Slider
Total Pageviews
Labels
- Album Ảnh
- Âm nhạc
- Bạn Cần
- Bạn Gái
- Bạn Trẻ
- Blog Radio
- Cẩm nang tình yêu
- Châu Tinh Trì
- Chia Sẽ
- Chuyện Yêu
- Cuộc sống
- Đang yêu
- Giải Trí
- Giới Tính
- Hài kịch
- Làm Đẹp
- Làm Mẹ
- Lời hay ý đẹp
- Nhật ký
- Nội trợ
- Sức Khỏe
- Tâm Sự
- Thần Tượng
- Thơ Tình
- Thơ Tình học trò
- Thơ Tình Yêu
- Thơ Vui
- Thời Trang
- Thư chia tay
- Thư gửi người thân
- Thư tình
- Thư tình cho anh.
- Thư tình cho em
- Thư Tỏ Tình
- Tin Giáo Dục
- Tin Làng Sao
- Tin Thế Giới
- Tin Thể Thao
- Tin Tức
- Tin Xã Hội
- Truyện cười
- Truyện Dài Tình Cảm
- Truyện Hay
- Truyện ngắn
- Tuổi học trò
- Video
On Twitter
Biểu mẫu liên hệ
On Facebook
Advertisement
Được tạo bởi Blogger.
Ad
Translate
Giới thiệu về tôi
Travel
Performance
‹
›
Cute
My Place
Slider
Racing
Videos
Tôi biết một cô gái, có một nỗi cô đơn thường trực trưng bày bên ngoài ánh mắt cười. Cô ấy là nhân viên ở một cửa hàng sách cũ, gần nhà tôi.
... Cho tôi hay, tôi sẽ cùng em, ôm cô đơn vào lòng, ủ ấm!
1. Ba tháng trước…
Tôi ngồi bên cạnh lặng nghe Du đàn, những phím dương cầm nhảy múa hân hoan, những ngón tay lướt nhẹ, đôi môi em khẽ mím. Bất chợt, một tiếng đàn vang lên chói tai, lạc lõng giữa một bản tình ca sâu lắng.
- Rồi chúng ta sẽ thế nào?
Tôi ngờ ngợ, đôi mắt Du loang loáng nước.
- Em sai nhiều rồi, đúng không?
Du quay sang nhìn khuôn mặt tôi, khi ánh mắt giao nhau tôi mơ hồ nhận ra một biển hồ mênh mông buồn tủi, những giọt nước tròn đầy chực vỡ òa. Trong mối quan hệ giữa chúng tôi, ai là người có lỗi?
Mọi người thường trách cứ người thứ ba đến sau trong một cuộc tình chen chân giữa ba người. Nhưng Du của tôi không đáng trách. Em đáng thương nhiều hơn đáng trách. Cũng từ lúc xác định tình cảm với em, tôi dành nhiều giờ bên một góc lặng, chậm rãi dõi theo từng giọt café đen đặc nhỏ xuống, giống như những lát cắt của cảm xúc nổi trôi khó định hình. Người thứ ba chỉ là người đến sau không có nghĩa là người gây ra tội lỗi. Tôi yêu Du. Chúng tôi nhận ra điều đó trong mắt nhau, trong những lần chạm tay, trong những nụ cười ấm áp.
- Trời tối nhanh quá!
Du bỏ quên những nỗi buồn, lén trút một nét thở dài, ưu tư nhìn ra khung cửa sổ. Em khẽ đứng dậy, nhón người cầm áo khoác choàng qua vai tôi, nụ cười trên môi cong lên thành nét cười vui vẻ.
- Mình đi ăn chút gì anh nhé!
Chúng tôi dắt tay đi cạnh nhau, bước song hành cùng nhau, đan khít mười đầu ngón tay vào nhau. Cứ thế bước đi, cảm giác bình tâm và an yên biết mấy. Tôi mất một chút thời gian khẽ hắng lòng, kéo đầu Du tựa vào vòm ngực của mình.
- Du, anh yêu em, biết không?
Du không trả lời, cũng không gật đầu hay lắc đầu, em khẽ động đậy những ngón tay đan cài trong tay tôi, siết nhẹ. Những khoảng không gian bên em bình yên dịu vợi, lắng đọng yêu thương như một vùng mơ huyền ảo, khiến tôi dẫu biết rằng mình đang lầm đường lạc lối cũng không thể vẫy vùng ra khỏi đó. Là do tôi không muốn thoát ra, không muốn vụt mất tình yêu với Du.
- Nhưng bàn tay này, làm sao khít vừa đây?
Du nắm tay tôi đưa lên cao, ngón tay áp út của tôi lồng một chiếc nhẫn bạc, lạnh lẽo vô hồn, ám mờ như khoảng không trống rỗng trong tim tôi. Lúc này, nhìn vào khuôn mặt Du, nó trở nên nhức nhối, buốt lạnh.
… Yêu thương trao đi rồi, có rút lại được không?
2. Sáu tháng trước…
Tôi biết một cô gái, có một nỗi cô đơn thường trực trưng bày bên ngoài ánh mắt cười. Cô ấy là nhân viên ở một cửa hàng sách cũ, gần nhà tôi. Khu phố chúng tôi ở là một khu phố nhỏ, không tấp nập người qua lại, cũng bị phủ màu thời gian bạc xỉn, không gian đôi lúc ẩm sực mùi mưa và sương lành của những đêm Đông buốt giá. Sở dĩ tôi biết cô ấy bởi tôi thường xuống hiệu sách cũ để lục tìm những tập truyện dài ngắn khác nhau vương vãi ở một xó xỉnh riêng biệt cho đám em họ. Mỗi cuối tuần tôi lại ghé hiệu sách một lần, ngồi nhặt nhạnh số tập truyện may mắn còn sót lại, đồng thời đưa mắt dõi theo khuôn mặt xa xăm của cô ấy. Phải, tôi có biết cô ấy, nhưng chưa một lần làm quen.
- Em giấu nỗi buồn đi đâu thế?
Tôi nói vu vơ, chìa những quyển sách cũ lên trước mặt bàn tính tiền.
- Nỗi cô đơn đậm đặc… - Tôi tiếp lời.
Em nhoẻn cười, nhanh tay thanh toán tiền cho tôi. Trời chưa tắt hẳn nắng, những tia vương vất hiếm hoi của một buổi chiều Đông len khẽ qua ô cửa sổ, soi lên ánh hồng phớt trên đôi gò má xuân trẻ.
- Anh ở gần đây, là khách quen chỗ em. Gọi em là gì cho tiện xưng hô?
- Em tên Du.
Em lại nhoẻn cười, nụ cười từ ánh mắt nhiều suy tư. Những câu hỏi của tôi bỏ lửng, cảm giác thừa thãi và vô duyên, cũng hơi nhạt nhẽo cho một lần làm quen thất bại. Nhưng khi tôi toan bước về, em cất tiếng gọi.
- Em giấu nỗi buồn cùng một chỗ với anh. Chắc là anh biết!
Lúc tôi quay lại nhìn, em lại mỉm cười, khuôn mặt tươi tắn như những bông hoa bách hợp trắng ngần, e ấp trời chiều chờ khi đêm xuống được nở bung khoe hương sắc. Lần đó là lần đầu tiên tôi nói chuyện trực tiếp với Du, và cũng gặp lại em đôi ba lần sau nữa.
Một thời gian khá dài bận rộn, tôi chuẩn bị cho việc đi du học theo lời khuyên từ bố mẹ. Thật ra là một đứa trai đủ lớn, cũng đủ trưởng thành, tôi biết mình cần gì và muốn gì. Nhưng có những mông lung mơ hồ không xác định được, cũng có những khoảng cô đơn chồng chất nỗi buồn khiến tôi nương lòng theo một chuyến đi xa. Trước khi đi, bố mẹ tôi muốn tôi đính ước với một cô gái. Cô ấy tên Ân, bạn thanh mai trúc mã gần nhà, luôn sẵn lòng chờ đợi tình cảm từ phía tôi.
Bữa cơm họp mặt hai gia đình diễn ra chóng vánh, cũng lại giản đơn chỉ với hai bên bố mẹ và hai đứa chúng tôi. Lúc lồng chiếc nhẫn bạc vào ngón tay Ân, tôi thấy tim mình run khẽ, liên tưởng đến dáng hình Du và nét cười trên khuôn mặt em đầy ám ảnh. Tôi nhớ một người dưng, thương một người xa lạ và chờ mong một mối tình viển vông.
3. Hiện tại…
Du ngồi bên cạnh tôi, tay vo viên những sợi giấy mảnh được em xé ra từ khăn ăn, sau khi xé mảnh tới độ không thể tiếp tục được nữa, em ngước mắt lên bàn nhìn, tôi đẩy sang bên em một tập giấy ăn khác, em lại tiếp tục.
- Ba ngày nữa anh đi!
- …
- Sao em không hỏi anh?
Du vẫn im lặng.
- Thời này là thời nào rồi mà còn trò đính ước như thế. Sao em không hỏi anh? Cũng không đòi hỏi gì?
- …
Đáp lại lời run run của tôi chỉ là im lặng, có chăng là một ánh mắt man mác buồn, mấp mé nước chợt tràn qua khóe mi. Du vẫn tiếp tục trò nghịch của mình với những tờ giấy ăn, bỏ mặc tôi cô đơn chờ đợi, khép hàng mi dài kiên nhẫn chờ đợi em. Có đôi lần tôi chỉ còn cách bất lực ôm em vào lòng, trút một tiếng thở dài rơi trên mái tóc em. Rồi sau đó, chúng tôi vẫn tiếp tục chuỗi ngày nhập nhằng tình cảm. Một con đường với ba lối rẽ, ba người đứng ở ba đầu khác nhau, nhìn về phía nhau dịu vợi, với yêu thương khóc lóc thảm thương.
- Muộn rồi, mình về thôi anh!
Ngày tàn, Du ngẩng mặt lên, khuôn mặt vẽ một nụ cười tươi tắn, đôi tay nhỏ nhắn xoa lên má tôi, lại khẽ khàng đan vào tay tôi, chạm vào ngón tay đeo nhẫn, lạnh ngắt.
Ngày tôi đi Du nói bận không ra tiễn. Tôi chôn chân đứng chờ ở sân bay. Ân đứng đối diện tôi, môi mím chặt, nước mắt trôi đều trên gò má, bàn tay xanh xao nắm lấy tay tôi hờ hững.
- Duy chờ ai?
- …
Tôi đang chờ ai? Chờ nỗi cô đơn òa vỡ trên đường bay. Chờ một người đến níu tay tôi đừng đi. Chờ một tình yêu đúng nghĩa khiến trái tim đập bỏng rát trong lồng ngực. Tôi chờ nỗi buồn của em lan ra thành dòng, bật thành tiếng khóc, nắm chặt tay tôi để tôi có một lý do ở lại.
Tiếng loa báo vang lên, tôi vẫn lì lợm chôn chân phía ngoài, dõi mắt về hướng xa. Ân nhìn tôi không khỏi ngạc nhiên, yếu đuối vỡ òa trên phiến môi mềm, nức nở.
- Duy đừng tự làm khổ mình. Nếu mong chờ người ta đến vậy, chi bằng chủ động gần bên cạnh. Duy đi để tự làm khổ bản thân, làm khổ Ân, làm khổ cô ấy ư?
