Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos

(Vuonyeuvn.com) - Anh em đã bao giờ hình dung khi mình 90 tuổi sẽ thế nào không?

Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa. Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một.

Anh vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc.

Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê!!

Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy. Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì phải truyền một lọ đạm.

Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ, chúng mình chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ. Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Ðinh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.

Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc, đau tê tái.

Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt.

Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ. Ðến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn em.
Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay ai, nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi.

Em ngủ ngon không?

Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì.

Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy bài viết trên Blog hồi ấy,. thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy bà Blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu hỏi, ông ơi, Blog là gì, Chúng nó bây giờ chẳng có Blog. Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả robôt. Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbôt làm hộ. Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành: Phem phơi, phanh phớ phem phắm. Thế mới bực!

Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào.
Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi.

Anh đợi thư em.
Mà nếu không gửi được thư thì bảo Rôbôt nó mang thư đến cho anh em nhé.
Anh dừng bút.
Thắng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.

Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió.
- -
Trái tim anh giờ đã đóng băng thật rồi (Ảnh minh họa)
Em thương nhớ! Có lẽ khi ngồi đây viết những dòng này là tâm trí anh cũng rất buồn em ạ, anh buồn và cảm thấy có lỗi với em nhiều hơn. Đến giờ anh mới nhận ra nếu như ngày ấy anh không quan tâm em và đi quá giới hạn của một tình bạn thì giờ anh không cảm thấy bận tâm như lúc này đây. Giờ lời xin lỗi có thể đã muộn màng nhưng anh vẫn mong được nói ra và hi vọng em sẽ hiểu. 


Thật sự từ xưa tới giờ anh cảm thấy thương em nhiều hơn gọi là yêu, người con gái đã cho anh một tình cảm chân thành, lúc anh vui buồn em luôn là người tâm sự cùng anh, nhưng anh cảm thấy em chưa bao giờ hiểu cảm giác thật của anh cả. Nói vậy cũng tội cho em, nhưng anh không biết nói sao hơn được, cũng là lỗi do anh mà. Ngày quen em là ngày anh vừa chia tay người yêu cũ, một mối tình đầu không thể nào quên của anh, cũng chính ngày ấy em và anh đã tình cờ quen nhau qua hình thức nói chuyện online. Em đã nghĩ về anh nhiều hơn thì phải, đúng là cái cảm giác ấy khó thể nào tả hết thành lời đúng không em. Một người đang yêu và một người đang buồn thì hai tâm trạng dễ hòa đồng và muốn tìm chung một suy nghĩ em nhỉ, có lẽ em hiểu anh điều này chứ.
Anh thật sự thấy áy náy, khi thời gian ấy mình sao không làm chủ được trái tim để rồi cho em nhiều hi vọng và để lại cho em một bến bờ hụt hẫng. Có lẽ ai cũng vậy thôi, anh không giống như những người con trai khác, anh không thể tự khen mình này kia nhưng anh hay đồng cảm với tâm lí con gái. Có lẽ anh đã ảnh hưởng từ những gì mẹ của rất nhiều nên anh hiểu người con gái muốn gì, lúc buồn hay cô đơn họ sẽ ra sao, anh luôn tôn trọng họ, dù là không quen biết họ ngoài đời nhưng anh cũng sẵn lòng tâm sự giúp họ lúc họ cần, để rồi anh để lại nhiều ấn tượng, suy nghĩ cho nhiều cô gái như em đây. Sự hiểu lầm vô tình ấy đã làm cho anh và em thấy gắn chặt với nhau hơn, nhưng cái gì đến sẽ đến, còn không dù có cố níu lấy cũng không giữ được đúng không em.
Thư tình: Xin lỗi! Hãy quên anh đi, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, quen anh, tinh yeu, tinh ban, tinh yeu dang do, hanh phuc, noi buon, co don, tham lam, thuong em, thu tinh cho em
Trong tình yêu không thể có lòng thương hại đúng không em (Ảnh minh họa)

