Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos

Tôi nghĩ người ta đã hoàn toàn chính xác khi nói rằng thật dễ để mà làm một thiên thần khi chẳng ai động đến bạn, khi không có ai khiến bạn xù lông – tức là chọc giận hoặc gây ảnh hưởng đến bạn. Nhưng có vẻ như những người “khiến người khác phải xù lông” sẽ luôn có mặt ở quanh chúng ta.

Có một câu chuyện kể rằng, Vương công Otto von Bismarck, người từng là Thủ tướng của nước Phổ (nước Đức) vào thế kỷ thứ 19, có lần đã giận điên lên bởi lời phê bình của một vị giáo sư (hẳn là vị giáo sư này đã khiến Bismarck phải xù lông), đến mức ông quyết định thách thức vị giáo sư đó tham gia một cuộc đấu tay đôi. Nghi thức của thời này là người bị thách thức cũng sẽ là người được lựa chọn vũ khí.

Vị giáo sư đó đã lựa chọn vũ khí là… xúc xích! Ông gửi thư cho Bismarck, cùng với hai chiếc xúc xích, nói rõ rằng một trong hai chiếc là xúc xích bình thường, ăn vào vẫn an toàn. Chiếc còn lại đã được tẩm độc, sẽ gây ra một cái chết từ từ và kéo dài, hoặc ít nhất là tàn phế, bệnh tật liên miên. Vị giáo sư này nói với Bismarck rằng Thủ tướng cứ việc chọn ăn một chiếc xúc xích, còn ông sẽ ăn chiếc còn lại.

Sau khi suy nghĩ, Bismarck đưa ra lý do rằng một người đàn ông có thể chết với danh sự trên trường đấu tay đôi, chứ không bao giờ nên chết vì… ngộ độc thức ăn cả. Nên ông gửi thư trả lời: “Ngài Thủ tướng đã hủy cả hai chiếc xúc xích và mời giáo sư đến làm khách dùng bữa tối nay. Sau khi cân nhắc, Ngài Thủ tướng cảm thấy rằng mình có thể đã hơi sai lầm một chút. Ngài tin rằng khi gặp gỡ, hai bên có thể tìm được tiếng nói chung”.

Một trong những hành trình quan trọng nhất mà một người từng đi có thể là “gặp ai đó ở nửa đường”, với nghĩa bóng là tìm đến sự thỏa hiệp. Bismarck đã “gặp đối thủ của mình ở nửa đường” và chọn cách tìm ra điều hữu ích gì đó từ cuộc xung đột này.

Khi những người khác khiến chúng ta muốn xù lông, chúng ta luôn có một lựa chọn. Chúng ta có thể gặp họ trên trường đấu, nơi rõ ràng là một người sẽ thắng và người còn lại sẽ phải thua; hoặc chúng ta có thể gặp họ ở nửa đường – tức là nhận ra điểm chung, điểm hữu ích để thỏa hiệp với họ. Cho dù được trang bị chỉ bằng lời nói, chúng ta vẫn có thể tìm kiếm sự tổn thương, hoặc tìm kiếm một giải pháp.

Chính lựa chọn mà bạn đưa ra sẽ tạo nên sự khác biệt hoàn toàn.

“Em bước đôi chân trên đường lặng lẽ
Hoa mai hồng ôm mỗi gót chân qua
Em bé nhỏ giữa cuộc đời muôn ngã
Bảo vệ mình bằng đôi mắt thờ ơ”


Đóng quyển nhật ký lại, Nghi thẩn thờ nhìn khóm hoa dại ngoài hiên cửa sổ. Những ánh nắng lung linh khẻ hôn lên những phím lá, ngọt ngào bung những ánh sương mai rơi rụng.
Hai ngày, hai ngày chính cô trốn mình trong góc tối, cố gắng phân tích tình cảm của mình. Nhưng càng phân tích cô lại càng thấy rối hơn.
Phong của cô, cơn gió tình yêu đã một thời làm cô say đắm. Tình yêu vừa ngọt ngào lại cũng vừa mang nhiều nước mắt. Thi vị của tình yêu làm Nghi cảm thấy sợ, sợ những ngọt ngào rồi như gió tan ra, khuất trong hư vô mờ ảo. Cánh cửa tình yêu cô khép lại rồi, dù với Phong giờ đây cô còn yêu nhiều hay thế nào nữa cô cũng đành im lặng như một lớp bảo vệ mình. Anh…chỉ còn là dư âm mà thôi!
“Bing boong, bing boong”
Tiếng chuông cửa reo vang, làm Nghi giật mình quay lại hiện tại. Vội mở cửa, thấy Linh tóc vươn đầy những chấm nước đang chạy ùa vào nhà.
- Sao thế?
Linh vuốt bờ tóc đầy nước rồi nhún vai:
- Gặp kẻ không bình thường.
Nghi tò mò nhưng im lặng, quá rõ cái tính hay đùa của Linh. Ngồi xuống ghế, Nghi đưa mắt dò xét nhìn cô bạn.
- Sao nhìn ghê vậy nhỏ?
- Nghi ngờ!
- Nghi ngờ ư? Sao mà lắm chuyện thế, đi chơi không?
Nghi ngạc nhiên, trợn mắt:
- Trời, mới sáng chạy qua đi lại muốn đi chơi à. Tớ không đi nhé.
- Why? Thôi, hiểu rồi, chắc hôm nay có hẹn với anh nào à?
Đánh nhẹ vào vai bạn, Nghi dỗi:
- Nói gì thế, hôm nay có hứa đi dạo phố với mẹ rồi. Hẹn Linh hôm khác đi.
Ngã người ra ghế, Linh uể oải:
- Chán gớm, ê mà nhỏ nè!
- Hử?
Linh cười mỉm:
- Hôm trước đi chơi thấy hai anh chàng ấy thế nào?
Ngiêng đầu, Nghi giả vờ:
- Hôm nào?
- Hôm trước đó, hai anh chàng Phong và Vũ ấy! Thấy thế nào?
- Eo, thế nào là thế nào?
Linh lườm bạn:
- Biết người ta hỏi gì mà giả vờ à? Đánh bây giờ.
- Tha cho tớ, cậu chả bảo họ đẹp trai sao. Nhìn cũng được, nhưng cái anh chàng tên Vũ ấy…ấn tượng với tớ nhất.
Linh tò mò:
- Vì sao?
- Ừ thì trong anh ta giống một lãng tử, một phong cách ….chả biết nói sao.
- Khổ thế, sao mà luôn ấp ửng, chán thật!
Nghi phì cười, cô không phải không hiểu ý Linh nhưng lại gạt đi, cô bé này luôn tìm ra những trò khiến cô nhức đầu.
- Uống cà phê nhé, để tớ pha cho.
Nói rồi cô vội vàng xuống bếp, bỏ lại Linh một mình ngồi ở phòng khách.
Tâm trạng Nghi đang bối rối, cô không muốn để Linh biết. Với cô những chuỗi ký ức trầm lặng thì cứ để nó trôi đi. Linh vốn tò mò, và rồi ai biết cô còn làm gì khiến mình phải dỡ khóc dỡ cười.
***