Tim tôi hẫng một nhịp, toan đưa tay lên lau nước mắt cho Ân, bỗng thấy bóng hình Du phía trước, đang mỉm cười với tôi, đang mong chờ tôi, đang thầm lặng dõi theo tôi. Tôi chớp mắt, vẫn là Ân chứ không có Du tồn tại. Không còn đủ kiên nhẫn, tôi hôn lên trán Ân, tháo nhẫn trên ngón tay áp út, đặt vào lòng bàn tay cô ấy.
- Cho Duy xin lỗi. Duy không xứng với Ân. Và Duy… còn cô ấy!
Tôi hủy chuyến bay, hủy đính ước với cô bạn thanh mai trúc mã, tôi tìm về nương náu tâm hồn nhiều vết xước ở một hiệu sách cũ quen thuộc. Trời tối mờ, bóng đèn vàng hắt sáng, khuôn mặt Du thẫn thờ lật giở từng trang sách, em ra sức chăm chú nhìn, nhưng nước mắt lại lơ đễnh rơi, rớt xuống bàn gỗ màu nâu bóng, lấp lánh sáng.
- Em lại giấu cô đơn ở đâu?
Tôi tiến lại gần, cầm một quyển sách em đang bấu chặt những ngón tay mềm nhỏ nhắn.
- Sao anh…?
- Nhìn em cô đơn đến thế, anh không chịu được. Nhìn em buồn bã như thế, anh không chịu được. Du, nói đi em, em giấu chúng ở đâu?
Đã bao giờ bạn đắng lòng khi nhìn thấy người mình yêu thương rơi nước mắt? Họ khóc trong thầm lặng, con tim bạn thét gào. Đã bao giờ bạn thấy mình bất lực và vô dụng tới mức không thể ngày ngày ở bên cạnh chở che, bao bọc người mình yêu thương? Họ đơn côi đến mức cô đặc nỗi buồn, cô đặc những giọt nước mắt, khéo léo gói ghém thành những tiếng thở dài hay những nụ cười vô nghĩa.
Lúc chào tạm biệt Ân, chào tạm biệt nước Pháp xinh đẹp, tôi chạy về nhà với hình bóng của Du, từ những nụ cười ngày đầu tiên, từ những ngại ngùng bẽn lẽn em trao, những lời nói cố sức tròn vẹn để không chạm vào mối quan hệ nhạy cảm giữa ba người… Cuối cùng, tôi thiết nghĩ, mình chỉ có thể làm được điều gì đó khi đủ can đảm buông bỏ đi một điều gì đó. Người ta không thể mãi hờ hững đi qua nhau, càng không thể vờ như vô tình lướt nhanh trong cuộc sống của nhau. Tôi và Du, và Ân, là những câu chuyện với nhiều nút thắt mở. Nhưng tôi biết, chắc chắn một điều, trong tình yêu vốn không có sự lựa chọn, chỉ là cảm giác yêu và không yêu. Vốn dĩ tình yêu đã là một nút mở diệu kỳ, còn không yêu, lại là một nút mở khác, giải phóng một thứ tình cảm chân phương khác.
Tôi tiến lại gần ôm Du vào lòng, cảm giác thân thuộc như ôm chính những nhịp đập trong lồng ngực, lại thân thương dịu dàng quá đỗi. Có thể ngày mai cuộc sống của chúng tôi sẽ rất khác, nhưng hôm nay, đơn giản một điều, tôi yêu Du, và tôi cần em bên cạnh, cũng thấy mình cần để ở bên cạnh em.
- Đừng giấu cô đơn nữa, anh đây rồi!
Bạn Trẻ - Truyện Hay
Có những mùa yêu chưa xa đã nhớ, có những mùa chở thương nhớ vội quá chẳng kịp về…
Thời gian trôi qua kẽ tay, đưa mùa hạ cuối chợt về ngẩn ngơ chẳng cho ai kịp giữ. Tuổi học trò trôi đi trên từng trang lưu bút, mùa phượng cuối ùa về cho ai tiếc những tà áo dài trắng bay…
Giữa sân trường vắng nghe tiếng lá rơi như chạm vào thời gian, chạm vào mùa những ngây ngô và hồn nhiên của lũ học trò ngày xưa chưa kịp lớn…
Hạt bụi phấn rơi chưa kịp vương mái tóc thầy bạc, đã làm nhòe nước mắt mi ai trong những tiết học cuối cùng…
Những dòng lưu bút vết mực chưa kịp hong khô, tiếng nấc môi ai đã rung lên nghẹn ngào, khắc khoải…
Tiếng đàn lặng lẽ câu hát chia tay, xa mà gần lắm, mùa phượng cuối đang chập chững ngoài thềm…
Thời gian vội vã trôi chẳng giữ cho ai, và cũng chẳng đợi ai. Chỉ kịp trao cho nhau những nụ cười nuối tiếc…
Một ánh nhìn bảng lảng buồn nơi cuối hành lang heo gió, mai xa rồi khoảng kí ức này biết cất vào đâu?
Những cái ôm siết chặt vai nhau, tiếng khóc nấc lên những hẹn ước về một chân trời mới… Một thời áo trắng trong veo và tinh khôi đến thế, ôm sao cho hết, ôm sao để được tròn đầy cho những gì đã qua…
Bước thời gian chầm chậm ám bụi trên những bức tường rêu phong, cánh cửa gỗ nguệch ngoạc những hồn nhiên của một thời bảng đen và giấy trắng… Bằng lăng tím dấu buồn e ấp, phượng hồng buồn che nắng đứng ngẩn ngơ…
Cô học trò – áo dài tung trong gió, có mắt ai buồn bẽn lẽn đứng nhìn theo…
Cơn mưa cuối chiều chở nhớ và thương, những vòng xe quay đều rồi cuộn những tháng năm hóa thành kỉ niệm.
Ghế đá lặng im không nói, những ô gạch lát buồn tênh không muốn cất lời…
Tiếng ríu rít ve sầu kêu trên vòm lá, tiếng mùa hè lại đến, tiếng một mùa học trò nữa lại đi…
Mùa phượng cuối gọi buồn về cho những luyến tiếc thời gian… Mùa không ai bảo ai, mắt buồn ngấn lệ…
Có những mùa yêu chưa xa đã nhớ, có những mùa chở thương nhớ vội quá chẳng kịp về…
Góc sân trường, một cánh hoa rơi mong manh cho mùa hạ cuối… Và còn mãi trong tim ta, những dấu yêu một thời…
Thời gian trôi qua kẽ tay, đưa mùa hạ cuối chợt về ngẩn ngơ chẳng cho ai kịp giữ. Tuổi học trò trôi đi trên từng trang lưu bút, mùa phượng cuối ùa về cho ai tiếc những tà áo dài trắng bay…
Giữa sân trường vắng nghe tiếng lá rơi như chạm vào thời gian, chạm vào mùa những ngây ngô và hồn nhiên của lũ học trò ngày xưa chưa kịp lớn…
Hạt bụi phấn rơi chưa kịp vương mái tóc thầy bạc, đã làm nhòe nước mắt mi ai trong những tiết học cuối cùng…
Những dòng lưu bút vết mực chưa kịp hong khô, tiếng nấc môi ai đã rung lên nghẹn ngào, khắc khoải…
Tiếng đàn lặng lẽ câu hát chia tay, xa mà gần lắm, mùa phượng cuối đang chập chững ngoài thềm…
Thời gian vội vã trôi chẳng giữ cho ai, và cũng chẳng đợi ai. Chỉ kịp trao cho nhau những nụ cười nuối tiếc…
Những cái ôm siết chặt vai nhau, tiếng khóc nấc lên những hẹn ước về một chân trời mới… Một thời áo trắng trong veo và tinh khôi đến thế, ôm sao cho hết, ôm sao để được tròn đầy cho những gì đã qua…
Bước thời gian chầm chậm ám bụi trên những bức tường rêu phong, cánh cửa gỗ nguệch ngoạc những hồn nhiên của một thời bảng đen và giấy trắng… Bằng lăng tím dấu buồn e ấp, phượng hồng buồn che nắng đứng ngẩn ngơ…
Cô học trò – áo dài tung trong gió, có mắt ai buồn bẽn lẽn đứng nhìn theo…
Cơn mưa cuối chiều chở nhớ và thương, những vòng xe quay đều rồi cuộn những tháng năm hóa thành kỉ niệm.
Ghế đá lặng im không nói, những ô gạch lát buồn tênh không muốn cất lời…
Tiếng ríu rít ve sầu kêu trên vòm lá, tiếng mùa hè lại đến, tiếng một mùa học trò nữa lại đi…
Mùa phượng cuối gọi buồn về cho những luyến tiếc thời gian… Mùa không ai bảo ai, mắt buồn ngấn lệ…
Có những mùa yêu chưa xa đã nhớ, có những mùa chở thương nhớ vội quá chẳng kịp về…
Góc sân trường, một cánh hoa rơi mong manh cho mùa hạ cuối… Và còn mãi trong tim ta, những dấu yêu một thời…
Bạn Trẻ - Nhật ký - Tâm Sự
(Vuonyeuvn.com) - Tháng Tư là những ngọt lành của nụ hoa loa kèn chớm nở, là bàn tay cô gái nâng niu những tinh khiết và trong veo ấy, là mắt trong mắt ai nhìn say đắm cô gái bên đóa hoa loa kèn...
Sáng nay thức giấc, xé tờ lịch treo tường, chợt giật mình nhận ra những ngày tháng tư đã về. Lòng nũng nịu trẻ con, con gái nhắc mẹ nhớ mua bó loa kèn cắm nơi góc phòng học. Loài hoa trắng muốt tinh khôi, lá xanh thanh mảnh, thơm dịu dàng thanh nhã, mà sao quấn quyện tâm thức đến như thế.
Mẹ xoa đầu con gái, vuốt mái tóc dài đen óng, kể cô nghe về truyền thuyết loa kèn, về người con gái mỏng manh mà mãnh liệt, dại khờ mà thủy chung, đến phút cuối đời vẫn vẹn tròn một tấm lòng yêu thương, để rồi từ trái tim người thiếu nữ trắng trong ấy, mọc lên những đóa hoa tinh khiết, trắng ngần tỏa ngát một mùi hương dịu ngọt của tình yêu chung thủy và sự bao dung, cao thượng.
Một điều gì đó tinh khiết nảy nở trong trái tim non dại của cô bé. Hay trái tim thiếu nữ nào cũng có một đóa loa kèn tinh khôi mới kết nụ?
Những ngày tháng Tư, rảo bước lang thang trên những con phố Hà Nội muôn thuở vắng và yên bình vào những sáng tinh mơ. Trời thật biết chiều lòng người, nắng nhẹ xuyên những sợi trong như thủy tinh, gió hiu hiu ôm ấp đất trời. Những gánh hoa rong chở những bó loa kèn rong ruổi khắp thành phố.Những vòng xe quay đều, quay đều, chậm rãi như những nhịp trái tim cần lắm an nhiên trong những ngày tháng tư rất hiền.