Thú thật trong tình cảm của anh có nhiều cô gái thích anh họ khóc cũng rất nhiều, anh nghĩ mình cũng có tội thật nhiều, bao điều hứa, nhiều điều động viên an ủi kia rồi ai quen anh rồi cũng khóquên anh. Anh không đẹp trai như bao người con trai khác, thậm chí rất xấu nhưng không hiểu vì sao có thể khiến họ thích mình và dành tình cảm cho mình nhiều vậy nữa. Nhưng anh có lập trường của anh em ạ, yêu là yêu hết mình, muốn dành trọn tình cảm chân thành cho người mình yêu cũng như em thôi, còn những người anh không yêu thì đối với họ anh chỉ dừng lại ở ranh giới tình bạn, hay nhận làm anh em kết nghĩa thôi. Đối với em anh không hiểu sao ranh giới ấy lẫn lộn thế nữa, nhiều lúc anh nghĩ anh thương em hay là yêu em nữa. Anh vẫn đinh ninh điều ấy mãi cho đến bây giờ, và có lúc anh cũng từng nghĩ hãy quên mối tình cũ đi và bắt đầu cuộc sống mới với em nhưng trong suy nghĩ của anh lại mâu thuẫn với những gì anh suy nghĩ rất nhiều.
Anh quen em vì anh cần một người tâm sự cũng là làm cho người yêu cũ tức giận mà thôi, còn thương em vì anh thấy em là cô bé đáng thương khi bị bệnh và nhiều điều khiếm khuyết nữa. Đối với anh khi nói yêu ai đấy dù họ có bị gì đi nữa anh vẫn chấp nhận khi đã yêu, nhưng không thể yêu thì dù họ có là ai anh cũng không thể chấp nhận được. Trong tình yêu không thể có lòng thương hại đúng không em, anh nghĩ mình đã như vậy. Thời gian đã cho anh biết câu trả lời là anh và em nên chúc cho nhau sẽ có những người tốt hơn em nhỉ. Anh luôn thầm mong em được như vậy mãi thôi, có người thật sự tốt hiểu em chăm sóc cho em nhiều và đem hạnh phúc đến em mãi mãi, còn anh vẫn sống vậy theo đuổi sự nghiệp danh vọng, có lẽ anh là người đàn ông tham lam nhất thế gian này. Cái gì anh cũng muốn để rồi bỏ qua những thứ mình muốn đi tìm cái cao hơn, nhưng anh mong em hiểu cho anh một điều nữa, cảm giác của anh lúc này rất mệt mỏi vì gia đình, vì tình yêu dang dở... Người mà anh yêu nhất, xem là tình đầu cũng buồn vì anh rất nhiều, dù chia tay nhưng họ cứ thầm quan tâm anh sâu sắc, có khi anh muốn quay lại nhưng không thể, đúng là ở đời không ai biết được chữ “ngờ” không như những gì mình mong đợi.
Anh giờ đây chỉ mong người yêu cũ và em sớm có một nửa còn lại cho riêng mình, đừng ai quan tâm đến anh nữa. Lúc nào em có chuyện gì buồn hãy nói với anh, anh không hứa mang lại bờ vai cho em nhưng anh sẵn lòng nghe em nói tất cả, nghe em thổn thức những gì em suy nghĩ, còn bây giờ thì anh không biết dùng ngôn ngữ nào để có thể chuyển tải hết đến em những suy nghĩ của anh hơn được nữa. Anh chỉ biết xin lỗi, dù có buồn anh sẽ cố gắng vượt qua, em cũng như vậy nhé, anh tin em sẽ làm được, bởi vì em là cô gái mà anh luôn nghĩ rằng em rất mạnh mẽ và tự tin mà đúng không. Trái tim anh giờ đã đóng băng thật rồi, hãy xem như anh chưa từng bước vào trong trái tim em như vậy là anh thấy ấm lòng.
Vẫn mãi là em, anh chỉ là giấc mơ
.
-
(Vuonyeuvn.com)Hãy cho anh cơ hội để làm điều ý nghĩa và lớn lao nhất trong cuộc đời em nhé!

Tình yêu của anh luôn chân thành và chân thật, anh yêu em không phải vì vẻ bề ngoài, anh yêu tính cách khó hiểu và chính con người thật sự của em. Không có thứ gì gọi là vĩnh cửu cả nhưng tình cảm của anh dành cho em là chân thành tuyệt đối. Anh sẽ luôn luôn lắng nghe em nói, chia sẻ cùng những niềm vui và nỗi buồn trong em, những suy nghĩ mà em không nói được thành lời và những dòng nước mắt chảy dài vô tận trong lòng em.
Hiện tại anh không thể làm được gì cho vì khoảng cách về địa lý đã cản trở anh làm những việc đáng lẽ mình phải làm nhưng hình ảnh của em vẫn luôn trong tâm trí anh không thể nào quên dù đã lâu lắm rồi anh và em chưa gặp lại nhau. Mà chỉ có những dòng tin nhắn, những cuộc trò chuyện vào lúc đêm khuya đã làm khoảng cách địa lý đó không còn nữa. Con người anh khô khan và cộc lốc không thể nói những câu gọt giũa của tình yêu, nhưng những lời anh nói đều là đi từ trái tim mình, một trái tim tràn đầy nhiệt huyết và lạnh lùng khó hiểu. Tình yêu cũng có lúc vui lúc buồn, anh chỉ mong em luôn rạng ngời và vui vẻ, sự vui vẻ xuất phát từ tâm hồn của em.
Con người anh không ba hoa, khoác lác hay phô trương vì anh chỉ là một con người bình thường và giản dị nhưng anh luôn sẵn sàng nói: “tôi yêu cô ấy vô cùng và sẽ làm tất cả vì cô ấy ”. Anh luôn luôn muốn tâm sự nhiều điều với em, muốn hiểu con người em và chỉ xin em đừng đóng cửa trái tim mình với anh. Anh biết điều em chưa thể nói với anh là gì và anh luôn muốn nói với em rằng: “ Em à, anh sẽ không để quá khứ kéo dài tới hiện tại và tương lai đâu, anh chấp nhận tất cả, em đừng mặc cảm vì điều đó, anh hiểu và em hãy tin ở anh nhé! Hãy để anh xóa ký ức mặc cảm đó trong em ”.
Anh muốn được ôm em vào lòng để được sưởi ấm cho em những đêm dài lạnh giá 
Anh mong được là người đón chào em sau những ngày làm mệt nhọc. Anh không phải là người mạnh mẽ như siêu nhân, nhưng bờ vai anh đủ vững chắc để em tựa mỗi khi em mệt mỏi, mỗi khi em buồn và thấm nước mắt em. Vòng tay anh đủ rộng để che chở em suốt cuộc đời này. Em hãy tâm sự và sẻ chia cùng anh nhé và chỉ xin em hãy “tin tưởng anh dù chỉ một lần hoặc mãi mãi”….
Nói rằng anh đã hiểu hết về em quả là hơi quá, nhưng sự “hiểu” đó anh tin đủ để em tin tưởng anh và chia sẻ nhưng suy nghĩ trong em nhiều hơn bất cứ ai mà em muốn chia sẻ. Anh chỉ là một người bình thường và bé nhỏ trong xã hội này nhưng anh sẽ cố gắng làm tất cả anh có thể, muốn tất cả những gì trên thế gian này để em nở nụ cười rạng rỡ từ “tâm” hồn và trái tim em; được nghe em nói, được thấy em cười là niềm hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh. Anh muốn được ôm em vào lòng để được sưởi ấm cho em những đêm dài lạnh giá trong suốt cuộc đời này…
Em hãy đồng ý nhé! Anh sẽ không hứa gì hết nhưng anh tin anh làm được và anh sẽ cố gắng; em hãy “tin” anh nhé! Hãy cho anh cơ hội để làm điều ý nghĩa và lớn lao nhất trong cuộc đời em nhé! Chờ anh , “Mèo yêu”!

