Select Menu

Motion Post Sample

Slider

Total Pageviews

On Twitter

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

On Facebook

Advertisement

Được tạo bởi Blogger.

Ad

Translate

Travel

Performance

Cute

My Place

Slider

Racing

Videos


17 tuổi, lưu những tin nhắn rất đặc biệt vào một thư mục riêng rồi xem như kho báu. Xóa những tin nhắn bình - thường khác để dành lưu lượng mà lưu. Tối nào cũng đọc lại vài lần rồi mới yên tâm đi ngủ.

20 tuổi, tin nhắn của cả gần năm trước còn đó nhưng cũng không còn muốn cuộn lên mà đọc lại. Những thứ đặc biệt cũng nằm lẫn lộn giữa những thứ bình thường. Có khi cũng chẳng buồn nghĩ xem cái gì đặc biệt…

17 tuổi, bất lực và mệt mỏi lắm mới đọc lại từng tin nhắn đã lưu rồi vừa khóc vừa xóa đi.

20 tuổi, nhắm mắt và thản nhiên xóa luôn cả tệp tin. Không tiếc, không buồn, không khóc.

17 tuổi, những tin nhắn lê thê giữa đêm luôn là một - cái - gì - đó phải nâng, phải giữ. Bất kể dù những điều đó có dành cho mình hay không.

20 tuổi, facebook hầu như đã làm thay mọi thứ. Dạo một vòng facebook là biết luôn những điều cần biết. Những chia sẻ công khai, những tâm sự dễ dãi thể hiện… Ít lắm những sms lê thê.

17 tuổi, đi học về lúc nào cũng háo hức kiểm tra điện thoại, có thể có tin nhắn mà cũng có thể không. Buổi đêm có người nhắn tin là cả ngày sẽ vui như hội. Kiếm đủ cớ để nhắn tin cho bất cứ người nào có thể, chỉ để vui thôi.

20 tuổi, chẳng còn thèm khát những sms dửng dưng, nếu cần thì gọi điện. Danh bạ kéo qua kéo lại cũng dừng ở một vài cái tên. Cũng quan tâm, cũng bần thần, cũng lo lắng. Nhưng nhắn tin thì biết nói gì, có phiền hay không, có là đứa phá đám bỗng nhiên nhảy xổ vào cuộc đời họ (thêm lần nữa) không? Thoát ra rồi lại facebook.

17 tuổi, có sms nghĩa là mình còn được quan tâm. Không sms sẽ có cảm giác mình bị bỏ quên…

20 tuổi, dù cả tuần không ai nhắn tin hỏi thăm thì cũng không còn thời gian và tâm trí mà quan tâm, mà buồn nữa. Đã có quá nhiều thứ để nghĩ đến hơn.

17 tuổi, sms đủ đầy những điều muốn nói…

20 tuổi, giấu kín cho mình, và những tin nhắn chỉ gửi cho bản thân.

17 tuổi, có những điều đã như là lẽ sống, góp nhặt vui buồn từ những thứ nhỏ nhoi. Cái gì cũng dễ thành đặc biệt. Cũng vì thế mà trân trọng và nâng niu mọi thứ hơn.

20 tuổi, nhận ra cuộc đời không hào phóng với bất kì ai. Những thứ nhỏ nhoi nằm lại đó, chẳng đủ quan tâm để rồi mọi thứ cứ nhàn nhạt trôi đi. Cái gì thì cũng như nhau, chẳng ai đặc biệt hơn ai nữa rồi.
-
(Vuonyeuvn.com) -



Một cô gái hỏi bạn trai của mình :
-Tại sao anh yêu em?
-Sao em lại hỏi như thế, sao anh tìm được lí do chứ! - chàng trai trả lời
-Không có lí do gì tức là anh không yêu em
-Em không thể suy diễn như thế được
-Nhưng bạn trai của bạn em luôn cho cô ấy biết lí do anh ta yêu cô ấy
-Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì
em lạc quan. Anh yêu em vì em luôn quan tâm đến người khác
Cô gái cảm thấy rất hài lòng

Vài tuần sau cô gặp phải một tai nạn khủng khiếp, nhưng rất may cơ vẫn còn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cô thấy mình vô dụng . Vài ngày sau khi bình phục cô nhận được lá thư từ bạn trai của mình
"Chào em yêu
Anh yêu em vì em xinh đẹp . Thế thì với vết sẹo trên măt em bây giờ anh không thể yêu em được nữa
Anh yêu em vì em giỏi giang nhưng bây giờ có làm được gì đâu . Vậy thì anh không thể yêu em
Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn . Đây không phải lí do giúp anh có thể yêu em
Anh yêu em vì nụ cười của em. Bây giờ anh không thể yêu em nữa vì em lúc nào cũng nhăn nhó,  than vãn
Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng bây giờ mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều.  Anh không nên yêu em nữa
Đấy em chẳng có gì khiến anh phải yêu em vậy mà anh vẫn yêu em . Em có cần lí do nào nữa không em yêu
Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không cần một lí do nào nữa . Còn các bạn có bao giờ hởi những người thân của mình vì sao họ yêu bạn không? Tình yêu đôi khi không nhất thiết phải cần lí do đâu bạn ạ


                                                                                              BTV: Nguyễn Đức Anh

(Vuonyeuvn.com) - Định mệnh là sợi dây vô hình trói buộc người đàn ông và người phụ nữ lại với nhau.

