nhiều hơn trước, đều mà Trung không bao giờ làm được cho cô.. 
Rồi một ngày nọ, điều tồi tệ nhất trong linh cảm của Trung đã đến, Nga gọi qua và trò chuyện với anh 
- Anh thấy Hùng thế nào? 
- Anh ta được đấy chứ! Rất nhiệt tình và vui vẻ. Anh phục cậu ta trong cái khoảng có thể làm em cười suốt trong mọi chuyến đi ấy! 
- Vì như thế mà em đã chịu làm bạn gái anh ta rồi đấy. Hihi.. 
Cạch… 
- Alô? Anh Trung còn ở đó không? 
- À..à anh đây, anh lỡ tay làm rơi cái điện thoại ấy mà.. Thế.. em yêu anh ta lắm à? 
- Vâng! Em cũng không biết từ khi nào nữa.. Đọc những tin nhắn của anh Hùng, em thấy vui lắm. Đi bên cạnh anh ấy, em dường như quên hết mọi âu lo trong cuộc sống 
- Vậy là quá tốt rồi.. Anh cũng chờ một ngày có một chàng hoàng tử mang nụ cười đến mãi trong em.. Không ngờ ngày ấy lại đến sớm thế.. 
- Anh biết không. Bỗng nhiên em thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Em có một người bạn để em tâm sự những chuyện buồn, có một người yêu luôn kể cho em những câu chuyện vui. Anh và Hùng là hai người đàn ông mà em yêu quý nhất đấy!- Giọng cười của Nga trong trẻo và đáng yêu lạ thường 
Trung chào tạm biệt, chúc Nga ngủ ngon rồi anh tắt hết đèn trong phòng, mở một bản tình ca quen thuộc mà anh và Nga đã cùng nhau nghe dưới một chiều mưa bên mái hiên nhà. Xung quanh anh bây giờ chỉ còn một màu đen và một chút ánh sáng chớp tắt trên chiếc di động đang phát nhạc trên tay… Anh nghĩ chắc hẳn giờ này Nga và Hùng đang ríu rít nhắn tin tình tứ cho nhau qua điện thoại, rồi Nga sẽ tủm tỉm cười mãi cho hạnh phúc của cô ấy. Đó chẳng phải là đều anh mong ước sao? Anh luôn ước Nga được hạnh phúc dẫu cho hạnh phúc đó chẳng thể nào là anh được.. Tim anh bỗng đau thắt lại, anh ước giá như có ai đó dùng dao đâm một nhát vào tim thì có lẽ anh sẽ đỡ đau hơn bây giờ nhiều lắm.. 
… 
Trung chợt tỉnh khi chiếc di động rung lên và kêu inh ỏi trong phòng. anh lồm ngồm ngồi dậy, nhìn vào màn hình với cái tên "Hùng" đang gọi cho mình. Anh chỉ muốn tắt máy, nhưng lại không thể.. 
- Alo! Cậu đã ngủ chưa thế? Trò chuyện một chút với tớ đi, đang chán quá chẳng có gì làm.. 
- Đi mà gọi cho cô bồ của cậu ấy!- Bất chợt Trung hét lên và dập mạnh máy điện thoại xuống đất. 
Khi một giọt nước mắt len vào kẽ môi làm anh cảm thấy mằn mặn, Trung tự hỏi không biết mình đã khóc từ khi nào. Tin nhắn của Hùng hiện lên trong cái không gian tối om của gian phòng "Tớ biết cậu yêu Nga nhiều lắm, nhưng không có nghĩa là nhiều hơn tớ yêu cô ấy.." 
Trung bấm số của Hùng và gọi 
- Làm sao cậu biết là tớ đã..? 
- Cùng là đàn ông với nhau mà. Tớ biết từ những ánh mắt cậu nhìn Nga, không phải như một người bạn. Tớ thật sự rất phục cậu đấy Trung à. 
- Về chuyện gì? 
- Vì cậu đã hy sinh quá nhiều cho người mà mình yêu một cách thầm lặng, không ồn ào và công khai như tớ. Tớ phục cái cách cậu đã đánh đổi tất cả sự đau đớn dằn vặt lúc này của mình để mong Nga có một hạnh phúc trọn vẹn, cậu cho đi quá nhiều mà cũng chẳng mong nhận lại được gì ngoài nụ cười của cô ấy.. Và có lẽ sức chịu đựng của cậu cũng khá tốt mới có thể trò chuyện bình thường với tình địch của mình như lúc này.. 
- Cậu nghĩ thế à? Tớ nói cho cậu biết nhé, nếu cậu đang ngồi trước mặt tớ bây giờ, không khéo cậu sẽ lãnh một đấm vào mặt đấy! 
Hùng cười phì trong điện thoại. Trung cũng lắc đầu cười theo, ít nhất cũng đã có một người hiểu được tình cảm của anh dành cho Nga. Trung tâm sự mọi chuyện với Hùng dưới tư cách như một người bạn suốt buổi tối hôm ấy, anh kể cho Hùng nghe về lần đầu gặp Nga, hai người đã trải qua những chuyện buồn vui gì. Anh yêu nụ cười và giọng nói của cô ấy ra sao, đau đớn thế nào khi cô ấy khóc… 
- Trung này! Nga là người con gái đầu tiên tớ yêu thật lòng thế đấy. Tớ biết mình hay phóng đại một số chuyện nhưng riêng với chuyện này thì tớ không gạt cậu đâu. Cho nên cậu hãy yên tâm, tớ sẽ chăm sóc cô ấy chu đáo đến khi sức tàn lực kiệt, đến lúc tứ chi bại liệt, đến nỗi không còn cái gì có thể liệt, đến.. 
- Thôi thôi ông tướng! Tớ biết rồi! Cậu mà làm Nga bị tổn thương, tớ sẽ giết cậu thẳng tay đấy. 
Tớ ít khi nhờ vả ai chuyện gì. Nhưng bây giờ, tớ muốn nhờ cậu mang lại nụ cười hạnh phúc mãi mãi cho cô ấy, cậu có làm được không? 
- Chắc chắn rồi, anh bạn.. Nhưng cậu có ổn không đấy? 
- Không sao cả! Vì tớ yêu cô ấy! Chỉ cần Nga hạnh phúc là tớ mãn nguyện rồi.. 
… 
Tình đơn phương là một thứ tình cảm đẹp đẽ và chân thành nhất, là một thứ tình cảm mạnh mẽ nhất, bởi chỉ có những con người mạnh mẽ mới dám yêu đơn phương. 
Thật đau đớn khi nhìn người mình yêu thương hạnh phúc trong tay người khác, nhưng còn đau đớn hơn khi có được người mình yêu mà cô ấy lại chẳng cảm thấy hạnh phúc trong tay mình.. 

