Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos

Phụ nữ mạnh mẽ khi mất đi người đàn
ông mình yêu họ sẽ (Ảnh minh họa)
(Vuonyeuvn.com)Khi một người phụ nữ quyết định quên đi 
một người đàn ông, đó không phải vì họ hết yêu mà chỉ có thể vì nỗi đau 
đối phương mang đến cho họ quá đậm sâu.
Phụ nữ mạnh mẽ khi mất đi người đàn ông mình yêu họ sẽ chọn cách đối mặt với hồi ức chứ không phải là bước qua hồi ức. Có 
những người phụ nữ sau khi người đàn ông của họ bước đi, những bản tình 
ca cũ, những con đường cũ, những dư vị cũ họ đều không dám nghe lại, 
không dám ngoảnh lại, không dám cảm nhận lại… Nhưng phụ nữ mạnh mẽ, cùng
là một bản tình ca ấy họ đã từng rơi nước mắt vì nhớ thương bạn rồi họ 
sẽ học cách vô cảm với bạn khi nghe lại nó, cùng là một con đường ấy họ 
đã từng nở những nụ cười sánh bước bên bạn, nắm chặt lấy bàn tay ấm áp 
của bạn, họ sẽ chọn cách bước ngược lại nó, bao trọn lấy nó và mỉm cười.
Đừng nghĩ rằng những người con gái đó họ điên khùng khi níu vít lại kỉ 
niệm, là họ đang cho mình thời gian tự tháo gỡ những nút thắt của kỉ 
niệm mà thôi.

Nếu một ngày nào đó trong cuộc đời mênh mông này,
vô tình hay hữu ý bạn gặp lại họ, những “người cũ” - họ sẽ mỉm cười với
bạn rồi bước đi nhẹ như một cơn gió… Đừng vội nghĩ rằng họ đã hết đau 
vì những gì bạn đã mang đến, mà đó đơn giản chỉ là cách họ thứ tha cho 
chính hận thù trong lòng mình.

Hãy nhớ rằng, một người phụ nữ 
mạnh mẽ sẽ không bao giờ khóc vì bạn thêm một lần nào nữa trong cuộc đời
khi bạn quay lưng bước đi, đó không phải vì họ là người đàn bà vô cảm 
hay sắt đá, mà là vì có những yêu thương đã mất đi không thể cất thành 
lời, không thể biến thành nước mắt hay mãi mãi chẳng thế nào hóa thành 
bụi thành tro.

Và chắc chắn khi một người phụ nữ mạnh mẽ nói 
rằng cô ấy sẽ vứt bỏ hết những yêu thương trong trái tim bạn đã đánh cắp
để sống một cuộc đời khác, điều ấy đồng nghĩa rằng cô ấy sẽ mãi mãi 
bước ra khỏi cuộc đời của bạn. Không phải cô ấy cũng phũ phàng với kỉ 
niệm như bạn mà là cô ấy đang mỉm cười chúc phúc cho hạnh phúc hiện tại 
của bạn.


Vì thế… sau này… chàng trai ạ!

Sau này, 
nếu bên cạnh bạn là một cô gái mạnh mẽ, xin hãy dừng hành trình của bạn 
lại một phút thôi giữa dòng đời xô bồ chảy ngang cắt dọc ngoài kia để 
phát hiện rằng cô ấy vẫn âm thầm đi bên bạn và đợi chờ được bạn phát 
hiện…

Sau này, nếu bên cạnh bạn là một người con gái mạnh mẽ, 
cô ấy không còn khóc trước nỗi đau của quá khứ nhưng sẽ rơi nước mắt 
trước nỗi đau mà bạn gặp phải… Xin hãy dùng yêu thương của bạn để lau đi
những dòng nước mắt ấy…

Sau này, nếu bên cạnh bạn là một cô 
gái mạnh mẽ, cô ấy mỉm cười trước niềm vui của bạn, hài lòng trước hạnh 
phúc mà bạn có được, cô ấy có thể lao hàng chục cây số đến bên bạn chỉ 
để uống với bạn một cốc bia như “ hai thằng đàn ông” khi bạn chống chếnh
giữa sóng gió cuộc đời và miệng thì lúc nào cũng khăng khăng “Em thích 
cô đơn” mỗi khi bạn hỏi han cô ấy về chuyện tình yêu… Xin hãy dùng sự 
chân thành của bạn để làm cho những lời nói ấy lung lay …