Hà Nội trong trẻo đến lạ mỗi mùa hoa đến những gánh hàng hoa tự khi nào đã trở thành nét đẹp bình dị mà kín đáo của mảnh đất ngàn năm văn hiến. Ừ thì, giữa những xô bồ và ồn ã, những người yêu hoa, yêu Hà Nội vẫn còn giữ chút lòng thanh, mua những bông hoa loa kèn, để mà thưởng thức vẻ đẹp chỉ có một lần trong năm.
Rồi đâu đó, người ta thấy những nụ cười trong sáng không vướng phiền lo của những tà áo dài trắng học trò bên cạnh hoa loa kèn. Không biết tự bao giờ, nhớ đến loa kèn, là nhớ đến những thiếu nữ chưa tròn đôi mươi e ấp bên hoa. Là những buổi chiều đến lớp, bó hoa trắng nằm gọn gàng dưới ngăn bàn của ai đó.
Vì người ta sinh ra đã là hoa đất, hay loa kèn sinh ra là để sóng đôi với loa kèn. Cũng đâu cần bận tâm, bởi bên kia đường, chàng nhiếp ảnh gia trẻ tuổi đang cố gắng thu ống kính, ghi lại những khoảnh khắc đẹp nhất của người - hoa. Biết đâu đấy, thật tình cờ, hoa loa kèn se duyên cho chàng trai và cô gái một mối tình trong và ngọt, dịu và ấm như loài hoa thuở ban đầu.
[Tải ảnh]
Lẩn khuất trong một ngõ nhỏ của những mái nhà nhấp nhô, giọng cô Bống dịu dàng vang lên, tròn, trong và rõ, cất tiếng ca “Tháng Tư về”:
“Em mơ mơ về con đường nhỏ
quanh co lối mòn hoa dại nở,
chỉ mình em bên anh bên anh…”
Lòng người con gái thổn thức một nỗi niềm tháng Tư. Âu cũng là nỗi niềm của hoa loa kèn em ơi, loài hoa của tình yêu người thiếu nữ. Ngoài kia, những bông loa kèn đang vươn mình đón lấy tháng tư xanh như đường chân trời…
Tháng Tư về, có một loài hoa cho riêng em!
Sáng nay thức giấc, xé tờ lịch treo tường, chợt giật mình nhận ra những ngày tháng tư đã về. Lòng nũng nịu trẻ con, con gái nhắc mẹ nhớ mua bó loa kèn cắm nơi góc phòng học. Loài hoa trắng muốt tinh khôi, lá xanh thanh mảnh, thơm dịu dàng thanh nhã, mà sao quấn quyện tâm thức đến như thế.
Mẹ xoa đầu con gái, vuốt mái tóc dài đen óng, kể cô nghe về truyền thuyết loa kèn, về người con gái mỏng manh mà mãnh liệt, dại khờ mà thủy chung, đến phút cuối đời vẫn vẹn tròn một tấm lòng yêu thương, để rồi từ trái tim người thiếu nữ trắng trong ấy, mọc lên những đóa hoa tinh khiết, trắng ngần tỏa ngát một mùi hương dịu ngọt của tình yêu chung thủy và sự bao dung, cao thượng.
Một điều gì đó tinh khiết nảy nở trong trái tim non dại của cô bé. Hay trái tim thiếu nữ nào cũng có một đóa loa kèn tinh khôi mới kết nụ?
Những ngày tháng Tư, rảo bước lang thang trên những con phố Hà Nội muôn thuở vắng và yên bình vào những sáng tinh mơ. Trời thật biết chiều lòng người, nắng nhẹ xuyên những sợi trong như thủy tinh, gió hiu hiu ôm ấp đất trời. Những gánh hoa rong chở những bó loa kèn rong ruổi khắp thành phố.Những vòng xe quay đều, quay đều, chậm rãi như những nhịp trái tim cần lắm an nhiên trong những ngày tháng tư rất hiền.
Hà Nội trong trẻo đến lạ mỗi mùa hoa đến những gánh hàng hoa tự khi nào đã trở thành nét đẹp bình dị mà kín đáo của mảnh đất ngàn năm văn hiến. Ừ thì, giữa những xô bồ và ồn ã, những người yêu hoa, yêu Hà Nội vẫn còn giữ chút lòng thanh, mua những bông hoa loa kèn, để mà thưởng thức vẻ đẹp chỉ có một lần trong năm.
Rồi đâu đó, người ta thấy những nụ cười trong sáng không vướng phiền lo của những tà áo dài trắng học trò bên cạnh hoa loa kèn. Không biết tự bao giờ, nhớ đến loa kèn, là nhớ đến những thiếu nữ chưa tròn đôi mươi e ấp bên hoa. Là những buổi chiều đến lớp, bó hoa trắng nằm gọn gàng dưới ngăn bàn của ai đó.
Vì người ta sinh ra đã là hoa đất, hay loa kèn sinh ra là để sóng đôi với loa kèn. Cũng đâu cần bận tâm, bởi bên kia đường, chàng nhiếp ảnh gia trẻ tuổi đang cố gắng thu ống kính, ghi lại những khoảnh khắc đẹp nhất của người - hoa. Biết đâu đấy, thật tình cờ, hoa loa kèn se duyên cho chàng trai và cô gái một mối tình trong và ngọt, dịu và ấm như loài hoa thuở ban đầu.
[Tải ảnh]
Lẩn khuất trong một ngõ nhỏ của những mái nhà nhấp nhô, giọng cô Bống dịu dàng vang lên, tròn, trong và rõ, cất tiếng ca “Tháng Tư về”:
“Em mơ mơ về con đường nhỏ
quanh co lối mòn hoa dại nở,
chỉ mình em bên anh bên anh…”
Lòng người con gái thổn thức một nỗi niềm tháng Tư. Âu cũng là nỗi niềm của hoa loa kèn em ơi, loài hoa của tình yêu người thiếu nữ. Ngoài kia, những bông loa kèn đang vươn mình đón lấy tháng tư xanh như đường chân trời…
Tháng Tư về, có một loài hoa cho riêng em!
Bạn Gái - Bạn Trẻ - Nhật ký
(Vuonyeuvn.com) - Định mệnh là sợi dây vô hình trói buộc người đàn ông và người phụ nữ lại với nhau.
Cô bước từng bước nặng nề xuống cầu thang cố tìm lại chút ký ức còn sót lại từ những cơn đau đầu nhói buốt đến tận xương tủy – hậu quả của một đêm vật vã với những thức uống có cồn. Vốc một vốc nước lạnh vỗ vào mặt, cô soi mình trong gương. Cô đã trở thành cái gì thế này? Một cô gái lụy tình, một cô gái mượn rượu giải sầu vì thằng đàn ông ích kỷ – kiểu người mà cô trước nay vốn rất ghét. Cuộc đời thật trớ trêu. Cô gái trong gương nhếch môi cười nhạo. Cô thay vội quần áo và vớ lấy mấy chiếc bánh quy trong hộp nếu không cô sẽ bị muộn làm. Thế đấy, dù có bị thất tình thì vẫn phải đi làm. Không có người yêu vẫn sống được nhưng không đi làm… cô chết chắc.Thứ Hai nên không khí ở cơ quan cũng uể oải chẳng khá hơn tâm trạng của cô là mấy. Sẽ không như thế này nếu cả cuối tuần vừa rồi mọi người không phải vất vả chạy đôn chạy đáo lo cho chương trình kỷ niệm 10 năm thành lập công ty sắp tới. Con người ta lại cứ thích những thứ phù phiếm như thế. 1 năm, 5 năm, 10 năm… Người ta đặt mốc, đánh dấu rồi đặt tên cho những thứ như vậy. 7 năm, chính xác thì 4 ngày nữa là tròn 7 năm cô và anh yêu nhau. Giờ thì sao chứ? Những con số vô cảm đó, giờ chúng chẳng còn một ý nghĩa nào ngoài việc làm cô tổn thương. Những cơn đau đầu lại ập đến, đau đến mức đôi lúc cô đã có ý nghĩ muốn làm tổn thương một ai đó để họ cũng cảm nhận được nỗi đau này. Rốt cuộc là cô đã uống bao nhiêu rượu vậy?Cuối hạ với những cơn mưa không ngớt. Đường phố ướt nhẹp. Chà, thời tiết cũng phù hợp với tâm trạng của cô ghê! Nhâm nhi cốc cà phê, cô đứng gần cửa sổ ngắm nhìn phố xá bên dưới. Sắp hết giờ làm nhưng cô chẳng muốn về nhà một chút nào. Một phần vì cô ghét bị ướt một phần vì… từ giờ sẽ chẳng có ai đợi cô về nữa.-Em đứng đấy đi. Để anh lấy ô đã.Nhưng cô gái bướng bỉnh chỉ muốn chạy ngay ra chỗ anh thật nhanh.-Thật là, em chẳng bao giờ nghe lời anh cả. Dính mưa nhỡ ốm ra đấy anh lại phải chăm sóc em. Mệt chết được!-À, hóa ra là vậy. Tưởng anh quan tâm em ai ngờ… - Cô gái ra vẻ hờn dỗi.-Tất nhiên rồi. Chàng trai vẫn tiếp tục.-Nếu sau này anh mà bị ốm thì em cũng mặc kệ.-Em hứa rồi đấy nhé!Rồi cả hai phá lên cười. Mưa mỗi lúc một to hơn, những mảng ký ức cũng mờ dần cùng với tiếng cười nhạt nhòa trong tiếng mưa. Mọi người trong phòng đang xôn xao vì hôm nay có bão về rồi những lo lắng rằng những trận lụt lịch sử có thể lặp lại. Cơn bão cuối cùng của mùa hè. Thật tốt! Vậy thì cuốn đi giùm tôi tất cả, tất cả những gì thuộc về anh. Nhưng thực lòng cô sẽ chẳng bao giờ quên được anh trừ phi cô bị mất trí nhớ. Chỉ là cô sẽ cố để không còn nghĩ đến anh từng phút từng giây như bây giờ nữa. Anh, đã là quá khứ rồi và quá khứ thì nên ngủ yên.Rẽ nước hai “con sông”, cuối cùng cô cũng về đến nhà. Cô ngập ngừng. Cô sợ một mình, sợ đối diện với cô gái mà cô nhìn thấy trong gương sáng nay, sợ nhìn thấy căn phòng bừa bộn với những chai rượu nằm lăn lóc, khăn giấy, những bức ảnh kỷ niệm… Do dự, cô tra chìa khóa vào ổ và bật đèn.-YaaaaaaaaaaaaaaaChuyện gì vậy? Cô giật mình vì những tiếng pháo giấy nổ liên tiếp. Trước mặt cô là những gương mặt cười toe toét sung sướng vì đã làm cho cô bất ngờ.-Gì thế này? Gì thế? Làm sao mà các cậu vào được nhà tớ?Cô không ngớt đặt ra các câu hỏi trong khi cả người thì đang bị kéo vào bàn trong phòng khách. Một chiếc bánh ga tô với nến cắm lung linh đang đợi sẵn chờ cô.-Chúc mừng sinh nhật! -Happy birthday! Đủ thể loại các kiểu chúc mừng từ bạn bè cô. Mọi người nhao nhao dí dí vào mặt cô những hộp to hộp nhỏ lòe loẹt màu sắc. Bỗng cô bạn thân đập bộp vào đầu cô một cái.-Này, đừng nói là mày cũng quên cả sinh nhật mình đấy chứ!Vẫn thấy cái vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình của cô cả lũ lao vào đánh túi bụi.-Đánh nó đi. Tụi mình vất vả cả buổi để cuối cùng nó thể hiện cái vẻ mặt như kiểu “Các người đang làm gì trong nhà tôi thế này?” à.-Còn tao đã khổ nhục chôm chìa khóa nhà nó.-Thôi đi, không có Minh Tinh này lên kế hoạch thì làm sao mọi người có thể hoàn thành được hả?-Lại đùa! Ai là người phải gò công làm xe ôm đưa các bà đi mua hết thứ nọ đến thứ kia hả?