- Chị, cái phong linh này bao nhiêu vậy chị?
- Ukm, 50 nghìn em.
Trả tiền xong, Nghi mỉm cười mang chiếc phong linh về. Chiếc phong linh bằng thủy tinh, hình hai con hạc, trong suốt và thanh thúy. Nghe như tiếng nhạc của một bản đàn giữa rừng thu êm vắng, như tiếng đàn gọi một giấc mơ hoang.
Đang lan man với những ảo ảnh về phong linh bỗng “choang” một cái, toàn bộ con hạc thủy tinh của cô vỡ ra cũng với sự đau nhói ở tay. Nghi vừa giật mình vừa thộn người nhìn những mảnh thủy tinh dưới đất, rồi ngơ ngác nhìn tội phạm đang ung dung đứng đằng kia. Vừa tức, vừa giận, vừa đau làm Nghi như bị choáng, cô không biết phải làm gì.
Vội vã ngồi xuống, nhặt mảnh phong linh vỡ ta, chưa động vào đã bị một bàn tay lôi xệch lại:
- Cô bị điên à?
- Đau, anh làm ơn bỏ tay tôi ra được không?
Chàng trai vội bỏ tay cô ra, nhướng mắt:
- Đúng là ngu ngốc.
- Anh…mặc kệ tôi. Anh làm vỡ đồ của tôi, anh…
Nghi chẳng biết nói sao, vì dù bắt anh ta đền cũng không tìm được phong linh cô vừa ý. Vừa tức giận vừa bối rối làm gương mặt cô hồng nhuận.
- Thôi, anh đi đi.
Chàng trai hơi ngỡ ngàng, rồi thích thú nhìn cô:
- Tôi sẽ đền!
- Không cần đâu, tôi chỉ thích cái này thôi.
- Cô đúng là ngốc!
- Nè, anh mới ngốc đó, sao cứ mắng người khác thế, anh là người có lỗi mà. Anh…tôi…
- Cô sao? – Chàng trai có vẻ hứng thú, mỉm cười.
- Tôi đúng là xui xẻo mà. Anh biến cho tôi nhờ.
- Cô bé, chúng ta quen nhau đấy, không nhận ra tôi à?
Nghi lườm anh:
- Anh quen tôi à? Nhưng tôi không quen anh!
Chàng trai bật cười:
- Đúng là không quen, nhưng tôi biết cô, Phương Nghi.
Nghi hơi nhướng mi, nhưng thờ ơ:
- Tôi cũng biết anh đấy, Khánh Vũ!
- ha ha, chịu nhận rồi nhé, không ngờ đây mới là cá tính thật của cô, không sai với tôi đoán.
- Anh đúng là tự cao quá đáng, chuyện của tôi thì liên quan gì anh.
Khánh Vũ thờ ơ, rồi kéo tay Nghi đi nhanh qua con phố đông làm cô ngạc nhiên đến trợn tròn mắt.
- Nè, anh định đưa tôi đi đâu, nè… anh bị điếc à…anh buông tôi ra…
Tiếng Nghi vang lên hòa vào tiếng xe cộ lạc hẳn. Đến một cửa hàng phong linh, Vũ mới dừng lại:
- Đấy cô vào chọn cái mình thích nhất đi, xem như tôi thường.
Nghi xoa cổ tay bị nắm, bực bội nhìn Vũ:
- Anh không hiểu lời tôi nói à, cái đó, tôi không thích.
- Cô thích cái gì?
- Tại sao phải nói cho anh biết, tôi thân với anh lắm à?
Vũ cười nhẹ, áp sát vẻ mặt phong trần vào mặt Nghi:
- Tôi chính là không muốn liên quan gì đến cô đó.
1s 2s, vẻ mặt Nghi giận đến đỏ ửng, hài lòng về phản ứng của cô, Vũ đứng sọt tay vào túi quần ung dung nhìn vào cửa hàng phong linh. Tiếng phong linh lại vang lên, nhưng sao không làm dịu lại cơn giận của Nghi, cô im lặng nhìn anh rồi bước đi. Đi được một quãng cô dừng lại nói:
- Tôi cũng không hề muốn liên quan đến anh, anh có thể đem tất cả mọi người ra để đùa nhưng tôi lại không hề thấy điều đó là của một người bình thường. Tôi và anh tốt nhất nên lánh xa nhau thì hơn. Chào anh!
Nắng tỏa xuống, bóng cô in dài một quãng. Vũ cũng ngẫng ngơ, chìm vào cảm giác xa lạ.

Hết Chương 2

-
Ly cà phê đen trước mặt, lóng lánh trong từng giọt đen huyền mờ ảo. Đêm, lại mờ dần trong không khí lành lạnh, nhiệt độ xuống thấp, không gian như phủ một tầng hơi ẩm. Ngồi trong nhà, chẳng có gió, chỉ nghe tích tắc tiếng đồng hồ gõ nhịp, tiếng lóc cốc từ bàn phím vi tính.

Mở facebook, có tìm trong những chấm xanh một cái tên quen thuộc nhưng cứ thế tìm và tìm, ảo ảnh như chính lòng mình không muốn chạm vào. Đèn neon sáng rực, cô lại không biết làm gì, thơ thẩn nhìn vào khoảng không vô định, đêm đen và cũng chính lúc này cô thấy mình quá cô đơn.
Lâu lắm rồi cô không uống cà phê, vì sao ư? Chính cô cũng không hiểu mình quên cảm giác đăng đắng ở bờ môi khi nào. Có khi là nén cảm giác ấy vào trong, để cho những nốt trầm bỗng lắng sâu vào lòng ký ức, chôn sâu vào đáy vực bí hiểm và phong phú của mình. Nhẹ thở dài, nhắm nháp nhẹ một chút cà phê, mùi thơm bốc lên mũi, vị đắng thắm vào môi làm cô nao nao.
Cô nhớ đến mùa đông rét bên khung cửa nhỏ, chiếc áo bông và cả những con hạc bằng giấy. Đó là ký ức êm đềm và nhỏ bé trong cô. Ngày xưa ai đó bảo cô là cô bé con thích khóc và hay dỗi, và mỗi lần như thế cô lại có thêm một con hạc giấy nhỏ xinh xinh. Và bây giờ cô là một chiếc lá cuối thu âm thầm và lặng lẽ, sẵn sàng đón mùa đông đến, hứng chịu những cơn gió bất lạnh người.
Không, cô yếu đuối quá, mong manh quá và dường như người ta chẳng để ý đến hiện diện của cô trong cuộc sống này. Cuộc sống vô cảm và lạnh lùng đến thế, nhưng biết đâu ấy chỉ là hiện tại….