Yêu thương một người nghĩa là sao? 
Mong muốn hạnh phúc khi có người đó bên cạnh hay mong muốn người đó hạnh phúc dẫu không có mình bên cạnh? 
Phải chăng những thứ không thuộc về mình thì dù có cố gắng đến mấy vẫn vĩnh viễn không thuộc về mình? 
Vô số câu hỏi mãi chẳng có lời giải đáp hiện lên trong đầu Trung khi anh đang trên đường đi dự đám cưới của Nga và Hùng. 
Tin nhắn của Nga vừa gửi đến trong máy của Trung, anh mở ra và đọc thầm 
"Hôm qua anh Hùng nói anh có vẻ không vui. Em chỉ muốn nói cho anh biết rằng dù em có đi bên ai chăng nữa, em vẫn luôn yêu quý và nhớ về anh, một người bạn thân thật sự của em. Sao giờ này mà chưa thấy anh đến vậy, anh không sao đấy chứ?" 
Trung ngước nhìn những áng mây đang trồi lững lờ giữa bầu trời xanh, anh thì thầm với những chiếc lá đang rơi cuối thu 
"Không sao cả! Vì anh yêu em"..
-
(Vuonyeuvn.com) - Tình yêu chỉ đến với những người vẫn còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng. Nó chỉ đến với những người vẫn còn muốn yêu khi họ đã từng bị tổn thương. Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người.
Nhưng mà em sẽ mất cả đời để quên một người. Chính vì thế mong em đừng bao giờ đi yêu một người chỉ vì bề ngoài diện mạo đẹp đẽ của họ tại vì cái đẹp đó rất dễ bị phai tàn. Và đừng bao giờ yêu người ta chỉ vì tiền tài danh vọng, tại vì những cái đó đều sẽ tan theo mây khói. Em hãy chọn một người mang lại được nụ cười trên môi của em tại vì chỉ có nụ cười mới có đủ quyền lực xua tan màn đêm u tối trong em…..