Cô bước từng bước nặng nề xuống cầu thang cố tìm lại chút ký ức còn sót lại từ những cơn đau đầu nhói buốt đến tận xương tủy – hậu quả của một đêm vật vã với những thức uống có cồn. Vốc một vốc nước lạnh vỗ vào mặt, cô soi mình trong gương. Cô đã trở thành cái gì thế này? Một cô gái lụy tình, một cô gái mượn rượu giải sầu vì thằng đàn ông ích kỷ – kiểu người mà cô trước nay vốn rất ghét. Cuộc đời thật trớ trêu. Cô gái trong gương nhếch môi cười nhạo. Cô thay vội quần áo và vớ lấy mấy chiếc bánh quy trong hộp nếu không cô sẽ bị muộn làm. Thế đấy, dù có bị thất tình thì vẫn phải đi làm. Không có người yêu vẫn sống được nhưng không đi làm… cô chết chắc.Thứ Hai nên không khí ở cơ quan cũng uể oải chẳng khá hơn tâm trạng của cô là mấy. Sẽ không như thế này nếu cả cuối tuần vừa rồi mọi người không phải vất vả chạy đôn chạy đáo lo cho chương trình kỷ niệm 10 năm thành lập công ty sắp tới. Con người ta lại cứ thích những thứ phù phiếm như thế. 1 năm, 5 năm, 10 năm… Người ta đặt mốc, đánh dấu rồi đặt tên cho những thứ như vậy. 7 năm, chính xác thì 4 ngày nữa là tròn 7 năm cô và anh yêu nhau. Giờ thì sao chứ? Những con số vô cảm đó, giờ chúng chẳng còn một ý nghĩa nào ngoài việc làm cô tổn thương. Những cơn đau đầu lại ập đến, đau đến mức đôi lúc cô đã có ý nghĩ muốn làm tổn thương một ai đó để họ cũng cảm nhận được nỗi đau này. Rốt cuộc là cô đã uống bao nhiêu rượu vậy?Cuối hạ với những cơn mưa không ngớt. Đường phố ướt nhẹp. Chà, thời tiết cũng phù hợp với tâm trạng của cô ghê! Nhâm nhi cốc cà phê, cô đứng gần cửa sổ ngắm nhìn phố xá bên dưới. Sắp hết giờ làm nhưng cô chẳng muốn về nhà một chút nào. Một phần vì cô ghét bị ướt một phần vì… từ giờ sẽ chẳng có ai đợi cô về nữa.-Em đứng đấy đi. Để anh lấy ô đã.Nhưng cô gái bướng bỉnh chỉ muốn chạy ngay ra chỗ anh thật nhanh.-Thật là, em chẳng bao giờ nghe lời anh cả. Dính mưa nhỡ ốm ra đấy anh lại phải chăm sóc em. Mệt chết được!-À, hóa ra là vậy. Tưởng anh quan tâm em ai ngờ… - Cô gái ra vẻ hờn dỗi.-Tất nhiên rồi. Chàng trai vẫn tiếp tục.-Nếu sau này anh mà bị ốm thì em cũng mặc kệ.-Em hứa rồi đấy nhé!Rồi cả hai phá lên cười. Mưa mỗi lúc một to hơn, những mảng ký ức cũng mờ dần cùng với tiếng cười nhạt nhòa trong tiếng mưa. Mọi người trong phòng đang xôn xao vì hôm nay có bão về rồi những lo lắng rằng những trận lụt lịch sử có thể lặp lại. Cơn bão cuối cùng của mùa hè. Thật tốt! Vậy thì cuốn đi giùm tôi tất cả, tất cả những gì thuộc về anh. Nhưng thực lòng cô sẽ chẳng bao giờ quên được anh trừ phi cô bị mất trí nhớ. Chỉ là cô sẽ cố để không còn nghĩ đến anh từng phút từng giây như bây giờ nữa. Anh, đã là quá khứ rồi và quá khứ thì nên ngủ yên.Rẽ nước hai “con sông”, cuối cùng cô cũng về đến nhà. Cô ngập ngừng. Cô sợ một mình, sợ đối diện với cô gái mà cô nhìn thấy trong gương sáng nay, sợ nhìn thấy căn phòng bừa bộn với những chai rượu nằm lăn lóc, khăn giấy, những bức ảnh kỷ niệm… Do dự, cô tra chìa khóa vào ổ và bật đèn.-YaaaaaaaaaaaaaaaChuyện gì vậy? Cô giật mình vì những tiếng pháo giấy nổ liên tiếp. Trước mặt cô là những gương mặt cười toe toét sung sướng vì đã làm cho cô bất ngờ.-Gì thế này? Gì thế? Làm sao mà các cậu vào được nhà tớ?Cô không ngớt đặt ra các câu hỏi trong khi cả người thì đang bị kéo vào bàn trong phòng khách. Một chiếc bánh ga tô với nến cắm lung linh đang đợi sẵn chờ cô.-Chúc mừng sinh nhật! -Happy birthday! Đủ thể loại các kiểu chúc mừng từ bạn bè cô. Mọi người nhao nhao dí dí vào mặt cô những hộp to hộp nhỏ lòe loẹt màu sắc. Bỗng cô bạn thân đập bộp vào đầu cô một cái.-Này, đừng nói là mày cũng quên cả sinh nhật mình đấy chứ!Vẫn thấy cái vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình của cô cả lũ lao vào đánh túi bụi.-Đánh nó đi. Tụi mình vất vả cả buổi để cuối cùng nó thể hiện cái vẻ mặt như kiểu “Các người đang làm gì trong nhà tôi thế này?” à.-Còn tao đã khổ nhục chôm chìa khóa nhà nó.-Thôi đi, không có Minh Tinh này lên kế hoạch thì làm sao mọi người có thể hoàn thành được hả?-Lại đùa! Ai là người phải gò công làm xe ôm đưa các bà đi mua hết thứ nọ đến thứ kia hả?
Cứ thế sinh nhật thứ 27 của cô trôi qua trong ngập tràn tiếng cười và sự ấm áp của bạn bè. Cô thực sự đã quên mất ngày sinh của mình. Người ta vẫn nói càng nhiều tuổi phụ nữ càng muốn giấu đi số tuổi thực của mình. Cô đã là một bà chị già, không còn trẻ trung như các em xì-tin nữa nên đáng nhẽ sinh nhật cô sẽ chỉ là những ly rượu, tiếng nhạc ồn ào trong các quán bar cùng những đứa bạn già chí cốt khác. Thế mà những đứa bạn già chí cốt đó vẫn có thể cho cô một một sinh nhật đáng nhớ như thế này như thể cô vẫn còn là một cô gái sắp đón tuổi 18 đầy mơ mộng cách đây 9 năm vậy. Ngoài kia mưa bão to như thế nào cô chẳng biết nhưng trong này chỉ có tiếng cười mà thôi. Không một lời an ủi, không một tiếng động viên cũng chẳng ai hỏi vì sao cô và anh chia tay hay mọi chuyện diễn ra như thế nào cứ như anh chưa từng tồn tại. Cả lũ ngồi đánh bài rồi kể chuyện ma đến đêm. Khi những cơn buồn ngủ kéo đến thì ai nấy cũng đều đã thấm mệt. Cô mơ màng giữa những ánh đèn, những dây tua-rua trang trí lóng lánh đủ màu sắc rồi những khuôn mặt mờ dần, mờ dần cho đến khi tất cả bị bao trùm bởi một màu đen đặc quánh. Cô thấy anh đang đứng đó, nơi phát ra ánh sáng mờ nhạt, một mình. Cô bước đến gần hơn để chắc chắn rằng đó là anh. Đôi mắt sáng lấp lánh, nụ cười hiền hòa. Chính là anh. Cô có thể nghe thấy rõ tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi. Anh ra hiệu cho cô nắm lấy tay anh rồi dắt cô đến trước một cánh cửa. Cô đi theo anh trong vô thức, tất cả những gì cô cảm nhận được là hơi ấm từ bàn tay anh, rất gần. Anh nhẹ nhàng mở cánh cửa. Một thế giới thật khác so với chỗ cô vừa đứng cách đây không lâu: Một cánh đồng xanh bao la ngập tràn ánh nắng, gió thổi lồng lộng. Và trong thế giới ấy chỉ có cô và anh. Nhưng cô chưa kịp tận hưởng giây phút tuyệt vời ấy thì hình ảnh anh biến mất, cánh đồng xanh ngút ngàn cũng biến mất trả lại không gian màu đen ban đầu. Những hình ảnh khác bắt đầu xuất hiện. Cô thấy anh và cô của những ngày trước. Hai người đang cãi nhau. Công việc của anh không tốt. Anh quăng đồ đạc khắp nơi còn cô thì gào khóc trong nước mắt. Rồi anh nói chia tay. Cô ngã quỵ xuống như một con rối bị đứt dây, tan đi như một làn khói, hình ảnh đó mau chóng bị màn đêm đen nuốt chửng. Rồi cô lại thấy chính mình đang điên cuồng níu kéo anh, hàng trăm tin nhắn, cuộc điện thoại. Và hình ảnh cuối cùng, lúc cô quay cuồng trong men say. Tất cả vội vã hiện ra rồi cũng nhanh chóng tan biến đi. Cuối cùng cũng chỉ còn mình cô đơn độc. Anh đi rồi, cô phải chấp nhận sự thật đấy. Không, không… cô không thể để anh đi như vậy được! KHÔNG!Cô tỉnh dậy, người đầm đìa mồ hôi, hơi thở dồn dập. Ánh nắng chiếu xuyên qua những tấm rèm cửa rọi vào mặt làm cô nheo mắt. Trên bàn có một tờ giấy nhắn của bọn bạn. Chúng nó đã dọn dẹp bãi chiến trường của tối hôm qua hộ cô và đã về từ sớm. 1 tháng kể từ khi chia tay, anh vẫn ám ảnh cô trong cả những giấc mơ. Cô bước xuống giường, kéo rèm để căn phòng hứng trọn những tia nắng ấm áp cuối hạ. Anh đã không còn ở bên cô nhưng gia đình và bạn bè vẫn luôn ở đây, vẫn luôn lo lắng và quan tâm tới cô. Những ngày qua cô đã làm cho họ phải lo lắng quá nhiều rồi. Cho dù trái tim này vẫn đau và không biết đến bao giờ sẽ khỏi nhưng chắc chắn cô sẽ mạnh mẽ hơn, dũng cảm hơn vì biết đâu, những chuyện như thế này sẽ lại xảy ra một lần nữa…Tại một nơi khác…Sân bay Nội Bài. 5h sáng. Cảm nhận làn sương mỏng manh qua từng nhịp thở mệt mỏi, anh chầm chậm kéo chiếc va li. Không việc gì phải vội, chuyến bay đi Milano của anh 1 tiếng nữa mới khởi hành. Anh đã tàn nhẫn bỏ lại tất cả, bỏ lại cô. Anh biết cô sẽ hận anh, sẽ căm ghét anh. Nhưng cô sẽ chỉ ghét anh trong 1 tháng, 3 tháng, 1 năm… rồi cô sẽ quên anh, quên đi gã đàn ông xấu xa đã làm cô phải khóc, rồi cô sẽ chẳng còn nhớ đến sự tồn tại của anh nữa. Ai mà biết được. Tờ giấy khám sức khỏe chẩn đoán anh bị u não được cất kỹ dưới đáy va li. Thời gian của anh chỉ còn được tính bằng tháng. Anh đã bỏ cả thói quen đeo đồng hồ vì anh sợ tiếng kim lạnh lùng chạy qua những con số vô cảm. Đừng vội nghĩ rằng anh cao thượng, rằng anh ra đi vì không muốn làm gánh nặng cho cô. Thực ra anh rất ích kỷ. Anh lo sợ cô sẽ nhìn thấy dáng vẻ bệnh tật của mình, lo sợ cô sẽ thương hại anh, sợ một ngày cô sẽ rời xa anh. Vì thế, anh đã bỏ rơi cô trước khi cô bỏ rơi anh để ít nhất nếu cô có nhớ đến anh cũng sẽ là một “anh” khỏe mạnh với nụ cười rạng rỡ trên môi chứ không phải “anh” yếu ớt đợi ngày tử thần đến mang đi. Giờ anh sắp rời xa cô trở về với đất nước mà anh với cô đã từng chọn làm nơi hai người sẽ hưởng tuần trăng mật. Ngày hôm đó như vừa mới đây thôi! Giữa muôn vàn đất nước, anh lại chọn Việt Nam để làm việc cũng giống như giữa muôn vàn người, cô lại chọn anh vậy. Định mệnh đưa anh đến thì cũng chính nó mang anh đi. Tiếng cô tiếp viên thông báo chuyến bay Hà Nội – Milano sắp cất cánh, anh xách vali đứng dậy. Anh quay lại nhìn, tưởng tượng ra cô đang đứng đó vẫy chào anh.- Tạm biệt. Chúc em hạnh phúc!
- - -
(Vuonyeuvn.com) - Tháng Tư ơi! Trôi chậm lại chút thôi. Để em nếm hết vị đắng chát của mận đầu mùa, cái dễ vỡ của hạt mưa đầu hạ, cái lắng đọng trong tim một người biết yêu lần đầu!