Con 
người sinh ra không ai đã sẵn biết mình mạnh mẽ , chỉ khi trải qua những
thất bại, những vấp ngã người ta mới học cách trở nên mạnh mẽ hơn. Đừng
nhìn vào một người con gái mạnh mẽ và phán xét rằng họ lạnh lùng hay 
đáng sợ, bởi vì những người con gái ấy mới chính là những người dễ bị 
tổn thương, cũng như đã nếm trải qua tổn thương mới mạnh mẽ đứng dậy mà 
bước tiếp…

Vì thế….chàng trai ạ , nếu sau này bạn yêu một người
con gái mạnh mẽ, hãy trân trọng cô ấy, đừng để cô ấy mãi mãi âm thầm 
bước sau lưng bạn, hãy bước lại gần bên, dành cho cô ấy một cái ôm thật 
chặt và nhớ rằng đừng bao giờ làm tổn thương cô gái ấy vì con gái mạnh 
mẽ… rất mong manh…
-
(Vuonyeuvn.com)Sông Đáy xôn xao mỗi bước về
Giữa hai bờ nắng một miền quê
Tiếng gà trưa loãng thuyền gác mái
Bạt ngàn dâu bãi mướt chân đê.

Tre buông tóc xoã xanh mùa hạ
Âm thầm sóng lặn dọc triền lau
Đằm mình nước chảy da diết quá
Sông Đáy buồn vui những dãi dầu...

Soi bóng sông quê dải sa bồi
Đa già náu lặng tháng năm trôi
Dập dìu chim sáo bay về núi
Mây trắng bồng bênh ở cuối trời.

Ngân nga tiếng sao diều phiêu lãng
Trăng non nhú sớm ngóng chờ ai
Chơi vơi khói biếc chiều bảng lảng
Sông Đáy còn đây nỗi nhớ hoài...
Tay trong tay là tình còn ấm (Ảnh minh họa)
(Vuonyeuvn.com)Tay buông tay rồi tình lạnh thiên thu
Người ta thường khó mà học được cách nói lời tạm biệt với tình yêu, khó mà chấp nhận để tình yêu trở thành kỷ niệm, và người đã yêu trở thành dĩ vãng. Hay nói đúng hơn là không đành lòng.

Làm sao mà hai người đã từng nhớ nhung, thương yêu, chăm sóc lẫn nhau, một sớm mai kia bỗng dưng buông tay và nhìn nhau như người lạ trên phố? Làm sao mà bỏ lại sau lưng bao nỗi ngậm ngùi, những tháng ngày chung đôi, làm sao mà dễ dàng quên đi một ánh mắt khiến lòng mình reo vui, nụ cười khiến tim mình loạn nhịp, và bóng hình bấy lâu vẫn thân thiết gắn bó?
Ngay cả khi người ta biết bóng hình đó đã không còn thuộc về mình nữa. Ngay cả khi từ trong sâu thẳm trái tim, người ta biết rất rõ cái mình đang níu giữ là cái không có thực, nó chỉ là cái bóng của tình yêu đã từng có, là chút hương thơm đọng lại của đóa hoa đã phai tàn mà thôi …
Tôi vẫn nghĩ người ta yêu, rồi chia tay nhau hẳn là buồn lắm. Buồn đến nỗi ra phố cũng nhớ dáng người kia bước đi thế nào, uống một ly cafe cũng nhớ cách người ấy vẫn cầm chiếc cốc ra sao, ngước lên trời thấy mây trắng bay cũng nhớ màu áo cũ, đưa mắt nhìn xuống tay cũng thấy trống vắng những ngón đan cài.
Lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu, thì khi hết yêu cũng buồn đến bấy nhiêu. Cũng bởi vì Tình yêu đẹp quá. Nào ai muốn để cho những điều đẹp đẽ trở thành hoài niệm bao giờ. Lại càng chẳng ai muốn mất tình. Cho dẫu người tình đã đi xa cả một đoạn đường dài không sao chạm vào nhau được nữa. Chỉ còn lại đây, một trời lá bay chia lìa, một hạnh phúc tưởng chừng đến tay rồi chợt vỡ, một tình yêu vẹn tròn rồi chia xa, và những hẹn hò từ từ khép lại…
Thực ra, điều đáng buồn và tiếc nhất, đôi khi không phải Người yêu, mà chính là Tình yêu. Ta có thể yêu rồi không yêu ai đó nữa. Một người yêu có thể là người quan trọng nhất, và rồi ngày nào đó, là người bạn cũng không. Nhưng Tình yêu thì còn lại. Nó có thể ngủ yên vĩnh viễn, mà cũng có thể tỉnh thức một lúc nào đó. Tình yêu mãi mãi vẫn là Tình yêu đó, là Tình yêu mà ta đã tha thiết, say đắm, và cả đớn đau. Không thể nói là không gì cả cho một Tình yêu, dù đã xa xôi và mờ ảo vô cùng đi nữa. Chính vì thế mà người ta dẫu không còn yêu nhưng vẫn cứ giữ mãi một lòng nhớ nhung. Giữ mãi một Tình yêu đã không còn có thực.
Đâu đó trong cuộc đời, người ta vẫn gặp nhau, yêu nhau, chia tay nhau, lãng quên và nhung nhớ. Để trải dài suốt là dư âm của sự lỡ làng. Ta có thể đợi nhau, nhưng cuộc đời không đợi ta. Vì thế mà đã có rất nhiều Tình yêu đẹp trong cuộc đời, nhưng chẳng biết có bao nhiêu trong số đó, đi trọn vẹn được đến cuối đường.
Thì trong lúc tình còn ấm, xin giữ chặt tay nhau …
-
(Vuonyeuvn.com)Có một mùa đông cuối con đường
Nơi mòn gót cũ bóng song song
Nơi ô cửa nhỏ vọng ánh mắt
Bà lão thảnh thơi cuối tuổi già