Em hãy chọn một người mà muốn những thứ tốt nhất đến với em và sẵn sàng để sự vui vẻ của em trên hết mọi thứ; trên cả sự vui vẻ của chính mình. Em hãy chọn người mà em có thể cùng tâm sự, chia sẻ niềm vui với nỗi buồn, sẵn sàng ôm em vào lòng khi cần thiết và hoàn toàn hiểu rõ tất cả về em và những gì em muốn. Em hãy chọn người mà chịu bỏ hết tất cả thời gian quý báu của họ để đến với em và không bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì ngoại trừ được nghe lời nói dịu dàng của em và làm một nơi nương tựa tốt nhất khi em cần đến…..

Tình yêu bắt đầu từ một nụ cười, chớm nở bằng một cái hôn và cảm nhận được từ những cái ôm ấp dịu dàng. Một tình yêu thật sự không thể xây dựng từ những mâu thuẫn đổ vỡ của quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai. Em nên hướng nhìn thẳng về phía trước chứ đừng bao giờ ngoái nhìn lại dĩ vãng. Em sẽ không thể nào tiếp tục sống vui vẻ nếu như em không chịu bỏ qua những đau đớn từng xảy đến trong đời.

Em nên có nghị lực để làm những gì em cảm thấy là đúng và tốt cho những người bên cạnh em , nhất là chính bản thân em. Nếu em để cho một mối tình không vui vẻ luôn níu kéo em thì em sẽ càng bị nhiều đau khổ, tan nát con tim và cay đắng của sự chia tay.

Chính vì những thứ nói trên, em đừng bao giờ ngần ngại nói lên những gì em đang suy tư và những gì đang đến trong lòng em. Những lời nói mà không thể nói được, lúc nào cũng mang đến những bất hạnh cho chính bản thân. Những lời không nói đó có một lực rất mạnh mẽ và nó sẽ làm ảnh hưởng đến em rất nhiều nếu em không nói ra. Có những lúc trong cuộc sống khi em thật sự nhớ nhung một người và chỉ muốn lấy người đó ra khỏi giấc mơ và mong muốn có thể ôm lấy họ trong thực tại.

Em hãy mơ những gì em muốn mơ và đi tới những chỗ nào em muốn tới. Em hãy làm những gì em muốn làm, tại vì em chỉ có một cuộc đời và một lần cơ hội để làm những gì em muốn.
Theo: GĐ
- - -
(Vuonyeuvn.com) - Mùa mưa lũ đang đến gần, nguy cơ dịch đau mắt đỏ bùng phát. Hãy cùng tìm hiểu những kiến thức cơ bản về triệu chứng, điều trị và phòng bệnh đau mắt đỏ.

Triệu chứng

Ban đầu người bệnh thường có cảm giác cộm, ngứa, nóng rát trong mắt, có cảm giác như có hạt cát trong mắt; kèm theo là sợ ánh sáng, chảy nước mắt ở các mức độ khác nhau. Bệnh thường bắt đầu từ một mắt rồi lây sang mắt thứ hai sau một vài ngày. Mi mắt có biểu hiện sưng nề, mắt đỏ, ra nhiều dỉ mắt và sưng đỏ rất nhanh, có thể thấy xuất huyết dưới kết mạc. Một số trường hợp nặng có thể có giả mạc.