Nhiều lúc em vẫn tự hỏi mình, chẳng biết định mệnh nào đưa chúng ta đến đặt cạnh nhau một đoạn đường rồi lại đẩy em và anh xa nhau mãi?
Tình cờ gặp anh, quen anh, rồi thầm thươngmột người con trai có giọng hiền hiền, ấm áp ấy từ khi nào chẳng rõ! Được đi cạnh anh trong cuộc đời, em luôn cảm ơn may mắn nào đó đã mỉm cười với em, thật tuyệt khi yêu một người và được ở cạnh người ấy, với em, đơn giản vậy thôi!
Anh nắm tay em đi qua những ngày mùa xuân ngập tràn nắng ấm, ngày ấy, em yêu anh, yêu tất cả những gì xung quanh, yêu trời Sài Gòn lộng gió, yêu những con đường đêm thêng thang tấp nập, em nghe cả tiếng gió về reo vui trên từng cành cây kẽ lá, hạnh phúc ngắm nhìn bầy chim non ríu rít ngoài cửa sổ mỗi sớm mai thức dậy…
Có anh, cuộc sống của em trở nên vui tươi, rực rỡ những gam màu hạnh phúc, thổi bay những muộn phiền, lo lắng thường nhật. Có anh, em vững tin hơn vào con đường phía trước vì có bàn tay ai đó dẫn đường, có bờ vai ai đó cho em lặng lẽ dựa vào mỗi khi cảm thấy mệt nhoài.
Yêu anh, em luôn tự bảo mình cố gắng nhiều lắm, để hiểu anh, để tin vào tình cảm của anh. Nhưng khoảng cách giữa chúng mình, dù chẳng ai muốn, cứ lớn dần lớn dần đến nỗi điều em chưa bao giờ nghĩ tới rồi cũng ập đến khiến em ngã quỵ… Mình lạc mất nhau rồi, trời Sài Gòn vẫn xanh cao lồng lộng, gió vẫn vô tình đùa nghịch trên mái tóc em, chẳng thể thay anh làm khô những giọt nước mắt cứ chực òa.
Ngày xa anh, em ngỡ ngàng, chênh vênh và trơ trọi giữa cuộc đời, giữa đám đông nhộn nhịp, em vẫn luôn thấy mình lạc lõng. Em vô vọng tìm hàng ngàn lý do để bao biện, để tự vỗ về, ôm ấp những hạnh phúc ảo tưởng, những đợi chờ miên man, nhạt nhòa… Em không còn khóc trong những cơn mơ, em chỉ nức nở nhói đau mỗi khi tỉnh giấc…
Rồi thời gian trôi, em dần quen với cuộc sống bình lặng, đủ bận rộn và không có anh. Mơ hồ em dần nhận ra, tại sao em lạc mất anh dễ dàng như thế? Có lẽ chúng ta đã bên nhau trong vội vàng, gượng gạo phải không anh? Có lẽ nếu như ngày ấy, mình đừng vội thương nhau, nếu biết rằng chỉ cần đi cạnh nhau trong yên lặng cũng là hạnh phúc đủ rồi!
Đôi lúc em thầm nghĩ, lại cúi đầu gạt nước mắt, hai chữ “giá như” sao nặng quá, giá ngày ấy cứ để hai bàn tay chơ vơ đặt cạnh nhau đừng cố tìm một bàn tay khác, cứ để những giận hờn len lỏi, những đợi chờ dài thêm, để những dòng tin nhắn gửi trao bao điều chưa vội nói ra, cứ để yêu thương lớn lên từng ngày từng chút một…
Có lẽ giờ này, mất nhau, anh sẽ chẳng vội lạnh lùng bước nhanh về phía ấy, vì nơi đây, với anh- em chẳng thể gọi là kỷ niệm? Rồi sau này nhìn lại, có bao giờ anh nghĩ về em, như một người đã đi qua và in dấu trong cuộc đời anh hay chỉ là cuộc gặp gỡ tình cờ lúc anh cần lắm một vòng tay?
Khoảng cách giữa anh và em vì sao lại không thể lấp đầy? Chẳng phải vì khác biệt giữa chúng ta là nhiều, em trẻ con còn anh lại quá trưởng thành, em bên anh cứ ríu rít nói cười trong khi anh chỉ im lặng chẳng muốn sẻ chia, hay có lẽ thế giới của anh quá rộng lớn đến mức em chẳng thể đi hết một góc nhỏ thôi mà người ta vẫn gọi là trái tim?
Em ước một lần được đến nơi anh ở, ngắm góc làm việc, kệ sách hay khoảng không bầu trời anh vẫn thường thấy khi nhìn ra khung cửa sổ… Em chưa một lần, tự tay chọn cho anh một chiếc áo sơ mi đúng nghĩa…
Còn nhiều lắm, những việc em muốn làm cùng anh, đơn giản cùng nhau chạy trốn cơn mưa Sài Gòn bất chợt, bên anh trong ngày sinh nhật tuổi 22, muốn một tấm hình chụp 2 đứa trong lễ Tốt nghiệp Đại Học của em, mơ sau này mỗi chiều tan sở, lại sánh bước bên anh chầm chậm giữa khu nhà thờ Đức Bà nhộn nhịp mà yên ả... Có lẽ em sẽ đem gói lại những dự định ấy gửi lại những ngày có anh, còn bây giờ, anh sắp rời xa nơi này nhận công tác mới trên vùng cao nguyên đầy gió hay anh sắp trả lại em - Một Sài Gòn - không anh!
Tháng Tư, nắng vàng ươm ấm áp giữa trời Sài Gòn xanh cao lộng gió, thành phố vẫn nhộn nhịp hối hả như chưa từng đi qua cơn giông bão của riêng em.
Tháng Tư, Đà Lạt nơi anh đến - có lạnh và buồn nhiều không? Thành phố bốn mùa phủ sương mờ ảo, nơi cô gái có ánh mắt sâu huyền khiến trái tim người quyến luyến, chẳng muốn rời xa… Nơi ánh nắng Sài Gòn trở nên thật khó chịu, oi bức, nơi người con gái Sài Gòn chẳng đủ thướt tha dịu dàng, tinh tế để khẽ chạm vào góc riêng của ai đó, liệu anh có còn nhớ không?
Rồi những chiều cao nguyên lộng gió, một mình anh rong ruổi khám phá miền đất nên thơ ấy, có khi nào anh chợt nhớ đến một vòng tay? Giữa những lặng yên của núi đồi, cây cỏ, giữa không gian lắng đọng nơi quán cà phê vẫn dập dìu khúc nhạc kỷ niệm từ chiếc máy phát nhạc đã úa màu thời gian, có khi nào anh thèm nghe lại tiếng nói cười với những câu chuyện ngốc xít không đầu không đuôi của ai đó từ trong miền ký ức?
Tháng Tư! Miên man, chậm rãi, lơ đãng trôi về... Nơi đây có người vẫn đợi, vẫn chờ dù biết chắc không bao giờ ai đó quay về nữa!
- - - -
(Vuonyeuvn.com) -  Hôm nay anh lại đi, căn nhà nhỏ ba mẹ con mà sao trống vắng ? Đã bao năm rồi, chờ anh về rồi lại tiễn anh đi như thế, mẹ con em vẫn không sao quen được.