Tin nhắn đến!
“Đi chơi không bạn?”
Cô cầm điện thoại, đầu óc mơ màng, đi chơi ư, cô ngồi dậy cố xem lại thời gian biểu trong đầu. Hôm nay chủ nhật, hình như không có gì làm.
“Đi, đến chỗ tớ nhé!”
“Ok”
Cô diện cho mình chiếc váy màu xanh biển, tóc buộc cao, dáng cô dong dỏng, có chút gì mảnh mai và yếu đuối. Xách túi xách lên, vội rời khỏi nhà.
- Ê, hôm nay có gì đặc biệt không?
Cô tò mò nhìn cô bạn.
- Bí mật, hôm nay cậu xinh lắm.
Cô bạn nhìn cô ý nhị, khoảng trời lấp lửng những vạt nắng mỏng, không gian mờ mờ của làn sương sớm. Cô và cô bạn như tản bộ giữa một mê cung thần bí.
Cô bạn dẫn cô vòng quanh một con phố rồi ghé vào một quán cà phê nhỏ.
- Helo, xin lỗi vì đến muộn.
Cô bạn dẫn cô vào một cái bàn trong góc khuất của quán, ở đây có hai người con trai và hai cô gái. Cô bạn giới thiệu một cách vui vẻ:
- Nào ngồi đi Nghi, mình giới thiệu nhé. Đây là Phong, Vân, Thu và Vũ. Giới thiệu với các bạn, đây là Nghi bạn thân của Linh.
Cô chợt giật mình khi nghe tên Phong, ngỡ ngàng thoáng qua trong đôi mắt cô. Người đối diện cô, chằng trai có đôi mắt lãng tử cũng hơi bối rối.
Cô mỉm cười với những người xung quanh, với cả anh…
Cô gái tên Vân có vẻ đẹp thuần khiết, đôi mắt trong, có nét bướng bĩnh và tinh nghịch, giấu trong đôi môi xinh là chiếc răng khểnh duyên.
Còn Thu lại có vẻ trầm ổn, lặng lẽ. Đôi mắt mơ màng, dáng người vừa, mang trên môi nụ cười nhẹ.
Còn chàng trai Vũ, cách ăn mặc phong cách, có vẻ bụi, mái tóc rối che đi một phần đôi mắt phong trần, anh có gì đó cuốn hút ở cái vẻ thờ ơ, lạnh nhạt. Từ lúc cô vào anh cũng không nhìn cô một lần.
Còn lại là Phong…anh vẫn như xưa, dịu dàng và nồng ấm….
- Nghi uống gì_ Linh lên tiếng.
Giật mình vì tiếng nói, cô cười nhẹ:
- Cho mình một li cà phê đen.
Ánh mắt Phong chợt lóe lên, có lẽ cô biết nhưng không biểu hiện gì. Màu trời trong xanh, ánh nắng bắt đầu lang rộng. Tiếng chuyện trò của ba cô gái rôm rả. Cô đứng dậy:
- Xin lỗi, Nghi ra ngoài một chút.
Cô đi nhanh ra ngoài, thoát khỏi không khí làm cô muốn ngộp tim, ly cà phê đen ấy nói bao điều. Cô ghét bản thân mình quá, ghét những điều con tim không giải thích được.
Cô muốn xà vào lòng anh như ngày xưa, ngắm nhìn những cơn mưa mùa đông đi qua, man mát cơn gió lạnh. Tiếng phong linh reo lên, như tiếng lòng cô thổn thức.
- Có gì không ổn à?
Giọng nói trầm ấm vang lên bên tai, nếu ngày xưa cô đã thật hạnh phúc mà đón nhận sự quan tâm đó. Nhưng giờ thì…chợt cô thấy tim mình nghẹn lại. Cô xoay người cố giữ lại nét mặt tươi vui.
- Trong ấy không thoáng lắm,…à…em ra đây hóng gió một chút.
Tiếng chuông gió lại ngân lên trong vắt, gió ùa vào làn tóc cô. Đan tay vào nhau, cả hai im lặng. Lúc này cô biết Phong đang nhìn mình, cô cố che giấu đi cảm xúc trong lòng. Nhìn cảnh bầu trời đang hé dần những tia nắng ảm đạm.
- Em vẫn khỏe chứ?
- Vâng, em tốt!
Cô cười, nhìn anh.
- Em vào trước đây, chào anh.

Hết Chương 1

-
Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó…
Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình “làm sao mà chọi với người ta”!… Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng “mình có thể”.

Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó… Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó.

Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học “nhân-lễ-nghĩa” của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không “cảnh giác” thừa.

Gói “bí kíp” mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000 đồng bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000 đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc.

Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!). Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy.

Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”.

Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh… Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm… Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: “Thầy ơi… Sao không đợi con về?”.

Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về…
- -
Một người ăn xin đã đến cửa nhà tôi, cầu xin mẹ. Toàn bộ cánh tay phải của bị cắt đứt, tay áo để trống lòng thòng, nhìn ông ta rất khó chấp nhận.

Tôi nghĩ rằng mẹ sẽ hào phóng cho người ăn xin, nhưng mẹ tôi chỉ vào đống gạch ở trước cửa gần chỗ người ăn xin và nói: "Ông giúp tôi chuyển đống gạch này về phía sau nhà đi"

Người ăn xin tức giận nói: "Tôi chỉ có một bàn tay, bà nhẫn tâm bắt tôi chuyển gạch, bà đã không muốn cho tôi thì thôi, sao bà lại đánh đố tôi?"

Mẹ tôi không tức giận, mà cầm viên gạch chuyển đi. Bà cố tình chuyển gạch chỉ bằng một tay, chuyển xong bà nói: "Ông thấy đấy, tôi có thể làm việc bằng một bàn tay, tại sao ông không thể làm điều đó?"