Nguyên nhân

Nguyên nhân chủ yếu là do vi khuẩn và vi rút gây ra, phổ biến là loại vi rút Adeno. Đau mắt đỏ do virút rất dễ lây lan qua môi trường, sự tiếp xúc gần và thường xuyên như trong gia đình, lớp học, công sở..... bệnh lây qua các tia bọt bắn ra khi nói chuyện, hay người bệnh dụi mắt rồi dùng tay đó quệt, bôi ra các vật dụng như: Bàn ghế, bát đũa, điện thoại, bắt tay nhau… rồi lây bệnh sang người xung quanh.
Đặc biệt, ngay cả khi đã khỏi, bệnh nhân vẫn có thể lây cho người khác trong vòng 1 tuần tiếp theo (vì vậy, quan niệm đau mắt đỏ chỉ bị lây khi người bệnh bị đỏ mắt là không đúng). Ngoài ra, thời tiết nắng nóng, các bể bơi, không khí nhiều bụi bẩn......tạo điều kiện thuận lợi cho sự phát triển của các vi khuẩn, virus gây viêm kết mạc. Song, bệnh không lây nhiễm nếu không có sự tiếp xúc trực tiếp chất tiết của mắt người bệnh với mắt người lành.

Xử trí bệnh đau mắt đỏ

 Khi đau mắt đỏ nên đến cơ sở Y tế để được khám, tư vấn và điều trị, không tự ý dùng thuốc. Vì nếu dùng thuốc bừa bãi dễ dẫn đến những biến chứng làm cho bệnh trở nên trầm trọng hơn. Không nên dùng các bài thuốc dân gian để chữa bệnh như: Xông thuốc, xông lá bừa bãi để chữa đau mắt đỏ như lá trầu không hoặc lá dâu vì làm  như vậy có thể gây bỏng kết mạc, giác mạc; gây phù nề; đau nhức; thậm chí là chảy máu mắt.
 Điều trị nói chung chỉ cần nước muối sinh lý 0,9%, kháng sinh nhỏ mắt. Việc dùng các thuốc chống viêm hay kháng virut phải theo chỉ định của bác sĩ chuyên khoa mắt.
Hiện nay chưa có thuốc đặc trị bệnh do virus gây nên. Vì thế, việc khỏi bệnh phụ thuộc vào nhiều yếu tố như khả năng miễn dịch, dinh dưỡng, vệ sinh, hoặc có các viêm nhiễm phối hợp hay không... Người bệnh cần thường xuyên rửa mắt bằng nước muối, tra thuốc mắt theo đúng chỉ định, cần bổ sung đầy đủ các chất dinh dưỡng, các loại Vitamin tăng sức đề kháng cho cơ thể.
Khi trẻ em bị bệnh nên để ở nhà để điều trị bởi vì khả năng trẻ lây bệnh cho bạn bè rất cao. Ngoài ra,  khi ở nhà trẻ được chăm sóc chu đáo hơn, hạn chế bụi bẩn, vi khuẩn vào mắt nên hiệu quả điều trị cao hơn.
Đối với người lớn chỉ cần người bệnh đảm bảo vệ sinh cá nhân, thường xuyên rửa tay bằng xà phòng, khi đi ra ngoài cần đeo kính râm, khẩu trang để tránh gió, bụi bẩn bay vào mắt.