Con gái lớn tự bảo: Bố đi, buồn quá! Con trai ngây thơ nhắc: Bố đi sao lâu về? Em lại quay đi vội vàng giấu giọt nước mắt đang rơi.9 năm trôi qua, bao nhiêu thắc thỏm đợi chờ, trông ngóng; bao nhiêu niềm vui, hạnh phúc tràn đầy và cũng không ít những buồn tủi, xót xa. Từ khi yêu anh, em đã hiểu những nhọc nhằn, vất vả, lo toan mà người vợ lính biên phòng phải chịu. Bao nhiêu lời bàn tán, khuyên can, bao nhiêu cơ hội để được lấy chồng gần, điều kiện hơn anh…thú thực em cũng đôi lần lo sợ mình không đủ sức gánh vác cùng anh. Nhưng mỗi lần biết em như thế anh lại vội vàng lặn lội hơn 300 cây số, nắm tay em đi bên con đường trồng đầy hoa ngâu nở: “Lấy anh em sẽ khổ, nhưng anh sẽ cố gắng bù đắp cho em…”, rồi anh nói về mơ ước một gia đình vợ làm cô giáo sẽ giúp anh chăm sóc dạy dỗ con khi anh đi vắng, anh gửi trọn vào em… Em đã lấy anh, không phải vì lời anh hứa mà vì con tim em thực lòng không thể làm khác được. Biết khổ rồi, cho em chọn lại, loay hoay hoài rồi có lẽ em sẽ lại chọn anh thôi.

Cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn, mình xa nhau vì đường xa cách trở nhưng em biết bao nhiêu tình cảm anh dành cả cho mẹ con em. Khi về, anh dịu dàng bù đắp, chăm chút cho ngôi nhà bé nhỏ luôn tràn ngập tình yêu nồng ấm và tiếng cười vui vẻ. Là bộ đội, thời gian có hạn nhưng hai lần trở dạ là hai lần anh ở cạnh nâng giấc cho mẹ con em. Anh ngồi ôm con suốt đêm trong viện để em được ngủ, quên đi cơn đau khi sinh nở. Anh chưa bao giờ nhắc lại nhưng tự lòng em biết: ấy là anh đang cố bù đắp, mặc dù chưa thể lấp đầy những khoảng trống thiếu thốn trong em, nhưng thế cũng đã đủ để em hiểu được lòng anh… Rồi tất cả sẽ qua thôi những khó khăn trước mắt, nếu chúng mình biết sống vì nhau. Tất cả sẽ qua thôi chỉ có nỗi nhớ anh ở lại, nếu chúng mình còn xa nhau. Em sẽ còn nhớ anh quay quắt, se thắt cả lòng, và em cũng biết ấy là nỗi nhớ nhung của những người vợ bộ đội biên phòng. Em thương anh, thương con, thương họ và thương cả chính mình…

Em lại dắt con đi trên con đường trồng đầy hoa ngâu, mùa này hoa ngâu sắp nở, kỉ niệm lại ùa về, chỉ thiếu hơi ấm bàn tay anh.
tranthienly...@gmail.com
- -
(Vuonyeuvn.com) -  Có thể đây là lá thư từ trước tới giờ anh viết cho một người con gái mà anh từng yêu, từng thương, từng nhớ, từng quí nhất; có thể ví như bằng cả trái tim của anh. 