Người ăn xin đứng lặng im, ông nhìn mẹ với ánh mắt lạ lùng, và cuối cùng ông cúi xuống, dùng một bàn tay để nâng một viên gạch, một tay ông có thể di chuyển hai viên.

Ông đã chuyển toàn bộ đống gạch sau hai giờ, và khi chuyển gạch, ông thấy mệt mỏi khó thở, mặt ông bám rất nhiều bụi, vệt mồ hôi lấm tấm trên trán.

Mẹ tôi cho người ăn xin một chiếc khăn màu trắng. Ông ta cẩn thận lau mặt và cổ một lần nữa, chiếc khăn màu trắng biến thành màu đen.

Mẹ tôi cho người ăn xin 20 nhân dân tệ. Người ăn xin cầm lấy tiền, cảm động nói: "Cảm ơn bà"

Mẹ tôi nói: "Ông không phải cảm ơn tôi, nó là tiền công của ông kiếm được bằng chính sức mình

Người ăn xin nói: "Tôi sẽ không quên bà." Ông cúi người trước mẹ tôi và đi.

Nhiều ngày sau, có một người ăn xin đến trước cửa nhà tôi, hỏi xin mẹ. Mẹ tôi bảo ông chuyển gạch từ sau nhà ra trước nhà, và vẫn cho ông ta 20 đô la.

Tôi không hiểu, hỏi mẹ: "Vừa qua mẹ đã bảo người ăn xin chuyển gạch từ phía trước của căn nhà phía sau nhà, bây giờ lại bảo người ăn xin chuyển gạch từ phía sau ngôi nhà và trước nhà. Cuối cùng mẹ muốn để gạch ở phía trước nhà hay phía sau nhà?"

Mẹ tôi nói: "Đống gạch này ở trước nhà hay sau nhà đều như nhau cả."

Tôi nói: "Giờ thì không cần chuyển gạch nữa".

Mẹ cốc nhẹ vào đầu tôi và nói: "Đối với người ăn mày mà nói, việc chuyển gạch được và không thể chuyển được rất khác nhau con ạ".

Sau đó, một vài người ăn xin đã đến, đống gạch nhà tôi chuyển đi chuyển lại đến mấy lần.

Mấy năm sau, có một người đàn ông rất đàng hoàng đến nhà tôi. Ông bệ vệ và phong độ, trông giống như ông chủ lớn thường xuất hiện trên truyền hình. Khiếm khuyết duy nhất là ông chỉ có một tay trái, bên phải là ống tay áo thả trống, như chiếc cánh đung đưa.

Ông ta nắm bàn tay của mẹ tôi, cúi thấp người và nói: "Nếu không có bà, tôi là một kẻ ăn xin, bởi vì sau khi bà bảo tôi chuyển gạch, bây giờ tôi đã trở thành chủ tịch của một công ty."

Mẹ tôi nói: "Điều này chỉ liên can đến ông thôi!"

Ông chủ tịch yêu cầu mẹ và gia đinh tôi chuyển về sống trong thành phố, để làm người dân thành phố, sống một cuộc sống tốt đẹp.

Mẹ tôi nói: "Chúng tôi không thể chấp nhận chăm sóc của ông."

"Tại sao?"

"Vì gia đình chúng tôi mọi người đều có hai bàn tay."

Chủ tịch kiên trì nói: "Tôi đã mua một căn nhà cho gia đình bà rồi."

Mẹ mỉm cười và nói: "Ông nên mang căn nhà làm từ thiện cho những người chỉ có một bàn tay và không có nhà ở thì hơn!"
- -

Tôi biết một cô gái, có một nỗi cô đơn thường trực trưng bày bên ngoài ánh mắt cười. Cô ấy là nhân viên ở một cửa hàng sách cũ, gần nhà tôi.
... Cho tôi hay, tôi sẽ cùng em, ôm cô đơn vào lòng, ủ ấm!

1. Ba tháng trước…

Tôi ngồi bên cạnh lặng nghe Du đàn, những phím dương cầm nhảy múa hân hoan, những ngón tay lướt nhẹ, đôi môi em khẽ mím. Bất chợt, một tiếng đàn vang lên chói tai, lạc lõng giữa một bản tình ca sâu lắng.

- Rồi chúng ta sẽ thế nào?

Tôi ngờ ngợ, đôi mắt Du loang loáng nước.

- Em sai nhiều rồi, đúng không?

Du quay sang nhìn khuôn mặt tôi, khi ánh mắt giao nhau tôi mơ hồ nhận ra một biển hồ mênh mông buồn tủi, những giọt nước tròn đầy chực vỡ òa. Trong mối quan hệ giữa chúng tôi, ai là người có lỗi?

Mọi người thường trách cứ người thứ ba đến sau trong một cuộc tình chen chân giữa ba người. Nhưng Du của tôi không đáng trách. Em đáng thương nhiều hơn đáng trách. Cũng từ lúc xác định tình cảm với em, tôi dành nhiều giờ bên một góc lặng, chậm rãi dõi theo từng giọt café đen đặc nhỏ xuống, giống như những lát cắt của cảm xúc nổi trôi khó định hình. Người thứ ba chỉ là người đến sau không có nghĩa là người gây ra tội lỗi. Tôi yêu Du. Chúng tôi nhận ra điều đó trong mắt nhau, trong những lần chạm tay, trong những nụ cười ấm áp.

- Trời tối nhanh quá!

Du bỏ quên những nỗi buồn, lén trút một nét thở dài, ưu tư nhìn ra khung cửa sổ. Em khẽ đứng dậy, nhón người cầm áo khoác choàng qua vai tôi, nụ cười trên môi cong lên thành nét cười vui vẻ.

- Mình đi ăn chút gì anh nhé!

Chúng tôi dắt tay đi cạnh nhau, bước song hành cùng nhau, đan khít mười đầu ngón tay vào nhau. Cứ thế bước đi, cảm giác bình tâm và an yên biết mấy. Tôi mất một chút thời gian khẽ hắng lòng, kéo đầu Du tựa vào vòm ngực của mình.

- Du, anh yêu em, biết không?

Du không trả lời, cũng không gật đầu hay lắc đầu, em khẽ động đậy những ngón tay đan cài trong tay tôi, siết nhẹ. Những khoảng không gian bên em bình yên dịu vợi, lắng đọng yêu thương như một vùng mơ huyền ảo, khiến tôi dẫu biết rằng mình đang lầm đường lạc lối cũng không thể vẫy vùng ra khỏi đó. Là do tôi không muốn thoát ra, không muốn vụt mất tình yêu với Du.