Phòng bệnh

- Tuyệt đối không dùng tay bẩn hoặc khăn bẩn lau dụi mắt.
- Không được rửa mặt và mắt bằng nước muối ăn vì khi hoà vào nước các tinh thể muối không tan hết dễ gây cộm, ngứa cho mắt.
- Thường xuyên rửa tay với nước ấm và xà phòng, đặc biệt là sau khi tra thuốc mắt.
- Lau rửa dịch dử mắt bằng khăn mặt sạch hoặc giấy cotton ẩm, không hạn chế số lần rửa mặt trong ngày để loại bỏ chất kích thích.
- Giặt ga giường, vỏ gối, khăn tắm trong nước tẩy và ấm.
- Tránh tiếp xúc và không dùng chung đồ dùng: Khăn, chậu rửa với người đau mắt đỏ
 - Không tra thuốc của người bệnh sang mắt của người lành.
 - Trong môi trường tập thể như: Nhà trẻ, trường học, công sở; người bệnh cần được cách ly , đối với trẻ em bị đau mắt đỏ cần được nghỉ ở nhà để điều trị.
- Đeo kính râm khi ra đường để tránh ánh nắng mặt trời, gió và bụi bẩn.
- Khi bị đau mắt đỏ, nên tránh ăn những thực phẩm kích thích, có vị nóng như rượu, chè, cafe, thuốc lá , ớt, tỏi, hạt tiêu....
- Tránh nhỏ cortisol, uống, tiêm kháng sinh liều cao khi chưa có chỉ định của bác sĩ, vì các thuốc này có thể làm tăng nguy cơ các phản ứng có hại, gây bệnh nặng, dai dẳng, gây biến chứng, thậm chí dẫn đến mù loà.
Theo: suckhoe68
Tôi không biết mình nên làm
thế nào là tốt nữa.(Ảnh minh họa)
(Vuonyeuvn.com) - Có thể khi tôi viết những dòng tâm sự này lên mặt báo, sẽ có bạn cho rằng tôi là một người ngốc nghếch, không biết suy nghĩ, không biết chuyện phải trái là thế nào. Nhưng thật sự tôi đang rất bối rối, không biết mình phải làm như thế nào nữa?

Tôi và bạn trai yêu nhau cũng gần được 1 năm, vì tính chất công việc nên tôi và anh 1 tuần mới gặp nhau 1 lần, bù lại anh rất tốt với tôi, quan tâm, chăm sóc và lo lắng cho tôi rất nhiều từ sức khỏe cho đến công việc.
Nhưng tôi đến với anh chỉ vì lúc đó tôi hụt hẫng khi chia tay với bạn trai củ mà tôi đã gắng bó suốt 6 năm trời, và một phần vì anh đang làm thủ tục để sang Úc định cư, nên tình cảm tôi giành cho anh chỉ đơn thuần là thích..hay nói đúng hơn anh như cái phao đã cứu tôi giữa biển rộng… theo thời gian tôi nghĩ rằng mình đã yêu anh, những tưởng là sẽ như vậy nếu như không có sự xuất hiện của N – một người đồng nghiệp của tôi…
Tôi và N ban đầu chỉ nói chuyện với nhau qua công việc, xả giao, nhưng lâu dần không biết sao mà 2 người lại có tiếng nói chung, quan điểm sống phù hợp, mặc dù tôi và N chưa bao giờ đi xa hơn trong giới hạn là bạn đồng nghiệp, nhưng N đã tâm sự rất nhiều với tôi về tất cả mọi chuyện, và cũng nói là yêu tôi. Tôi đã không nhận lời, và nói cho tôi thời gian để suy nghĩ… Thật sự lúc đó tôi nghĩ rằng mình có thể đến với anh vì tôi nghĩ có lẽ chỉ có lấy người mình yêu thật sự mới có hạnh phúc, tôi đã có ý định chia tay bạn trai của tôi để đến với N.
Nhưng khi tôi vừa có ý nghĩ đó thì đó cũng là lúc tôi biết N đã có gia đình. Khỏi phải nói tôi đã giận như thế nào, tôi cắt mọi liên lạc với N, nhưng không được vì chúng tôi làm cũng công ty, hầu như ngày nào cũng gặp mặt. N đã xin tôi tha thứ vì đã không nói mình đã có gia đình, chỉ chờ có cơ hội thích hợp mới nói cho tôi biết thôi. Và gia đình N đang có không hạnh phúc, đó là kết quả của thời sinh viên N ham chơi… N nói chỉ cần tôi chấp nhận N và con N thì N sẽ chia tay vợ để đến với tôi…
Cùng thời điểm đó thì có công ty nước ngoài gọi tôi về làm việc. Nếu về thì sẽ ở gần nơi bạn trai tôi đang làm việc. Anh mong tôi về biết chừng nào, lý trí mách bảo tôi rằng hãy đi đến nơi khác để không gặp N, để tiếp tục cuộc sống của mình nhưng không hiểu sao trái tim tôi cứ bắt tôi phải ở lại, thật sự tôi đang bâng khuâng lắm, không biết mình phải làm sao nữa???
Các bạn có thể cho tôi một lời khuyên đúng đắn được không?
Theo: HPGĐ
-