Em ơi! khi những lúc ở bên em anh cứ tưởng rằng như ở một thiên đường vậy đó; đó chính là những chuỗi ngày mà chúng ta sống có một cuộc sống rất hạnh phúc, êm ái làm sao và có thể ví như những đôi "chim uyên ương" bay lượn tự do trên bầu trời để tìm cho mình một thiên đường riêng, hạnh phúc riêng vậy đó. Tuy anh và em cả hai gia đình cũng không khá giả gì cho lắm, nhưng chúng ta đã yêu nhau bằng cả trái tim và nghị lực. 

Em biết không, trước đây anh là một con người sống có cuộc sống rất bê tha, thiếu tự tin, ngày đây mai đó không có một mục đích gì cho tương lai của mình cả, đến khi gặp được em anh cứ như chú chim non vừa mới nở, chỉ biết kêu những tiếng kêu "chíp chíp" khi con chim mẹ mốm mồi cho chú chim non vậy đó (ý anh nói đây có nghĩa là, khi anh gặp được em trong anh rất thơ ngây, khờ dạy, chỉ biết nghe những gì em nói, những gì em khuyên mà không hề có ý nghỉ ngược lại). 


Em biết không? đó chính là một tâm hồn của một người đang yêu một cô gái "tình cảm của anh ta là một tình yêu da diết, luôn luôn hình bóng của người mình yêu hiện trong tâm tưởng, thấm đượm trong máu thịt của mình,... đến độ nổi mà anh không có từ nào diễn đạt được nó nữa". anh còn nhớ những ngày ta sống bên nhau rất,... rất là hạnh phúc, (đó là những buổi tối khi chúng ta tan ca về anh và em cùng trên chiếc xe chạy một vòng hóng mát và lúc này anh chỉ chạy một tay, còn một tay anh giành để nắm tay em, để giữ em không cho em buôn anh ra; rồi chúng ta đi đến một chổ mà cả hai rất thích đó chính là "Bến Thượng Hải" mà em với anh cùng đặt tên cho nó; nói thật ra đó là một bãi cát nằm ven một con Sông Hậu, ý nói vậy để cho nó sang thôi, rồi anh ôm em bên cạnh anh lúc đó mọi người nhìn chúng ta với đôi mắt ranh tị, nhưng đôi mắt ranh tị ấy trong đó có sự ngưỡng mộ vì chúng ta yêu nhau quá tha thiết: một tình yêu tinh khôi, giản dị, ... anh nói vậy chắc em nhớ lại nó vui như thế nào và nó trân trọng như thế nào rồi nhỉ. 


Nhưng em ơi? tại sao em không trân trọng nó chứ, không giữ nó chứ, sao em nghĩ một cái thực tại mà không nghỉ về tương lai đang chờ đón chúng ta mà chỉ nghĩ những gì đang ở trước mắt, muốn giành lấy cho bằng được đó chính là gì: gấm lụa, nhà cao, hay danh vọng, vật chất xa hoa; những cái đó đâu tự nhiên mà có được dễ dàng đâu em, hay em thích bài hát “Hạnh phúc đơn sơ” do Mạnh Quỳnh trình bày hả?. Muốn giành được nó ta phải đánh đổi bằng cả con người mình đó. Nói thì nói vậy chứ anh nào dám phiền muộn gì em, mà ngược lại anh càng thấy thương em nhiều hơn thế nữa, bởi anh biết anh và em cuộc sống của chúng ta còn thiếu thốn về mọi mặt, hai đứa đi làm rất cực khổ để có được đôi ba đồng tiền; em thì tiếp mẹ trong việc chi tiêu hằng ngày, còn anh thì tiếp gia đình anh để có tiền ăn đi học; thời gian thì rất là bận rộn vừa lo mọi mặt nhưng chúng mình cũng giành thời gian cho nhau nhiều lắm, cũng đủ hiểu cho cả hai như thế nào rồi đúng không?. 


Đến đây những giọt nước mắt anh rơi nhòe trên trang giấy bởi lẽ anh rất nhớ, nhớ về em nhiều lắm, nhớ về dóc dáng, bóng hình, khuôn mặt, nhớ những nụ cười, thôi anh không muốn nhắc lại những kỷ niệm, những tình cảm nữa vì nó bây giờ chỉ là một quá khứ, mà quá khứ thì nó đâu khi nào quay lại được đâu đúng không em?. 


Anh rất là hiểu em, có một ngày khi chúng ta còn ở bên nhau anh có nói với em rằng em à! nếu em sống với anh mà cảm thấy thiếu hụt, hay một gì đó thì anh sẳng sàng để em chọn riêng con đường đi cho chính mình. Nhưng rồi điều đó đã có thật, đó là sao một lần em theo mẹ lên TP (nhà của người Dì bà con) chỉ ở có 30 ngày, (đó là những ngày mà chúng ta xa nhau nhiều như thế và cũng là thời gian để thử thách cho chúng ta) đúng thật vậy, khi em về ngày đầu tiên em đến thăm anh, trong anh lúc này một tia sáng bừng rực dậy hướng về em, một tình yêu tinh khôi của anh, anh vui mừng làm sao vì những ngày qua anh nằm co ro trong căn nhà trọ vẫn nằm và vẫn đợi, đợi em về đó,.... em có biết không?. Rồi em nói lời chào anh, đến một lác sau anh nghe qua một câu mà trong anh sốt lên từng cơn sốt, nóng cả đôi tai mà anh nghe văng vẳn đâu đó hình nhưng câu nói đó không phải là của em nhưng chính là em "chúng mình chia tay anh ạ". Anh chỉ biết nín và nín từng hơi thở của anh, nhịp tim đập chậm lại trong anh đang tan nát cỏi lòng và nhớ về lời nói khi xưa mà anh nói với em, chắc có lẽ em đã chọn được con đường đi riêng cho chính mình rồi đúng không?. nhưng liệu con đường mà em chọn có đem lại hạnh phúc cho mình không hay chỉ là một con đường mà ai đó đã chọn sẳng cho em,... 


Thời gian đã thắm thoát một năm, lá thư này anh gửi không biết tới em hay không nhưng anh rất mong em được nhận được và hiểu được tình cảm mà trước kia anh giành cho em như thế nào rồi, sau cùng anh chúc em hạnh phúc, được đi trên con đường đi mà em đã chọn, cho anh gửi lời thăm mẹ chúc sức khỏe mẹ nhiều! Người em từng yêu! 