Cứ thế sinh nhật thứ 27 của cô trôi qua trong ngập tràn tiếng cười và sự ấm áp của bạn bè. Cô thực sự đã quên mất ngày sinh của mình. Người ta vẫn nói càng nhiều tuổi phụ nữ càng muốn giấu đi số tuổi thực của mình. Cô đã là một bà chị già, không còn trẻ trung như các em xì-tin nữa nên đáng nhẽ sinh nhật cô sẽ chỉ là những ly rượu, tiếng nhạc ồn ào trong các quán bar cùng những đứa bạn già chí cốt khác. Thế mà những đứa bạn già chí cốt đó vẫn có thể cho cô một một sinh nhật đáng nhớ như thế này như thể cô vẫn còn là một cô gái sắp đón tuổi 18 đầy mơ mộng cách đây 9 năm vậy. Ngoài kia mưa bão to như thế nào cô chẳng biết nhưng trong này chỉ có tiếng cười mà thôi. Không một lời an ủi, không một tiếng động viên cũng chẳng ai hỏi vì sao cô và anh chia tay hay mọi chuyện diễn ra như thế nào cứ như anh chưa từng tồn tại. Cả lũ ngồi đánh bài rồi kể chuyện ma đến đêm. Khi những cơn buồn ngủ kéo đến thì ai nấy cũng đều đã thấm mệt. Cô mơ màng giữa những ánh đèn, những dây tua-rua trang trí lóng lánh đủ màu sắc rồi những khuôn mặt mờ dần, mờ dần cho đến khi tất cả bị bao trùm bởi một màu đen đặc quánh. Cô thấy anh đang đứng đó, nơi phát ra ánh sáng mờ nhạt, một mình. Cô bước đến gần hơn để chắc chắn rằng đó là anh. Đôi mắt sáng lấp lánh, nụ cười hiền hòa. Chính là anh. Cô có thể nghe thấy rõ tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi. Anh ra hiệu cho cô nắm lấy tay anh rồi dắt cô đến trước một cánh cửa. Cô đi theo anh trong vô thức, tất cả những gì cô cảm nhận được là hơi ấm từ bàn tay anh, rất gần. Anh nhẹ nhàng mở cánh cửa. Một thế giới thật khác so với chỗ cô vừa đứng cách đây không lâu: Một cánh đồng xanh bao la ngập tràn ánh nắng, gió thổi lồng lộng. Và trong thế giới ấy chỉ có cô và anh. Nhưng cô chưa kịp tận hưởng giây phút tuyệt vời ấy thì hình ảnh anh biến mất, cánh đồng xanh ngút ngàn cũng biến mất trả lại không gian màu đen ban đầu. Những hình ảnh khác bắt đầu xuất hiện. Cô thấy anh và cô của những ngày trước. Hai người đang cãi nhau. Công việc của anh không tốt. Anh quăng đồ đạc khắp nơi còn cô thì gào khóc trong nước mắt. Rồi anh nói chia tay. Cô ngã quỵ xuống như một con rối bị đứt dây, tan đi như một làn khói, hình ảnh đó mau chóng bị màn đêm đen nuốt chửng. Rồi cô lại thấy chính mình đang điên cuồng níu kéo anh, hàng trăm tin nhắn, cuộc điện thoại. Và hình ảnh cuối cùng, lúc cô quay cuồng trong men say. Tất cả vội vã hiện ra rồi cũng nhanh chóng tan biến đi. Cuối cùng cũng chỉ còn mình cô đơn độc. Anh đi rồi, cô phải chấp nhận sự thật đấy. Không, không… cô không thể để anh đi như vậy được! KHÔNG!Cô tỉnh dậy, người đầm đìa mồ hôi, hơi thở dồn dập. Ánh nắng chiếu xuyên qua những tấm rèm cửa rọi vào mặt làm cô nheo mắt. Trên bàn có một tờ giấy nhắn của bọn bạn. Chúng nó đã dọn dẹp bãi chiến trường của tối hôm qua hộ cô và đã về từ sớm. 1 tháng kể từ khi chia tay, anh vẫn ám ảnh cô trong cả những giấc mơ. Cô bước xuống giường, kéo rèm để căn phòng hứng trọn những tia nắng ấm áp cuối hạ. Anh đã không còn ở bên cô nhưng gia đình và bạn bè vẫn luôn ở đây, vẫn luôn lo lắng và quan tâm tới cô. Những ngày qua cô đã làm cho họ phải lo lắng quá nhiều rồi. Cho dù trái tim này vẫn đau và không biết đến bao giờ sẽ khỏi nhưng chắc chắn cô sẽ mạnh mẽ hơn, dũng cảm hơn vì biết đâu, những chuyện như thế này sẽ lại xảy ra một lần nữa…Tại một nơi khác…Sân bay Nội Bài. 5h sáng. Cảm nhận làn sương mỏng manh qua từng nhịp thở mệt mỏi, anh chầm chậm kéo chiếc va li. Không việc gì phải vội, chuyến bay đi Milano của anh 1 tiếng nữa mới khởi hành. Anh đã tàn nhẫn bỏ lại tất cả, bỏ lại cô. Anh biết cô sẽ hận anh, sẽ căm ghét anh. Nhưng cô sẽ chỉ ghét anh trong 1 tháng, 3 tháng, 1 năm… rồi cô sẽ quên anh, quên đi gã đàn ông xấu xa đã làm cô phải khóc, rồi cô sẽ chẳng còn nhớ đến sự tồn tại của anh nữa. Ai mà biết được. Tờ giấy khám sức khỏe chẩn đoán anh bị u não được cất kỹ dưới đáy va li. Thời gian của anh chỉ còn được tính bằng tháng. Anh đã bỏ cả thói quen đeo đồng hồ vì anh sợ tiếng kim lạnh lùng chạy qua những con số vô cảm. Đừng vội nghĩ rằng anh cao thượng, rằng anh ra đi vì không muốn làm gánh nặng cho cô. Thực ra anh rất ích kỷ. Anh lo sợ cô sẽ nhìn thấy dáng vẻ bệnh tật của mình, lo sợ cô sẽ thương hại anh, sợ một ngày cô sẽ rời xa anh. Vì thế, anh đã bỏ rơi cô trước khi cô bỏ rơi anh để ít nhất nếu cô có nhớ đến anh cũng sẽ là một “anh” khỏe mạnh với nụ cười rạng rỡ trên môi chứ không phải “anh” yếu ớt đợi ngày tử thần đến mang đi. Giờ anh sắp rời xa cô trở về với đất nước mà anh với cô đã từng chọn làm nơi hai người sẽ hưởng tuần trăng mật. Ngày hôm đó như vừa mới đây thôi! Giữa muôn vàn đất nước, anh lại chọn Việt Nam để làm việc cũng giống như giữa muôn vàn người, cô lại chọn anh vậy. Định mệnh đưa anh đến thì cũng chính nó mang anh đi. Tiếng cô tiếp viên thông báo chuyến bay Hà Nội – Milano sắp cất cánh, anh xách vali đứng dậy. Anh quay lại nhìn, tưởng tượng ra cô đang đứng đó vẫy chào anh.- Tạm biệt. Chúc em hạnh phúc!
Cô bước từng bước nặng nề xuống cầu thang cố tìm lại chút ký ức còn sót lại từ những cơn đau đầu nhói buốt đến tận xương tủy – hậu quả của một đêm vật vã với những thức uống có cồn. Vốc một vốc nước lạnh vỗ vào mặt, cô soi mình trong gương. Cô đã trở thành cái gì thế này? Một cô gái lụy tình, một cô gái mượn rượu giải sầu vì thằng đàn ông ích kỷ – kiểu người mà cô trước nay vốn rất ghét. Cuộc đời thật trớ trêu. Cô gái trong gương nhếch môi cười nhạo. Cô thay vội quần áo và vớ lấy mấy chiếc bánh quy trong hộp nếu không cô sẽ bị muộn làm. Thế đấy, dù có bị thất tình thì vẫn phải đi làm. Không có người yêu vẫn sống được nhưng không đi làm… cô chết chắc.Thứ Hai nên không khí ở cơ quan cũng uể oải chẳng khá hơn tâm trạng của cô là mấy. Sẽ không như thế này nếu cả cuối tuần vừa rồi mọi người không phải vất vả chạy đôn chạy đáo lo cho chương trình kỷ niệm 10 năm thành lập công ty sắp tới. Con người ta lại cứ thích những thứ phù phiếm như thế. 1 năm, 5 năm, 10 năm… Người ta đặt mốc, đánh dấu rồi đặt tên cho những thứ như vậy. 7 năm, chính xác thì 4 ngày nữa là tròn 7 năm cô và anh yêu nhau. Giờ thì sao chứ? Những con số vô cảm đó, giờ chúng chẳng còn một ý nghĩa nào ngoài việc làm cô tổn thương. Những cơn đau đầu lại ập đến, đau đến mức đôi lúc cô đã có ý nghĩ muốn làm tổn thương một ai đó để họ cũng cảm nhận được nỗi đau này. Rốt cuộc là cô đã uống bao nhiêu rượu vậy?Cuối hạ với những cơn mưa không ngớt. Đường phố ướt nhẹp. Chà, thời tiết cũng phù hợp với tâm trạng của cô ghê! Nhâm nhi cốc cà phê, cô đứng gần cửa sổ ngắm nhìn phố xá bên dưới. Sắp hết giờ làm nhưng cô chẳng muốn về nhà một chút nào. Một phần vì cô ghét bị ướt một phần vì… từ giờ sẽ chẳng có ai đợi cô về nữa.-Em đứng đấy đi. Để anh lấy ô đã.Nhưng cô gái bướng bỉnh chỉ muốn chạy ngay ra chỗ anh thật nhanh.-Thật là, em chẳng bao giờ nghe lời anh cả. Dính mưa nhỡ ốm ra đấy anh lại phải chăm sóc em. Mệt chết được!-À, hóa ra là vậy. Tưởng anh quan tâm em ai ngờ… - Cô gái ra vẻ hờn dỗi.-Tất nhiên rồi. Chàng trai vẫn tiếp tục.-Nếu sau này anh mà bị ốm thì em cũng mặc kệ.-Em hứa rồi đấy nhé!Rồi cả hai phá lên cười. Mưa mỗi lúc một to hơn, những mảng ký ức cũng mờ dần cùng với tiếng cười nhạt nhòa trong tiếng mưa. Mọi người trong phòng đang xôn xao vì hôm nay có bão về rồi những lo lắng rằng những trận lụt lịch sử có thể lặp lại. Cơn bão cuối cùng của mùa hè. Thật tốt! Vậy thì cuốn đi giùm tôi tất cả, tất cả những gì thuộc về anh. Nhưng thực lòng cô sẽ chẳng bao giờ quên được anh trừ phi cô bị mất trí nhớ. Chỉ là cô sẽ cố để không còn nghĩ đến anh từng phút từng giây như bây giờ nữa. Anh, đã là quá khứ rồi và quá khứ thì nên ngủ yên.Rẽ nước hai “con sông”, cuối cùng cô cũng về đến nhà. Cô ngập ngừng. Cô sợ một mình, sợ đối diện với cô gái mà cô nhìn thấy trong gương sáng nay, sợ nhìn thấy căn phòng bừa bộn với những chai rượu nằm lăn lóc, khăn giấy, những bức ảnh kỷ niệm… Do dự, cô tra chìa khóa vào ổ và bật đèn.-YaaaaaaaaaaaaaaaChuyện gì vậy? Cô giật mình vì những tiếng pháo giấy nổ liên tiếp. Trước mặt cô là những gương mặt cười toe toét sung sướng vì đã làm cho cô bất ngờ.-Gì thế này? Gì thế? Làm sao mà các cậu vào được nhà tớ?Cô không ngớt đặt ra các câu hỏi trong khi cả người thì đang bị kéo vào bàn trong phòng khách. Một chiếc bánh ga tô với nến cắm lung linh đang đợi sẵn chờ cô.-Chúc mừng sinh nhật! -Happy birthday! Đủ thể loại các kiểu chúc mừng từ bạn bè cô. Mọi người nhao nhao dí dí vào mặt cô những hộp to hộp nhỏ lòe loẹt màu sắc. Bỗng cô bạn thân đập bộp vào đầu cô một cái.-Này, đừng nói là mày cũng quên cả sinh nhật mình đấy chứ!Vẫn thấy cái vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình của cô cả lũ lao vào đánh túi bụi.-Đánh nó đi. Tụi mình vất vả cả buổi để cuối cùng nó thể hiện cái vẻ mặt như kiểu “Các người đang làm gì trong nhà tôi thế này?” à.-Còn tao đã khổ nhục chôm chìa khóa nhà nó.-Thôi đi, không có Minh Tinh này lên kế hoạch thì làm sao mọi người có thể hoàn thành được hả?-Lại đùa! Ai là người phải gò công làm xe ôm đưa các bà đi mua hết thứ nọ đến thứ kia hả?