Theo: 24h
-
(Ảnh minh họa)
(Vuonyeuvn.com)Em ! đêm nay anh thức trắng đêm để nhớ về em...cho anh nhớ em hết đêm nay thôi..vì ngày mai em lên xe hoa về nhà chồng rồi. Lòng anh không còn đau nữa, tim cũng thôi nhói rồi bởi ở nơi đó em sẽ được hạnh phúc ,được yêu thương ,được chăm sóc . Anh xin lỗi, xin lỗi tình yêu đầu của anh ... xin lỗi em. Mình yêu nhau vậy là 7 năm rồi em nhỉ? Nhưng những lần gặp gỡ đếm được trên đầu ngón tay, lại thấy có lỗi với em. 7 năm qua anh quen với nh
ững lá thư tay , những món quà qua đường bưu điện, những cuộc gọi thâu đêm, khoảng cách 2000km nhưng trong tim anh em chưa bao giờ xa một cự ly,bảy năm không dài nhưng đủ để anh và em hiểu nhau...thế nhưng anh không chiến thắng được tất cả để mang hạnh phúc cho em. Mọi người bảo đó là mối tình ngang trái , là nước mắt ...ừ! là nước mắt thật đó thôi..anh biết em khóc nhiều ,quỵ xuống ngày anh nói 2 từ ấy ...là nước mắt hay máu mà môi anh mặn chát ..anh cắn răng chịu đựng...làm đau người con gái mà mình yêu thương sao anh lại không đau chứ! Trong đơn vị người ta gọi anh là “trâu nước” là “là cục sắt” nhưng giờ đây anh là kẻ rơi xuống tột cùng nỗi đau..anh chấp nhận buông tay em. Bố anh đã ngã xuống khi đang truy đuổi bọn khủng bố ở cửa khẩu...bố ra đi nhanh quá đỗi , không được nhìn người thân lần cuối , bác Hùng bạn bố mang về cho anh viên đạn mà bọn khủng bố đã dùng để cướp đi sinh mạng bố anh. Chú không nói nhưng anh hiểu đó là lời gửi gắm, là lời động viên. Anh đã sống và phấn đấu để trở thành một chiến sỹ tốt...và sự hi sinh của bố năm xưa luôn hiện diện để cho anh thêm ý chí,thêm quyết tâm khi nhận nhiệm vụ. Anh yêu em ..là tình yêu đầu tiên, là tất cả và anh cũng biết em yêu anh tới nhường nào. Anh xin lỗi vì đã không bước qua được ranh giới kia, đã đến lúc anh phải trả em về với đức chúa, trả em về lại là em_con chiên ngoan đạo. Xin lỗi vì nhiều lần anh định nói lời ấy nhưng anh sợ mình gục ngã khi không còn em, sợ làm em đau..nhưng cứ mãi thế thì anh quá ích kỷ...anh không thể bỏ ngành....đó là trách nhiệm của anh, anh sinh ra đã là người của nhân dân . Anh để em đi , anh muốn em sống thật hạnh phúc ,được thực hiện ước mơ mà em hằng mơ ước một mái nhà nhỏ , có vườn hoa cúc mà em thích, có hai đứa con kháu khỉnh , sẽ nấu cho chồng món canh cá dưa chua... Hai năm qua anh chưa gặp lại em...anh vẫn lặng lẽ ngắm những bức hình của em trên FB,vẫn âm thầm theo dấu chân em, những tâm sự của em anh đều lắng nghe... anh là người bạn ảo của em...xin lỗi em vì anh không thể chôn hết nỗi nhớ về em...anh phải để em quên anh...để em được tốt hơn. Ngày mai em là cô dâu đẹp nhất...anh biết em sẽ nhớ về anh và đôi mắt hiền như đức mẹ của em sẽ lại rơi...nhưng hãy cố gắng lên em...hãy vì em mà cố gắng lên...anh vẫn còn yêu em nhiều lắm nhưng chúng ta là hai đường thẳng song song vô hình, chúng ta không có quyền chọn lựa...anh đợi em trên FB này...đợi sau ngày cưới em tag anh vào tấm ảnh ngày em vu quy...những ngày sắp tới với anh thật nặng nề nhưng anh sẽ gắng gượng. bởi vì hi sinh tình yêu này mình có thể mang được hạnh phúc , tình yêu cho bao người.....vì anh là công an...