Nguyễn Thuận - nguyenthuan84longmy@yahoo.com.vn Theo: GĐVN
- - -
(Vuonyeuvn.com) - Khi chia tay, không có nghĩa là đã hết yêu. Người ta phải chia tay vì nhiều lý do, nhưng trong đó k có lý do là đã hết yêu. Khi hết yêu là khi ta nhận ra không còn yêu người đó.
Khi chia tay mà vẫn yêu thì người ta sẽ cảm thấy đau, thấy nhói lòng khi nghe một cái tên, nhìn một đồ vật liên quan đến người ấy. Khi hết yêu có nghĩa là hết nhớ, hết buồn. Nếu có nhớ thì đó cũng là những nỗi nhớ thanh thản, nhớ để tự mỉm cười.
Khi chia tay mà vẫn yêu thì vẫn mơ hồ ảo tưởng rằng một ngày sẽ quay lại, dù biết rằng điều đó dường như k thể. Khi hết yêu sẽ k muốn quay về.
Khi hết yêu, vẫn muốn gặp lại người đó, vẫn muốn là bạn của nhau, muốn níu giữ một thứ tình cảm k phải là tình yêu. Khi chia tay mà vẫn yêu có nghĩa là bạn k muốn gặp lại người đó, không đủ dũng cảm để đối diện với niềm đau nhức nhối trong tim mình.
                                           