Có một mùa đông cuối con đường
Nơi mà tĩnh lặng bản tình ca
Ra-ô cát-xét nhà rêu nhỏ
Ông lão uống trà với ngâm thơ

Có một mùa đông cuối con đường
Nơi bồ câu trắng thảnh thơi bay
Em xua,chiều trắng từng-đôi-cánh
Ta ví nụ hôn-nắng mong manh!

Có một mùa đông cuối con đường
Và đài phun nước suốt trong sương
Ai mang tuyết dải từng hơi thở
Cho nỡ ôm nhau-ấm nồng nàn…

Có một mùa đông,cuối con đường
Anh cùng em ngắm,lối đưa hương
Những đóa tử lan người lữ khách
Thầm trốn tóc em,một buổi chiều

1 tháng…
2 tháng…
3 tháng…..
Anh tìm đất ươm,mối đông nào
Giờ mùa xuân nở lạnh biết bao
Cần em,anh muốn đông thôi nắng
Thôi mãi mầm xuân chẳng thể xòe

1 năm…
2 năm….
3 năm……
Lạnh từng cơn gió,lạnh từng đợt
Anh mang lan nở với giỏ đan
Kiếm tìm tóc se của hơi lạnh
…anh chờ…anh đợi…biết là không.
Nỗi nhớ…
Có một mùa đông cuối con đường
Tay cầm tay nắm,mắt long lanh
Em hôn-hơi ấm của mùa hạ
Tuyết giá xung quanh,tuyết tan tành….

Có một mùa đông cuối con đường
Anh nhoài chân chạy,tối thiên tai
Đến nơi không thấy,em đã vội
Sải bước đi rồi,một tấm thư

Cầm tay người sũng và òa khóc
Em nói:em đi với một người
Anh chỉ ngây thơ và oán giận
Rằng tình cũng chỉ thứ đồ chơi

Một mùa đông….
Anh chờ bóng em nơi phía cuối con đường nắng trải
Hai mùa đông….
Anh thẫn thờ ngắm những cánh câu bay và nghe bản nhạc từ căn nàh quen thuộc
Ba mùa đông……..
Anh không còn đợi
Bốn mùa đông
Một lá thư từ cha em….
Năm mùa đông…..
Anh sững sờ,quay lại,chỉ để tìm lại bốn màu đông đã qua

…..Có một mùa đông cuối con đường
Một lần tim trái bỗng quặn đau
Anh vô tâm thế,nào đâu biết
Em muốn anh vui,cả cuộc đời

Có người con gái cuối con đường
Lặng thầm căn bệnh,lặng thầm đau
Sao em chôn giấu tình yêu thế
Anh có vui đâu nếu nàng dời….