Đêm buồn

Đây là tâm sự thật của 1 chiến sỹ

- -

Mình sẽ sống với nhau bên mái ấm nhỏ có đầy ắp yêu thương (Ảnh minh họa)

Thư tình: Em đã về tình yêu của anh!

Thứ Năm, 01/11/2012, 08:07 
Hạnh phúc sẽ đến với tình yêu của mình em nhỉ, anh tin là vậy.






(Vuonyeuvn.com)Khi viết cho em những dòng tâm sự này thì cũng là lúc anh nhận thấy con tim mình được hồi sinh sau những tháng ngày chết lặng nơi cuối cùng của những tuyệt vọng. Anh đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện của chúng mình, ngày đó anh cứ nghĩ rằng anh đã mang tội vì yêu em. Nhưng bây giờ anh mới nhận ra suy nghĩ của anh đã nhầm lẫn. Người ta nói rằng "Nếu bạn thật sự yêu một người thì hãy để cho người đó ra đi. Nếu người đó thật sự yêu thương bạn thì họ sẽ quay về với bạn".
Em đã đi xa khỏi cuộc sống của anh, anh đã không đủ niềm tin, tình yêu của anh đối với em lúc đó có lẽ chưa đủ lớn, đôi bàn tay của anh lúc đó không đủ dài để níu kéo em ở lại. Anh đã đau đớn để chấp nhận mất em, anh chấp nhận để cho em ra đi. Anh đã gạt bỏ tất cả những hy vọng để thay vào đó là những cảm giác đầy tuyệt vọng để anh sống với những nỗi dằn vặt trăn trở. Thời gian trôi qua cũng hơn 1 năm rồi em nhỉ? Khoảng thời gian không phải dài và cũng không phải là ngắn lắm để có thể hy vọng tình yêu như một phép màu phải không em?
Thư tình: Em đã về tình yêu của anh!, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, tinh yeu, yeu em, hanh phuc, gia dinh, cho doi, tam su, nguoi yeu, yeu thuong, ben em, roi xa, thu tinh cho em, thu tinh yeu
Anh tin thời gian sẽ trôi qua nhanh thôi, mình sẽ được bên nhau (Ảnh minh họa)
Đến ngay bây giờ đây, trong giây phút này anh không thể tin và tưởng tượng nổi vào mắt mình nữa. Em đã quay về và cho anh thật nhiều hạnh phúc, anh không thể và không biết nói gì ngoài hai tiếng "cảm ơn" nữa. Cảm ơn thiên sứ, cảm ơn tình yêu, cảm ơn hy vọng, cảm ơn em và cảm ơn tất cả. Hơn 1 năm trôi qua trong sự xa cách đó là một thử thách cho anh và em phải không em? Mình đã quá thật lòng cho nên bây giờ mình được trở về bên nhau phải không em nhỉ? Anh thì nghỉ đó là một mảnh ghép mà mình sẽ không thể tách rời được khi nó đã tìm đến được với nhau em à.
Mình bây giờ chưa thật sự được minh bạch và là của nhau nhưng anh tin dù trong bao nhiêu thử thách nữa thì mình cũng vượt qua phải không em? Anh sẽ đợi chờ em dù là 20 năm hay là 30 năm, 40 năm hay 50 năm thì anh vẫn sẽ mãi chờ, anh chỉ cưới và sống bên em mà thôi "Vợ" à, vì em là một phần trong cuộc sống của anh. Anh tin thời gian sẽ trôi qua nhanh thôi, mình sẽ được bên nhau sớm thôi em à. Mình sẽ sống với nhau bên mái ấm nhỏ có đầy ắp yêu thương phải không em? Anh đã mơ đến giây phút đó và tưởng tượng được sự hạnh phúc đó như thế nào. Em lúc đó là một cô giáo, anh sẽ là một người chồng tốt của cô giáo, em sẽ sinh cho anh một đàn con trẻ để ngày ngày anh thấy chúng vui đùa tinh nghịch trong mái ấm của hai đứa mình. Thật là hạnh phúc em nhỉ? 2 năm nữa thôi phải không em? Sẽ nhanh thôi mà, sẽ nhanh thôi phải không em nhỉ? Hạnh phúc sẽ đến với tình yêu của mình em nhỉ, anh tin là vậy, anh yêu em và chờ đợi em "Vợ tương lai của anh".
                                                                                                                                         caihuuthanhvn@gmail.com
-
(Vuonyeuvn.com) Sinh ra và lớn lên trong một gia đình đông con, anh là con trưởng nên phải gánh vác tất cả gia đình. Một mình anh phải sớm hôm làm việc để kiếm tiền lo cho các em ăn học. Bốn đứa em thành đạt, anh đã ngoài ba mươi, ba quay trở về với số tiền lớn sau nhiều năm đi làm thuê ở xứ người, anh thoát ra khỏi kiếp bần hàn.
Từ khi ba về nước, mẹ thường xuyên đến nhà hơn. Anh hận người đàn bà mà anh gọi là mẹ. Anh không nhìn mặt bà, từ khi bà xuất hiện trong gia đình anh chỉ lầm lủi đi về. Còn các em anh thì vẫn quây quần bên bà, vẫn chăm sóc bà như bà chính là một người mẹ tuyệt vời. Trước mặt các em, bà vẫn bình thản, nhưng cách bà nhìn anh, anh cảm thấy thật hả hê, bà như con thú bị thương đang van lơn, cầu xin anh… Anh bỏ mặc! Bao nhiêu năm bà bỏ mặc năm anh em đi theo người đàn ông khác, bà ăn sung mặc sướng còn anh thì phải làm đủ nghề để sống. Anh đã sống và ôm những căm hận vào lòng.
Còn nhớ ngày đó, vì thương các em, sợ tâm hồn non nớt của các em bị tổn thương, sợ bốn đứa mặc cảm, xấu hổ với bạn bè về mẹ, anh đã nói rằng mẹ phải đi làm osin cho người ta để gửi tiền về cho các em ăn học, nhà chủ không cho mẹ về nhà, nhiều khi nhận được tiền từ tay anh mà cả bốn đứa òa khóc vì thương mẹ, anh cũng khóc vì thương cho các em.