- Nhưng bàn tay này, làm sao khít vừa đây?

Du nắm tay tôi đưa lên cao, ngón tay áp út của tôi lồng một chiếc nhẫn bạc, lạnh lẽo vô hồn, ám mờ như khoảng không trống rỗng trong tim tôi. Lúc này, nhìn vào khuôn mặt Du, nó trở nên nhức nhối, buốt lạnh.

… Yêu thương trao đi rồi, có rút lại được không?

2. Sáu tháng trước…

Tôi biết một cô gái, có một nỗi cô đơn thường trực trưng bày bên ngoài ánh mắt cười. Cô ấy là nhân viên ở một cửa hàng sách cũ, gần nhà tôi. Khu phố chúng tôi ở là một khu phố nhỏ, không tấp nập người qua lại, cũng bị phủ màu thời gian bạc xỉn, không gian đôi lúc ẩm sực mùi mưa và sương lành của những đêm Đông buốt giá. Sở dĩ tôi biết cô ấy bởi tôi thường xuống hiệu sách cũ để lục tìm những tập truyện dài ngắn khác nhau vương vãi ở một xó xỉnh riêng biệt cho đám em họ. Mỗi cuối tuần tôi lại ghé hiệu sách một lần, ngồi nhặt nhạnh số tập truyện may mắn còn sót lại, đồng thời đưa mắt dõi theo khuôn mặt xa xăm của cô ấy. Phải, tôi có biết cô ấy, nhưng chưa một lần làm quen.

- Em giấu nỗi buồn đi đâu thế?

Tôi nói vu vơ, chìa những quyển sách cũ lên trước mặt bàn tính tiền.

- Nỗi cô đơn đậm đặc… - Tôi tiếp lời.

Em nhoẻn cười, nhanh tay thanh toán tiền cho tôi. Trời chưa tắt hẳn nắng, những tia vương vất hiếm hoi của một buổi chiều Đông len khẽ qua ô cửa sổ, soi lên ánh hồng phớt trên đôi gò má xuân trẻ.

- Anh ở gần đây, là khách quen chỗ em. Gọi em là gì cho tiện xưng hô?

- Em tên Du.

Em lại nhoẻn cười, nụ cười từ ánh mắt nhiều suy tư. Những câu hỏi của tôi bỏ lửng, cảm giác thừa thãi và vô duyên, cũng hơi nhạt nhẽo cho một lần làm quen thất bại. Nhưng khi tôi toan bước về, em cất tiếng gọi.
- Em giấu nỗi buồn cùng một chỗ với anh. Chắc là anh biết!

Lúc tôi quay lại nhìn, em lại mỉm cười, khuôn mặt tươi tắn như những bông hoa bách hợp trắng ngần, e ấp trời chiều chờ khi đêm xuống được nở bung khoe hương sắc. Lần đó là lần đầu tiên tôi nói chuyện trực tiếp với Du, và cũng gặp lại em đôi ba lần sau nữa.

Một thời gian khá dài bận rộn, tôi chuẩn bị cho việc đi du học theo lời khuyên từ bố mẹ. Thật ra là một đứa trai đủ lớn, cũng đủ trưởng thành, tôi biết mình cần gì và muốn gì. Nhưng có những mông lung mơ hồ không xác định được, cũng có những khoảng cô đơn chồng chất nỗi buồn khiến tôi nương lòng theo một chuyến đi xa. Trước khi đi, bố mẹ tôi muốn tôi đính ước với một cô gái. Cô ấy tên Ân, bạn thanh mai trúc mã gần nhà, luôn sẵn lòng chờ đợi tình cảm từ phía tôi.

Bữa cơm họp mặt hai gia đình diễn ra chóng vánh, cũng lại giản đơn chỉ với hai bên bố mẹ và hai đứa chúng tôi. Lúc lồng chiếc nhẫn bạc vào ngón tay Ân, tôi thấy tim mình run khẽ, liên tưởng đến dáng hình Du và nét cười trên khuôn mặt em đầy ám ảnh. Tôi nhớ một người dưng, thương một người xa lạ và chờ mong một mối tình viển vông.

3. Hiện tại…

Du ngồi bên cạnh tôi, tay vo viên những sợi giấy mảnh được em xé ra từ khăn ăn, sau khi xé mảnh tới độ không thể tiếp tục được nữa, em ngước mắt lên bàn nhìn, tôi đẩy sang bên em một tập giấy ăn khác, em lại tiếp tục.

- Ba ngày nữa anh đi!

- …

- Sao em không hỏi anh?

Du vẫn im lặng.

- Thời này là thời nào rồi mà còn trò đính ước như thế. Sao em không hỏi anh? Cũng không đòi hỏi gì?

- …

Đáp lại lời run run của tôi chỉ là im lặng, có chăng là một ánh mắt man mác buồn, mấp mé nước chợt tràn qua khóe mi. Du vẫn tiếp tục trò nghịch của mình với những tờ giấy ăn, bỏ mặc tôi cô đơn chờ đợi, khép hàng mi dài kiên nhẫn chờ đợi em. Có đôi lần tôi chỉ còn cách bất lực ôm em vào lòng, trút một tiếng thở dài rơi trên mái tóc em. Rồi sau đó, chúng tôi vẫn tiếp tục chuỗi ngày nhập nhằng tình cảm. Một con đường với ba lối rẽ, ba người đứng ở ba đầu khác nhau, nhìn về phía nhau dịu vợi, với yêu thương khóc lóc thảm thương.

- Muộn rồi, mình về thôi anh!

Ngày tàn, Du ngẩng mặt lên, khuôn mặt vẽ một nụ cười tươi tắn, đôi tay nhỏ nhắn xoa lên má tôi, lại khẽ khàng đan vào tay tôi, chạm vào ngón tay đeo nhẫn, lạnh ngắt.

Ngày tôi đi Du nói bận không ra tiễn. Tôi chôn chân đứng chờ ở sân bay. Ân đứng đối diện tôi, môi mím chặt, nước mắt trôi đều trên gò má, bàn tay xanh xao nắm lấy tay tôi hờ hững.

- Duy chờ ai?

- …

Tôi đang chờ ai? Chờ nỗi cô đơn òa vỡ trên đường bay. Chờ một người đến níu tay tôi đừng đi. Chờ một tình yêu đúng nghĩa khiến trái tim đập bỏng rát trong lồng ngực. Tôi chờ nỗi buồn của em lan ra thành dòng, bật thành tiếng khóc, nắm chặt tay tôi để tôi có một lý do ở lại.