Có một mùa đông cuối con đường
Một bản tình ca,đàn bất diệt
Một đoa hương lan đượm hương tóc
Một mảnh tình si-suốt-năm-dài…..

Con gái của mẹ, đã trưởng thành nhiều lắm rồi.
Mẹ ơi, mẹ có biết không?(Ảnh minh họa)
Gửi mẹ yêu của con!

(Vuonyeuvn.com) Một buổi chiều mùa thu mẹ ạ, con nhớ tới anh ấy, 1 chàng Công An và bất giác tự hỏi mình:

- Nếu 1 ngày mẹ biết, người con yêu là Lính...

Mẹ sẽ nghĩ sao đây?

Con tâm sự với mẹ mọi điều trong cuộc sống, những khó khăn trong cuộc sống, những lần đau bụng đến kỳ của con gái, và cả những niềm vui nhỏ bé giản đơn thôi mà con bắt gặp được trong đời. Nhưng có 1 điều bấy lâu con chưa đủ can đảm để nói thật với mẹ. Con đang yêu 1 chàng trai mang trên mình cảnh phục... Nếu mẹ biết, đứa con gái diệu của mẹ, đứa trẻ mẹ hết mực thương yêu lại phải lòng 1 chàng lính, mẹ sẽ vui hay buồn, mẹ nhỉ?

Con đã hơn 20 tuổi, bằng tuổi con, bạn bè đã rục rịch đưa bạn trai về ra mắt, nhiều đứa đã cưới và bồng con trên tay. Còn con gái mẹ, vẫn cứ kêu trời đất mỗi buổi tối thấy người ta có đôi, và cả những ngày cuối tuần, 1 mình con thui thủi. Chẳng ai đón đưa, chẳng ai hỏi han gì cả... Mẹ có buồn không? Khi sinh nhật con chỉ có vài 3 đứa bạn thân mẹ đã quen mặt, thậm chí thuộc cả đường vào nhà mấy đứa. Sinh nhật con, dù môi con cười, nhưng ánh mắt con cứ hoang hoải, chất chứa 1 nỗi cô đơn... Anh ấy không đến mẹ ạ, con gái mẹ không có hoa, cũng chẳng có quà. Hơn 20 năm, nhưng chưa có 1 sinh nhật nào có con trai lạ tặng quà con gái mẹ... Điều đó đáng vui hay buồn mẹ ơi!

Con của mẹ, cũng đâu kém cạnh ai? Cũng được học hành và được bố mẹ chăm chút tử tế từng bữa ăn, giấc ngủ. Mẹ cũng chẳng vì xót con gái mà không bắt làm gì. Mẹ vẫn dạy con những điều nhỏ nhặt và đe con rằng:

- Không được lười biếng, chẳng mấy về nhà người ta đâu cô ạ!

Ấy thế mà, con lại phải sống chung và chống chọi với nỗi cô đơn quá chừng nhiều mẹ ạ. Nếu 1 ngày, mẹ biết con gái mẹ, vì yêu 1 chàng lính công an, mà đã trưởng thành nhiều lắm, mẹ sẽ vui đúng không? Vì yêu anh ấy, con đã học được cách mạnh mẽ hơn trong cuộc sống dù tủi thân vẫn song hành bên cạnh. Vì yêu anh ấy, con không đỏng đảnh như 1 vài đứa con gái mẹ thấy ngoài đường. Vì yêu 1 người lính, nên sớm tối con chỉ có 1 mình thôi... Nhưng khi quen rồi, con lại tự lập nhiều lắm.

Con biết mà, nỗi buồn của con không qua được mắt mẹ đâu. Những lần con rấm rứt khóc vì hờn tủi trong đêm, sáng hôm sau mắt sưng húp, đỏ hoe, mẹ đều biết cả. Chắc mẹ cũng đoán ra, con buồn, nhưng mẹ không biết, con buồn vì yêu Lính?
                                 
                     
Con gái mẹ, mỗi lần đứng trước câu hỏi ngô nghê của anh ấy: (Ảnh minh họa)

- Em yêu ai nhất?