Những ngày tháng cơ cực đó qua đi, anh được đền đáp xứng đáng với một công ty cung cấp vật liệu xây dựng nhỏ do bố bỏ vốn ra, công ty ngày càng phát đạt. Anh lao đầu vào công việc như một con thiêu thân, vì mục đích sống của anh bây giờ là tiền. Hơn ai hết, anh đã thấm thía cái cảnh thiếu tiền, anh nhớ cảnh mẹ và người đàn ông đó bước qua mặt anh, khi anh gọi: mẹ ơi! Nhưng bà đã quay lưng đi. Anh nhớ lúc mẹ gọi anh lại dúi vào tay anh tờ năm mươi nghìn và dặn: trước mặt người lạ con nhớ gọi mẹ là dì. Những điều mẹ, một người phụ nữ gây ra đã gây tổn thương sâu sắc cho anh.
Ba mươi lăm tuổi, với sức ép của gia đình, anh hò hẹn với nhiều cô gái, nhưng thâm tâm của anh thì vẫn hận đàn bà, sợ đàn bà. Anh hận vì họ nhẫn tâm, anh sợ bị họ bỏ rơi, giống như mẹ đã làm. Nhiều lần mai mối, nhưng anh vẫn chỉ lắc đầu. Mọi người coi anh là hình mẫu của một ông chồng lý tưởng, có ý chí, có nghị lực, giàu có và đẹp trai, chính vì vậy anh càng căm ghét. Ngày trước ai đã từng hắt hủi chê bai anh? Anh thương ai cũng không dám vì họ chê anh đói nghèo, rách rưới… Bây giờ anh đã có thể khinh thường họ, anh có thể ngạo mạn bước qua họ.
Rồi anh biết em, qua câu chuyện của ba về một người con gái mồ côi, sinh ra và lớn lên trong một làng quê nghèo khó, sống vật vờ hôm nhờ người này, mai nhờ người khác. Trong câu chuyện của ba, người con gái đó giống như một thiên thần, làm đủ mọi việc để sống, để vào đại học. Ban đầu, với anh đó chỉ là sự đồng cảm, rồi một ngày sự đồng cảm ấy lớn thành tình yêu. Anh yêu người con gái, phải dậy từ bốn giờ sáng đi giao hàng để kịp đi học, đi học về là phải vào làm quán cơm, mỗi tối lại hối hả đi dạy thêm.
Lần đầu tiên anh gặp em, em làm gia sư cho bé Út nhà anh. Tiếp xúc với em, anh nhận thấy em là cô gái dịu dàng và ít nói, không thực sự xinh đẹp như anh tưởng tượng nhưng em có nụ cười tỏa sáng, có đôi mắt nâu buồn thăm thẳm. Em cao nhưng rất gầy và có dáng vẻ xanh xao.
Ở gần em, anh như có cảm giác mình đang sống dậy, những cảm xúc yêu thương lần đầu tiên biết thức giấc. Anh đã có khao khát được yêu, được che chở cho em, anh đã có mơ ước về ngôi nhà nhỏ và những đứa trẻ, nơi có em và anh. Chúng ta đến với nhau bình yên, nhanh chóng nhưng mãnh liệt và sâu nặng.
Yêu em, anh bắt đầu mua một chiếc xe đạp, điều mà anh chưa bao giờ nghĩ đến. Những buổi tối, em dạy xong cho bé Út, anh thường chờ em ở cây hoa sữa cuối phố, chúng ta cùng đạp xe đi khắp con đường Bạch Đằng, có lần em ôm lấy vai anh và nói: Ai mà nhìn phía trước thì người ta chỉ nghĩ anh đi có một mình, anh và em chính là một. Em không bao giờ hỏi đến quá khứ của anh, cũng bằng cách như vậy anh yêu em, em thánh thiện như một nàng tiên, đến với anh như chưa vương chút bụi trần, anh không cần hỏi, không cần biết, chỉ cần yêu em. Những ngày tháng yêu say đắm đã mang đến cho anh một đám cưới mà anh cho là mĩ mãn. Giây phút nhìn em trong chiếc váy cưới trắng mỏng manh, với nụ cười sáng, anh hạnh phúc biết bao nhiêu. Mọi người chúc mừng anh, chỉ có mẹ vẫn giữ nguyên thái độ miệt thị với những người nghèo, nhưng bà vẫn phải cười nói với em, vẫn ôm em vì anh.
Đêm tân hôn, em như chú mèo ngoan ngoãn trong vòng tay anh. Sau khi mọi chuyện xong xuôi, một chút ghen hờn, một chút đàn ông, một chút ích kỹ - anh đã đẩy em ra, chiếc ga giường vẫn trắng tinh.
Em không còn nguyên vẹn đúng không? Dạ.
Em nhìn anh với ánh mắt tội nghiệp.
Với ai? Là người yêu đầu tiên của em. Bao nhiêu lần? Dạ, em… em không nhớ! Không nhớ? Chứng tỏ là rất nhiều lần đúng không? Em xin lỗi anh! Chỉ cần một câu xin lỗi là xong sao? Tại sao lâu nay cô không nói sớm? Nếu cô nói ra tôi đã không yêu cô nhiều như vậy. Em sai rồi! Chỉ cần một câu nói vậy là xong sao? Cô đã lừa dối tôi. Anh ơi! Em thật sự không muốn nói dối anh, nhưng em đã chưa bao giờ có cơ hội để nói…
Anh im lặng, nhìn ánh mắt tội nghiệp của em, lòng anh lại dịu xuống, anh lại ôm chặt em vào lòng, vỗ về cho em ngủ, trong giấc ngủ của em, có tiếng nấc nhè nhẹ làm anh đau đến thắt lòng.
Đêm đầu tiên bên em, anh thức trắng! Anh đã nghĩ giá mà em nói với anh rằng em bị người ta cưỡng hiếp hay vì quá khó khăn nên em phải bán cái ngàn vàng, nhưng câu trả lời của em quá rành rọt. Anh khổ sở, thà em với một người em không yêu… đằng này…!
Trời vừa sáng, anh cắt ngón tay mình chấm lên chiếc ga giường rồi đi ra khỏi nhà. Em thức giấc chắc sẽ vô cùng ngơ ngác. Bé Út giặt chiếc ga giường chắc sẽ hiểu một người con gái cần phải biết làm gì!