Cứ thế sinh nhật thứ 27 của cô trôi qua trong ngập tràn tiếng cười và sự ấm áp của bạn bè. Cô thực sự đã quên mất ngày sinh của mình. Người ta vẫn nói càng nhiều tuổi phụ nữ càng muốn giấu đi số tuổi thực của mình. Cô đã là một bà chị già, không còn trẻ trung như các em xì-tin nữa nên đáng nhẽ sinh nhật cô sẽ chỉ là những ly rượu, tiếng nhạc ồn ào trong các quán bar cùng những đứa bạn già chí cốt khác. Thế mà những đứa bạn già chí cốt đó vẫn có thể cho cô một một sinh nhật đáng nhớ như thế này như thể cô vẫn còn là một cô gái sắp đón tuổi 18 đầy mơ mộng cách đây 9 năm vậy. Ngoài kia mưa bão to như thế nào cô chẳng biết nhưng trong này chỉ có tiếng cười mà thôi. Không một lời an ủi, không một tiếng động viên cũng chẳng ai hỏi vì sao cô và anh chia tay hay mọi chuyện diễn ra như thế nào cứ như anh chưa từng tồn tại. Cả lũ ngồi đánh bài rồi kể chuyện ma đến đêm. Khi những cơn buồn ngủ kéo đến thì ai nấy cũng đều đã thấm mệt. Cô mơ màng giữa những ánh đèn, những dây tua-rua trang trí lóng lánh đủ màu sắc rồi những khuôn mặt mờ dần, mờ dần cho đến khi tất cả bị bao trùm bởi một màu đen đặc quánh. Cô thấy anh đang đứng đó, nơi phát ra ánh sáng mờ nhạt, một mình. Cô bước đến gần hơn để chắc chắn rằng đó là anh. Đôi mắt sáng lấp lánh, nụ cười hiền hòa. Chính là anh. Cô có thể nghe thấy rõ tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi. Anh ra hiệu cho cô nắm lấy tay anh rồi dắt cô đến trước một cánh cửa. Cô đi theo anh trong vô thức, tất cả những gì cô cảm nhận được là hơi ấm từ bàn tay anh, rất gần. Anh nhẹ nhàng mở cánh cửa. Một thế giới thật khác so với chỗ cô vừa đứng cách đây không lâu: Một cánh đồng xanh bao la ngập tràn ánh nắng, gió thổi lồng lộng. Và trong thế giới ấy chỉ có cô và anh. Nhưng cô chưa kịp tận hưởng giây phút tuyệt vời ấy thì hình ảnh anh biến mất, cánh đồng xanh ngút ngàn cũng biến mất trả lại không gian màu đen ban đầu. Những hình ảnh khác bắt đầu xuất hiện. Cô thấy anh và cô của những ngày trước. Hai người đang cãi nhau. Công việc của anh không tốt. Anh quăng đồ đạc khắp nơi còn cô thì gào khóc trong nước mắt. Rồi anh nói chia tay. Cô ngã quỵ xuống như một con rối bị đứt dây, tan đi như một làn khói, hình ảnh đó mau chóng bị màn đêm đen nuốt chửng. Rồi cô lại thấy chính mình đang điên cuồng níu kéo anh, hàng trăm tin nhắn, cuộc điện thoại. Và hình ảnh cuối cùng, lúc cô quay cuồng trong men say. Tất cả vội vã hiện ra rồi cũng nhanh chóng tan biến đi. Cuối cùng cũng chỉ còn mình cô đơn độc. Anh đi rồi, cô phải chấp nhận sự thật đấy. Không, không… cô không thể để anh đi như vậy được! KHÔNG!Cô tỉnh dậy, người đầm đìa mồ hôi, hơi thở dồn dập. Ánh nắng chiếu xuyên qua những tấm rèm cửa rọi vào mặt làm cô nheo mắt. Trên bàn có một tờ giấy nhắn của bọn bạn. Chúng nó đã dọn dẹp bãi chiến trường của tối hôm qua hộ cô và đã về từ sớm. 1 tháng kể từ khi chia tay, anh vẫn ám ảnh cô trong cả những giấc mơ. Cô bước xuống giường, kéo rèm để căn phòng hứng trọn những tia nắng ấm áp cuối hạ. Anh đã không còn ở bên cô nhưng gia đình và bạn bè vẫn luôn ở đây, vẫn luôn lo lắng và quan tâm tới cô. Những ngày qua cô đã làm cho họ phải lo lắng quá nhiều rồi. Cho dù trái tim này vẫn đau và không biết đến bao giờ sẽ khỏi nhưng chắc chắn cô sẽ mạnh mẽ hơn, dũng cảm hơn vì biết đâu, những chuyện như thế này sẽ lại xảy ra một lần nữa…Tại một nơi khác…Sân bay Nội Bài. 5h sáng. Cảm nhận làn sương mỏng manh qua từng nhịp thở mệt mỏi, anh chầm chậm kéo chiếc va li. Không việc gì phải vội, chuyến bay đi Milano của anh 1 tiếng nữa mới khởi hành. Anh đã tàn nhẫn bỏ lại tất cả, bỏ lại cô. Anh biết cô sẽ hận anh, sẽ căm ghét anh. Nhưng cô sẽ chỉ ghét anh trong 1 tháng, 3 tháng, 1 năm… rồi cô sẽ quên anh, quên đi gã đàn ông xấu xa đã làm cô phải khóc, rồi cô sẽ chẳng còn nhớ đến sự tồn tại của anh nữa. Ai mà biết được. Tờ giấy khám sức khỏe chẩn đoán anh bị u não được cất kỹ dưới đáy va li. Thời gian của anh chỉ còn được tính bằng tháng. Anh đã bỏ cả thói quen đeo đồng hồ vì anh sợ tiếng kim lạnh lùng chạy qua những con số vô cảm. Đừng vội nghĩ rằng anh cao thượng, rằng anh ra đi vì không muốn làm gánh nặng cho cô. Thực ra anh rất ích kỷ. Anh lo sợ cô sẽ nhìn thấy dáng vẻ bệnh tật của mình, lo sợ cô sẽ thương hại anh, sợ một ngày cô sẽ rời xa anh. Vì thế, anh đã bỏ rơi cô trước khi cô bỏ rơi anh để ít nhất nếu cô có nhớ đến anh cũng sẽ là một “anh” khỏe mạnh với nụ cười rạng rỡ trên môi chứ không phải “anh” yếu ớt đợi ngày tử thần đến mang đi. Giờ anh sắp rời xa cô trở về với đất nước mà anh với cô đã từng chọn làm nơi hai người sẽ hưởng tuần trăng mật. Ngày hôm đó như vừa mới đây thôi! Giữa muôn vàn đất nước, anh lại chọn Việt Nam để làm việc cũng giống như giữa muôn vàn người, cô lại chọn anh vậy. Định mệnh đưa anh đến thì cũng chính nó mang anh đi. Tiếng cô tiếp viên thông báo chuyến bay Hà Nội – Milano sắp cất cánh, anh xách vali đứng dậy. Anh quay lại nhìn, tưởng tượng ra cô đang đứng đó vẫy chào anh.- Tạm biệt. Chúc em hạnh phúc!
Bạn Trẻ - Cẩm nang tình yêu - Chuyện Yêu - Giới Tính
(Vuonyeuvn.com) - Cuộc đời này đâu đâu cũng là ranh giới... sống và chết chỉ cách nhau một cái nhắm mắt và một cái đứt nhịp của con tim!ĐỪNG tùy tiện xin lỗi người khác chỉ vì bạn cảm thấy trân trọng mối quan hệ đó.HÃY dành lại đấy những cơ hội để xin lỗi chính bản thân bạn. Bạn có biết một lời xin lỗi lịch sự có thể hàn gắn một mối quan hệ rạn nứt, lời xin lỗi thứ 2 có thể xoa dịu đôi chút tổn thương của đối phương nhưng đến lần thứ 3 thì lời xin lỗi của bạn sẽ trở thành mặc định cho những lần sau và đến lần thứ 4 thì chính lời xin lỗi ấy đã lấy mất đi của bạn sự tự tôn trước mặt người khác. Hãyxây dựng một mối quan hệ bình đẳng và đừng biến mình là kẻ thiếu thốn cứ xảy ra chuyện gì đó là bạn phải nói lời xin lỗi để kéo lại người ấy. Khi thực sự như vậy thì bạnđang bạc đãi bản thân mình đấy, xin lỗi bản thân để lòng tự trọng được đánh thức bạn nhé.
ĐỪNG tùy tiện khóc trước mặt người khác.