Khi hết yêu, qua đường gặp lại vẫn vui vẻ trao nhau một lời chào. Khi chia tay mà vẫn yêu thì thoáng thấy dáng ai giống người ấy đi trên đường, lại giật mình thảng thốt. Nếu như đó k phải là người ấy, sẽ chợt thấy hụt hẫng. Nếu đó là người ấy thì lại muốn lướt qua thật nhanh.
Khi hết yêu sẽ mừng khi người ta có người mới. Khi chia tay mà vẫn yêu thì k dám nghĩ đến điều đó. Mới chỉ tưởng tượng ra người đó sánh bước bên ai là lại thấy nhói lòng, thật buồn!
Khi hết yêu có nghĩa là sẵn sàng để yêu người mới. Khi chia tay mà vẫn yêu thì cứ nghĩ rằng chẳng ai như người xưa, cho dù người ấy có nhiều lầm lỗi.
Khi hết yêu cảm thấy cuộc sống mình có sự thay đổi. Khi chia tay mà vẫn yêu thấy cuộc sống sao lắm đổi thay,
nhưng cuộc sống vốn là như vậy ...
- - - -
(Vuonyeuvn.com)
- Tối nay đi uống trà sữa không nhóc?- Trung nhắn một cái tin vào sáng sớm ngày thứ 7 cho cô bạn thân nhất của mình. 
- Hì.. Để khi khác anh nhé, tối nay em hẹn với anh Hùng rồi! 
Tin nhắn trả lời của Nga vừa hiện lên màn hình di động thì Trung đã nhanh tay bấm vào phím "delete". Ném phịch cái di động xuống giường, Trung nằm gác tay lên trán và nghĩ ngợi một điều gì đó. Anh mím môi, đôi chân mày nhăn lại còn tay thì nắm chặt túi áo bên trái. À không, không phải anh đang giằng co với chiếc áo sơ mi, mà Trung đang muốn cấu xé trái tim bên trong của mình, vì cảm giác đau đớn khi thấy nó như đang vỡ ra từng mảnh… 
Chỉ một tin nhắn trả lời với chữ "Uhm.." gửi đến Nga, Trung tự hỏi không biết cô có hiểu được cảm giác của anh lúc này không, rồi anh cũng tự trả lời với chính mình rằng cô sẽ không bao giờ hiểu được. Vì Nga không nên hiểu, Nga không cần phải bận tâm và chắc chắn rằng Nga đừng bao giờ biết, rằng thực ra Trung chỉ muốn nhắn cái tin kia là "Không sao cả! Vì anh yêu em..". Bởi một lý do Trung rất yêu Nga, nhưng đi kèm với hàng ngàn lý do khác, anh biết mình phải chôn vùi tình cảm này, mãi mãi không bao giờ được nói ra.. 
… 
Trung quen Nga khi cô vừa chuyển về khu phố của anh cách đây 5 năm. Ban đầu, Trung không thích Nga lắm vì nhìn cô có vẻ quá kiểu cách và tiểu thư đài các, không hợp với cá tính và phong cách bụi bặm như anh. Nhưng qua một vài lần trò chuyện, anh cảm thấy bên trong cái vẻ ngoài yếu đuối và hời hợt, còn ẩn chứa một cá tính mạnh mẽ và sự sâu sắc trong Nga. Hai người trở thành bạn thân lúc nào không hay, chỉ biết rằng hồi ấy, sáng nào Trung cũng chở Nga đi học, trưa nào cũng chở cô về tận nhà vì cả hai học chung một trường đại học 
Hai người đã trải qua rất nhiều kỉ niệm dễ thương dưới mái trường năm ấy. Nga thích một anh chàng bên khoa quản trị, Trung thu thập thông tin và làm mai cho cô bạn thân của mình tận tình. Trung bị một cô nàng cùng lớp cho "ra rìa", Nga ở suốt trong phòng anh để an ủi hết lời. Một tình bạn kéo dài suốt 3 năm, cho đến khi Nga có quyết định đi du học, Trung mới chợt nhận ra những tháng ngày êm đẹp không bao giờ tồn tại mãi mãi 
Cuộc sống thiếu vắng Nga, mỗi buổi sáng chạy trên con đường quen thuộc từ nhà đến trường chỉ có một mình, Trung mới cảm thấy trống trải và thiếu vắng điều gì đó. Anh thèm lắm cảm giác được nghe cái giọng ngái ngủ của Nga khi ngồi sau xe anh, anh nhớ quá nụ cười như thiên thần của cô ấy khi đứng chờ anh mỗi buổi trưa tan học, và anh chỉ muốn sống lại cái khoảnh khắc hai đứa đang chạy xe trên đường thì một cơn mưa ập đến, Nga co ro và run rẩy núp sau lưng anh trong cái giá lạnh của những cơn mưa chiều, nhưng nụ cười giòn tan của cô ấy trong tiếng mưa làm lòng anh cảm thấy ấm áp hơn nhiều lắm. 
Trung lắc mạnh đầu để những hồi ức tan biến đi và đừng quay về nữa, bởi lẽ bây giờ, anh chỉ còn lại một mình. Một mình dưới sương lạnh của buổi sáng tinh mơ, một mình dưới buổi trưa khi trời nắng gắt, một mình đi dưới mưa không ám áp, và một mình sống trong những hồi ức nhớ thương… 
Tối hôm ấy, sau khi viết những dòng nhật ký dưới ánh đèn mờ trong phòng, Trung kết thúc với một câu hỏi bằng bút đỏ "Có phải anh đã yêu em..?", rồi anh gục đầu lên bàn như muốn khóc. 
… 
Có vẻ như, khi ta chờ đợi đều gì đó trong mòn mỏi, thì điều ấy dường như chẳng bao giờ đến. Nhưng khi ta đã thôi hy vọng và chờ đợi, thì điều bất ngờ nhất lại xuất hiện và kéo ta lên biển tuyệt vọng, đưa cho ta một cái phao hy vọng và giúp ta nổi lềnh bềnh trên những con sóng… 
Thế rồi một buổi chiều khi Trung đang uể oải sau một ngày làm việc bận rộn, trong đầu anh chỉ còn những kế hoạch cho dự án sắp tới của công ty, thì Nga đột ngột xuất hiện, ngay trước cửa nhà anh… 
Trung như không tin vào mắt mình, một niềm vui sướng khó tả len vào tận tâm hồn khiến anh cứ tưởng như mình đang bay bổng trên mây, cảm xúc trực trào làm anh phải cố ngăn dòng nước mắt hạnh phúc. Trung chỉ muốn chạy đến thật nhanh để ôm lấy Nga vào lòng, nhưng rồi lý trí nói rằng, anh và Nga vẫn chỉ là một người bạn mà thôi… 
Nga xuất hiện với nụ cười thật tươi và nhìn anh trìu mến. Trung biết rằng, lẽ sống của anh chính là nụ cười của cô ấy. Và anh có thể làm tất cả mọi thứ để đổi lấy nụ cười này. 
- Bất ngờ không? Em đã tốt nghiệp đại học bên Sing và quay về đây làm việc ở một công ty liên doanh với nước ngoài. Hai ta chắc có thể còn gặp nhau dài đấy, anh bạn của em ạ! 
- Tất nhiên rồi nhóc! Anh cứ tưởng em quên anh luôn rồi chứ. Em trở về thế này, anh thiệt.. bất ngờ quá.. 
- Món quà em tặng anh ngày trở về là sự bất ngờ mà! 
Nga vẫn thế, vẫn giọng nói ngọt ngào ấy khi trò chuyện với anh, vẫn nụ cười kháu khỉnh và đanh đá, vẫn một tâm hồn đẹp đẽ mà anh đã từng quý, và bây giờ… có thể là đã yêu.. 
Hai năm rồi, Nga có vẻ chững chạc và điềm tĩnh hơn. Nước da trắng hơn, màu tóc của cô đã ngả sang vàng, nhưng dài và óng ả hơn, lại còn tỏa ra một mùi hương nhẹ nhàng, thơm quyến rũ. Thật dễ thương làm sao!- Trung chỉ muốn thốt lên như thế.. 
Nga đưa địa chỉ nhà và số điện thoại mới cho Trung. Trước khi đi, cô quay lại và nói với anh : 
- Anh là người bạn đầu tiên em ghé thăm khi quay về đây đấy, anh bạn thân ạ! 
Dẫu biết chẳng có ẩn ý gì trong câu nói đó, nhưng Trung vẫn không sao ngừng hy vọng. Ít ra, đối với Nga, anh đã từng là một người đặc biệt – theo – cách – nào – đó… 
Trung mỉm cười nhìn Nga đang dần khuất sau con hẻm, rồi anh nhảy chân sáo vào nhà. Có lẽ những chuỗi ngày hạnh phúc đã bắt đầu quay trở lại với anh?… 
…. 
Những buổi tối cuối tuần rảnh rỗi, Trung và Nga hẹn nhau đi uống cà phê, đi dạo phố và ăn hàng như những ngày xưa đó. Đối với Nga, Trung là một người bạn, một người anh, một người mà cô có thể tâm sự mọi chuyện, nhưng chắc hẳn rằng, anh không thể là một người tình trong mắt Nga.. 
Vì một lý do gì đó mà khó ai có thể giải thích được, hai người tuy rất thân nhưng Nga vẫn không thể yêu Trung, vì đã từ lâu, anh đã nằm trong ngăn kéo trái tim tình bạn của cô, chứ không phải ngăn kéo tình yêu. Nga là thế, cô luôn phân định rạch ròi mọi giới hạn, đâu là bạn, đâu là yêu, đâu là người có thể biết mọi chuyện của cô, đâu là người đừng nên biết điều gì cả.. 
Hơn một ngàn lần Trung định nói với Nga tình cảm của mình nhưng anh biết rằng không thể. Vì nếu việc đó xảy ra cũng đồng nghĩa với việc tình bạn bấy lâu của hai người chấm dứt, mà tình yêu thì cũng không đi đến đâu. Để giữ mãi tình bạn này, để được là một người bạn thân đặc biệt trong mắt Nga, anh đành ngậm ngùi sống theo lý trí mặc dù không biết bao lần con tim thúc đẩy anh hãy sống thật với chính mình hơn. 
- Trung này! Em tự hào khi có anh là bạn thân lắm đấy! Bạn bè em ai cũng ngưỡng mộ điều này, họ không tin có một tình bạn bền lâu giữa trai và gái. Có lẽ họ nghĩ rằng tất cả tình bạn ấy sau bao nhiêu lâu đều phải chuyển thành tình yêu hoặc là tan vỡ vì lý do gì đó.. Buồn cười quá anh nhỉ? Hihi… 