Một cuộc gọi, hai cuộc rồi rất nhiều cuộc đến từ "Vợ ngoan". Anh không bắt máy, suốt ngày hôm đó anh nằm lì ở khách sạn. Anh nghĩ đến chuyện tối qua, tim anh nghèn nghẹn. Vì em là người đầu tiên của anh. Còn anh, là người bao nhiêu? Anh không biết!
Tối, anh về nhà, em dịu dàng đón anh ở bậc cữa. Anh hôn lên trán em. Hai người nằm bên nhau, em vẫn ngoan hiền. Đêm đó, anh và em đã đắp chung một chiếc chăn, anh không giữ chặt em bằng hai cánh tay của mình nữa. Em cũng không dám gối đầu lên tay anh. Giữa đêm, anh thức giấc. Anh ôm chặt lấy em, chiếc áo ngủ mỏng manh được cởi ra. Bờ môi anh tìm môi em, anh cảm thấy nó mặn đắng, vì nước mắt của em hay của anh, hoặc cũng có thể của cả hai. Rồi anh buông em ra, quay lưng lại. Em bẽ bàng mặc chiếc áo ngủ vào người. Đầu óc anh lại tưởng tượng ra thật nhiều thứ, trong đó anh thấy có một người đàn ông khác đang ôm chặt em, da thịt của em và người đó đang quấn vào nhau, hai người nói với nhau những lời âu yếm và nồng nàn. Anh khóc, rưng rức như một đứa trẻ… Rồi nhắm nghiền mắt.
Đêm thứ hai, anh lại thức trắng!
Buổi sáng, anh ra khỏi nhà rất sớm, anh sợ phải đối diện với đôi mắt của em, anh sợ mình lại làm tổn thương em bằng những lời cay độc, anh muốn tha thứ cho em lắm, vì anh biết ai cũng có quá khứ, dù anh có dằn vặt em thì không sao quay lại được ngày hôm qua. Nhưng mà tha thứ với anh thật khó!
Đêm thứ ba, anh về nhà. Hai giờ sáng, em vẫn ngồi đợi cơm anh. Hình như có bàn tay ai bóp chặt tim anh! Anh ngồi ăn cơm, nói chuyện với em vui vẻ về công việc, dù những lời nói đó là bịa đặt, vì sự thật anh không đi làm. Ba giờ sáng, anh và em bắt đầu đi ngủ, anh đặt mình xuống chiếc giường nặng nề chìm vào giấc ngủ, em vẫn gối đầu trên cánh tay anh, trăn trở.
Chúng ta đã sống những ngày như thế, thật dài, thật nặng nề. Anh vẫn rất lịch sự với em, theo đúng một người chồng, vẫn cùng em đi mua sắm, đưa em đi làm, đón em về, tối lại ôm em ngủ. Nhưng anh và em không bao giờ gần gũi hơn nữa, nhiều lúc em ngủ, anh chỉ hôn lên mắt em. Anh sợ, sợ việc tưởng tượng ra cảnh em đang cùng người ấy! Anh đau khổ và dằn vặt lắm. Anh còn trách em nhiều nữa, trách em sao không cho anh một lời nói dối? Sao em không nói với anh em đã gặp tai nạn, sao em đi đưa hạnh phúc của em và người đó bêu riếu anh? Sao em không như những người phụ nữ khác, cũng một lần đi may vá lại tấm lá chắn hạnh phúc kia? Sao em không…? Anh biết bởi vì em rất yêu anh nên đã nói sự thật. Nhưng anh sợ lắm, anh sợ không còn tin tưởng ở em được nữa, anh sợ khi anh vắng nhà người đó lại đến tìm em và cả hai người lại bên nhau trên giường cưới của anh! Phải chi em đừng nói sự thật, phải chi em dối lừa anh thì mọi chuyện có phải tốt hơn không? Đối với người khác, anh không biết như thế nào. Có nhiều người rất dễ dàng bỏ qua, có những người luôn dằn vặt bạn đời của mình vì một lỗi lầm ở quá khứ. Anh chính là loại người thứ hai, anh là kẻ đàn ông ích kỉ, nhưng tại sao đối với người đàn ông ích kỉ như anh, em lại không dùng lời nói dối để bảo vệ hạnh phúc? Giá mà em nói dối anh, mọi chuyện sẽ tốt hơn nhiều!
Không biết đã bao nhiêu lần anh tìm đến bác sĩ tâm lý, anh được họ cho những lời khuyên. Anh cảm thấy mình đã tha thứ được cho em. Nhưng rồi cũng không được lâu. Dù biết ai cũng mắc sai lầm, anh chỉ cần coi như đó là tai nạn… Nhưng khó lắm em à, bởi vì anh quá yêu em!
Biết bao nhiêu lần, anh lên mạng và tìm những bài viết về những người con gái không còn trinh trắng, anh đọc nhiều để bào chữa cho em, đọc những lời bình luận để tìm ra giải pháp cho mình, nhưng mà cũng khó lắm em à!
Những điều anh viết ra đây, em sẽ không đọc được, nhưng nếu em đọc được thì em hãy hiểu cho anh, anh yêu em nhiều lắm. Anh biết, em lựa chọn như vậy là đúng, vì em không muốn nói dối anh, với lại đó là quá khứ của em, anh không có quyền can thiệp vào. Em nói thật là em đang gìn giữ hạnh phúc cho anh và em, vì nếu bí mật của em được anh phát hiện ra, chắc tổ ấm của chúng ta sẽ thành tổ lạnh. Phải thế không em? Anh biết mà, em nói thật là đúng. Nhưng hãy cho anh thời gian để học cách tha thứ cho em, em nhé! Anh biết sự chung thủy không nằm ở tấm màng mỏng manh, nhưng anh quá cầu toàn… nên anh cũng chính là người có lỗi, anh sẽ biết được rằng: Trong tình yêu, anh không cần em đến với anh nguyên vẹn, chỉ cần trái tim em lành lặn là đủ, nhưng nếu trái tim em còn có vết thương chưa liền sẹo, anh sẽ yêu em để vết thương đó lành lại! Nhưng tha thứ rất khó em à!
Hôm nay, anh quyết định, sẽ bắt đầu thực hành tha thứ cho em, tha thứ cho bản thân anh nữa! Bởi vì anh biết, trong cuộc đời anh có thể một phút giây yếu lòng và sẽ cần đến sự bao dung của em!.ღ♥
amina_dung http://vuonyeu.forumvi.com/