HÃY để nước mắt là tiếng thổn thức câm lặng nhưng đáng giá của nỗi buồn và là sự gào thét đáng trân trọng của nỗi đau chứ đừng để nước mắt là món tiền bạn bỏ ra để mua về cho mình sự thương hại và ánh mắt đáng thương của người khác. Bạn hãy để người khác nhìn thấy giọt nước mắt bạn rơi xuống vì hạnh phúc hay xúc động nhưng hãy giấu đi giọt nước mắt đang làm tim bạn đau nhói bởi chỉ như vậy, sự mạnh mẽ của bạn sẽ lớn dần qua những lần nén chịu và sau khi gạt phăng những giọt nước mắt ấy đi, bạn sẽ lại có thể đứng dậy và bước tiếp ..
ĐỪNG lén khóc dưới mưa..
HÃY đối diện với nó vào một ngày nắng đẹp. Khi bạn khóc dưới mưa, bạn chỉ có thể che mắt thiên hạ nhưng không thể giấu chính mình và dưới cơn mưa lạnh lẽo ấy, lòng bạn sẽ càng thêm buồn tủi mà thôi.
ĐỪNG nhậu say khi buồn.,
HÃY tỉnh táo để nhận ra nơi mình vừa vấp ngã có chướng ngại gì và men say chỉ là liệu pháp tạm thời. Và nếu ai đã một lần tìm đến men khi buồn chắc chắn sẽ biết rằng, càng say ta sẽ lại càng nhớ và càng nhớ ta càng buồn, càng đau và và muốn khóc.
ĐỪNG để ai đó biết là mình yêu quí họ thật nhiều.
HÃY dạy cho họ cách trân trọng tình cảm củamình, cho họ biết yêu thương là sự đồng điệu của hai trái tim chứ không phải là một thói quen mặc định trong cuộc sống. Chọ họbiết rằng, khi yêu nhau, họ có chỉ có quyền trân trọng chứ không có quyền sở hữu, có quyền quan tâm nhưng không quản lý, chămsóc nhưng không áp đặt và có quyền nhớ nhưng không có quyền bắt ta có măt bất cứ lúc nào họ cần.
Và bạn biết không, khi yêu thương đừng đặtngười ấy vào trái tim bởi ở đó còn có rất nhiều những mối quan hệ cần bạn phải quan tâm mà HÃY đặt tình iu của mình vào TẤM LÒNG để bạn có thể iu họ hết lòng, chăm sóc họ hết lòng, nhớ họ hết lòng và mong muốn được ở bên họ hết tấm lòng mình. Chỉ có như vậy khi họ quay đi trái tim bạn mới không bị tổn thương và khi trái tim không bị tổn thương thì các mối quan hệ khác của bạn tại đó như gia đính, bạn bè mới không bị ảnh hưởng nỗi đau đó.
Một ranh giới có thể đưa ta đến cái chết thì cũng có thể kéo ta về với cuộc sống vậy nên hãy chọn cho mình nụ cười thay vì nước mắt, hạnh phúc thay vì khổ đau, iu thương thay vì bất hạnh và chọn màu hồng thay vì màu đen bạn nhé.
Bạn Cần - Bạn Trẻ - Lời hay ý đẹp
(Vuonyeuvn.com) - Tháng Tư ơi! Trôi chậm lại chút thôi. Để em nếm hết vị đắng chát của mận đầu mùa, cái dễ vỡ của hạt mưa đầu hạ, cái lắng đọng trong tim một người biết yêu lần đầu!
Nhiều lúc em vẫn tự hỏi mình, chẳng biết định mệnh nào đưa chúng ta đến đặt cạnh nhau một đoạn đường rồi lại đẩy em và anh xa nhau mãi?
Tình cờ gặp anh, quen anh, rồi thầm thươngmột người con trai có giọng hiền hiền, ấm áp ấy từ khi nào chẳng rõ! Được đi cạnh anh trong cuộc đời, em luôn cảm ơn may mắn nào đó đã mỉm cười với em, thật tuyệt khi yêu một người và được ở cạnh người ấy, với em, đơn giản vậy thôi!
Anh nắm tay em đi qua những ngày mùa xuân ngập tràn nắng ấm, ngày ấy, em yêu anh, yêu tất cả những gì xung quanh, yêu trời Sài Gòn lộng gió, yêu những con đường đêm thêng thang tấp nập, em nghe cả tiếng gió về reo vui trên từng cành cây kẽ lá, hạnh phúc ngắm nhìn bầy chim non ríu rít ngoài cửa sổ mỗi sớm mai thức dậy…
Có anh, cuộc sống của em trở nên vui tươi, rực rỡ những gam màu hạnh phúc, thổi bay những muộn phiền, lo lắng thường nhật. Có anh, em vững tin hơn vào con đường phía trước vì có bàn tay ai đó dẫn đường, có bờ vai ai đó cho em lặng lẽ dựa vào mỗi khi cảm thấy mệt nhoài.
Yêu anh, em luôn tự bảo mình cố gắng nhiều lắm, để hiểu anh, để tin vào tình cảm của anh. Nhưng khoảng cách giữa chúng mình, dù chẳng ai muốn, cứ lớn dần lớn dần đến nỗi điều em chưa bao giờ nghĩ tới rồi cũng ập đến khiến em ngã quỵ… Mình lạc mất nhau rồi, trời Sài Gòn vẫn xanh cao lồng lộng, gió vẫn vô tình đùa nghịch trên mái tóc em, chẳng thể thay anh làm khô những giọt nước mắt cứ chực òa.
Ngày xa anh, em ngỡ ngàng, chênh vênh và trơ trọi giữa cuộc đời, giữa đám đông nhộn nhịp, em vẫn luôn thấy mình lạc lõng. Em vô vọng tìm hàng ngàn lý do để bao biện, để tự vỗ về, ôm ấp những hạnh phúc ảo tưởng, những đợi chờ miên man, nhạt nhòa… Em không còn khóc trong những cơn mơ, em chỉ nức nở nhói đau mỗi khi tỉnh giấc…
Rồi thời gian trôi, em dần quen với cuộc sống bình lặng, đủ bận rộn và không có anh. Mơ hồ em dần nhận ra, tại sao em lạc mất anh dễ dàng như thế? Có lẽ chúng ta đã bên nhau trong vội vàng, gượng gạo phải không anh? Có lẽ nếu như ngày ấy, mình đừng vội thương nhau, nếu biết rằng chỉ cần đi cạnh nhau trong yên lặng cũng là hạnh phúc đủ rồi!
Đôi lúc em thầm nghĩ, lại cúi đầu gạt nước mắt, hai chữ “giá như” sao nặng quá, giá ngày ấy cứ để hai bàn tay chơ vơ đặt cạnh nhau đừng cố tìm một bàn tay khác, cứ để những giận hờn len lỏi, những đợi chờ dài thêm, để những dòng tin nhắn gửi trao bao điều chưa vội nói ra, cứ để yêu thương lớn lên từng ngày từng chút một…
Có lẽ giờ này, mất nhau, anh sẽ chẳng vội lạnh lùng bước nhanh về phía ấy, vì nơi đây, với anh- em chẳng thể gọi là kỷ niệm? Rồi sau này nhìn lại, có bao giờ anh nghĩ về em, như một người đã đi qua và in dấu trong cuộc đời anh hay chỉ là cuộc gặp gỡ tình cờ lúc anh cần lắm một vòng tay?
Khoảng cách giữa anh và em vì sao lại không thể lấp đầy? Chẳng phải vì khác biệt giữa chúng ta là nhiều, em trẻ con còn anh lại quá trưởng thành, em bên anh cứ ríu rít nói cười trong khi anh chỉ im lặng chẳng muốn sẻ chia, hay có lẽ thế giới của anh quá rộng lớn đến mức em chẳng thể đi hết một góc nhỏ thôi mà người ta vẫn gọi là trái tim?
Em ước một lần được đến nơi anh ở, ngắm góc làm việc, kệ sách hay khoảng không bầu trời anh vẫn thường thấy khi nhìn ra khung cửa sổ… Em chưa một lần, tự tay chọn cho anh một chiếc áo sơ mi đúng nghĩa…
Còn nhiều lắm, những việc em muốn làm cùng anh, đơn giản cùng nhau chạy trốn cơn mưa Sài Gòn bất chợt, bên anh trong ngày sinh nhật tuổi 22, muốn một tấm hình chụp 2 đứa trong lễ Tốt nghiệp Đại Học của em, mơ sau này mỗi chiều tan sở, lại sánh bước bên anh chầm chậm giữa khu nhà thờ Đức Bà nhộn nhịp mà yên ả... Có lẽ em sẽ đem gói lại những dự định ấy gửi lại những ngày có anh, còn bây giờ, anh sắp rời xa nơi này nhận công tác mới trên vùng cao nguyên đầy gió hay anh sắp trả lại em - Một Sài Gòn - không anh!
Tháng Tư, nắng vàng ươm ấm áp giữa trời Sài Gòn xanh cao lộng gió, thành phố vẫn nhộn nhịp hối hả như chưa từng đi qua cơn giông bão của riêng em.
Tháng Tư, Đà Lạt nơi anh đến - có lạnh và buồn nhiều không? Thành phố bốn mùa phủ sương mờ ảo, nơi cô gái có ánh mắt sâu huyền khiến trái tim người quyến luyến, chẳng muốn rời xa… Nơi ánh nắng Sài Gòn trở nên thật khó chịu, oi bức, nơi người con gái Sài Gòn chẳng đủ thướt tha dịu dàng, tinh tế để khẽ chạm vào góc riêng của ai đó, liệu anh có còn nhớ không?
Rồi những chiều cao nguyên lộng gió, một mình anh rong ruổi khám phá miền đất nên thơ ấy, có khi nào anh chợt nhớ đến một vòng tay? Giữa những lặng yên của núi đồi, cây cỏ, giữa không gian lắng đọng nơi quán cà phê vẫn dập dìu khúc nhạc kỷ niệm từ chiếc máy phát nhạc đã úa màu thời gian, có khi nào anh thèm nghe lại tiếng nói cười với những câu chuyện ngốc xít không đầu không đuôi của ai đó từ trong miền ký ức?
Tháng Tư! Miên man, chậm rãi, lơ đãng trôi về... Nơi đây có người vẫn đợi, vẫn chờ dù biết chắc không bao giờ ai đó quay về nữa!
Nhiều lúc em vẫn tự hỏi mình, chẳng biết định mệnh nào đưa chúng ta đến đặt cạnh nhau một đoạn đường rồi lại đẩy em và anh xa nhau mãi?
Tình cờ gặp anh, quen anh, rồi thầm thươngmột người con trai có giọng hiền hiền, ấm áp ấy từ khi nào chẳng rõ! Được đi cạnh anh trong cuộc đời, em luôn cảm ơn may mắn nào đó đã mỉm cười với em, thật tuyệt khi yêu một người và được ở cạnh người ấy, với em, đơn giản vậy thôi!
Anh nắm tay em đi qua những ngày mùa xuân ngập tràn nắng ấm, ngày ấy, em yêu anh, yêu tất cả những gì xung quanh, yêu trời Sài Gòn lộng gió, yêu những con đường đêm thêng thang tấp nập, em nghe cả tiếng gió về reo vui trên từng cành cây kẽ lá, hạnh phúc ngắm nhìn bầy chim non ríu rít ngoài cửa sổ mỗi sớm mai thức dậy…
Có anh, cuộc sống của em trở nên vui tươi, rực rỡ những gam màu hạnh phúc, thổi bay những muộn phiền, lo lắng thường nhật. Có anh, em vững tin hơn vào con đường phía trước vì có bàn tay ai đó dẫn đường, có bờ vai ai đó cho em lặng lẽ dựa vào mỗi khi cảm thấy mệt nhoài.