Vì câu nói ấy, mà Trung không thể nói lên tình cảm của anh được. Đối với Nga, anh là một niềm tự hào vì là một người bạn tốt. Cho nên nếu như cô biết anh đã yêu cô, thì chắc hẳn Nga sẽ rất thất vọng.. 
"Dù sao thì, được làm một người bạn thân đặc biệt của em đã là một niềm an ủi lớn cho anh rồi.."- Trung thầm nghĩ- "Anh sẽ mãi đóng vai là một người bạn tốt của em, để luôn nhìn thấy em cười vì tự hào về anh. Không sao cả! Vì anh yêu em.." 
Trung phát hiện mình có một khả năng đặc biệt là anh có thể biết trước một điều gì đó qua những linh cảm. Và một tháng trước, Nga đi cùng một anh bạn đồng nghiệp qua nhà Trung, linh cảm nói cho anh biết rằng vị trí đặc biệt của anh trong mắt cô có thể sẽ bị lung lay, vì anh bạn đồng nghiệp đó là Hùng – một người bạn khá thân với anh khi hai người học cấp 3, và hơn thế nữa, Hùng là một người vui tính, dễ gần, được nhiều cô gái mến mộ.. 
- Hóa ra là cậu đấy à? Nga vẫn nhắc cậu luôn đấy! Tớ cứ tưởng là một anh chàng tốt số nào đó, ai ngờ lại là thằng bạn chí cốt của tớ chứ!- Hùng khoác vai Trung, vừa cười vừa nói luyên thuyên 
- Anh Hùng nói chuyện nghe vui lắm anh ạ, đi với anh ấy, em cười suốt thôi. 
- Hai người có vẻ thân quá nhỉ?- Trung hỏi dò, gương mặt vẫn tươi cười 
- Ừ! Tớ quen thân với anh trai của Nga. Qua nhà chơi mãi thì làm quen được với em này luôn..- Hùng nói rất tự nhiên, anh không có vẻ gì như đã mến Nga, Hùng lúc nào cũng thế, hòa đồng với mọi cô gái, chẳng ai đặc biệt hơn ai.- Thôi, tối rồi. Tớ chở cô gái này về nhà đây, sáng mai còn phải lên công ty sớm. 
Hai người vẫy tay chào Trung rồi quay xe đi khuất. Từ lúc đó, Trung luôn cảm thấy bất an trong lòng, vì sự xuất hiện đột ngột của Hùng đã làm xáo trộn một số thứ trong cuộc sống của anh, và cả với Nga nữa. 
Hơn hai tháng trôi qua, từ khi có sự xuất hiện của Hùng, Nga ít liên lạc với Trung hơn. Cô chỉ nói rằng gia đình đang gặp một vài trục trặc nhỏ và áp lực công việc khiến cô quá bận rộn đến nỗi không thể ghé thăm anh được. Những ngày nghỉ, khi anh rủ Nga đi đâu chơi, cô luôn kéo theo cả Hùng vào. Sự có mặt của Hùng làm cho bầu không khi vui nhộn hẳn lên, hiếm khi nào Trung nhìn thấy Nga cười tươi như thế. Đi bên Hùng, dường như cô cảm thấy rất vui vẻ và cười nhiều hơn trước, đều mà Trung không bao giờ làm được cho cô.. 
Rồi một ngày nọ, điều tồi tệ nhất trong linh cảm của Trung đã đến, Nga gọi qua và trò chuyện với anh 
- Anh thấy Hùng thế nào? 
- Anh ta được đấy chứ! Rất nhiệt tình và vui vẻ. Anh phục cậu ta trong cái khoảng có thể làm em cười suốt trong mọi chuyến đi ấy! 
- Vì như thế mà em đã chịu làm bạn gái anh ta rồi đấy. Hihi.. 
Cạch… 
- Alô? Anh Trung còn ở đó không? 
- À..à anh đây, anh lỡ tay làm rơi cái điện thoại ấy mà.. Thế.. em yêu anh ta lắm à? 
- Vâng! Em cũng không biết từ khi nào nữa.. Đọc những tin nhắn của anh Hùng, em thấy vui lắm. Đi bên cạnh anh ấy, em dường như quên hết mọi âu lo trong cuộc sống 
- Vậy là quá tốt rồi.. Anh cũng chờ một ngày có một chàng hoàng tử mang nụ cười đến mãi trong em.. Không ngờ ngày ấy lại đến sớm thế.. 
- Anh biết không. Bỗng nhiên em thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Em có một người bạn để em tâm sự những chuyện buồn, có một người yêu luôn kể cho em những câu chuyện vui. Anh và Hùng là hai người đàn ông mà em yêu quý nhất đấy!- Giọng cười của Nga trong trẻo và đáng yêu lạ thường 
Trung chào tạm biệt, chúc Nga ngủ ngon rồi anh tắt hết đèn trong phòng, mở một bản tình ca quen thuộc mà anh và Nga đã cùng nhau nghe dưới một chiều mưa bên mái hiên nhà. Xung quanh anh bây giờ chỉ còn một màu đen và một chút ánh sáng chớp tắt trên chiếc di động đang phát nhạc trên tay… Anh nghĩ chắc hẳn giờ này Nga và Hùng đang ríu rít nhắn tin tình tứ cho nhau qua điện thoại, rồi Nga sẽ tủm tỉm cười mãi cho hạnh phúc của cô ấy. Đó chẳng phải là đều anh mong ước sao? Anh luôn ước Nga được hạnh phúc dẫu cho hạnh phúc đó chẳng thể nào là anh được.. Tim anh bỗng đau thắt lại, anh ước giá như có ai đó dùng dao đâm một nhát vào tim thì có lẽ anh sẽ đỡ đau hơn bây giờ nhiều lắm.. 
… 
Trung chợt tỉnh khi chiếc di động rung lên và kêu inh ỏi trong phòng. anh lồm ngồm ngồi dậy, nhìn vào màn hình với cái tên "Hùng" đang gọi cho mình. Anh chỉ muốn tắt máy, nhưng lại không thể.. 
- Alo! Cậu đã ngủ chưa thế? Trò chuyện một chút với tớ đi, đang chán quá chẳng có gì làm.. 
- Đi mà gọi cho cô bồ của cậu ấy!- Bất chợt Trung hét lên và dập mạnh máy điện thoại xuống đất. 
Khi một giọt nước mắt len vào kẽ môi làm anh cảm thấy mằn mặn, Trung tự hỏi không biết mình đã khóc từ khi nào. Tin nhắn của Hùng hiện lên trong cái không gian tối om của gian phòng "Tớ biết cậu yêu Nga nhiều lắm, nhưng không có nghĩa là nhiều hơn tớ yêu cô ấy.." 
Trung bấm số của Hùng và gọi 
- Làm sao cậu biết là tớ đã..? 
- Cùng là đàn ông với nhau mà. Tớ biết từ những ánh mắt cậu nhìn Nga, không phải như một người bạn. Tớ thật sự rất phục cậu đấy Trung à. 
- Về chuyện gì? 
- Vì cậu đã hy sinh quá nhiều cho người mà mình yêu một cách thầm lặng, không ồn ào và công khai như tớ. Tớ phục cái cách cậu đã đánh đổi tất cả sự đau đớn dằn vặt lúc này của mình để mong Nga có một hạnh phúc trọn vẹn, cậu cho đi quá nhiều mà cũng chẳng mong nhận lại được gì ngoài nụ cười của cô ấy.. Và có lẽ sức chịu đựng của cậu cũng khá tốt mới có thể trò chuyện bình thường với tình địch của mình như lúc này.. 
- Cậu nghĩ thế à? Tớ nói cho cậu biết nhé, nếu cậu đang ngồi trước mặt tớ bây giờ, không khéo cậu sẽ lãnh một đấm vào mặt đấy! 
Hùng cười phì trong điện thoại. Trung cũng lắc đầu cười theo, ít nhất cũng đã có một người hiểu được tình cảm của anh dành cho Nga. Trung tâm sự mọi chuyện với Hùng dưới tư cách như một người bạn suốt buổi tối hôm ấy, anh kể cho Hùng nghe về lần đầu gặp Nga, hai người đã trải qua những chuyện buồn vui gì. Anh yêu nụ cười và giọng nói của cô ấy ra sao, đau đớn thế nào khi cô ấy khóc… 
- Trung này! Nga là người con gái đầu tiên tớ yêu thật lòng thế đấy. Tớ biết mình hay phóng đại một số chuyện nhưng riêng với chuyện này thì tớ không gạt cậu đâu. Cho nên cậu hãy yên tâm, tớ sẽ chăm sóc cô ấy chu đáo đến khi sức tàn lực kiệt, đến lúc tứ chi bại liệt, đến nỗi không còn cái gì có thể liệt, đến.. 
- Thôi thôi ông tướng! Tớ biết rồi! Cậu mà làm Nga bị tổn thương, tớ sẽ giết cậu thẳng tay đấy. 
Tớ ít khi nhờ vả ai chuyện gì. Nhưng bây giờ, tớ muốn nhờ cậu mang lại nụ cười hạnh phúc mãi mãi cho cô ấy, cậu có làm được không? 
- Chắc chắn rồi, anh bạn.. Nhưng cậu có ổn không đấy? 
- Không sao cả! Vì tớ yêu cô ấy! Chỉ cần Nga hạnh phúc là tớ mãn nguyện rồi.. 
… 
Tình đơn phương là một thứ tình cảm đẹp đẽ và chân thành nhất, là một thứ tình cảm mạnh mẽ nhất, bởi chỉ có những con người mạnh mẽ mới dám yêu đơn phương. 
Thật đau đớn khi nhìn người mình yêu thương hạnh phúc trong tay người khác, nhưng còn đau đớn hơn khi có được người mình yêu mà cô ấy lại chẳng cảm thấy hạnh phúc trong tay mình.. 

Yêu thương một người nghĩa là sao? 
Mong muốn hạnh phúc khi có người đó bên cạnh hay mong muốn người đó hạnh phúc dẫu không có mình bên cạnh? 
Phải chăng những thứ không thuộc về mình thì dù có cố gắng đến mấy vẫn vĩnh viễn không thuộc về mình? 
Vô số câu hỏi mãi chẳng có lời giải đáp hiện lên trong đầu Trung khi anh đang trên đường đi dự đám cưới của Nga và Hùng. 
Tin nhắn của Nga vừa gửi đến trong máy của Trung, anh mở ra và đọc thầm 
"Hôm qua anh Hùng nói anh có vẻ không vui. Em chỉ muốn nói cho anh biết rằng dù em có đi bên ai chăng nữa, em vẫn luôn yêu quý và nhớ về anh, một người bạn thân thật sự của em. Sao giờ này mà chưa thấy anh đến vậy, anh không sao đấy chứ?" 
Trung ngước nhìn những áng mây đang trồi lững lờ giữa bầu trời xanh, anh thì thầm với những chiếc lá đang rơi cuối thu 
"Không sao cả! Vì anh yêu em"..
-