Tiếng loa báo vang lên, tôi vẫn lì lợm chôn chân phía ngoài, dõi mắt về hướng xa. Ân nhìn tôi không khỏi ngạc nhiên, yếu đuối vỡ òa trên phiến môi mềm, nức nở.

- Duy đừng tự làm khổ mình. Nếu mong chờ người ta đến vậy, chi bằng chủ động gần bên cạnh. Duy đi để tự làm khổ bản thân, làm khổ Ân, làm khổ cô ấy ư?

Tim tôi hẫng một nhịp, toan đưa tay lên lau nước mắt cho Ân, bỗng thấy bóng hình Du phía trước, đang mỉm cười với tôi, đang mong chờ tôi, đang thầm lặng dõi theo tôi. Tôi chớp mắt, vẫn là Ân chứ không có Du tồn tại. Không còn đủ kiên nhẫn, tôi hôn lên trán Ân, tháo nhẫn trên ngón tay áp út, đặt vào lòng bàn tay cô ấy.

- Cho Duy xin lỗi. Duy không xứng với Ân. Và Duy… còn cô ấy!

Tôi hủy chuyến bay, hủy đính ước với cô bạn thanh mai trúc mã, tôi tìm về nương náu tâm hồn nhiều vết xước ở một hiệu sách cũ quen thuộc. Trời tối mờ, bóng đèn vàng hắt sáng, khuôn mặt Du thẫn thờ lật giở từng trang sách, em ra sức chăm chú nhìn, nhưng nước mắt lại lơ đễnh rơi, rớt xuống bàn gỗ màu nâu bóng, lấp lánh sáng.

- Em lại giấu cô đơn ở đâu?

Tôi tiến lại gần, cầm một quyển sách em đang bấu chặt những ngón tay mềm nhỏ nhắn.

- Sao anh…?

- Nhìn em cô đơn đến thế, anh không chịu được. Nhìn em buồn bã như thế, anh không chịu được. Du, nói đi em, em giấu chúng ở đâu?

Đã bao giờ bạn đắng lòng khi nhìn thấy người mình yêu thương rơi nước mắt? Họ khóc trong thầm lặng, con tim bạn thét gào. Đã bao giờ bạn thấy mình bất lực và vô dụng tới mức không thể ngày ngày ở bên cạnh chở che, bao bọc người mình yêu thương? Họ đơn côi đến mức cô đặc nỗi buồn, cô đặc những giọt nước mắt, khéo léo gói ghém thành những tiếng thở dài hay những nụ cười vô nghĩa.

Lúc chào tạm biệt Ân, chào tạm biệt nước Pháp xinh đẹp, tôi chạy về nhà với hình bóng của Du, từ những nụ cười ngày đầu tiên, từ những ngại ngùng bẽn lẽn em trao, những lời nói cố sức tròn vẹn để không chạm vào mối quan hệ nhạy cảm giữa ba người… Cuối cùng, tôi thiết nghĩ, mình chỉ có thể làm được điều gì đó khi đủ can đảm buông bỏ đi một điều gì đó. Người ta không thể mãi hờ hững đi qua nhau, càng không thể vờ như vô tình lướt nhanh trong cuộc sống của nhau. Tôi và Du, và Ân, là những câu chuyện với nhiều nút thắt mở. Nhưng tôi biết, chắc chắn một điều, trong tình yêu vốn không có sự lựa chọn, chỉ là cảm giác yêu và không yêu. Vốn dĩ tình yêu đã là một nút mở diệu kỳ, còn không yêu, lại là một nút mở khác, giải phóng một thứ tình cảm chân phương khác.

Tôi tiến lại gần ôm Du vào lòng, cảm giác thân thuộc như ôm chính những nhịp đập trong lồng ngực, lại thân thương dịu dàng quá đỗi. Có thể ngày mai cuộc sống của chúng tôi sẽ rất khác, nhưng hôm nay, đơn giản một điều, tôi yêu Du, và tôi cần em bên cạnh, cũng thấy mình cần để ở bên cạnh em.

- Đừng giấu cô đơn nữa, anh đây rồi!


-
VTT - Cậu à tớ ngốc lắm phải không cậu. Lúc tình yêu của cậu dành cho tớ thì tớ lại chẳng giữ lấy mà cố tình đẩy đi thật xa. Đến lúc đẩy đi được rồi thì lại muốn nắm giữ lấy nó cái thứ gọi là tình yêu đó nhưng mà nó đã bay đi rồi bay đi theo mội người con gái khác mà người đó không phải là tớ.
***
Tớ thật sự đã quá hối hận. Tình yêu dành cho tớ mà không giữ lấy, cứ cố gắng theo đuổi một tình yêu khác - một tình yêu mà tớ đã biết được kết quả từ trước rằng tớ không bao giờ có thể cầm trong tay.
Tớ thật sự là ngốc lắm phải không cậu, hạnh phúc của tớ đến gõ cửa thì tớ lại không mở cửa cho nó vào mà cứ chờ hạnh phúc gọi là ảo kia đến thì mới chịu mở cửa.
Nhưng cậu có biết không, hình như tớ thích cậu từ lâu rồi nhưng tớ lại không hề nhận ra. Mà đến lúc tớ nhận ra điều đó thì đã quá muộn rồi phải không?