Yêu anh, em luôn tự bảo mình cố gắng nhiều lắm, để hiểu anh, để tin vào tình cảm của anh. Nhưng khoảng cách giữa chúng mình, dù chẳng ai muốn, cứ lớn dần lớn dần đến nỗi điều em chưa bao giờ nghĩ tới rồi cũng ập đến khiến em ngã quỵ… Mình lạc mất nhau rồi, trời Sài Gòn vẫn xanh cao lồng lộng, gió vẫn vô tình đùa nghịch trên mái tóc em, chẳng thể thay anh làm khô những giọt nước mắt cứ chực òa.
Ngày xa anh, em ngỡ ngàng, chênh vênh và trơ trọi giữa cuộc đời, giữa đám đông nhộn nhịp, em vẫn luôn thấy mình lạc lõng. Em vô vọng tìm hàng ngàn lý do để bao biện, để tự vỗ về, ôm ấp những hạnh phúc ảo tưởng, những đợi chờ miên man, nhạt nhòa… Em không còn khóc trong những cơn mơ, em chỉ nức nở nhói đau mỗi khi tỉnh giấc…
Rồi thời gian trôi, em dần quen với cuộc sống bình lặng, đủ bận rộn và không có anh. Mơ hồ em dần nhận ra, tại sao em lạc mất anh dễ dàng như thế? Có lẽ chúng ta đã bên nhau trong vội vàng, gượng gạo phải không anh? Có lẽ nếu như ngày ấy, mình đừng vội thương nhau, nếu biết rằng chỉ cần đi cạnh nhau trong yên lặng cũng là hạnh phúc đủ rồi!
Đôi lúc em thầm nghĩ, lại cúi đầu gạt nước mắt, hai chữ “giá như” sao nặng quá, giá ngày ấy cứ để hai bàn tay chơ vơ đặt cạnh nhau đừng cố tìm một bàn tay khác, cứ để những giận hờn len lỏi, những đợi chờ dài thêm, để những dòng tin nhắn gửi trao bao điều chưa vội nói ra, cứ để yêu thương lớn lên từng ngày từng chút một…
Có lẽ giờ này, mất nhau, anh sẽ chẳng vội lạnh lùng bước nhanh về phía ấy, vì nơi đây, với anh- em chẳng thể gọi là kỷ niệm? Rồi sau này nhìn lại, có bao giờ anh nghĩ về em, như một người đã đi qua và in dấu trong cuộc đời anh hay chỉ là cuộc gặp gỡ tình cờ lúc anh cần lắm một vòng tay?
Khoảng cách giữa anh và em vì sao lại không thể lấp đầy? Chẳng phải vì khác biệt giữa chúng ta là nhiều, em trẻ con còn anh lại quá trưởng thành, em bên anh cứ ríu rít nói cười trong khi anh chỉ im lặng chẳng muốn sẻ chia, hay có lẽ thế giới của anh quá rộng lớn đến mức em chẳng thể đi hết một góc nhỏ thôi mà người ta vẫn gọi là trái tim?
Em ước một lần được đến nơi anh ở, ngắm góc làm việc, kệ sách hay khoảng không bầu trời anh vẫn thường thấy khi nhìn ra khung cửa sổ… Em chưa một lần, tự tay chọn cho anh một chiếc áo sơ mi đúng nghĩa…
Còn nhiều lắm, những việc em muốn làm cùng anh, đơn giản cùng nhau chạy trốn cơn mưa Sài Gòn bất chợt, bên anh trong ngày sinh nhật tuổi 22, muốn một tấm hình chụp 2 đứa trong lễ Tốt nghiệp Đại Học của em, mơ sau này mỗi chiều tan sở, lại sánh bước bên anh chầm chậm giữa khu nhà thờ Đức Bà nhộn nhịp mà yên ả... Có lẽ em sẽ đem gói lại những dự định ấy gửi lại những ngày có anh, còn bây giờ, anh sắp rời xa nơi này nhận công tác mới trên vùng cao nguyên đầy gió hay anh sắp trả lại em - Một Sài Gòn - không anh!
Tháng Tư, nắng vàng ươm ấm áp giữa trời Sài Gòn xanh cao lộng gió, thành phố vẫn nhộn nhịp hối hả như chưa từng đi qua cơn giông bão của riêng em.
Tháng Tư, Đà Lạt nơi anh đến - có lạnh và buồn nhiều không? Thành phố bốn mùa phủ sương mờ ảo, nơi cô gái có ánh mắt sâu huyền khiến trái tim người quyến luyến, chẳng muốn rời xa… Nơi ánh nắng Sài Gòn trở nên thật khó chịu, oi bức, nơi người con gái Sài Gòn chẳng đủ thướt tha dịu dàng, tinh tế để khẽ chạm vào góc riêng của ai đó, liệu anh có còn nhớ không?
Rồi những chiều cao nguyên lộng gió, một mình anh rong ruổi khám phá miền đất nên thơ ấy, có khi nào anh chợt nhớ đến một vòng tay? Giữa những lặng yên của núi đồi, cây cỏ, giữa không gian lắng đọng nơi quán cà phê vẫn dập dìu khúc nhạc kỷ niệm từ chiếc máy phát nhạc đã úa màu thời gian, có khi nào anh thèm nghe lại tiếng nói cười với những câu chuyện ngốc xít không đầu không đuôi của ai đó từ trong miền ký ức?
Tháng Tư! Miên man, chậm rãi, lơ đãng trôi về... Nơi đây có người vẫn đợi, vẫn chờ dù biết chắc không bao giờ ai đó quay về nữa!
Bạn Trẻ - Chuyện Yêu - Tâm Sự - Thư tình - Thư tình cho anh.
(Vuonyeuvn.com) - Hôm nay anh lại đi, căn nhà nhỏ ba mẹ con mà sao trống vắng ? Đã bao năm rồi, chờ anh về rồi lại tiễn anh đi như thế, mẹ con em vẫn không sao quen được.Con gái lớn tự bảo: Bố đi, buồn quá! Con trai ngây thơ nhắc: Bố đi sao lâu về? Em lại quay đi vội vàng giấu giọt nước mắt đang rơi.9 năm trôi qua, bao nhiêu thắc thỏm đợi chờ, trông ngóng; bao nhiêu niềm vui, hạnh phúc tràn đầy và cũng không ít những buồn tủi, xót xa. Từ khi yêu anh, em đã hiểu những nhọc nhằn, vất vả, lo toan mà người vợ lính biên phòng phải chịu. Bao nhiêu lời bàn tán, khuyên can, bao nhiêu cơ hội để được lấy chồng gần, điều kiện hơn anh…thú thực em cũng đôi lần lo sợ mình không đủ sức gánh vác cùng anh. Nhưng mỗi lần biết em như thế anh lại vội vàng lặn lội hơn 300 cây số, nắm tay em đi bên con đường trồng đầy hoa ngâu nở: “Lấy anh em sẽ khổ, nhưng anh sẽ cố gắng bù đắp cho em…”, rồi anh nói về mơ ước một gia đình vợ làm cô giáo sẽ giúp anh chăm sóc dạy dỗ con khi anh đi vắng, anh gửi trọn vào em… Em đã lấy anh, không phải vì lời anh hứa mà vì con tim em thực lòng không thể làm khác được. Biết khổ rồi, cho em chọn lại, loay hoay hoài rồi có lẽ em sẽ lại chọn anh thôi.
Cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn, mình xa nhau vì đường xa cách trở nhưng em biết bao nhiêu tình cảm anh dành cả cho mẹ con em. Khi về, anh dịu dàng bù đắp, chăm chút cho ngôi nhà bé nhỏ luôn tràn ngập tình yêu nồng ấm và tiếng cười vui vẻ. Là bộ đội, thời gian có hạn nhưng hai lần trở dạ là hai lần anh ở cạnh nâng giấc cho mẹ con em. Anh ngồi ôm con suốt đêm trong viện để em được ngủ, quên đi cơn đau khi sinh nở. Anh chưa bao giờ nhắc lại nhưng tự lòng em biết: ấy là anh đang cố bù đắp, mặc dù chưa thể lấp đầy những khoảng trống thiếu thốn trong em, nhưng thế cũng đã đủ để em hiểu được lòng anh… Rồi tất cả sẽ qua thôi những khó khăn trước mắt, nếu chúng mình biết sống vì nhau. Tất cả sẽ qua thôi chỉ có nỗi nhớ anh ở lại, nếu chúng mình còn xa nhau. Em sẽ còn nhớ anh quay quắt, se thắt cả lòng, và em cũng biết ấy là nỗi nhớ nhung của những người vợ bộ đội biên phòng. Em thương anh, thương con, thương họ và thương cả chính mình…
Em lại dắt con đi trên con đường trồng đầy hoa ngâu, mùa này hoa ngâu sắp nở, kỉ niệm lại ùa về, chỉ thiếu hơi ấm bàn tay anh.
tranthienly...@gmail.com
Bạn Trẻ - Chuyện Yêu - Tâm Sự
(Vuonyeuvn.com) - Có thể đây là lá thư từ trước tới giờ anh viết cho một người con gái mà anh từng yêu, từng thương, từng nhớ, từng quí nhất; có thể ví như bằng cả trái tim của anh.
Em ơi! khi những lúc ở bên em anh cứ tưởng rằng như ở một thiên đường vậy đó; đó chính là những chuỗi ngày mà chúng ta sống có một cuộc sống rất hạnh phúc, êm ái làm sao và có thể ví như những đôi "chim uyên ương" bay lượn tự do trên bầu trời để tìm cho mình một thiên đường riêng, hạnh phúc riêng vậy đó. Tuy anh và em cả hai gia đình cũng không khá giả gì cho lắm, nhưng chúng ta đã yêu nhau bằng cả trái tim và nghị lực.
Em biết không, trước đây anh là một con người sống có cuộc sống rất bê tha, thiếu tự tin, ngày đây mai đó không có một mục đích gì cho tương lai của mình cả, đến khi gặp được em anh cứ như chú chim non vừa mới nở, chỉ biết kêu những tiếng kêu "chíp chíp" khi con chim mẹ mốm mồi cho chú chim non vậy đó (ý anh nói đây có nghĩa là, khi anh gặp được em trong anh rất thơ ngây, khờ dạy, chỉ biết nghe những gì em nói, những gì em khuyên mà không hề có ý nghỉ ngược lại).