-
Khi con người ta cô đơn,cần lắm một chút
 quan tâm, cần lắm một chút sẻ 
chia,(Ảnh minh họa)
(Vuonyeuvn.com)Tớ và cậu, hai kẻ cô đơn tình cờ gặp nhau trên mạng, tình cờ nói 
chuyện, tình cờ thân thiết, tình cờ nhớ nhung rồi lại tình cờ xa cách. 
Một mối quan hệ như thế tớ nghĩ là thú vị hơn tình yêu.


Tớ cần lắm một vài câu hỏi han tâm sự… và cần lắm một người có thể 
dành thời gian cho mình một chút mỗi ngày. Tớ biết tớ cần cậu và cậu 
cũng cần tớ… đủ để xua đi nỗi buồn cô độc.
Mình tình cờ gặp nhau trên mạng, ban đầu phớt lờ nhau vì coi nhau chỉ là người xa lạ,
và cũng từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ nói chuyện với nhau. Vậy mà về đêm, 
khi những dòng tâm sự than ngắn thở dài của tớ khiến cậu để ý, cậu đã 
bắt chuyện và hai đứa nhanh chóng quen nhau rồi thân nhau đến kinh ngạc.

Mấy ngày sau đó, như một thói quen, cứ mỗi tối online là chúng ta lại 
tìm nhau, để buôn dưa lê, để kể cho nhau nghe những chuyện xảy ra trong 
một ngày, để sẻ chia những bài nhạc hay, để khuyên nhau những điều cần 
thiết trong cuộc sống và để nhận từ nhau một lời chúc ngủ ngon thân mật.

Rồi tự lúc nào đó tớ quen với những lời chúc ngủ ngon và chúc ngày mới 
từ cậu - một người từng xa lạ, quen với những tin nhắn hỏi han liên tục 
từng giờ từng phút, quen cả với những biểu tượng cảm xúc đáng yêu đan 
xen giữa những dòng chữ không hề khô khan. Quen với những giận dỗi của 
cậu khi tớ không kịp nhắn tin trả lời hay những khi tớ bỗng nhiên im 
lặng. Quen với những lúc cậu tỏ ra ông cụ non khi tớ hỏi cậu về một vấn 
đề mà tớ không hiểu, quen cả với những cằn nhằn của cậu khi tớ thức quá 
khuya. Tiếp đó mình gọi điện nghe giọng nói của nhau mỗi ngày, dù chỉ là
một vài phút ngắn ngủi nhưng cũng thấy lòng yên bình lạ.
“Tớ nhớ cậu” – tin nhắn đó của cậu khiến tớ sửng sốt, nhưng tớ chẳng 
bận lòng, vì tớ cũng nhớ cậu mà, một người bạn tình cờ thân thiết.