Đều ngập ngừng, vì người con nghĩ tới luôn là bố mẹ, nhưng vì muốn anh vui 1 chút, đều cười vui đáp:

- Dĩ nhiên, người ấy là anh, chàng công an...:">

Nếu một ngày, anh ấy đến hỏi rước con, mẹ có gả con đi không mẹ ơi? Vì mẹ hiểu quá rõ mà, chồng mẹ - cha con cũng là 1 người lính. Mẹ là người hiểu rõ nhất những hờn tủi không tên khi làm hậu phương cho lính? Đã 20 năm rồi, nhưng con chưa bao giờ quên những lần bố ở xa, 1 mình mẹ xoay xở từng bữa ăn, giấc ngủ cho con... Cả những đêm thâu, mẹ thức trắng mà nước mắt lặng lẽ rơi ướt đẫm gối... Nhưng mẹ vẫn kiên nhẫn đợi chờ bố con và vun vén Hạnh phúc gia đình mình. Chính điều đó, đã tiếp thêm nghị lực cho con gái mẹ yêu và ở bên lính đấy mẹ ạ!

Con là con gái của lính mà, nên con hiểu được phần nào những khó khăn, thiếu thốn tình cảm khi bố xa gia đình đi làm nhiệm vụ. Nên, con vô cùng thông cảm và hiểu cho anh ấy. Con yêu anh ấy, yêu cái cách anh ấy cũng nén nỗi nhớ thương quê nhà, làm nhiệm vụ. Côn yêu anh ấy, yêu người con trai tuy còn trẻ và còn ham chơi, nhưng bước vào môi trường kỷ luật đã tự lập và trưởng thành... Và trên hết, con yêu màu áo anh mặc, như cách con chăm chút bộ quân phục của bố...



Con biết, con hiểu rõ lắm chứ. Ngày mai của con, là vô vàn những khó khăn, thử thách. Nhưng con tin là có tình yêu của anh ấy và có tình yêu của bố mẹ, con sẽ vượt qua...

Mẹ đừng giận nếu "con rể" chưa về ra mắt. Rằm Tháng Tám rồi, ở Việt Nam là tết của trẻ con, nhưng ở nhiều nơi là tết Đoàn Tụ của các gia đình. Trung Thu này, con gái mẹ lại ở nhà giúp mẹ làm cơm thắp hương và đếm nỗi cô đơn lăn dài trên khóe mắt thôi. Nhưng con quen rồi mẹ ạ, con sẽ mạnh mẽ và sớm quen đi thôi...

Con yêu mẹ, yêu gia đình mình nhất trên đời. Và con yêu anh ấy, 1 chàng công an của xã hội, nhiều lắm!

13h40 - 27/09/2012 - chiều buồn hoang hoải...

Bài viết được trích từ -  
Tôi Yêu Công An Nhân Dân Việt Nam (Facebook)
-
Khi con người ta cô đơn,cần lắm một chút
 quan tâm, cần lắm một chút sẻ 
chia,(Ảnh minh họa)
(Vuonyeuvn.com)Tớ và cậu, hai kẻ cô đơn tình cờ gặp nhau trên mạng, tình cờ nói 
chuyện, tình cờ thân thiết, tình cờ nhớ nhung rồi lại tình cờ xa cách. 
Một mối quan hệ như thế tớ nghĩ là thú vị hơn tình yêu.


Tớ cần lắm một vài câu hỏi han tâm sự… và cần lắm một người có thể 
dành thời gian cho mình một chút mỗi ngày. Tớ biết tớ cần cậu và cậu 
cũng cần tớ… đủ để xua đi nỗi buồn cô độc.
Mình tình cờ gặp nhau trên mạng, ban đầu phớt lờ nhau vì coi nhau chỉ là người xa lạ,
và cũng từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ nói chuyện với nhau. Vậy mà về đêm, 
khi những dòng tâm sự than ngắn thở dài của tớ khiến cậu để ý, cậu đã 
bắt chuyện và hai đứa nhanh chóng quen nhau rồi thân nhau đến kinh ngạc.

Mấy ngày sau đó, như một thói quen, cứ mỗi tối online là chúng ta lại 
tìm nhau, để buôn dưa lê, để kể cho nhau nghe những chuyện xảy ra trong 
một ngày, để sẻ chia những bài nhạc hay, để khuyên nhau những điều cần 
thiết trong cuộc sống và để nhận từ nhau một lời chúc ngủ ngon thân mật.