Em biết không? đó chính là một tâm hồn của một người đang yêu một cô gái "tình cảm của anh ta là một tình yêu da diết, luôn luôn hình bóng của người mình yêu hiện trong tâm tưởng, thấm đượm trong máu thịt của mình,... đến độ nổi mà anh không có từ nào diễn đạt được nó nữa". anh còn nhớ những ngày ta sống bên nhau rất,... rất là hạnh phúc, (đó là những buổi tối khi chúng ta tan ca về anh và em cùng trên chiếc xe chạy một vòng hóng mát và lúc này anh chỉ chạy một tay, còn một tay anh giành để nắm tay em, để giữ em không cho em buôn anh ra; rồi chúng ta đi đến một chổ mà cả hai rất thích đó chính là "Bến Thượng Hải" mà em với anh cùng đặt tên cho nó; nói thật ra đó là một bãi cát nằm ven một con Sông Hậu, ý nói vậy để cho nó sang thôi, rồi anh ôm em bên cạnh anh lúc đó mọi người nhìn chúng ta với đôi mắt ranh tị, nhưng đôi mắt ranh tị ấy trong đó có sự ngưỡng mộ vì chúng ta yêu nhau quá tha thiết: một tình yêu tinh khôi, giản dị, ... anh nói vậy chắc em nhớ lại nó vui như thế nào và nó trân trọng như thế nào rồi nhỉ.
Nhưng em ơi? tại sao em không trân trọng nó chứ, không giữ nó chứ, sao em nghĩ một cái thực tại mà không nghỉ về tương lai đang chờ đón chúng ta mà chỉ nghĩ những gì đang ở trước mắt, muốn giành lấy cho bằng được đó chính là gì: gấm lụa, nhà cao, hay danh vọng, vật chất xa hoa; những cái đó đâu tự nhiên mà có được dễ dàng đâu em, hay em thích bài hát “Hạnh phúc đơn sơ” do Mạnh Quỳnh trình bày hả?. Muốn giành được nó ta phải đánh đổi bằng cả con người mình đó. Nói thì nói vậy chứ anh nào dám phiền muộn gì em, mà ngược lại anh càng thấy thương em nhiều hơn thế nữa, bởi anh biết anh và em cuộc sống của chúng ta còn thiếu thốn về mọi mặt, hai đứa đi làm rất cực khổ để có được đôi ba đồng tiền; em thì tiếp mẹ trong việc chi tiêu hằng ngày, còn anh thì tiếp gia đình anh để có tiền ăn đi học; thời gian thì rất là bận rộn vừa lo mọi mặt nhưng chúng mình cũng giành thời gian cho nhau nhiều lắm, cũng đủ hiểu cho cả hai như thế nào rồi đúng không?.
Đến đây những giọt nước mắt anh rơi nhòe trên trang giấy bởi lẽ anh rất nhớ, nhớ về em nhiều lắm, nhớ về dóc dáng, bóng hình, khuôn mặt, nhớ những nụ cười, thôi anh không muốn nhắc lại những kỷ niệm, những tình cảm nữa vì nó bây giờ chỉ là một quá khứ, mà quá khứ thì nó đâu khi nào quay lại được đâu đúng không em?.
Anh rất là hiểu em, có một ngày khi chúng ta còn ở bên nhau anh có nói với em rằng em à! nếu em sống với anh mà cảm thấy thiếu hụt, hay một gì đó thì anh sẳng sàng để em chọn riêng con đường đi cho chính mình. Nhưng rồi điều đó đã có thật, đó là sao một lần em theo mẹ lên TP (nhà của người Dì bà con) chỉ ở có 30 ngày, (đó là những ngày mà chúng ta xa nhau nhiều như thế và cũng là thời gian để thử thách cho chúng ta) đúng thật vậy, khi em về ngày đầu tiên em đến thăm anh, trong anh lúc này một tia sáng bừng rực dậy hướng về em, một tình yêu tinh khôi của anh, anh vui mừng làm sao vì những ngày qua anh nằm co ro trong căn nhà trọ vẫn nằm và vẫn đợi, đợi em về đó,.... em có biết không?. Rồi em nói lời chào anh, đến một lác sau anh nghe qua một câu mà trong anh sốt lên từng cơn sốt, nóng cả đôi tai mà anh nghe văng vẳn đâu đó hình nhưng câu nói đó không phải là của em nhưng chính là em "chúng mình chia tay anh ạ". Anh chỉ biết nín và nín từng hơi thở của anh, nhịp tim đập chậm lại trong anh đang tan nát cỏi lòng và nhớ về lời nói khi xưa mà anh nói với em, chắc có lẽ em đã chọn được con đường đi riêng cho chính mình rồi đúng không?. nhưng liệu con đường mà em chọn có đem lại hạnh phúc cho mình không hay chỉ là một con đường mà ai đó đã chọn sẳng cho em,...
Thời gian đã thắm thoát một năm, lá thư này anh gửi không biết tới em hay không nhưng anh rất mong em được nhận được và hiểu được tình cảm mà trước kia anh giành cho em như thế nào rồi, sau cùng anh chúc em hạnh phúc, được đi trên con đường đi mà em đã chọn, cho anh gửi lời thăm mẹ chúc sức khỏe mẹ nhiều! Người em từng yêu!
Em ơi! khi những lúc ở bên em anh cứ tưởng rằng như ở một thiên đường vậy đó; đó chính là những chuỗi ngày mà chúng ta sống có một cuộc sống rất hạnh phúc, êm ái làm sao và có thể ví như những đôi "chim uyên ương" bay lượn tự do trên bầu trời để tìm cho mình một thiên đường riêng, hạnh phúc riêng vậy đó. Tuy anh và em cả hai gia đình cũng không khá giả gì cho lắm, nhưng chúng ta đã yêu nhau bằng cả trái tim và nghị lực.
Em biết không, trước đây anh là một con người sống có cuộc sống rất bê tha, thiếu tự tin, ngày đây mai đó không có một mục đích gì cho tương lai của mình cả, đến khi gặp được em anh cứ như chú chim non vừa mới nở, chỉ biết kêu những tiếng kêu "chíp chíp" khi con chim mẹ mốm mồi cho chú chim non vậy đó (ý anh nói đây có nghĩa là, khi anh gặp được em trong anh rất thơ ngây, khờ dạy, chỉ biết nghe những gì em nói, những gì em khuyên mà không hề có ý nghỉ ngược lại).
Em biết không? đó chính là một tâm hồn của một người đang yêu một cô gái "tình cảm của anh ta là một tình yêu da diết, luôn luôn hình bóng của người mình yêu hiện trong tâm tưởng, thấm đượm trong máu thịt của mình,... đến độ nổi mà anh không có từ nào diễn đạt được nó nữa". anh còn nhớ những ngày ta sống bên nhau rất,... rất là hạnh phúc, (đó là những buổi tối khi chúng ta tan ca về anh và em cùng trên chiếc xe chạy một vòng hóng mát và lúc này anh chỉ chạy một tay, còn một tay anh giành để nắm tay em, để giữ em không cho em buôn anh ra; rồi chúng ta đi đến một chổ mà cả hai rất thích đó chính là "Bến Thượng Hải" mà em với anh cùng đặt tên cho nó; nói thật ra đó là một bãi cát nằm ven một con Sông Hậu, ý nói vậy để cho nó sang thôi, rồi anh ôm em bên cạnh anh lúc đó mọi người nhìn chúng ta với đôi mắt ranh tị, nhưng đôi mắt ranh tị ấy trong đó có sự ngưỡng mộ vì chúng ta yêu nhau quá tha thiết: một tình yêu tinh khôi, giản dị, ... anh nói vậy chắc em nhớ lại nó vui như thế nào và nó trân trọng như thế nào rồi nhỉ.
Nhưng em ơi? tại sao em không trân trọng nó chứ, không giữ nó chứ, sao em nghĩ một cái thực tại mà không nghỉ về tương lai đang chờ đón chúng ta mà chỉ nghĩ những gì đang ở trước mắt, muốn giành lấy cho bằng được đó chính là gì: gấm lụa, nhà cao, hay danh vọng, vật chất xa hoa; những cái đó đâu tự nhiên mà có được dễ dàng đâu em, hay em thích bài hát “Hạnh phúc đơn sơ” do Mạnh Quỳnh trình bày hả?. Muốn giành được nó ta phải đánh đổi bằng cả con người mình đó. Nói thì nói vậy chứ anh nào dám phiền muộn gì em, mà ngược lại anh càng thấy thương em nhiều hơn thế nữa, bởi anh biết anh và em cuộc sống của chúng ta còn thiếu thốn về mọi mặt, hai đứa đi làm rất cực khổ để có được đôi ba đồng tiền; em thì tiếp mẹ trong việc chi tiêu hằng ngày, còn anh thì tiếp gia đình anh để có tiền ăn đi học; thời gian thì rất là bận rộn vừa lo mọi mặt nhưng chúng mình cũng giành thời gian cho nhau nhiều lắm, cũng đủ hiểu cho cả hai như thế nào rồi đúng không?.
Đến đây những giọt nước mắt anh rơi nhòe trên trang giấy bởi lẽ anh rất nhớ, nhớ về em nhiều lắm, nhớ về dóc dáng, bóng hình, khuôn mặt, nhớ những nụ cười, thôi anh không muốn nhắc lại những kỷ niệm, những tình cảm nữa vì nó bây giờ chỉ là một quá khứ, mà quá khứ thì nó đâu khi nào quay lại được đâu đúng không em?.
Anh rất là hiểu em, có một ngày khi chúng ta còn ở bên nhau anh có nói với em rằng em à! nếu em sống với anh mà cảm thấy thiếu hụt, hay một gì đó thì anh sẳng sàng để em chọn riêng con đường đi cho chính mình. Nhưng rồi điều đó đã có thật, đó là sao một lần em theo mẹ lên TP (nhà của người Dì bà con) chỉ ở có 30 ngày, (đó là những ngày mà chúng ta xa nhau nhiều như thế và cũng là thời gian để thử thách cho chúng ta) đúng thật vậy, khi em về ngày đầu tiên em đến thăm anh, trong anh lúc này một tia sáng bừng rực dậy hướng về em, một tình yêu tinh khôi của anh, anh vui mừng làm sao vì những ngày qua anh nằm co ro trong căn nhà trọ vẫn nằm và vẫn đợi, đợi em về đó,.... em có biết không?. Rồi em nói lời chào anh, đến một lác sau anh nghe qua một câu mà trong anh sốt lên từng cơn sốt, nóng cả đôi tai mà anh nghe văng vẳn đâu đó hình nhưng câu nói đó không phải là của em nhưng chính là em "chúng mình chia tay anh ạ". Anh chỉ biết nín và nín từng hơi thở của anh, nhịp tim đập chậm lại trong anh đang tan nát cỏi lòng và nhớ về lời nói khi xưa mà anh nói với em, chắc có lẽ em đã chọn được con đường đi riêng cho chính mình rồi đúng không?. nhưng liệu con đường mà em chọn có đem lại hạnh phúc cho mình không hay chỉ là một con đường mà ai đó đã chọn sẳng cho em,...
Thời gian đã thắm thoát một năm, lá thư này anh gửi không biết tới em hay không nhưng anh rất mong em được nhận được và hiểu được tình cảm mà trước kia anh giành cho em như thế nào rồi, sau cùng anh chúc em hạnh phúc, được đi trên con đường đi mà em đã chọn, cho anh gửi lời thăm mẹ chúc sức khỏe mẹ nhiều! Người em từng yêu!
Nguyễn Thuận - nguyenthuan84longmy@yahoo.com.vn Theo: GĐVN
Bạn Trẻ - Chuyện Yêu - Đang yêu - Tâm Sự
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






Recent Comments