Cậu có biết tại sao tớ lại nói hình như tớ thích cậu từ lâu rồi không? Đó là bởi vì mỗi khi tớ nhìn thấy cậu nói chuyện cùng một bạn khác, gần gũi với bạn ấy, giúp đỡ bạn ấy việc này việc nọ là tớ rất khó chịu rất bực tớ và cảm giác tủi thân có len lỏi lên một chút xíu.
Khi mà những cảm giác ấy xuất hiện tớ nhận ra rất rõ nhưng tớ chỉ lấy lí do "người đó thích tớ thì chỉ có thể giúp đỡ tớ nói chuyện với tớ, không được thân thiết với những cô gái khác ngoài tớ ra..."
Có phải cậu thấy lí do đó rất buồn cười và rất ích kỉ phải không? Chắc vậy rồi. Tớ cũng thấy là vậy đó, tớ thật là một con người ngu ngốc ích kỉ.
Nhưng chắc cậu cũng biết trong tình yêu ai cũng phải ngu ngốc một lần và ích kỉ nhiều lần phải không. Có ngu ngốc thì cũng làm mất chính tình yêu của tớ, có ích kỉ thì mới giữ lại được tình yêu của riêng tớ phải không?
Nhưng tớ thì ngu ngốc thì có thừa mà ích kỉ cũng có nhưng lại không biết sử dụng như thế nào để nắm giữ lấy hạnh phúc ấy. Để rồi hạnh phúc đó đã đi theo một cô gái khác... chắc có lẽ cô gái đó tốt hơn tớ và cũng xứng đáng nhận tình yêu đó hơn tớ phải không?
Cậu biết lúc cậu nói với tớ rằng cậu đã tìm được người con gái khác cậu thích và người đó người đó cũng thích cậu, trái tim tớ hơi nhói lên. Tớ biết trái tim tớ đau nhưng tớ không nghĩ lí do là do cậu.
Những ngày tiếp theo cậu đối xử với tớ hoàn toàn khác. Sáng không hay đến nhà tớ đi học cùng tớ và trưa cũng vậy không đi về cùng tớ nữa. Việc này tớ đã từng nghĩ rằng cậu là đồ thừa thời gian mới đưa đón tớ đi như thế mà tới giờ đi học thiếu vắng bóng cậu trên đường sao tớ lại cảm thấy trống trải và cô đơn thế...
Tối cũng không còn những tin nhắn chúc ngủ ngon làm tớ cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó. Phải chăng những tin nhắn đó của cậu đã là một thứ quan trọng trong cuộc sống của tớ vậy mà ngày xưa tớ không biết trân trọng những tin nhắn ấy. Còn cảm thấy những tin nhắn này thật phiền phức chẳng có tác dụng gì cả, tớ còn cho cậu là người thừa tiền thừa thời gian để mà ngồi mà nhắn những tin này.
Tại sao những gì cậu làm cho tớ mà ngày xưa tớ hay cho là phiền phức nhất ở trong cuộc sống của tớ mà giờ đây nó lại cần thiết đối với tớ đến vậy?
Bây giờ tớ biết phải đi đâu để tìm lại những việc mà cậu hay làm cho tớ. Làm gì để tình yêu của cậu về lại với tớ đây. Tớ rất muốn rất muốn quay lại thời gian trước kia để nắm giữ lấy tình yêu của cậu và hạnh phúc của tớ nhưng không thể không làm được rồi.
Vì thời gian cứ mãi trôi đi không bao giờ quay ngược trở lại như tớ mong muốn. Tớ đã mãi mãi mất đi hạnh phúc của tớ rồi.
Nguồn: Truyenngan.com.vn
-
(Viết Thư Tình) - Để anh đưa em về hôm nay, chỉ lần này thôi, lần cuối.

- Lần cuối thật hả anh?

- Ừ, lần cuối thật!

Bước vội lên xe anh, như để tránh đi những hạt mưa nặng trĩu đang bắt đầu rơi xuống. Vẫn đi trên con đường quen thuộc, vẫn chiếc xe máy chứng kiến tình yêu của cô và anh trong hai năm, vẫn là anh ấm áp quen thuộc luôn che chở và chăm sóc cô. Vậy mà giờ đây, có một khoảng cách vô hình giữa cô và anh. Chẳng thể ngồi sát lại nép vào lưng anh để tránh những hạt mưa đang tạt mạnh vào đôi má.

Rát rát.

Đôi mắt cô ướt nhèm.

Ướt vì nước mưa và mặn vì nước mắt…

- Mưa quá em ơi, bọn mình mặc áo mưa nhé.

- Không cần đâu anh, sắp về đến nhà rồi, em chịu được.

- Ngồi sát lại anh đi cho đỡ lạnh.

- Không sao đâu anh, em không lạnh, em bình thường.

- Thế bọn mình trú mưa em nhé, anh lạnh.

- Ừ, thế cũng được anh ạ.

Táp vội xe vào lề đường, anh nắm tay cô chạy về phía mái hiên. Vội vàng trú, vội vàng tránh mưa… Chẳng hiểu vì lạnh hay vì thói quen, anh và cô vẫn đứng sát cạnh nhau như ngày trước, anh vòng tay ôm cô sau lưng, đứng lên phía trước để che chắn những hạt mưa sẽ làm nhòe thêm đôi mi đang ngấn lệ.

Đã lâu rồi anh và cô không trú mưa như thế này. Cô vẫn thích những cơn mưa rào mát lạnh mùa hạ, mặc áo mưa đôi ôm nhau đi trên phố luôn khiến cho đôi tình nhân trẻ cảm thấy ấm áp, hạnh phúc hơn rất nhiều. Nhưng cảm giác tê buốt của cơn mưa hôm nay khiến cô ghét mưa kinh khủng.

Anh và cô hai con người xa lạ, vô tình biết nhau và cũng vô tình yêu nhau. Chẳng cần một lý do, chẳng cần xác định. Họ yêu nhau, tình yêu của thời sinh viên giản dị những cũng rất nồng nàn. Anh yêu cái nét trẻ con ở trong cô. Anh tìm đến cô như một điểm tựa tinh thần cho những lúc buồn chán, những lần vấp ngã và mất phương hướng. Nhìn cái cách cô cười đủ khiến anh quên đi mọi muộn phiền. Ở bên cô lúc nào anh cũng thấy tràn đầy sức sống. Còn đối với cô, ở bên anh là lúc cô cảm thấy tự tin và an toàn nhất. Cô có thể ngồi hàng giờ bên anh, nói hàng trăm thứ chuyện trên đời, anh vẫn chăm chú nghe, vẫn phá lên cười dù câu chuyện đó có ngốc xít đến đâu. Chuyện tình yêu ấy sẽ mãi đẹp nếu như hai người không phải ra trường, đi làm và đối diện với hàng ngàn rắc rối.

Anh lao vào công việc với niềm đam mê và lý do cơm áo gạo tiền. Quên dần đi những buổi hẹn hò của hai đứa, những ngày kỉ niệm đặc biệt, những tin nhắn yêu thương và cả những nụ hôn nồng nàn. Điều gì bây giờ đối với anh cũng vội, yêu vội và hôn cũng vội. Những dự định cho tương lai, những món quà bất ngờ thú vị, tất cả được xếp lại phía sau hai chữ công việc, trong đó có cả cô. Cô hết giận dỗi lại đến cãi vã, lần nào cũng thế thôi, chỉ một mình cô buồn, một mình cô tự lau đi những giọt nước mắt tủi hờn, tự an ủi mình “Anh ấy đang làm vì công việc, anh ấy vẫn yêu, yêu rất nhiều”.