“Này cậu, mình yêu nhau đi”- lần này thì cậu làm tớ hốt hoảng thật nhé,
vì hàng ngày, hai đứa thường chẳng bao giờ đề cập đến chuyện tình cảm, 
chúng ta đang tôn thờ chủ nghĩa độc thân cơ mà… vậy mà bỗng nhiên cậu lại muốn có người yêu?

Tớ lắc đầu và cười cậu là thằng hâm đấy, cậu lại ngỏ lời với một người 
mà cậu chưa bao giờ gặp mặt và cũng có thể chả bao giờ gặp nhau. Tớ bỗng
nghĩ rằng mối quan hệ mập mờ này có lẽ sẽ thú vị hơn tình yêu.

Chúng ta có thể quan tâm nhau, lo lắng cho nhau nhưng không có quyền xâm phạm quá sâu vào cuộc sống của nhau.
Chúng ta có quyền được “ghen” nhưng lại không có 
quyền giận dữ và trách móc nhau. (Ảnh minh họa)

Chúng ta có quyền lắng nghe lời khuyên của nhau nhưng lại không có quyền ép buộc người kia phải hành động.

Chúng ta có thể nhớ nhung nhau nhưng không nhất thiết phải hẹn hò.

Một điều nữa, một mối quan hệ mập mờ
không tên sẽ không có cái gọi là “chia tay”… dẫu biết có thể một lúc 
nào đó mình lại tình cờ cách xa nhau, điều này sẽ không khiến ai bị 
thương.

Cảm ơn vì cậu đã ở bên tớ những lúc tớ cần, một mối quan hệ trên mức 
tình bạn của hai kẻ chưa một lần gặp mặt. Nếu lỡ có cách xa… xin hãy nhớ
về nhau như một người bạn thân tình đáng mến.
- - -
(Vuonyeuvn.com)Anh đã ngồi đây, chờ đợi em nhiều ngày và nhiều tháng. Bao ngày đã lên và
 bao đêm đã xuống, mà bóng hình em vẫn diệu vợi ở một phương trời nào đó.
 Xung quanh anh, bài nhạc “Bao giờ biết tương tư” đang vang lên những tiết tấu thật u hoài

Ngày nào cho tôi biết,
Biết yêu em rồi, tôi biết tương tư,
Ngày nào biết mong chờ,
rộn rã buồn vui, đợi em dưới mưa… 
Nỗi nhớ khứa vào lòng anh những lát cắt thật đau, tưởng như chẳng thể nào chịu đựng được nữa. Dẫu biết rằng nỗi nhớ cũng là một thứ hạnh phúc, cho dù là một thứ hạnh phúc đắng cay, nhưng có lẽ thứ hạnh phúc đắng cay ấy sẽ dễ để cho anh nếm hơn nếu anh có được chỉ một tia hy vọng mong manh thôi, rằng rồi em sẽ lại về bên anh. 

Trong nỗi đau nhung nhớ chất đầy và chơi vơi này, anh chợt nhận ra: Yêu em là một định mệnh. Ngày anh biết yêu em, cũng là ngày khởi đầu của thứ định mệnh đó. Nó dạy cho anh biết thế nào là thực sự tương tư, là thực sự nhớ mong và chờ đợi một người. Tạo hóa tạo ra con người là để đến với nhau và để sống với nhau. Từ ngày định mệnh ấy đến với đời anh, anh luôn mang ý nghĩ rằng tạo hóa đã sinh ra em là để đến với anh và ban phát cho anh tình yêu. Và vì thế, em ơi, vắng em rồi, anh thấy đời mình trở nên vô nghĩa. 
Anh thấy mình thực sự lẻ loi và hiu quạnh khi không còn có em bên đời. Không còn những lần anh chờ đợi em mà lòng rộn ràng như một đứa trẻ nhỏ. Không còn những lần em đến mang theo cả trời hoa nắng, làm bừng sáng lòng anh và bừng sáng đời anh. Anh còn nhớ những ngày chưa gặp em, đời anh băng giá biết bao nhiêu. Anh cứ mải miết đi tìm hoài trong những giấc ngủ muộn phiền bóng dáng của một thứ tình yêu mà mình hằng mong mỏi. 
Những ngày ấy không còn nữa sao em? Mãi mãi thế sao em? Anh không thể nào làm quen với ý nghĩ đó được. Anh sẽ lại được ôm em vào lòng để ấp yêu, để che chở, để lau dùm em những giọt nước mắt u hoài của một thời con gái không may. Người ta thường tìm đến tình yêu và mong chờ một sự trinh nguyên, trọn vẹn. Nhưng anh thì yêu em nhiều hơn vì những vết xước quá khứ ấy của đời em. Chúng làm em trở nên mỏng manh đến lạ. 
Những ngày này, đã bao lần anh thấy em hiện về trong giấc ngủ chập chờn, mộng mị. Không gian của giấc chiêm bao thật buồn. Em ngồi đó giữa trời chiều hoang vắng, không có cả tiếng gió xào xạc. Em ngồi một mình lặng câm, mắt buồn hơn trời tận thế. Anh bước đến với em từ một cõi xa xăm. Nhưng lạ kỳ sao, anh cứ bước hoài mà chẳng bao giờ tới.
Em ơi, giờ này em đang làm gì và ra sao? Giá mà anh có thể có được một tín hiệu nhỏ nhoi nào đó, báo cho anh biết là em vẫn bình yên. Phải thật bình yên nhé em! Và sống hạnh phúc nữa... 
Hoàng Anh

- -