Rồi tự lúc nào đó tớ quen với những lời chúc ngủ ngon và chúc ngày mới 
từ cậu - một người từng xa lạ, quen với những tin nhắn hỏi han liên tục 
từng giờ từng phút, quen cả với những biểu tượng cảm xúc đáng yêu đan 
xen giữa những dòng chữ không hề khô khan. Quen với những giận dỗi của 
cậu khi tớ không kịp nhắn tin trả lời hay những khi tớ bỗng nhiên im 
lặng. Quen với những lúc cậu tỏ ra ông cụ non khi tớ hỏi cậu về một vấn 
đề mà tớ không hiểu, quen cả với những cằn nhằn của cậu khi tớ thức quá 
khuya. Tiếp đó mình gọi điện nghe giọng nói của nhau mỗi ngày, dù chỉ là
một vài phút ngắn ngủi nhưng cũng thấy lòng yên bình lạ.
“Tớ nhớ cậu” – tin nhắn đó của cậu khiến tớ sửng sốt, nhưng tớ chẳng 
bận lòng, vì tớ cũng nhớ cậu mà, một người bạn tình cờ thân thiết.

“Này cậu, mình yêu nhau đi”- lần này thì cậu làm tớ hốt hoảng thật nhé,
vì hàng ngày, hai đứa thường chẳng bao giờ đề cập đến chuyện tình cảm, 
chúng ta đang tôn thờ chủ nghĩa độc thân cơ mà… vậy mà bỗng nhiên cậu lại muốn có người yêu?

Tớ lắc đầu và cười cậu là thằng hâm đấy, cậu lại ngỏ lời với một người 
mà cậu chưa bao giờ gặp mặt và cũng có thể chả bao giờ gặp nhau. Tớ bỗng
nghĩ rằng mối quan hệ mập mờ này có lẽ sẽ thú vị hơn tình yêu.

Chúng ta có thể quan tâm nhau, lo lắng cho nhau nhưng không có quyền xâm phạm quá sâu vào cuộc sống của nhau.
Chúng ta có quyền được “ghen” nhưng lại không có 
quyền giận dữ và trách móc nhau. (Ảnh minh họa)

Chúng ta có quyền lắng nghe lời khuyên của nhau nhưng lại không có quyền ép buộc người kia phải hành động.

Chúng ta có thể nhớ nhung nhau nhưng không nhất thiết phải hẹn hò.

Một điều nữa, một mối quan hệ mập mờ
không tên sẽ không có cái gọi là “chia tay”… dẫu biết có thể một lúc 
nào đó mình lại tình cờ cách xa nhau, điều này sẽ không khiến ai bị 
thương.

Cảm ơn vì cậu đã ở bên tớ những lúc tớ cần, một mối quan hệ trên mức 
tình bạn của hai kẻ chưa một lần gặp mặt. Nếu lỡ có cách xa… xin hãy nhớ
về nhau như một người bạn thân tình đáng mến.
- - -
Con hãy tiếp tục sống thật có ích..
(Vuonyeuvn.com)Một ngày, cô bé 11 tuổi hỏi bố:
"Bố sẽ tặng gì trong sinh nhật 15
tuổi của con?"
Người bố trả lời: "Ngày đó vẫn còn
xa mà con gái".

Năm 14 tuổi, cô bé bị ngất và được đưa đến bệnh viện. Bác sỹ nói với người bố rằng tim của cô bé rất yếu, rằng cô bé sẽ không thể qua khỏi. Nằm trên giường, cô bé yếu ớt hỏi:

"Bố ơi, có phải bác sỹ nói rằng con sẽ chết không?".
... Người bố quay lưng lại để giấu những ...giọt nước mắt: "Không, con sẽ sống".
"Làm sao bố biết được?" 
- cô con gái nhỏ tiếp tục thắc mắc. Cô bé đón tuổi 15 trên giường bệnh khi đang dần hồi phục sau cuộc phẫu thuật. Khi về nhà, cô tìm thấy một lá thư trên giường của mình:
"Gửi con gái yêu của bố, nếu con đang đọc bức thư này, điều đó có nghĩa là mọi chuyện đã diễn ra tốt đẹp đúng như những gì bố nói với
con. Con từng hỏi bố sẽ tặng gì cho con nhân dịp sinh nhật 15 tuổi. Khi ấy bố chưa nghĩ ra nhưng giờ bố đã biết. Món quà sinh nhật cho con là TRÁI TIM của bố. Con hãy tiếp tục sống thật có ích..đừng
buồn, vì bố vẫn mãi ở bên con" ♥
- -