Khi gia đình cô gặp biến cố, cô lao đao chống chọi một mình, cô tìm đến anh, nguồn động viên an ủi cuối cùng, cô muốn bám vào anh, dựa vào đôi vai của anh để than thở, để lấy thêm mạnh mẽ tự tin bước tiếp…Nhưng anh cũng đang vất vả lắm, bận bịu và cũng gặp nhiều rắc rối, không giúp được gì cho cô.

Nuốt nước mắt ngược vào trong, cô tập cho mình thói quen sống không có anh, không cần anh và không dựa vào anh. Cô bắt đầu ít cười hơn, con người vô tư của cô biến mất. Cô bắt đầu muốn buông tay….

Những tin nhắn của cô gái lạ xuất hiện trong máy anh, nó ngọt ngào và tình cảm chẳng khác gì của cô. Cô sững người. Anh chỉ cười ôm cô vào lòng, an ủi rằng đó là của đồng nghiệp, công việc thôi chứ anh chẳng có gì. Cô tin anh.

Một hôm, cô gặp anh đang đèo một cô gái khác trên đường cười nói rôm rả như chưa từng có sự xuất hiện của cô.
Cô buông tay.
Anh níu.
Anh bảo đấy là vì công việc.
Cô đau.
Cô không muốn thể hiện với anh mình đang ghen tuông.
Cô chai lì.
Cô mặc kệ.
Cô mỉm cười lạnh lùng với anh 
và nói em tin. Một nụ cười lạnh ngắt. Nhưng không vì thế anh thay đổi, công việc chiếm lấy anh, vì công việc nên anh để cô một mình. Chỉ là những câu yêu thương ngắn ngủn. Cô cho rằng tại mình quen được anh chiều, tại mình quen được vỗ về nên bây giờ đâm ra nhõng nhẽo. Cô bắt mình phải làm việc, làm để quên đi mình đang có một người yêu.

Cô cũng có những lời hẹn hò tán tỉnh nhưng chẳng bao giờ cô mảy may rung động. Nhưng hôm nay cô buồn vì một lần nữa cô nhìn thấy anh cùng người khác. Cô đồng ý hẹn hò, cô uống say và trở nên lố bịch. Cô biến mình trở thành một con ngốc trước mặt người kia, nhưng không phải đáp lại cô là cái nhìn miệt thị, chỉ là một con mắt thương hại. “Họ” ôm cô vào lòng và bảo cô quên anh đi, anh không xứng đáng để cô phải buồn.

Cô oà khóc. Cô không biết rằng đằng sau lưng cô là anh. Anh sững sờ nhìn về phía cô. Mặt anh thể hiện rõ sự giận dữ, anh kéo cô ra khỏi vòng tay của “họ’, anh hét vào mặt cô với hàng trăm câu hỏi tại sao, đổ lên đầu cô tất cả sự giận dữ. Cô ngước lên nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ, cô mỉm cười nửa miệng. Cô chẳng thể im lặng được nữa. Cô cũng hét lên:

-Tôi cũng chỉ vì công việc thôi, anh có hơn gì tôi đâu. Anh hơn tôi vì cái gì chứ? Anh làm được, sao tôi lại không?

Anh tát cô. Chính bàn tay của anh run lên sau khi tát cô, anh ôm ghì cô vào lòng, nước mắt của anh cũng chảy ra: “Anh chưa bao giờ phản bội em, em phải tin anh làm tất cả điều đó vì công việc, lúc nào anh cũng chỉ yêu mình em thôi”.

- Chúng mình chia tay thôi – Cô đấy anh ra lặng lẽ nói và bước đi.

Mưa lại bắt đầu rơi ướt đẫm con đường nơi hai người đứng và chia tay.

Anh khóc, anh hụt hẫng, anh còn yêu cô, yêu nhiều lắm. Nhưng cô đi rồi, đi xa khỏi vòng tay của anh, đi đến đâu anh cũng không biết vì lâu quá rồi anh không còn để ý xem cô đang ở đâu và gia đình cô như thế nào. Anh mất cô thực sự.

Hôm nay anh lại gặp cô, sáu tháng sau ngày mưa tầm tã ấy. Nửa năm nhưng tình yêu của anh vẫn còn nhiều lắm, anh muốn ôm ghì lấy cô cho thoả nỗi nhớ mong, muốn nói với cô hàng ngàn câu xin lỗi nhưng cô chỉ nhìn anh như một người xa lạ, đứng cách xa anh đến hàng trăm mét. Anh chẳng thể vồn vã với cô như một người quen. Anh chỉ biết hút hết một điếu thuốc để lấy được cái can đảm yêu cầu đưa cô về nhà. Anh hi vọng mình vẫn còn một cơ hội…

“Và cơn mưa tới mát tâm hồn, em vẫn đứng bên ô cửa nhỏ…”

Chuông điện thoại của cô, bài hát cô và anh đều yêu thích, cô chưa thay đổi. Chuông điện thoại khiến cô giật mình và đứng lùi lại phía sau, tránh né vòng tay che chở của anh.

- Alo!
- Em đang về mưa nên em trú ở gần công ty, ngớt mưa em sẽ về.
- Thôi không cần đâu, em tự về được mà.
- Vâng, thế cũng được, anh qua đi nhé.
- Người yêu em hả?
- Không anh ạ, bạn em thôi!
- Bạn sao lại nhiệt tình thế được? – Anh ghen….
- Vì họ yêu em!

Vừa dứt lời chiếc xe ô tô màu đen sang trọng đỗ lại gần bên đường, cô chạy vôi ra phía xe và ngoảnh lại chào anh. “ Bạn em đón, em về đây, anh về cần thận nhé.”

Mưa càng lúc càng to hơn cô bước đi chỉ còn một mình anh ở lại. Gió thổi càng lúc càng mạnh hơn, anh tìm kiếm một điếu thuốc để hút. Cơn đau lại nhói trong tim anh từng hồi.

Mưa vẫn rơi không ngớt.

- Anh về luôn đi nhé, nhớ mặc áo mưa đừng đứng lại đấy làm gì, còn lâu mưa mới tạnh.
- Cho anh một cơ hội nữa em nhé, anh sai rồi. Anh yêu em, anh nhớ em nhiều lắm!


“Ngoài trời mưa rất nhiều, đợi dấu chân ai …”

Tin nhắn cuối cùng cô bỏ lửng, chẳng có câu trả lời chính xác cho anh, nhưng anh biết mình vẫn còn cơ hội, vẫn còn lần cuối để đưa cô về.

Anh sẽ bắt đầu lại từ đầu, sẽ lại tìm đến cô như lần đầu tiên anh tìm đến vì bây giờ anh biết cô là điều quan trọng nhất mà anh có trên đời.
-